Thông tin sách

Sự Sống Đắc Thắng Và Báp-Tem

Tác giả: Watchman Nee
Dịch từ bản tiếng Anh: Sự sống đắc thắng và báp-tem
ISBN:
Mua sách tại:

Đang đọc: Chương 14

Untitled Document

CHƯƠNG MƯỜI BỐN

SẮC THÁI CỦA MỘT CUỘC SỐNG ĐẮC THẮNG

Kinh Thánh: La. 8:37; Thi. 20:5

Tối nay, chúng ta cần xem xét một điểm khác là sắc thái của một cuộc sống đắc thắng. Trước khi bàn về vấn đề này, chúng ta phải ôn lại những gì chúng ta đã nhìn thấy. Trước hết chúng ta nhận thấy rằng cách thức con người đạt đến sự đắc thắng là đè nén, phấn đấu và cầu nguyện, v.v... Thật ra, không cách thức nào trong những cách ấy hiệu quả. Thứ hai, chúng ta nhận thấy Đấng Christ là sự chiến thắng của chúng ta. Sự chiến thắng chỉ là chính Đấng Christ. Sự sống đắc thắng Đức Chúa Trời đã ban cho chúng ta chỉ là chính Đấng Christ. Thứ ba, đặc điểm quan trọng nhất của cuộc sống đắc thắng là một sự hoán đổi chứ không phải là một sự thay đổi. Thứ tư, chúng ta nhận thấy có hai điều phải thực hiện là: buông ra và tin. Thứ năm, chúng ta nhận thấy cũng có hai điều phải làm sau khi đắc thắng là: chấm dứt mọi tội lỗi và dâng mình một cách trọn vẹn. Thứ sáu, chúng ta nhận thấy Chúa là Đấng gìn giữ trong việc sống một cuộc sống đắc thắng; Chúa liên tục đắc thắng cho chúng ta. Hằng ngày, chúng ta phải phó thác chính mình vào tay Chúa. Chúng ta phải tin cậy Ngài và giao chính mình cho Ngài hằng ngày và từng giây phút, để sự chiến thắng của Ngài được biểu hiện trong chúng ta. Nếu có ai chưa thực hiện điều ấy, tôi hi vọng hôm nay anh em sẽ làm.

Bây giờ, chúng ta hãy xem xét sắc thái của cuộc sống hằng ngày của một người đắc thắng. Khi hát một bài thánh ca, chúng ta có lời và điệu nhạc. Nhiều người hát đúng lời nhưng điệu nhạc thì sai. Xin ghi nhớ rằng sự sống đắc thắng cũng có âm điệu của nó. Sau khi một người đã qua khỏi ngưỡng cửa đắc thắng, nếu người ấy không mang theo sắc thái của sự đắc thắng với mình thì người ấy không thể đắc thắng mỗi ngày. Nếu sắc thái sai trật thì mọi điều khác đều sai trật. Người Phúc Kiến và người Amoyese đều nói giọng khác nhau. Nhưng chỉ có một sắc thái cho cuộc sống đắc thắng. Loại chiến thắng trong Kinh Thánh là loại làm cho chúng ta đắc thắng có thừa (La. 8:37). Đó không phải là loại chiến thắng để chúng ta vừa đủ đắc thắng. Từ ngữ vừa đủ là chữ của riêng tôi; Kinh Thánh chưa từng dùng từ ngữ ấy. Tuy nhiên, sự thật là nhiều Cơ Đốc nhân chỉ vừa đủ đắc thắng. Sự chiến thắng của họ không phải là loại làm cho họ đắc thắng có thừa. Sự chiến thắng ấy không phải là sự chiến thắng thật.

REO HÒ TRONG CHIẾN THẮNG

Sự cứu rỗi và chiến thắng là cùng một chữ trong tiếng Hê-bơ-rơ. Reo hò và vui mừng cũng là cùng một chữ trong tiếng Hê-bơ-rơ. Vậy nên, Thi Thiên 20:5 nói: “Nguyện chúng tôi reo hò một cách đắc thắng trong sự cứu rỗi của Ngài”, có thể được dịch là: “Nguyện chúng tôi vui mừng trong chiến thắng của Ngài”. Sự chiến thắng và reo hò vì chiến thắng khác nhau thế nào? Giả sử, hai nhóm học sinh tham gia vào một cuộc chơi banh và một đội thắng. Đó là chiến thắng; đội ấy đã thắng. Reo hò vì chiến thắng dành cho những người cổ vũ lớn tiếng reo hò cho đội chiến thắng. Các học sinh thật sự tham dự trò chơi mới là những người thắng cuộc. Các bạn đồng lớp khác không thắng cuộc, nhưng có thể reo hò trong chiến thắng. Tương tự như vậy, sự chiến thắng là Đấng Christ; điều đó không liên quan gì đến chúng ta cả. Chúng ta không có phần gì đối với chiến thắng của Ngài, nhưng chúng ta đảm trách một điều, đó là reo hò trong chiến thắng. Đó là sắc thái của một cuộc sống đắc thắng. Mỗi người trong chúng ta đều nên có loại sắc thái đắc thắng ấy trong cuộc sống hằng ngày của mình. Nếu có một sắc thái đắc thắng, chúng ta có cuộc sống đắc thắng. Thiếu một sắc thái đắc thắng, cuộc sống hằng ngày của chúng ta vẫn là một cuộc sống thất bại. Đắc thắng có thừa là liên tục đắc thắng và luôn luôn có sắc thái chiến thắng.

Chiến thắng của nhiều người là chiến thắng miễn cưỡng. Đó là một sự chiến thắng vừa đủ và im lặng. Ví dụ, khi người khác chửi rủa, có thể anh em không phản ứng; thay vào đó, anh em lại ngậm miệng. Có thể anh em nghĩ rằng nhờ im lặng như vậy mà anh em được chiến thắng. Đúng, đó là một chiến thắng, nhưng là một chiến thắng đạt được cách vừa đủ. Đó không phải là chiến thắng làm cho anh em đắc thắng có thừa, đó cũng không phải là tiếng reo hò chiến thắng. Reo hò đắc thắng theo sau một chiến thắng là tiếng vui mừng, cảm tạ và ngợi khen một cách liên tục. Đó không phải là một cố gắng miễn cưỡng, cũng không phải là một hành động đè nén hay chịu đựng. Reo hò vì chiến thắng là ngợi khen trong bất cứ cảnh ngộ nào và vì bất cứ lý do nào. Đó là đắc thắng có thừa. Hầu hết mọi người nghĩ rằng giữ im lặng khi họ bị rủa sả là đắc thắng. Nhưng đó không phải là chiến thắng thật. Chiến thắng thật là cảm tạ và ngợi khen Chúa trong mọi khó khăn và gian khổ. Đó không chỉ là chiến thắng, mà còn là reo hò đắc thắng. Chúng ta phải ghi nhớ rằng chén Đức Chúa Trời ban cho chúng ta là chén đầy tràn (Thi. 23:5). Đó không phải là chén chỉ có một vài giọt nước. Để chén chúng ta tràn đầy chúng ta phải reo hò vì chiến thắng. Nếu người khác yêu cầu tôi đi một dặm đường và tôi đi một dặm đường, thì đó không phải là chiến thắng. Đắc thắng có thừa là khi người khác yêu cầu tôi đi một dặm đường, mà tôi đi hai dặm. Nếu người khác xin áo trong của tôi và tôi cho họ chiếc áo ấy, thì đó không phải là chiến thắng. Nhưng nếu người khác xin chiếc áo trong, mà tôi cho lấy chiếc áo ngoài nữa, thì đó mới là chiến thắng thật. Khi người khác rủa sả tôi, tôi không những chỉ cố gắng tự kiềm chế hay ráng nhẫn nhịn. Trái lại, tôi nói với Đức Chúa Trời: “Con cảm tạ Ngài”, và nói điều đó không mảy may do dự hay nghi ngại gì cả. Đó là sự chiến thắng làm cho chúng ta có thừa đắc thắng. Chúng ta nên thưa với Chúa rằng: “Mọi gian nan đến với con là những sự xử lý đầy ân điển của Ngài với con. Con cảm tạ Ngài, con có thể chịu khổ vì Ngài”. Đó là sắc thái của sự chiến thắng. Chúa ban cho anh em chiến thắng để anh em cảm tạ và ngợi khen Ngài. Nhiều người có vẻ như đã đắc thắng, nhưng họ không có sắc thái chiến thắng. Chẳng hạn, một người ở trong hoàn cảnh khó khăn mà nói với Chúa rằng: “Con đang đau khổ”. Điều ấy có nghĩa là người ấy đã mất sắc thái chiến thắng. Những người không thể cảm tạ và ngợi khen trong nỗi khổ của mình chỉ vừa vặn thành công; họ không đắc thắng có thừa.

LUÔN LUÔN VUI MỪNG

Một vài phân đoạn Kinh Thánh nói đến sự vui mừng. Ma-thi-ơ 5:11-12 chép: “Phước cho các ngươi khi người ta lăng nhục, bắt bớ các ngươi, và trong khi họ nói dối, vu cáo cho các ngươi mọi điều ác vì cớ Ta! Hãy vui mừng và hớn hở, vì phần thưởng các ngươi trên trời là lớn, bởi người ta cũng từng bắt bớ các tiên tri trước các ngươi như vậy”. “Vui mừng và hớn hở” có nghĩa là “vô cùng hân hoan mừng rỡ”. Gia-cơ 1:2 nói: “Hỡi anh em, hãy coi sự lâm vào muôn mối thử thách như là sự vui mừng cả thể”. Thái độ của anh em giữa những hoạn nạn là gì? Gia-cơ nói rằng chúng ta phải coi những điều ấy là sự vui mừng cả thể. Đó là chiến thắng thật. Một con cá phải ở dưới nước mới có thể sống còn. Tương tự như vậy, sự sống đắc thắng chỉ có thể tồn tại trong một môi trường cảm tạ và ngợi khen. Nếu bị đặt vào môi trường sầu khổ, sự sống ấy sẽ chết đi. Mỗi khi lòng chúng ta bị tước đoạt mất sự cảm tạ và ngợi khen, chúng ta mất sự chiến thắng. Phi-líp 4:4 nói chúng ta phải luôn luôn vui mừng. Sự vui mừng trong Tân Ước là liên tục chứ không phải thỉnh thoảng mới có. Đừng bao giờ để gián đoạn sự vui mừng của chúng ta. Mỗi khi mất đi sự vui mừng, chúng ta cũng đánh mất chiến thắng của mình. Vậy nên, chúng ta phải luôn luôn vui mừng trong Chúa. 1 Phi-e-rơ 4:13 nói rằng các tín đồ cần phải vui mừng trong mọi hoàn cảnh và đầy dẫy sự cảm tạ ngợi khen. Nhiều tín đồ không có được một nụ cười trên gương mặt. Đó là biểu hiện của sự không có niềm vui. Một lần kia, Phao-lô và Si-la bị đánh đập và tay chân bị xích lại với nhau. Nhưng họ vẫn có thể ca ngợi. Trong khi ca ngợi, môi miệng của họ có thể hướng xuống đất, nhưng tấm lòng họ chắc chắn hướng lên trên. Sự cảm tạ và ngợi khen ấy đã làm rung chuyển mặt đất và mở tung cửa ngục. Linh họ đã thoát ra, nhưng thân thể họ vẫn ở đó (Công. 16:22-28). Đó là sự chiến thắng mà Chúa đang theo đuổi. Ngài muốn nghe bài ca của chúng ta ở giữa đêm tối vì Ngài biết chỉ còn vài giờ nữa là đến bình minh.

DÂNG LỜI CẢM TẠ TRONG MỌI SỰ

Chúng ta nên dâng lời cảm tạ trong những điều gì? Cô-lô-se 3:17 và 1 Tê-sa-lô-ni-ca 5:18 đều nói rằng chúng ta cần phải dâng lời cảm tạ trong mọi sự. Chúng ta nên có thói quen dâng lời cảm tạ. Điều này có nghĩa là gặp bất cứ điều gì xảy ra, dầu lớn hay nhỏ, tốt hay xấu, chúng ta đều phải dâng lời cảm tạ. Có một anh em làm công nhân ngành hỏa xa. Lần kia, khi anh đang làm việc, một chiếc xe lửa chạy qua, và vì sơ suất nên một chân của anh bị xe lửa tiện đứt. Khi tỉnh dậy trong bệnh viện, anh được hỏi là anh cảm thấy thế nào. Anh đáp: “Cảm tạ và ngợi khen Chúa”. Khi người ta hỏi: “Trong một tình cảnh như vậy, làm sao anh lại có thể cảm tạ và ngợi khen Chúa?”, anh đáp: “Tôi không nhìn đến việc tôi đã mất đi mấy cái chân, mà nghĩ đến việc mình còn lại bao nhiêu cái chân”. Đó là thái độ chiến thắng. Sắc thái chiến thắng là thái độ cảm tạ và ngợi khen giữa những khổ nạn. Lòng chúng ta nên đầu phục Chúa. Chúng ta cần phải vui mừng chấp nhận bất cứ những gì Ngài trao cho chúng ta, và chúng ta nên yên nghĩ trong ý muốn Ngài. Chúng ta chỉ chịu đựng những khổ nạn thôi cũng chưa đủ. Loại chịu đựng được mô tả trong Kinh Thánh không phải một sự chịu đựng thụ động. Cô-lô-se 1:11 nói chúng ta được làm cho mạnh mẽ để chịu đựng mọi sự với sự vui mừng. Loại chịu đựng được duy trì do nghiến răng không ích lợi cho ai cả. Một sự chịu đựng đắc thắng là chịu đựng với sự vui mừng, và chỉ những người sẵn lòng vui nhận ý muốn của Đức Chúa Trời một cách trọn vẹn mới có thể chịu đựng và chịu khổ với sự vui mừng.

CẢM TẠ VÀ NGỢI KHEN LÀ CON ĐƯỜNG DẪN ĐẾN CHIẾN THẮNG

Cảm tạ và ngợi khen là thái độ chiến thắng, và cũng là con đường dẫn đến chiến thắng. 2 Sử Ký 20:21-22 nói về việc dân Do Thái đắc thắng kẻ thù của họ trong chiến trận do lời ngợi khen. Vua Giu-đa là Giô-sa-phát cử những người Lê-vi mặc áo lễ thánh dâng lên lời ngợi khen (c. 21) và đi trước đạo quân, dâng lời cảm tạ Đức Giê-hô-va. Họ mặc áo lễ thánh; họ không mặc áo giáp hay mang theo binh khí gì cả. Những người khác có thể đã rất kinh ngạc về họ. Một mặt, họ phải chiến đấu, và mặt khác, sự chiến thắng không phải của họ. Họ chiến đấu trên nền tảng chiến thắng. Trước hết họ đắc thắng, rồi họ mới chiến đấu — đây là chiến thắng thật. Chiến đấu rồi thắng trận thì không phải là chiến thắng mà là thất bại. Trước hết chúng ta tin rằng mình đã đắc thắng, rồi mới ra đi chiến đấu. Chúng ta không chiến đấu để đắc thắng. Hai điều này khác nhau xa. Kinh Thánh nói rằng chúng ta chiến đấu vì chúng ta đã đắc thắng. Nếu nhìn thấy điều này, trong tương lai chúng ta sẽ biết cách áp dụng sự kiện này. Giả sử, những cám dỗ đến với chúng ta. Nếu chúng ta nhận thấy rằng Chúa là sự đắc thắng của chúng ta và Ngài đã đắc thắng rồi, và nếu chúng ta đi vào chiến trận căn cứ trên điều này, chúng ta sẽ reo hò vì chiến thắng. Nhưng nếu chiến đấu để thắng trận thì chúng ta đã thất bại rồi. Chiến thắng thật là nhận biết mình đã đắc thắng, rồi bước vào chiến trận căn cứ trên sự hiểu biết ấy.

Một trận đánh trong sự đắc thắng như vậy sẽ chiến thắng kẻ thù do cảm tạ và ngợi khen. Một khi chúng ta dâng lên lời cảm tạ và ngợi khen, kẻ thù sẽ bỏ chạy. Khi tin Lời Đức Chúa Trời, chúng ta có thể phát ra những lời ngợi khen. Thi Thiên 106:12 nói rằng sau khi Đức Chúa Trời dìm chết cả đạo quân của Pha-ra-ôn dưới Biển Đỏ, dân Do Thái tin lời Ngài và ca ngợi Ngài. Mỗi khi có đức tin, chúng ta có thể đắc thắng và ca ngợi Đức Chúa Trời. Chúng ta phải học tập cảm tạ và ngợi khen Ngài một cách liên tục. Chúng ta không nên chôn vùi lời cảm tạ và ngợi khen của mình. Nếu không ngớt cảm tạ và ngợi khen Ngài, chúng ta sẽ liên tục sống một cuộc đời đắc thắng.