Thông tin sách

Gia Tể Của Đức Chúa Trời Tam Nhất

Tác giả: Witness Lee
Dịch từ bản tiếng Anh: The economy of God
ISBN:
Mua sách tại:

Đang đọc: Chương 14

Untitled Document

CHƯƠNG MƯỜI BỐN

NGUYÊN TẮC THẬP TỰ GIÁ

Nhiều Cơ Đốc nhân biết phần nào về thập tự giá nhưng họ không hiểu rõ nguyên tắc thập tự giá. Nguyên tắc thập tự giá là gì? Theo Kinh Thánh, Đức Chúa Trời có hai cõi sáng tạo trong vũ trụ: cõi sáng tạo thứ nhất được gọi là cõi sáng tạo cũ và cõi sáng tạo thứ hai được gọi là cõi sáng tạo mới. Cõi sáng tạo mới được hình thành bằng cách kết liễu cõi sáng tạo cũ và bắt đầu một điều gì mới. Chỉ bởi kết liễu cõi sáng tạo cũ thì cõi sáng tạo mới mới có thể xuất hiện. Ấy là qua công tác của thập tự giá mà cõi sáng tạo cũ bị kết thúc và ấy là cũng qua thập tự giá mà cõi sáng tạo mới bắt đầu trong sự phục sinh.

NHỮNG ĐIỀU THUỘC VỀ CÕI SÁNG TẠO CŨ

Những yếu tố gì tạo nên cõi sáng tạo cũ? Điều thứ nhất trong cõi sáng tạo cũ là các thiên sứ với sự sống của thiên sứ và điều thứ nhì là con người với sự sống con người. Đây là hai loại hữu thể với hai loại sự sống. Vị thiên sứ trưởng là lãnh tụ của các thiên sứ, đã phản loạn chống lại Đức Chúa Trời và trở thành Sa-tan, có nghĩa là “kẻ nội thù của Đức Chúa Trời”. Sa-tan không những phản loạn nhưng còn cầm đầu cuộc phản loạn và dẫn dụ một số thiên sứ theo hắn chống lại Đức Chúa Trời. Theo Khải Thị 12, một phần ba thiên sứ tức các ngôi sao trên trời, đã theo Sa-tan. Những thiên sứ phản loạn này trở nên các quyền lực gian ác như các bậc chấp chánh, các quyền bính, thế lực và các bậc cầm quyền như được đề cập đến trong đoạn 1, 2 và 6 của sách Ê-phê-sô. Cuộc phản loạn của thiên sứ tạo ra điều thứ ba và thứ tư trong cõi sáng tạo cũ, đó là Sa-tan và vương quốc của hắn.

Bây giờ chúng ta sẽ tiếp tục nói vắn tắt về các điều khác của cõi sáng tạo cũ. Sau khi sáng tạo sự sống loài người, kẻ thù của Đức Chúa Trời cũng dụ dỗ con người chống lại Đức Chúa Trời. Hành động này làm cho một điều gì đó được tiêm vào trong sự sống con người – đó là Tội – chữ Tội được viết hoa, ở thể số ít và nhân cách hóa. Sự sống con người đã bị chính bản chất tội và tư tưởng của Sa-tan tiêm vào. Tội trong vũ trụ này được phát sinh do sự sống của thiên sứ đã sa ngã tiêm vào trong sự sống con người. Đức Chúa Trời không sáng tạo Tội nhưng nó được phát sinh bởi sự kết hợp bất hợp pháp giữa sự sống Sa-tan với sự sống con người. Vì thế, Tội là điều thứ năm của cõi sáng tạo cũ. Không những Tội (ở thể số ít) xuất hiện nhưng còn mang theo với nó nhiều tội lỗi. Vì thế, bông trái của Tội là các tội lỗi, là điều thứ sáu trong bảng liệt kê này, bao gồm sự nói dối, giết người, kiêu ngạo, tà dâm v.v... Tất cả những tội lỗi này đều phát sinh từ Tội.

Thế gian là điều thứ bảy. Chúa không sáng tạo thế gian. Chúa sáng tạo trái đất nhưng Sa-tan phát minh ra thế gian. Tội đã được phát sinh từ Sáng Thế Ký đoạn 3 nhưng mãi cho đến Sáng Thế Ký đoạn 4 một điều khác đã thêm vào với Tội, đó là thế gian được Sa-tan tạo ra. Thế gian là gì? Thế gian là hệ thống của toàn bộ sự sống con người dưới quyền Sa-tan. Nguyên ngữ Hi Lạp chữ “thế gian” là “kosmos”, có nghĩa là một “hệ thống”. Đức Chúa Trời sáng tạo con người cho Ngài nhưng bây giờ Sa-tan đã hệ thống hóa toàn thể nhân loại. Con người bây giờ không còn dành cho Đức Chúa Trời nữa nhưng hoàn toàn bị Sa-tan hệ thống hóa để dành cho Sa-tan.

Ngoài các điều kể trên, một điều nữa trong cõi sáng tạo cũ là sự chết, tức là hậu quả của Tội và những tội lỗi. Xác thịt là thân thể biến tính, bị nhiễm độc và hủy hoại bởi Sa-tan cũng thuộc về cõi sáng tạo cũ. Thân thể trở nên xác thịt do Tội, là sự hư hoại của Sa-tan. Con người cũ là một điều nữa, đó chẳng gì khác hơn là toàn thể con người bị Sa-tan hủy hoại. Thuở ban đầu, con người vốn được Đức Chúa Trời sáng tạo, bây giờ đã bị Tội làm hư hoại.

Kế đó là bản ngã. Hồn được Chúa sáng tạo nhưng đã trở nên bản ngã, bị xác thịt đe dọa và làm hư hoại. Ban đầu Đức Chúa Trời tạo nên thân thể là một thân thể tốt lành và thuần khiết nhưng nó đã bị bản chất tội của Sa-tan làm hư hoại và trở nên xác thịt. Cùng một nguyên tắc ấy, phần hồn vốn được tạo dựng thuần khiết và tốt lành nhưng sau đó bị ảnh hưởng bởi xác thịt. Nó bị xác thịt đe dọa và kiểm soát nên trở thành bản ngã. Cũng như Tội làm hư hoại thân thể và khiến nó trở nên xác thịt, thì xác thịt cũng ảnh hưởng, kiểm soát phần hồn và làm cho nó trở thành bản ngã.

Cuối cùng điều thứ mười hai là toàn cõi sáng tạo. Toàn cõi sáng tạo đã bị tàn phá và hư hoại bởi sự phản loạn của sự sống thiên sứ và sự vi phạm của sự sống con người. Điều này đem toàn cõi sáng tạo vào trong sự than thở vì ách nô lệ của sự hư nát (La. 8).

TRUNG TÂM CỦA CÕI SÁNG TẠO CŨ

Tổng hợp mười hai điều này là cõi sáng tạo cũ. Cõi sáng tạo cũ bao gồm rất nhiều điều. Nhưng chúng ta cần hiểu rõ điểm này là con người bị sa ngã đã trở thành trung tâm của cõi sáng tạo cũ. Con người liên hệ đến mỗi một điều trong mười hai điều của cõi sáng tạo cũ. Trước hết, Sa-tan vào trong con người và hiệp một với con người. Bao gồm với Sa-tan là vương quốc của hắn, vì Sa-tan ở trong con người cho nên vương quốc của Sa-tan cũng ở trong con người. Sa-tan là chúa của thế gian này, vì thế, cả thế gian ở trong Sa-tan thì cũng ở trong con người. Và đương nhiên là Tội và các tội lỗi hiện thân trong con người sanh ra sự chết. Xác thịt, con người cũ và bản ngã ở trong con người và con người đã là và vẫn là đầu của toàn cõi sáng tạo. (Theo Sáng Thế Ký đoạn 1 con người được chỉ định làm đầu của toàn cõi sáng tạo). Vì thế con người liên hệ đến toàn cõi sáng tạo, toàn cõi sáng tạo liên hệ đến con người và tập trung trong con người. Con người là trung tâm của cõi sáng tạo trong mọi phương diện. Con người gần như trở nên bao-hàm-tất-cả nhưng không với một ý nghĩa tốt. Nếu ai muốn gặp Sa-tan, không cần phải đến nơi nào đặc biệt – chỉ cần đến với con người sẽ gặp được Sa-tan. Nếu ai muốn thấy vương quốc của Sa-tan, không cần phải lên cung trăng – chỉ cần đến với con người sẽ gặp vương quốc của Sa-tan. Điều này cũng đúng đối với thế gian. Ở trong con người – là đại diện của cõi sáng tạo cũ – có Sa-tan, vương quốc của Sa-tan, thế gian, Tội, các tội lỗi, sự chết, xác thịt, con người cũ v..v... Chúng ta không phải là một con người nhỏ bé, mà ngược lại chúng ta là một con người vĩ đại, bao-hàm-tất-cả theo nghĩa xấu. Bây giờ, cả cõi sáng tạo tập trung trong con người.

SỰ KẾT LIỄU CỦA CÕI SÁNG TẠO CŨ

Ngợi khen Chúa, ngày kia, có một điều đã xảy ra: Đức Chúa Trời đã nhục hóa trong con người! Điều này có nghĩa là Đức Chúa Trời đặt toàn bộ cõi sáng tạo cũ trên chính Ngài. Thí dụ, Kinh Thánh nói rằng Đức Chúa Trời đã làm cho Đấng Christ trở nên Tội. “Tội” ở đây không được dùng theo thể số nhiều nhưng là “Tội” theo thể số ít (2 Cô. 5:21). Đức Chúa Trời cũng đặt tất cả các sự vi phạm của chúng ta trên Đấng Christ (Ês. 53:6), là Đấng “mang mọi tội lỗi chúng ta lên thân thể Ngài trên cây gỗ” (1 Phi. 2:24). Ngài “lấy hình dạng của xác thịt của tội” (La. 8:3). Hình dạng này là hình dạng của xác thịt và xác thịt con người này là xác thịt của tội. Giăng 1:14 nói rằng: “Lời trở nên xác thịt” có nghĩa là Ngài trở nên một con người. Khi Ngài trở nên một con người trong xác thịt, Ngài trở nên một con người trong xác thịt của tội vì vào lúc đó tội đã ở trong xác thịt con người rồi. Xác thịt đã trở nên xác thịt của tội và Chúa đã nhục hóa trong xác thịt này. Tuy nhiên, chúng ta phải cẩn thận vì nếu chúng ta nói rằng Ngài trở nên xác thịt giống y hệt như bản chất tội của chúng ta thì chúng ta sai lầm. Do đó La Mã 8:3 nói rằng Ngài chỉ trở nên hình dạng của xác thịt của tội, không phải là bản chất tội của xác thịt của tội.

Trong Giăng 3:14, chính Chúa Jesus bảo chúng ta là Ngài được tượng trưng bởi con rắn bằng đồng treo trên cây sào, là hình ảnh về thập tự giá. Rắn bằng đồng chỉ có hình dạng của con rắn chứ không có bản chất độc địa của rắn. Chúa Jesus được một nữ đồng trinh sinh ra để Ngài có được hình dạng của xác thịt tội lỗi nhưng Ngài không có gì liên hệ đến con người về phương diện bản chất tội của xác thịt. Chúng ta phải rất cẩn thận về vấn đề này. Khi Chúa bị làm cho trở nên tội, Ngài bị làm cho trở nên hình dạng của tội.

Không những Ngài mặc lấy con người trên chính Ngài nhưng Ngài cũng mặc Sa-tan, vương quốc của Sa-tan, thế gian, Tội, các tội lỗi, xác thịt v.v... trên chính Ngài. Ở đây, chúng ta lại phải cẩn thận. Chúa đã nhục hóa như một con người không phải như con rắn nhưng khi Ngài bị đóng đinh trên thập tự giá, Ngài bị đóng đinh như con người trong hình dạng của con rắn. Tại sao vậy? Bởi vì ở giai đoạn này, con người làm một với Sa-tan tức là con rắn. Vì thế, Chúa Jesus và ngay cả Giăng Báp-tít đều bảo người Pha-ri-si rằng họ là dòng dõi của con rắn và là dòng dõi rắn lục. Họ là dòng dõi của con rắn bởi vì họ có sự sống của con rắn, bản chất độc địa của rắn ở trong họ. Dưới mắt Đức Chúa Trời, những con người tội lỗi đó đều trở nên rắn. Nhưng về phần Chúa, khi nhục hóa như một con người, Ngài chỉ có hình dạng của xác thịt của tội, không có bản chất tội mà loài người tội lỗi có. Giống như con rắn bằng đồng treo trên cây sào, Chúa chỉ có hình dạng của con rắn chứ không có bản chất và chất độc của rắn.

Bây giờ chúng ta bàn đến thập tự giá. Trước hết, Đấng Christ mặc lấy một con người như vậy trên Ngài, là người bao-hàm-tất-cả cõi sáng tạo cũ, rồi đem con người đó lên thập tự giá. Tại đó, con người bao-hàm-tất-cả này đã bị đóng đinh. Điều này có nghĩa là tất cả mọi sự đều bị kết liễu. Đây là nguyên tắc của Thập tự giá. Qua cái chết như vậy, Đấng Christ đem con người lên thập tự giá và bằng cách ấy Ngài đem mọi sự vào chỗ kết liễu. Không những Đấng Christ bị đóng đinh tại đó, mà con người, thế gian, Sa-tan và vương quốc của hắn, Tội, các tội lỗi, con người cũ cũng vậy. Tất cả mọi điều thuộc cõi sáng tạo cũ được đem đến chỗ kết thúc qua thập tự giá của Đấng Christ. Chúng ta phải kinh nghiệm sự chết bao-hàm-tất-cả này.

Những câu Kinh Thánh sau đây khải thị nguyên tắc thập tự giá trong việc đem mọi điều thuộc về cõi sáng tạo cũ đến chỗ kết thúc.

1) Sự sống thiên sứ: Côl. 1:20

2) Sự sống con người: Ga. 2:20

3) Sa-tan: Hê. 2:14 và Gi. 12:31

4) Vương quốc của Sa-tan: Côl. 2:15 và Gi. 12:31

5) Tội: 2 Cô. 5:21 và La. 8:3

6) Các tội lỗi: 1 Phi. 2:24 và Ês. 53:6

7) Thế gian: Ga. 6:14 và Gi. 12:31

8) Sự chết: Hê. 2:14

9) Xác thịt: Ga. 5:24

10) Con người cũ: La. 6:6

11) Bản ngã: Ga. 2:20

12) Tất cả mọi sự hay cõi sáng tạo: Côl. 1:20

Giăng 12:31 nói rằng thế gian và chúa của thế gian là Sa-tan sẽ bị phán xét và đuổi ra. Việc này xảy ra lúc nào? Theo câu 24, việc này đã xảy ra khi Đấng Christ chết trên thập tự giá. Bởi sự chết của Ngài, thế gian đã bị đoán xét và chúa của thế gian bị đuổi ra. Hê-bơ-rơ 2:14 tuyên bố là Đấng Christ dự phần trong thịt và huyết hầu cho nhờ sự chết mà Ngài có thể diệt trừ kẻ cầm quyền sự chết tức là ma quỷ. Câu này mặc khải rằng nhờ sự chết trong thịt và huyết Đấng Christ đã phá hủy hay diệt trừ Sa-tan, là kẻ cầm quyền sự chết. Cô-lô-se 1:20 nói rằng Ngài giải hòa “mọi sự” với Ngài. Câu này chứng tỏ rằng không những con người sai quấy với Đức Chúa Trời nhưng tất cả mọi sự đều sai quấy với Đức Chúa Trời; nếu không thì không cần có sự giải hòa. Dựa theo văn mạch của đoạn này, toàn bộ cõi sáng tạo đều bị xử lý qua thập tự giá.

Chúng ta cần phải nhận thức sâu xa về cái chết của Đấng Christ trên thập tự giá. Cái chết này là một cái chết bao-hàm-tất-cả. Đó là lý do tại sao chúng ta phải kinh nghiệm sự chết ấy. Tất cả mọi điều chúng ta có, chúng ta là, chúng ta làm và mọi điều liên hệ với chúng ta đã được đem đến thập tự giá. Thập tự giá là kết cuộc của mọi điều liên hệ đến chúng ta. Mọi sự đã bị xử lý và đã bị đóng đinh trên thập tự giá. Thập tự giá là nền tảng duy nhất cho tất cả mọi điều chúng ta là và chúng ta có. Chúng ta phải đặt tất cả mọi điều trên thập tự giá, ấy là tri thức, sự khôn ngoan, khả năng của chúng ta v.v... Đó là nguyên tắc thập tự giá. Không có một nền tảng nào khác. Chúng ta có thể nghĩ là chúng ta rất “tốt”. Các bạn thanh niên đặc biệt thường luôn nghĩ tốt về mình: “Chúng tôi còn trẻ, chúng tôi tốt, chúng tôi không giống như mấy cụ”. Cho dầu chúng ta tốt như thế nào, chúng ta phải đến thập tự giá. Chúng ta phải bị đóng đinh và bị khai trừ. Chúng ta càng tốt chừng nào, chúng ta càng bị loại trừ chừng nấy. Đừng bao giờ hãnh diện là mình tốt. Dù là tốt hay xấu, chúng ta đều phải trải qua thập tự giá. Chúng ta không nên đánh giá mình sai lầm. Chỉ có một sự đánh giá mà thôi; đó là chúng ta phải đặt chính mình vào chỗ chết.

Trong Hội thánh không có điều gì thuộc về sự sáng tạo cũ cả. Hội thánh là con người mới, là cõi sáng tạo mới. Mọi sự cũ đều qua đi và mọi sự đều trở nên mới. Điều này có nghĩa là tất cả đã bị kết thúc trong sự chết và mọi sự đều trở nên mới trong sự phục sinh. Bây giờ chúng ta đã thấy nguyên tắc thập tự giá và trong chương kế tiếp chúng ta sẽ thấy nguyên tắc phục sinh. Chúng tôi tin rằng tâm trí chúng ta sẽ mở ra để thấy rằng mọi điều liên hệ đến chúng ta, dù tốt hay xấu đều phải bị đem đến chỗ chết. Sau đó sẽ có cách cho chúng ta bước vào sự phục sinh và vào cõi sáng tạo mới.