Thông tin sách

Gia Tể Của Đức Chúa Trời Tam Nhất

Tác giả: Witness Lee
Dịch từ bản tiếng Anh: The economy of God
ISBN:
Mua sách tại:

Đang đọc: Chương 23

Untitled Document

CHƯƠNG HAI MƯƠI BA

HỘI THÁNH LÀ ĐỨC CHÚA TRỜI BÀY TỎ TRONG XÁC THỊT

“Nếu ta có chậm trễ, thì con cũng có thể biết cần phải cư xử thế nào trong nhà Đức Chúa Trời, tức là Hội thánh của Đức Chúa Trời hằng sống, cột trụ và nền tảng của lẽ thật. Ai cũng nhận rằng sự mầu nhiệm của sự bày tỏ Đức Chúa Trời (sự kỉnh kiền, theo bản Nhuận Chánh) là lớn lắm: Đấng đã được tỏ ra trong xác thịt, được xưng nghĩa trong Linh, được thiên sứ trông thấy, được rao giảng cho muôn dân, được thế gian tin nhận, được tiếp lên trong vinh hiển” (1 Ti. 3:15-16).

Có ba khía cạnh của Hội thánh được đề cập đến trong câu 15, đó là “nhà của Đức Chúa Trời”, “Hội thánh của Đức Chúa Trời hằng sống” và “cột trụ, nền của lẽ thật”. Câu 16 tiếp tục nói về sự huyền bí lớn lao của sự bày tỏ Đức Chúa Trời, tức là Đức Chúa Trời được bày tỏ trong xác thịt. Hai câu này liên hệ với nhau như thế nào? Vài người có lý khi nhấn mạnh rằng đặt dấu chấm phẩy ở cuối câu 15 tốt hơn là dùng một dấu chấm, vì dấu chấm chỉ về sự chấm dứt hoàn toàn: “... cột trụ và nền của lẽ thật; ai cũng nhận rằng sự mầu nhiệm của sự bày tỏ Chúa là lớn lắm: Đấng đã được bày tỏ trong xác thịt...”

HỘI THÁNH – NHÀ CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI

Tại sao Hội thánh lại được đề cập chung với sự bày tỏ Đức Chúa Trời trong xác thịt? Ấy là vì Hội thánh là nhà của Đức Chúa Trời. Từ ngữ “nhà của Đức Chúa Trời” có ý nghĩa gì? Khi anh em nói đến “nhà của anh em”, tức là anh em muốn nói đến nơi anh em cư ngụ, nơi anh em đang sống, nơi anh em thể hiện sự sống của mình; điều đó cũng đúng với ý nghĩa về nhà của Đức Chúa Trời. Đây không phải là một từ ngữ được dùng cách nông nổi hoặc cẩu thả. “Nhà của Đức Chúa Trời” là nơi Đức Chúa Trời ở, nơi Ngài sống và nơi mà Ngài thể hiện sự sống của Ngài.

Nhà này không gì khác hơn là Hội thánh của Đức Chúa Trời hằng sống. Xin chú ý từ ngữ được dùng ở đây không những chỉ là “Đức Chúa Trời” nhưng còn là “Đức Chúa Trời hằng sống”. Ngài rất sống động và hiện tại đang ngự trong Hội thánh, chuyển động trong Hội thánh, sống trong Hội thánh và thực hiện cả cuộc sống của Ngài trong Hội thánh. Khi chúng ta nói rằng Hội thánh là nhà của Đức Chúa Trời, chúng ta phải nhận thức sâu xa rằng Đức Chúa Trời đang cư ngụ, đang sống và thể hiện sự sống của Ngài ra trong nhà này. Chúng ta có hiểu biết ý nghĩa như vậy về nhà của Đức Chúa Trời không?

HỘI THÁNH – CỘT TRỤ VÀ NỀN CỦA LẼ THẬT

Hội thánh không những là nhà của Đức Chúa Trời, tức là nơi Đức Chúa Trời cư ngụ, sống và thể hiện sự sống của Ngài, mà cũng là cột trụ và nền của lẽ thật. Lẽ thật là gì? Xin đừng nghĩ lẽ thật có nghĩa là giáo lý. Chữ “lẽ thật” trong đoạn Kinh Thánh này có nghĩa là thực tại. Trong toàn cõi vũ trụ chẳng có gì là thật cả, không có gì gọi là lẽ thật được, mọi sự chỉ là hình bóng mà thôi. Mọi điều mà ta có thể thấy, mọi điều mà ta có thể rờ và mọi điều mà ta có thể sở hữu và thưởng thức được, tất cả đều không thật, dầu tốt mấy cũng chỉ là hình bóng mà thôi. Bất cứ điều gì hiện hữu trong vũ trụ này chỉ là hình bóng, chứ không phải là thật.

Điều gì là thật? Ấy chính Đấng Christ là thực tại của mọi sự. Thức ăn mà anh em ăn không phải là thức ăn thật nhưng chỉ là hình bóng của thức ăn thật. Thức ăn thật là Đấng Christ. Nếu anh em không có Đấng Christ, anh em không có “thực tại” của thức ăn. Có lẽ anh em nghĩ rằng sự sống con người mà anh em đang có là thật nhưng không phải thế đâu; nó chỉ là hình bóng mà thôi. Sự sống thật là Đấng Christ. Nếu anh em có Con Đức Chúa Trời thì anh em có sự sống; nếu anh em không có Con của Đức Chúa Trời, anh em không có sự sống (1 Gi. 5:12).

Nếu có một người gửi cho anh em một tấm hình của người ấy, anh em nhìn vào tấm hình mà nói: “Đây là anh Ba”. Nhưng thật ra, đó đâu phải là anh Ba. Đó chỉ là tấm hình của anh ấy thôi. Tấm hình không có người thật ở trong đó. Thật thế, tất cả các tranh ảnh đều giả tạo, vì những điều thật không tìm thấy được trong tranh. Toàn thể vũ trụ không có gì khác hơn là một bức tranh. Tất cả các biểu tượng, hình ảnh tượng trưng, hình bóng trong Cựu Ước chỉ là những bức hình của một thực tại sắp đến ấy là chính Đấng Christ. Đấng Christ là lẽ thật, Đấng Christ là thực tại của toàn thể vũ trụ, Đấng Christ là thực tại của Cựu Ước cũng như của Tân Ước. Nếu anh em chỉ có những lời dạy dỗ về Đấng Christ, anh em không có thực tại của Đấng Christ. Chính Đấng Christ là lẽ thật và Linh Ngài là Linh của lẽ thật (Gi. 14:17; 15:26; 16:3; 1 Gi. 5:7). Chính Ngài là thực tại và Linh Ngài là Linh của thực tại.

Hội thánh, là nơi mà Đức Chúa Trời hằng sống cư ngụ, sống và chuyển động, là cột trụ và nền mà đứng trên đó là thực tại. Hội thánh mang thực tại. Đức Chúa Trời hằng sống ngự trong Hội thánh và lẽ thật hay thực tại được đặt trên Hội thánh. Chúng ta không bênh vực giáo lý nhưng chúng ta bênh vực Đấng Christ là thực tại, là lẽ thật. Chúng ta nên làm sao để có thể nói rằng: “Các bạn ơi, hãy đến đây mà xem, hãy đến với Hội thánh và nhìn xem thực tại của vũ trụ. Hãy đến xem thực tại của sự sống, thực tại của tình yêu, thực tại của sự kiên nhẫn và thực tại của nhiều điều khác”.

Năm 1933 vào một buổi chiều kia, trong khi đang thăm viếng chuyện trò với anh Nghê Thác Thanh, thình lình anh ấy hỏi tôi: “Anh ơi, kiên nhẫn là gì vậy? Lúc đầu, tôi nghĩ rằng đây là một câu hỏi trẻ con vì tôi đã được dạy dỗ kiên nhẫn là gì từ khi còn bé. Nhưng vì câu hỏi này ra từ miệng anh Nghê nên tôi không dám xem thường, vì thế tôi ngẫm nghĩ kỹ càng hơn và tự nhủ: “Anh ấy muốn ám chỉ điều gì khi hỏi kiên nhẫn là gì nhỉ?” Tôi không dám trả lời. Anh Nghê đang ngồi đu đưa trên ghế lắc. Cuối cùng, tôi đánh bạo trả lời: “Kiên nhẫn là điều gì mà nhờ nó một người chịu khổ được và chịu đựng lâu dài những sự đối xử tàn tệ của người khác đối với mình. Đó là kiên nhẫn”. Lúc ấy, anh nói: “Không phải như thế!” Tôi hỏi: “Vậy, thưa anh, nếu kiên nhẫn không phải là chịu đựng lâu dài, thì xin cho tôi biết kiên nhẫn là gì?” Trong khi tiếp tục đu đưa trên ghế lắc, anh lại hỏi: “Thế thì kiên nhẫn là gì? Kiên nhẫn là gì?”

Sau một lúc lâu, bất ngờ anh trả lời: “Kiên nhẫn là Đấng Christ”. Câu trả lời rất ngắn và rất đơn giản. “Kiên nhẫn là Đấng Christ”. Tôi không hiểu được loại ngôn ngữ “xa lạ” này. Tôi nói: “Điều này nghe lạ tai đối với tôi lắm, anh ạ. Tôi không hiểu được. Xin anh giải thích cho tôi anh muốn nói gì”. Anh không nói thêm điều gì khác nhưng cứ lặp đi lặp lại rằng: “Kiên nhẫn là Đấng Christ. Kiên nhẫn là Đấng Christ”. Suốt buổi chiều hôm ấy chúng tôi không nói thêm điều gì khác. Tôi lại càng thêm bối rối.

Sau ba bốn tiếng đồng hồ tôi rời nhà anh, lòng vô cùng thất vọng. Trở về phòng mình, tôi quỳ xuống cầu nguyện: “Chúa ơi, xin cho con biết câu ‘kiên nhẫn là Đấng Christ’ có ý nghĩa gì? Con không thể nào hiểu nổi”. Cuối cùng, Chúa bày tỏ cho tôi thấy sự kiên nhẫn của chúng ta chính là Đấng Christ. Kiên nhẫn là Đấng Christ sống trong tôi và qua tôi. Ôi, khi tôi thấy được điều này, đó là một khải thị thật sự. Tôi vô cùng sung sướng.

Chúng ta phải ý thức rằng sự kiên nhẫn của con người mà chúng ta có thể có không phải là sự kiên nhẫn thật. Sự kiên nhẫn của loài người chỉ là hình bóng; sự kiên nhẫn thật sự là chính Đấng Christ. Tất cả những điều chúng ta cần như kiên nhẫn, khiêm nhường, tử tế, yêu thương người khác và ngay cả đến tình yêu đối với Đức Chúa Trời, phải tìm thấy trong chính Đấng Christ. Ngay cả mười điều răn cũng chỉ là hình bóng mà thôi; Đấng Christ mới là thực tại. Nếu chúng ta có Đấng Christ sống bày tỏ qua mình, chúng ta có được thực tại và đáp ứng được tất cả những đòi hỏi của mười điều răn.

Hội thánh phải mang lấy, hay gánh vác thực tại. Hội thánh phải là cột trụ và nền của thực tại mọi sự tức là chính Đấng Christ. Chúng ta phải nói với những người khác rằng: “Hãy đến Hội thánh để thấy sự kiên nhẫn và sự khiêm nhường thật sự. Hãy đến với chúng tôi để nhìn thấy sự trung tín thật sự và thực tại của sự thành thật”.

Đức Chúa Trời ở trong Hội thánh vì Hội thánh là nhà của Ngài. Đức Chúa Trời sống, chuyển động và thể hiện sự sống Ngài trong Hội thánh; chứng cớ và thực tại đặt trên Hội thánh. Chúng ta cần phải xem xét hai phương diện của Hội thánh: bên trong Hội thánh là nơi cư ngụ của Đức Chúa Trời và bên ngoài Hội thánh mang chứng cớ và thực tại. Hai khía cạnh này bày tỏ sự hòa lẫn thực sự giữa Đức Chúa Trời với con người. Bên trong Hội thánh, tức là nhóm người đã được cứu chuộc, tái sinh và biến đổi, có Đức Chúa Trời ngự và bên ngoài nhóm người này có thực tại của vũ trụ. Tất cả thực tại của vũ trụ đều tập trung trong nhóm người này. Nếu ai muốn biết sự sống là gì, người ấy phải đến Hội thánh mà xem. Nếu ai muốn biết tình yêu là gì, họ cũng phải đến Hội thánh mà xem. Nếu muốn biết thực tại của sự khiêm nhường và tử tế, Hội thánh là nơi có thể thấy được điều đó. Trên nhóm người này, có thể thấy được thực tại của Đấng Christ tổng-bao-hàm. Chứng cớ của Hội thánh không nằm trong giáo lý nhưng trong sự sở hữu Đấng Christ là thực tại. Chúng ta càng tung hô “Đấng Christ” mà không có thực tại bên trong, Đấng Christ càng biến mất. Chúng ta chỉ có Đấng Christ trong tiếng hò hét, chuyện trò và trong sự dạy dỗ của mình. Chúng ta không có Ngài trong sự sống bề trong, cũng không kinh nghiệm Ngài trong cuộc sống bên ngoài, trong cách ăn nết ở hằng ngày của mình. Hội thánh phải là cột trụ và nền, mang lấy Đấng Christ là thực tại duy nhất của mọi sự. Nếu không biết được ý nghĩa thực sự của sự sống, chúng ta phải đến Hội thánh để tìm kiếm sự sống ấy.

HỘI THÁNH – SỰ BÀY TỎ ĐỨC CHÚA TRỜI TRONG XÁC THỊT

Đây là ý nghĩa đúng đắn của “nhà của Đức Chúa Trời” và “cột trụ và nền của lẽ thật”. Hội thánh là sự tiếp nối và sự gia tăng gấp bội của “Đức Chúa Trời được bày tỏ trong xác thịt”. Đây là lý do tại sao sứ đồ Phao-lô đặt hai câu này lại với nhau. Sự bày tỏ Đức Chúa Trời trong xác thịt liên hệ mật thiết đến Hội thánh, tức là nhà của Đức Chúa Trời và là cột trụ và nền của lẽ thật. Khi chúng ta là Thân Thể sống động của Đấng Christ tại một nơi nào đó, chúng ta thực sự là nhà của Đức Chúa Trời và là cột trụ và nền của lẽ thật tại nơi ấy. Chúng ta sẽ là sự gia tăng và mở rộng sự bày tỏ Đức Chúa Trời trong xác thịt. Một lần nữa, Đức Chúa Trời bày tỏ chính Ngài trong xác thịt một cách rộng lớn hơn. Nguyên tắc của Tân Ước là nguyên tắc nhập thể mà đơn giản là chính Đức Chúa Trời bày tỏ trong xác thịt. Nói cách khác, Đức Chúa Trời được hòa lẫn với con người – không phải theo bề ngoài nhưng theo bên trong. Hội thánh bày tỏ Đức Chúa Trời, chứ không bày tỏ giáo lý hay ân tứ. Hội thánh phải có Đức Chúa Trời được bày tỏ trong Đấng Christ, qua Linh, chớ không phải là sự phô bày các giáo lý hay các ân tứ.

HỘI THÁNH KHÔNG ĐƯỢC XÂY DỰNG BỞI SỰ THAY ĐỔI BÊN NGOÀI

Chúng tôi cảm thấy nặng lòng vì e ngại rằng nhiều anh chị em vô tình nghĩ rằng chúng tôi định thành lập một phong trào mới hay huấn luyện người khác để tạo nên một khuôn mẫu mới cho Hội thánh. Thật ra, đây mới là mối quan tâm thực sự của chúng tôi. Chúng ta đều phải ngưỡng trông Chúa để lối suy nghĩ và sự hiểu biết như vậy của chúng ta phải bị loại trừ hoàn toàn. Điều ấy cần phải tuyệt đối loại bỏ ra khỏi máu huyết chúng ta. Chúng ta ở đây không có ý định thành lập một phong trào mới. Không! Một trăm lần không! Nếu chúng ta làm như vậy, điều ấy đơn giản chứng tỏ rằng chúng ta không biết gì về gia tể của Đức Chúa Trời. Tôi cần phải nhấn mạnh luôn rằng Hội thánh không phải là một điều gì được thành lập dựa theo một khuôn mẫu nào đó. Đức Chúa Trời hằng sống ngự trong chúng ta không phải là một vấn đề giáo lý. Căn cứ theo cách sống hằng ngày, đa số Cơ Đốc nhân ngày nay không biết đường lối sự sống bề trong và không biết Đấng Christ là sự sống của họ. Điều này thật làm cho chúng tôi đau đớn và nặng lòng. Thường khi người ta nhận biết được điều gì, hay học được một phương pháp nào, họ sẽ bắt đầu cố gắng thực hiện một điều gì mới mẻ tại nơi họ đang sống. Nhưng đó không phải là đường lối của Chúa.

Điều chúng ta cần hôm nay không phải chỉ là thay đổi y phục nhưng là thay đổi máu huyết của mình. Máu huyết thiên nhiên cần phải được thay đổi. Không những chúng ta cần thay đổi bề ngoài mà cả sự sống bề trong nữa. Giả sử một người trước kia từng ở trong hàng giáo phẩm, có danh xưng là “Ông Mục Sư”, hay “Ngài Linh Mục”. Có lẽ ông ấy thường mặc một bộ y phục dành riêng cho hàng giáo phẩm với cổ áo kiểu đặc biệt. Ngày kia, ông nhận được ánh sáng thấy mọi điều trên là sai: danh hiệu “Ông Mục sư” hay “Ngài Linh Mục” đều sai, mặc y phục với cổ áo kiểu đặc biệt cũng sai. Vì thế ông quyết định rũ bỏ mọi điều ấy; không nhận tước vị của hàng giáo phẩm nữa và bắt đầu mặc một bộ y phục bình thường. Sau đó ông đến phục vụ Chúa tại một nơi khác, theo một cách khác, không danh tước, không phẩm phục.

Điều này đúng hay sai, tôi không muốn nói tới nhưng điều tôi muốn nói là chúng ta cần phải xem thực sự người ấy có thay đổi bên trong hay không. Chắc chắn ông đã rũ bỏ hết mọi điều cũ trước kia nhưng đó chỉ sự thay đổi bên ngoài mà thôi. Trước kia, ông phục vụ bởi chính mình, bằng sự sống thiên nhiên của mình. Bây giờ ông đã thay đổi bên ngoài nhưng có sự thay đổi nào trong sự sống bề trong của ông chưa? Có thể ông vẫn làm việc và phục vụ Chúa bằng sự sống cũ mà ông từng sử dụng trước kia trong khi còn mang danh tước hàng giáo phẩm. Dù bây giờ ông đã thật sự thay đổi bên ngoài nhưng bên trong ông vẫn như cũ. Sự thay đổi như thế chỉ trở thành một phong trào bề ngoài mà thôi. Trước kia ông điều hành “Hội thánh” qua việc bầu cử và thành lập ban chấp hành; bây giờ ông bỏ điều đó và triệu tập một nhóm trưởng lão. Mặc dầu đây là một sự thay đổi thực sự nhưng chưa có gì thay đổi trong sự sống bên trong. Sự thay đổi bên ngoài không phải là kết quả của sự thay đổi sự sống bên trong, vì thế, sự thay đổi này trở nên một phong trào tôn giáo mới mà thôi.

Hơn nữa, chúng ta cần phải đi xa hơn cả sự thay đổi trong sự sống bề trong mà nhận thức về Hội thánh. Hội thánh là sự hòa lẫn giữa Đức Chúa Trời với con người. Lý do chúng ta nói nhiều về hồn, linh và tấm lòng là vì điều này giúp chúng ta ý thức được rằng Đức Chúa Trời là nội dung của chúng ta và chúng ta là bình chứa của Ngài. Chúng ta phải biết cách điều chỉnh lòng mình để có thể mở lòng ra mà tiếp nhận Ngài vào. Chúng ta phải biết vận dụng linh mình để tiếp xúc với Ngài, chứa đựng Ngài và ngay cả tiêu hóa Ngài. Ví dụ như anh em được ăn một bữa thịt bò bít-tết vào giờ cơm chiều. Trong khoảng bốn giờ đồng hồ, thịt sẽ được bao tử tiêu hóa và thức ăn ấy trở nên một phần cấu tạo cơ thể của anh em. Đây là bức tranh thực sự về Hội thánh. Nhưng Cơ Đốc giáo hiện nay là một tôn giáo hơn là một thực tại của sự sống. Vấn đề ngày nay không phải là thay đổi bề ngoài mà là thay đổi sự sống bên trong.

HỘI THÁNH KHÔNG ĐƯỢC XÂY DỰNG CHỈ BẰNG SỰ DẠY DỖ

Hơn thế nữa, chúng ta không nên chỉ chú tâm về sự dạy dỗ. Để giúp chúng ta hiểu điều này, tôi xin mạn phép dùng một ví dụ đơn giản. Khi còn là một đứa bé, tôi cùng nhiều bạn khác đã theo học tại một trường Cơ Đốc và được hưởng một nền giáo dục Cơ Đốc. Chúng tôi được dạy nhiều truyện tích Kinh Thánh. Dầu chúng tôi chưa được cứu nhưng phần lớn đều được đưa vào Cơ Đốc giáo và học hỏi nhiều giáo lý. Nhiều lần chúng tôi đã tranh luận với những người khác để chứng minh rằng Cơ Đốc giáo là một tôn giáo đúng đắn. Các giáo sĩ đã truyền đạt tất cả những giáo lý và các giáo điều cho chúng tôi. Chúng tôi học biết rằng Đức Chúa Trời có ba Thân vị, là Cha, Con và Linh. Chúng tôi học biết rằng Đấng Christ được sinh ra bởi một trinh nữ, đã sống, bước đi và làm việc trên đất này; và ngay cả chúng tôi cũng tin rằng Ngài đã phục sinh. Nhưng nếu anh em hỏi: “Anh đã được cứu chưa?”, thì thú thật chúng tôi không biết. Đối với chúng tôi, “Đức Chúa Trời” và “Đấng Christ” chỉ là các từ ngữ suông mà thôi. Tôi phải làm chứng rằng vào lúc ấy, hiếm có mấy ai trong hàng trăm thành viên của nhà thờ ấy biết rõ ràng về sự cứu rỗi. Tuy nhiên, họ được người khác biết đến như là các “Cơ Đốc nhân”. Đôi khi tất cả thành viên của nhà thờ đi diễn hành trên đường phố, giương cao các thập tự giá và hát bài “Tinh binh Jesus tiến lên!”. Tôi chia xẻ điều này để thấy rằng chỉ dạy dỗ suông thì trống rỗng biết bao!

Ngày nay một số người vẫn kiên trì giảng dạy hàng loạt giáo điều như sự tiền định, ý chí tự do, ân điển tuyệt đối và sự bảo đảm đời đời. Anh em có thể giảng dạy tất cả những điều này nhưng sự sống và linh bên trong người nghe có thể không bao giờ được đụng chạm đến. Tôi xin làm chứng về kinh nghiệm của mình. Ngày kia, một người trong gia đình chúng tôi được cứu và sau đó tôi cũng được cứu. Sau cùng, chúng tôi đã “đụng chạm” thật sự đến Đức Chúa Trời. Sự sống đụng chạm chúng tôi cách sâu xa bên trong tạo ra một sự thay đổi thực sự. Ngay đến cuộc sống và cách ăn nết ở bên ngoài của chúng tôi cũng được thay đổi nữa. Sự thay đổi thực sự trong đời sống chúng tôi ảnh hưởng đến những người khác và nhờ đó họ cũng được cứu nữa. Từ đó, chúng tôi hiểu rằng mình cần phải có điều gì khác hơn là những sự dạy dỗ. Tất cả mọi lời dạy dỗ chép trong Kinh Thánh đơn giản chỉ là phương tiện để truyền đạt Đấng Christ vào trong chúng ta mà thôi. Nếu chúng không hoàn thành được mục đích này, chúng ta đang bị thiếu hụt trầm trọng.

HỘI THÁNH KHÔNG ĐƯỢC XÂY DỰNG CHỈ BẰNG ÂN TỨ

Cùng một nguyên tắc trên cũng được áp dụng cho vấn đề ân tứ. Nhiều Cơ Đốc nhân ngày nay tưởng rằng họ rất thuộc linh vì họ có nhiều ân tứ. Nhưng thật ra không phải như vậy. Nếu đọc thư 1 Cô-rin-tô, anh em có thể thấy tình trạng của các tín hữu Cô-rin-tô. Họ đã vận dụng các ân tứ nhiều hơn vị sứ đồ nữa (1 Cô. 14:18-20) nhưng họ có tăng trưởng thực sự trong sự sống không? Không, họ vẫn còn trẻ con và thuộc xác thịt (1 Cô. 3:1-3). Như những sự dạy dỗ là phương tiện để truyền đạt Đấng Christ cho người khác thì các ân tứ cũng chỉ là phương tiện để truyền đạt Đấng Christ mà thôi. Ý định của Đức Chúa Trời ngày nay không phải là ban cho chúng ta nhiều sự dạy dỗ hay nhiều ân tứ nhưng là cung cấp và truyền đạt Đấng Christ vào trong chúng ta.

Đây là một trường hợp có thật. Tôi gặp một người kia đầy ắp kiến thức Kinh Thánh nhưng ông ấy hút thuốc trong khi chia sẻ Kinh Thánh. Sau khi nói về sách Ma-thi-ơ và mười người nữ đồng trinh khoảng nửa giờ, ông nói: “Xin phép ông, tôi phải hút thuốc một chút. Tôi biết hút thuốc là sai nhưng tôi vẫn còn yếu đuối”. Sau đó, ông tiếp tục nói về sách Khải Thị, về mười sừng, bảy đầu và bốn mươi hai tháng. Ông có đủ năng lực để dạy dỗ nhưng cuối cùng ông phải nói: “Xin phép ông, tôi phải hút thêm một ít thuốc lá nữa”. Mặc dầu ông ta rất mạnh mẽ trong sự dạy dỗ Kinh Thánh nhưng rất yếu đuối trong đời sống thuộc linh.

Tôi cũng đã thấy nhiều người nói các thứ tiếng. Sau khi nói các thứ tiếng, họ lại rất cẩu thả trong cuộc sống hằng ngày của họ. Ngay cả nhiều người còn cẩu thả hơn người chưa tin Chúa. Ở nhà họ rất dễ nổi nóng. Tất cả những điều trên chỉ minh chứng rằng ý định của Đức Chúa Trời không phải là ban cho chúng ta những dạy dỗ và các ân tứ nhưng ban Đấng Christ là Đấng hằng sống cho chúng ta. Ngài dùng những sự dạy dỗ được chia sẻ cách đúng đắn để truyền đạt Đấng Christ cho chúng ta và đôi khi Ngài dùng một vài ân tứ nào đó làm phương tiện để cung ứng Đấng Christ cho chúng ta và cảm động người khác tiếp nhận Đấng Christ. Nhưng tất cả chúng ta cần phải nhận biết rằng ý định của Đức Chúa Trời là để chúng ta có thể nhận biết Đấng hằng sống, là Đức Chúa Trời Tam Nhất và kinh nghiệm Đấng Christ trong Thánh Linh.

Anh em có nhớ câu chuyện trong Cựu Ước kể về một con lừa nói được tiếng người không? Đó mới là việc nói các thứ tiếng lạ đích thực. Tôi không chắc là liệu tất cả các thứ tiếng lạ mà người ta nói ngày nay có phải là ngôn ngữ đích thực không. Tôi có đọc một bài báo gần đây, trong đó tác giả tường thuật là ông đã tiếp xúc với hơn một trăm người nói các thứ tiếng lạ. Ông nói rằng, không trừ một ai, mỗi người trong số đó đều nghi ngờ không biết chắc tiếng lạ mình đang nói có phải là ngôn ngữ đích thực hay không. Dầu vậy, tác giả này vẫn khuyến khích người ta đừng nghi ngờ nhưng hãy cứ tiếp tục phát huy kinh nghiệm. Sau khi đọc xong tôi tự nhủ: “Vào ngày lễ Ngũ Tuần, Phi-e-rơ có nghi ngờ ngôn ngữ ông nói có phải là chân chính không? Vào lúc ấy có ai nghi ngờ như vậy không?” Thế tại sao ngày nay lại có nhiều người nghi ngờ tiếng lạ họ nói có chân chính hay không? Câu trả lời đơn giản ấy là quá nhiều thứ tiếng lạ được nói ngày nay không phải là ngôn ngữ đích thực.

Nhưng ngay cả nếu anh em nói các ngôn ngữ đích thực, tôi phải nói rằng điều ấy không phải là sự sống. Ngay cả vua Sau-lơ cũng nhận được sự tuôn đổ ra của Thánh Linh (1 Sa. 19:22-24) nhưng đừng nghĩ rằng ông đã kinh nghiệm được sự sống. Trái lại, điều ấy chỉ phơi bày con người thật của Sau-lơ mà thôi. Sau khi nhận được sự tuôn đổ ra [của Thánh Linh], ông đã tự lột trần mình. Điều này cho thấy sự tuôn đổ ra của Thánh Linh khác với sự sống. Sự sống không phải là sự tuôn đổ ra [của Thánh Linh]; sự sống là chính Đấng Christ ở trong Linh.

Anh chị em ơi, tôi nài xin anh chị em hết sức cố gắng hiểu rằng tôi không có ý chỉ trích nhưng tôi thật đau đớn với gánh nặng trong lòng. Khi thấy tình trạng tuyệt vọng của dân Chúa, tôi không biết phải nói gì hay làm gì. Khi những giáo lý được giảng dạy, người người hưởng ứng nhiệt liệt. Khi các ân tứ được nói đến, nhiều người được khuấy động. Nhưng khi sự sống bề trong và Đấng Christ ngự-bên-trong được rao giảng, thì nhu cầu cần có sự khải thị bên trong lớn lao biết bao. Các giáo lý và ân tứ thì ở bên ngoài nhưng Đấng Christ được ẩn giấu ở bên trong. Ôi, dân của Chúa cần nhận biết Đấng ngự-bên-trong này là dường nào! Ngài rất sống động và quyền năng, là Đấng hoán cải, điều chỉnh, củng cố, thêm sức, làm tươi mới và luôn luôn biến đổi cùng dầm thấm chúng ta.

HỘI THÁNH KHÔNG ĐƯỢC XÂY DỰNG BẰNG ĐỊA VỊ

Chúng ta cũng phải thấy rằng sự xây dựng Hội thánh không phải là vấn đề địa vị hay là trách nhiệm nhưng là vấn đề sự sống của con người bề trong. Đây không phải là vấn đề đặt người vào một địa vị nào đó nhưng là sự lớn lên đến mức trưởng thành của sự sống bề trong. Con người bề trong phải được Chúa hành động để đem Ngài vào trong chúng ta nhiều hơn qua sự vận hành bên trong của Ngài. Càng đặt người này người kia vào địa vị này địa vị nọ, chúng ta sẽ càng chẳng được gì. Nhưng chúng ta càng giúp người khác nhận biết được sự tăng trưởng sự sống thì sự sống sẽ càng được gia tăng gấp bội. Sự tăng trưởng sự sống bề trong là phương cách chắc chắn để xây dựng Hội thánh. Khi ấy nhờ sự sống trưởng thành tự phát chúng ta sẽ đủ điều kiện để thi hành trách nhiệm.

Một lần nữa, chúng tôi cần phải nhắc lại rằng ý định của Đức Chúa Trời là truyền đạt Đấng Christ vào trong chúng ta và làm cho Đấng Christ trở nên mọi sự bên trong chúng ta. Đức Chúa Trời dùng các giáo lý để giúp đỡ một số người này, Ngài dùng các ân tứ để giúp đỡ một số người kia. Nhưng tất cả những điều ấy không phải là chính yếu. Cần có sự khải thị bề trong để thấy được mục đích là Đấng Christ hằng sống đang ngự trong chúng ta. Lúc ấy, bất cứ nơi nào chúng ta nhóm lại với nhau, chúng ta cũng là ngôi nhà sống động của Đức Chúa Trời hằng sống. Đức Chúa Trời hằng sống đang cư ngụ, sống và hành động trong chúng ta và chúng ta mang chứng cớ của Chúa Jesus, là thực tại của toàn thể vũ trụ này. Khi ấy, chúng ta sẽ bày tỏ thực sự Đức Chúa Trời hằng sống trong xác thịt. Đây là đường lối khôi phục của Đức Chúa Trời ngày hôm nay. Chúng ta hãy ngưỡng trông Chúa ban ân điển bên trong để chúng ta có thể có được thực tại của Hội thánh.