Thông tin sách

Gia Tể Của Đức Chúa Trời Tam Nhất

Tác giả: Witness Lee
Dịch từ bản tiếng Anh: The economy of God
ISBN:
Mua sách tại:

Đang đọc: Chương 15

Untitled Document

CHƯƠNG MƯỜI LĂM

NGUYÊN TẮC PHỤC SINH

Trong chương trước chúng ta đã xem xét mười hai điều thuộc về cõi sáng tạo cũ, mà điều đầu tiên là sự sống của các thiên sứ. Nhưng ở đây chúng ta cần phải vạch rõ rằng những thiên sứ không sa ngã là những thiên sứ không thuộc về cõi sáng tạo cũ. Dầu đã có một thời họ ở dưới sự lãnh đạo của Sa-tan, một lãnh tụ trước kia của tất cả thiên sứ, nhưng họ không bao giờ theo Sa-tan trong cuộc phản loạn; vì thế, họ được tách riêng khỏi cõi sáng tạo cũ. Chỉ có những thiên sứ bội nghịch đã theo Sa-tan mới trở thành một phần của cõi sáng tạo cũ mà thôi. Vì thế sự sống thiên sứ như được liệt kê [trong chương trước] tức là điều đầu tiên trong mười hai điều tiêu cực thuộc cõi sáng tạo cũ không bao gồm các thiên sứ thiện. Các thiên sứ sa ngã, sau khi phản loạn đã trở nên các nhà chấp chánh, các bậc cầm quyền, các nhà cai trị và các quyền lực ở các nơi trên trời (Êph. 1:21, 2:2, 6:12; Côl. 2:15). Các ác linh, được đề cập ở Ê-phê-sô chương 6, là những thiên sứ sa ngã. Đại đa số các thiên sứ không phản loạn không thuộc cõi sáng tạo cũ, tức là sự sáng tạo đã bị kết liễu qua sự đóng đinh của Đấng Christ.

Tuy nhiên, đối với dòng giống loài người thì không có trường hợp ngoại lệ như thế vì toàn thể nhân loại đã rơi vào sự phản loạn của ma quỷ. Sự phản loạn của dòng giống loài người bắt đầu với con người đầu tiên là A-đam và bao gồm tất cả con cháu của ông. Đối với thiên sứ thì có hai nhóm, một nhóm chưa bao giờ phản loạn và một nhóm đã phản loạn nhưng đối với dòng giống loài người thì chỉ có một loại mà thôi. Toàn thể dòng giống loài người đều do A-đam đại diện và ở dưới sự lãnh đạo của A-đam, vì thế, qua A-đam cả dòng giống loài người đều thuộc về cõi sáng tạo cũ mà cõi sáng tạo này đã bị sa ngã.

Thật thế, Sa-tan, tức là lãnh tụ của các thiên sứ phản loạn, thuộc về cõi sáng tạo cũ. Sa-tan lạm dụng quyền hành đã được ban cho hắn và lợi dụng quyền hành ấy để dựng nên vương quốc của mình (Mat. 12:26). Theo Ê-sai 14:12-14, Ê-xê-chi-ên 28:13, 14 và Lu-ca 4:5-7, từ ban đầu, Đức Chúa Trời đã chỉ định Sa-tan làm thiên sứ trưởng; vì thế; hắn đã nhận được một quyền hành nào đó từ Chúa. Chúa Jesus, khi bị cám dỗ trong đồng vắng, cũng đã nhận biết quyền hành ấy của Sa-tan. Dưới quyền cai trị của mình, Sa-tan đã gây dựng một vương quốc với một nhóm thiên sứ mà nhóm thiên sứ này cũng đã lạm dụng quyền hành và thế lực riêng của chúng.

Sau khi con người được tạo nên, Sa-tan đến và dụ dỗ con người phạm tội, và vì Tội [số ít] đã ở trong con người nên nhiều bông trái đã từ đó mà phát sinh, các bông trái này được gọi là những tội lỗi [số nhiều]. Sau sự sa ngã, Sa-tan đã lợi dụng tất cả nhu cầu mà con người phải cần đến để được tồn tại chẳng hạn như việc ăn mặc, nhà ở, cưới gả... Thật vậy, Đức Chúa Trời đã tạo ra các nhu cầu này để con người được tồn tại nhưng Sa-tan đã lợi dụng chúng để hệ thống hóa cả dòng giống loài người. Hệ thống này thuộc về Sa-tan và được gọi là thế gian.

Bởi vì Tội, các tội lỗi và thế gian nên sự chết đã vào trong dòng giống loài người và qua sự sa ngã [của con người] mà Sa-tan đã tiêm điều gì đó thuộc bản chất của hắn vào trong thân thể con người để làm hư hoại thân thể ấy, khiến thân thể ấy bị biến tính và trở nên xác thịt. Một hậu quả khác của sự sa ngã ấy là toàn bộ loài người đã bị biến đổi và trở nên “người cũ”. Thêm vào đó, hồn con người, dưới sự đe dọa và ảnh hưởng của xác thịt đã trở thành bản ngã. Hồn khi được tạo ra vốn tốt nhưng vì sự sa ngã [của con người] mà hồn ấy trở thành bản ngã.

Sa-tan là đầu của các thiên sứ và A-đam là đầu của phần còn lại trong sự sáng tạo, nhưng cả hai đại diện này đều đã phản loạn. Kết quả là toàn thể sự sáng tạo này đều bị ảnh hưởng và bị chi phối (La. 8:20-22 và Côl. 1:20) và cần được giải hòa bởi sự cứu chuộc của Đấng Christ.

SỰ CHẾT BAO-HÀM-TẤT-CẢ TRONG LINH ĐỜI ĐỜI

Tất cả những điều trên tạo nên cõi sáng tạo cũ, như chúng ta đã thấy, con người sa ngã trở nên chính trung tâm của cõi sáng tạo cũ. Tất cả mọi điều tiêu cực của toàn thể vũ trụ đều được gồm tóm và tập trung trong con người. Sa-tan với vương quốc của hắn và hệ thống thế gian, cùng với Tội, các tội lỗi, sự chết, bản ngã, xác thịt, người cũ, tất cả đều ở trong con người. Tất cả mọi điều thuộc cõi sáng tạo cũ, bao gồm tất cả những điều tiêu cực của vũ trụ này đều được tập trung trong con người sa ngã ấy.

Thế rồi Đấng Christ đã nhập thể như một con người. Christ mặc lấy trên chính Ngài không phải là một con người đơn giản nhỏ bé mà là một con người bao-hàm-tất-cả cõi sáng tạo cũ. Đó là lý do tại sao Đấng Christ đã nhập thể như một con người và với tư cách của con người, Ngài chịu đóng đinh trên thập tự giá dưới hình dạng của một con rắn. Trước khi lên thập tự giá Đấng Christ là một con người nhưng, trên thập tự giá, Ngài là một con người ở dưới dạng một con rắn. Hơn thế nữa, Đấng Christ đã trở nên Tội trên thập tự giá (2 Cô. 5:21). Khi Ngài ở trên thập tự giá, Đức Chúa Trời không những đặt tất cả tội lỗi của chúng ta trên Ngài nhưng cũng khiến Ngài trở nên Tội. Đức Chúa Trời đặt tất cả mọi vi phạm và mọi tội lỗi của nhân loại lên Đấng Christ và cũng vào chính lúc đó Ngài làm Đấng Christ trở nên Tội dưới hình dạng của Sa-tan. Bởi vì tất cả những điều tiêu cực trong vũ trụ đều gồm tóm và tập trung trong con người sa ngã, nên Đấng Christ bước vào trong con người ấy và đem con người nầy lên thập tự giá. Khi Ngài đem con người ấy lên thập tự giá, Ngài đã đem mọi điều tiêu cực của vũ trụ lên thập tự giá. Khi Ngài đưa con người này vào chỗ bị tiêu diệt, Ngài cũng kết liễu cõi sáng tạo cũ. Tất cả mười hai điều thuộc về cõi sáng tạo cũ đều chấm dứt bởi sự chết bao-hàm-tất-cả của Đấng Christ trên thập tự giá. Nếu chúng ta có một quan niệm thiên thượng và một cái nhìn thuộc linh thì chúng ta sẽ nhảy lên mà reo vang “Ha-lê-lu-gia”.

Những đoạn cuối cùng của sách Ê-xê-chi-ên cho chúng ta thấy kiến trúc của nhà Đức Chúa Trời, tức là đền thờ của Ngài. Nếu phác họa toàn thể đền thờ này trên giấy, người ta sẽ khám phá ra rằng bàn thờ, tức là biểu tượng của thập tự giá, đã được đặt vào ngay trung tâm của toàn bộ kiến trúc. Cả kích thước chiều dọc và chiều ngang của đền thờ này chỉ ra rằng vị trí của bàn thờ là ở ngay trung tâm của đền thờ Đức Chúa Trời. Điều này đáng được chú ý bởi vì nó mô tả sự chết bao-hàm-tất-cả của Đấng Christ tức là sự chết đã đem được toàn bộ cõi sáng tạo cũ đến chỗ kết liễu qua thập tự giá.

Sự chết bao-hàm-tất-cả này được hoàn tất bởi Linh đời đời. Chúng ta hãy đọc trong Hê-bơ-rơ 9:14: “Đấng Christ... nhờ Linh đời đời dâng chính mình không tì vít cho Đức Chúa Trời”. Sự chết bao-hàm-tất-cả của Đấng Christ xảy ra trong Linh đời đời. Từ ngữ Linh đời đời này, được Kinh Thánh đề cập đến chỉ có một lần. Khi Đấng Christ nhập thể như một con người, Ngài đã trở nên trung tâm của toàn thể sự sáng tạo bao gồm mọi điều tiêu cực trong vũ trụ và khi Đấng Christ đem con người sa ngã này lên chết trên thập tự giá, Ngài thực hiện điều đó trong Linh đời đời. Ngài kết liễu con người bao-hàm-tất-cả này trong một Linh đời đời, tức là Đấng không có khởi đầu và cũng không thể nào bị kết thúc được. Nói một cách khác, cái chết của Đấng Christ kết liễu tất cả mọi điều ngoại trừ Linh đời đời. Đấng Christ đem tất cả mọi điều tiêu cực lên thập tự giá với Ngài và thủ tiêu chúng tại đó, nhưng Ngài vẫn tồn tại như trước bởi vì Ngài ở trong Linh đời đời. Mặc dầu mọi điều đã bị kết liễu trên thập tự giá nhưng Linh của Ngài không bao giờ có thể bị kết liễu được. Vì thế, bởi Linh này mà Đấng Christ đã được làm cho sống lại. Với tư cách là con người, Đấng Christ đã đem mọi điều tiêu cực vào sự chết. Mọi sự ấy đều đi vào sự chết và đã bị kết thúc; chỉ có Linh đời đời đi qua sự chết và được tồn tại. Ấy là trong Linh này và bởi Linh này mà Đấng Christ đã được phục sinh.

La Mã 1:4 nói rằng Đấng Christ là “... Con Đức Chúa Trời với năng quyền, theo Linh của sự thánh khiết, nhơn sự từ kẻ chết sống lại”. Sự thánh khiết này có nghĩa gì? Và tại sao Kinh Thánh lại nói là Linh của sự thánh khiết thay vì Thánh Linh? Sự thánh khiết có nghĩa đơn giản là sự biệt riêng (phân rẽ). Khi Linh đời đời đi vào sự chết, Ngài đã là và cũng vẫn là Linh của sự biệt riêng (phân rẽ). Sự chết có thể kết thúc mọi điều khác, nhưng sự chết không thể nào tiêu diệt Linh đời đời này được; Ngài thì khác hẳn và tách biệt khỏi mọi sự. Ngài là Linh của sự thánh khiết, được thử nghiệm và xác quyết bởi sự sống lại từ kẻ chết. Tôi có thể bỏ vài cuốn sách và các món đồ khác vào thùng rác và đổ nó đi, nhưng nếu tôi quăng một người vào thùng rác, thì người đó sẽ nhảy ra ngay. Người ấy sẽ không chịu để bị thủ tiêu đâu vì người ấy khác hẳn với quyển sách. Nhờ nhảy ra khỏi thùng rác mà người ấy đã tách biệt chính mình khỏi các món đồ khác; anh trở nên một người được biệt riêng, được phân rẽ. Tương tự như thế, tất cả mọi điều như con người, Sa-tan, mọi sự đều đã được đưa đến thập tự giá và bị đặt vào chỗ kết liễu, duy chỉ có Linh đời đời, Linh ấy cũng đi đến thập tự giá và vào trong sự chết với Đấng Christ nhưng không hề bị tiêu diệt. Ngài là Linh của sự phân rẽ. Sự chết làm tất cả mọi điều gì nó có thể làm nhưng sự chết không thể nào nắm giữ Linh này lại được. Ấy là bởi Linh khác biệt này, tức là Linh của sự phân rẽ, mà Đấng Christ đã được phục sinh.

THỰC TẠI CỦA SỰ PHỤC SINH TRONG LINH ĐỜI ĐỜI

La Mã 8:11 nói rằng: “Nhưng nếu Thánh Linh của Đấng đã khiến Jesus từ kẻ chết sống lại ở trong anh em, thì Đấng đã khiến cho Christ Jesus từ kẻ chết sống lại cũng sẽ nhờ Linh Ngài ở trong anh em mà khiến thân thể hay chết của anh em được sống động”. Ai khiến Jesus từ kẻ chết sống lại? Ấy là nhờ Linh của sự phân rẽ. Linh nào khiến thân thể hay chết của anh em được sống động? Ấy là Linh phục sinh, là Đấng ở trong chúng ta. Điều này có nghĩa là thực tại của sự phục sinh và nguyên tắc phục sinh đều ở trong chúng ta. Nguyên tắc phục sinh là sự phân rẽ được thực hiện bởi Linh đời đời này, là Đấng không bao giờ bị sự chết tiêu diệt được.

Thấy được nguyên tắc phục sinh ở trong Linh đời đời của sự phân rẽ này rồi, chúng ta cần phải tự hỏi xem ngày nay Linh này đang ở đâu. Chúng ta phải nói rằng “Ha-lê-lu-gia, Ngài đang ở trong tôi!” Vì Ngài đang ở trong chúng ta nên nguyên tắc phục sinh cũng ở trong chúng ta. Nguyện Chúa mở mắt chúng ta để thấy được nguyên tắc thập tự giá và nguyên tắc phục sinh, tức là tất cả mọi sự đều đã bị sự chết kết liễu và Linh đời đời hiện đang ngự trong chúng ta. Nếu thấy được điều này thì chúng ta sẽ được vượt lên mọi sự. Chúng ta sẽ reo: “Ha-lê-lu-gia” mà không cần phải van xin, đòi hỏi hay khóc lóc. Lúc nào chúng ta cũng chỉ cần nói “Ha-lê-lu-gia”.

Giăng 11:25 cho chúng ta biết rằng chính Đấng Christ là sự phục sinh. Ma-thê, em gái người chết là La-xa-rơ, phàn nàn rằng Chúa đã đến quá trễ. Dường như đối với cô sự sống lại và sự sống là một vấn đề thuộc thời gian. Cô ấy lý luận rằng nếu Chúa đến sớm hơn thì anh cô không chết. Ngược lại Chúa bảo cô rằng trên thực tế, đây không phải là vấn đề của Đấng Christ. Chúa phán “Ta là sự phục sinh”. Hãy quên đi thời gian và không gian, bất cứ nơi nào Đấng Christ hiện diện và bất cứ khi nào Đấng Christ có mặt thì nơi đó luôn luôn có sự phục sinh.

Vào ngày Chúa sống lại, Ngài đến với các môn đồ, hà hơi trên họ mà nói rằng: “Hãy nhận lãnh Thánh Linh”. Chính Linh mà họ nhận lãnh bao gồm nguyên tắc và thực tại phục sinh của Ngài. Không có Linh này thì các môn đồ không thể nào có liên hệ gì đến sự phục sinh của Ngài được. Sự phục sinh của Đấng Christ là ở trong Linh ấy. Nếu chúng ta có Linh này thì chúng ta có thực tại của sự phục sinh; nếu chúng ta không có Linh này, chúng ta không có liên hệ gì đến sự phục sinh cả. Sự phục sinh chỉ là chính Đấng Christ; nguyên tắc và thực tại của sự phục sinh là Linh đời đời tức là Linh không bao giờ có thể bị kết liễu được. Linh đời đời này, không có khởi điểm cũng không có tận cùng, là nguyên tắc và thực tại của sự phục sinh. Tất cả những điều khác khi đem vào sự chết đều bị kết liễu nhưng chỉ có Linh đời đời là không thể nào bị sự chết cầm giữ hay tiêu diệt được. Đó là lý do tại sao sau khi sống lại Đấng Christ tức là sự phục sinh đã đến với các môn đồ Ngài và hà hơi trên họ, bảo họ hãy tiếp nhận hơi thở của Ngài tức là Linh đời đời, Linh của sự phân rẽ. Linh đời đời này, là nguyên tắc và thực tại của sự sống lại, đã vào trong các môn đồ và chính nguyên tắc và thực tại này bây giờ đang ở trong chúng ta.

Hai câu Kinh Thánh nữa sẽ giúp chúng ta hiểu thêm điều này. Trong Phi-líp 1:19 Phao-lô nói đến “sự ban trợ của Linh của Jesus Christ”. Dường như ông nói rằng: “Tôi đang ở tù, nhưng tôi không sợ, bởi vì trong tôi có nguyên tắc và thực tại của sự phục sinh. Sự phục sinh ở trong tôi là gì? Đó là Linh của Jesus với sự cung cấp dồi dào, bao-hàm-tất-cả, và đầy đủ mọi sự ”. Sau đó, trong Phi-líp 3:10 ông nói rằng: “Hầu cho tôi được biết Ngài và quyền năng của sự sống lại của Ngài”. Quyền năng của sự sống lại của Ngài là gì? Đó là sự ban trợ của Linh của Jesus. Nguồn ban trợ dồi dào, bao-hàm-tất-cả và đầy đủ mọi sự của Linh Jesus là quyền năng của sự sống lại của Ngài. Quyền năng và sự ban trợ này không gì khác hơn là Linh đời đời, Linh của sự phân rẽ. Ngày nay Linh này đang sống trong chúng ta. Như vậy đã đủ chăng? Chúng ta còn muốn gì hơn? Chúng ta nên nói “Ha-lê-lu-gia!” Chúng ta phải cảm tạ Ngài vì cớ thập tự giá của Ngài và chúng ta cũng ngợi khen Ngài vì cớ Linh của Ngài. Thập tự giá của Ngài đã kết liễu mọi điều tiêu cực, và Linh đời đời của Ngài hiện đang ngự bên trong chúng ta chính là quyền năng của sự phục sinh vậy.

Tóm lại chúng ta không bao giờ kinh nghiệm về thập tự giá trừ phi chúng ta ở trong Linh đời đời. Dù cho chúng ta có biết nhiều hay bàn luận nhiều về điều đó bao nhiêu đi nữa nhưng nếu không ở trong Linh đời đời thì chúng ta sẽ không bao giờ kinh nghiệm được quyền năng của thập tự giá. Càng sống và bước đi trong Linh đời đời của sự phân rẽ thì chúng ta càng ý thức được quyền năng tiêu trừ của thập tự giá. Không cần phải tính (kể) rằng chúng ta đã chết, đó chỉ là sự tự vận thuộc linh mà thôi. Mặc dầu nhiều Cơ Đốc nhân cố gắng tự vận thuộc linh hằng ngày, nhưng họ không bao giờ thành công cả. Nếu chúng ta chỉ sống và bước đi trong Linh, là liều thuốc bao-hàm-tất-cả ở trong chúng ta thì chúng ta sẽ kinh nghiệm được quyền năng tiêu trừ của thập tự giá. Vì nguyên tắc và thực tại của cả sự phục sinh và sự chết của Ngài đều nằm trong Linh đời đời, nên sự phục sinh cũng bao gồm hiệu quả của sự chết Ngài. Trong Linh đời đời này có yếu tố tiêu trừ tức là quyền năng tiêu trừ của thập tự giá.

Vì thế, một lần nữa, chúng ta ngợi khen Chúa. Hễ chúng ta ở trong Linh tổng-bao-hàm thì kinh nghiệm thập tự giá thuộc về chúng ta và thực tại của sự sống lại ở trong chúng ta. Chúng ta không cần phải làm gì cả mà chỉ cần nhận lãnh điều ấy bởi đức tin. Rồi thì nguyên tắc thập tự giá và nguyên tắc phục sinh sẽ trở nên thực đối với chúng ta trong Linh ngự bên trong. Chúng ta đã có Ngài ngự bên trong rồi. Chúng ta không cần phải cầu xin gì nữa, nhưng chỉ nên nhận lãnh Ngài, kinh nghiệm Ngài và vui hưởng Ngài. Sau đó chúng ta sẽ kinh nghiệm được sự tăng trưởng thực sự trong sự sống. Tôi có thể bảo đảm với anh em như vậy. Đây là khải tượng mà chúng ta cần thấy và nhận lãnh bởi đức tin.