Thông tin sách

Gia Tể Của Đức Chúa Trời Tam Nhất

Tác giả: Witness Lee
Dịch từ bản tiếng Anh: The economy of God
ISBN:
Mua sách tại:

Đang đọc: Chương 24

Untitled Document

CHƯƠNG HAI MƯƠI BỐN

KHẢI TƯỢNG VỀ TRỌNG TÂM CỦA GIA TỂ ĐỨC CHÚA TRỜI

Phần đầu của tác phẩm này đã bàn về gia tể Đức Chúa Trời và trọng tâm của gia tể ấy. Tuy nhiên sau khi đọc qua các chương trước chúng ta vẫn có thể lệch khỏi trọng tâm đó. Nói cách đơn giản, gia tể của Đức Chúa Trời là Đức Chúa Trời ban phát chính Ngài vào trong chúng ta và để hoàn thành điều này Ngài phải thực hiện qua ba Thân vị: Cha, Con và Linh. Ngay từ đầu quyển sách này, chúng ta đã dành nhiều thời giờ bàn về gia tể của Đức Chúa Trời Tam Nhất. Đức Chúa Trời không bao giờ có ý định ban cho chúng ta giáo lý về Đấng Tam Nhất trong Kinh Thánh. Giáo lý chỉ khiến chúng ta có nhiều quan niệm khác nhau. Nhưng Kinh Thánh bày tỏ cách mà Đức Chúa Trời đã hoàn thành gia tể thần thượng của Ngài trong ba Thân vị khác nhau.

Chúng tôi đã vạch rõ từ ngữ “gia tể” trong tiếng Hi Lạp có nghĩa là sự quản trị, sự quản gia, sự cai trị, sự xếp đặt, sự ban phát. Từ ngữ “ban phát” (trong tiếng Anh là: dispensation) không được dùng với ý nghĩa chỉ về các giai đoạn thời gian nhưng với ý nghĩa là sự ban phát chính Đức Chúa Trời vào trong chúng ta. Chúng tôi cần lặp lại một lần nữa rằng ý định của Đức Chúa Trời là ban phát chính Ngài vào trong chúng ta. Kế hoạch này là trung tâm sự sáng tạo và sự cứu chuộc của Ngài. Vì mục đích này Đức Chúa Trời đã tạo dựng và cứu chuộc con người để con người có thể trở thành những bình chứa mà Ngài có thể ban phát chính Ngài vào trong những bình chứa ấy. Trong toàn cõi vũ trụ – thời gian, không gian và cõi đời đời – trung tâm của gia tể Đức Chúa Trời là ban phát chính Ngài vào trong nhân loại.

Kết quả, sự hoàn thành tối hậu của toàn thể công tác sáng tạo, cứu chuộc và biến đổi của Đức Chúa Trời chính là sự hòa lẫn có tính cách hoàn vũ giữa Đức Chúa Trời và con người. Vì thế Giê-ru-sa-lem Mới xuất hiện là kết quả sau cùng của toàn thể công tác của Đức Chúa Trời như đã được ghi chép trong sáu mươi sáu sách của Kinh Thánh. Kết quả này không gì khác hơn là sự hòa lẫn có tính cách hoàn vũ giữa Đức Chúa Trời và con người. Thành Giê-ru-sa-lem Mới là sự hòa lẫn chính Đức Chúa Trời với một Thân thể tập thể. Lúc đó, những người này sẽ không còn thuộc thiên nhiên nữa nhưng, trái lại, mỗi phần và mỗi khía cạnh những người này sẽ được Đức Chúa Trời – tức là sự sống – tái sinh, biến đổi và biến hóa. Họ sẽ được biến đổi trong bản chất và biến hóa theo hình ảnh của chính Đức Chúa Trời. Nếu muốn hầu việc Chúa cách đúng đắn, chúng ta cần phải có khải tượng này. Khải tượng này không phải là mới mẻ nhưng là một khải tượng có từ lúc khởi đầu thời đại Hội thánh. Tuy nhiên, khải tượng này phải trở nên mới và được làm tươi mới lại mỗi ngày trong chúng ta. Khải tượng này phải là một khải tượng chi phối tất cả mọi công tác, đời sống và hoạt động của chúng ta.

TRỌNG TÂM CỦA GIA TỂ ĐƯỢC HOÀN TẤT QUA BỐN GIAI ĐOẠN

Trọng tâm của gia tể này là gì? Trước hết, Cha, tức là nguồn, được đặt để trong Con. Cha đã đến trong Thân vị của Con với tất cả sự đầy đủ của Ngài. Con là sự hiện thân và sự bày tỏ Cha; không ai ngoài Con thấy được Đức Chúa Cha. Trong Con, Đức Chúa Trời đã hoàn tất mọi điều Ngài hoạch định qua bốn bước chính yếu: đó là sự nhập thể, sự đóng đinh, sự phục sinh và sự thăng thiên. Cả bốn bước này đã hoàn thành mọi điều mà Đức Chúa Trời hoạch định trong cõi vĩnh cửu.

Qua sự nhập thể, Đức Chúa Trời đã được đem vào trong con người. Đức Chúa Trời đã được đem vào trong bản chất con người và đã sống ba mươi ba năm rưỡi này trên đất. Bất cứ nỗi khổ nào có trên đất này thì Đức Chúa Trời đều nếm trải cả. Đó không phải chỉ là một người tên Jesus chịu khổ nhưng là Đức Chúa Trời ở trong Jesus chịu khổ.

Kế đến là sự đóng đinh. Tất cả mười hai điều tiêu cực như là Sa-tan, con người sa ngã, Tội, thế gian, sự chết v.v... đều được đem lên thập tự giá và bị kết liễu tại đó. Tất cả những điều tiêu cực trên đều bị tiêu trừ tại thập tự giá.

Ngay sau sự đóng đinh là sự phục sinh. Sự phục sinh phục hồi và nâng cao tiêu chuẩn của nhân tính mà Chúa đã sáng tạo và đem bản chất con người vào trong Đức Chúa Trời. Qua sự nhập thể, bản tính thần thượng [của Đức Chúa Trời] được đem vào trong con người; qua sự phục sinh, bản chất con người được đem vào trong Đức Chúa Trời. Bây giờ con người còn có thêm bản chất khác ngoài bản chất mà con người vốn có, tức đã được sáng tạo từ ban đầu, vì bản chất con người đã được tái sinh, nâng cao và đem vào trong Đức Chúa Trời. Sau sự phục sinh, Đấng Christ được bày tỏ cho toàn vũ trụ như là một “người mẫu”. Trong “người mẫu” này có Đức Chúa Trời ở trong con người và con người ở trong Đức Chúa Trời. Vì mọi điều tiêu cực đã bị xử lý và tiêu trừ nhờ thập tự giá, nên không có gì tiêu cực trong “người mẫu” này cả.

“Người mẫu” này sau đó thăng thiên lên trời và được đăng quang cách vinh hiển và quyền uy. Tâm trí loài người không thể nào hiểu được hình ảnh này. Đến thời điểm này mọi điều đã được hoàn tất và không điều gì còn dang dở cả. “Người mẫu” này là chính Đức Chúa Trời hòa lẫn với con người và con người hòa lẫn với Đức Chúa Trời, đã thăng thiên lên trên tất cả mọi điều có trong không gian và thời gian. Ngài vượt lên đến nơi cao nhất của toàn thể vũ trụ và đăng quang với đầy vinh hiển và oai quyền.

Sau đó từ Đấng vinh hiển này Thánh Linh đã giáng xuống giống như sự tuôn đổ một chất lỏng cấu tạo bằng nhiều yếu tố. Bản chất thần thượng, bản chất con người, cuộc sống làm người, sự đau khổ của con người, sự chết trên thập tự giá, sự phục sinh, sự thăng thiên và sự đăng quang là các yếu tố bao gồm trong Thánh Linh. Như chúng ta đã thấy, sự tuôn đổ tuyệt diệu này là “liều thuốc bao-hàm-tất-cả”. Bất cứ điều gì chúng ta cần đều có ở trong “liều thuốc” này. Thánh Linh đã tuôn đổ vào trong chúng ta như dòng nước tuôn chảy. Vào ngày phục sinh và lễ Ngũ Tuần, Thánh Linh của Chúa Jesus, là Linh bao gồm mọi yếu tố nói trên đã vào trong và ở trên các Cơ Đốc nhân đầu tiên. Một mặt, Ngài bước vào trong chúng ta và một mặt khác, Ngài đến trên chúng ta. Đức Chúa Trời trong ba Thân vị của Ngài đã hòa lẫn chính Ngài với chúng ta.

TRỌNG TÂM CỦA GIA TỂ HÀNH ĐỘNG TRONG NHÂN LINH

Đây là trọng tâm của gia tể Đức Chúa Trời: Đức Chúa Trời trong ba Thân vị đã vào bên trong chúng ta. Kinh Thánh Tân Ước đề cập đến sự kiện Đức Chúa Trời ở trong Linh đã vào trong chúng ta hơn là sự kiện Ngài đến trên chúng ta. Từ ngữ nhỏ bé “trong” này xuất hiện nhiều lần trong Tân Ước – Đấng Christ “trong tôi”, Đấng Christ “sống trong tôi”, Đấng Christ “thành hình trong tôi”, Đấng Christ “cư trú trong tôi”, “hãy ở trong Ta và Ta ở trong ngươi” v.v... Nếu anh em có thì giờ, hãy thử đếm xem trong Tân Ước từ ngữ này đã được dùng bao nhiêu lần. Đức Chúa Trời chủ tâm tạo nên con người có ba phần để Ngài có thể vào trong con người và con người có thể thích hợp với mục đích Ngài. Con người, như chúng ta đã thấy, là con người ba phần – thân, hồn và linh. Ba phần này tương ứng với ba phần của Đền tạm: hành lang, Nơi Thánh và Nơi Chí Thánh. Chỉ có nơi sâu kín nhất là nơi mà vinh hiển Sê-ki-na của Đức Chúa Trời ngự và là nơi hòm bảng chứng, tức là biểu tượng của Đấng Christ ngự. Điều này bày tỏ rõ ràng cho chúng ta rằng Đức Chúa Trời và Đấng Christ đã đến và ngự trong linh chúng ta. Linh của chúng ta là phần sâu kín nhất như Nơi Chí Thánh vậy.

Chúng ta có thể tìm thấy điều này rõ ràng trong Kinh Thánh, đặc biệt là trong 2 Ti-mô-thê 4:22: “Chúa ở cùng linh con”. Cũng vậy, trong Ê-phê-sô 4:6 nói Đức Chúa Cha ở trong chúng ta, 2 Cô-rin-tô 13:5 nói Đức Chúa Con ở trong chúng ta, và La Mã 8:1 nói Đức Chúa Thánh Linh ở trong chúng ta. Đức Chúa Trời Tam Nhất trong Thân vị của Cha, Con và Linh đang sống trong chúng ta. Đây là trọng tâm của gia tể Đức Chúa Trời: Đức Chúa Trời Tam Nhất ở trong linh chúng ta để trở nên sự sống và là mọi sự của chúng ta. Ôi, gia tể của Đức Chúa Trời đã bị các con cái Chúa quên lãng trong nhiều thế kỷ qua! Chúng ta cần phải khôi phục lại trọng tâm của Đức Chúa Trời trong linh chúng ta.

Dùng linh chúng ta làm trung tâm hay cứ điểm của Ngài, Đức Chúa Trời đã hành động để bày tỏ Ngài ra qua chúng ta. Đức Chúa Trời Tam Nhất cư ngụ ở trung tâm bản thể chúng ta. Điều này thật là tuyệt diệu! Đức Chúa Trời đã vào trong nhân tính, đem bản chất con người vào trong bản chất thần thượng và kết liễu tất cả mọi điều tiêu cực. Bây giờ Đức Chúa Trời Tam Nhất và mọi sự mà Ngài đã hoàn tất đều ở trong linh chúng ta là sự sống và mọi sự cho chúng ta. Từ trung tâm này, Đức Chúa Trời Tam Nhất sẽ lan tỏa ra ngoài để dầm thấm con người bề trong chúng ta bằng chính Ngài. Nhân linh là điểm chính yếu của trọng tâm gia tể Đức Chúa Trời. Nếu lạc mất điểm này thì chúng ta sẽ lệch khỏi trọng tâm của gia tể Đức Chúa Trời. Tôi không nói đây là mục tiêu của gia tể Đức Chúa Trời, nhưng đây là trọng tâm. Đa số Cơ Đốc nhân ngày nay không để ý đến trọng tâm này. Thật vậy, chúng ta phải ý thức rằng sáu mươi sáu sách của Kinh Thánh được viết ra là vì trọng tâm ấy. Tất cả ân tứ và chức năng khác nhau cũng để dành cho trọng tâm gia tể Đức Chúa Trời và cần phải được tập trung vào trọng tâm này.

Làm thế nào để chúng ta nhận biết Đức Chúa Trời Tam Nhất ngự trong linh chúng ta? Làm thế nào chúng ta có thể kinh nghiệm được Linh cư-ngụ-bên-trong là Đấng ở trong linh chúng ta? Chúng ta phải biết rằng Đức Chúa Trời Tam Nhất luôn luôn hành động bên trong chúng ta (Phil. 2:13). Ngài hành động bên trong chứ không phải bên ngoài chúng ta và Ngài hành động bên trong chúng ta hơn là ở trên chúng ta. Từ ngữ Hi Lạp “hành động” tương đương với chữ “thêm sức lực” trong tiếng Anh. Đức Chúa Trời cư-ngụ-bên-trong luôn luôn thêm sức lực trong chúng ta. Ngài cũng sống trong chúng ta nhờ Đấng Christ là Đấng “sống trong tôi”. Nói cách khác, ngày nay Đức Chúa Trời Tam Nhất sống trong chúng ta là sự sống. Với sự sống này cũng có luật bên trong, tức là luật sống động; không phải luật của văn tự mà là luật của sự sống. Luật thần thượng của sự sống này luôn luôn điều chỉnh chúng ta từ bên trong (Hê. 8:10). Ngoài việc điều chỉnh chúng ta ở bên trong, Đức Chúa Trời Tam Nhất cư ngụ bên trong cũng xức dầu cho chúng ta luôn luôn (1 Gi. 2:27).

Xin chúng ta chú ý đến bốn chữ sau đây: hành động, sống, điều chỉnh và xức dầu. Hội thánh cần khải thị bên trong và kinh nghiệm về bốn điều này là dường nào! Chúng ta không nên xem những điều trên như là lời dạy dỗ, là giáo lý, nhưng chúng ta nên kinh nghiệm Đức Chúa Trời Tam Nhất là Đấng hằng ngày hành động trong chúng ta, sống trong chúng ta, điều chỉnh chúng ta và xức dầu chúng ta. Chúng ta hãy để Đức Chúa Trời Tam Nhất kỳ diệu này liên tục điều chỉnh chúng ta trong sự suy nghĩ, động lực, lời nói, thái độ của mình và trong mối quan hệ giữa chúng ta với người khác. Ngay cả đến việc ăn uống và cách ăn mặc của chúng ta cũng cần được Ngài điều chỉnh. Chúng ta phải kinh nghiệm Ngài một cách thực tế và đạt đến một mức độ như đã nói trên. Chúng ta không được hạ giá trị của điều này xuống thành một giáo lý vì giáo lý không có hiệu quả. Nếu thực hành điều này chúng ta sẽ được thay đổi hoàn toàn. Chúng ta phải ý thức rằng một Đấng Christ kỳ diệu như vậy đang ở trong linh chúng ta với mục đích hành động và sống trong chúng ta để điều chỉnh và xức dầu chúng ta.

TRỌNG TÂM XÂY DỰNG HỘI THÁNH

Nếu chúng ta không kinh nghiệm Ngài một cách thực tiễn như trên thì chắc chắn không thể xây dựng Hội thánh được. Điều này được minh họa qua biểu tượng Ê-va, là người ra từ A-đam (Sáng. 2:21-24; Êph. 5:30-32). Ê-va là một phần của A-đam, từ A-đam mà ra. Chỉ có điều gì ra từ A-đam mới có thể là vợ của A-đam được. Mỗi phần và mỗi khía cạnh của Ê-va đều là một điều gì đó thuộc về A-đam. Điều này xác quyết Hội thánh chỉ có thể được xây dựng bằng điều gì đó ra từ Đấng Christ mà thôi. Giáo lý và ân tứ không xây dựng Hội thánh. Chỉ có Đấng Christ ở trong các thánh đồ mới là vật liệu để xây dựng Thân thể Đấng Christ. Nếu thiếu kinh nghiệm thực tế sống bởi Đấng Christ, chúng ta chỉ là một loại “Hội thánh có tính cách tôn giáo” mà thôi.

Hơn thế nữa, chúng ta phải học tập kinh nghiệm Đấng Christ không chỉ là sự sống, nhưng cũng là thức ăn, là Bánh Sự Sống của mình nữa. Ngài là nguồn cung cấp thức ăn bên trong chúng ta. Hằng ngày chúng ta phải ăn uống Ngài và được Ngài nuôi dưỡng. Đối với chúng ta, điều này không phải chỉ là một giáo lý, nhưng là kinh nghiệm hằng ngày và hằng giờ của mình. Trong Giăng 6:57, Chúa nói rằng người nào ăn Ngài sẽ sống bởi Ngài. Nếu muốn sống bởi Đấng Christ, chúng ta phải ăn Ngài, rồi Ngài sẽ trở nên thiết thực đối với chúng ta. Thật đáng buồn vì nhiều Cơ Đốc nhân không ăn Đấng Christ mỗi ngày.

Tôi xin giải thích thêm như sau: Khi vừa được sinh ra, có lẽ anh chị em nặng khoảng ba đến bốn kí lô, nhưng bây giờ anh em nặng hơn 50 kí lô. Thân thể anh chị em đã được phát triển; nhưng xin cho tôi biết thân thể anh chị em được phát triển bằng cách nào? Có phải bằng cách đến nhà hàng rồi nhìn thực đơn thôi sao? Dĩ nhiên là không phải vậy! Thân thể anh chị em đã được gây dựng nhờ các thức ăn anh chị em ăn vào như cơm, trứng, thịt gà, khoai tây, chuối, v.v... Như vậy làm cách nào Thân thể Đấng Christ được xây dựng? Không phải bởi dạy dỗ giáo điều vì càng được dạy phải ăn uống như thế nào, anh chị em sẽ càng gầy ốm đi. Thật thế, nếu anh chị em chỉ học về nghệ thuật ăn uống, chẳng bao lâu chúng tôi sẽ phải đi dự đám táng của anh chị em. Có thể anh em học hỏi được nhiều điều và trở nên người giỏi nhất về khoa dạy ăn uống nhưng chẳng bao lâu anh chị em sẽ chết mà thôi. Có lẽ anh chị em biết mọi điều dạy dỗ tốt, đúng Kinh Thánh và thuộc linh, nhưng anh chị em vẫn có thể bị đói khát vì thiếu thức ăn. Ngày hôm nay các Hội thánh cần “các bà mẹ” nuôi nấng những trẻ em [thuộc linh]. Các “bà mẹ” này không cho họ ăn các giáo lý nhưng cung ứng điều gì thuộc về Đấng Christ để họ ăn uống.

Nếu anh em hỏi điều gì làm tôi nặng lòng trong những ngày này, tôi xin thưa là chỉ có hai điều: Một là mặc dầu nhiều anh em yêu dấu đã thấy được những điều tiêu cực của Cơ Đốc giáo và một ít điều về đường lối của Chúa cho Hội thánh của Ngài, nhưng tôi e rằng các anh em ấy sẽ thực hiện nếp sống hội thánh chỉ theo hình thức bề ngoài mà thôi. Anh em nói rằng: “Trước kia tôi chăm sóc Hội thánh theo cách nào đó nhưng bây giờ tôi thấy điều ấy không đúng nữa. Vì vậy tôi sẽ bỏ cách này mà áp dụng cách kia”. Nếu thế thì vẫn là sinh hoạt tôn giáo chứ không phải là xây dựng Thân thể Đấng Christ. xây dựng Thân thể Đấng Christ phải là điều gì đó từ bên trong. Anh em phải được nuôi dưỡng bằng Đấng Christ, ăn Đấng Christ và uống Đấng Christ cho đến khi anh em được bồi bổ bởi Đấng Christ. Khi được đầy dẫy Đấng Christ, anh em sẽ cung cấp Ngài là thức ăn cho người khác. Nhờ đó Thân thể Đấng Christ sẽ được xây dựng.

Vấn đề ở đây không phải là phương pháp. Nếu đọc toàn bộ Tân Ước, anh em không thể tìm thấy một phương pháp nào cả. Nếu tôi có một phương pháp thì phương pháp ấy là: trước hết, anh em phải được đem lên thập tự giá; thứ hai, anh em phải nuôi mình bằng Đấng Christ trong linh mình mỗi ngày; thứ ba, khi được bồi bổ và tràn đầy Đấng Christ, anh em cần nuôi dưỡng người khác bằng chính Đấng Christ. Lúc ấy Hội thánh sẽ được thành hình. Phương pháp duy nhất là đến thập tự giá, ăn uống Đấng Christ và nuôi dưỡng người khác bằng Đấng Christ.

Một điều khác nữa làm tôi nặng lòng ấy là mặc dầu chúng ta đã nói rất nhiều về Đấng Christ là sự sống chúng ta, nhưng tôi e rằng chúng ta chỉ biết đến điều này như một bài giảng, một từ ngữ, hay một đề tài, chứ không kinh nghiệm Ngài hằng ngày, hằng giờ. Chúng ta cần được Ngài điều chỉnh và xức dầu liên tục. Hằng ngày, hằng giờ chúng ta phải ăn uống Ngài và giữ mối tương giao mật thiết với Ngài. Chúng ta cần phải quên chính mình mà tiếp xúc Chúa, vui hưởng Ngài, được Ngài điều chỉnh và xức dầu luôn luôn. Đây là sự sống bề trong, kinh nghiệm bên trong về Đấng Christ ngự-bên-trong. Tôi xin giới thiệu với anh em một quyển sách do Andrew Murray viết, tựa đề là Linh của Đấng Christ (The Spirit of Christ). Tác phẩm này thật là bổ ích, không phải để chúng ta có thêm kiến thức, nhưng để kinh nghiệm Đấng Christ ngự-bên-trong trong cuộc sống hằng ngày của anh em. Khi có Đấng Christ là thực phẩm hằng ngày của mình, anh em có thể làm chứng với cả vũ trụ rằng: “Tôi nếm biết Đấng Christ hằng ngày. Tôi có mối tương giao mật thiết sống động với Ngài từng giây phút. Tôi luôn luôn được Ngài điều chỉnh và xức dầu”. Chúng ta cần phải chú tâm đến vấn đề này. Đây là trọng tâm của gia tể Đức Chúa Trời. Nếu chúng ta lệch khỏi trọng tâm của gia tể Đức Chúa Trời trong linh của mình, làm thế nào gia tể của Ngài có thể được hoàn thành trong Hội thánh? Khi lái xe, anh em biết chỗ để đổ xăng vào xe và chỗ để nổ máy xe; đây là trọng tâm của việc điều khiển chiếc xe. Nếu đánh mất trọng tâm ấy thì dù anh em có một chiếc xe rất đẹp, nhưng xe ấy sẽ không chạy được đâu.

Đấy là lý do tại sao sách Hê-bơ-rơ ghi lại cho chúng ta một câu trong đoạn 4:12. Lời của Đức Chúa Trời rất sống động và đâm thấu đến nỗi phân chia linh với hồn. Tất cả những kinh nghiệm đã được dạy trong sách Hê-bơ-rơ này cần được nhận thức bằng sự biện biệt linh. Đấng Christ tổng-bao-hàm là miền đất tốt lành đang ở trong linh và chỗ cư ngụ của Ngài là Nơi Chí Thánh, tức cũng là linh của chúng ta. Nếu anh em không biết cách phân biệt linh với hồn thì anh em sẽ lệch khỏi trọng tâm và không thể vui hưởng Đấng Christ được. Hằng ngày anh em phải tương giao với Đấng Christ hằng sống, là Đấng anh em có thể kinh nghiệm một cách chủ quan. Đấng Christ ở trong anh em, Ngài rất sống động, rất thiết thực và rất thực tế. Khi ăn Ngài, uống Ngài và vui hưởng Ngài như một bữa tiệc, anh em sẽ sống bởi Ngài và sống với Ngài. Anh em sẽ được ở dưới sự điều chỉnh và xức dầu thường xuyên của Ngài. Đây là điều chúng ta cần phải kinh nghiệm luôn nếu chúng ta muốn truyền đạt Đấng Christ là thức ăn cho người khác. Nếu những người ấy được nuôi dưỡng bằng Đấng Christ, Ngài sẽ trở nên vật liệu ở trong họ và Thân thể của Đấng Christ dần dần sẽ được tăng trưởng và xây dựng. Tôi ngưỡng trông Chúa để chúng ta có thể mở mắt thấy được khải tượng thiên thượng và khải thị bề trong về Đấng Christ sống động, là Đấng ngự bên trong, là Đấng mà chúng ta có thể kinh nghiệm được trong linh như là trọng tâm của gia tể Đức Chúa Trời.