Thông tin sách

Gia Tể Của Đức Chúa Trời Tam Nhất

Tác giả: Witness Lee
Dịch từ bản tiếng Anh: The economy of God
ISBN:
Mua sách tại:

Đang đọc: Chương 12

Untitled Document

CHƯƠNG MƯỜI HAI

LOÀI NGƯỜI VÀ HAI LOẠI CÂY

Chương trình đời đời của Đức Chúa Trời, tức là gia tể của Ngài, được mặc khải cho chúng ta qua sáu mươi sáu sách của Kinh Thánh. Ngay phần đầu Kinh Thánh, chúng ta thấy Đức Chúa Trời tạo dựng loài người như là trung tâm của cả cõi sáng tạo nhằm mục đích bày tỏ chính Ngài. Trong gia tể của Ngài, Đức Chúa Trời đã định rằng loài người bày tỏ chính Ngài như là trung tâm của toàn thể vũ trụ.

LOÀI NGƯỜI TRUNG LẬP GIỮA HAI LOẠI CÂY

Trong Lời Đức Chúa Trời, ngay từ đầu, chúng ta thấy có hai cây: cây sự sống và cây kiến thức về điều thiện và ác (Sáng. 2). Để hiểu được chương trình của Đức Chúa Trời trong Kinh Thánh, chúng ta phải thật sáng tỏ về hai cây này và về những gì mà chúng tượng trưng. Sau khi Đức Chúa Trời sáng tạo loài người, Ngài đặt họ trước hai cây ấy. Trọn cả cuộc đời và bước đi của họ được minh họa bằng việc họ ăn uống hoặc cây này, hoặc cây kia. Đức Chúa Trời đã chỉ dạy con người một cách rất cẩn thận về việc họ ăn trái của hai cây này. Đứng trước hai cây, nếu hành động một cách đúng đắn, họ sẽ sống; bằng ngược lại, họ sẽ chết. Đây thật là một vấn đề sống chết. Sự việc họ sống và bước đi hoàn toàn tùy thuộc vào cách họ hành xử với hai cây này. Đức Chúa Trời chỉ dẫn con người một cách rõ ràng: nếu họ ăn cây thứ nhì, là cây kiến thức về điều thiện và điều ác, họ sẽ có sự chết, nếu họ ăn cây thứ nhất, họ sẽ có sự sống.

Hai cây này mang ý nghĩa gì? Dựa theo sự khải thị của toàn bộ Kinh Thánh, cây sự sống tượng trưng cho chính Đức Chúa Trời trong Đấng Christ, là sự sống của chúng ta. Cây sự sống là biểu tượng của sự sống Đức Chúa Trời trong Đấng Christ. Cựu Ước và Tân Ước nhiều lần mô tả Chúa Jesus là “cây”, hoặc là “nhánh cây”. Chúa có danh hiệu đặc biệt là “Nhánh cây” trong Ê-sai, Giê-rê-mi và Xa-cha-ri. Kinh Thánh cũng dùng nhiều loại cây để nói lên ý nghĩa Đấng Christ là phần thuộc riêng chúng ta và là niềm vui thỏa của chúng ta. Chẳng hạn như trong chương hai của sách Nhã Ca, Chúa Jesus được ví sánh với một cây táo: “Lương nhơn tôi ở giữa đám con trai. Như cây táo giữa những cây rừng. Tôi vui lòng ngồi dưới bóng người”. Ngài là bóng mát và chúng ta có thể ngồi dưới bóng mát ấy, dưới sự bao bọc và che phủ của Ngài và thưởng thức sự phong phú của Ngài, là trái của cây ấy. Một nơi khác ví sánh Đấng Christ như một loại cây là Giăng chương 15: “Ta là cây nho, các ngươi là nhánh...”

Cây thứ nhì, là cây kiến thức về điều thiện và điều ác, mang ý nghĩa gì? Cây này không tiêu biểu cho điều gì khác hơn là Sa-tan, tức là nguồn của sự chết. Cây thứ nhất là nguồn sự sống và cây thứ nhì là nguồn sự chết. Trong cả vũ trụ chỉ có Đức Chúa Trời là nguồn sự sống và chỉ có Sa-tan là nguồn sự chết. Thi Thiên 36:9 cho thấy Đức Chúa Trời là nguồn sự sống: “Vì nguồn sự sống ở nơi Chúa” và một câu Kinh Thánh khác cho thấy Sa-tan là nguồn sự chết, đó là Hê-bơ-rơ 2:14: “kẻ cầm quyền sự chết”. Quyền lực sự chết ở trong tay Sa-tan. Như thế, ngay từ buổi ban đầu, hai cây này tượng trưng cho hai nguồn: nguồn sự sống và nguồn sự chết.

Từ ban đầu đã có ba nhóm: Đức Chúa Trời, con người và Sa-tan. Loài người được Đức Chúa Trời tạo nên trong tình trạng vô tội, trung lập với sự sống và sự chết. Bởi vì họ có thể chọn sự sống hay sự chết, nên loài người ở vị trí trung lập. Đức Chúa Trời đứng trên nền tảng sự sống và Sa-tan trên nền tảng sự chết. Loài người được dựng nên có tính cách trung lập với Đức Chúa Trời và Sa-tan. Ý định của Đức Chúa Trời là con người vô tội và trung lập này sẽ nhận lấy Đức Chúa Trời vào trong chính mình để Đức Chúa Trời và con người, con người và Đức Chúa Trời sẽ được hòa lẫn, kết hợp làm một với nhau. Loài người sẽ chứa đựng Đức Chúa Trời là sự sống của họ và bày tỏ Ngài là mọi sự của mình. Khi ấy, loài người vốn được tạo dựng như trung tâm của vũ trụ, sẽ hoàn tất mục đích là bày tỏ Đức Chúa Trời một cách trọn vẹn. Tuy nhiên, loài người có thể bị cám dỗ để nhận lấy cây thứ nhì, là nguồn sự chết. Và kết quả là họ sẽ hòa lẫn với cây này. Nguyện chúng ta được mở mắt để thấy vấn đề của cả vũ trụ này, tức là một vấn đề không phải thuộc về đạo đức hay làm lành nhưng là vấn đề nhận lấy Đức Chúa Trời là sự sống, hoặc nhận lấy Sa-tan là sự chết. Chúng ta cần được giải cứu khỏi những hiểu biết về đạo đức và luân lý. Đây không phải là vấn đề điều thiện hay điều ác mà là nhận lấy Đức Chúa Trời, là sự sống hay nhận lấy Sa-tan, là sự chết. Điều quan trọng là chúng ta phải thấy rõ ba nhóm này! Đức Chúa Trời đứng về một phía. Ngài là nguồn sự sống, được tượng trưng bằng cây sự sống; Sa-tan đứng phía kia, là nguồn sự chết, được tượng trưng bằng cây kiến thức và A-đam đứng ở giữa, trung lập, với hai bàn tay đưa ra sẵn sàng đón nhận. A-đam có thể tiếp nhận Đức Chúa Trời bên tay mặt hay Sa-tan bên tay trái.

LOÀI NGƯỜI HƯ HOẠI BỞI CÂY SỰ CHẾT

Nhưng, như chúng ta đã biết, A-đam đã bị cám dỗ và nhận lấy nguồn thứ hai, là cây kiến thức vào trong mình. Đây không phải chỉ là vấn đề làm điều sai quấy. Không! Điều này nghiêm trọng hơn việc vi phạm luật pháp và quy định của Đức Chúa Trời rất nhiều. Ý nghĩa của việc A-đam ăn trái của cây kiến thức là ông đã nhận Sa-tan vào trong mình. Ông không ăn một cành cây mà ăn trái cây. Trái chứa đựng năng lực sinh sản sự sống. Chẳng hạn như khi trái đào được đem chôn xuống đất, chẳng bao lâu một cây đào nhỏ khác sẽ mọc lên. A-đam là “đất”. Khi ông ăn trái của cây kiến thức, ông đã tiếp nhận Sa-tan, là kẻ sau đó sẽ tăng trưởng trong ông. Ôi, đây không phải là chuyện tầm thường! Không bao nhiêu Cơ Đốc nhân biết được sự sa ngã của A-đam đến mức như vậy. Trái của Sa-tan đã gieo vào trong A-đam như một hạt giống gieo xuống đất; vì thế, Sa-tan lớn dần trong A-đam và trở nên một phần của ông.

Bây giờ chúng ta cần tìm xem A-đam đã tiếp nhận Sa-tan vào trong phần nào của mình. Không những Sa-tan đã vào trong A-đam khi ông sa ngã trong vườn Ê-đen nhưng hắn vẫn còn tồn tại trong dòng dõi loài người. Hắn ở nơi nào trong loài người? Như đã thấy trong những chương này, chúng ta là một bản thể gồm ba phần: linh, hồn và thân. Hãy xem hình ảnh minh họa này. Khi A-đam ăn trái của cây kiến thức, trái của cây ấy đã vào phần nào của con người ông? Dĩ nhiên nó đi vào thân thể ông vì ông đã ăn trái cây ấy. Mặc dầu điều này hợp lý, chúng ta cần có nền tảng Kinh Thánh để khẳng định là một điều gì đó của Sa-tan đã vào trong thân thể chúng ta. Xin đọc La Mã 7:23: “Nhưng tôi thấy có một luật khác chiến đấu với luật trong tâm trí tôi”. Chữ “một luật nữa” trong bản King James không phải là cách dịch đúng. Nên dịch là “một luật khác”. Nghĩa là một luật thuộc loại khác. Anh em có thể có ba luật thuộc cùng một loại. Chẳng hạn như luật thứ nhất và hai luật “nữa”. Nhưng tiếng Hi Lạp ở đây có nghĩa là một luật thuộc loại tương phản. “Nhưng tôi thấy trong chi thể tôi (các chi thể là những bộ phận của thân thể) có một luật khác chiến đấu với luật trong tâm trí tôi, bắt tôi làm tù nhân cho luật của tội vẫn ở trong chi thể tôi”, nghĩa là trong những bộ phận của thân thể tôi.

Luật của tội là gì? Phao-lô nói: “... không phải tôi làm điều đó nữa, mà là tội ở trong tôi” (La. 7:20) và “... nhưng không phải là tôi sống nữa, mà là Đấng Christ sống trong tôi” (Gal. 2:20). Ở đây chúng ta thấy có sự tương phản giữa “không phải tôi nữa, mà là tội” và “không phải là tôi, mà là Đấng Christ”. Đấng Christ là hiện thân của Đức Chúa Trời và tội là hiện thân của Sa-tan. Chữ “tội” trong La Mã chương 7 cần phải viết hoa vì nó được nhân cách hóa. Nó giống như một con người vì Tội có thể ở trong chúng ta và ép buộc chúng ta làm những điều nghịch lại với ý chí của mình (La. 7:17, 20). Nó còn mạnh hơn cả chúng ta. La Mã 6:14 chép: “Vì tội lỗi không chủ trị anh em được đâu”. Tốt hơn nên dịch như sau: “Vì Tội không có quyền làm chủ anh em” hoặc “Vì Tội không làm chúa của anh em được”. Tội có thể cai trị chúng ta; thế thì Tội phải là kẻ gian ác, là Sa-tan. Qua sự sa ngã, Sa-tan vào trong chúng ta như Tội và đang cai trị, làm hư hoại, bại hoại và làm chủ con người. Nhưng ở trong phần nào? Sa-tan ở trong các chi thể của thân thể con người.

Đầu tiên thân thể con người được Đức Chúa Trời tạo dựng rất tốt lành nhưng bây giờ đã trở nên xác thịt. Thân thể trong sạch vì đã được tạo dựng rất tốt lành nhưng khi bị Sa-tan làm hư hoại, thân thể trở nên xác thịt. Phao-lô nói: “... trong tôi, tức là trong xác thịt tôi, chẳng có điều gì tốt” (La. 7:18). Bởi sự sa ngã, Sa-tan đến cư ngụ trong thân thể chúng ta, làm cho thân thể chúng ta trở nên xác thịt tức là một thân thể bị hư hoại và tàn phá.

Sách La Mã dùng hai từ ngữ “thân thể của tội” (6:6) và “thân thể của sự chết” (7:24). Thân thể được gọi là “thân thể của tội” vì Tội ở trong thân thể. Thân thể trở nên nơi ở của Tội, mà Tội là hiện thân của Sa-tan. Vậy, còn “thân thể của sự chết” là gì? Nguồn và quyền lực của sự chết là Sa-tan. Tội là hiện thân của Sa-tan và sự chết là hậu quả hay hiệu quả của Sa-tan. Thân thể hư hoại, biến chất được gọi là “thân thể của tội” và “thân thể của sự chết” vì thân thể này trở thành nơi ở của Sa-tan. Cả tội và sự chết đều liên hệ đến Sa-tan. “Thân thể của tội” nghĩa là thân thể đầy tội lỗi, hư hoại và nô lệ cho Tội; “thân thể của sự chết” nghĩa là thân thể yếu đuối và đầy sự chết. Thân thể là một điều gì thuộc Sa-tan, ma quỉ, bởi vì Sa-tan ở trong thân thể này. Mọi dục vọng đều ở trong thân thể hư hoại này, là xác thịt. Lời Chúa bày tỏ rằng dục vọng là “tư dục của xác thịt” (Gal. 5:16). Xác thịt là thân thể hư hoại đầy dục vọng, là nơi ở của Sa-tan. Bây giờ anh em thấy sự sa ngã của loài người không chỉ là vấn đề loài người đã phạm một điều gì đó chống lại Đức Chúa Trời nhưng là loài người đã tiếp nhận Sa-tan vào trong thân thể mình. Từ khi loài người sa ngã, Sa-tan ngự trong họ. Điều này xảy ra khi loài người ăn cây thứ hai.

Qua cây thứ hai Sa-tan và loài người đã trở nên một nên Sa-tan nên không còn ở bên ngoài loài người nữa, nhưng ở bên trong họ. Vua chốn không trung, chính là Sa-tan đang hành động trong loài người bất phục (Êph. 2:2). Sa-tan vui mừng khoe khoang hắn đã thành công trong việc chiếm hữu loài người. Trong khi ấy Đức Chúa Trời vẫn ở bên ngoài loài người. Dường như Ngài nói rằng: “Ta cũng sẽ nhập thể. Nếu Sa-tan đã hành động để đem chính hắn vào trong con người, thì ta cũng sẽ vào bên trong con người và chính ta sẽ mặc lấy con người”. Anh em có thấy tình trạng phức tạp này không? Qua sự nhập thể, Đức Chúa Trời mặc lấy con người mà Sa-tan đã ở trong đó. Khi Đức Chúa Trời nhập thể như một con người, loại con người mà Ngài mặc lấy là con người đã bị bại hoại bởi Sa-tan. Vào thời điểm Chúa nhập thể, loài người không còn tinh khiết nữa nhưng đã bị hư hỏng, bại hoại bởi Sa-tan. Chúng ta hãy đọc La Mã 8:3: “Đức Chúa Trời đã sai chính Con Ngài trong hình dạng giống như xác thịt của tội”. Không phải là “xác thịt đầy tội lỗi” như được dịch trong bản King James, mà là “xác thịt của tội”. Khi Chúa Jesus nhập thể, Ngài đã “ở trong hình dạng của xác thịt của tội”. Không có tội trong Ngài, mà chỉ có “hình dạng của xác thịt của tội”. Tội ở trong con người bại hoại nhưng không có tội ở trong Chúa Jesus; chỉ có hình dạng của xác thịt của tội mà thôi. Cựu Ước minh họa điều này trong biểu tượng con rắn bằng đồng bị treo trên cây sào. Con rắn làm bằng đồng ấy tượng trưng cho Đấng Christ (Gi. 3:14). Khi Đấng Christ ở trên thập tự giá, Ngài là một con người theo “hình dạng” của con rắn. Con rắn là Sa-tan, là ma quỉ, kẻ thù của Đức Chúa Trời nhưng khi Đấng Christ nhập thể làm người, Ngài có cả hình dạng của xác thịt tội lỗi, tức là giống như hình dạng của Sa-tan. Bất cứ ai cũng thấy điều này hơi khó hiểu. Đây là một điều khá phức tạp. Tôi xin tóm tắt lại. Loài người được tạo dựng tinh khiết nhưng một ngày kia Sa-tan vào trong loài người để chiếm hữu họ. Sa-tan mừng rỡ nghĩ rằng hắn đã thành công trong việc chiếm hữu con người. Sau đó, Đức Chúa Trời mặc lấy con người vốn đã có Sa-tan bên trong.

LOÀI NGƯỜI ĐƯỢC GIẢI THOÁT KHỎI CÂY SỰ CHẾT

Sau khi Đức Chúa Trời đã trở nên một người và mặc lấy con người vốn đã có Sa-tan bên trong lên chính mình Ngài, Ngài đem con người ấy lên thập tự giá. Sa-tan tưởng hắn đã thành công nhưng hắn chỉ làm cho Chúa tiêu trừ hắn một cách dễ dàng. Chẳng hạn như khi một con chuột chạy tự do trong nhà, chủ nhà không dễ gì bắt được nó. Nhưng khi ông đặt bẫy với một miếng mồi, con chuột sẽ bị dụ dỗ chụp miếng mồi ấy. Thoạt tiên con chuột nghĩ rằng nó đã thành công khi chụp được mồi. Nhưng khi nó nhận ra mình bị mắc bẫy thì đã trễ rồi. Thế là vì nó đã mắc bẫy, chủ nhà đến và giết nó một cách dễ dàng. Tương tự như vậy, A-đam trở thành cái bẫy để bắt Sa-tan. Sa-tan là con chuột “phá phách”, chạy lung tung khắp vũ trụ. Khi đến chiếm hữu loài người, hắn nghĩ rằng hắn rất thành công nhưng không biết mình đã rơi vào một cái bẫy. Sa-tan nghĩ rằng con người là nơi ở của hắn mà không biết rằng con người là một cái bẫy. Hắn tưởng con người là thức ăn của hắn mà không ngờ đó chỉ là một miếng mồi. Khi chiếm lấy con người hắn đã bị bắt và bị giam giữ trong con người. Kết cuộc là Chúa đã đến, mặc lấy con người lên chính Ngài để đem con người lên thập tự giá, để “nhờ sự chết mà Ngài có thể diệt trừ kẻ cầm quyền sự chết” (Hê. 2:14). Con người là một cái bẫy và ma quỉ đã bị mắc bẫy trong con người. Qua sự nhập thể, Đức Chúa Trời đã mặc lấy con người hư hoại trên chính Ngài và đem con người này đến chỗ bị hủy diệt trên thập tự giá. Đồng thời, Sa-tan trong con người sa ngã này cũng bị hủy diệt. Như vậy, bởi sự chết của Ngài trên thập tự giá, Đấng Christ đã hủy diệt ma quỉ. Đây là lý do tại sao Sa-tan sợ thập tự giá, và đây là lý do tại sao Chúa dạy chúng ta phải vác thập tự giá. Thập tự giá là vũ khí duy nhất để chúng ta đắc thắng Sa-tan.

Sa-tan ở đâu? Sa-tan ở trong tôi, trong xác thịt tôi. Nhưng bây giờ xác thịt tôi ở đâu? Xin xem Ga-la-ti 5:24: “... đã đóng đinh xác thịt với tà tình, tư dục của nó trên thập tự giá rồi”. Xác thịt của tôi, với Sa-tan bên trong, đã ở trên thập tự giá. Như vậy, Sa-tan đã bị giết chết trên thập tự giá. Ngợi khen Chúa! Nhưng đây đã là kết cuộc chưa? Thưa chưa, sau cái chết là việc chôn cất. Nhưng ngay cả mồ mả cũng chưa phải là hết! Sau khi chôn cất, là sự phục sinh. Dân Y-sơ-ra-ên đi vào Biển Đỏ cùng với Pha-ra-ôn và quân đội của ông ta nhưng dân Y-sơ-ra-ên đã sống lại từ trong nước sự chết mà không còn có Pha-ra-ôn với quân đội của ông ta nữa. Ông ta và quân đội của ông đã bị chôn dưới nước-sự-chết. Đấng Christ đem con người cùng với Sa-tan vào trong sự chết và mồ mả rồi đưa con người ra khỏi sự chết và mồ mả mà không có Sa-tan ra theo. Ngài đã bỏ lại Sa-tan chôn sâu trong mồ mả. Bây giờ con người phục sinh này hiệp một với Đấng Christ.

CON NGƯỜI PHỤC SINH BỞI CÂY SỰ SỐNG

Tôi xin hỏi anh em, anh em được tái sinh khi nào? Vào năm 1958? Như vậy là quá trễ. Anh em được tái sinh khi Đấng Christ phục sinh (1 Phi. 1:3). Là những người tin Ngài, khi Đấng Christ phục sinh, chúng ta cũng được phục sinh. Điều này được chứng minh trong Ê-phê-sô 2:5, 6: “Ngài đã làm cho chúng ta đồng sống động với Đấng Christ... và khiến cho chúng ta cùng sống lại với Ngài”. Vào lúc Đấng Christ phục sinh, chúng ta cũng được phục sinh với Ngài. Ôi, chúng ta phải ghi nhớ điều này! Con người bị hư hoại khi Sa-tan vào trong người. Nhưng bởi sự nhập thể của Ngài, Đức Chúa Trời đã đặt con người với Sa-tan bên trong lên chính mình Ngài, đem con người lên thập tự giá, hủy diệt con người với cả Sa-tan trên thập tự giá và chôn con người trong mồ mả. Rồi Ngài đem con người vào sự phục sinh. Qua sự phục sinh, con người và Đức Chúa Trời trở nên một. Bởi sự nhập thể, Đức Chúa Trời vào trong con người, và bởi sự phục sinh, con người và Đức Chúa Trời trở nên một. Bây giờ, Đức Chúa Trời ở trong linh con người.

Chúng ta phải vui mừng nhưng cũng đừng quá vui mừng. Vì sao? Bởi vì chúng ta phải vác thập tự giá hằng ngày. Bất cứ khi nào xác thịt chúng ta xa rời thập tự giá, chúng ta sẽ thấy Sa-tan sống động trở lại. Chúng ta phải nói “Ha-lê-lu-gia” vì Chúa Jesus ở trong linh mình nhưng chúng ta cũng phải cảnh giác vì mình vẫn còn ở trong xác thịt. Khi xác thịt lìa khỏi thập tự giá, ma quỉ sẽ sống động trở lại. Đây là lý do vì sao chúng ta phải luôn luôn sống trong linh và áp dụng thập tự giá cho xác thịt. Mặc dầu Sa-tan vào trong con người qua sự sa ngã nhưng hắn đã bị Chúa xử lý. Bây giờ bởi sự phục sinh, Chúa đang ở trong chúng ta. Từ nay về sau, trách nhiệm và công việc của chúng ta là không cố gắng làm bất cứ việc lành nào cả. Việc lành chỉ lừa dối và làm mù lòa chúng ta. Chúng ta chỉ nên đơn giản bước theo Chúa trong linh và áp dụng thập tự giá để xử lý xác thịt. Như vậy Sa-tan tự khắc sẽ bị tiêu trừ. Anh em hãy tập thực hành lẽ thật gồm hai phương diện này. Bước theo Chúa trong linh và làm xác thịt lẫn Sa-tan chết trên thập tự giá.

Vậy, kết quả sau cùng sẽ như thế nào? Đơn giản là như vầy: về một mặt sẽ có Giê-ru-sa-lem Mới và về mặt khác là Hồ Lửa. Giê-ru-sa-lem Mới là Đức Chúa Trời Tam Nhất hòa lẫn với những người được phục sinh và Hồ Lửa là sự hủy diệt sau cùng dành cho Sa-tan. Hồ Lửa là nơi dành cho Sa-tan. Tất cả những gì không liên quan đến Đức Chúa Trời Tam Nhất và con người phục sinh sẽ bị ném vào Hồ Lửa cùng với Sa-tan. Rồi chỉ sẽ có một cây, tức là cây sự sống, ở trong Giê-ru-sa-lem Mới. Cây kia sẽ ở trong Hồ Lửa. Đây là phần chung kết của toàn bộ Kinh Thánh. Kinh Thánh bắt đầu với ba nhóm nhưng sự hoàn thành sau cùng là Giê-ru-sa-lem Mới với cây đầu tiên ở tại trung tâm của thành phố ấy và con người phục sinh là sự biểu lộ của Đức Chúa Trời Tam Nhất. Cây thứ hai sẽ bị ném vào Hồ Lửa. Tất cả mọi sự và mọi người liên quan đến cây thứ hai sẽ chịu chung một số phận với Sa-tan trong Hồ Lửa.

Tóm lại, đối với chúng ta ngày nay, bức tranh này nói lên rằng đời sống Cơ Đốc nhân bình thường không có nghĩa là một đời sống làm các việc lành. Đời sống Cơ Đốc nhân bình thường chỉ là tiếp nhận Đấng Christ, sống bởi Đấng Christ và luôn luôn làm chết xác thịt với Sa-tan. Đây là sự bước theo Đấng Christ trong linh và làm cho chết xác thịt của chúng ta. Rồi sẽ đến một ngày Đức Chúa Trời Tam Nhất với con người phục sinh sẽ cùng là một sự biểu lộ duy nhất, đó là Giê-ru-sa-lem Mới với cây sự sống là trung tâm.