Thông tin sách

Sự Sống Đắc Thắng Và Báp-Tem

Tác giả: Watchman Nee
Dịch từ bản tiếng Anh: Sự sống đắc thắng và báp-tem
ISBN:
Mua sách tại:

Đang đọc: Chương 3

Untitled Document

CHƯƠNG BA

LÀM THẾ NÀO ĐỂ KINH NGHIỆM ĐẤNG CHRIST LÀ SỰ SỐNG ĐẮC THẮNG

Kinh Thánh: Lu. 18:27; 2 Cô. 12:9; La. 8:1

Chiều nay chúng ta sẽ xem xét làm thế nào chúng ta có thể kinh nghiệm Đấng Christ là sự sống của mình. Tôi không nói rằng chúng ta không có sự sống ấy, nhưng tôi nói rằng ngoài việc có sự sống này, chúng ta còn có thể kinh nghiệm Đấng Christ là sự sống của mình. Nếu có Đấng Christ sống ở bên trong, chúng ta sẽ có cùng một sự sống thánh khiết như Đấng Christ. Ngài sẽ sống một cuộc sống thánh khiết từ bên trong chúng ta. Chỉ sự sống của Đấng Christ mới thánh khiết, và chỉ Ngài mới có thể sống cuộc sống thánh khiết. Chúng ta là những tội nhân. Sự sống của chúng ta là sự sống con người; sự sống ấy chỉ có thể phạm tội chứ không bao giờ làm lành. Nếu sự sống của chúng ta không được hoán đổi thì sự sống ấy không bao giờ có thể được thay đổi. Chiều nay, chúng ta sẽ xem xét làm thế nào chúng ta có thể kinh nghiệm sự sống của Đấng Christ, và làm thế nào chúng ta có thể để Ngài sống trong chúng ta.

Phao-lô nói trong Ga-la-ti 2:20: “Không phải tôi còn sống nữa, nhưng là Đấng Christ”. Chúng ta không thể đánh lừa ai bằng lời nói ấy. Chúng ta không thể chỉ tuyên bố điều này trên môi miệng, trong khi lương tâm lại lên án mình. Phao-lô có thể nói một cách thành thật rằng: “Không phải tôi còn sống nữa, bèn là Đấng Christ”. Đó là sự sống đắc thắng. Sự sống đắc thắng không phải là sự sống khoe khoang về khả năng và sự chiến thắng của nó. Sự sống đắc thắng là sự sống nói lên rằng: “Không phải tôi sống nữa, nhưng là Đấng Christ”. Chiều nay, chúng ta sẽ tập trung vào đề tài này. Nói cách đơn giản là nếu một người muốn kinh nghiệm Đấng Christ là sự sống của mình thì phải có hai điều kiện cần thiết. Thứ nhất là buông ra, và thứ hai là tin.

BUÔNG RA

Nhận Thấy Chúng Ta Không Thể Làm Được

Buông ra có nghĩa là gì? Nếu muốn buông ra, một Cơ Đốc nhân phải trải qua những kinh nghiệm nhất định nào đó. Có ba bước người ấy phải tiếp lấy. Không thể bỏ qua một bước nào hay thay đổi các bước ấy. Chúng là điều tất yếu; một người không thể có sự sống đắc thắng bằng cách nào khác. Lu-ca 18:27 chép: “Những gì loài người không thể làm được thì Đức Chúa Trời có thể làm được”. Câu này là một phần trong câu chuyện về một thanh niên đến hỏi Giê-su làm thế nào mình có thể thừa hưởng và vui hưởng sự sống đời đời. Chúa nói rằng nếu muốn thừa hưởng sự sống đời đời, người ấy không được phạm tội gian dâm hay giết người, không được trộm cắp hay làm chứng dối, mà phải kính trọng cha mẹ mình. Vì thanh niên đó đã tuân giữ tất cả những mạng lệnh ấy, anh thật sung sướng khi nghe lời Chúa nói. Anh nghĩ những mạng lịnh ấy dễ dàng tuân giữ. Anh nghĩ rằng đối với anh những mạng lịnh ấy không thành vấn đề, vì khi còn nhỏ, anh đã tuân giữ tất cả những mạng lịnh ấy, mà không bỏ sót mạng lịnh nào. Nhưng sau đó, Chúa nói anh vẫn còn thiếu một điều. Điều anh thiếu ấy là gì? Chúa phán: “Hãy bán hết của cải ngươi, phân phát cho người nghèo, thì ngươi sẽ có của báu ở trên trời, rồi hãy đến theo Ta” (c. 22). Sau khi Chúa phán điều này, người ấy cảm thấy bất lực. Anh nghĩ giá ấy quá cao, và buồn rầu ra đi. Rồi Chúa quay sang các môn đồ mà nói rằng:

ĐẤNG CHRIST LÀ SỰ SỐNG ĐẮC THẮNG

“Người có của cải vào vương quốc Đức Chúa Trời khó biết bao! Lạc đà chui qua lỗ kim còn dễ hơn người giàu vào vương quốc Đức Chúa Trời” (cc. 24-25). Khi nghe điều này, các môn đồ hỏi Chúa: “Thế thì, ai có thể được cứu?” (c. 26). (Ngày nay hầu hết mọi người đều nghĩ là họ giàu có. Có bao nhiêu người nhận thức là mình nghèo nàn?) Chúa phán: “Những gì loài người không thể làm được, thì Đức Chúa Trời có thể làm được” (c. 27). Tại sao Chúa phán điều này? Nan đề đối với thanh niên ấy không phải là anh giàu có, cũng không phải là anh không sẵn lòng bán tất cả. Nan đề của anh nằm ở sự kiện là anh chỉ có cái nhìn về chính mình. Khi mới đến với Chúa, anh nhìn chính mình và nghĩ mình có thể làm được điều gì. Trên thực tế, anh nói với Chúa là anh có thể làm được. Khi ấy, Chúa cho anh một mạng lịnh mới, và anh lại tự nhìn đến chính mình rồi nói rằng anh không thể làm được. Anh chỉ nhìn đến chính mình. Trước hết anh nhìn đến những gì mình có thể làm, rồi sau đó nhìn đến những gì mình không thể làm. Anh chưa bao giờ nhìn thấy công tác và quyền năng của Đức Chúa Trời. Đó là lý do Chúa phán rằng những gì loài người không thể làm được thì Đức Chúa Trời có thể làm được. Ngài có ý nói rằng tuy thanh niên ấy không thể làm gì, nhưng Đức Chúa Trời lại có thể làm được. Thanh niên ấy không thể phân phát của cải của mình cho người nghèo. Nhưng Đức Chúa Trời có thể làm cho anh phân phát cho người nghèo. Đó không phải là vấn đề tự anh có khả năng, mà là vấn đề Đức Chúa Trời là Đấng có khả năng. Thanh niên ấy không thấy điều này, vì vậy mà buồn rầu bỏ đi.

Chúa bảo thanh niên ấy bán rồi phân phát tất cả của cải mình cho người nghèo. Có lẽ người giàu có ấy sợ hãi khi nghe lời Chúa và có thể nói: “Tôi không thể làm một Cơ Đốc nhân nữa. Nếu bán tất cả của cải mình có thì tôi phải làm gì đây?” Ý định của Chúa không phải là lấy tiền bạc của chúng ta hay tất cả những gì chúng ta có. Ý định của Ngài là chứng minh cho chúng ta thấy rằng chúng ta không thể làm gì được. A-na-nia và Sa-phi-ra có tiền bạc và tài sản. Phi-e-rơ nói rằng trong khi tài sản còn ở trong tay họ, thì nó thuộc về họ. Ngay cả sau khi bán đi, họ vẫn có thể sử dụng tùy theo ý muốn của mình (Công. 5:4). Nếu không có sự dẫn dắt của Linh, một người không cần phải bán hay dâng lên gì cả. Phi-lê-môn cũng là một người giàu có. Phao-lô đã không bảo ông bán đi và phân phát tất cả những gì ông có cho người nghèo. Chúa đòi hỏi thanh niên ấy bán tất cả những gì anh có vì thanh niên ấy tuyên bố là mình đã tuân giữ tất cả mọi mạng lịnh. Khi Chúa truyền cho anh mạng lệnh bán tất cả những gì anh có và đi theo Ngài, anh đã phải thừa nhận là mình không thể làm được.

Đối với chúng ta cũng vậy. Có lẽ chúng ta không kiêu ngạo, ganh tị hay bướng bỉnh. Chúng ta có thể không phạm tội gian dâm, và có thể đầy yêu thương và kiên nhẫn, và đã thực hành những điều này trong nhiều năm. Có thể chúng ta cảm thấy là mình gần đến đích rồi. Một khi chúng ta cảm thấy như vậy, Chúa sẽ nói với chúng ta: “Con còn thiếu một điều”. Sau cùng, chúng ta nhận thấy là mình không thể làm được. Chúng ta có thể đắc thắng nhiều tội lỗi, nhưng sẽ có một tội lỗi chúng ta không thể đắc thắng. Mỗi Cơ Đốc nhân đều có một hai tội lỗi đặc biệt. Mỗi người đều có một hai tội lỗi mà người ấy rất quen phạm. Các tội lỗi ấy gắn bó đặc biệt với những người nào đó; chúng luôn đến thăm họ, họ đi đâu chúng cũng theo đó. Chúa phán: “Con còn thiếu một điều”. Một điều ấy không phải chỉ về việc bán tất cả những gì mình có, mà chỉ về một điều chúng ta không thể làm. Nếu chúng ta nghĩ mình có khả năng, Đức Chúa Trời sẽ tìm ra một điều để chứng minh rằng chúng ta không thể làm được.

Có một giáo sĩ Tây-phương nọ là một Cơ Đốc nhân rất hết lòng tìm kiếm Chúa. Một lần kia, chị đến nói với tôi rằng: “Tôi có một tội lỗi [tôi hay phạm]. Xin cầu nguyện cho tôi”. Hằng ngày tôi đều cầu nguyện cho chị. Trong hai tuần, chị vẫn cầu khẩn trong nước mắt rằng: “Đức Chúa Trời ơi, xin giải cứu con khỏi tội lỗi này”. Tôi nghĩ rằng chị đang chịu đau khổ rất nhiều vì tội của chị rất nghiêm trọng. Tôi xin chị cho tôi biết về tội lỗi nghiêm trọng ấy. Chị đáp: “Từ khi còn trẻ, tôi đã có thói quen ăn vặt. Tôi ăn vặt suốt ngày. Tôi có thể đắc thắng nhiều tội lỗi, nhưng lại không thể đắc thắng tội này. Trước kia, tôi không nghĩ đây là một tội, nhưng bây giờ tôi biết đó là một tội. Thế nhưng, tôi không thể đắc thắng nó”. Tôi luôn luôn sung sướng thấy một người nào đó phạm tội quá nhiều đến nỗi người ấy thấy mình không thể ngưng phạm tội được. Trông thấy một người nào đó không thể đắc thắng tội của mình thật là một sự vui mừng. Điều tệ hại nhất là một người phạm tội mà lại có khả năng đắc thắng tội của mình. Nếu chúng ta phạm tội quá nhiều đến nỗi không thể ngưng lại và không còn cách nào để đắc thắng, khi ấy Đức Chúa Trời sẵn sàng cứu chúng ta. Chị em ấy thiếu một điều. Chị đã không nhận biết mình có một tội, và không nhận thức được đó là một tội. Đến khi nhận biết đó là một tội, chị thấy mình không thể đắc thắng tội ấy. Chị sẵn sàng nhìn thấy chồng mình bỏ một việc làm kiếm được 800 đô-la mỗi tháng mà thay vào đó nhận lấy một công việc lương chỉ có 100 đô-la. Chị sẵn lòng chịu nhiều điều buồn phiền vì Chúa. Chị rất yêu mến Chúa và yêu mến người Hoa, nhưng lại không thể đắc thắng một điều. Điều người thanh niên kia thiếu là thắng hơn tiền bạc, và điều chị thiếu là thắng hơn thói quen ăn vặt.

Mỗi người đều có một tội đặc biệt mà mình không thể đắc thắng. Tại sao Chúa lại đặt một điều như vậy trước mặt chúng ta? Đó là để chứng minh rằng chúng ta không thể làm gì, chúng ta thật bất lực, và chúng ta đã tự đánh giá mình quá cao. Sự thật chúng ta đã không phạm tội gian dâm hay giết người, và chúng ta có thể không kiêu ngạo hay ghen tị, nhưng chúng ta luôn luôn thất bại khi cố gắng diệt trừ một điều ấy! Chúng ta có thể khoe khoang rằng mình không như người này hay người kia. Nhưng Chúa sẽ nói chúng ta còn thiếu một điều; có một điều chúng ta không thể đắc thắng. Chúng ta còn thiếu một điều. Chúa chứng minh cho người thanh niên ấy thấy rằng anh không thể làm gì. Sự sống đời đời là sự sống của Đấng Christ. Để có sự sống ấy, chúng ta phải nhận thức rằng mình hoàn toàn không có khả năng làm gì cả. Một khi chúng ta nhận thức được điều này, sự sống của Đức Chúa Trời sẽ biểu lộ quyền năng của Ngài trong chúng ta. Nếu chúng ta chưa được đem đến một giai đoạn mà tại đó chúng ta hoàn toàn nhận thức sự bất năng của mình, chúng ta sẽ không để sự sống của Đức Chúa Trời sống bày tỏ qua chúng ta.

Tôi sợ nhất là một người phạm tội quá ít. Một người như vậy không tốt cũng không xấu, và Đấng Christ cũng như Sa-tan đều không đặc biệt yêu thích người ấy. Tôi thích nhìn thấy một người tự nhận thấy mình không thể đắc thắng một tội đặc biệt, dầu có cố gắng thế nào đi nữa. Có thể một số người đã phạm phải vài tội lỗi ô dơ, thấp hèn và đáng chê trách. Những người khác có thể phạm những tội lỗi tinh vi. Cho dầu là loại tội lỗi gì đi nữa, đó vẫn là tội trói buộc một người. Có thể đó chỉ là một hai tội lỗi, nhưng một người không thể đắc thắng chúng, cho dầu có cố gắng thế nào đi nữa. Khi tình trạng như vậy xảy ra thì người ấy có hi vọng. Điều một người khó nhận thức nhất là người ấy không thể tự mình làm gì được. Nếu một người nhận thấy mình không thể làm gì được, người ấy thật gần sự cứu rỗi. Nếu chiều nay có ai nhận thức rằng mình không thể làm gì được, người ấy thật gần kinh nghiệm sự sống đắc thắng. Nếu chúng ta vẫn không nhận thức rằng mình không thể làm gì được hay nếu chỉ có giáo lý về sự đắc thắng mà thiếu một sự sống đắc thắng, thì chúng ta phải cầu xin Đức Chúa Trời ban cho chúng ta ánh sáng và cho chúng ta thấy mình hoàn toàn không thể làm gì được.

Đừng Cố Gắng Làm Gì

Sau khi nhận thức là mình không thể làm gì được, chúng ta nên làm gì? Sau khi nhận thức là mình không thể làm gì được thì chúng ta đừng cố gắng làm gì. Tôi biết nhiều anh chị em đến với tôi rồi khóc trước mặt tôi và trước mặt Chúa về sự bất năng của họ trong việc đắc thắng tội lỗi của mình. Họ không như những người khác, tức những người để mọi sự trôi qua một cách dễ dàng. Họ rất hối hận về những tội lỗi của mình. Họ cảm thấy rằng mình không thể vượt qua nếu họ không đắc thắng tội của mình. Hơn mười mấy người đã đến với tôi và nói rằng nếu họ không thể đắc thắng tội của mình thì thà chết còn hơn. Khi nhận thức là chúng ta không thể đắc thắng tội của mình và hoàn toàn bất lực, chúng ta nên làm gì? Nếu muốn được giải cứu thì điều đầu tiên chúng ta nên làm là đừng cố gắng làm gì cả. Chúng ta không nên cố gắng thay đổi chính mình hay hạ quyết tâm làm gì. Chúng ta không nên lãng phí thời giờ trong chính mình hay quyết định làm gì cả. Đó là một bước tối quan trọng. Nhiều người nhận thức là tự họ không thể thành công. Họ thừa nhận là mình không thể thành công, nhưng họ lại liên tục cố gắng thành công. Họ vẫn nỗ lực và phấn đấu để đắc thắng. Khi họ làm như vậy, Đức Chúa Trời không thể làm gì cho họ cả.

Mùa hè vừa rồi, tôi gặp một nữ giáo sĩ Tây-phương vốn có một tội mà chị không thể đắc thắng. Lúc ấy chị chưa nhận thức rằng Đấng Christ là sự chiến thắng của mình, và chị chưa nhận biết rằng Đấng Christ ở trong chị và sống cho chị. Tuy nhiên, chị lại muốn kinh nghiệm sự sống này. Tôi hỏi chị: “Chị có nhận thức rằng mình không thể làm gì được không?” Chị đáp: “Tôi biết điều đó từ lâu rồi, nhưng có một tội mà tôi cứ phạm phải. Tôi thực sự không thể đắc thắng tội ấy”. Tôi hỏi: “Chị làm gì khi tội ấy đến với mình?” Chị đáp: “Tôi cầu nguyện để chống lại sự cám dỗ ấy, tôi cầu xin Đức Chúa Trời giải cứu tôi khỏi nó, hay xin Đức Chúa Trời ban cho tôi sức mạnh để tội ấy không đánh bại được tôi”. Tôi nói: “Chị không cần phải nói tiếp. Tôi biết phần câu chuyện còn lại của chị là thế nào rồi. Sau khi cầu nguyện và đứng lên, chị lại phạm tội ấy nữa. Ngay khi bước ra khỏi cửa, chị lại đi theo con đường cũ. Mỗi lần sau khi cầu nguyện, tội của chị lại trở về với chị”. Sau đó, tôi bảo chị rằng: “Chị đã phạm phải một lỗi lầm lớn. Chị biết rất rõ là mình không thể làm gì được, nhưng chị vẫn cố gắng và phấn đấu để làm điều gì đó. Khi tội đến với chị, chị vẫn cố gắng chống chọi nó. Nếu chị biết là mình không thể làm gì, tại sao chị vẫn cầu nguyện, chống chọi và cầu xin Đức Chúa Trời ban cho chị sức mạnh để đắc thắng sự cám dỗ của mình? Chị cầu nguyện như vậy vì chị nghĩ rằng mình vẫn tốt lành và vẫn có thể làm điều gì đó”.

Rồi tôi nói với chị rằng con đường đưa đến tự do trước hết là buông ra. Hễ quyết định bỏ công việc cải thiện thì chị sẽ kề cận với chiến thắng hơn. Chị nói: “Nếu tôi chống cự mà vẫn còn phạm tội thì tôi không thể tưởng nổi sự việc sẽ ra thế nào nếu tôi không chống cự?” Tôi nói: “Chống cự có nghĩa là chị vẫn sống và làm việc. Khi điều đó xảy ra, Đức Chúa Trời không thể làm gì cả. Nếu chị muốn Đức Chúa Trời vào trong mình, trước hết chị phải buông ra. Chị phải nhận thức rằng quyền năng của Đức Chúa Trời đã ở trong chị rồi. Ngài có thể sống cho chị. Bây giờ không phải là lúc xét xem chị là ai, mà Đức Chúa Trời là ai”.

Một mùa hè kia, tôi cùng với hơn hai mươi anh em rao giảng phúc âm trong các làng mạc. Khí hậu thật nóng nực, và chúng tôi không thể tắm rửa trong nhà. Vì vậy, chúng tôi đến một con sông kia để tắm. Trong khi vài anh em đang bơi, một anh em kia bị vọp bẻ và sắp bị chết đuối. Anh vùng vẫy tay chân một cách sợ hãi và kêu cứu. Một anh em giữa vòng chúng tôi tên Wei-san Wang là người bơi lội rất giỏi. Anh từng phục vụ trong hải quân. Tôi giục anh nhảy xuống nước cứu anh em đang chết đuối ấy. Nhưng anh vẫn đứng im một chỗ. Tôi thật bồn chồn và có phần nào giận anh vì anh quá yêu mạng sống của mình. Khi anh em sắp chết đuối kia gần kiệt sức và đang chìm xuống, anh Wang mới nhảy xuống nước và bơi đến anh ấy. Tay thì choàng quanh hông của nạn nhân và tay thì bơi, anh Wang mang anh ấy vào bờ một cách an toàn. Về sau, tôi hỏi anh Wang: “Tại sao anh không cứu anh ấy sớm hơn? Anh đã có thể cứu anh ấy khỏi đau đớn, và anh ấy đã không uống nước nhiều như vậy”. Anh nói: “Nếu tôi cố gắng cứu anh ấy sớm hơn, tức khi anh vùng vẫy vì mạng sống của mình và chụp bất cứ điều gì anh có thể chạm đến, thì cả hai chúng tôi đều đã bị chết đuối. Có một bí quyết để cứu một người sắp chết đuối: Đừng cứu người nào còn sống và đừng cứu người nào đã chết; chỉ cứu những người gần chết. Không cứu người đã chết vì có cứu họ cũng vô ích. Không cứu người còn sống vì họ vẫn dùng sức của mình mà vùng vẫy. Khi anh lại gần, họ sẽ nắm chặt lấy anh và anh cũng như họ sẽ không thể bơi được, và cả hai đều sẽ chết đuối. Đó là lý do tại sao anh chỉ có thể cứu những người gần chết, tức những người anh có thể ôm chặt mà họ không thể ôm chặt anh. Nhờ đó, anh sẽ được an toàn, và họ sẽ được cứu”.

Chúng ta như một người sắp chết đuối. Đức Chúa Trời sẽ chỉ cứu chúng ta sau khi chúng ta đã hoàn toàn kiệt sức. Nhưng nan đề là người ta thường cố gắng làm gì đó khi họ biết rõ là mình không thể làm gì được. Chúng ta cầu nguyện, hạ quyết tâm và tranh đấu. Điều đó làm cho Đức Chúa Trời không thể cứu chúng ta. Chúng ta phải như người sắp chết đuối hoàn toàn không còn sức để vùng vẫy và cố gắng; khi ấy, Đức Chúa Trời sẽ cứu chúng ta. Nếu chúng ta vẫn quơ quào tay chân mình, vẫn quyết tâm và phấn đấu, ấy là chúng ta vẫn cố gắng làm gì đó và chưa bị kiệt sức. Đức Chúa Trời sẽ chờ đợi và không làm gì cả. Ngài sẽ chờ đợi cho đến khi chúng ta từ bỏ mọi cố gắng tự cứu mình, và khi ấy, Ngài sẽ bước đến cứu chúng ta. Vì vậy, chúng ta không những phải sáng tỏ là mình không thể làm gì được, mà còn phải từ bỏ mọi cố gắng làm bất cứ điều gì. Sa-tan thích trông thấy chúng ta bước ra chống chọi với hắn. Một khi chúng ta bước ra thì hắn chiếm phần thắng. Mánh khóe của hắn là xui khiến chúng ta chuyển động. Hễ chúng ta chuyển động thì hắn thắng. Đức Chúa Trời phải chờ đợi cho đến khi chúng ta buông cả hai tay và hoàn toàn đầu phục. Chỉ khi ấy chúng ta mới đắc thắng. Đó là ý nghĩa của sự buông ra. Buông ra là buông bỏ mọi khả năng của mình và hoàn toàn dẹp sang một bên sự sống của chính mình. Bằng cách thừa nhận là chúng ta không thể làm gì và bằng cách nói rằng chúng ta không có ý định cố gắng làm gì, chúng ta sẽ đắc thắng.

Khoe Khoang Trong Sự Yếu Đuối Của Mình

Nhiều người quen thuộc với phần đầu trong 2 Cô-rin-tô 12:9, nhưng họ lại quên đi phần thứ hai của câu ấy. Hôm nay, chúng ta sẽ đặc biệt chú ý đến phần thứ hai của câu này. Phao-lô nói rằng ông lấy làm vui mà khoe khoang trong sự yếu đuối của ông để quyền năng của Đấng Christ có thể đóng trại trên ông. Yếu đuối ngụ ý một người dễ bị ngã. Khi Phao-lô yếu đuối, ông đã làm gì? Ông có khóc không? Không, ông khoe khoang. Ông khoe khoang rằng sự yếu đuối đối với ông là ân điển và vinh quang. Ông khoe khoang và được vinh hiển trong sự yếu đuối của mình. Ông nói: “Tôi thật sự yếu đuối. Nhưng tôi cảm tạ và ngợi khen Chúa”. Đó là thái độ của Phao-lô. Đó là sự khoe khoang và vinh quang của ông. “Tôi có thể yếu đuối, nhưng tôi cảm tạ và ngợi khen Ngài. Tôi không thể đắc thắng những cám dỗ, nhưng tôi cảm tạ Đức Chúa Trời trong mọi sự”. Chúng ta đã cảm tạ Đức Chúa Trời như vậy chưa? Chúng ta đã dâng lên lời cảm tạ trong mọi sự chưa? Chúng ta nên đến nói với Chúa rằng: “Con cảm tạ Ngài, con không thể cất đi những tư tưởng đồi bại, tính kiêu ngạo, sự ganh tị và tính nóng nảy của mình. Đức Chúa Trời ơi, con không có ý định cất đi những tư tưởng đồi bại, tính kiêu ngạo, sự ganh tị và tính nóng nảy của mình. Con không thể làm gì cả, và con không có ý định làm gì cả. Con cảm tạ và ngợi khen Ngài, con không thể làm gì. Con yếu đuối, và con khoe khoang trong sự yếu đuối của mình”.

Năm trước, tôi gặp một anh em là viên tướng trong Quân Đội Tình Nguyện ở Mãn Châu. Anh đã tham gia nhiều trận đánh chống lại quân Nhật tại Mãn Châu. Trong chiến tranh, ý thức về đạo đức và nhân cách của anh hoàn toàn băng hoại. Về sau, anh nghe một anh em đang giảng phúc âm tại một nơi kia. Anh tham dự và được cứu, rồi trở nên một Cơ Đốc nhân tốt. Sau đó, anh thành hôn với một chị em trong Chúa. Vì sợ quân Nhật nên anh quyết định chuyển đến Shan tung để làm nghề thuốc. Hội thánh có nhóm họp tại nơi anh ở, và anh đến tham dự những buổi nhóm của họ. Năm trước khi đến đó, tôi gặp anh. Ngày đầu tiên gặp anh, tôi cảm thấy có điều gì đó kỳ lạ về anh. Anh ăn mặc chỉnh tề và là một người tử tế, nhưng dường như anh hơi vô lễ. Khi bước vào phòng, anh không bỏ nón xuống. Tôi tò mò về anh và đặc biệt chú ý đến anh. Trong một vài ngày, tôi hướng dẫn hội đồng với đề tài Đấng Christ là sự sống chúng ta. Một ngày kia, sau buổi nhóm, anh bảo tôi rằng anh có một điều rất quan trọng cần bàn với tôi. Tôi nói anh có thể đến ngày hôm sau. Anh hỏi xem mình có thể đến vào lúc sáu giờ sáng không. Tôi nói với anh rằng tôi đang ở nhà của người khác và có thể chủ nhà không tiện tiếp anh quá sớm như vậy. Tôi đề nghị anh nên đến vào lúc bảy giờ. Sáng hôm sau, tôi bước xuống lầu sau giờ tĩnh nguyện, và anh đang chờ tôi vào lúc bảy giờ.

Anh là một người vạm vỡ và cao lớn, một người điển hình từ miền bắc Trung Quốc. Tuy nhiên, anh bắt đầu khóc trước mặt tôi rồi nói: “Tôi có một tội mà từ lâu tôi không thể đắc thắng. Khi tôi còn ở trong quân đội, những người khác hút thuốc phiện, còn tôi thì chọn thuốc lá. Đôi khi tôi hút hai mươi điếu một ngày. Về sau, tôi trở nên một Cơ Đốc nhân và thành hôn với người vợ hiện tại của tôi. Tôi rất muốn bỏ thuốc. Tôi đã cố gắng nhiều lần nhưng thất bại vẫn hoàn thất bại. Tôi ngừng rồi lại hút, hút rồi lại ngừng. Tôi bị điều này quấy rầy rất nhiều. Tình trạng trở nên tệ hơn khi tôi chuyển đến Shan tung. Nếu hút thuốc ngoài đường, tôi lo ngại một vài anh em có thể trông thấy tôi. Nếu hút thuốc trong bệnh viện, tôi sợ các y tá là những chị em có thể nhìn thấy và chỉ trích tôi. Nếu hút thuốc tại nhà, vợ tôi sẽ không để tôi yên. Cách duy nhất tôi có thể hút thuốc là phải lén lút. Hễ nghe tiếng người đến là tôi phải giấu điếu thuốc. Đối với tôi, đó là một nỗi khổ lớn, nhưng tôi không thể làm gì được cả. Trước kia, tôi giết chết kẻ thù mình bằng một khẩu súng, nhưng tôi không thể ngưng hút thuốc dầu tôi có một khẩu súng. Trong vài tháng nay, tôi bị vấn đề này quấy rầy rất nhiều. Anh Nghê à, tôi nên làm gì?”

Trong khi anh đang nói, tôi nhìn anh mà cười. Tôi nói: “Tôi rất sung sướng gặp những người như anh”. Anh nói: “Anh Nghê, xin đừng trêu chọc tôi. Tôi thật cùng cực, mà anh cười được à”. Tôi nói: “Anh hút và anh không thể ngưng hút, đó không phải là vấn đề. Anh chỉ cần làm một điều”. Anh hỏi: “Đó là điều gì?” Tôi đáp: “Giả sử hôm nay tôi đến bệnh viện của anh để làm một bệnh nhân và ký một hợp đồng với anh để ở lại bệnh viện vô thời hạn. Như vậy anh sẽ nói thế nào?” Anh đáp: “Nếu anh không có bệnh, bệnh viện không thể nhận anh”. Rồi tôi hỏi: “Thế anh nhận loại người nào?” Anh đáp: “Chỉ những người có bệnh”. Tôi nói: “Đúng vậy. Bây giờ anh nên đến với Chúa và thưa: ‘Chúa ơi, con cảm tạ và ngợi khen Ngài vì con hút thuốc. Con cảm tạ và ngợi khen Ngài vì con không thể bỏ thuốc. Con có thể ngưng trong năm ngày, nhưng rồi con phải hút lại. Con có đủ điều kiện để đến với Ngài. Lời Ngài nói rằng một người khỏe mạnh không cần bác sĩ; chỉ những người bệnh hoạn mới cần đến bác sĩ. Nếu tự con có thể làm gì thì con không cần đến Ngài. Nhưng con không thể làm gì; vì vậy, con cần Ngài. Con là một bệnh nhân, Chúa ơi. Con đến với Ngài. Con cảm tạ và ngợi khen Ngài’ ”. Anh đáp: “Tôi có thể ngợi khen Ngài vì nhiều điều khác, nhưng tôi không thể ngợi khen Ngài vì điều này. Tôi chưa bao giờ cảm tạ và ngợi khen Ngài theo như lời cầu nguyện của anh”.

Sau đó, tôi chỉ cho anh 2 Cô-rin-tô 12:9 và nói với anh thể nào Phao-lô thà khoe khoang trong sự yếu đuối của mình để quyền năng của Đấng Christ có thể đóng trại trên ông. Tôi nói: “Anh khóc lóc vì sự yếu đuối của mình, nhưng Phao-lô lại khoe khoang trong những sự yếu đuối của ông. Thật là một sự khác biệt! Anh phải khoe khoang trong sự yếu đuối của mình. Anh phải thưa với Chúa rằng: ‘Con đã phạm tội, và con không thể đắc thắng tội của mình. Con không thể tự mình ngưng hút thuốc, và con sẽ không còn quyết tâm ngưng hút thuốc nữa. Con dâng chính con cho Ngài”. Sau đó, hai chúng tôi quỳ xuống cầu nguyện. Anh cầu nguyện rằng: “Con là một tội nhân, và con không thể đắc thắng tội mình. Con sẽ không cố gắng làm điều đó, và thậm chí con sẽ không nghĩ đến việc thực hiện sự đắc thắng ấy nữa. Con dâng vấn đề này cho Ngài. Nguyện quyền năng của Ngài được biểu lộ trong con. Chúa ơi, con cảm tạ Ngài. Con không thể thực hiện được điều này, nhưng Ngài thì có thể”.

Sau khi cầu nguyện như vậy, anh không nói gì thêm, mà cầm nón và sửa soạn đi về. Tôi gọi anh trở lại và hỏi: “Sau khi về nhà, anh sẽ hút thuốc phải không?” Anh nói: “Tự mình, tôi sẽ hút thuốc và không thể ngưng. Nhưng Đức Chúa Trời sẽ ngưng [hút thuốc] cho tôi. Nếu tôi ngưng được thì đó là Chúa ngưng cho tôi”. Sau khi anh về nhà, tôi quan tâm đến anh và tự hỏi anh đã thật sự được giải cứu chưa. Sau hai ngày, tôi không nghe tin tức gì từ anh cả. Mỗi ngày, sau buổi nhóm, anh đứng lên và ra về. Tôi nhờ người đến hỏi về tình trạng của anh, nhưng không nhận được câu trả lời nào cả. Một lần kia, sau bài giảng, tôi lại trông thấy anh và hỏi rằng: “Anh vẫn còn hút thuốc phải không?” Anh đáp: “Không! Nhưng tôi tranh luận với vợ tôi suốt cả ngày”. Tôi nghĩ: “Một tội đã ra đi và một tội khác đang theo vào!” Anh nói tiếp: “Tôi tranh luận với vợ tôi và nói rằng tôi đã cố gắng bỏ thuốc mà không thành công. Trong hai năm vợ tôi quấy rầy tôi mà không có kết quả, nhưng lần này Đức Chúa Trời thực hiện điều đó cho tôi. Tôi bỏ [hút thuốc] ngang như vậy”. Tôi nói: “Nếu đó là những gì anh bàn cãi thì không sao”. Tôi ở lại nơi đó ba tuần nữa. Cuối cùng anh làm chứng rằng: “Cơn nghiện thuốc của tôi hoàn toàn không còn nữa. Tôi không còn có lòng ham muốn hút thuốc. Sa-tan đã cám dỗ tôi hai lần, nhưng tôi không nói với hắn rằng tôi sẽ không hút thuốc nữa. Tôi đơn giản nói rằng tự mình, tôi vẫn có thể hút thuốc, nhưng Đức Chúa Trời có thể ngưng hút thuốc cho tôi. Tôi không cần phải quan tâm đến vấn đề ấy nữa. Thật là tuyệt diệu. Khi tôi không chuyển động, thậm chí khi sự cám dỗ ló dạng, tôi nhận thấy mình có thể đắc thắng”. Ngày nay anh vẫn chiến thắng. Không lâu trước đây, tôi nhận được một bức thư từ Shan tung nói rằng anh em ấy đã thật sự đắc thắng.

Anh chị em ơi, anh chị em phải nhận thức là mình không thể làm gì, và đừng cố gắng làm gì cả. Hơn nữa, anh em phải khoe khoang về sự kiện mình không thể làm gì. Nếu anh em làm như vậy, không gì sẽ ngăn chặn quyền năng của Đức Chúa Trời biểu lộ trong anh em. Nếu chuyển động, anh em sẽ cản trở quyền năng của Đức Chúa Trời. Đừng cố gắng làm gì. Hãy để cám dỗ đến rồi đi. Không cần phải chống lại những cám dỗ. (Tất nhiên, chống chọi Sa-tan là một chuyện khác trong chiến tranh thuộc linh). Anh em không cần phải quan tâm đến gì cả. Anh em chỉ cần thưa: “Cảm tạ Chúa, con không thể làm gì. Con không thể đắc thắng”. Nhiều người thích để tước hiệu của mình trên những danh thiếp. Chúng ta nên viết trên danh thiếp của mình là “Chuyên Gia Phạm Tội”. Chúng ta là những chuyên gia phạm tội. Chúng ta không thể làm gì hơn là phạm tội. Chúng ta phải thưa với Chúa rằng: “Con chỉ có thể phạm tội. Con thật yếu đuối và không thể làm gì cả. Ngài là Đấng có thể làm được. Xin làm Đấng thực hiện điều đó cho con. Con cảm tạ Ngài vì con không có cách nào tự giúp mình cả. Ngài thì có cách. Con thật bất lực, nhưng Ngài có năng lực để chống chọi cho con”. Nếu đứng trên nền tảng này, chúng ta sẽ luôn luôn đắc thắng.

Tôi có thể đưa ra một lời chứng về chính mình. Tôi từng có tính nóng nảy. Hai người bạn đồng lớp của tôi có thể làm chứng về điều này. Những năm trước khi còn ở tại Thượng Hải, Sa-tan đến với tôi nhiều lần để cám dỗ tôi. Đôi khi những người khác nói điều gì đó thật bực mình. Tôi không muốn nghe điều ấy, mà khi nghe, bên trong tôi cảm thấy thật khó chịu. Sa-tan đến cám dỗ tôi và khuấy động làm cho tôi nổi giận. Tôi biết tôi không thể kiềm chế cơn giận của mình; tôi muốn nổi giận. Trước khi biết đến lẽ thật đắc thắng, tôi đè nén cơn giận của mình. Đôi khi cơn giận không ở trên môi miệng của tôi, nhưng vẫn ở bên trong tôi. Thậm chí khi bề ngoài tôi tỏ ra bình tĩnh và ôn hòa, tôi vẫn chống chọi sự cám dỗ. Tôi chỉ đè nén cơn giận bằng sức riêng của mình. Về sau, Đấng Christ cho tôi thấy một ít về ý nghĩa của sự chiến thắng. Ngài cho tôi thấy rằng Đấng Christ ở bên trong có thể đắc thắng cơn giận của tôi. Mỗi khi bắt đầu nổi giận, tôi nói với Chúa: “Con có thể nổi giận. Con thích nổi giận. Con sắp nổi giận, và thậm chí muốn nổi giận. Nhưng Chúa ơi, Ngài hoàn toàn không nổi giận. Ngài là sự chiến thắng của con ở bên trong. Con không thể làm gì, nhưng Ngài thì có thể. Con tin Ngài có thể đắc thắng cơn giận của con”. Nhờ cầu nguyện như vậy, tôi kinh nghiệm được sự sống đắc thắng. Sự chiến thắng của chúng ta hoàn toàn ở trong Đấng Christ, chứ không ở trong chính mình. Nếu chúng ta buông chính mình ra và đừng phấn đấu, nỗ lực hay đặt ra những phương cách riêng của mình, mà thay vào đó tin Đấng Christ và trông cậy Ngài là sự chiến thắng của mình, thì chúng ta sẽ liên tục kinh nghiệm quyền năng đắc thắng của Đấng Christ.

TIN

Để nhận được và kinh nghiệm sự sống đắc thắng có bốn bước chúng ta phải theo. Trước hết, chúng ta phải nhận thấy mình không thể làm gì cả. Thứ hai, chúng ta phải từ bỏ mọi cố gắng làm bất cứ điều gì. Thứ ba, chúng ta phải khoe khoang trong những sự yếu đuối của mình. Thứ tư, chúng ta phải tin Đức Chúa Trời có khả năng, có nghĩa là chúng ta phải tin Đức Chúa Trời có thể thực hiện điều ấy cho chúng ta. Hễ chúng ta hành động theo bốn bước này thì không cám dỗ nào có thể chận đường của chúng ta cả. Tôi gói ghém ba điều đầu tiên lại với nhau dưới tựa đề là buông ra. Bước cuối cùng là tin.

Anh em có lần nào đến với Đức Chúa Trời một cách cụ thể và nói với Ngài rằng: “Con biết con không thể làm gì. Con không thể tự thay đổi chính mình và con không thể thay đổi được. Con không còn ý định thay đổi nữa. Con dâng mọi sự trong tay Ngài” chưa? Một khi anh em dâng mọi sự trong bàn tay của Chúa và buông ra, anh em chỉ mới cất bước đầu tiên đến sự chiến thắng. Bước kế là tin. Buông ra là thụ động, trong khi tin là chủ động. Ngoài sự buông ra, anh em vẫn phải tin rằng Đức Chúa Trời có khả năng và Ngài có thể đắc thắng cho anh em.

Lần kia, tôi gặp một nữ giáo sĩ Tây-phương là người thường dự bữa điểm tâm với chúng tôi khi chúng tôi có nhóm họp. Chị đã nghe sự dạy dỗ về sự sống đắc thắng, nhưng vẫn chưa hiểu về sự dạy dỗ ấy. Tôi hỏi chị: “Trong một thời gian ngắn, những người khác đều đắc thắng. Đã hai tuần rồi tại sao chị vẫn chưa đắc thắng? Chị đã buông ra chưa?” Chị đáp: “Rồi, tôi đã buông ra rồi. Tôi biết mình không thể làm gì, nhưng tôi vẫn chưa đắc thắng”. Tôi nói: “Nếu chị đã buông ra, lẽ ra chị phải kinh nghiệm sự đắc thắng. Chị có xúc phạm ai không?” Chị đáp: “Tôi không dám nói là mình có thể đắc thắng bất cứ tội lỗi nào. Tôi không dám nói rằng nếu tôi làm điều này hay điều kia thì tôi sẽ đắc thắng”. Tôi nói: “Chị biết tội rất rõ, nhưng chưa biết Chúa đúng mức”. Tôi mở Kinh Thánh và cho chị thấy trong sách La Mã rằng chúng ta sẽ kết trái đạt đến sự thánh hóa nếu chúng ta với tư cách là những người sống lại từ kẻ chết dâng chính mình cho Đức Chúa Trời (6:13, 19). Sự dâng hiến là gì? Dâng hiến là dâng chính chúng ta cho Đức Chúa Trời. Đó là dâng chính mình cho Đức Chúa Trời và để Ngài làm bất cứ điều gì Ngài muốn làm. Đức Chúa Trời phán: “Con chỉ đáng chết. Ta đã đóng đinh con trên thập tự giá. Con không cần phải làm gì cả. Điều duy nhất con cần phải làm là giao chính con cho Ta. Ta có thể làm cho con kết trái”.

Chị nói với tôi rằng chị không dám nói điều đó. Lập tức, nét mặt của tôi trở nên nghiêm nghị. Tôi đứng trước chị và chỉ vào mặt chị mà nói rằng: “Chị có biết là mình đang nghi ngờ lời của ai không? Đức Chúa Trời phán rằng nếu chị giao chính mình cho Ngài và dâng chính mình cho Ngài, Ngài sẽ làm cho chị thánh khiết. Nhưng dầu chị đã dâng chính mình, đã thừa nhận mình không thể làm gì cả, và đã dâng mọi sự cho Đức Chúa Trời, chị nói Đức Chúa Trời chưa làm bổn phận của Ngài. Câu này nói rằng con người có bổn phận của mình và Đức Chúa Trời có bổn phận của Ngài. Nếu con người đã thực hiện bổn phận của mình, Đức Chúa Trời sẽ làm bổn phận của Ngài. Dầu chị nói rằng chị đã buông ra và làm những gì chị nên làm, chị lại nói Đức Chúa Trời chưa ban cho mình sự chiến thắng. Chị có biết lời nói của chị có nghĩa gì không? Chị đang nói rằng Đức Chúa Trời đã lập một hợp đồng với chị và chị đã làm bổn phận của mình, nhưng Đức Chúa Trời chưa làm bổn phận của Ngài. Chị nói rằng Đức Chúa Trời không công chính, Ngài không chân thật và Ngài không trung tín”. Chị nói: “Làm sao tôi có thể dám nói điều đó!” Tôi nói: “Nếu ý của chị không phải như vậy thì chị phải nói: ‘Đức Chúa Trời ơi, con đã dâng chính mình trong tay Ngài. Con biết rằng con chắc chắn sẽ đắc thắng vì con đã làm bổn phận của con, và Ngài chắc chắn sẽ làm bổn phận của Ngài. Ngài chắc chắn sẽ làm cho con đắc thắng vì con đã dâng chính mình cho Ngài’ ”. Sau khi buông ra, một người phải làm chứng được rằng: “Cám ơn Chúa. Tôi tin rằng Ngài đã thực hiện điều tôi phó thác cho Ngài”. Đức Chúa Trời sẽ hành động trong anh em chỉ đến mức độ anh em dâng chính mình cho Ngài. Một khi anh em tin, vấn đề được chuyển vào tay của Đấng Christ, và Ngài sẽ đảm nhiệm.

Một Cơ Đốc nhân kia cưỡi xe đạp trong vùng nông thôn. Anh đạp đến một nơi hoang vắng mà tại đó có một cái giếng cũ. Anh có ý muốn xuống dưới đáy giếng, vì vậy anh buộc một đầu dây vào thành giếng và tự đu mình xuống giếng. Khi xuống đến đầu dây, anh vẫn chưa thấy đáy giếng. Anh cố gắng leo trở lên, nhưng không còn sức. Cầm đầu dây treo lơ lửng, anh không thể leo lên hoặc tuột xuống. Anh cầu cứu, nhưng nơi ấy thật hoang vắng, và không ai lưu ý đến tiếng kêu của anh cả. Anh bị treo như vậy trong một lúc, nhưng trọng lượng thân thể của anh ngày càng trở nên nặng. Trong suốt hai tiếng đồng hồ, anh bị treo như vậy một cách bất lực. Cuối cùng, anh không thể chịu nổi nữa. Anh là một Cơ Đốc nhân, và anh nghĩ mình nên cầu nguyện. Anh nói: “Đức Chúa Trời ơi, con sắp rơi đây. Xin để con rơi vào cõi đời đời”. Sau khi cầu nguyện, anh buông sợi dây ra, nghĩ rằng chắc chắn mình sẽ chết. Nhưng anh chỉ cách mặt đất có vài phân. Sau khi rơi xuống đáy giếng, anh lấy làm tiếc là mình phải chịu khổ quá nhiều vì không buông sợi dây ra sớm hơn. Đó là tình trạng của chúng ta đối với Đấng Christ. Chúng ta nghĩ rằng nếu không nỗ lực, phấn đấu và hạ quyết tâm thì chúng ta sẽ rơi xuống âm-phủ. Thật ra, nếu buông ra, chúng ta sẽ không rơi xuống âm-phủ. Chúng ta sẽ rơi vào Đấng Christ là Vầng Đá. Chúng ta phải tin rằng khi chúng ta buông ra, Đức Chúa Trời sẽ đảm nhiệm. Ngài sẽ ban cho chúng ta quyền năng. Ngài sẽ làm cho chúng ta đắc thắng. Chúng ta chỉ cần phải tin Ngài.

Các bạn ơi, một khi sự sống của chúng ta cạn kiệt, sự sống của Đức Chúa Trời sẽ hành động. Một khi chúng ta buông ra, Đức Chúa Trời sẽ đảm nhiệm, và sự sống Ngài sẽ được sống bày tỏ ra từ chúng ta. Khi nào chúng ta ngưng sống sự sống của riêng mình, sự sống của Đức Chúa Trời sẽ được sống-bày-tỏ từ chúng ta. Chừng nào chúng ta dẹp chính mình sang một bên, sự sống của Đức Chúa Trời sẽ được sống bày tỏ ra từ chúng ta. Nếu chúng ta muốn kinh nghiệm Đấng Christ là sự sống đắc thắng của mình, điều đầu tiên cần làm là buông ra và nhận thấy rằng chúng ta không thể làm gì, từ bỏ mọi cố gắng, và khoe khoang trong những sự yếu đuối của mình. Sau khi đã hoàn toàn buông ra, chúng ta phải tin rằng Đức Chúa Trời có thể làm cho Đấng Christ thành sự sống đắc thắng của chúng ta, và Ngài có thể biểu lộ sự sống và quyền năng của Đấng Christ qua chúng ta.