Thông tin sách

Sự Sống Đắc Thắng Và Báp-Tem

Tác giả: Watchman Nee
Dịch từ bản tiếng Anh: Sự sống đắc thắng và báp-tem
ISBN:
Mua sách tại:

Đang đọc: Chương 9

Untitled Document

CHƯƠNG CHÍN

NHỮNG CÁM DỖ, THẤT BẠI VÀ SỰ TIẾN TRIỂN TRONG ĐỜI SỐNG ĐẮC THẮNG

Kinh Thánh: Gi. 1:16

Trước khi có thể đắc thắng, một tín đồ cần phải làm hai điều ấy là buông ra và tin. Sau khi đắc thắng, người ấy cũng phải làm hai điều ấy là xưng nhận [tội] và dâng mình. Sự chiến thắng là cánh cổng và cũng là con đường. Hai điều đầu tiên làm cho một người vượt qua cánh cổng, trong khi hai điều sau nâng đỡ một người đi trên con đường ấy. Hằng ngày một tín đồ nên cư xử thế nào sau khi đã vượt qua ngưỡng cửa chiến thắng? Người ấy nên làm gì? Làm thế nào có thể gìn giữ đời sống đắc thắng, và làm thế nào người ấy có thể tiến lên trên con đường đắc thắng? Chúng ta phải lần lượt xem xét những câu hỏi ấy.

CUỘC SỐNG MỘT NGƯỜI CẦN PHẢI SỐNG SAU KHI VƯỢT QUA NGƯỠNG CỬA CHIẾN THẮNG

Sau khi vượt qua ngưỡng cửa chiến thắng, đời sống mới hằng ngày của chúng ta cần phải không khác gì so với ngày đầu tiên mới đắc thắng. Mỗi sáng chúng ta cần phải phó thác chính mình cho Chúa và để Ngài gìn giữ, bảo vệ và nâng đỡ chúng ta. Đồng thời, chúng ta cần phải đầy dẫy lời cảm tạ và ngợi khen. Chúng ta phải nói với Chúa rằng: “Đức Chúa Trời ơi, theo cái nhìn của Ngài, con vẫn yếu đuối và không thể làm gì cả. Con vẫn không thay đổi. Nhưng Chúa ơi, con cảm ơn Ngài vì hôm nay Ngài vẫn là sự sống của con, vẫn là sự thánh khiết của con, và vẫn là sự chiến thắng của con. Con tin rằng Ngài sẽ sống-bày-tỏ sự sống Ngài trong con suốt ngày hôm nay. Đức Chúa Trời ơi, con cảm ơn và ngợi khen Ngài vì mọi sự đều tùy thuộc vào ân điển Ngài; Con Ngài đã hoàn thành mọi sự cho con”. Cho dầu cảm giác có như thế nào đi nữa, chúng ta phải tin rằng Chúa đang sống trong chúng ta, và chúng ta phải đứng trên sự kiện này. Chúng ta cần phải rất sáng tỏ rằng Chúa ở bên trong chúng ta, và chúng ta không còn sống nữa, mà Chúa đang sống trong chúng ta.

Sau khi vượt qua ngưỡng cửa chiến thắng, chúng ta phải duy trì một thái độ đúng đắn. Mỗi ngày chúng ta phải nói với Chúa rằng không có sự tốt lành nào ở trong chính mình, chúng ta vẫn gian ác như trước, và vẫn đầy dẫy tội lỗi. Tự mình, chúng ta không thể làm bất cứ điều gì; chỉ Chúa mới có khả năng. Mỗi khi chúng ta nghĩ mình có thể làm điều gì đó, Chúa sẽ không làm gì cho chúng ta cả, và lập tức chúng ta sẽ té ngã. Chúng ta sẽ đắc thắng chỉ khi nào chúng ta không tự mình đắc thắng. Lời một bản Thánh Ca nói rằng: “Mỗi khi lòng của tôi tự nâng mình lên, tôi gần như sắp té ngã” (Thánh ca 578). Điều này thật đúng. Anh em ơi, chúng ta phải nhận thức rằng mình vẫn như cũ; chúng ta hoàn toàn không thay đổi gì cả. Vị thế duy nhất của chúng ta trước mặt Chúa phải là tuyên bố rằng mình không thể làm gì cả. Nói đơn giản là sau khi vượt qua ngưỡng cửa chiến thắng, cuộc sống hằng ngày của chúng ta liên quan đến việc (1) phó thác chính mình vào tay Chúa, (2) thừa nhận chúng ta không thể làm gì, (3) tin rằng Chúa đang sống trong chúng ta, và (4) cảm tạ và ngợi khen Ngài.

PHƯƠNG CÁCH ĐẮC THẮNG NHỮNG CÁM DỖ

Đời sống đắc thắng là một đời sống đắc thắng những cám dỗ. Sau khi đã tiếp nhận sự sống đắc thắng, chúng ta vẫn có thể đối diện với những cám dỗ. Chúa cũng đã đối diện với những cám dỗ, và đắc thắng chúng. Cũng vậy, chúng ta không thể tránh khỏi những cám dỗ, nhưng có thể đắc thắng chúng. Hằng ngày chúng ta gặp phải hai loại cám dỗ. Loại thứ nhất là những cám dỗ bất chợt xuất hiện; chúng không cho chúng ta cơ hội suy nghĩ về chúng. Trước khi chúng ta có thể suy nghĩ hay cầu nguyện về những cám dỗ ấy, thì chúng ta đã phạm tội rồi. Những cám dỗ ấy không bị giới hạn vào khoảng thời gian nào cả; chúng bất chợt xuất hiện. Loại cám dỗ thứ hai từ từ xuất hiện. Chúng ta có thể suy xét chúng, và chúng xuất hiện như những sự đề nghị và gợi ý tăng dần. Loại thứ nhất không để con người có thời giờ suy nghĩ, trong khi loại thứ nhì cho con người thời gian suy nghĩ về chúng. Có thể chúng ta nghĩ rằng những cám dỗ cho chúng ta cơ hội suy nghĩ về chúng thì dễ đắc thắng, còn những cám dỗ kia thì khó đắc thắng. Thật ra, chúng ta có thể đắc thắng cả hai loại cám dỗ. Có hai cách đối phó với hai loại cám dỗ ấy.

CÁCH ĐỐI PHÓ VỚI NHỮNG CÁM DỖ ĐỘT NGỘT

Đối với những cám dỗ bất chợt và đột ngột thì chúng ta không có thời gian chuẩn bị. Vì vậy, chúng ta không thể do sự thôi thúc của tình thế mà đối phó với chúng. Chúng ta phải đề phòng từ lâu trước khi loại cám dỗ này đến. Trong cuộc chiến giữa hai quốc gia, một nước không thể chuẩn bị chiến đấu sau khi kẻ thù đã bắt đầu tấn công. Chúng ta phải lập tuyến phòng thủ sẵn sàng và cầu xin Chúa giải cứu từ trước. Mỗi sáng chúng ta phải cầu nguyện Chúa và xin Ngài giải cứu chúng ta khỏi những cám dỗ đột ngột. Chúng ta phải cầu xin Ngài giải cứu mình khỏi những cám dỗ không cho chúng ta cơ hội suy nghĩ về chúng. Thường thì một người phạm tội vì không cảnh giác trước. Đương nhiên, đôi khi Chúa để những cám dỗ đến với chúng ta một cách đột ngột. Khi những cám dỗ ấy đến, chúng ta nên làm gì? Chúng ta phải ghi nhớ đức tin là một cái thuẫn (Êph. 6:16), chứ không phải là một cái kềm. Nhiều người vận dụng đức tin như một cái kềm; họ cố gắng nhổ ra những mũi tên đã ghim vào thân thể rồi. Nhưng đức tin không có chức năng như một cái kềm. Đức tin là một cái thuẫn. Đó là điều đặt giữa chúng ta và Sa-tan. Khi những mũi tên lao đến, chúng đâm vào cái thuẫn và dội lại. Chúng ta không để cái thuẫn ở sau lưng mình. Nếu cái thuẫn ở sau lưng thì nó khó mà bảo vệ chúng ta khỏi những mũi tên.

Mỗi sáng anh em phải nâng cao đức tin ấy lên trước mặt Đức Chúa Trời. Khi ấy anh em sẽ chống nổi những cám dỗ mà thậm chí không ý thức về điều đó. Rất ít Cơ Đốc nhân biết thuẫn đức tin là gì. Chúng ta cần thuẫn đức tin thậm chí trước khi những cám dỗ đến. Nếu điều đầu tiên anh em làm vào buổi sáng là tin, ấy là anh em đang đưa thuẫn đức tin ra và những mũi tên từ Sa-tan sẽ bị đánh rơi xuống. Nếu hằng ngày nâng cao đức tin mình lên như vậy để chống cự kẻ thù, anh em sẽ thấy một ngày kia, là ngày vinh hiển, nhiều mũi tên bị đánh bạt đi khỏi anh em.

La Mã 1—3 bàn về tội của con người, trong khi La Mã 4—5:15 thì nói về sự cứu rỗi của Đức Chúa Trời. La Mã 5:12 nói chúng ta phạm tội vì có sự sống A-đam. Đó là lý do tại sao chúng ta phạm tội mà không cần phải cố gắng. Chúng ta không cần cố gắng nổi giận. Ngay giây phút bị khiêu khích, chúng ta liền nổi giận. Chúng ta không cần quyết định phạm tội vì chúng ta có cùng một sự sống tội lỗi như A-đam. La Mã 5:15 nói: “Nhưng sự vi phạm chẳng như ân tứ đầy ân điển đâu. Vì nếu bởi sự vi phạm của một người mà nhiều người đều phải chết, thì huống chi ân điển của Đức Chúa Trời và sự ban tứ trong ân điển của chỉ một người là Giê-su Christ, lại càng dư dật hơn cho nhiều người là dường nào”. Trước kia, người cũ của chúng ta kết hiệp với A-đam, nhưng ngày nay Chúa đã làm cho chúng ta hiệp một với Đấng Christ. Trước kia, chúng ta phạm tội mà không ý thức gì về điều ấy, nhưng ngày nay chúng ta có thể kiên nhẫn, khiêm nhường và yêu thương mà không ý thức về điều ấy. Điều này chứng minh thực tại về sự hiệp một với Chúa. Cũng như khi ở trong A-đam, chúng ta phạm tội một cách tự nhiên và không cần nỗ lực, thì khi ở trong Đấng Christ và kết hiệp với Ngài, chúng ta có thể đắc thắng một cách tự nhiên mà không cần nỗ lực. Nhờ đó, sự sống của Đấng Christ được sống-bày-tỏ qua chúng ta. Chúng ta sẽ thán phục sự siêu việt và quyền năng của sự sống của Chúa. Nếu chúng ta tin, hằng ngày sự sống của Đấng Christ sẽ được biểu lộ trong chúng ta.

Đối Phó Với Những Cám Dỗ Tiệm Tiến Tăng Dần

Loại cám dỗ thứ hai thì tiệm tiến và tăng dần. Sa-tan gợi ý cho chúng ta những đề nghị một cách tiệm tiến và từng chút một. Trong bản chất, những cám dỗ ấy tăng dần. Không cần cầu xin Chúa sức mạnh để đắc thắng loại cám dỗ này. Cách tốt nhất để đối phó với sự cám dỗ ấy là đứng trên nền tảng của một tội nhân ngay khi chúng đến. Chúng ta nên nhận lấy tư thế của một bệnh nhân đang tìm kiếm một vị bác sĩ và phó thác trọn bản thể mình cho bác sĩ ấy. Chúng ta nên nói với Chúa với tư cách là một bệnh nhân: “Tâm trí và những tư tưởng của con đều có chiều hướng phạm tội. Con dễ nổi giận. Con không thể chống lại điều gì cả. Con thật tuyệt vọng. Con xin Ngài chống cự cho con”. Chúng ta phải nhận lấy chỗ đứng là mình đã chết với Chúa. Có thể Sa-tan đến mang theo nhiều loại cám dỗ, nhưng nguyên tắc vẫn như vậy. Hắn không cần trực tiếp làm cho chúng ta phạm tội. Mục tiêu hắn cám dỗ là xúi giục chúng ta tự mình hành động. Vị trí của chúng ta ở trong Đấng Christ; đó là nơi an toàn duy nhất. Nếu chúng ta cứ ở trong vị trí ấy và để Chúa làm mọi sự, Sa-tan sẽ không thể làm gì chúng ta cả. Nhưng một khi chúng ta chuyển động, thậm chí ngay trong những điều như cầu nguyện, cầu xin Chúa làm cho chúng ta mạnh mẽ để chống lại sự cám dỗ, hay quyết định không phạm tội, thì chúng ta sẽ nhận thấy Sa-tan thắng thế trên chúng ta và đánh bại chúng ta vì chúng ta đã ra khỏi khu vực an toàn.

THÁI ĐỘ CỦA MỘT ĐỜI SỐNG ĐẮC THẮNG

Phần trên bàn về những bước bên kia cánh cổng của sự đắc thắng mà một người nên noi theo để sống một đời sống đắc thắng. Bây giờ, chúng ta cần phải biết đến thái độ một người nên có để duy trì một đời sống đắc thắng. Nhiều người đã thực hiện những điều chúng tôi bàn đến ở trên, nhưng họ liên tục e sợ rằng Chúa sẽ không đến với họ, và họ lo rằng nếu Ngài không đến thì họ sẽ thất bại. Để sống một đời sống đắc thắng, chúng ta phải lưu ý đến thái độ của mình. Chúng ta phải nhờ đức tin dẹp bỏ đi mọi nỗi lo sợ và để Chúa định đoạt mọi sự. Khi Chúa ở với các môn đồ bên bờ biển, Ngài bảo họ sang bờ bên kia (Mác 4:35). Ngài không bảo họ đi xuống đáy biển, mà sang bên kia bờ biển. Nhưng các môn đồ không tin lời Ngài. Khi bão táp nổi lên, họ mất bình tĩnh vì vô cùng sợ hãi. Họ không có đức tin, mà lại khẩn nài Chúa hành động. Nhiều khi, chúng ta càng lớn tiếng cầu nguyện thì càng có ít đức tin trong lời cầu nguyện của mình. Đôi khi càng khẩn thiết cầu nguyện, điều đó càng cho thấy chúng ta không có đức tin. Đức tin là tin cậy lời Chúa. Chúa bảo các môn đồ sang bờ bên kia chứ không phải đi xuống đáy biển. Nếu có đức tin thì họ đều có thể đi ngủ. Có đức tin có nghĩa là cùng ngủ với Chúa. Nếu không có đức tin, một người không thể cùng ngủ với Chúa được. Nếu có đức tin, thì dầu không ngủ, người ấy vẫn có thể đến đứng ở đuôi thuyền và phán với những cơn sóng. Người ấy có thể chế nhạo những cơn sóng rằng: “Các ngươi chưa mạnh đủ, chưa hung hãn đúng mức”. Một người có đức tin thì có sự bình an; người ấy có sự bình an ở bên trong và bên ngoài. Sa-tan không thể đắc thắng một người như vậy. Vậy nên, chiến thắng là tin lời Đức Chúa Trời và quyền năng của Ngài. Thái độ của một cuộc sống đắc thắng là hoàn toàn bình an bởi đức tin.

PHẢI LÀM GÌ NẾU THẤT BẠI

Sau khi đã đắc thắng, đối với công tác, sự cung cấp và những mạng lịnh của Đức Chúa Trời, một tín đồ lẽ ra không còn phạm tội nữa. Tuy nhiên, những người đã vượt qua ngưỡng cửa chiến thắng có thể ngạc nhiên khám phá ra rằng mình có thể lại phạm tội. Đối với họ, rõ ràng là họ đã phạm tội trong quá khứ, nhưng họ tự hỏi tại sao mình lại vẫn phạm tội sau khi được coi là đã vượt qua ngưỡng cửa chiến thắng. Vài người có thể thắc mắc: “Nếu một người được cứu lại đã đắc thắng mà vẫn phạm tội, thì sự chiến thắng đã thực hiện được điều gì khác biệt trong người ấy?” Có một sự khác biệt lớn lao. Đối với việc phạm tội, giữa một người đắc thắng và một người chưa đắc thắng có ba sự khác biệt. Thứ nhất, trước khi một người đắc thắng, tội là một điều bắt buộc và cưỡng bách. Người ấy không có sự lựa chọn nào khác ngoại trừ phạm tội. Bên trong người ấy có một quyền lực ép buộc phải phạm tội. Sau khi một người đắc thắng, tình trạng hoàn toàn khác hẳn. Phạm tội là điều bất ngờ, và là vì sơ suất hay bất cẩn. Thứ hai, trước khi đắc thắng, một người phạm phải cùng một loại tội nhiều lần. Người ấy có vài điều gọi là tội lỗi riêng tư, là điều đặc trưng của riêng người ấy. Người ấy cứ tái phạm cùng một tội ấy nhiều lần. Mỗi người chỉ có ba đến năm loại tội lặp đi lặp lại này. Vài tội lỗi ấy cứ liên tục vương vấn người ấy. Nhưng sau khi một người đã đắc thắng, tình trạng trở nên khác hẳn. Người ấy vẫn phạm tội, nhưng chỉ thỉnh thoảng. Những tội lỗi thường xuyên không còn quấy rầy người ấy nữa, và chỉ tình cờ chạm đến người ấy. Thứ ba, trước khi một người đắc thắng, việc phục hồi mối tương giao thông suốt với Chúa sau khi phạm tội là điều khó khăn và cần có thời gian. Nhưng sau khi đắc thắng, nếu lại phạm tội thì người ấy phục hồi mối tương giao của mình với Chúa một cách nhanh chóng. Đó là vì người ấy có đức tin, và người ấy tin huyết của Chúa có thể tẩy sạch mình khỏi mọi tội lỗi (1 Gi. 1:9). Những người đã vượt qua ngưỡng cửa chiến thắng cần phải xưng nhận các tội lỗi của mình với Chúa ngay sau khi sơ ý phạm tội, và họ cần phải tin rằng Chúa có thể tẩy sạch họ bằng huyết báu của Ngài. Sau đó, lập tức họ nên ngợi khen và cảm tạ Chúa, và liên tục áp dụng sự sống đắc thắng của Ngài. Nếu tình cờ phạm tội, chúng ta không nên trì hoãn sự xưng tội của mình đến năm ba ngày. Nếu làm như vậy thì chúng ta sẽ phạm thêm những tội khác nữa.

SỰ TĂNG TRƯỞNG CỦA ĐỜI SỐNG ĐẮC THẮNG

Một số người có thể hỏi: “Nếu một người đã đắc thắng, thì làm sao người ấy lại có thể phạm tội nữa?” Chúng ta phải nhận biết đức tin là gì. Đời sống đắc thắng là một đời sống đức tin. Chúa muốn chúng ta luôn luôn chuyên chú nhìn xem Ngài. Cho dầu hoàn cảnh bên ngoài thế nào đi nữa, chúng ta phải tin nơi Ngài. Chúa muốn giải cứu chúng ta ra khỏi một đời sống cảm xúc mà đưa vào một đời sống đức tin. Ngài muốn chúng ta tiến triển từng bước bởi đức tin và trong ân điển. Bây giờ chúng ta cần nhận thấy làm thế nào chúng ta tăng trưởng trong đời sống đắc thắng.

Chiến thắng là cánh cổng cũng như là con đường. Đó trước hết là một điểm quyết định, và sau đó là một cuộc hành trình. Nếu chúng ta tiếp tục trên con đường ấy thì tương lai của chúng ta sẽ không có giới hạn. Có người đã hỏi: “Nếu Chúa là sự sống của tôi, và nếu Ngài sống trong tôi rồi, thì làm sao tôi còn phải tăng trưởng nữa? Anh muốn nói sự sống ấy không hoàn hảo sao? Và anh muốn nói sự sống của Ngài cần tăng trưởng phải không?” Đúng là Đức Chúa Trời không thay đổi; Ngài không tiến lên cũng không lùi lại. Nhưng chúng ta đều có một ý chí tự do, và có trí năng cùng những tình cảm của riêng mình. Sự chiến thắng của chúng ta là đắc thắng những tội lỗi mình nhận biết. Ấy không phải là đắc thắng tất cả mọi tội lỗi mà chúng ta không biết đến. Điều này giống như sự dâng mình của chúng ta; chúng ta chỉ dâng những điều mình nhận biết. Có nhiều điều chúng ta chưa biết đến, chúng ta chỉ có thể dâng hiến dần dần. Ngay cả sự dâng mình cũng không có tiêu chuẩn tuyệt đối nào cả. Ví dụ, tôi có thể biết là mình bất lực đối với vấn đề chịu đựng. Khi tôi dâng chính mình, sự chịu đựng của Chúa sẽ được bày tỏ qua tôi. Đối với sự chịu đựng, chúng ta không thể tăng trưởng được nữa vì sự chịu đựng của Chúa là hoàn hảo. Tuy nhiên, tăng trưởng có nghĩa là ngoài sự chịu đựng chúng ta có thể kinh nghiệm sự nhu mì. Sự tăng trưởng đơn giản có nghĩa là mở rộng phạm vi và đào sâu thêm mức độ. Đối với sự nhu mì và chịu đựng thì không có sự tăng trưởng vì sự nhu mì và chịu đựng chỉ là Đấng Christ. Nhưng đối với kinh nghiệm của chúng ta về những điều này thì có thể có một sự mở rộng liên tục và đào sâu thêm trong phạm vi và mức độ. Đó là ý nghĩa về sự tăng trưởng của sự sống đắc thắng.

Chúng tôi đã nói rằng Chúa là sự thánh hóa của chúng ta. Nhưng có một câu Kinh Thánh nói rằng chúng ta được lẽ thật thánh hóa (Gi. 17:17). Điều này có nghĩa là hôm nay chúng ta có thể có một tội mà chúng ta thật hãnh diện và hoàn toàn không quấy rầy lương tâm của mình chút nào. Về sau, từ lẽ thật trong Kinh Thánh chúng ta có thể thấy rằng đó là điều sai trật. Nhờ đó, chúng ta nhận biết thêm một tội nữa, và có thể xưng nhận tội ấy. Sau khi lẽ thật phơi bày tội của chúng ta nhờ sự soi sáng của Đức Chúa Trời và sau khi biết đó là tội, chúng ta phải xử lý nó. Cách xử lý tội ấy cũng như trước. Chúng ta phải thưa với Chúa rằng: “Con đã tìm thấy một tội khác. Cảm tạ Ngài, bây giờ con biết thêm một tội nữa và có thể kinh nghiệm thêm ân điển và biết thêm về sự sống đắc thắng”. Tân Ước nói rằng chúng ta cần phải tăng trưởng trong ân điển (2 Phi. 3:18). Tăng trưởng trong ân điển có nghĩa là gì? Ân điển là Đức Chúa Trời thực hiện nhiều điều cho con người. Khi con người làm nhiều điều cho Đức Chúa Trời, đó là luật pháp, nhưng khi Đức Chúa Trời thực hiện nhiều điều cho con người, đó là ân điển. Tăng trưởng trong ân điển là để Đức Chúa Trời thực hiện thêm nhiều điều cho chúng ta. Khi lẽ thật chiếu sáng trên chúng ta, những khiếm khuyết của mình được phơi bày. Khi ấy ân điển đến cung ứng cho chúng ta. Lẽ thật là Đức Chúa Trời phơi bày những nhu cầu của chúng ta, trong khi ân điển là Đức Chúa Trời cung ứng sức lực cho chúng ta. Càng nhận được ánh sáng, chúng ta càng khám phá thêm những nhu cầu, và chúng ta càng tiếp nhận và tăng trưởng trong ân điển.

ÂN ĐIỂN VÀ LẼ THẬT

Làm thế nào chúng ta nhận được ân điển? Có ba cách để nhận được ân điển. Thứ nhất là nhờ Kinh Thánh. Chúng ta càng đọc Kinh Thánh, Kinh Thánh càng gia tăng mức lượng của chúng ta, và chúng ta sẽ càng biết chính mình. Càng biết chính mình, chúng ta sẽ càng cảm nhận những nhu cầu của mình, và ân điển sẽ càng gia tăng. Thứ hai, chúng ta có thể trực tiếp nhận được ân điển từ Đức Chúa Trời. Khi nghe một bài giảng, cầu nguyện hay tương giao với Đức Chúa Trời, chúng ta trực tiếp nhận được ân điển từ Ngài nhờ Ngài soi sáng. Thứ ba, chúng ta có thể nhận được ân điển nhờ sự giúp đỡ của các anh chị em khác. Nếu một anh em đã xử lý một tội mà chính tội ấy đang vương vấn tôi, thì tôi có thể nhận được sự giúp đỡ từ anh em đã đạt được chiến thắng. Nhờ đó, tôi nhận được thêm ân điển. Ân điển chúng ta nhận được giới hạn bởi lẽ thật chúng ta đã tiếp nhận. Mức lượng ân điển một người nhận được nói lên mức lượng lẽ thật người ấy có. Càng nhận biết tội là gì thì một người sẽ càng nhận thêm ân điển.

Chẳng hạn, nhờ đọc Kinh Thánh chúng ta có thể thấy được rằng chúng ta không nên lo lắng chi hết. Một khi có lẽ thật ấy, chúng ta nhận thức rằng lo lắng là một tội. Một chị em đọc Phi-líp 4:6, câu ấy nói đừng lo lắng chi hết, và chị kết luận điều ấy không thể xảy ra được. Sau đó, chị nghĩ rằng đây là Lời Đức Chúa Trời, là điều không thể sai trật. Nếu Kinh Thánh không sai trật thì chị phải sai trật. Chị nêu lên vấn đề này với một chị em có chín người con, mà hai trong những người con ấy đã chết. Chị em thứ hai đáp: “Làm thế nào một người mẹ không thể lo lắng được? Một người mẹ không lo lắng dường như là một tội. Mối lo âu của tôi đã đưa hai đứa con lên trời rồi, và tôi còn lại bảy đứa để lo lắng”. Sau khi nghe như vậy, chị em thứ nhất càng rối trí hơn. Về sau, chị được soi sáng và nhận thấy rằng lo lắng thật sự là một tội, và chị cầu xin Chúa làm cho chị đắc thắng tội ấy. Cuối cùng, chị đã đắc thắng. Đó là ý nghĩa của lẽ thật và ân điển. Lẽ thật cho chúng ta biết tội là gì, và ân điển ban cho chúng ta khả năng đắc thắng tội ấy. Trước khi có lẽ thật, có thể chúng ta suy nghĩ nhiều về một điều nào đó. Nhưng sau khi nhận được lẽ thật và được soi sáng, chúng ta sẽ nhận biết tội là gì. Trước kia, hòn đảo Kulangu được nhường lại cho nước Anh. Về sau, có thêm đất được khai khẩn từ vùng đất lấn biển, do đó lãnh thổ của Anh được gia tăng. Cùng một nguyên tắc ấy, càng có lẽ thật thì càng có ân điển. Lẽ thật cho chúng ta thấy tội là gì, và khi áp dụng ân điển, chúng ta kinh nghiệm sự chiến thắng trọn vẹn trên tội ấy.

Chị em kia có một chiếc đồng hồ đeo tay do mẹ chị tặng vào ngày sinh nhật thứ hai mươi của mình. Trên đồng hồ ấy có một cây thập tự bằng vàng. Chị gìn giữ đồng hồ ấy suốt mười tám năm. Ngày kia chị đọc 1 Ti-mô-thê 2:9, câu ấy nói đàn bà không nên trang sức bằng vàng. Chị từng nghĩ rằng có một ít đồ trang sức trên đồng hồ thì không sao. Nhưng ngày đó, Đức Chúa Trời chỉ vào cái đồng hồ và cho chị thấy rằng chị phải xử lý điều đó. Chị bắt đầu giảng cho Đức Chúa Trời và tranh luận rằng một điều nhỏ như vậy không phải là vấn đề, nhưng sau cùng Chúa thắng thế, và chị phải xử lý vấn đề nhỏ nhoi ấy. Ngày nay, chúng ta phải mạnh dạn tra xét những tội lỗi của mình và xử lý chúng. Trước kia, có thể chúng ta đã xử lý những tội lỗi ghê tởm, những tội lỗi bên ngoài, những tội lỗi rõ ràng và những tội lỗi ô uế. Ngày nay, chúng ta cần phải xử lý những tội lỗi nhỏ nhoi, tinh vi, ở bên trong và ẩn giấu, tức những điều làm ô danh Đức Chúa Trời. Những sự xử lý ấy sẽ đem đến cho chúng ta thêm ân điển để kinh nghiệm thêm những sự đắc thắng trong cuộc sống hằng ngày của mình.

TIẾP NHẬN LẼ THẬT, VUI HƯỞNG ÂN ĐIỂN VÀ KINH NGHIỆM SỰ ĐẮC THẮNG

Anh em có tiến bộ trong cuộc sống hằng ngày của mình hay không tùy thuộc vào việc anh em có nhìn thấy lẽ thật hay chưa. Trước hết anh em phải thấy những loại tội lỗi mình phạm, rồi tìm xem làm thế nào Chúa hoàn thành công tác đắc thắng bên trong anh em. Một nữ giáo sĩ Tây Phương kia công tác cho Hội Truyền Giáo Trung Hoa Nội Địa. Chị em ấy xích mích với chị Fischbacher và thường công khai phỉ báng chị. Khi chị Fischbacher tường trình một điều gì thì chị em ấy phủ nhận điều đó. Khi chị Fischbacher phủ nhận điều gì đó thì chị em ấy lại khẳng định một điều như vậy đã xảy ra. Lần nọ, chị Fischbacher viết thư về quê nhà tường trình về công tác của chị tại Trung Quốc. Chị kia cố gắng tìm hiểu xem chị Fischbacher đã viết cho ai, và chị cũng viết cho người ấy để cố gắng phủ nhận những gì chị Fischbacher đã nói. Dường như là chị cố gắng hết sức để chứng minh cho những người khác rằng chị Fischbacher không trung thực. Sau khi tình trạng này kéo dài một thời gian, chị Fischbacher không thể không chất chứa nỗi cay đắng đối với chị em ấy. Về sau, chị đọc 1 Phi-e-rơ 1:22, câu ấy nói chúng ta nên yêu thương lẫn nhau cách nhiệt thành bằng một tấm lòng thuần khiết. Một người rất dễ dàng “giảng” cho Đức Chúa Trời nghe. Chị nói với Chúa rằng: “Con không thể nào yêu thương chị em ấy được. Đối với con, yêu thương chị em ấy một cách nhiệt thành lại càng không thể được”. Chị cầu nguyện trong hai tuần mà vẫn không thành công. Chị kiêng ăn suốt cả ngày và quyết tâm không rời phòng cho đến khi chị đắc thắng nỗi cay đắng này. Tuy nhiên, chị vẫn không thể thành công. Sau đó, chị thừa nhận rằng cùng lắm là chị có thể không ghét chị em ấy. Yêu thương chị em ấy là điều không thể được. Chị kiêng ăn thêm một ngày nữa, nhưng vẫn vô ích.

Cuối cùng, chị nhận thức rằng chị không thể tự mình làm gì được, và chị thưa với Chúa rằng: “Con cần phải yêu thương chị em ấy, nhưng con không thể làm được. Điều này là một tội. Con sẽ không buông Ngài ra trừ phi Ngài làm cho con yêu thương chị em ấy”. Hôm sau, chị liên tục cầu nguyện trong ba tiếng đồng hồ. Vào khoảng chín giờ sáng, tình yêu của Chúa đổ đầy chị. Nỗi cay đắng không còn nữa, và tình yêu thương đến một cách không ngờ được. Chị cảm thấy là thậm chí mình có thể chết vì chị em ấy. Chị tiếp tục cầu nguyện cho chị kia suốt đêm. Hôm sau khi chị trông thấy chị kia, cảm giác của chị hoàn toàn đổi khác. Sau đó một ngày, chị kia cũng được thay đổi. Sự sống đắc thắng có Lời Đức Chúa Trời là tiêu chuẩn của sự sống ấy. Đức Chúa Trời đã phán nhiều điều. Nếu chúng ta không thể vâng theo những gì Ngài đã phán thì chúng ta phạm tội. Chúng ta chỉ sống trên thế gian này một thời gian rất ngắn, nhưng lại đối diện với quá nhiều điều trong cuộc sống này. Ấy là ở giữa một cuộc sống như vậy mà chúng ta bày tỏ sự chiến thắng của Đấng Christ.

Có ba chị em tại Shansi đều là những giáo sĩ. Hai người trong họ tự nguyện ở độc thân, còn người thứ ba thì đính hôn với một thanh niên. Tuy nhiên, chị em ấy lại là người buồn rầu nhất trong ba người. Chị thường cảm thấy cô độc. Mặc dầu vị hôn phu của chị thường xuyên viết thư cho chị, chị vẫn cảm thấy cô độc khi ở một mình trong phòng. Ngày kia chị khóc. Hai chị em kia đến yên ủi chị rằng: “Tại sao chị lại cô độc? Chị có một vị hôn phu viết thư cho chị! Chúng tôi mới là những người đáng phải cảm thấy cô độc!” Sau đó, họ về phòng và cũng bị nỗi cô đơn xâm chiếm, và họ bắt đầu khóc. Trong khi tủi thân như vậy, họ nghĩ đến Lời Chúa: “Trước mặt Chúa có sự vui mừng đầy trọn, Tại bên hữu Chúa có điều vui sướng vô cùng” (Thi. 16:11). Họ nhận thức rằng cảm thấy cô đơn thật ra là một tội. Chúa phán rằng trong sự hiện diện của Ngài có sự vui mừng đầy trọn, nhưng họ lại nói mình cảm thấy cô đơn. Điều này phải là một tội. Họ quì xuống cầu nguyện để xử lý tội ấy, và nỗi cô đơn ra đi. Đã chín năm trôi qua, mà không lần nào họ còn cảm thấy cô đơn.

Đắc thắng là để Đức Chúa Trời liên tục phơi bày những tội lỗi của chúng ta và để chúng ta tăng trưởng nhờ sự hiểu biết ấy. Chúng ta không nên lo sợ những người khác phơi bày những lỗi lầm của mình. Điều đó sẽ cho chúng ta cơ hội để đắc thắng. Càng biết đến lẽ thật, chúng ta sẽ càng kinh nghiệm sự chiến thắng của Đấng Christ. Tôi hi vọng rằng năm sau, vài người sẽ đứng lên làm chứng thế nào lẽ thật đã đến với họ và thế nào ân điển cũng đã theo sau. Đây là điều rất quí báu. Chúng ta đều nên vui mừng tiếp nhận lẽ thật để ân điển càng có thể đến với chúng ta. Trong mọi buổi nhóm, chúng ta cần đứng lên ngày càng nhiều để làm chứng thế nào một lẽ thật nào đó đã sinh ra hiệu quả trên chúng ta. Chúng ta không cần phải e ngại những người khác sẽ nói rằng chúng ta kiêu ngạo nếu đó là hành động của Chúa. Chúng ta chỉ mô tả công việc của Chúa trong chúng ta và thế nào Ngài đã chiến thắng trong chúng ta. Nhờ làm như vậy, những người đang ở trong nan đề tương tự hay những người chưa kinh nghiệm được sự xử lý đúng đắn như chúng ta cũng có thể dự phần vào ân điển chúng ta đã nhận được.

Một cuộc sống đắc thắng thật tuyệt diệu vì sự sống đắc thắng thật tuyệt diệu. Chúa có thể thực hiện mọi điều bên trong chúng ta. Không điều gì Ngài không thể làm. Chúng ta không cần phải e sợ điều gì cả. Chúng ta có thể liên tục đến với Ngài. Chúng ta cần phải để Ngài soi sáng chúng ta bằng lẽ thật và nhận lấy Ngài là chính sự đắc thắng của mình. Nếu chúng ta bước đi như vậy thì sẽ không có điều gì mình không thể làm. Sau một năm, chúng ta sẽ nhận thức rằng chúng ta phải đắc thắng thêm nữa, và chúng ta sẽ có thêm khả năng để bước theo sự hướng dẫn của Chúa và tiếp tục tiến lên trên con đường mở ra trước mặt chúng ta.