Thông tin sách

Nếp Sống Cơ Đốc Bình Thường

Tác giả: Watchman Nee
Dịch từ bản tiếng Anh: Nếp sống Cơ đốc bình thường
ISBN:
Mua sách tại:

Đang đọc: Chương 1

Untitled Document

CHƯƠNG MỘT

HUYẾT CỦA ĐẤNG CHRIST

Đời sống Cơ-đốc bình thường là gì? Ngay từ đầu chúng ta nên cân nhắc kỹ vấn đề này. Mục tiêu những bài học này là bày tỏ rằng đời sống Cơ-đốc bình thường rất khác với đời sống của một Cơ-đốc-nhân trung bình. Thật ra, khi xem xét Lời thành văn của Đức Chúa Trời, chẳng hạn như Bài Giảng trên Núi, chúng ta cần được dẫn đến chỗ hỏi rằng liệu có ai đã thật sự sống được một cuộc đời như vậy trên đất chưa ngoại trừ chính Con của Đức Chúa Trời. Nhưng ngay trong mệnh đề sau cùng ấy là câu trả lời cho câu hỏi của chúng ta.

Sứ đồ Phao-lô cho chúng ta định nghĩa của chính ông về đời sống Cơ-đốc trong Ga-la-ti 2:20. Ấy là “không phải tôi... nhưng Đấng Christ”. Ở đây, ông không trình bày một điều gì đặc biệt hay khác thường, tức là một mức độ Cơ-đốc-giáo cao siêu. Chúng tôi tin rằng ông đang trình bày nguyên tắc bình thường mà Đức Chúa Trời đặt ra cho một Cơ-đốc-nhân, là điều có thể tóm tắt trong những lời sau: không phải tôi sống nữa, nhưng Đấng Christ sống cuộc đời của Ngài trong tôi.

Trong Lời Ngài, Đức Chúa Trời làm sáng tỏ rằng Ngài chỉ có một câu trả lời cho mọi nhu cầu của con người, đó là Giê-su Christ, Con Ngài. Trong mọi cách đối xử với chúng ta, Ngài hành động bằng cách đem chúng ta ra và thay Đấng Christ vào chỗ của chúng ta. Con của Đức Chúa Trời đã chết thay cho chúng ta để chúng ta được tha thứ; Ngài sống thay cho chúng ta để chúng ta được giải cứu. Cho nên chúng ta có thể nói về hai sự thay thế. Một Đấng Thay Thế trên Thập tự giá để bảo đảm sự tha thứ cho chúng ta và một Đấng Thay Thế ở bên trong để bảo đảm sự đắc thắng cho chúng ta. Chúng ta sẽ được giúp đỡ rất nhiều, và được cứu khỏi nhiều bối rối lầm lẫn nếu liên tục giữ vững sự thật này trước mặt mình. Sự thật ấy là Đức Chúa Trời sẽ giải đáp mọi vấn đề của chúng ta theo một phương cách và chỉ một phương cách mà thôi, tức là bày tỏ thêm về Con Ngài cho chúng ta.

NAN ĐỀ HAI MẶT CỦA CHÚNG TA: CÁC TỘI LỖI VÀ TỘI

Bây giờ chúng ta sẽ lấy lời giải thích quan trọng về đời sống Cơ-đốc bình thường được tìm thấy trong tám chương đầu của Thư gửi cho người La Mã làm điểm khởi đầu cho sự học tập của mình về đời sống này. Chúng ta sẽ bàn đến đề tài của mình từ một cái nhìn thực tế và có tính cách thực nghiệm. Trước hết, sẽ rất hữu ích nếu chúng ta nêu lên hai phần khác nhau của tám chương đầu sách La Mã được phân ra cách tự nhiên, và lưu ý những sự khác biệt nổi bật trong chủ đề của hai phần này.

Tám chương đầu của sách La Mã hình thành một đơn vị độc lập. Bốn chương rưỡi từ 1:1 đến 5:11 hình thành nửa phần đầu của đơn vị này, và ba chương rưỡi từ 5:12 đến 8:39 là nửa phần sau. Khi đọc cẩn thận, chúng ta sẽ thấy chủ đề của hai phần này không giống nhau. Chẳng hạn trong sự biện luận ở phần đầu, chúng ta thấy từ ngữ số nhiều “những tội lỗi” là điều nổi bật. Tuy nhiên, trong phần thứ hai, điều này đã thay đổi, vì trong khi từ ngữ “những tội lỗi” hầu như không xuất hiện một lần nào, thì từ ngữ “tội” số ít lại được dùng đi dùng lại, và là đề tài chính yếu được bàn đến. Vì sao vậy?

Vì trong phần đầu, vấn đề là những tội lỗi tôi đã vi phạm trước mặt Đức Chúa Trời, mà những tội ấy thì nhiều và có thể đếm được, trong khi ở phần thứ hai, vấn đề là tội, như một nguyên tắc hành động trong tôi. Cho dầu tôi có phạm bao nhiêu tội lỗi, luôn luôn đó là do nguyên tắc tội đã dẫn đến những tội lỗi ấy. Tôi cần được tha thứ các tội lỗi mình, nhưng tôi cũng cần được giải cứu khỏi quyền lực của tội. Điều trước đụng chạm đến lương tâm tôi, điều sau đụng chạm đến sự sống tôi. Tôi có thể được tha thứ tất cả những tội lỗi mình, nhưng vì tôi có [nguyên tắc] tội, nên sau đó tâm trí tôi không được bình an.

Khi ánh sáng của Đức Chúa Trời lần đầu chiếu vào lòng tôi, tiếng kêu la duy nhất của tôi là xin được tha thứ, vì tôi nhận biết mình đã phạm nhiều tội lỗi trước mặt Ngài, nhưng một khi đã nhận được sự tha thứ các tội lỗi, tôi khám phá ra một điều mới mẻ, tức là khám phá ra tội, và tôi nhận biết không những mình đã phạm các tội lỗi trước mặt Đức Chúa Trời, mà còn có một điều gì sai trật bên trong. Tôi khám phá ra rằng mình có bản chất của một tội nhân. Có một khuynh hướng phạm tội ở bên trong, một quyền lực ở bên trong kéo tôi phạm tội. Khi quyền lực ấy bộc phát, thì tôi phạm tội. Tôi có thể tìm kiếm và nhận lãnh sự tha thứ, nhưng sau đó tôi lại phạm tội. Cho nên cuộc sống tiếp diễn trong cái vòng lẩn quẩn, cứ phạm tội, được tha, rồi lại phạm tội. Tôi quí sự thật phước hạnh về sự tha thứ của Đức Chúa Trời, nhưng tôi muốn một điều gì hơn như vậy: tôi muốn được giải cứu. Tôi cần được tha thứ những gì mình đã làm, nhưng tôi cũng cần được giải cứu khỏi bản chất của mình.

PHƯƠNG THUỐC HAI MẶT CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI: HUYẾT VÀ THẬP TỰ GIÁ

Như vậy, trong tám chương đầu của sách La Mã, có hai phương diện của sự cứu rỗi được trình bày cho chúng ta: trước hết, sự tha thứ các tội lỗi, và thứ hai, sự giải cứu khỏi tội. Nhưng bây giờ, để hiểu được sự thật này, chúng ta phải lưu ý một điểm khác biệt sâu xa hơn.

Trong phần đầu của La Mã chương 1 đến chương 8, hai lần chúng ta thấy đề cập đến Huyết của Chúa Giê-su, trong 3:25 và 5:9. Trong phần thứ hai, một ý tưởng mới được giới thiệu trong 6:6, là câu nói rằng chúng ta đã bị “đóng đinh vào thập tự giá” với Đấng Christ. Sự bàn luận trong phần đầu xoay quanh khía cạnh ấy của công tác Chúa Giê-su đã thực hiện, được tượng trưng bởi “Huyết” đã đổ ra để xưng công chính chúng ta nhờ sự “tha thứ tội lỗi”. Tuy nhiên, thuật ngữ này không được đưa vào phần thứ hai, mà trong phần ấy sự bàn luận bây giờ tập trung vào khía cạnh công tác của Ngài được tượng trưng bằng “Thập tự giá”, tức là bởi sự hiệp một với Đấng Christ trong sự chết, sự chôn và sự sống lại của Ngài. Sự phân biệt này là một điều rất qúi giá. Chúng ta sẽ thấy Huyết xử lý những gì chúng ta đã làm, trong khi thập tự giá xử lý những gì chúng ta “là”. Huyết giải quyết tội lỗi của chúng ta, trong khi Thập tự giá đánh vào gốc rễ khả năng phạm tội của chúng ta. Phương diện sau là đề tài chúng ta sẽ xem xét trong những chương sau.

NAN ĐỀ CÁC TỘI LỖI CỦA CHÚNG TA

Như vậy, chúng ta bắt đầu với Huyết quí báu của Chúa Giê-su Christ và giá trị của Huyết đối với chúng ta trong việc giải quyết tội lỗi và xưng công chính chúng ta theo mắt Đức Chúa Trời. Điều này được nêu ra cho chúng ta trong những phân đoạn Kinh-thánh sau:

“Mọi người đều đã phạm tội” (La. 3:23).

“Đức Chúa Trời chứng tỏ sự thương yêu của Ngài đối với chúng ta, là khi chúng ta còn là tội nhân, thì Đấng Christ vì chúng ta mà chịu chết. Huống chi nay chúng ta đã nhờ huyết Ngài được xưng công chính, thì lại sẽ nhờ Ngài mà được cứu khỏi cơn thạnh nộ càng hơn là dường nào” (La. 5:8, 9).

“Nhưng nay nhờ ân điển Ngài mà họ được xưng công chính nhưng-không bởi sự cứu chuộc trong Christ Giê-su, là Đấng Đức Chúa Trời đã thiết lập làm tế lễ vãn hồi (giải hòa), bởi đức tin trong huyết của Đấng ấy, để bày tỏ sự công chính của Đức Chúa Trời, vì Ngài đã lấy lòng nhẫn nại mà gác qua các tội phạm xưa kia, để hiện nay bày tỏ sự công chính Ngài, hầu chứng minh chính mình Ngài là công chính mà xưng công chính cho kẻ tin đến Giê-su” (La. 3:24-26).

Trong khi nghiên cứu giai đoạn sau, chúng ta sẽ có lý do để nhìn kỹ vào bản chất thật của sự Sa Ngã và phương cách khôi phục. Ở đây, chúng ta chỉ nhắc nhở mình rằng khi tội bước vào, nó bày tỏ ra bằng một hành động không vâng phục Đức Chúa Trời (La. 5:19). Bây giờ chúng ta phải nhớ rằng bất cứ khi nào điều này xảy ra, sự việc ngay lập tức sẽ theo sau là mặc cảm tội lỗi.

Tội bước vào như sự không vâng phục, để trước hết tạo nên sự ngăn cách giữa Đức Chúa Trời và con người, vì đó con người bị đẩy xa khỏi Đức Chúa Trời. Đức Chúa Trời không còn tương giao với con người được nữa, vì bây giờ đã có điều gì ngăn trở, và suốt cả Kinh-thánh, điều đó được biết đến là “tội”. Như vậy trước hết, Đức Chúa Trời là Đấng phán: “Tất cả đều phục dưới tội” (La. 3:9). Thứ hai, sau đó, tội ấy ở trong con người, từ đó tạo nên một hàng rào ngăn trở mối tương giao với Đức Chúa Trời, làm dấy lên trong lòng người một cảm biết về lỗi lầm, cảm thấy bất hòa với Đức Chúa Trời. Ở đây, với sự giúp đỡ của lương tâm được tỉnh thức, chính con người là kẻ nói rằng: “Tôi đã phạm tội” (Lu. 15:18). Nhưng chưa hết, tội cũng cung cấp cho Sa-tan nền tảng để kiện cáo trước mặt Đức Chúa Trời, trong khi mặc cảm tội lỗi cho hắn nền tảng để buộc tội trong lòng chúng ta, cho nên, thứ ba, chính “kẻ kiện cáo anh em chúng ta” (Khải. 12:10) bây giờ nói: “Ngươi đã phạm tội”.

Vì vậy, để cứu chuộc và đem chúng ta trở lại với mục đích của Đức Chúa Trời, Chúa Giê-su phải làm một điều gì đó đối với ba vấn đề: tội, mặc cảm tội lỗi, và sự buộc tội của Sa-tan nghịch lại chúng ta. Tội lỗi của chúng ta trước hết phải được xử lý, và điều này có hiệu quả nhờ Huyết quí báu của Đấng Christ. Mặc cảm tội lỗi của chúng ta phải được giải quyết, và lương tâm cảm thấy mắc tội của chúng ta được an nghỉ nhờ được bày tỏ giá trị của Huyết ấy. Cuối cùng, sự tấn công của kẻ thù phải được đương đầu và những lời kiện cáo của hắn phải được trả lời. Kinh-thánh bày tỏ Huyết của Đấng Christ hành động cách hiệu quả trong cả ba phương diện này, đối với Đức Chúa Trời, đối với con người và đối với Sa-tan.

Như vậy chúng ta tuyệt đối cần áp dụng những giá trị này của Huyết nếu muốn tiến tới. Đây là điều thiết yếu hàng đầu. Chúng ta phải có sự hiểu biết cơ bản về sự chết của Chúa Giê-su là Đấng Thay Thế cho chúng ta trên Thập tự giá, và một sự hiểu biết rõ ràng về hiệu lực của Huyết Ngài đối với các tội lỗi của chúng ta, vì không có điều này, không thể nói chúng ta đã khởi hành trên con đường [thuộc linh]. Như vậy, chúng ta hãy xem xét ba vấn đề này cách kỹ lưỡng hơn.

HUYẾT CHÍNH YẾU VÌ ĐỨC CHÚA TRỜI

Huyết là để chuộc tội và trước hết liên quan đến chỗ đứng của chúng ta trước mặt Đức Chúa Trời. Chúng ta cần được tha thứ những tội lỗi mình đã vi phạm, kẻo chúng ta phải ở dưới sự phán xét, và các tội ấy được tha không phải vì Đức Chúa Trời bỏ qua những gì chúng ta đã làm nhưng vì Ngài nhìn thấy Huyết. Vì vậy, Huyết chính yếu không phải dành cho chúng ta mà dành cho Đức Chúa Trời. Nếu tôi muốn hiểu giá trị của Huyết, tôi phải chấp nhận sự đánh giá của Đức Chúa Trời về Huyết. Nếu tôi không biết ít nhiều về giá trị được Đức Chúa Trời định cho Huyết, tôi sẽ không bao giờ biết giá trị của Huyết dành cho tôi. Chỉ khi nào Thánh Linh Đức Chúa Trời bày tỏ cho tôi giá trị Đức Chúa Trời định cho Huyết của Đấng Christ, chính tôi mới bước vào lợi ích của Huyết và tìm thấy Huyết thật sự quí báu như thế nào đối với tôi. Nhưng phương diện đầu tiên của Huyết là đối với Đức Chúa Trời. Suốt qua Cựu và Tân Ước, từ ngữ “huyết” được sử dụng liên kết với ý tưởng về sự chuộc tội, tôi nghĩ là trên hàng trăm lần, và trong tất cả những lần này, huyết đều vì Đức Chúa Trời.

Theo lịch Cựu Ước, có một ngày liên quan rất nhiều đến vấn đề tội lỗi của chúng ta và ngày ấy là Ngày Chuộc Tội. Không có gì giải thích vấn đề tội lỗi này rõ ràng cho bằng việc mô tả ngày ấy. Trong Lê-vi Ký chương 16, chúng ta thấy vào ngày Chuộc Tội, huyết được lấy từ của lễ chuộc tội, đem vào Nơi Chí Thánh và rảy bảy lần trước mặt Chúa. Chúng ta phải rất sáng tỏ về điều này. Vào ngày ấy, của lễ chuộc tội được dâng lên cách công khai trong sân của lều tạm. Mọi việc ở đó được mọi người thấy rất rõ. Nhưng Chúa truyền dạy rằng không ai được vào đền tạm ngoại trừ thầy tế lễ thượng phẩm. Chỉ một mình ông ấy đem huyết, đi vào Nơi Chí Thánh, rảy ra để chuộc tội trước mặt Chúa. Vì sao? Vì thầy tế lễ thượng phẩm tượng trưng cho Chúa Giê-su trong công tác cứu chuộc của Ngài (Hê. 9:11, 12), và như vậy, theo hình bóng, ông là người làm công việc này. Không ai ngoài ông có thể đến gần để bước vào. Hơn nữa, việc ông bước vào trong đó chỉ liên kết với một hành động, đó là trình dâng huyết cho Đức Chúa Trời như một điều Ngài chấp nhận, một điều làm Ngài thỏa lòng. Đó là một việc giữa thầy tế lễ thượng phẩm và Đức Chúa Trời trong Nơi Thánh, khuất mắt mọi người nhận được lợi ích của huyết ấy. Chúa đòi hỏi điều đó. Vì vậy, trước hết Huyết không phải vì chúng ta, nhưng vì Đức Chúa Trời.

Thậm chí trước sự kiện này, Xuất Ai-cập Ký 12:13 mô tả sự đổ huyết của chiên con lễ Vượt-qua tại Ai-cập để cứu chuộc dân Y-sơ-ra-ên. Một lần nữa, tôi nghĩ điều này là một trong những biểu tượng tốt nhất trong Cựu Ước về sự cứu chuộc chúng ta. Huyết được bôi trên mày cửa và hai cột cửa, trong khi thịt của chiên con được mọi người ăn trong nhà, và Đức Chúa Trời phán: “Khi Ta... thấy huyết đó, thì sẽ vượt qua”. Ở đây, chúng ta có một hình ảnh minh họa khác về sự thật rằng huyết không có ý là để trình dâng cho con người, nhưng cho Đức Chúa Trời, vì huyết được bôi trên mày cửa và trên cột cửa, là nơi những người ăn tiệc trong nhà không trông thấy.

ĐỨC CHÚA TRỜI THỎA LÒNG

Sự thánh khiết của Đức Chúa Trời, sự công chính của Đức Chúa Trời đòi hỏi một sự sống vô tội cần được ban cho con người. Có sự sống trong Huyết, và Huyết ấy phải đổ ra vì tôi, vì tội lỗi tôi. Đức Chúa Trời là Đấng đòi hỏi như vậy. Đức Chúa Trời là Đấng yêu cầu Huyết phải được dâng lên để làm thỏa mãn sự công chính của Ngài, và Ngài là Đấng phán: “Khi Ta... thấy huyết đó, thì sẽ vượt qua”. Huyết của Đấng Christ hoàn toàn làm thỏa mãn Đức Chúa Trời.

Bây giờ tôi ao ước nói thêm điều này với những anh em trẻ tuổi hơn trong Chúa, vì chúng ta thường gặp khó khăn tại điểm này. Khi còn là những người vô tín, có lẽ lương tâm chúng ta hoàn toàn không quấy rối mình gì cả cho đến khi Lời của Đức Chúa Trời bắt đầu khuấy động chúng ta. Lương tâm chúng ta đã chết, và những người có lương tâm chết chắc chắn là vô dụng đối với Đức Chúa Trời. Nhưng về sau, khi chúng ta tin, lương tâm tỉnh thức của chúng ta có thể trở nên rất nhạy bén, điều này có thể thật sự gây ra nan đề cho chúng ta. Mặc cảm tội lỗi có thể trở nên rất lớn, rất kinh khủng, hầu như làm chúng ta què quặt, bằng cách làm chúng ta không còn nhìn thấy hiệu lực của Huyết. Đối với chúng ta, dường như tội lỗi của chúng ta rất thật, và một tội đặc biệt nào đó có thể quấy rối chúng ta nhiều lần, đến nỗi chúng ta đi đến chỗ là đối với chúng ta tội lỗi hiện ra to lớn hơn cả Huyết của Đấng Christ.

Bây giờ nan đề đối với chúng ta là chúng ta đang cố gắng cảm nhận Huyết, chúng ta đang cố gắng cảm thấy giá trị của Huyết và cố gắng đánh giá cách chủ quan Huyết là gì đối với mình. Chúng ta không thể làm như vậy, cách đó không hiệu quả. Trước hết, Huyết để cho Đức Chúa Trời nhìn thấy. Sau đó, chúng ta phải chấp nhận giá trị Đức Chúa Trời định cho Huyết. Khi làm như vậy, chúng ta sẽ tìm được sự cứu rỗi cho mình. Thay vào đó, nếu cố gắng nhờ cảm xúc để tìm thấy giá trị của Huyết thì sẽ không được gì cả, chúng ta vẫn ở trong bóng tối. Không, đây là vấn đề đức tin nơi Lời của Đức Chúa Trời. Chúng ta phải tin rằng Huyết quí báu đối với Đức Chúa Trời, vì Ngài nói như vậy (1 Phi. 1:18, 19). Nếu Đức Chúa Trời có thể chấp nhận Huyết là giá trả cho tội lỗi của chúng ta và là giá cứu chuộc chúng ta, thì chúng ta có thể an nghỉ, bảo đảm rằng món nợ đã được trả rồi. Nếu Đức Chúa Trời thỏa mãn với Huyết, thì Huyết phải được chấp nhận. Sự đánh giá của chúng ta về Huyết phải phù hợp với sự đánh giá của Ngài, không hơn không kém. Dĩ nhiên không thể hơn, nhưng cũng không được thua kém. Chúng ta hãy nhớ rằng Ngài là thánh khiết và công chính, một Đức Chúa Trời thánh khiết và công chính có quyền nói rằng Huyết được chấp nhận theo mắt Ngài và đã hoàn toàn làm thỏa mãn Ngài.

CÁC TÍN ĐỒ ĐẾN GẦN ĐỨC CHÚA TRỜI

Huyết đã làm thỏa mãn Đức Chúa Trời, cũng phải làm thỏa mãn chúng ta. Vì vậy, Huyết có một giá trị thứ hai về phía con người, trong sự tẩy sạch lương tâm chúng ta. Khi đọc đến Thư gửi cho người Hê-bơ-rơ, chúng ta thấy Huyết làm điều này. Chúng ta phải có “lòng được rảy khỏi lương tâm xấu” (Hê. 10:22).

Đây là điều quan trọng hơn hết. Hãy cẩn thận xem xét những gì câu này nói. Tác giả không bảo chúng ta rằng Huyết của Chúa Giê-su tẩy sạch lòng chúng ta, và rồi dừng lại tại đó. Chúng ta sai lầm nếu liên kết tấm lòng với Huyết theo cách ấy. Lời cầu nguyện này: “Chúa ơi, xin tẩy sạch lòng con khỏi tội bởi Huyết Ngài” có thể bày tỏ một sự hiểu lầm về lãnh vực hành động của Huyết. Đức Chúa Trời phán lòng người ta “rất là xấu xa” (Giê. 17:9), và Ngài phải làm một điều gì đó cơ bản hơn là tẩy sạch nó: Ngài phải ban cho chúng ta một lòng mới.

Chúng ta không giặt ủi những áo quần mình định bỏ đi. Chúng ta sẽ nhanh chóng nhận thấy rằng “xác thịt” quá tệ không thể tẩy rửa, nó phải bị đóng đinh. Công tác của Đức Chúa Trời bên trong chúng ta phải là một điều gì hoàn toàn mới. “Ta sẽ ban lòng mới cho các ngươi, và đặt linh mới trong các ngươi” (Êxc. 36:26). Không, tôi không thấy Kinh-thánh trình bày Huyết tẩy sạch lòng chúng ta. Công tác của Huyết không chủ quan theo cách ấy, nhưng hoàn toàn khách quan trước mặt Đức Chúa Trời. Đúng vậy, công tác tẩy sạch của Huyết được thấy ở đây trong Hê-bơ-rơ chương 10 có nhắc đến tấm lòng, nhưng liên hệ đến lương tâm. “Lòng được rảy khỏi lương tâm xấu”. Như vậy thì điều này có ý nghĩa gì?

Điều này nghĩa là có một điều gì đó xen vào giữa tôi với Đức Chúa Trời, kết quả là tôi có một lương tâm xấu bất cứ khi nào tôi tìm cách đến gần Ngài. Điều đó ngay lập tức nhắc tôi nhớ đến hàng rào ngăn cách giữa tôi và Ngài. Nhưng bây giờ, nhờ sự hành động của Huyết quí báu, một điều gì mới mẻ đã tác động trước mặt Đức Chúa Trời, cất bỏ hàng rào đó đi, và Đức Chúa Trời đã bày tỏ cho tôi biết sự thật ấy trong Lời Ngài. Khi tôi tin và chấp nhận điều ấy, lương tâm tôi ngay lập tức được trong sáng và mặc cảm tội lỗi được cất đi. Tôi không còn một lương tâm xấu trước mặt Đức Chúa Trời nữa.

Mỗi người trong chúng ta đều biết rằng có một lương tâm không bị cáo trách trong mối liên hệ với Đức Chúa Trời là điều thật quí báu. Đối với chúng ta, một tấm lòng đầy đức tin và một lương tâm được xóa sạch mọi sự buộc tội đều cần thiết y như nhau, vì hai điều ấy lệ thuộc lẫn nhau. Khi chúng ta thấy lương tâm mình bất ổn, đức tin mình bị thất thoát, thì ngay lập tức chúng ta biết mình không thể đối diện với Đức Chúa Trời. Vì vậy, để tiếp tục bước đi với Đức Chúa Trời, chúng ta phải biết giá trị cập nhật của Huyết. Đức Chúa Trời ghi nhận những điều mới xảy ra, và chúng ta phải nhờ Huyết đến gần Ngài mỗi ngày, mỗi giờ và mỗi phút. Nếu chúng ta nắm lấy Huyết làm nền tảng để đến gần Đức Chúa Trời thì Huyết không bao giờ mất hiệu lực. Khi bước vào Nơi Chí Thánh, chúng ta dám đứng trên nền tảng nào để bước vào ngoài ra là nhờ Huyết?

Nhưng tôi muốn tự hỏi mình, tôi có thật sự tìm kiếm con đường vào sự hiện diện của Đức Chúa Trời nhờ Huyết hay nhờ một điều gì khác? Tôi có ý gì khi nói “nhờ Huyết”? Tôi chỉ đơn giản nói rằng tôi nhận biết tội lỗi mình, tôi thừa nhận mình cần được tẩy sạch và cần sự chuộc tội, rồi tôi đến với Đức Chúa Trời trên nền tảng là công tác đã hoàn tất của Chúa Giê-su. Tôi đến gần Đức Chúa Trời nhờ công đức của một mình Ngài, và không bao giờ đặt nền tảng trên những gì tôi đạt được; chẳng hạn như, không bao giờ đặt nền tảng trên việc tôi đã kiên nhẫn “vượt bậc” ngày hôm nay, hay tôi đã làm gì đó cho Chúa sáng hôm nay. Mỗi lần, tôi phải đến nhờ Huyết. Khi cố gắng đến gần Đức Chúa Trời, nhiều người trong chúng ta bị cám dỗ suy nghĩ vì Đức Chúa Trời đã xử lý chúng ta, vì Ngài đã và đang tiến hành các bước đưa chúng ta vào trong chính Ngài nhiều hơn, và dạy chúng ta những bài học sâu xa hơn về Thập tự giá, nên qua đó, Ngài đặt trước mặt chúng ta những tiêu chuẩn mới, và chỉ nhờ đạt đến những điều này chúng ta mới có được một lương tâm trong sạch trước mặt Ngài. Không! Một lương tâm trong sạch không bao giờ dựa trên những gì chúng ta đã đạt đến, nhưng chỉ có thể dựa trên công tác của Chúa Giê-su khi Ngài đổ Huyết ra.

Có thể tôi lầm, nhưng tôi cảm thấy chắc chắn một số người trong chúng ta đang suy nghĩ theo cách như vầy: “Hôm nay tôi đã cẩn thận hơn một chút, hôm nay tôi đã làm tốt hơn, sáng nay tôi đã đọc Lời Đức Chúa Trời nhiệt thành hơn, cho nên hôm nay tôi có thể cầu nguyện tốt hơn! Hoặc: “Hôm nay tôi gặp chút ít rắc rối với gia đình, bắt đầu ngày hôm nay tôi cảm thấy rất buồn bã và nản lòng, bây giờ tôi không cảm thấy tươi sáng lắm, dường như có một điều gì sai trật, vì vậy, con đường để tôi đến gần Đức Chúa Trời không được thông suốt”.

Sau cùng, điều gì là nền tảng để anh em đến gần Đức Chúa Trời? Anh em đến với Ngài trên một nền tảng không vững chắc của cảm xúc mình, tức là cảm thấy mình đã làm được một điều gì đó cho Đức Chúa Trời hôm nay sao? Hay anh em đến gần dựa trên một điều an toàn hơn nhiều, tức là trên sự thật Huyết đã đổ ra, Đức Chúa Trời nhìn Huyết ấy và Ngài thỏa lòng? Dĩ nhiên, nếu Huyết có thể bị thay đổi mà chúng ta nhận biết được, thì tính đáng tin cậy của nền tảng chúng ta dựa vào đó để đến gần Đức Chúa Trời sẽ bị kém đi. Nhưng Huyết không bao giờ và sẽ chẳng bao giờ thay đổi. Vì vậy, anh em luôn luôn đến gần Đức Chúa Trời trong sự dạn dĩ. Sự dạn dĩ ấy của anh em là bởi Huyết và không bao giờ nhờ những gì bản thân anh em đã đạt đến. Cho dầu hôm nay, hôm qua hay hôm kia, anh em có đạt đến mức độ nào đi nữa, ngay khi vào Nơi Chí Thánh một cách có ý thức, ngay lập tức anh em phải đứng trên nền tảng an toàn duy nhất là Huyết đã đổ ra. Dầu anh em có một ngày tốt hay xấu, dầu anh em phạm tội cách có ý thức hay không, nền tảng để đến gần Đức Chúa Trời của anh em luôn luôn không thay đổi, ấy là Huyết của Đấng Christ. Sự việc Đức Chúa Trời chấp nhận Huyết là nền tảng trên đó anh em có thể bước vào, và không có cách nào khác.

Cũng như nhiều phương diện khác của kinh nghiệm Cơ-đốc-nhân, vấn đề đến gần Đức Chúa Trời có hai giai đoạn, giai đoạn bắt đầu và giai đoạn tiếp diễn. Giai đoạn đầu được trình bày trong Ê-phê-sô chương 2 và giai đoạn sau trong Hê-bơ-rơ chương 10. Ban đầu, chỗ đứng của chúng ta được bảo vệ nhờ Huyết, vì chúng ta “trong huyết của Đấng Christ đã được đến gần” (Êph. 2:13). Nhưng sau đó, nền tảng để chúng ta tiếp tục đến gần vẫn là nhờ Huyết, vì vị sứ đồ khuyên chúng ta: “Vì chúng ta đã nhờ huyết của Giê-su mà được dạn dĩ vào Nơi Chí Thánh... chúng ta hãy... đến gần” (Hê. 10:19, 22). Để bắt đầu, tôi đã nhờ Huyết được đến gần, để tiếp tục trong mối tương giao mới mẻ ấy, mỗi khi đến, tôi đều đến nhờ Huyết. Không phải tôi được cứu trên một nền tảng và bây giờ duy trì mối tương giao trên một nền tảng khác. Anh em nói: “Điều ấy rất đơn giản, đó là bài học vỡ lòng của Phúc-âm”. Vâng, nhưng điều rắc rối đối với phần đông chúng ta là chúng ta đã lìa khỏi bài học vỡ lòng ấy. Chúng ta nghĩ rằng mình đã tiến bộ, cho nên không cần đến Huyết. Không, lần đầu tiên tôi đến gần Đức Chúa Trời nhờ Huyết, và mỗi khi tôi đến trước mặt Ngài đều giống như vậy. Cho mãi đến cuối cùng, nền tảng duy nhất mà chúng ta phải luôn luôn đứng trên là Huyết quí báu.

Điều này không có nghĩa là chúng ta nên sống một cuộc đời cẩu thả, vì chúng ta sẽ học ngay sau đây về một phương diện khác trong sự chết của Đấng Christ, bày tỏ cho chúng ta thấy có điều gì đó ngoài phương diện ấy cần được suy gẫm. Nhưng trong hiện tại, chúng ta hãy thỏa lòng với Huyết rằng Huyết có ở đó và như vậy là đủ.

Chúng ta có thể yếu đuối, nhưng nhìn vào sự yếu đuối của mình sẽ không làm chúng ta mạnh mẽ. Cố gắng cảm thấy mình tệ hại và tự hành xác để hối lỗi cũng sẽ không giúp chúng ta thậm chí thánh khiết hơn một chút nào. Điều đó không giúp ích gì, cho nên chúng ta hãy dạn dĩ nhờ Huyết đến gần: “Chúa ơi, con không biết giá trị của Huyết cách đầy đủ, nhưng con biết Huyết làm Ngài thỏa lòng; cho nên Huyết là đủ cho con, và đó là lời biện hộ duy nhất cho con. Bây giờ con thấy dầu mình có thật sự đạt đến điều gì hay không đi nữa, đó không phải là vấn đề. Bất cứ khi nào con đến trước mặt Ngài, luôn luôn là trên nền tảng Huyết quí báu”. Khi ấy, lương tâm chúng ta thật sự trong sáng trước mặt Đức Chúa Trời. Xa khỏi Huyết, không một lương tâm nào có thể được trong sáng. Chỉ có Huyết mới ban cho chúng ta sự dạn dĩ.

“Lương tâm đâu còn cảm biết tội nữa”: đây là những lời rất quan trọng của Hê-bơ-rơ 10:2. Chúng ta được tẩy sạch khỏi mỗi một tội; cùng với Phao-lô, chúng ta có thể lặp lại lời Đa-vít: “Phước cho người mà Chúa chẳng kể tội lỗi cho!” (La. 4:8).

THẮNG KẺ KIỆN CÁO

Với quan điểm mà chúng tôi vừa chia sẻ, bây giờ chúng ta có thể đối diện với kẻ thù, vì có một phương diện khác của Huyết, đó là phương diện đối với Sa-tan. Hoạt động có tính cách chiến lược hơn hết của Sa-tan hiện nay là hắn làm kẻ kiện cáo anh em (Khải. 12:10). Chúa chúng ta đương đầu với hắn, là kẻ kiện cáo, với chức vụ đặc biệt của Ngài, là thầy Tế lễ Thượng Phẩm “nhờ chính huyết Ngài” (Hê. 9:12).

Như vậy, Huyết Ngài hành động như thế nào để nghịch lại Sa-tan? Huyết làm điều này bằng cách đặt Đức Chúa Trời bên phía con người để nghịch lại hắn. Sự Sa Ngã tạo ra trong con người một tình trạng cho phép Sa-tan có chỗ đứng bên trong họ, với hậu quả là Đức Chúa Trời buộc lòng phải rút lui. Bây giờ con người ở bên ngoài khu vườn, hụt mất vinh quang của Đức Chúa Trời (La. 3:23), vì họ đã trở nên xa lạ với Đức Chúa Trời ở bên trong. Vì những gì con người đã làm, bây giờ trong họ có một hàng rào làm cho Đức Chúa Trời không thể bảo vệ họ về mặt đạo đức, cho đến khi hàng rào đó được cất bỏ đi. Nhưng Huyết đã cất bỏ hàng rào ấy, và phục hồi con người lại với Đức Chúa Trời và Đức Chúa Trời lại với con người. Bây giờ con người được lợi thế, và vì Đức Chúa Trời ở về phía họ, họ có thể đương đầu với Sa-tan không sợ hãi gì.

Anh em nhớ câu Kinh-thánh trong Thư Giăng thứ nhất, và đây là cách dịch tôi thích nhất: “Huyết của Giê-su, Con Ngài, tẩy sạch mỗi một tội khỏi chúng ta”(1). Chính xác không phải là “mọi tội” theo ý nghĩa tổng quát, nhưng là mỗi một tội, mỗi một điều. Điều này có ý nghĩa gì? Ô, đó là một điều kỳ diệu! Đức Chúa Trời ở trong sự sáng, khi chúng ta bước đi trong sự sáng với Ngài, mọi sự được phơi bày và mở ra trong ánh sáng ấy, để Đức Chúa Trời có thể thấy tất cả, tuy nhiên, Huyết có thể tẩy sạch mỗi một tội. Thật là một sự tẩy sạch kỳ diệu! Không phải tôi không có một sự hiểu biết sâu xa về mình, cũng không phải Đức Chúa Trời không hiểu biết tôi cách trọn vẹn. Không phải tôi cố che giấu điều gì, hay Đức Chúa Trời cố gắng bỏ qua điều gì. Không, Ngài là Đấng ở trong sự sáng và tôi cũng ở trong sự sáng, tại đó, Huyết quí báu tẩy sạch tôi khỏi mỗi một tội. Huyết thực hiện điều đó cách đầy đủ!

Chịu áp lực bởi sự yếu đuối của mình, một số người trong chúng ta nhiều lúc bị cám dỗ nghĩ rằng có những tội lỗi hầu như không thể được tha thứ. Chúng ta hãy nhớ lời này: “Huyết của Giê-su Christ Con Ngài tẩy sạch mỗi một tội khỏi chúng ta”. Tội lớn, tội nhỏ, những tội rất đen tối và những tội dường như không đen tối lắm, những tội tôi nghĩ có thể được tha và những tội dường như không thể tha được, phải, tất cả tội lỗi, những tội tôi biết hay những tội tôi không biết, những tội tôi nhớ hay đã quên, đều bao hàm trong những lời này: “mỗi một tội”. “Huyết của Giê-su Con Ngài tẩy sạch mỗi một tội khỏi chúng ta”. Huyết làm như vậy vì trước hết, Huyết làm thỏa lòng Đức Chúa Trời.

Vì Đức Chúa Trời thấy mọi tội lỗi của chúng ta trong ánh sáng, mà vẫn có thể tha thứ những tội lỗi ấy trên nền tảng là Huyết, thì Sa-tan làm sao có nền tảng để kiện cáo được? Sa-tan có thể kiện cáo chúng ta trước mặt Ngài, nhưng, “Nếu Đức Chúa Trời thuộc bên chúng ta, thì ai chống nghịch với chúng ta?” (La. 8:31). Đức Chúa Trời chỉ cho hắn thấy Huyết Con yêu dấu của Ngài. Đó là câu trả lời đầy đủ mà Sa-tan không thể chống lại được. “Ai sẽ cáo kiện kẻ được chọn của Đức Chúa Trời? Há có phải Đức Chúa Trời là Đấng xưng công chính cho họ chăng? Ai sẽ định tội họ? Há có phải Christ Giê-su là Đấng đã chết, hơn nữa cũng đã từ kẻ chết sống lại, hiện nay ở bên hữu Đức Chúa Trời, cũng đang cầu thay cho chúng ta chăng?” (La. 8:33, 34). Như vậy, Đức Chúa Trời trả lời mọi thách thức của hắn.

Cho nên, một lần nữa, nhu cầu của chúng ta tại đây là nhận biết sự đầy đủ tuyệt đối của Huyết quí báu. “Nhưng Christ đã đến làm thầy tế lễ thượng phẩm... dùng chính huyết mình vào Nơi Chí Thánh một lần đủ cả, làm nên sự cứu chuộc đời đời” (Hê. 9:11, 12). Ngài là Đấng Cứu Chuộc một lần đủ cả. Ngài đã là Thầy Tế Lễ Thượng Phẩm và Đấng Biện Hộ gần hai ngàn năm. Ngài đứng trong sự hiện diện của Đức Chúa Trời, và “Ngài vì tội lỗi chúng ta mà làm tế lễ vãn hồi” (1 Gi. 2:1, 2). Hãy lưu ý lời của Hê-bơ-rơ 9:14: “Huống chi huyết của Đấng Christ... tẩy sạch lương tâm anh em càng hơn là dường nào”. Những lời này nhấn mạnh sự đầy đủ của chức vụ Ngài, đầy đủ đối với Đức Chúa Trời.

Như vậy, thái độ của chúng ta đối với Sa-tan là gì? Đây là điều quan trọng, vì hắn kiện cáo chúng ta không những trước mặt Đức Chúa Trời, nhưng cũng trong chính lương tâm chúng ta nữa. “Ngươi đã phạm tội, và còn tiếp tục phạm tội. Ngươi yếu đuối, và Đức Chúa Trời không thể làm gì hơn cho ngươi”. Đó là lời tranh luận của hắn. Chúng ta bị cám dỗ nhìn vào trong mình, và đang khi tự vệ, cố gắng tìm trong chính mình, trong cảm xúc hay phẩm hạnh mình, một nền tảng nào đó để tin rằng Sa-tan sai lầm. Hoặc chúng ta bị cám dỗ thừa nhận sự bất lực của mình, và đi đến một thái cực khác là đầu hàng trong sự nản lòng và tuyệt vọng. Những lời buộc tội ấy trở nên một trong những vũ khí lợi hại nhất của Sa-tan. Hắn chỉ tội chúng ta ra và tìm cách buộc cho chúng ta những tội ấy trước mặt Đức Chúa Trời. Nếu chấp nhận những lời buộc tội của hắn, chúng ta sẽ ngã xuống ngay lập tức.

Bây giờ, lý do chúng ta sẵn sàng chấp nhận lời buộc tội của hắn là vì chúng ta vẫn mong đợi có một sự công chính nào đó của chính mình. Nền tảng niềm hi vọng của chúng ta là sai lầm. Sa-tan đã thành công khi làm cho chúng ta nhìn sai hướng. Qua đó, hắn giành lợi thế, làm cho chúng ta mất hiệu quả. Nhưng nếu học biết không tin cậy xác thịt, chúng ta sẽ không ngạc nhiên khi mình phạm tội, vì bản chất của xác thịt là phạm tội. Anh em có hiểu điều tôi muốn nói không? Bởi vì chúng ta chưa đi đến chỗ hiểu rõ bản chất thật của mình và chưa nhìn thấy mình bất lực là dường nào nên vẫn còn chút ít hi vọng nơi chính mình, kết quả là khi Sa-tan đến buộc tội, chúng ta bị đè bẹp dưới sự buộc tội ấy.

Đức Chúa Trời thừa khả năng giải quyết tội lỗi chúng ta, nhưng Ngài không thể giải quyết cho một người ở dưới sự buộc tội, vì người đó không tin cậy Huyết. Huyết nói tốt cho người ấy, nhưng thay vì lắng nghe Huyết, người ấy lại lắng nghe Sa-tan. Đấng Christ là Đấng Biện Hộ cho chúng ta, nhưng chúng ta, người bị buộc tội, lại đứng về phía kẻ buộc tội. Chúng ta không nhận biết rằng mình không đáng gì cả trừ ra là đáng chết. Như chúng ta sẽ sớm nhìn thấy, dầu gì đi nữa, chúng ta chỉ đáng bị đóng đinh mà thôi. Chúng ta không nhận biết rằng chỉ một mình Đức Chúa Trời có thể trả lời kẻ buộc tội, và Ngài đã làm điều đó trong Huyết quí báu rồi.

Sự cứu rỗi của chúng ta nằm ở chỗ nhìn xem Chúa Giê-su và nhìn thấy Huyết của Chiên Con thỏa đáp toàn bộ thực trạng mà tội lỗi chúng ta đã gây nên và đã giải đáp xong rồi. Đó là nền tảng vững chắc chúng ta đứng trên đó. Đừng bao giờ cố gắng trả lời Sa-tan bằng những hành vi tốt đẹp của mình, nhưng luôn luôn trả lời bằng huyết. Vâng, chúng ta tội lỗi, nhưng ngợi khen Đức Chúa Trời! Huyết tẩy sạch chúng ta khỏi mỗi một tội. Đức Chúa Trời nhìn vào Huyết mà nhờ đó Con Ngài đã đối phó với sự buộc tội và Sa-tan không còn nền tảng để tấn công. Chỉ có đức tin chúng ta nơi Huyết quí báu và thái độ từ chối không chịu dời khỏi vị trí ấy mới làm cho lời kiện cáo của hắn phải im bặt và khiến hắn bỏ chạy (La. 8:33, 34), và cho đến cuối cùng vẫn sẽ là như vậy (Khải. 12:11). Ô, thật là một sự giải phóng lớn lao nếu chúng ta thấy rõ hơn giá trị Huyết quí báu của Con yêu dấu Ngài theo cái nhìn của Đức Chúa Trời!

(1) 1 Giăng 1:7: Lời chú thích trong Bản Dịch Mới (New Translation) của J. N. Darby