Thông tin sách

Gia Tể Của Đức Chúa Trời Tam Nhất

Tác giả: Witness Lee
Dịch từ bản tiếng Anh: The economy of God
ISBN:
Mua sách tại:

Đang đọc: Chương 20

Untitled Document

CHƯƠNG HAI MƯƠI

CON NGƯỜI BA PHẦN VÀ HỘI THÁNH

Chúng ta phải nhớ rằng gia tể của Đức Chúa Trời và mục đích gia tể của Ngài là ban phát chính Ngài vào trong chúng ta. Chúng ta đã được dựng nên gồm ba phần: thân thể ở bên ngoài, linh ở bên trong và hồn ở giữa. Ý định của Đức Chúa Trời là ban phát chính Ngài vào trong linh con người, và sau đó hành động để đem chính Ngài vào trong hồn con người.

CON NGƯỜI BA PHẦN PHỨC TẠP VÌ CÓ BA THÂN VỊ BÊN TRONG

Trước khi Đức Chúa Trời hoàn thành ý định của Ngài, Sa-tan là kẻ thù của Ngài, đã đưa chính hắn vào trong thân thể con người. Vì thế trong các chi thể của thân thể chúng ta có Tội, là Tội đã được nhân cách hóa. Là vị vua bất hợp pháp, Sa-tan cai quản, ép buộc chúng ta làm những điều trái ngược với ý muốn của mình. Chính Sa-tan là bản chất gian ác và luật của tội đang ngự trị trong chúng ta để làm hư hoại thân thể chúng ta. Xác thịt là thân thể đã bị Sa-tan gây nhiễm độc, và không có gì tốt lành ở trong chúng ta, nghĩa là trong xác thịt chúng ta (La. 7:18). Xác thịt chúng ta phục tùng luật của tội chống lại tâm trí và ý chí của mình (La. 7:15, 20).

Sa-tan bước vào thân thể chúng ta với tư cách là luật của tội, nhưng ngợi khen Chúa, khi chúng ta được cứu, Đức Chúa Trời Tam Nhất đã đến ngự trong linh chúng ta, là sự sống của chúng ta. Đấng Christ là sự sống của chúng ta ở trong linh chúng ta. Thế thì điều gì ở trong hồn chúng ta? Đó là bản ngã. Bản ngã chúng ta ở trong hồn chúng ta. Chúng ta có nhận thức sâu xa rằng cả ba hữu thể: A-đam, Sa-tan và Đức Chúa Trời, đều đang ở trong chúng ta hôm nay không? Chúng ta rất phức tạp. Con người, tức là A-đam, ở trong chúng ta; ma quỉ, là Sa-tan, cũng ở trong chúng ta; và Chúa của sự sống, tức là Đức Chúa Trời, cũng đang ở trong chúng ta. Vì thế, chúng ta giống như một vườn Ê-đen nhỏ. A-đam tượng trưng cho dòng dõi con người, cây sự sống tượng trưng cho Đức Chúa Trời và cây kiến thức tượng trưng cho Sa-tan, cả ba phe ở trong vườn Ê-đen. Bây giờ tất cả đều ở trong chúng ta. A-đam, là bản ngã, ở trong hồn chúng ta. Sa-tan, là ma quỉ ở trong thân thể và Đức Chúa Trời Tam Nhất ở trong linh chúng ta. Nhưng chúng ta rộng hơn một khu vườn nhỏ; chúng ta là một bãi chiến trường lớn. Sa-tan ở trong chúng ta chiến đấu chống lại Đức Chúa Trời và Đức Chúa Trời ở trong chúng ta chiến đấu chống lại Sa-tan. Sa-tan chiếm hữu thân thể chúng ta, là xác thịt, làm cứ điểm để hắn đánh trận, còn Đức Chúa Trời chiếm hữu linh chúng ta làm cứ điểm cho trận chiến của Ngài.

Ga-la-ti 5:17 chép: “xác thịt chống đối Linh”. Trong bản Kinh Thánh song ngữ Hi-Anh, chữ “linh” được viết thường. Điều này nghĩa là xác thịt chúng ta nghịch với linh chúng ta và linh chúng ta nghịch với xác thịt chúng ta. Cả hai điều này chống trả nhau, vì thế chúng ta không thể làm điều mình muốn. Xác thịt hư hoại chống nghịch linh và linh chống nghịch xác thịt. Cả hai phe này luôn luôn chống nghịch nhau. Sa-tan ở trong xác thịt chúng ta là Tội và Đức Chúa Trời Tam Nhất ở trong linh chúng ta là Sự Sống. Hằng ngày, có một cuộc chiến tranh thuộc linh giữa hai bên trong bãi chiến trường là hồn chúng ta.

TÂM TRÍ ĐẠI DIỆN CHO CON NGƯỜI BA PHẦN

Như chúng ta đã thấy, hồn chúng ta có ba phần: tâm trí, tình cảm và ý chí. Tâm trí, là cơ quan suy nghĩ của hồn, đại diện cho bản ngã. Chúng ta luôn luôn xem xét và suy nghĩ trước khi làm một điều gì; vì thế, tâm trí đại diện cho “bản ngã” chúng ta. Đó là lý do tại sao La Mã 7, 8 và 12 nói về tâm trí. La Mã chương 7 cho chúng ta biết tâm trí đồng ý với luật pháp của Đức Chúa Trời. Tâm trí tôi ước muốn giữ luật pháp của Đức Chúa Trời và chính nó muốn phục vụ Ngài (La. 7:2-5) nhưng tâm trí tôi, đại diện cho chính tôi, quá yếu. Bản thân tôi quá yếu đuối. Bất cứ khi nào tôi quyết định làm điều tốt, có một điều gì đó trong tôi mạnh hơn tôi, nghĩa là mạnh hơn tâm trí tôi, ấy là cái tên tội trong xác thịt tôi. Bất cứ khi nào tôi vận dụng tâm trí mình làm theo ý muốn Đức Chúa Trời và giữ luật pháp Ngài, cái tên gian ác trong tôi nổi lên chống lại tôi, đánh bại tôi và bắt tôi làm nô lệ (La. 7:23). Tâm trí tôi, đại diện cho chính tôi, không thể giữ luật pháp của Đức Chúa Trời; nếu tâm trí tôi tự cố gắng làm theo ý muốn Đức Chúa Trời, nó luôn luôn thất bại.

Tâm trí, trong La Mã chương 7, là một tâm trí độc lập, cố gắng tự làm việc tốt. Vì vậy, vị sứ đồ đem chúng ta sang chương 8 và cho chúng ta biết tâm trí cần phải phục tùng cách nào. Tâm trí độc lập, cố gắng thực hiện nhiều điều bằng sức riêng, sẽ bị đánh bại. Vậy thì tâm trí cần phải lệ thuộc điều gì? La Mã 8:6 ghi: “Đặt tâm trí vào xác thịt là sự chết, nhưng đặt tâm trí vào linh là sự sống và bình an”. Tâm trí có hai sự lựa chọn: nó có thể lệ thuộc xác thịt hay lệ thuộc linh. Nếu nó lệ thuộc xác thịt, kết quả sẽ là sự chết; nhưng nếu nó lệ thuộc vào linh thì sẽ có sự sống và bình an. Chúng ta thấy có sự khác biệt giữa tâm trí độc lập trong chương 7 và tâm trí lệ thuộc linh trong chương 8 không? Tâm trí độc lập sẽ bị đánh bại nhưng tâm trí lệ thuộc vào linh sẽ đắc thắng. Vì có hai phe trong chúng ta: Sa-tan ở trong các chi thể và Đức Chúa Trời Tam Nhất ở trong linh, nên chúng ta không thể độc lập được nữa. Vì thế đừng bao giờ cố gắng độc lập. Vì nếu cố gắng độc lập, chúng ta sẽ thất bại. Nếu chúng ta cố gắng đánh bại kẻ thù, hắn sẽ đánh bại chúng ta. Vì thế, chúng ta phải đổi hướng mà lệ thuộc vào một Đấng khác, là Đức Chúa Trời Tam Nhất ở trong linh chúng ta. Bí quyết đắc thắng là luôn luôn đặt tâm trí vào linh.

Tất cả chúng ta phải luôn luôn nhận thức sâu xa bức tranh rõ ràng này: Sa-tan ở trong chúng ta, Đấng Christ ở trong chúng ta, và bản ngã đứng giữa. Kẻ thù cám dỗ chúng ta làm việc lành bằng những cố gắng riêng, và chúng ta thường đáp ứng: “Tôi yêu Chúa và thuộc về Ngài, vì vậy, tôi muốn thực hiện điều tốt để làm vui lòng Ngài”. Đây thật là một sự cám dỗ! Khi chúng ta độc lập và quyết định làm điều tốt bằng nỗ lực riêng, chúng ta đã bị cám dỗ và chắc chắn chúng ta sẽ thất bại. Chúng ta có thể làm điều tốt ngày nay, ngày mai, và có thể kéo dài được ba ngày nhưng chắc chắn là chúng ta không thể tiếp tục được đến ba ngày rưỡi! Bài học chúng ta cần nắm vững là đừng bao giờ độc lập và cố gắng làm điều gì với sức riêng, nhưng phải luôn luôn lệ thuộc Chúa. Bất cứ khi nào bị cám dỗ làm lành với sức riêng, chúng ta hãy nói với kẻ thù: “Không, hỡi Sa-tan, không! Ta không thể và không đi con đường đó. Ta không biết gì về làm lành; ta chỉ biết một điều là lệ thuộc vào Chúa của ta. Ta sẽ không để bị kéo ra khỏi chỗ nương dựa vào Ngài”. Sau đó chúng ta sẽ nhận được sự đắc thắng, sự sống và bình an. Điều này rất đơn giản. Đức Chúa Trời Tam Nhất đã ban phát chính Ngài vào trong linh chúng ta, là sự sống và là mọi sự của chúng ta; vì thế, chúng ta phải học tập đừng bao giờ làm bất cứ điều gì một cách độc lập và bằng sức riêng của mình.

Trước khi thông qua hai chương này của sách La Mã, chúng ta phải nhìn thấy vài điều về luật pháp. Chúng ta đã thấy Tội ở trong xác thịt và kèm với Tội cũng có một luật là luật gian ác của Tội. Chúng ta đều biết luật là gì. Nếu tôi cầm một quyển sách và ném nó lên không trung, nó sẽ rơi xuống đất, đó là điều không thể tránh khỏi. Đây là luật về trọng lực. Nhưng giả sử tôi làm một điều trái với luật này, đó là dùng bàn tay nâng quyển sách lên và giữ nó trong vị trí này hai, ba giờ đồng hồ. Tôi có thể chịu đựng được một lúc, nhưng cuối cùng cũng phải đầu hàng. Tại sao vậy? Bởi vì nỗ lực riêng không thể chống lại sức hút của trái đất. Sức riêng của chúng ta không thể chống lại định luật thiên nhiên. Vào buổi sáng chúng ta có thể tự nhủ: “Tôi phải kiên nhẫn. Tôi không được nổi nóng. Tôi phải chịu đựng suốt ngày”. Có lẽ chúng ta có thể kiên nhẫn được hai ngày, nhưng vào ngày thứ ba chúng ta sẽ nổi trận lôi đình. Nổi nóng là luật của Tội, và cố gắng không nổi nóng là sức riêng của chúng ta. Kiêu ngạo cũng là một luật hành động trong chúng ta. Không ai trong chúng ta tốt nghiệp trường kiêu ngạo cả. Ngay cả một đứa bé cũng biết kiêu ngạo. Cha mẹ chúng chưa bao giờ dạy chúng phải kiêu ngạo, thế vì sao chúng biết kiêu ngạo? Điều đó ra từ “bản chất” và “bản chất” tội đó là luật của tội trong chúng ta.

Chúng ta trở lại ví dụ về quyển sách. Thật là dại dột nếu tôi cứ ráng sức giữ cho quyển sách khỏi rơi xuống đất trong khi tôi thấy một cái bàn trước mặt mình. Cái bàn tượng trưng cho một luật khác, là luật chống đỡ vững chắc đối nghịch với luật trọng lực. Tôi có thể đặt quyển sách lên bàn và reo lên: “Ha-lê-lu-gia!” Tôi có thể để nó ở đó và đi bình an. Cuốn sách hoàn toàn yên ổn trên bàn vì luật chống đỡ vững chắc thắng hơn luật trọng lực. Ai là người chống đỡ thật sự cho chúng ta? Đó chính là Đấng Christ, tức là Vầng Đá. Ngài đang ở đâu? Ngài đang ở trong linh chúng ta. Vì thế chúng ta có thể để tâm trí hướng theo linh và đặt “quyển sách” lên “Bàn”. Hãy quên đi mọi nỗ lực. Đừng bao giờ cố gắng làm điều gì tốt. Đừng bao giờ nói: “Ôi, trước kia tôi thật độc ác với chồng mình (hay vợ mình, hay với một người nào đó). Bây giờ tôi quyết định đối xử tử tế”. Chúng ta có thể tử tế một hai ngày, nhưng không thể kéo dài lâu hơn nữa. Đừng bao giờ cố gắng đưa ra một giải pháp nào, vì sẽ không bao giờ có hiệu quả. Bên trong chúng ta là Đấng Christ, là Vầng Đá muôn đời. Ngài ở trong chúng ta là “cái bàn”, là Vầng Đá của chúng ta. Chúng ta hãy để tâm trí mình nương dựa nơi Ngài luôn luôn, đặt chính chúng ta trên Vầng Đá này và... đi ngủ. Đây là cách để chiến thắng và được giải thoát. Khi đặt tâm trí mình vào linh, chúng ta đơn giản giao chính mình cho Đấng Christ. Khi lệ thuộc Ngài, chúng ta chỉ cần nói: “Chúa ơi, con tuyệt vọng và vô dụng. Từ nay trở đi, con sẽ không bao giờ cố gắng quyết định làm một điều gì cả. Con dâng tâm trí con cho Ngài. Con đặt tâm trí con vào Ngài”. Bằng cách này, chúng ta giao phó chính mình cho Chúa. Từ đó, Chúa có cứ điểm và cơ hội để lan tỏa chính Ngài qua chúng ta và dầm thấm chúng ta bằng chính Ngài. Ôi, thật là một điều tuyệt diệu!

CON NGƯỜI BA PHẦN NHẬN BIẾT SỰ SỐNG THÂN THỂ

Bây giờ chúng ta tiếp tục chuyển từ La Mã chương 8 đến La Mã chương 12. Các chương 9, 10 và 11 là các chương xen vào giữa; vì thế chương 12 là phần tiếp nối của chương 8. Trong chương 7, tâm trí độc lập, nhưng trong chương 8, tâm trí phụ thuộc, lệ thuộc vào linh. Tâm trí trong chương 7 tiêu biểu cho bản ngã độc lập, phấn đấu bằng nỗ lực riêng nhưng luôn luôn kết thúc trong thất bại. Tâm trí trong chương 8 tiêu biểu cho bản ngã chịu lệ thuộc và an nghỉ trên Chúa Jesus. Điều này tạo cơ hội cho Chúa dầm thấm toàn bản thể chúng ta bằng chính Ngài, làm cho chúng ta trở nên chi thể sống động trong Thân thể của Ngài. Bây giờ chúng ta đến chương 12. Chương 12 bàn đến ba điều để giúp chúng ta nhận thức về nếp sống hội thánh đúng đắn, đó là bàn về thân thể, tâm trí – tức là phần quan trọng của hồn – và linh.

(1) Thân Thể Chúng Ta Được Dâng Hiến cho Nếp Sống Hội Thánh

Một khi chúng ta đã nương dựa nơi Đấng Christ và được Ngài chiếm hữu toàn diện con người mình, thân thể chúng ta được giải thoát khỏi bàn tay chiếm đoạt của kẻ thù. Khi chúng ta sống độc lập, Sa-tan có thể chiếm hữu cơ thể chúng ta và thúc đẩy chúng ta làm nhiều điều ngược lại với ý muốn của mình. Bây giờ, khi chúng ta lệ thuộc Đấng Christ, là Đấng mạnh mẽ nhất, Ngài giải thoát thân thể chúng ta khỏi sự chiếm đoạt của kẻ thù. Vậy, bước kế tiếp là gì? Chúng ta phải dâng thân thể mình cho Chúa (La. 12:1). Đây là điều mà nhiều anh chị em yêu dấu vẫn chưa làm. Chúng ta phải dứt khoát dâng thân thể mình cho Ngài và nói: “Chúa ôi, con cảm ơn Ngài vì thân thể con trước kia vốn là thân thể tội lỗi và là một thân thể ở trong sự chết. Nhưng bây giờ đã được Chúa làm cho sống động và được giải thoát. Con xin dâng thân thể này cho Ngài để dùng cho Thân thể của Ngài. Nếu con giữ thân thể con lại, con không thể nhận biết Thân thể của Ngài”. Nếu chúng ta muốn nhận biết Thân thể của Đấng Christ, chúng ta phải dâng thân thể mình cho Ngài một cách rõ ràng và thực tiễn.

Trong những ngày này, khi đi đây đó, tôi đã gặp một số đông Cơ Đốc nhân tốt đang nói về nếp sống Thân thể. Nhưng còn thân thể chúng ta thì thế nào? Chúng ta nói rất nhiều về Thân thể của Đấng Christ, nhưng chúng ta đang làm gì với thân thể của mình? Chúng ta có tiếp tục giữ nó trong tay mình không? Hễ bao lâu chúng ta còn nắm giữ thân thể mình, thì bấy lâu chúng ta không thể nào nhận thức được Thân thể của Đấng Christ. La Mã chương 12 nói nếu chúng ta muốn nhận biết nếp sống Thân thể, chúng ta phải dâng thân thể đã được giải phóng của mình cho Chúa. Bởi vì nó không còn là thân thể của chúng ta nữa, nên chúng ta cần dâng nó cho Chúa như một sinh tế sống.

Anh em ơi, chúng ta đến buổi nhóm với tấm lòng hay bằng thân thể của mình? Nhiều Cơ Đốc nhân nói: “Tôi có lòng đối với nếp sống Hội thánh!” Vâng, họ có lòng đối với nếp sống hội thánh, nhưng thân thể họ thì không hiến cho nếp sống hội thánh. Họ để thân thể mình ở nhà. Chúng ta phải nói: “Tôi không những có lòng đối với nếp sống Hội thánh, nhưng tôi cũng có một thân thể dành cho nếp sống Hội thánh nữa”. Có thể nào lòng chúng ta dành cho nếp sống Hội thánh còn thân thể chúng ta dành cho đời sống riêng tư không? Nếu vậy, làm sao chúng ta nhận thức được nếp sống Hội thánh? Chúng ta có thể nói rất tốt về nếp sống Hội thánh như thế này: Mọi sự đều “Ha-lê-lu-gia” và mọi người đều đang ở trên “các từng trời” nhưng thật ra mọi sự đều chỉ ở trong “không khí” và trong lòng chúng ta mà thôi. Nếu muốn nhận thức nếp sống Thân thể của Đấng Christ, chúng ta phải dâng thân thể mình cho Chúa một cách dứt khoát: “Chúa ôi, trước kia thân thể con ở trong bàn tay sử dụng của kẻ thù. Bây giờ con cảm ơn Chúa vì Ngài đã giải phóng thân thể này. Giờ đây, con xin dâng thân thể con cho Ngài. Đó không phải là thân thể của con nữa, nhưng là một của lễ dâng lên cho Ngài!” Sau đó chúng ta sẽ nhận biết nếp sống Hội thánh.

(2) Tâm Trí Chúng Ta Được Đổi Mới cho Nếp Sống Hội Thánh

Sau khi dâng thân thể mình cho Chúa, điều thứ hai giúp chúng ta nhận biết nếp sống Hội thánh sẽ xảy đến một cách nhanh chóng. Chúng ta phải được biến đổi bởi sự đổi mới của tâm trí mình (La. 12: 2). Trước kia, tâm trí chúng ta luôn luôn cố gắng tự làm một điều gì đó cho Đức Chúa Trời, nhưng bây giờ nó lệ thuộc Đấng Christ. Tâm trí lệ thuộc Chúa này phải được đổi mới, soi sáng và được dạy dỗ lại.

Đây là một ví dụ có thật. Một anh em kia rất yêu mến Chúa và nếp sống Hội thánh, đã dâng thân thể mình như một sinh tế cho Chúa và Hội thánh một cách dứt khoát. Nhưng sau khi dâng hiến chính mình, anh trở thành một nan đề lớn cho Hội thánh. Khi anh không quan tâm đến nếp sống Hội thánh, Hội thánh được bình an; nhưng bây giờ khi thân thể anh đến với Hội thánh, tâm trí anh cũng đến nữa, và tâm trí ấy chưa được đổi mới. Những điều cũ kỹ của Cơ Đốc giáo chưa được loại bỏ và tẩy sạch. Khi anh không dâng thân thể mình, anh không quan tâm đến Hội thánh. Anh nói: “Nếu tôi có thì giờ và nếu tôi thấy cần, tôi sẽ đi nhóm. Nếu tôi không cần, tôi sẽ không đến”. Nhưng bây giờ anh yêu Chúa hơn nên anh dâng thân thể mình cho Chúa và Hội thánh. Anh đã dấn thân trọn vẹn vào Hội thánh. Nhưng khi thân thể anh đến, thì tâm trí hay gây phiền phức của anh cũng đến, đem theo nhiều ý kiến, sự dạy dỗ, tư tưởng và nhiều điều suy xét khác, tạo nên nhiều rắc rối cho sinh hoạt Hội thánh.

Sau khi dâng thân thể, tâm trí cũng phải được đổi mới. Khi hoàn toàn tham dự vào nếp sống thực tiễn của Hội thánh, chúng ta phải có một tâm trí được tẩy sạch, đổi mới và được dạy dỗ lại. Chúng ta phải gạt bỏ tất cả mọi tư tưởng cũ kỹ, ý kiến thiên nhiên cùng những sự dạy dỗ, suy xét của Cơ Đốc giáo truyền thống. Điều đó là sự biến đổi bởi sự đổi mới của tâm trí. Như vậy mới có nếp sống Hội thánh được; bằng không tâm trí sẽ là nan đề lớn nhất và là nguồn gốc của mọi sự rắc rối nhất trong Hội thánh. Nhiều anh em yêu dấu đã đem đến quá nhiều nan đề từ ngày họ bước vào Hội thánh. Trước khi họ đến, Hội thánh rất bình an và hiệp nhất, nhưng từ khi họ đến, tâm trí họ đã gây nhiều nan đề cho Hội thánh. Họ nghĩ: “Tấm lòng tôi rất tốt” nhưng tâm trí họ rất kinh khủng. Nhiều điều cũ kỹ cần phải được lột bỏ để tâm trí họ được biến đổi.

(3) Linh Chúng Ta Nóng Cháy cho Nếp Sống Hội Thánh

Trước hết, chúng ta phải dâng thân thể, sau đó tâm trí là phần đại diện của hồn cần được đổi mới; và cuối cùng linh cần phải nóng cháy. Chúng ta cần phải nóng cháy trong linh (La. 12:11). Một anh em yêu dấu có thể đã dâng thân thể mình cho Chúa, cho Hội thánh và có thể đã được đổi mới trong tâm trí, vì mọi điều cũ kỹ đã được lột bỏ; nhưng anh lại vẫn có thể rất nguội lạnh trong linh! Anh không còn là một nan đề nữa; nhưng lại trở nên một gánh nặng. Mỗi khi đến buổi nhóm, anh ngồi đó và lạnh tanh như bãi tha ma. Anh rất yên lặng và không bao giờ làm phiền ai, nhưng anh trở nên gánh nặng cho Hội thánh. Khi trách nhiệm được phân công trong buổi nhóm của các trưởng lão hay của các chấp sự, anh chỉ ngồi yên một chỗ. Thái độ của anh là: “Tôi hoàn toàn đồng ý với anh em và tôi ủng hộ Hội thánh. Tôi không có nan đề gì; anh em nói gì tôi thấy cũng đúng cả”. Giả sử khi các anh em trách nhiệm họp lại, mọi người đều như vậy cả thì ai là người sẽ mang gánh nặng Hội thánh? Do đó mọi người tự trở nên gánh nặng mà không ai màng đến gánh nặng Hội thánh. Về một mặt, chúng ta không nên gây rắc rối, nhưng về một mặt khác, chúng ta phải là một người “tạo nan đề”. Nói cách khác, chúng ta không nên gây mâu thuẫn, đối lập với các anh em, nhưng chúng ta cần nóng cháy. Chúng ta phải được nung đốt và nóng cháy. Chúng ta phải nồng nhiệt trong linh.

Đời sống Cơ Đốc dường như có vẻ cá nhân và riêng tư, nhưng thật sự không phải vậy, đó là một đời sống tập thể, một nếp sống thân thể. Một mình anh em không phải là Thân thể; anh em chỉ là một chi thể và anh em cần những người khác là các chi thể để có thể nhận biết nếp sống Hội thánh. Khi chúng ta ngừng nỗ lực làm điều thiện bằng sức riêng và học tập lệ thuộc Đấng Christ và sống bởi Ngài, chúng ta sẽ là một chi thể sống động và chuẩn bị làm một chi thể hoạt động của Thân thể Ngài. Lúc đó chúng ta sẽ nhận biết nếp sống Thân thể bằng cách hiến dâng thân thể mình cho Chúa một cách dứt khoát, bằng một tâm trí được đổi mới và bằng một linh nóng cháy. Khi thân thể được hiến dâng, hồn được biến đổi, và linh được nóng cháy, chúng ta sẽ có nếp sống Hội thánh. Chúng ta sẽ là một chi thể sống động và hoạt động, không còn là một chi thể chết, lạnh lẽo và gây rắc rối. Chúng ta không còn là một chi thể bất động, nhưng là một chi thể hoạt động tích cực. Chúng ta sẽ có thực tại của nếp sống Hội thánh.