Thông tin sách

Sự Sống Đắc Thắng Và Báp-Tem

Tác giả: Watchman Nee
Dịch từ bản tiếng Anh: Sự sống đắc thắng và báp-tem
ISBN:
Mua sách tại:

Đang đọc: Chương 2

Untitled Document

CHƯƠNG HAI

;

SỰ SỐNG ĐẮC THẮNG

Kinh Thánh: Phil. 1:21; Côl. 3:4; 1 Cô. 1:30

MỤC ĐÍCH ĐỜI ĐỜI CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI

Đức Chúa Trời không có ý định để con người sống bằng sự sống của chính mình. Trong cõi đời đời quá khứ, Đức Chúa Trời đã ấn định con người sống-bày-tỏ sự sống Đức Chúa Trời. Đó là lý do tại sao Đức Chúa Trời không thỏa lòng đối với việc con người chỉ sống bằng sự sống loài người của mình. Theo mục đích đời đời của Ngài, Đức Chúa Trời có ý định để con người sống bằng sự sống của Ngài. Trong vườn Ê-đen, con người đã không nhận thức được điều này. Dầu thật đã nhận thức được điều này, con người vẫn không chịu chấp nhận. Thế nên, một ngày kia, Đấng Christ đã giáng thế làm một con người. Ngài đã chịu đóng đinh trên thập tự giá; Ngài đã chết đi, sống lại, và trở lại là Linh để con người có thể tiếp nhận sự sống của Đức Chúa Trời qua Ngài. Nhờ đó, Đấng Christ đã trở nên một Đấng Christ có thể tiếp nhận được. Những người tin Ngài đã nhận được một Đấng Christ như vậy. Nhiều người nhận biết rằng họ nhận được sự tha tội khi tiếp nhận Đấng Christ. Tuy nhiên, Đức Chúa Trời chưa thỏa lòng với việc chỉ tha thứ tội lỗi; Ngài không muốn loài người sống trong tội nữa. Ngài muốn con người tiếp nhận Đấng Christ là Đấng có thể tiếp nhận được vào bên trong để làm sự sống của mình hầu họ có thể sống một cách đắc thắng.

NHỮNG QUAN NIỆM SAI LẦM GIỮA VÒNG CÁC CƠ ĐỐC NHÂN VỀ SỰ ĐẮC THẮNG

Cố Gắng Thỏa Đáp Đòi Hỏi Của Đức Chúa Trời Bằng Sức Riêng Của Mình

Khi mới tin Chúa, chắc chắn một Cơ Đốc nhân có sự sống Đức Chúa Trời trong mình. Nhưng nhiều người không hiểu biết rõ ràng việc Đấng Christ trở nên sự sống của họ và sống trong họ như thế nào. Họ tạo nên nhiều quan niệm sai lầm về vấn đề này vì họ thiếu sự hiểu biết đúng đắn. Sau khi được tái sinh, một Cơ Đốc nhân bắt đầu có những khuynh hướng mới. Người ấy muốn những gì trước kia mình không muốn, và khước từ những gì trước kia mình chấp nhận. Những quan niệm sai lầm của con người len lỏi vào khi con người phấn đấu bước đi theo ý muốn của Đức Chúa Trời, nhất quyết không phạm tội nữa, và cố gắng sống bày tỏ những mỹ đức của Đấng Christ. Khi được cứu, nhiều người được đổi mới trong lương tâm của mình, và họ trở nên nhạy bén hơn đối với tội, nhưng họ không có năng lực thực hiện ý muốn của Đức Chúa Trời, và không có sức lực để đắc thắng tội. Kết quả là họ sống trong sự hối hận sâu xa. Trước kia, khi sống trong tội lỗi, họ không nhận biết rằng đó là tội và không cảm thấy buồn khổ gì cả. Họ chỉ sống một cách buông thả. Nhưng bây giờ họ đã có được một sự sống mới với một bản chất mới và những khuynh hướng mới. Bây giờ Đấng Christ là sự sống của họ đang sống trong họ. Điều này đem đến những đòi hỏi mới, và họ nhận thấy mình không thể nào thực hiện được. Trước kia, họ đau khổ dưới [ách] tội lỗi. Bây giờ, họ đau khổ dưới gánh nặng của sự thánh khiết. Chẳng hạn như họ có thể nhận thức rằng Cơ Đốc nhân không nên kiêu ngạo, ghen tị hay nóng nảy, và có thể họ quyết tâm không kiêu ngạo, ghen tị hay nóng nảy. Tuy nhiên, họ choáng váng khi nhận thức rằng mình không thể thực hiện được điều nào trong những điều ấy cả. Trước kia, họ không nhận thức đó là những tội lỗi. Họ không biết sự thánh khiết là gì, và không khao khát sống một cuộc sống thánh khiết. Bây giờ, họ biết sự thánh khiết là gì, và khao khát sống một cuộc sống thánh khiết. Nhưng mặc dầu nhận biết và khao khát, họ nhận thấy mình không thể thực hiện được điều ấy. Đó là nỗi đau khổ mà sau khi được cứu, nhiều Cơ Đốc nhân kinh nghiệm. Nỗi đau khổ vì sự thánh khiết này thường đau đớn hơn so với nỗi đau khổ họ kinh nghiệm trước khi được cứu.

Một số người có thể tỏ ra là một Cơ Đốc nhân tốt trước mặt loài người, nhưng họ nhận thấy sự gian ác của mình trước mặt Đức Chúa Trời. Một số người có thể giả vờ sốt sắng và trung tín trong sự hầu việc Chúa trước mặt loài người, nhưng họ biết cuộc sống của mình là một chuỗi thất bại. Kinh nghiệm bản thân cho họ biết rằng họ nghiêng ngả giữa chiến thắng và thất bại; chiến thắng và thất bại lần lượt xen kẽ. Cuộc sống họ là một chu kỳ liên tục của những chiến thắng và thất bại. Họ biết rõ rằng họ không có sức lực trong chính mình để thực hiện những gì mình ao ước. Tư tưởng và quan niệm của họ đều thay đổi; rõ ràng là họ cao thượng hơn trước kia. Hơn nữa, con người bên trong thúc giục họ trở nên tốt hơn. Tuy nhiên, sự sống họ có và nguồn năng lực ở bên trong họ chưa thay đổi, và không thể cung ứng đầy đủ sức lực để đáp ứng những đòi hỏi ở bên trong mình. Hằng ngày họ biết rõ mình nên làm gì, và hằng ngày họ khao khát đắc thắng và trở nên thánh khiết, nhưng hằng ngày họ lại thất bại.

Trong khoảng thời gian này, nhiều Cơ Đốc nhân có được những hiểu biết mới và kinh nghiệm những đòi hỏi mới. Kết quả là họ thường quyết định làm một điều gì đó để thỏa đáp những sự đòi hỏi ở bên trong, và hành động theo những khao khát mới mẻ của mình. Họ cố gắng hết sức giải quyết các tội lỗi bản thân, trở nên khiêm nhường, và nhu mì trước mặt Chúa, hi vọng rằng mình sẽ được giải phóng khỏi những tư tưởng bất khiết ở bên trong và những lời không tử tế ở bên ngoài. Họ hi vọng sống một cuộc sống trước mặt loài người phù hợp với khuôn mẫu được Đức Chúa Trời ấn định trong Kinh Thánh. Họ tự nhủ nhiều lần là phải làm lành, và phải nỗ lực đạt đến mục tiêu của mình. Nhưng họ ngạc nhiên khám phá ra rằng khi không cố ý nỗ lực làm gì cả, thì họ sống trong bình an. Nhưng một khi quyết định làm điều gì đó, dầu có cố gắng thế nào đi nữa, họ vẫn thất bại. Trong giai đoạn này, nhiều Cơ Đốc nhân trở nên nhụt chí và nản lòng. Thậm chí có người nghi ngờ không biết mình đã được cứu hay chưa. Đó là kinh nghiệm chung của nhiều Cơ Đốc nhân.

Điều chúng tôi vừa mô tả là một hiện tượng đáng chú ý. Đó là sự lầm lẫn đầu tiên những Cơ Đốc nhân phạm phải trong cuộc sống Cơ Đốc của mình. Họ nghĩ rằng Đức Chúa Trời đã ban cho mình một sự sống mới để họ có thể có một kiến thức và sự hiểu biết mới về ý nghĩa của tốt xấu, đúng sai. Khi sống trong tội lỗi, họ không biết phân biệt giữa tốt và xấu. Nhưng một khi ao ước thỏa đáp tiêu chuẩn của Đức Chúa Trời, họ rơi vào một loại hiểu lầm khác. Thật là một bi kịch! Họ nghĩ rằng Đức Chúa Trời ban cho mình một sự sống mới chỉ để tạo trong họ những nỗi ước ao, khao khát, khuynh hướng và hi vọng mới hầu họ phấn đấu để đạt được những điều thiên thượng và thuộc linh. Vì là Cơ Đốc nhân, họ nghĩ rằng mình nên hành động theo những nỗi ước ao mới mẻ ấy. Họ nghĩ rằng nhận được sự sống mới không có ý nghĩa gì khác hơn là nhận được một thái độ, hi vọng và khuynh hướng mới, và họ vẫn cần vận dụng sức riêng của mình để thực hiện những đòi hỏi mới ấy. Đó là một sự lầm lẫn lớn.

Sự sống mới là luật mới của Đức Chúa Trời bên trong chúng ta. Tất nhiên, luật mới ấy có những đòi hỏi mới. Vì luật ấy có những đòi hỏi, nên chúng ta cố hết sức để hành động theo luật mới ấy. Tuy nhiên, những luật mới mà Đức Chúa Trời đặt bên trong chúng ta không bao giờ có thể được thỏa đáp bởi chính chúng ta. Con người chỉ có sự sống con người. Sự sống con người ấy thật thiên nhiên và tầm thường, và không thể đáp ứng những nhu cầu của luật mới. Sự sống cũ không thể nào đáp ứng đòi hỏi của luật mới. Hãy lấy một con cá làm ví dụ. Dầu tôi có thể đòi hỏi nó là phải bay, và dầu tôi có khả năng đặt vào trong nó nỗi ao ước được bay, con cá ấy vẫn không thể bay được vì không có khả năng bay lượn trong sự sống của loài cá. Mặc dầu khao khát bay lượn, thật sự con cá ấy vẫn không thể bay. Đối với những Cơ Đốc nhân ngày nay cũng vậy. Sự sống mới mang đến những nỗi ao ước và khuynh hướng mới. Nhưng sự sống cũ không thể thỏa đáp những đòi hỏi của sự sống mới. Đó là loại Cơ Đốc nhân chúng ta tìm thấy trong La Mã chương 7. Cơ Đốc nhân trong La Mã chương 7 là người khao khát đáp ứng những đòi hỏi của luật pháp Đức Chúa Trời bằng sức riêng của mình, nhưng lại thất bại. Tôi chưa từng gặp một Cơ Đốc nhân nào có thể đáp ứng những đòi hỏi của Đức Chúa Trời bằng sức riêng của mình. Không gì bắt nguồn từ sự sống cũ của chúng ta có thể đáp ứng những đòi hỏi của Đức Chúa Trời.

Xin Đức Chúa Trời Ban Cho Chúng Ta Quyền Năng Để Đắc Thắng

Một nhóm người khác nhận biết mình đã nhận được một sự sống, tiêu chuẩn, đòi hỏi và nỗi khao khát mới. Họ biết rằng mình yếu đuối và dễ thất bại. Họ nghĩ rằng họ nên xin Đức Chúa Trời ban cho mình sức lực và nâng đỡ họ để đắc thắng tội lỗi. Họ nghĩ rằng họ nên xin Đức Chúa Trời làm cho mình mạnh mẽ để sống cuộc sống mới. Họ nghĩ rằng Đức Chúa Trời sẽ ban cho mình sức lực cần thiết nếu họ cầu nguyện đúng mức. Họ nghĩ rằng một khi Đức Chúa Trời nghe lời cầu nguyện của mình, họ sẽ đắc thắng nhiều tội lỗi, có thể làm điều tốt và sống phù hợp với những đòi hỏi của Đức Chúa Trời. Những Cơ Đốc nhân này biết rằng quyết tâm làm điều gì đó là sai trật, và họ biết mình không thể làm gì bằng sức riêng cả. Vì vậy, họ cầu xin Đức Chúa Trời ban cho mình sức lực. Mặc dầu không thể thành công bằng sức riêng của mình, họ nghĩ rằng chắc chắn mình có thể thành công nếu họ có sức lực của Đức Chúa Trời. Kết quả là họ nài xin Đức Chúa Trời, cầu nguyện với Ngài, và ngay cả kiêng ăn. Họ vào phòng kín để cầu nguyện với Chúa, hay rời thế tục để lên núi hay ra ven biển mà cầu nguyện. Họ nghĩ rằng Đức Chúa Trời sẽ đáp những lời cầu nguyện của mình nếu họ sốt sắng đúng mức. Điều lạ lùng là tuy Đức Chúa Trời dường như đáp lại những lời cầu nguyện khác, nhưng Ngài không bao giờ đáp lời cầu xin đắc thắng tội lỗi của họ. Họ ngạc nhiên về việc tội lỗi của họ có thể dày vò mình đến nỗi họ hoàn toàn bị đánh bại. Họ nghĩ là mình chưa quyết liệt đủ; do đó, ngày đêm họ cầu nguyện, xin Đức Chúa Trời ban cho họ quyền năng để đắc thắng tội lỗi của mình. Khi nhốt mình trong phòng riêng, họ được cách ly khỏi những tội lỗi của mình, và nghĩ rằng mình đã đắc thắng. Nhưng ngay khi họ cầu nguyện xong và bước ra khỏi căn phòng của mình, những cám dỗ và Sa-tan chờ đợi ở cửa, và họ lại thất bại.

Tối nay, tôi sẽ không hỏi anh em có cầu nguyện hay không. Tôi chỉ nêu lên một câu hỏi sâu hơn: Bao nhiêu người trong anh em đã đắc thắng tội lỗi nhờ cầu xin Đức Chúa Trời giúp đỡ? Có thể anh em đã cầu xin Đức Chúa Trời làm cho mình thành một Cơ Đốc nhân mạnh mẽ. Có thể anh em đã cầu nguyện xin Ngài ban cho mình sức lực và sự giúp đỡ. Đức Chúa Trời có thể đáp lời cầu nguyện của anh em và làm cho anh em mạnh mẽ, nhưng anh em vẫn không thể đắc thắng tội lỗi của mình. Đó là một sự kiện lạ lùng. Đức Chúa Trời không bao giờ giúp anh em đắc thắng. Ngài không bao giờ giúp anh em ngăn mình khỏi phạm tội.

Cầu Xin Đức Chúa Trời Những Mỹ Đức

Sau nhiều thất bại, một số Cơ Đốc nhân lưu ý đến những tội lỗi họ thường phạm phải. Họ biết lý do tại sao mình thất bại. Tôi e rằng nhiều người trong anh em chưa nhận thức được những tội lỗi quen thuộc của mình. Có người khá hơn, họ nhận biết những tội lỗi quen thuộc của mình. Có người nhận thức rằng mình quá nhạy nói và nói quá nhiều. Có người nhận thấy rằng những ý tưởng của mình thật bất khiết và bê bối trước mặt người ta. Có người nhận thấy mình quá thẳng thừng; họ biết mình luôn làm tổn thương những người khác. Họ nhận biết mình không nhu mì. Có người nhận thấy mình có tính nóng nảy, và có người nhận thấy mình kiêu ngạo. Nhiều người nhận thức được những tội lỗi quen thuộc của mình rồi theo đuổi những mỹ đức trái ngược với những tội lỗi ấy. Ví dụ, những người kiêu ngạo tìm kiếm sự khiêm nhường. Những người ganh tị tìm kiếm sự hạ mình. Những người nóng nảy tìm kiếm tính kiên nhẫn. Những người có tư tưởng bất khiết tìm kiếm một tấm lòng trong sạch. Hễ họ có bất cứ tội lỗi nào, thì họ tìm kiếm các mỹ đức trái ngược với những tội lỗi của mình. Trong khi tìm kiếm tính kiên nhẫn, có thể một người nghĩ mình không tệ lắm. Người ấy nghĩ mình chỉ có một khuyết điểm nhỏ trong cách cư xử của mình, và chỉ cần nhẫn nại một ít. Người ấy cầu xin Đức Chúa Trời từ trời gởi xuống cho mình một gói kiên nhẫn. Điều lạ lùng là tính kiên nhẫn ấy không bao giờ đến. Dầu người ấy có cố gắng thế nào đi nữa, tính nhẫn nại không bao giờ đến. Người ấy nói với Chúa rằng mình thiếu một mỹ đức và khao khát có được mỹ đức ấy từ Chúa. Nhưng dầu có cầu nguyện hăng say thế nào đi nữa, Chúa vẫn không ban mỹ đức đó cho người ấy.

PHƯƠNG CÁCH CỨU RỖI CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI

Gánh nặng của tôi không phải là nói đến những quan niệm sai lầm của các Cơ Đốc nhân. Tôi chỉ đề cập đến ba điều này, nhưng trong nguyên tắc, những quan niệm khác cũng tương tự. Mục đích tôi nêu lên những quan niệm ấy là để bày tỏ rằng chúng là những con đường bế tắc đối với một Cơ Đốc nhân. Chúng không phải là phương cách phù hợp với Kinh Thánh. Đức Chúa Trời không có ý định để một Cơ Đốc nhân sống như vậy. Nếu sống theo những nguyên tắc ấy, chúng ta sẽ luôn luôn thất bại. Đức Chúa Trời đã ban cho chúng ta một sự sống mới. Sự sống mới ấy không những đem đến cho chúng ta sự hiểu biết và nỗi ao ước mới, mà cũng mang lại cho chúng ta năng lực và sức mới để đáp ứng những nỗi ao ước và sự đòi hỏi mới. Nỗi ao ước và những sự đòi hỏi mới phát xuất từ sự sống mới, tức chính là nguồn cung cấp mới để thỏa đáp những sự ao ước và đòi hỏi vốn phát xuất từ sự sống mới này. Khi được tái sinh, chúng ta không những nhận được những sự ao ước và hiểu biết mới là những điều [làm chúng ta] khao khát sự đắc thắng dục vọng và tội lỗi, mà còn nhận được quyền năng mới để thỏa đáp những đòi hỏi của sự sống mới ấy.

ĐỨC CHÚA TRỜI CÓ Ý ĐỊNH ĐỂ ĐẤNG CHRIST LÀM SỰ SỐNG VÀ SỰ THỎA LÒNG CỦA CHÚNG TA

Sự sống và quyền năng mới mà Đức Chúa Trời đã ban cho chúng ta đơn giản là chính Đấng Christ. Ngày nay, Đấng Christ sống trong chúng ta. Ngài đang làm gì bên trong chúng ta? Ngài ở bên trong chúng ta làm sự sống của chúng ta và để luôn ở với chúng ta. Chúa phán rằng Ngài sẽ không để chúng ta mồ côi (Gi. 14:18). Chúng ta có thể nói người khốn cùng trong La Mã chương 7 là một kẻ mồ côi, và chúng ta có thể gọi La Mã chương 7 là một chương nói về những kẻ mồ côi. Người trong La Mã chương 7 có những đòi hỏi và ao ước mới, nhưng không thể đáp ứng các nhu cầu ấy. Người đó như một kẻ mồ côi đói khát thức ăn, mà không có thức ăn. Thời tiết thật lạnh, và người ấy cần áo quần, nhưng lại không có áo quần. Người ấy phải tự mình tìm kiếm tất cả những điều ấy. Nhưng ngay cả khi muốn có những điều ấy, người ấy vẫn không thể có được. Chúa phán rằng Ngài sẽ sống trong chúng ta và đáp ứng mọi nhu cầu của chúng ta. Tối nay, tôi không chỉ giảng về Đấng Christ, tức Đấng đã chết vì chúng ta. Tôi không những giảng về một Đấng Christ đã bị đóng đinh mà còn giảng về một Đấng Christ đang sống trong chúng ta, tức một Đấng Christ cung cấp mọi nhu cầu của chúng ta.

Chúng ta không nên thỏa lòng với Đấng Christ mà trước kia chúng ta đã biết đến. Trong Giăng chương 4, Chúa nói với người đàn bà Sa-ma-ri: “Ai uống nước này vẫn còn khát nữa, nhưng hễ ai uống nước Ta cho, thì đời đời sẽ không còn khát nữa; vì nước Ta cho sẽ thành một mạch nước trong người đó, tuôn trào lên cho đến sự sống đời đời” (cc. 13-14). Đó là sự sống trong Linh mà Đấng Christ ban cho chúng ta. Sự sống ấy là một mạch nước. Đấng Christ không ban cho chúng ta một điều gì đó có thể chứa được trong một cái xô hoặc bị vơi cạn đi trong một vài ngày. Đấng Christ cung cấp một mạch nước bên trong chúng ta. Chúng ta có thể múc ra từ đó luôn luôn “cho đến sự sống đời đời”. Mạch nước ấy sẽ không vơi cạn thậm chí cho đến khi chúng ta nhìn thấy Đức Chúa Trời mặt đối mặt. Đấng Christ ở trong chúng ta làm sự sống của mình, và đang cung cấp mọi nhu cầu của mình.

Nhiều Cơ Đốc nhân nói rằng họ được cứu, nhưng dường như cuộc sống của họ không có gì khác biệt so với những người chưa được cứu. Tôi thường nói đùa rằng một số Cơ Đốc nhân “chưa được cứu hoàn toàn”. Đừng hiểu lầm. Tôi không nói họ chưa được cứu. Tôi nói rằng họ có vẻ như chưa được cứu hoàn toàn. Điều này có nghĩa là họ chưa đạt đến định nghĩa của Kinh Thánh về việc được cứu rỗi. Anh em có thể nói rằng mình có Đấng Christ là Đấng chăn dắt và “sẽ không thiếu thốn gì nữa” không? Đấng Christ có phải là Đấng chăn dắt anh em không? Anh em có thể nói mình không thiếu thốn gì không? Có thể anh em phải thú nhận rằng mình muốn nhiều điều. Nếu anh em trả lời như vậy, điều đó chứng tỏ anh em cần biết Đấng Christ một cách sâu xa hơn. Đấng Christ được nói đến trong Kinh Thánh là Đấng có thể làm thỏa mãn lòng anh em. Ngài sẽ làm cho lòng anh em liên tục đói khát, nhưng cũng sẽ liên tục thỏa mãn cơn khát của anh em. Tôi phải reo lên Ha-lê-lu-gia! Chúa đã ban cho chúng ta một mạch nước. Điều này không giống như nghe một bài giảng mỗi tuần một lần vào ngày Chúa nhật rồi không còn nguồn cung cấp cho sáu ngày kia trong tuần. Ngài là một mạch nước trong chúng ta tuôn ra đến sự sống đời đời. Cơ Đốc nhân không cần một cái xô vì có một giếng nước bên trong mình. Dường như nước bên trong nhiều Cơ Đốc nhân được múc ra từ một cái xô; nước ấy vơi cạn một cách nhanh chóng. Nhưng Kinh Thánh nói có một mạch nước bên trong Cơ Đốc nhân, tuôn ra đến sự sống đời đời. Nguồn cung cấp cho một vòi nước là hồ chứa, chứ không phải từ chính ngôi nhà. Tương tự như vậy, nguồn sự sống của một Cơ Đốc nhân là Đấng Christ, chứ không phải từ chính Cơ Đốc nhân ấy. Điều này thật khác biệt so với con người trong La Mã chương 7, tức người có nhiều ao ước và liên tục thất bại.

ĐỨC CHÚA TRỜI CÓ Ý ĐỊNH ĐỂ ĐẤNG CHRIST TRỞ NÊN SỰ CHIẾN THẮNG CỦA CHÚNG TA

Nhiều người nghĩ rằng mình quá yếu đuối và thường thất bại. Họ xin Đức Chúa Trời làm cho mình mạnh mẽ. Họ nghĩ rằng hễ có quyền năng thì họ có thể đắc thắng tội. Nhưng cho dầu có quyền năng, họ vẫn không thể đắc thắng tội. Họ thường kinh ngạc khi bị tội của mình đánh bại. Nhưng trong chính mình, họ có thể làm gì khác hơn là phạm tội không? Lẽ ra hoàn toàn không có gì đáng ngạc nhiên khi họ phạm tội. Một nữ giáo sĩ Tây Phương từng nói với tôi: “Tôi thường phạm tội. Tôi thật ghê tởm những tội lỗi của mình. Dầu có cố gắng thế nào đi nữa, tôi vẫn không thể đắc thắng. Công tác của tôi tại Trung-quốc đã thất bại”. Nghe chị tôi bật cười. Chị hỏi: “Tại sao anh lại cười?” Tôi đáp: “Chị cảm thấy mình phạm tội là điều lạ. Nhưng tôi thấy không có gì lạ cả. Đối với tôi, đó là điều thông thường nhất. Có thể tôi ngạc nhiên nếu chị phạm các tội lỗi lớn hơn, nhưng tôi không ngạc nhiên khi chị phạm những loại tội lỗi ấy”. Chị nói: “Tôi đã truyền giảng tại Trung-quốc bảy năm rồi. Tôi biết Đức Chúa Trời đã kêu gọi tôi, và tôi đã kinh nghiệm Ngài một ít. Nhưng tôi luôn luôn thất bại. Làm sao tôi có thể công tác nữa? Đức Chúa Trời phải ban cho tôi sức mạnh để đắc thắng tội lỗi của mình”. Tôi nói: “Nếu chị cầu xin bất cứ điều gì khác, Đức Chúa Trời có thể đáp lời chị. Nhưng nếu chị cầu xin Đức Chúa Trời ban cho sức mạnh để đắc thắng tội lỗi của mình, Ngài sẽ không đáp lời. Ngài sẽ không ban cho chị sức mạnh để đắc thắng tội lỗi của mình”.

Tôi nói rằng lầm lẫn của chị là cố gắng sửa chữa cõi sáng tạo cũ bằng cõi sáng tạo mới. Chị yếu đuối, và cầu xin sức mạnh để đắc thắng tội lỗi của mình. Tuy nhiên, quyền năng của sự sống mới, quyền năng của Đức Chúa Trời, không ban cho chúng ta để duy trì người cũ của mình hay thêm sức cho nó để đắc thắng tội lỗi. Đức Chúa Trời không bao giờ làm như vậy. Chúng ta cần cầu xin Chúa ban cho mình sự sáng và khải thị mới. Chúng ta cần Ngài cho chúng ta thấy rằng yếu đuối không phải là điều đáng ngạc nhiên. Chúng ta cần phải đắc thắng tội lỗi là điều hoàn toàn thích đáng. Nan đề là sự sống con người luôn luôn vẫn là sự sống con người. Sự sống ấy không có quyền năng đắc thắng tội lỗi. Đức Chúa Trời không có ý định là chúng ta đắc thắng tội lỗi bằng sự sống con người của mình, và Ngài không có ý định duy trì sự sống cũ của chúng ta bằng quyền năng của Ngài. Đức Chúa Trời có ý định để Đấng Christ làm sự sống, sức mạnh và sự chiến thắng của chúng ta.

PHƯƠNG CÁCH ĐỂ NHẬN ĐƯỢC SỰ SỐNG ĐẮC THẮNG

Làm thế nào Đức Chúa Trời ban cho chúng ta sự sống đắc thắng? Ngài ban cho chúng ta sự sống đắc thắng bằng cách ban cho chúng ta Con Ngài, tức Đấng trở nên sự chiến thắng của chúng ta. Phao-lô nói: “Vì đối với tôi, sống là Christ” (Phil. 1:21a). Phao-lô đã không nói rằng chúng ta nên sống bởi Đấng Christ, bởi sức mạnh của Ngài hay bởi sự sống của Ngài. Ông nói rằng đối với ông, sống là Christ. Quan niệm sai lầm trầm trọng nhất của chúng ta là nghĩ rằng Đức Chúa Trời ban cho chúng ta Đấng Christ để giúp chúng ta đắc thắng những tội lỗi của mình. Đúng, chúng ta cần phải đắc thắng tội lỗi. Nhưng phương cách không phải là nhờ Đấng Christ ban cho chúng ta sức mạnh để đắc thắng tội lỗi của mình. Phương cách theo Kinh Thánh là dẹp bỏ chính chúng ta qua một bên và để Đấng Christ đắc thắng cho chúng ta. Đấng Christ đã chết vì chúng ta trên thập tự giá. Bây giờ, Đấng Christ đang sống trong chúng ta và cho chúng ta. Nếu Đấng Christ không sống cho chúng ta và nếu Đấng Christ chỉ chết vì chúng ta trên thập tự giá, thì chúng ta không thể đắc thắng. Đấng Christ không ở đây để duy trì chúng ta hay làm cho chúng ta mạnh mẽ để đắc thắng những tội lỗi của mình. Ngài ở đây để dẹp bỏ chúng ta qua một bên và sống thế cho chúng ta. Ngài đắc thắng tội lỗi cho chúng ta. Đó là lý do tại sao Phao-lô nói rằng đối với ông, sống là Christ. Chỉ khi Đấng Christ sống cho chúng ta thì chúng ta mới có thể nói rằng đối với chúng ta, sống là Christ. Nếu Đấng Christ không sống cho chúng ta, chúng ta không thể nói rằng đối với chúng ta, sống là Christ. Chúng ta không nhờ Ngài mà sống, và chúng ta không sống bằng cách bắt chước Ngài hay sống bởi rút lấy sức mạnh của Ngài. Đối với chúng ta, sống là Christ. Đó không phải là vấn đề Đấng Christ làm cho chúng ta mạnh mẽ, mà là vấn đề Đấng Christ trở nên sự sống của chúng ta.

CHIẾN THẮNG LÀ ĐẤNG CHRIST SỐNG CHO CHÚNG TA Ở BÊN TRONG

Ba năm về trước, tôi công tác tại Mỹ. Ngày kia, sau một buổi nhóm, một vị bác sĩ mời tôi về nhà. Vợ ông thưa: “Xin cầu nguyện cho tôi”. Tôi hỏi: “Tại sao bà muốn tôi cầu nguyện cho bà?” Bà đáp: “Tôi có mấy đứa con trai nghịch ngợm, và chúng nó luôn luôn làm tôi nổi giận. Khi có đứa con đầu tiên, tôi cố gắng kiên nhẫn, rồi khi có đứa thứ nhì, tôi cố gắng chịu đựng . Nhưng khi có đứa thứ ba, tôi cảm thấy bất lực. Khi cả bốn đứa tụ họp lại, tôi không thể kiềm chế được nữa, và bắt đầu nổi cơn thịnh nộ. Chúng nó càng chơi với nhau, tôi lại càng nổi nóng. Tôi không thể kiên nhẫn được. Tôi phải làm gì đây?” Tôi mỉm cười và nói với chị: “Chị có thật sự muốn trở nên kiên nhẫn không?” Chị đáp: “Nếu Đức Chúa Trời ban cho tôi tính kiên nhẫn thì thật là tuyệt diệu. Khi ấy, tôi có thể ngăn chặn cơn nóng giận của tôi. Tôi nói: “Chị không thiếu tính kiên nhẫn”. Chị nói: “Anh có ý gì? Nếu tôi không thiếu tính kiên nhẫn thì tôi thiếu gì?” Tôi đáp: “Chị thiếu Đấng Christ. Chị không thiếu tính kiên nhẫn. Nếu chị cầu xin tính kiên nhẫn, Đức Chúa Trời sẽ không bao giờ ban điều đó cho chị, vì Đấng Christ là tính kiên nhẫn của chị”. Đấng Christ không giúp chúng ta trở nên kiên nhẫn; Ngài không ban cho chúng ta quyền năng để trở nên kiên nhẫn. Ngài là tính kiên nhẫn bên trong chúng ta. Có một sự khác biệt lớn giữa hai điều này. Chúng ta không thiếu tính kiên nhẫn; chúng ta thiếu Đấng Christ. Đấng Christ là tính kiên nhẫn của chúng ta. Ngài không giúp chúng ta trở nên kiên nhẫn. Ngài không ban cho chúng ta sức mạnh để giúp chúng ta trở nên kiên nhẫn. Ngài đang sống bên trong chúng ta và sống cho chúng ta, và Ngài sống bày tỏ tính kiên nhẫn của Ngài bên trong chúng ta. Đấng Christ ở bên trong là tính kiên nhẫn của chúng ta.

1 Cô-rin-tô 1:30 chép: “Nhưng ấy là nhờ Ngài mà anh em được ở trong Christ Giê-su, là Đấng mà Đức Chúa Trời đã làm nên sự khôn ngoan, sự công chính, sự thánh hóa và sự cứu chuộc cho chúng ta”. Câu này cho chúng ta thấy rằng Đức Chúa Trời đã làm cho Đấng Christ trở nên sự thánh hóa của chúng ta. Câu này không nói rằng Đấng Christ giúp chúng ta để được thánh hóa hay ban cho chúng ta sức mạnh để được thánh hóa. Đấng Christ không ban cho chúng ta sức mạnh để chúng ta được thánh hóa, nhưng Ngài trở nên sự thánh hóa của chúng ta. Đấng Christ là chính sự thánh hóa của chúng ta. Đó là sự chiến thắng. Sự chiến thắng là để Đấng Christ làm sự sống của chúng ta.

Nhiều người quen thuộc với Ga-la-ti 2:20. Nhưng ít người nhìn thấy tầm quan trọng thật trong câu ấy. Chúng ta thường nghĩ: “Vì đúng ra tôi không còn sống nữa nên tôi phải nỗ lực và phấn đấu để không sống nữa”. Thật ra, đó không phải là vấn đề chúng ta phấn đấu hay nỗ lực để không sống nữa; đó là vấn đề Đấng Christ sống. Tôi không còn sống nữa, nhưng Đấng Christ là Đấng đang sống. Điều này có nghĩa là Đấng Christ đang sống thay cho chúng ta. Đấng Christ đã chuộc chúng ta khỏi tội trên thập tự giá, và bây giờ Ngài đang sống trong chúng ta và cho chúng ta. Đây là một sự sống hoán đổi: Tôi không còn sống nữa, nhưng Đấng Christ sống trong tôi.

SỰ SỐNG ĐẮC THẮNG LÀ MỘT SỰ HOÁN ĐỔI THAY VÌ MỘT SỰ THAY ĐỔI

Năm rồi tại Chefoo, một Cơ Đốc nhân nói với tôi: “Tôi cần một sự thay đổi lớn. Một khi tôi được thay đổi, mọi sự đều sẽ tốt đẹp”. Tôi nói: “Hi vọng của anh không bao giờ có thể trở thành hiện thực”. Anh ấy nói: “Anh không biết tôi. Làm sao anh biết là tôi không có hi vọng?” Tôi đáp: “Tôi biết anh từ lâu rồi. Trước khi anh sinh ra, tôi đã biết anh rồi. Anh là gì nhỉ? Anh chính là sự tuyệt vọng. Đức Chúa Trời đã nói trong Kinh Thánh rằng trong anh không có hi vọng. Nếu trong anh còn hi vọng thì Đức Chúa Trời đã không đóng đinh anh. Thập tự giá là sự định giá của Đức Chúa Trời về anh. Đó có nghĩa là anh chỉ đáng chết. Anh không đáng giá cho điều gì cả ngoại trừ sự chết. Anh nên chết, và anh phải chết. Anh hoàn toàn vô dụng. Khi đóng đinh anh, Đức Chúa Trời đã không ngược đãi anh. Anh nói anh muốn thay đổi, nhưng tôi nói anh không bao giờ có thể trở nên tốt hơn. Anh không bao giờ có thể cải tiến. Hi vọng ấy không bao giờ có thể thành hiện thực. Dầu một con bò có thay đổi thế nào đi nữa, nó vẫn là một con bò. Dầu một con mèo có thay đổi thế nào đi nữa, nó vẫn là một con mèo. Dầu anh có thay đổi thế nào đi nữa, anh vẫn là anh. Anh muốn thay đổi. Nhưng tôi xin nói vài điều với anh. Hãy bỏ đi chữ thay và thêm chữ hoán vào để thành chữ hoán đổi. Điều anh cần không phải là một sự thay đổi, mà là một sự hoán đổi”.

Dầu tôi, Watchman Nee, thay đổi thế nào đi nữa, sự sống bên trong tôi luôn luôn sẽ là sự sống của một tội nhân. Phương cách cứu rỗi của Đức Chúa Trời và cách thức giải cứu của Ngài không phải là thay đổi những gì gian ác và yếu đuối bên trong tôi thành ra một điều gì đó tốt lành và mạnh mẽ. Phương cách cứu rỗi của Đức Chúa Trời là dẹp bỏ tôi qua một bên. Từ nay trở đi, không phải tôi nữa mà Đấng Christ sống trong tôi. Đức Chúa Trời đã hoán đổi sự sống của tôi bằng sự sống của Đấng Christ. Đó không phải là một sự thay đổi, mà là một sự hoán đổi. Đức Chúa Trời đã đặt Đấng Christ bên trong chúng ta để Ngài sống thay chúng ta. Đó là sự chiến thắng. Một người có thể nóng nảy, nhưng phương cách cứu rỗi của Đức Chúa Trời không phải là thay đổi tính nóng nảy của người ấy. Phương cách cứu rỗi của Ngài là đặt Đấng Christ bên trong người ấy để Đấng Christ trở nên tính kiên nhẫn và sự nhu mì của người ấy. Đức Chúa Trời có ý định Đấng Christ làm sự thánh hóa, sự công chính, sự khiêm nhường, tính kiên nhẫn, v.v... của chúng ta. Điều ấy có nghĩa mọi sự đều là Đấng Christ. Ấy là Đấng Christ làm mọi sự cho chúng ta. Đó là ý nghĩa của sự chiến thắng.

Sự chiến thắng là điều gì đó Đức Chúa Trời ban cho chúng ta, chứ không phải là điều chúng ta phấn đấu đạt được. Nhiều người chỉ đọc chữ nghĩa của Kinh Thánh mà không hiểu thực tại ở đằng sau văn tự của Lời. Họ không hiểu ý nghĩa của Ga-la-ti 2:20. Hơn mười năm trước, khi tôi mới được cứu, người nào đó kể cho tôi câu chuyện về một bé gái tám tuổi. Cháu được cứu và có kinh nghiệm tuyệt vời về sự đắc thắng tội lỗi, và nhận biết được sự chiến thắng có nghĩa gì đối với mình. Trong một buổi nhóm tại Hội Đồng Keswich, có người hỏi khi cám dỗ đến, làm thế nào cháu đắc thắng. Cháu đáp: “Mỗi khi sự cám dỗ đến, cháu sẽ không nói chuyện với nó, không chống chọi nó, và không yêu cầu nó ra đi. Khi Sa-tan gõ cửa cháu, cháu thưa với Chúa: Chúa ơi, Ngài mở cửa cho con”. Khi Sa-tan nghe Chúa mở cửa, hắn sẽ nói: ‘Thưa Ngài, xin lỗi, tôi đã gõ lầm cửa’, và lập tức hắn sẽ quay lưng chạy mất”. Lần đầu tiên nghe câu chuyện này, tôi cũng mỉm cười như anh em ngày hôm nay. Khi ấy, mặc dầu tôi biết bé gái ấy đúng, nhưng tôi không biết cháu đúng thế nào vì tôi chưa có kinh nghiệm. Một vài năm về trước, tôi đã học biết bí quyết để đắc thắng tội lỗi. Bí quyết là để Đấng Christ đối phó với những tội lỗi thay vì tự tôi đối phó với chúng. Tôi không cần chống lại tội lỗi; Đấng Christ chống chọi tội lỗi cho tôi. Tôi không phải chiến đấu chống sự cám dỗ; Đấng Christ chiến đấu chống sự cám dỗ cho tôi. Tôi không phải từ khước Sa-tan; Đấng Christ khước từ hắn cho tôi. Tôi không phải đắc thắng tội; Đấng Christ đắc thắng tội cho tôi. Tôi không phải vận dụng tính kiên nhẫn; Đấng Christ trở nên tính kiên nhẫn cho tôi. Tôi không cần phải thuần khiết và khiêm nhường; Đấng Christ là sự thuần khiết và khiêm nhường của tôi.

Con Đức Chúa Trời ở trong tôi; Đấng Christ ở trong tôi. Đó là sự chiến thắng của tôi, và đó là mọi sự của tôi. Tôi không thể không ngợi khen Ngài. Con Đức Chúa Trời đã bằng lòng chết trên thập tự giá vì tôi. Ngày nay, Ngài bằng lòng sống trong tôi. Ngài đang ngồi trên ngai trên trời, nhưng đồng thời Ngài cũng sống trong tôi. Đức Chúa Trời đã ban sự sống của Con Ngài cho chúng ta vì chính mục đích này. Ngài đã bỏ sự sống của con người qua một bên và đặt sự sống của Con Ngài bên trong chúng ta. Cuộc sống và mọi sự của chúng ta đều tùy thuộc vào Ngài. Nhiều người nghĩ rằng hễ họ nhận được một gói kiên nhẫn, khiêm nhường hay yêu thương từ trời thì mọi sự sẽ được giải quyết. Nhưng chúng ta phải nhận thức rằng sự cứu rỗi của Đức Chúa Trời trong Đấng Christ là một vụ “giao dịch thương mại theo lối bán sỉ” thay vì một vụ “giao dịch theo lối bán lẻ”. Chúng ta không cần cầu xin hôm nay một ít và ngày mai một ít. Ngài đã đặt mọi điều ở bên trong chúng ta một lần đủ cả.

TRÁI CỦA LINH LÀ ĐẤNG CHRIST

Nhiều người nói có chín loại trái của Thánh Linh trong Ga-la-ti 5:22 và 23. Họ nghĩ rằng Thánh Linh có chín loại trái khác nhau và chúng ta nhận lấy từng trái một. Điều này cũng như nói rằng trước hết chúng ta nhận lấy trái được gọi là tình yêu thương. Bây giờ, tình yêu thương đã có bên trong chúng ta, nhưng chúng ta chưa có sự vui mừng. Vì vậy, chúng ta tiến tới mà nhận lấy một trái khác được gọi là sự vui mừng. Sau khi có sự vui mừng, chúng ta tiếp đến nhận lấy sự bình an. Không có chuyện như vậy. Chúng ta phải nhận thức rằng chữ trái trong nhóm chữ trái của Linh trong nguyên ngữ là ở thể số ít. Chỉ có một trái của Thánh Linh. Tình yêu thương, sự vui mừng, sức chịu đựng, v.v... đều là phần của một trái của Linh. Một khi có trái của Linh thì chúng ta có tất cả chín mỹ đức. Nếu không có trái của Linh, chúng ta không có mỹ đức nào trong chín mỹ đức ấy cả. Chúng ta không thể nói rằng mình có một loại mà thiếu tám loại kia. Nếu có một thì chúng ta có tất cả. Nếu thiếu một thì chúng ta không có gì cả. Đấng Christ là trái của Linh. Khi tiếp nhận Đấng Christ vào trong chúng ta, chúng ta có toàn bộ trái của Linh.

Chúng ta thường hỏi trái của Linh là gì. Nhưng Đức Chúa Trời lại hỏi trái của Linh là ai. Trái của Linh chỉ là chính Đấng Christ. Khi có Đấng Christ, chúng ta có trái của Linh. Nếu có Đấng Christ, chúng ta có mọi sự. Dưới mắt của Đức Chúa Trời, chúng ta không nhận được những điều ấy từng cái một. Trái lại, chúng ta nhận được toàn bộ Đấng Christ một lần đủ cả. Một khi có Đấng Christ, chúng ta có trái của Linh. Nhiều người cố gắng mua một ít ân điển từ Đức Chúa Trời ở đây và ở đó. Kết quả không gì khác hơn là sự thất bại. Tôi xin hỏi: Đã lâu rồi anh em cầu xin tính nhẫn nại mà chưa nhận được điều đó phải không? Đấng Christ ở trong chúng ta làm sự sống của mình, và Ngài đang sống cho chúng ta. Chúng ta cần điều gì khác nữa? Một khi chúng ta nhìn thấy rằng Đấng Christ là sự sống của chúng ta và Ngài đang sống cho chúng ta, lập tức chúng ta sẽ có mọi ân điển mà mình đang cần. Người Hoa có câu nói rằng: “Hễ còn ngọn núi xanh thì không sợ hết củi”. Đấng Christ là “ngọn núi xanh” của chúng ta, và chín phương diện về trái của Linh là cây cối mọc trên “ngọn núi” ấy. Nếu muốn được đắc thắng trong cuộc sống của mình, mắt chúng ta phải liên tục chuyên chú về Đấng Christ.

Loại Cơ Đốc nhân Đức Chúa Trời theo đuổi không phải là những người bắt chước Đấng Christ hay những người đã nhận được một ít quyền năng ở đây và ở đó. Loại Cơ Đốc nhân Đức Chúa Trời theo đuổi là những người dẹp bỏ chính mình qua một bên và để Đấng Christ sống thay cho họ. Với sự thay thế ấy sẽ có bước đi đúng đắn. Khi Đấng Christ sống cho chúng ta và sống bên trong chúng ta, chúng ta trở nên Đấng Christ, và chúng ta có thể đắc thắng. Nếu không, chúng ta sẽ không sống Christ, và sẽ không đắc thắng bất kể chúng ta có sống cách nào đi nữa. Sự chiến thắng là Đấng Christ trở nên mọi sự trong chúng ta và sống cho chúng ta. Đó là sự sống đắc thắng.