Thông tin sách

Gia Tể Của Đức Chúa Trời Tam Nhất

Tác giả: Witness Lee
Dịch từ bản tiếng Anh: The economy of God
ISBN:
Mua sách tại:

Đang đọc: Chương 22

Untitled Document

CHƯƠNG HAI MƯƠI HAI

SỰ CHE PHỦ NHÀ ĐỨC CHÚA TRỜI

“Ngươi hãy dùng mười bức màn mà làm đền tạm; màn dệt bằng vải gai xe mịn, chỉ màu xanh dương, tím và đỏ đậm, có thêu các hình chê-ru-bim cực xảo”.

“Ngươi cũng hãy kết mười một bức màn bằng lông dê, dùng làm tấm che phủ (bong che) trên đền tạm... Ngươi hãy làm một tấm che phủ (tấm lá phủ) bằng da chiên đực nhuộm đỏ để trên mái che phủ và kết một tấm che phủ bằng da hải cẩu (cá nược) đắp lên trên nữa” (Xuất. 26:1, 7, 14).

Qua các đoạn Kinh Thánh trên chúng ta biết rằng có bốn lớp tạo nên tấm che phủ đền tạm. Lớp đầu tiên gồm có mười tấm màn bằng vải gai mịn; lớp thứ nhì gồm các tấm màn bằng lông dê; lớp thứ ba là tấm che bằng da chiên và lớp thứ tư là tấm phủ ngoài làm bằng da hải cẩu. Bốn lớp màn dùng để che phủ này tạo thành mái che phủ của đền tạm. Nhiều người đã viết về đền tạm và các tấm che phủ nhưng gánh nặng của tôi là muốn bày tỏ sự liên hệ giữa các tấm che phủ này với nhà của Chúa.

HỘI THÁNH ĐƯỢC XÂY DỰNG BỞI ĐẤNG CHRIST LÀ SỰ SỐNG

Trong chương trước, chúng ta thấy nhà Chúa không phải chỉ là vấn đề kiểu mẫu nhưng là vấn đề Đấng Christ được ban phát vào trong nhân tính. Kiến ốc của Hội thánh không thể được tạo ra bởi bàn tay loài người, không do bắt chước một kiểu mẫu nào hay bởi thành lập một tổ chức nào cả. Đương nhiên, nhờ được sinh ra và lớn lên trong sự sống mà một kiểu mẫu nào đó tự phát thành hình, y như kích thước và hình dạng của một con người được phát triển và hình thành tự nhiên từ khi người ấy được sinh ra và lớn lên trong sự sống. Không ai có thể tạo ra một con người hay làm cho một người nào có được hình dạng như người ấy đang có. Ngay cả sự xây dựng của Hội thánh cũng không phải theo một kiểu mẫu nhân tạo, cũng không phải là sự bắt chước một cách máy móc nhưng là sự tăng trưởng tự phát của Đấng Christ là sự sống chúng ta.

Mỗi phần hay mỗi khía cạnh của đền tạm đều tiêu biểu cho công tác hoặc Thân vị của Đấng Christ – đền tạm ấy còn hơn là một khuôn mẫu nữa. Đền tạm cho thấy, qua công tác cứu chuộc, Đấng Christ phải được ban phát vào trong chúng ta như là mọi sự cho chúng ta. Bàn thờ tại hành lang tượng trưng cho sự chết bao-hàm-tất-cả của Đấng Christ trên thập tự giá là sự chết đã hoàn thành được mối liên hệ đúng đắn với Đức Chúa Trời. Nhờ xưng nhận mình là tội nhân và đã bị kết liễu bởi sự chết của Ngài, chúng ta nhận được Ngài là sự sống của mình. Rồi qua công tác tẩy sạch và luyện lọc của Thánh Linh, được tượng trưng bằng thùng rửa, Ngài sẽ thanh tẩy chúng ta khỏi bụi đất của thế gian, làm cho chúng ta được thích ứng và sẵn sàng để Ngài có thể ban phát chính Ngài vào trong chúng ta.

Sau hai điểm này, chúng ta có thể nhìn vào Nhà Chúa. Lập tức chúng ta thấy trong mọi phần nhà Chúa đều bày tỏ Đấng Christ là Đấng đã được đem vào trong chúng ta. Gần như mọi chỗ trong Nơi Thánh và Nơi Chí Thánh đều là gỗ thếp vàng, tượng trưng cho bản chất con người được bao phủ bằng bản chất thần thượng, ấy là thần tính đã được đem vào trong và trên nhân tính. Bàn để bánh trần thiết, chân đèn, bàn thờ xông hương, hòm bảng chứng, tất cả những tấm ván dựng thành khung đền tạm và ngay cả đến bốn lớp của tấm che phủ đều bày tỏ và nhấn mạnh một điều: Đấng Christ là chính hiện thân của Đức Chúa Trời đã được ban phát vào trong chúng ta, để chúng ta có thể kinh nghiệm Ngài là sự sống và là mọi sự của chúng ta.

Chúa cần mở mắt chúng ta và ghi khắc những điều này sâu xa trong chúng ta. Chúng ta không phải chỉ tìm một kiểu mẫu trong sách Công vụ, sau đó lập nên trưởng lão và chấp sự rồi gọi là Hội thánh. Đó không phải là Hội thánh; đó chỉ là sự mô phỏng Hội thánh mà thôi. Nếu chúng ta hỏi một người cao lớn là làm thế nào người ấy có mặt trên đời này và trở nên cao lớn như thế, người ấy sẽ trả lời rằng: “Mẹ tôi sinh tôi ra, rồi cho tôi ăn nhiều thức ăn bổ dưỡng, nên tôi đã cao lớn như thế đấy”. Chúng ta có thể chế tạo một món đồ chơi hay một con búp bê nhưng chúng ta không thể nào chế tạo một con người được. Hội thánh là một con người thật sự; không ai có thể tạo ra một Hội thánh! Hội thánh phải là một điều gì đó được phát sinh cách mới mẻ trong Thánh Linh và được tăng trưởng về sự sống trong Đấng Christ. Chúng tôi phải nhắc đi nhắc lại điều này: “Anh em ơi, đừng can thiệp vào! Chúng ta không nên cố gắng thành lập hay tổ chức bất cứ một điều gì”.

Trong những năm gần đây, tại nhiều nơi, tôi đã nài nỉ như vậy nhưng nhiều anh em không nhận thức được điều tôi nói. Họ bảo rằng: “Nếu chúng tôi không thành lập Hội thánh, nếu chúng tôi không tổ chức điều gì hết thì chúng tôi phải làm chi đây?” Chúng ta chỉ nên làm một điều duy nhất: ấy là ăn Đấng Christ và uống Đấng Christ. Hơn nữa, chúng ta cần phải được nuốt mất bởi Đấng Christ. Càng ăn uống Ngài, chúng ta càng được nuốt mất bởi Ngài. Chúng ta nghĩ rằng chúng ta chỉ ăn uống và vui hưởng Đấng Christ nhưng thực ra chúng ta càng ăn uống Ngài, chúng ta càng được nuốt mất bởi Ngài. Hội thánh không thể nào được rập khuôn hay được tổ chức mà thành nhưng phải được sinh ra bởi Đấng Christ trong Linh; Hội thánh phải là Thân thể sống động của Đấng Christ, được tăng trưởng nhờ sự sống của Đấng Christ. Kết quả, Hội thánh sẽ tự động thành hình và một khuôn mẫu sẽ được nhìn thấy. Hội thánh lớn lên với Đấng Christ, nhờ Đấng Christ và trong Đấng Christ.

Tại hành lang, chúng ta kinh nghiệm về công tác đã được hoàn tất của Đấng Christ mà nhờ đó chúng ta mới có thể tiến vào Nơi Thánh. Vào Nơi Thánh và Nơi Chí Thánh không có nghĩa là chúng ta kinh nghiệm công tác của Đấng Christ nhưng là kinh nghiệm được chính Đấng Christ. Ở đây chúng ta kinh nghiệm Đấng Christ là thức ăn và nguồn cung cấp sự sống, là ánh sáng của sự sống, là hương vị phục sinh và là Đấng tổng-bao-hàm. Một khi Đấng Christ được ban phát vào trong chúng ta, chúng ta sẽ trở thành vật liệu sẵn sàng để xây dựng Hội thánh. Sau đó, chúng ta sẽ được liên kết, xây dựng với nhau, hiệp một nhờ Thánh Linh, là Đấng đã tái sinh chúng ta và làm cho chúng ta được trưởng thành (như đã được minh họa bởi những khoen vàng và các thanh vàng). Đây là Thân thể của Đấng Christ, đây là nơi ở của Đức Chúa Trời. Một lần nữa, chúng tôi xin nhắc lại: xây dựng Hội thánh là vấn đề tăng trưởng, tức là Đấng Christ sẽ càng ngày càng được đem vào trong chúng ta, là mọi sự của chúng ta. Chỉ có điều đó mới sản xuất được vật liệu để xây dựng Hội thánh. Qua quá trình tái sinh và trưởng thành nhờ Thánh Linh, tất cả những vật liệu này sẽ được lắp ráp lại và liên kết với nhau trở thành một toàn thể. Sự xây dựng trong sự hiệp một nầy là Thân thể của Đấng Christ và cũng là nơi ở của Đức Chúa Trời.

ĐẤNG CHRIST CHE PHỦ HỘI THÁNH – LÀ SỰ BÀY TỎ CỦA HỘI THÁNH

Nhưng chúng ta phải nhận thức rằng cho đến giai đoạn này đền tạm vẫn chưa có mái che phủ. Dầu chúng ta được đem vào trong Đấng Christ và Đấng Christ được đem vào trong chúng ta đến mức độ nào đi nữa, chúng ta vẫn chỉ là những tấm ván – không một ai trong chúng ta có thể trở thành tấm che phủ được. Nếu chúng ta là tấm che phủ thì Hội thánh sẽ trở nên sự bày tỏ con người. Duy Đấng Christ mới có thể là tấm che phủ, vì Hội thánh chỉ là sự bày tỏ chính Đấng Christ. Như chúng ta đã thấy trong biểu tượng đền tạm, mái che gồm có bốn lớp, mỗi lớp là một khía cạnh của Đấng Christ. Toàn thể mái che của đền tạm là khải thị về Đấng Christ là sự che phủ duy nhất. Vì mái che đã bao phủ toàn thể đền tạm, mà mái che là Đấng Christ, nên cả đền tạm này trở thành sự bày tỏ Đấng Christ. Sau khi tấm che được phủ lên đền tạm, đứng bên ngoài chúng ta chỉ nhìn thấy tấm che phủ mà thôi. Ngay cả những tấm ván và các vật dụng cũng đều ở bên trong tấm che phủ. Tấm che phủ này không những bảo vệ tất cả các tấm ván và vật dụng trong đền tạm, mà cũng bày tỏ toàn thể đền tạm. Thật vậy, chính sự bày tỏ này bảo vệ tất cả các tấm ván và vật dụng trong đền tạm. Điều này có nghĩa là nếu chúng ta không có Đấng Christ là sự bày tỏ của mình thì chúng ta sẽ không có sự che chở, bảo vệ của Ngài. Nếu chúng ta muốn Đấng Christ bảo vệ Hội thánh thì chúng ta phải có Ngài là sự bày tỏ của chúng ta.

Tại vài nơi dường như Hội thánh không được Đấng Christ bao phủ nhưng trái lại được bao phủ bởi một loại giáo lý nào đó. Tại vài nơi khác, sự bao phủ lại là sự phô bày vài loại ân tứ – các ân tứ này đã trở nên “mái nhà” của họ. Có nhiều nhóm tín đồ bị bao phủ bởi các giáo lý hay ân tứ mà không ở dưới sự che phủ của Đấng Christ. Nhưng các ân tứ và các giáo điều không bao giờ che chở hay bảo vệ chúng ta được. Không có ân tứ, sự dạy dỗ hay giáo lý nào là thích đáng để che phủ một nhóm tín đồ nào. Chỉ có Đấng Christ mới là Đấng đáng được nâng lên, chỉ có Đấng Christ đáng được tôn cao, chỉ có Đấng Christ mới đáng được bày tỏ ra như là mái che phủ chúng ta.

Nếu đọc về kích thước của đền tạm, chúng ta sẽ khám phá rằng tấm che này không những che phủ mái đền tạm mà còn che cả hai bên hông của đền tạm nữa. Đứng bên ngoài chúng ta sẽ không thấy được gì khác ngoại trừ tấm che phủ. Các lỗ trụ, các tấm ván và những vật dụng chứa bên trong cũng không thể nào thấy được. Điều này có ý nghĩa là những người ở bên ngoài phải nhìn thấy Đấng Christ là tấm che phủ của Hội thánh mà thôi. Khi người ta bước vào bên trong đền tạm, họ sẽ không thấy điều gì khác ngoại trừ sự hòa lẫn giữa Đấng Christ với con người. Bên ngoài không có gì khác ngoại trừ Đấng Christ và bên trong cũng không có gì khác ngoại trừ Đấng Christ đã được đem vào và hòa lẫn với nhân tính. Nói cách khác, khi tôi ở bên ngoài quan sát Hội thánh thì tôi chỉ có thể thấy được Đấng Christ mà thôi nhưng khi tôi vào trong Hội thánh mà nhìn vào các tín đồ, tôi thấy sự hòa lẫn của Đấng Christ với mỗi một người. Đây là Hội thánh thật. Từ bên ngoài người ta không thấy gì khác ngoại trừ Đấng Christ và từ bên trong người ta cũng không thấy gì khác ngoại trừ Đấng Christ đã được đem vào trong nhiều người.

Đây là một bức tranh tuyệt diệu. Nếu tôi có hơn mười bức thư như thư La Mã, mười hai bức thư như thư Cô-rin-tô và sáu mươi bức thư như thư Ê-phê-sô, mà không có bức tranh này thì tôi vẫn không thể hiểu rõ được. Tôi là đứa trẻ đơn sơ, cần những bức tranh và hình vẽ. Khi dạy mẫu giáo, chúng ta cần những bức tranh làm thị cụ. Ví dụ, chỉ đánh vần chữ M-È-O cho trẻ em nghe thì không truyền đạt được ý nghĩa. Chúng ta cần đưa ra hình con mèo cho các em xem. Cũng vậy, nhờ nhìn vào bức tranh đền tạm chúng ta có thể hiểu được sự xây dựng thật sự của Hội thánh. Đó không phải là vấn đề khuôn mẫu, tổ chức hay bất cứ sự thành lập nào do bàn tay con người nhưng là Đấng Christ được ban phát vào trong nhiều người và bây giờ những người ấy nâng Đấng Christ lên, tôn cao Đấng Christ và mặc lấy Đấng Christ là sự bày tỏ của họ, để chính họ được Đấng Christ bao phủ và bảo vệ.

Bây giờ chúng ta hãy xem xét bốn lớp của tấm che phủ. Bên trong cùng là tấm màn đầu tiên được làm bằng vải có chất liệu tốt nhất – tức là màn làm bằng vải gai xe mịn, có thêu hình Chê-ru-bim tinh xảo bằng các màu đẹp đẽ: xanh da trời, tím và đỏ sậm. Màu xanh da trời có ý nghĩa là thuộc về thiên thượng, màu tím có ý nghĩa là thuộc hoàng tộc và đỏ sậm chỉ về sự chuộc tội. Tuy nhiên nguyên liệu căn bản vẫn là vải gai mịn, là biểu tượng cho nhân tính của Đấng Christ với mọi đức tính và cách đối xử tinh tế của Ngài. Bốn sách Phúc âm tường trình về một Nhân vật với bản chất và hành vi con người hệt như vải gai mịn. Vải này rất mịn nhưng lại rất bền, vì nó được dệt bằng sợi gai xe đôi, nên bền chắc gấp đôi. Chúa Jesus rất là mềm mại nhưng Ngài rất mạnh mẽ. Trong Ngài không có gì là thô lỗ hay yếu đuối.

Hình thêu Chê-ru-bim có ý nghĩa là sự vinh hiển của Đức Chúa Trời đã được bày tỏ trong cõi sáng tạo của Ngài. Chê-ru-bim tượng trưng cho vinh quang của Đức Chúa Trời và công việc thêu dệt Chê-ru-bim trên vải gai mịn có nghĩa là vinh quang của Đức Chúa Trời được kết hợp vào trong nhân tính và trong cõi sáng tạo của Ngài. Khi Chúa Jesus còn ở trên đất, chúng ta có thể nhận thức rằng vinh quang thần thượng của Đức Chúa Trời đã được đem vào cõi sáng tạo của Ngài trong Chúa Jesus là Con Người có bản chất cùng hành vi mềm mại, tinh tế của loài người. Ngài là một Con Người thật với bản chất và hành vi tinh tế của con người nhưng Ngài cũng là hiện thân của vinh quang Đức Chúa Trời được ban phát vào trong cõi sáng tạo. Là Con Người, Ngài là sự chói lòa vinh quang của Đức Chúa Trời. Nói cách khác, Chê-ru-bim đã được thêu dệt lên trên Ngài. Anh em có hiểu được ngôn ngữ này không? Ngài không những chỉ là con người nhưng Ngài cũng là thần thượng nữa. Bản chất con người của Ngài mang vinh quang thần thượng. Chúng ta không thể bàn hết mọi khía cạnh của vấn đề này được nhưng phải tiếp tục qua điểm khác.

Tấm màn thứ hai làm bằng lông dê. Trong những biểu tượng của Kinh Thánh, dê tượng trưng cho con người tội lỗi. Ma-thi-ơ 25:31-46 nói về sự phân rẽ và khác biệt giữa chiên và dê và dê tượng trưng cho những người tội lỗi. Điều này tương ứng hoàn toàn với 2 Cô-rin-tô 5:21: Đức Chúa Trời làm cho Đấng không biết tội trở nên tội vì chúng ta. Vì thế, lớp màn làm bằng lông dê này tượng trưng cho Đấng Christ là Đấng đã trở nên tội cho chúng ta. Dầu Ngài là vải gai mịn nhưng Ngài đã bị trở nên lông dê: Ngài không có tội và không biết tội nhưng Ngài đã trở nên tội vì cớ chúng ta.

Tiếp theo lớp màn bằng lông dê là lớp màn làm bằng da chiên đực nhuộm đỏ. Màu đỏ tượng trưng cho sự đổ huyết của Đấng Christ trong công tác cứu chuộc của Ngài. Ngài là Đấng vô tội đã trở nên tội vì chúng ta và mang các tội lỗi của chúng ta – câu đơn giản này giải thích về ba bức màn đầu tiên. Bức màn thứ nhất tượng trưng cho Ngài là Đấng vô tội, bức màn thứ hai tượng trưng cho Ngài là Đấng đã trở nên tội vì cớ chúng ta và bức màn thứ ba tượng trưng cho Đấng mang tội lỗi chúng ta và đổ huyết để chuộc tội chúng ta.

Sau lớp da chiên đực nhuộm đỏ, là lớp thứ tư tức là tấm che phủ bên ngoài. Tấm phủ này được làm bằng da chồn hay hải cẩu, rất chắc, có thể chịu đựng bất cứ loại thời tiết nào hay chống lại bất cứ loại tấn công nào. Tấm che phủ phía ngoài trông không được đẹp đẽ và có phần thô sơ. Ngày nay, đối với những người thế gian, vẻ bên ngoài của Đấng Christ không có gì thích thú cả. Ngài trông giống như da chồn thô nhám chắc chắn, không có vẻ lôi cuốn bề ngoài. Dầu Ngài không có vẻ đẹp bề ngoài nhưng bên trong Ngài lại đẹp đẽ, tuyệt diệu và thuộc về thiên thượng. Ngài không giống như Cơ Đốc giáo ngày nay với những kiến ốc lộng lẫy, đồ sộ, giả tạo bề ngoài nhưng bên trong, phần thuộc linh thì xấu xí, trống rỗng và đôi khi còn mục nát nữa. Các tổ chức Cơ Đốc giáo thuộc thế gian mới thực là xấu xí. Bên trong Hội thánh đúng đắn là nhà của Đức Chúa Trời, có một điều gì đó thuộc về thiên thượng và đẹp đẽ, tuy bề ngoài thì khiêm nhường và thô thiển, không có vẻ đẹp đẽ hay tráng lệ.

Tôi muốn nhơn cơ hội này nhắc nhở anh em rằng chúng ta phải cố gắng che giấu chính mình. Chúng ta đừng bao giờ để hình ảnh của mình được đăng trên báo chí. Đó là điều gì không thuộc Hội thánh nhưng hoàn toàn thuộc Cơ Đốc giáo sa ngã và trần tục. Anh em ơi, nếu có thể được, đừng cho phép ai quảng cáo tên anh em trên báo chí. Chúa Jesus không bao giờ tự quảng cáo chính mình. Chúng ta đọc trong bốn sách Phúc âm thấy Ngài luôn luôn cố tìm cách giấu mình và nếu có thể được, Ngài đã ẩn nấp. Vẻ đẹp, sự thu hút phải là kinh nghiệm về Đấng Christ ở trong linh chúng ta. Đó mới là sự đẹp đẽ thật sự trước mặt Đức Chúa Trời.

Tôi cũng muốn dùng cơ hội này để nhắn nhủ thêm một lời nữa về việc xây cất các cơ sở để nhóm họp. Anh em ơi, nếu có thể được, chúng ta nên có một chỗ nhóm bề ngoài thật đơn sơ và giản dị. Đừng xây nhà nhóm nguy nga và lộng lẫy. Chúng ta không thể lôi cuốn người ta đến với Chúa bằng các kiến ốc lộng lẫy bên ngoài. Tôi đã đến La Mã một lần và tận mắt nhìn thấy cái mà người ta gọi là “Vương Cung Thánh Đường Thánh Phê-rô”. Tôi không thể nói giáo đường ấy trị giá hằng bao nhiêu triệu đô-la và hằng ngày biết bao nhiêu người đã được thu hút đến đó. Khi đang ở đó, tôi thấy giáo đường rất đông người. Nhưng tôi e rằng trong một ngàn người không chắc có đến một người được cứu. Vậy, lôi cuốn người ta bằng cách đó có ích gì? Tôi muốn nói rằng, nếu có thể được, chúng ta nên loại bỏ kiểu kiến ốc đó đi. Đấy không phải là điều làm vui lòng Chúa nhưng là điều xúc phạm đến Ngài.

Tuy nhiên, điều tôi muốn nhấn mạnh không phải là các vấn đề trên nhưng chính Đấng Christ, tức là Đấng đầy vẻ đẹp bên trong và thật đơn giản, khiêm nhường ở bề ngoài. Một Đấng Christ như vậy phải là sự bày tỏ chứng cớ của chúng ta và là sự che phủ của Hội thánh. Đây không phải là ý kiến hay tư tưởng con người, mà là hình ảnh đã được Lời của Đức Chúa Trời bày tỏ. Chúng ta đừng dựng lên bất cứ điều gì khác làm sự bày tỏ của mình. Chúng ta phải tôn cao và tán dương Đấng Christ tuyệt diệu của chúng ta là sự che phủ của nhà Đức Chúa Trời – một Đấng Christ bên trong đầy dẫy vẻ đẹp thần thượng và một Đấng Christ bên ngoài thật đơn giản và khiêm nhường trong con mắt của thế gian. Một Hội thánh như thế mới có thể chịu đựng được mọi sự tấn công và có thể chống cự lại mọi cám dỗ. Một khi kẻ thù tấn công, những người ở trong các kiến ốc đẹp đẽ được gọi là các nhà thờ Cơ Đốc giáo sẽ bị sụp đổ trước nhất. Chỉ những ai không mang bất cứ hình thức phô trương bên ngoài nào nhưng có sự đẹp đẽ thiên thượng và thần thượng trong họ, sẽ chịu đựng được cho đến cuối cùng. Đấng Christ là nội dung và là sự che phủ của họ. Không gì có thể làm tổn hại hay thắng hơn được sự xây dựng thật sự của Hội thánh vốn được che phủ bởi một Đấng Christ như vậy.

Chúng ta hãy học tập áp dụng tất cả mọi điều này và tìm kiếm Chúa trong linh. Chúng ta hãy học tập phân biệt linh của mình và kinh nghiệm Ngài là mọi sự cho chúng ta. Sau đó, chúng ta sẽ đạt được tầm vóc của sự đầy trọn của Đấng Christ và trở nên vật liệu sẵn sàng để cùng được xây dựng với các anh em khác thành nhà của Đức Chúa Trời, là nhà được Đấng Christ tức là sự bày tỏ che phủ. Rồi chúng ta sẽ có một Hội thánh mạnh mẽ, đúng đắn cho vinh quang sau cùng của Đức Chúa Trời. Đó là một Hội thánh có thể chống lại mọi cuộc tấn công, chịu đựng mọi cơn thử thách và thắng hơn mọi sự cám dỗ.