Thông tin sách

Gia Tể Của Đức Chúa Trời Tam Nhất

Tác giả: Witness Lee
Dịch từ bản tiếng Anh: The economy of God
ISBN:
Mua sách tại:

Đang đọc: Chương 19

Untitled Document

CHƯƠNG MƯỜI CHÍN

ĐẤNG CHRIST ẨN GIẤU TRONG LINH CHÚNG TA

Như chúng ta đã thấy, đền tạm hay đền thờ gồm có ba phần: sân ngoài, Nơi Thánh và Nơi Chí Thánh. Nằm trong phạm vi sân ngoài, đền tạm được chia làm hai phần: Nơi Thánh và Nơi Chí Thánh. Trước khi xem các chi tiết trong Nơi Chí Thánh, chúng ta cần xem những gì ở sân ngoài và trong Nơi Thánh.

SÂN NGOÀI

Sân ngoài có bàn thờ và thùng rửa. Tất cả những ai nghiên cứu Kinh Thánh đều đồng ý bàn thờ là biểu tượng về thập tự giá của Đấng Christ, và thùng rửa tượng trưng cho công tác của Đức Thánh Linh. Chúng ta đã kinh nghiệm về bàn thờ và thùng rửa chưa? Trên thập tự giá, Đấng Christ được dâng lên như của lễ chuộc tội. Ngài chết vì tội lỗi chúng ta và thậm chí Ngài đã trở nên “Tội” trên thập tự giá vì cớ chúng ta; vì thế Ngài là lễ Vượt Qua của chúng ta. Ý nghĩa của lễ Vượt Qua là Ngài, tức Chiên Con của Đức Chúa Trời, đã mang tội lỗi chúng ta và chết trên thập tự giá. 1 Cô-rin-tô 5:7 bày tỏ rõ ràng Đấng Christ là lễ Vượt Qua của chúng ta. Ngày chúng ta tin vào sự chết của Ngài vì tội lỗi chúng ta là ngày lễ Vượt Qua của chính mình. Ngày đó chúng ta vui nhận Đấng Christ là Chiên Con lễ Vượt Qua.

Sau khi chúng ta kinh nghiệm bàn thờ của thập tự giá, Đức Thánh Linh bắt đầu hành động ngay lập tức. Điều đó được tượng trưng bằng thùng rửa. Thùng rửa là nơi người ta đến để được thanh tẩy (tẩy sạch và rửa sạch). Sau khi chúng ta tiếp nhận Đấng Christ là lễ Vượt Qua, Đức Thánh Linh bắt đầu công tác tẩy rửa bên trong và bên ngoài. Khi dân Israel bước vào đền tạm, họ phải đi qua bàn thờ với của lễ chuộc tội và của lễ chuộc sự vi phạm; và họ cũng phải rửa tay chân cho sạch bụi bặm tại thùng rửa. Đức Thánh Linh gội sạch chúng ta khỏi bụi bặm trần gian trong cuộc sống hằng ngày từ lúc chúng ta được cứu. Nếu chúng ta có các kinh nghiệm này nghĩa là chúng ta đã được cứu và không còn ở bên ngoài sân ngoài. Một khi đã bước vào sân ngoài, chúng ta đã ở trong biên giới và lãnh vực của Đức Chúa Trời. Nói cách khác, chúng ta ở trong vương quốc của Đức Chúa Trời vì chúng ta đã được tái sinh, cứu chuộc, tha thứ, tẩy sạch nhờ công tác của Thánh Linh. Nếu không có kinh nghiệm về bàn thờ và thùng rửa, chúng ta chưa phải là con cái thật của Đức Chúa Trời. Ngay cả dầu bề ngoài chúng ta đã gia nhập Cơ Đốc giáo, nhưng nếu không kinh nghiệm hai điều này, chúng ta vẫn ở ngoài vương quốc của Đức Chúa Trời.

NƠI THÁNH

Nhưng những điều trên chưa phải là tất cả, mà chỉ mới là bài học vỡ lòng trong đời sống Cơ Đốc nhân. Chúng ta phải tiến xa hơn nữa. Chúng ta đã bước vào cổng chính của đền tạm, nhưng vẫn có bức màn hay cổng khác mà chúng ta phải đi qua. Từ sân ngoài, là chỗ chúng ta bước vào do tin nhận Chúa, chúng ta cần phải tiến vào Nơi Thánh.

Điều đầu tiên trong Nơi Thánh là bàn để bánh trần thiết. Bánh tượng trưng cho Đấng Christ, là thức ăn của chúng ta, vì Ngài là Bánh Sự Sống (Gi. 6:35). Đấng Christ là nguồn cung cấp sự sống cho chúng ta. Ngài là ma-na hằng ngày nuôi dưỡng để chúng ta sống trước mặt Đức Chúa Trời. Bàn để bánh trần thiết không chỉ để một mẩu bánh, mà nhiều ổ bánh. Điều ấy nghĩa là chúng ta có thể kinh nghiệm nguồn cung cấp sự sống dư dật như ma-na rơi xuống từ trời. Mỗi sáng đều có ma-na cung cấp dồi dào. Từ ngày kinh nghiệm Đấng Christ là lễ Vượt Qua và công tác thanh tẩy của Đức Thánh Linh, chúng ta có tiếp tục kinh nghiệm Đấng Christ là ma-na hằng ngày của mình không? Nếu có, chúng ta đã biết bàn để bánh trần thiết một cách sống động.

Tiếp theo bàn để bánh trần thiết là chân đèn, là điều thứ hai. Chân đèn tượng trưng cho Đấng Christ là ánh sáng, cũng là sự sống. Giăng 1:4 nói sự sống ở trong Đấng Christ, và sự sống này là sự sáng của loài người. Giăng 8:12 cũng nói ánh sáng này là ánh sáng của sự sống. Nếu chúng ta vui hưởng và kinh nghiệm Đấng Christ là sự sống, Ngài chắc chắn phải trở nên sự sáng của chúng ta. Khi nuôi mình bằng Đấng Christ, chúng ta có thể cảm nhận được sự soi sáng bên trong. Sau khi tiếp nhận Đấng Christ là lễ Vượt Qua, được Đức Thánh Linh tẩy sạch và sau khi biết cách nuôi mình hằng ngày bằng Đấng Christ như ma-na sự sống, chúng ta sẽ nhận được sự soi sáng bên trong.

Tiếp theo bàn để bánh trần thiết và chân đèn, điều thứ ba là bàn thờ xông hương. Chúng ta kinh nghiệm điều này khi thưởng thức hương thơm ngọt ngào. Hương thơm này chính là Đấng Christ phục sinh, tỏa ra và bay lên Đức Chúa Trời. Khi vui hưởng Đấng Christ là thức ăn và ở trong ánh sáng sự sống của Ngài, chúng ta ở trong sự phục sinh. Bên trong chúng ta có điều gì ngọt ngào tỏa ra và dâng lên cho Đức Chúa Trời. Điều này không thể xác quyết bằng tri thức hay giáo lý nhưng phải được kiểm chứng bằng kinh nghiệm của chúng ta. Chúng ta có kinh nghiệm điều này không? Mặc dầu có thể chúng ta chưa kinh nghiệm những điều này đến mức trọn vẹn, nhưng điều quan trọng là chúng ta đã có những kinh nghiệm ấy. Tôi có thể làm chứng rằng đây là những kinh nghiệm tuyệt diệu! Từ ba mươi năm trước, hằng ngày hằng giờ tôi ở trong Nơi Thánh này. Ôi, Đấng Christ là ma-na và tôi được đầy dẫy Ngài cùng đầy dẫy ánh sáng. Tôi rất vui thỏa với Đức Chúa Trời và Ngài rất thỏa lòng về tôi. Một điều gì đó của Đấng Christ trong tôi tỏa ra dâng lên Đức Chúa Trời như hương thơm ngọt ngào.

HÒM BẢNG CHỨNG TRONG NƠI CHÍ THÁNH

Nhưng chưa hết, đó là Nơi Thánh chứ không phải là Nơi Chí Thánh. Đó là điều tốt nhưng chưa phải là tốt nhất. Vì thế, chúng ta cần tiến lên để bước vào Nơi Chí Thánh. Bức màn thứ nhất cần phải vượt qua nhưng bức màn thứ hai phải được xé rách. Bức màn thứ hai là xác thịt phải bị xé rách trước khi chúng ta có thể bước vào Nơi Chí Thánh.

Trong Nơi Chí Thánh chỉ có một vật ấy là hòm bảng chứng. Tất cả những người nghiên cứu Kinh Thánh đều đồng ý hòm bảng chứng tượng trưng cho Đấng Christ. Mặc dầu chúng ta vui hưởng Đấng Christ như thức ăn, ánh sáng, hương thơm của chúng ta dâng lên cho Đức Chúa Trời, nhưng chính Đấng Christ lại ở trong Nơi Chí Thánh. Đấng Christ như thức ăn, ánh sáng, và hương thơm là ba điều trong Nơi Thánh, nhưng bây giờ chúng ta cần đụng chạm chính Ngài. Chúng ta không những chỉ đụng chạm Ngài như những điều Ngài ban cho, mà cần đụng chạm chính Ngài. Đây là điều sâu xa hơn. Chúng ta cần tiếp xúc chính Đấng Christ. Chúng ta đã kinh nghiệm Đấng Christ là lễ Vượt Qua, là sự tẩy sạch của Đức Thánh Linh. Chúng ta cũng đã kinh nghiệm Ngài là sự sống, sự sáng, hương thơm ngọt ngào. Bây giờ chúng ta phải tiếp xúc với chính Đấng Christ. Rất ít Cơ Đốc nhân bước vào Nơi Chí Thánh để tiếp xúc với hòm bảng chứng, là chính Đấng Christ.

Bây giờ, chúng ta hãy xem xét những điều chứa đựng trong hòm bảng chứng. Ma-na trong hòm bảng chứng rất có ý nghĩa. Đây không phải ma-na lộ ra bên ngoài, nhưng là ma-na kín giấu; cũng không phải là ma-na được phô bày nhưng là ma-na ở trong chỗ ẩn mật. Chắc chắn ma-na kín giấu tương ứng với bánh trần thiết. Tuy nhiên, điểm khác nhau là bánh trần thiết được phơi bày ra còn ma-na trong hòm bảng chứng thì ẩn giấu. Bánh trần thiết được chưng trên bàn trong khi ma-na trong hòm bảng chứng thì được giấu kín trong bình bằng vàng. Không những ma-na được giấu kín trong bình vàng, nhưng bình vàng cũng được giấu kín trong hòm bảng chứng. Bánh ấy được giấu kín trong hai lớp. Tại đồng vắng dân Israel được thưởng thức ma-na, nhưng đó là ma-na rơi xuống đất, không phải ma-na giấu kín trên trời. Ma-na giấu kín là chính Đấng Christ.

Chúng ta cần kinh nghiệm Đấng Christ một cách sâu xa hơn, một Đấng Christ trong nơi kín nhiệm, một Đấng Christ ở trên các nơi thiên thượng. Đây là Đấng Christ được đề cập trong Hê-bơ-rơ chương 7, theo dòng Mên-chi-xê-đéc, không phải theo dòng A-rôn. A-rôn ở sân ngoài dâng tế lễ trên bàn thờ. Mên-chi-xê-đéc ở trên ngai ân điển trên trời. Chúng ta có thể kinh nghiệm Đấng Christ như thức ăn, nhưng kinh nghiệm này chỉ ở trong Nơi Thánh, và bất cứ điều gì chúng ta kinh nghiệm lập tức được nhiều người biết đến. Đôi khi tin tức về kinh nghiệm “vinh diệu” của chúng ta được lan truyền ra khắp nước. Điều này chẳng khác nào bánh trần thiết. Chúng ta cần phải tiến sâu hơn vào nơi kín nhiệm của Đấng Toàn Năng để tiếp xúc với chính Đấng Christ thiên thượng.

Hòm bảng chứng cũng chứa đựng luật pháp, là luật điều chỉnh và soi sáng. Luật pháp tương ứng với chân đèn trong Nơi Thánh. Luật pháp là chứng cớ của Đức Chúa Trời, và chân đèn trong cả Cựu Ước lẫn Tân Ước cũng là chứng cớ của Đức Chúa Trời. Dầu luật pháp tương ứng với chân đèn nhưng nguyên tắc trên vẫn được giữ nguyên, ấy là chân đèn chiếu sáng ra bên ngoài còn luật pháp lại là ánh sáng bên trong, kín giấu và sâu xa. Nhiều khi các anh chị em chỉ có ánh sáng của chân đèn. Ồ, họ chiếu sáng biết bao! Theo một ý nghĩa, điều đó là tốt, nhưng theo một ý nghĩa khác thì họ còn nông cạn vì mọi sự chỉ được bày tỏ ra bề ngoài mà thôi. Họ cần Đấng Christ là luật pháp bên trong họ. Những ai có Đấng Christ là luật sống động được giấu kín ở bên trong không phô bày nhiều ra bên ngoài, nhưng bên trong họ biết Đấng Christ một cách rất sâu xa.

Điều thứ ba là cây gậy trổ hoa trong hòm bảng chứng. Cây gậy trổ hoa tượng trưng cho Đấng Christ phục sinh. Điều này tương ứng với mùi thơm của hương liệu, mà cả hai, gậy trổ hoa và mùi thơm của hương liệu đều tiêu biểu cho Đấng Christ phục sinh. Nhưng một lần nữa, sự khác biệt là hương liệu được dâng lên một cách tỏ tường, còn cây gậy trổ hoa được kinh nghiệm một cách sâu xa và kín giấu.

Chúng ta đã thấy ba điều trong Nơi Thánh: Đấng Christ là thức ăn, sự sống, và hương thơm ngọt ngào. Tuy nhiên, ba vật trong hòm bảng chứng để tại Nơi Chí Thánh thì sâu xa hơn. Bánh trần thiết là để phô bày ra, chân đèn là để chiếu sáng ra còn hương thơm là để lan tỏa ra; cả ba đều bày tỏ ra bên ngoài. Nhưng ba vật trong hòm bảng chứng thì được giấu kín tận bên trong.

TIẾN SÂU HƠN VÀO TRONG ĐẤNG CHRIST

Bây giờ chúng ta đã thấy Nơi Thánh một mặt tiêu biểu cho đồng vắng, một mặt tiêu biểu cho hồn. Vào thời xa xưa, dân Israel sống trong Ai Cập. Vì tại Ai Cập họ kinh nghiệm lễ Vượt Qua nên Ai Cập tượng trưng cho sân ngoài của họ. Sau lễ Vượt Qua, họ được đem ra khỏi Ai Cập, vào trong đồng vắng. Nói cách khác, họ đã đi từ sân ngoài vào trong Nơi Thánh.

Trong khi Nơi Thánh tương ứng với đồng vắng của dân Israel thì Nơi Thánh cũng lại tương ứng với phần hồn của tín đồ Cô-rin-tô và Hê-bơ-rơ. Thí dụ, các tín đồ tại thành Cô-rin-tô đã kinh nghiệm Đấng Christ như lễ Vượt Qua của họ (1 Cô. 5:7), và sau đó, họ trải qua kinh nghiệm đồng vắng, là nơi họ kinh nghiệm, thưởng thức Đấng Christ như là ma-na hằng ngày và nước sự sống của họ (1 Cô. 10:1-5). Họ cũng ở trong đồng vắng giống dân Israel ngày xưa, nhưng đồng vắng của tín đồ Cô-rin-tô là hồn của họ. Chỉ cần đọc thư Cô-rin-tô thứ nhất một cách cẩn thận, chúng ta có thể thấy họ vẫn còn thuộc hồn và còn xác thịt. Vâng, họ vui hưởng Đấng Christ là thức ăn cùng ánh sáng của họ và có nhiều kinh nghiệm kỳ diệu về Ngài, nhưng sự vui hưởng Đấng Christ vẫn còn ở trong phần hồn của họ. Xác thịt của họ chính là bức màn ngăn cách giữa Nơi Thánh và Nơi Chí Thánh chưa bị xé rách. Hồn của họ chưa bị xử lý, vì thế họ không ở trong linh, là Nơi Chí Thánh. Họ hưởng được một vài điều gì đó của Đấng Christ nhưng chưa phải là chính Đấng Christ.

Các tín đồ Hê-bơ-rơ cũng được tượng trưng bởi dân Israel trong đồng vắng (Hê. 3:6-8). Sứ đồ Phao-lô chỉ cho các tín đồ Hê-bơ-rơ cũng như cho các Cơ Đốc nhân tại Cô-rin-tô thấy dân Israel là bức tranh minh họa về tình trạng của chính họ. Chương thứ tư của sách Hê-bơ-rơ bày tỏ rằng đi vào nơi yên nghỉ là đi vào Nơi Chí Thánh và tiếp xúc ngai ân điển, là nơi Đấng Christ tức Thầy Tế Lễ Thượng Phẩm của chúng ta ngự ngày nay. Các Cơ Đốc nhân người Hê-bơ-rơ hưởng được vài điều của Đấng Christ qua những sự dạy dỗ. Thư Cô-rin-tô thứ nhất đối phó với vấn đề ân tứ trong khi thư Hê-bơ-rơ đối phó với các giáo lý. Các tín đồ tại Cô-rin-tô thụ hưởng ân tứ trong phần hồn trong khi các Cơ Đốc nhân người Hê-bơ-rơ cũng thụ hưởng các giáo lý trong phần hồn của họ. Bởi lý do này mà họ không thể hiểu những điều sâu nhiệm được. Vì các tín đồ Cô-rin-tô và Hê-bơ-rơ đều say mê các ân tứ hay các giáo lý sơ cấp, nên họ phải chịu đựng cảnh đồng vắng trong hồn của mình.

Đây là lý do vì sao sứ đồ Phao-lô khuyên các tín đồ Cô-rin-tô phải nhận biết linh và trở nên người thuộc linh thay vì người thuộc hồn (1 Cô. 2:11-15). Và trong Hê-bơ-rơ 4:12 ông cũng nói như vậy, đó là họ phải phân biệt linh với hồn. Nguyên tắc trong hai sách này giống nhau. Trong Tân Ước chỉ có hai sách này đề cập đến lịch sử dân Israel trong đồng vắng. Lý do là các tín đồ Cô-rin-tô còn thuộc hồn khi say mê các ân tứ của họ, và các tín đồ Hê-bơ-rơ còn thuộc hồn khi miệt mài theo các giáo lý của họ. Ngày nay, nhiều Cơ Đốc nhân còn thuộc hồn khi say mê các ân tứ, và nhiều Cơ Đốc nhân khác còn thuộc hồn khi miệt mài trong các giáo lý. Chắc chắn các ân tứ có giúp ích những tín đồ Cô-rin-tô và các giáo lý có giúp ích những tín đồ Hê-bơ-rơ. Nhưng họ còn ở trong hồn là Nơi Thánh, chưa ở trong linh là Nơi Chí Thánh, là nơi họ có thể tiếp xúc và kinh nghiệm chính mình Đấng Christ. Nếu muốn tiếp xúc với Ngài trong linh, chúng ta phải từ bỏ hồn mình. Chúng ta không nên ở trong hồn vì nếu ở trong hồn tức là chúng ta đang lẩn quẩn trong đồng vắng.

Có lẽ anh em nói: “Tại sao điều đó lại quan trọng? Tôi vẫn vui hưởng những gì của Đấng Christ. Tại sao anh nói những giáo lý này chỉ là sơ cấp? Nhờ những giáo lý ấy chúng tôi biết được những gì về Đấng Christ và hưởng được một số điều thuộc về Ngài. Anh nói chúng tôi đã quá nhấn mạnh đến các ân tứ. Thế thì vì sao chúng tôi vẫn vui hưởng Đấng Christ qua các ân tứ này?” Xin nhìn vào bức tranh đồng vắng. Ba mươi tám năm dân Israel đi lang thang trong đồng vắng và suốt thời gian đó, họ ăn ma-na hằng ngày. Chúa thật thương xót họ! Ngài không phải là một Đức Chúa Trời nhỏ mọn, nhưng là một Đức Chúa Trời vô cùng rộng lượng. Ngay cả khi họ sai quấy, Ngài vẫn ban ma-na cho họ. Nhưng việc ma-na rơi xuống từ trời hằng ngày không biện minh cho tình trạng lang thang của dân Israel trong đồng vắng. Mặt khác, điều đó chứng tỏ họ còn trẻ con và thuộc xác thịt biết bao khi chẳng biết ăn gì ngoài ma-na suốt ba mươi tám năm. Ma-na cũng tốt trong một giai đoạn ngắn nhưng họ nên sớm lìa bỏ nó để thưởng thức sản phẩm của miền đất Ca-na-an thì hơn.

Bài học dành cho chúng ta đơn giản là như vầy: có các ân tứ trong một giai đoạn ngắn thì có thể chấp nhận được, nhưng cứ bám theo các ân tứ mãi chứng tỏ chúng ta còn trẻ con. Chúng ta phải tiến lên và ngay cả phải kiên quyết tiến lên. Các ân tứ không phải là phần của chúng ta nhưng Đấng Christ là phần mà Đức Chúa Trời đã ban phát cho chúng ta. Trước khi sứ đồ Phao-lô giải quyết vấn đề ân tứ trong 1 Cô-rin-tô, ông bày tỏ chính Đấng Christ là phần của chúng ta. Chúng ta không được gọi đến sự tương giao với các ân tứ, nhưng chúng ta được gọi đến sự tương giao với Đấng Christ (1 Cô. 1:9). Đức Chúa Trời không làm cho các ân tứ trở nên sự khôn ngoan của chúng ta, nhưng Ngài làm cho Đấng Christ trở nên sự khôn ngoan của chúng ta. Bởi Đấng Christ chúng ta được xưng công chính, thánh hóa và được cứu chuộc (1 Cô. 1:30). Chúng ta phải cảm ơn Chúa về các ân tứ của Ngài, nhưng chúng chỉ là sự trợ giúp trong một thời gian ngắn mà thôi. Dân Israel chắc chắn cảm tạ Đức Chúa Trời đã ban ma-na cho họ, nhưng ma-na chỉ là sự cung cấp tạm thời cho đến khi họ vào Ca-na-an. Họ không nên ở lại trong đồng vắng với ma-na mỗi ngày trong ba mươi tám năm. Ngợi khen Đức Chúa Trời về sự khôn ngoan và thương xót của Ngài và cảm tạ Ngài về các ân tứ của Ngài, vì khi lang thang trong đồng vắng chúng ta cần ma-na và các ân tứ. Nhưng điều này không thể biện hộ cho việc chúng ta cứ đi lẩn quẩn như vậy trong một thời gian dài. Trái lại, điều đó chứng tỏ chúng ta vẫn còn non nớt, thậm chí như trẻ con. Nếu tiến tới, chúng ta sẽ không còn cần ma-na nữa, chúng ta có thể bắt đầu thưởng thức sản phẩm của vùng đất Ca-na-an trù phú ngay lập tức. Tình trạng vui hưởng thổ sản của miền đất màu mỡ này chứng tỏ chúng ta đang ở trong sự yên nghỉ và ở trong linh. Nếu không, chúng ta giống như dân Israel ở trong đồng vắng của hồn mình. Nếu chúng ta không ở trong linh, thập tự giá phải xử lý xác thịt và hồn chúng ta.

Hê-bơ-rơ chương 4, 5 và 6 khuyên chúng ta phải tiến lên và Cô-rin-tô chương 9 khuyên chúng ta phải chạy đua. Chúng ta phải tiến tới và bước vào linh để đụng chạm được chính Đấng Christ và kinh nghiệm Ngài như ma-na giấu kín, luật pháp bên trong và gậy trổ hoa ẩn giấu. Tác giả sách Cô-rin-tô thứ nhất khuyên các tín đồ tại đây điều chỉnh và giới hạn các ân tứ. Họ phải học cách sử dụng các ân tứ một cách thích hợp (1 Cô. 14). Nếu đọc Cô-rin-tô thứ nhất một cách cẩn thận và khách quan, chúng ta sẽ thấy ý định của tác giả không phải là khuyến khích nhưng là điều chỉnh các tín đồ trong việc thực hành các ân tứ. Để tham dự cuộc đua một cách đúng đắn, chúng ta phải biết những điều sâu xa hơn về Đấng Christ trong linh.

Bây giờ tất cả chúng ta cần xét lại mình đang ở đâu. Chúng ta đang ở tại bàn thờ hay thùng rửa? Thậm chí có thể chúng ta còn ở ngoài cổng chính! Chúng ta có kinh nghiệm hai điều ở sân ngoài và tiếp tục tiến đến bàn để bánh trần thiết, chân đèn và hương thơm ngọt ngào không? Hay là chúng ta đã đi qua Nơi Thánh và bây giờ đang ở Nơi Chí Thánh? Nếu thật như vậy, chúng ta đang ở trong linh, đang tiếp xúc và kinh nghiệm Đấng Christ một cách sâu xa nhất. Nguyện Chúa thương xót chúng ta để chúng ta có thể biết mình đang ở nơi nào.