Thông tin sách

Gia Tể Của Đức Chúa Trời Tam Nhất

Tác giả: Witness Lee
Dịch từ bản tiếng Anh: The economy of God
ISBN:
Mua sách tại:

Đang đọc: Chương 17

Untitled Document

CHƯƠNG MƯỜI BẢY

SỰ TƯƠNG GIAO VÀ CẢM NHẬN CỦA SỰ SỐNG

“Luận đến lời của sự sống, là điều đã có từ ban đầu, là điều chúng tôi đã nghe, điều mắt chúng tôi đã thấy, điều chúng tôi đã ngắm, và tay chúng tôi đã rờ (sự sống ấy đã được tỏ ra, chúng tôi đã thấy và làm chứng cho, cũng truyền cho anh em sự sống ấy, tức là sự sống đời đời vốn ở cùng Cha và đã được tỏ ra cho chúng tôi rồi); chúng tôi đem điều đã thấy đã nghe mà truyền cho anh em, hầu cho anh em cũng được tương giao với chúng tôi. Thật, chúng tôi vẫn được tương giao với Cha và với Con Ngài là Jesus Christ. Chúng tôi viết những điều này hầu cho sự vui mừng của anh em được đầy đủ. Nầy là sứ mạng mà chúng tôi đã nghe nơi Ngài và truyền lại cho anh em rằng Đức Chúa Trời là sự sáng, trong Ngài chẳng có sự tối tăm chút nào. Ví bằng chúng ta nói mình được tương giao với Ngài, mà còn ăn ở trong sự tối tăm, thì chúng ta nói dối, không làm theo lẽ thật. Nhưng nếu chúng ta ăn ở trong sự sáng, như Ngài ở trong sự sáng, thì chúng ta tương giao với nhau và huyết của Chúa Jesus Con Ngài làm sạch mọi tội chúng ta” (1 Gi. 1:1-7).

Trong phân đoạn Kinh Thánh ngắn ngủi này, trước hết có sự sống đời đời. Từ sự sống đời đời này, có sự tương giao thần thượng, và sự tương giao thần thượng này đem đến sự sáng là chính Đức Chúa Trời. Vì thế, ở đây có sự sống, sự tương giao và sự sáng.

La Mã 8:6 cho chúng ta biết: “Đặt tâm trí vào xác thịt là sự chết, còn đặt tâm trí vào linh là sự sống và bình an” (dịch từ bản Anh Ngữ R.S.V). Câu này nói về sự chết, sự sống và sự bình an. Chúng ta phải ý thức rằng sự chết, sự sống hay sự bình an, như được đề cập ở đây là điều chúng ta có thể cảm nhận sâu xa từ bên trong. Nếu không, làm sao chúng ta biết được mình đang có sự chết, hay đang có sự sống và bình an? Chúng ta biết mình có sự chết hay sự sống và bình an là do cảm nhận bên trong. Chữ “cảm nhận” không xuất hiện trong câu Kinh Thánh trên nhưng rõ ràng khi đặt tâm trí vào xác thịt, nhờ cảm nhận ấy, chúng ta biết thế nào là sự chết và, trái lại, khi đặt tâm trí vào linh, chúng ta biết thế nào là sự sống và bình an cũng do cảm nhận này. Như thế, câu Kinh Thánh này nói đến cảm nhận bên trong về sự sống. Câu này có vẻ không liên hệ gì đến thư Giăng thứ nhất nhưng trong thực tại của linh, nó liên hệ rất sâu xa đến chương này. Trong thư Giăng thứ nhất có sự tương giao của sự sống và trong La Mã 8:6 có sự cảm nhận của sự sống.

Trong chương cuối cùng, chúng ta thấy luật sự sống và sự xức dầu được bao hàm trong sự sống phục sinh phong phú. Chúng ta cũng có chính Đức Chúa Trời, có sự sống thần thượng, tức là Đấng Christ ở trong Linh và có bản chất thần thượng là sự giàu có, phong phú của chúng ta. Đây là năm điều chính yếu của sự sống phục sinh phong phú. Là những con người thuộc cõi sáng tạo mới, chúng ta có địa vị và trọn quyền vui hưởng những điều ấy. Dựa trên nền tảng của sự sáng tạo mới, chúng ta kinh nghiệm được sự phục sinh, bao gồm Đức Chúa Trời là phần của chúng ta, Đấng Christ là sự sống của chúng ta, bản chất thần thượng, luật sự sống và sự xức dầu bên trong. Những điều này phong phú biết bao! Hằng ngày chúng ta vui hưởng năm điều này trong sự sống phục sinh phong phú, dầu chúng ta có ý thức được hay không. Ngay cả khi chỉ là những trẻ sơ sinh trong Chúa, chúng ta cũng được hưởng và sống mỗi ngày nhờ sự phong phú này.

SỰ TƯƠNG GIAO CỦA SỰ SỐNG

Ngoài sự phong phú của chính Đức Chúa Trời, sự sống thần thượng, bản chất thần thượng, luật sự sống và sự xức dầu bên trong, còn có hai điều khác nữa là sự tương giao của sự sống và cảm nhận của sự sống. Những điều này phát sinh từ sự sống phục sinh phong phú. Sự sống đời đời đem đến sự tương giao thần thượng. Khi có Đấng Christ là sự sống ở trong Linh, chúng ta tương giao được với sự sống này. Sự tương giao trong sự sống giống như sự lưu thông, tuần hoàn của máu trong thân thể chúng ta. Máu là sự sống trong thân thể chúng ta. Không có máu, thân thể chúng ta không có sự sống bởi vì sự sống ở trong máu. Máu luân lưu trong thân thể, bởi sự luân lưu này, tất cả những yếu tố độc hại được thải ra khỏi thân thể, và các chất bổ được truyền đến mọi bộ phận của thân. Hằng ngày, dòng máu thải cặn bã ra và cung cấp chất bổ cho các bộ phận trong thân thể. Dòng máu liên tục thực hiện hai chức năng này. Về mặt tiêu cực, nó tẩy sạch các chi thể, thải cặn bã ra ngoài, về mặt tích cực, nó đem lại sức khỏe cho thân thể.

Thế thì, sự tương giao của sự sống là gì? Cũng như máu là sự sống, máu thuộc linh là Đấng Christ ở trong linh như là sự sống của chúng ta. Cùng với Đấng Christ là máu thuộc linh, tức là sự sống của chúng ta, còn có sự lưu thông của sự sống. Đấng Christ là sự sống của chúng ta luôn luôn tuôn chảy trong chúng ta giống như dòng máu liên tục luân chuyển trong thân thể, và sự lưu thông của sự sống là sự tương giao của sự sống. Bởi sự luân chuyển của sự sống, sự tương giao của sự sống, chúng ta được hưởng trọn cả sự phong phú của Đấng Christ. Sự lưu thông liên tục của sự giàu có trong Đấng Christ đáp ứng nhu cầu dinh dưỡng về mặt tích cực, và tẩy sạch cùng phế thải về mặt tiêu cực. Chỉ có những nhà chuyên môn về y học mới có thể cho chúng ta biết sự lưu thông máu huyết có ảnh hưởng lớn lao thế nào đến sự dinh dưỡng và bài tiết. Vì thế, sự tương giao của sự sống là dòng tuôn chảy của sự sống đời đời mà sự sống ấy chính là Đấng Christ.

Chúng ta hãy lấy một cái bóng đèn điện làm ví dụ. Dòng điện chạy vào bóng đèn được ghi nhận ở điện kế. Nếu dòng điện bị ngắt tại điện kế, ánh sáng không xuất hiện ở bóng đèn. Tất cả các chức năng của điện tùy thuộc vào dòng điện. Khi dòng điện bị ngắt, bóng đèn không chiếu sáng nữa.

Trước khi được cứu, chúng ta không có sự tuôn chảy này. Tôi còn nhớ rõ kinh nghiệm của mình. Khi chưa được cứu, tôi không cảm thấy sự sống nào tuôn chảy bên trong. Nhưng từ khi được cứu, càng yêu mến Chúa, tiếp xúc với Ngài và sống cho Ngài, tôi càng cảm thấy có điều gì bên trong tuôn chảy, tuôn chảy và tuôn chảy không dứt. Đây là dòng chảy sự sống của sự tương giao sự sống. Sự sống đời đời, tức là Con Đức Chúa Trời, thì rất thật và rất cụ thể. Chúng ta có thể nghe, thấy, đụng chạm, tuyên bố và rao giảng về sự sống ấy (1 Gi. 1:1-3). Vì đã nhận được sự sống này, chúng ta có sự tương giao, có dòng tuôn chảy của sự sống. Nhờ sự tương giao của sự sống, chúng ta bước vào sự hiện diện của Đức Chúa Trời một cách rất dễ dàng.

CẢM NHẬN CỦA SỰ SỐNG

Làm sao biết được lúc nào chúng ta ở trong sự hiện diện của Đức Chúa Trời? Đức Chúa Trời là sự sáng, khi ở trong sự hiện diện của Ngài, chúng ta cảm nhận được sự sáng. Chúng ta không những cảm nhận được sự tuôn đổ bên trong nhưng cũng được soi sáng từ bên trong, là điều chỉ có được bởi sự tương giao của sự sống. Đây không phải là giáo lý mà là lời giải thích kinh nghiệm của chúng ta. Nếu chúng ta không thể nói “a-men” với kinh nghiệm này, tôi e rằng có điều gì sai trật trong chúng ta. Đây chính là điều chúng ta cần kinh nghiệm từ ngày được cứu mặc dầu chúng ta không biết cách giải thích. Tôi xin phép nhắc lại: có điều gì chuyển động và luân lưu trong chúng ta, và khi ở trong dòng chảy này, chúng ta chỉ ở trong sự hiện diện của Đức Chúa Trời. Kế đến, chúng ta có sự soi sáng bên trong và mọi sự đều ở trong sự sáng. Chúng ta sẽ thấy rõ mọi sự, ấy là điều này đúng hay sai, điều kia có phải là ý Chúa không, hoặc điều nọ thuộc sự chết hay sự sống. Mọi điều được sáng tỏ qua sự cảm nhận bên trong.

Vì vậy, cảm nhận sự sống có liên hệ mật thiết đến sự tương giao của sự sống. Sự tương giao này giúp chúng ta ý thức được cảm nhận sự sống bằng cách đem chúng ta vào sự hiện diện của Đức Chúa Trời, là nơi chúng ta vui hưởng sự soi sáng của Đấng vốn là sự sáng. Sự soi sáng này làm sáng tỏ mọi điều, xuyên suốt mọi ngõ ngách trong con người chúng ta, ban cho chúng ta một cảm nhận dịu dàng và nhạy bén. Nhờ cảm nhận này, chúng ta nhận ra một lỗi lầm nhỏ nhặt ngay lập tức. Càng ở trong sự luân lưu của sự sống, chúng ta càng ở trong sự hiện diện của Chúa và càng được soi sáng. Càng kinh nghiệm sự soi sáng này, chúng ta càng ý thức được một cảm nhận dịu dàng và nhạy bén. Nhờ cảm nhận này, chúng ta biết Đức Chúa Trời, ý muốn và đường lối Ngài. Cảm nhận này tra xét và thử nghiệm mọi điều.

Hơn thế nữa, cảm nhận sự sống bên trong này luôn luôn tùy thuộc vào mức độ chúng ta tương giao với Chúa bên trong. Nếu chúng ta chí hướng về xác thịt, như đã nêu rõ trong La Mã 8:6, đơn giản là chúng ta đặt bản ngã vào xác thịt. Đặt tâm trí vào xác thịt nghĩa là để bản ngã hợp tác với xác thịt, và nếu chúng ta hợp tác với xác thịt, đương nhiên mối liên hệ giữa chúng ta với Chúa bị trục trặc. Anh em có nhớ ba vòng tròn đồng tâm minh họa ba phần của con người không? Xác thịt là thân thể (vòng tròn ngoài cùng) mà bản chất bị biến đổi vì sự hư hoại của Sa-tan. Tâm trí ở trong hồn (vòng tròn ở giữa), tiêu biểu cho con người chúng ta, tức là bản ngã. Đức Chúa Trời Tam Nhất ngự trong linh (vòng tròn trong cùng). Tâm trí ở giữa xác thịt và linh, có thể chuyển động theo cả hai hướng. Đừng bao giờ quên La Mã 8:6, đây là một trong các câu quan trọng nhất của Kinh Thánh. Theo một ý nghĩa, nó còn quan trọng hơn cả Giăng 3:16. Nếu chúng ta chỉ nhớ Giăng 3:16 và quên La Mã 8:6, chúng ta chỉ là những Cơ Đốc nhân được cứu một cách nghèo nàn và không bao giờ có thể trở nên những tín đồ đắc thắng được. Giăng 3:16 đủ cho chúng ta nhận sự sống đời đời nhưng La Mã 8:6 chỉ cho chúng ta phương cách trở nên Cơ Đốc nhân đắc thắng.

Đặt tâm trí chúng ta (nghĩa là để bản ngã chúng ta) vào xác thịt là chết. Đặt tư tưởng hay bản ngã chúng ta vào linh thì có sự sống và bình an. Đây là bí quyết của sự chết hay sự sống. Tâm trí của chúng ta trung lập, ở giữa lằn ranh. Nó có thể quay về xác thịt hay quay theo linh. Ở đây câu chuyện vườn Ê-đen được lập lại. Ý chí tự do có thể chọn lựa bất cứ bên nào. Chọn cây kiến thức nghĩa là chọn sự chết. Chọn cây sự sống nghĩa là chọn sự sống. Chúng ta đứng giữa hai cây này, tức là đứng giữa sự sống và sự chết. Hậu quả tùy thuộc vào sự chọn lựa và thái độ của chúng ta. Tội được nhân cách hóa là tiêu biểu cho Sa-tan thì ở trong xác thịt, còn Đức Chúa Trời Tam Nhất ở trong linh sau khi chúng ta được cứu; và bản ngã thì ở trong tâm trí. Bí quyết của sự sống hay sự chết tùy thuộc vào việc chúng ta hợp tác với linh hay với xác thịt. Khi hợp tác với xác thịt, chúng ta có sự chết nhưng khi hợp tác với linh, chúng ta là những người dự phần vui hưởng Đức Chúa Trời, là sự sống.

(1) Cảm Nhận Mùi Sự Chết

Làm sao chúng ta biết mình có sự chết? Chúng ta biết được điều ấy nhờ cảm nhận. Sự chết cho chúng ta một cảm nhận nào đó ở bên trong. Cảm nhận ấy là sự trống rỗng. Chúng ta cảm nhận sự chết khi chúng ta cảm thấy trống rỗng bên trong. Sự chết còn tạo một cảm nhận khác nữa, đó là sự tối tăm. Khi chúng ta cảm thấy tối tăm bên trong, ấy là lúc chúng ta có sự chết. Sự chết cũng làm chúng ta cảm thấy bứt rứt. Cảm giác này bao gồm sự bồn chồn và bực bội. Đây là một cảm giác mà không gì có thể xoa dịu được ở bên trong, chúng ta cảm biết mọi sự bên trong đang ở trong một tình trạng bất ổn, không bình an, không yên ổn, không thoải mái, không bình tịnh. Sự chết còn tạo một cảm giác khác là cảm thấy yếu đuối. Chúng ta thường nói: “Tôi không thể chịu đựng được nữa”. Điều này chứng tỏ chúng ta rất yếu đuối. Chúng ta không có sức mạnh và thực lực để đứng vững và chống chọi với những điều làm cho chúng ta nản lòng. Cuối cùng, sự chết tạo trong chúng ta một cảm giác chán nản, nặng nề, đè nén... Vì chúng ta yếu đuối nên chúng ta rất dễ chán nản. Tại sao vậy? Vì tâm trí chúng ta đã đặt vào xác thịt nên kết quả là sự chết. Sự trống trải, tối tăm, bứt rứt, bồn chồn, yếu đuối và chán nản, tất cả những điều này là mùi vị, là cảm nhận về sự chết. Chúng ta nhận thức được sự chết bên trong khi cảm thấy trống rỗng, tối tăm, bứt rứt, bồn chồn, yếu đuối và chán nản. Loại nhận thức này chứng tỏ chúng ta đang ở trong xác thịt và đứng về phía xác thịt.

Nhưng cảm nhận về sự chết thật sự đến từ nhận thức của sự sống. Nếu một người chết thật sự, là một xác chết, người ấy sẽ không cảm thấy trống rỗng, tối tăm, bồn chồn... bởi vì người ấy không có sự sống. Nhưng nếu có sự sống bên trong, dầu sự sống này bệnh hoạn và yếu đuối, người ấy vẫn cảm thấy trống rỗng và tối tăm. Người ấy có thể cảm nhận như vậy vì là một người sống. Vì là một người sống nên khi tiếp xúc với sự chết thì sự sống bên trong khiến người ấy cảm thấy sự chết. Cảm nhận của sự sống có nhiều chức năng và mục đích; một trong các chức năng và mục đích của cảm nhận ấy là cảm nhận được mùi sự chết.

(2) Cảm Nhận Mùi Sự Sống và Sự Bình An

Tuy nhiên, cảm nhận sự chết chỉ là một điều tiêu cực. Cảm nhận sự sống và bình an là phương diện tích cực. Cảm nhận mùi sự sống và sự bình an là gì? Trước hết, trái với sự trống rỗng là sự thỏa mãn và đầy đủ. Chúng ta cảm biết mình rất thỏa mãn với Chúa. Chúng ta đầy đủ trong sự hiện diện của Ngài, không còn đói khát nữa. Thứ hai, trái với sự tối tăm, chúng ta cảm biết sự sáng. Cùng với sự thỏa lòng, chúng ta có ánh sáng soi sáng bên trong. Mọi ngõ ngách trong con người chúng ta đều đầy ánh sáng. Mọi phần đều trong suốt, không có gì mờ mờ, ảo ảo. Rồi ngược lại với tình trạng bứt rứt, chúng ta có sự bình an xoa dịu mọi nỗi bối rối, bực bội của chúng ta. Bình an và yên nghỉ, bình an và yên ủi, bình an và thỏa lòng là cảm nhận về sự sống bên trong. Không có cảm giác bất an hay mâu thuẫn. Thay vì yếu đuối, chúng ta cảm thấy mạnh mẽ; mạnh mẽ là cảm nhận khác về mùi sự sống. Chúng ta cảm thấy mình đầy dẫy sức lực và quyền năng sự sống. Có một động cơ sống động ở trong chúng ta, và dường như không phải chỉ một mã lực mà là bốn mã lực. Đôi khi chúng ta cảm thấy đó là máy một triệu mã lực. Ôi, chúng ta được tăng cường sức lực bên trong và đắc thắng mọi sự yếu đuối. Chúng ta không còn bận tâm vì nét mặt nặng nề của vợ mình nữa. Nếu bị vợ chỉ trích, chúng ta sẽ nói “Ha-lê-lu-gia!”. Các bà không làm chúng ta bực tức và nổi nóng nữa, vì chúng ta mạnh mẽ trong Chúa. Chúng ta không còn yếu ớt nữa, chúng ta đầy uy quyền và năng lực. Không một điều gì đánh ngã chúng ta được. Ngợi khen Chúa! Đây là cảm nhận về sự sống và sự bình an bên trong. Cuối cùng, thay vì bị đè nén, chúng ta được tự do. Nhờ sự sống tuôn tràn, chúng ta không những được giải phóng, tự do mà còn vượt lên trên mọi sự đè nén. Không một điều gì có thể đè bẹp chúng ta được. Càng gặp nhiều điều chán nản, chúng ta càng ở trên các từng trời!

Đây là cách chúng ta nhận biết sự sống và sự bình an. Chúng ta chỉ đơn giản nhận biết bằng cách cảm nhận, và chúng ta cảm nhận vì chúng ta có sự sống. Sự sống trong chúng ta là sự sống tuôn tràn. Nhờ sự sống luân lưu này, chúng ta ở trong sự hiện diện của Đức Chúa Trời. Vì vậy, sâu xa bên trong, chúng ta cảm biết mình thỏa mãn, được soi sáng, mạnh mẽ, yên ủi, nâng đỡ, tự do và vượt trên mọi sự. Càng ở trong mối tương giao của sự sống, chúng ta càng cảm nhận sự sống và càng cảm nhận sự sống, chúng ta càng vui hưởng sự tương giao của sự sống. Chúng ta liên tục kinh nghiệm chu kỳ này, nghĩa là càng tương giao trong sự sống, chúng ta càng nhận biết sự sống và càng nhận biết sự sống, chúng ta càng tương giao trong sự sống. Thật là tuyệt diệu! Ngợi khen Chúa!

Sự tương giao và cảm nhận về sự sống là kết quả phụ của sự phục sinh. Sự phong phú cốt yếu của sự sống phục sinh là chính Đức Chúa Trời, Đấng Christ như là sự sống, bản chất thần thượng, luật sự sống và sự xức dầu của Đức Thánh Linh. Những điều phong phú này phát sinh ra các kết quả phụ thuộc nhưng rất thực tế, đó là sự tương giao trong sự sống và cảm nhận về sự sống.