Thông tin sách

Gia Tể Của Đức Chúa Trời Tam Nhất

Tác giả: Witness Lee
Dịch từ bản tiếng Anh: The economy of God
ISBN:
Mua sách tại:

Đang đọc: Chương 11

Untitled Document

CHƯƠNG MƯỜI MỘT

PHÂN BIỆT LINH VỚI HỒN

“Vả, người thiên nhiên (người thuộc huyết khí, theo Kinh Thánh Việt Ngữ, bản nhuận chánh) không nhận được những sự thuộc Thánh Linh của Đức Chúa Trời; bởi sự ấy là ngu dại cho người, người cũng chẳng có thể biết được, vì phải phán đoán sự ấy cách thuộc linh” (1 Cô. 2:14).

“Thiên nhiên” ở đây là một từ ngữ quan trọng trong nguyên bản Hy lạp, nghĩa là “thuộc hồn”; vì thế “người thiên nhiên” thật ra nghĩa là “người thuộc hồn”. Câu sau đây trong cùng một chương Kinh Thánh bày tỏ một loại người khác. “Nhưng người thuộc linh có thể phán đoán mọi sự” (1 Cô. 2:15). Người thuộc hồn được đề cập đến trong câu 14 và người thuộc linh trong câu 15. Những câu này nói rõ người thuộc hồn không thể nhận được những điều thuộc linh của Đức Chúa Trời. Chỉ có người thuộc linh mới có thể nhận biết những điều ấy.

“Đoạn, Chúa Jesus phán cùng môn đồ rằng: Nếu ai muốn theo Ta, thì hãy từ chối mình, vác thập tự giá mình mà theo Ta. Vì hễ ai muốn cứu sự sống mình thì phải mất, còn hễ ai vì cớ Ta mà mất sự sống mình thì sẽ tìm lại được. Vì có ích lợi gì cho người nào, nếu được cả thế gian mà mất sự sống mình? Người lấy chi mà đổi lại sự sống mình?” (Mat. 16:24-26).

Có ba điều được nhấn mạnh trong câu 24, trước nhất là “từ chối mình,” kế đến “vác thập tự giá” và cuối cùng là “theo Ta”. Chữ “Ta” là Đấng Christ trong Đức Thánh Linh hiện đang ngự trong chúng ta. Trong câu 25 và 26, chữ “sự sống” chính là chữ “hồn” trong tiếng Hi lạp. Vì thế chúng ta có thể dịch: “Vì hễ ai muốn cứu hồn mình thì phải mất, còn hễ ai vì cớ Ta mà mất hồn mình thì sẽ tìm lại được. Vì có ích lợi gì cho người nào nếu được cả thế gian mà mất hồn mình? Người lấy chi mà đổi lại hồn mình?” Chúng ta phải mất hồn mình. Nói cách khác, chúng ta phải từ chối bản ngã.

“Đoạn, Ngài lại phán cùng mọi người rằng: Nếu ai muốn theo Ta, thì hãy từ chối mình, hằng ngày vác thập tự giá mình mà theo Ta. Vì hễ ai muốn cứu sự sống mình thì phải mất, còn hễ ai vì cớ Ta mà mất sự sống mình thì cứu được. Vì có lợi gì cho người nào, nếu được cả thế gian mà chính mình phải bị hư mất hoặc thiệt hại?” (Lu. 9:23-25).

Ở đây, Lu-ca thêm một chữ mà Ma-thi-ơ 16:24-26 không có, đó là chữ “hằng ngày”, nghĩa là một người phải “hằng ngày vác thập tự giá mình”. Những câu này cũng nói: “chính mình phải bị hư mất” thay vì nói: “mất hồn mình”. Vì thế điều này chứng minh chữ “hồn” trong Ma-thi-ơ chính là chữ “mình” hay “bản ngã” trong Lu-ca.

“Anh em ơi, nếu có người nào tình cờ vi phạm điều gì, thì anh em là kẻ thuộc linh hãy lấy lòng nhu mì mà sửa họ lại” (Gal. 6:1).

“Nguyện ân điển của Chúa chúng ta là Jesus Christ ở với linh của anh em” (Gal. 6:18).

“Nguyện ân điển của Chúa chúng ta là Jesus Christ ở với linh của anh em” (Plm. 25).

Những câu này dùng nhóm chữ: “linh của anh em”; vì vậy, đó chỉ về nhân linh.

“Vậy nếu Đấng Christ ở trong anh em, thì thân thể nhơn tội lỗi mà chết, còn linh nhơn sự công chính mà sống” (La. 8:10).

“Hầu cho điều công chính mà luật pháp buộc được thành tựu trong chúng ta, là kẻ chẳng noi theo xác thịt, nhưng noi theo Linh” (La. 8:4).

“Vậy, tôi nói rằng, hãy nhờ Linh mà bước đi, thì anh em hẳn chẳng làm trọn tư dục của xác thịt. Vì tư dục ưa muốn trái với Linh và Linh trái với xác thịt nên anh em không làm được điều mình muốn làm” (Gal. 5:16-17).

Bản Anh ngữ King James viết hoa chữ “Linh” trong các câu này, nhưng bản song ngữ Hi-Anh thì không. Câu này chỉ về linh con người.

ÔN LẠI GIA TỂ CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI

Một lần nữa, tôi ao ước được nói rõ về gia tể và trọng tâm của gia tể Đức Chúa Trời. Trong các chương trước chúng ta đã thấy rõ gia tể của Đức Chúa Trời là ban phát chính Ngài vào trong chúng ta. Ngài ban phát chính Ngài vào trong chúng ta bằng cách Cha hiện thân trong Con và Con được nhận biết trong Linh. Nói cách khác, Cha ở trong Con và Con ở trong Linh. Không phải chỉ Thân vị Con ở trong Linh, mà ngay cả công tác đã hoàn tất của Con cũng vậy. Vì thế, Đức Thánh Linh bao gồm: Đức Chúa Cha, Đức Chúa Con, bản chất thần thượng, bản chất loài người, cuộc sống con người của Đấng Christ cùng với sự chịu đựng những gian khổ của trần gian, hiệu lực sự chết của Đấng Christ, quyền năng phục sinh, sự thăng thiên và sự đăng quang của Ngài. Tất cả các yếu tố này được kết hợp lại thành “liều thuốc bao-hàm-tất-cả” trong Đức Thánh Linh. Qua Thánh Linh tổng-cung-ứng này mà sự đầy đủ của Đức Chúa Trời Tam Nhất được ban phát vào trong chúng ta.

Hiện nay Linh tổng-bao-hàm này ở trong linh chúng ta. Trong biểu tượng đền tạm hay đền thờ, có ba phần: hành lang, Nơi Thánh và Nơi Chí Thánh. Trong hình bóng Cựu-ước, vinh quang Sê-ki-na của Đức Chúa Trời và hòm bảng chứng được bày tỏ rất rõ là ở trong Nơi Chí Thánh. Vì thế, sự hiện diện của Đức Chúa Trời và Đấng Christ không ở hành lang hay trong Nơi Thánh nhưng ở trong Nơi Chí Thánh. Ba phần của đền thờ tương ứng với ba phần của con người: thân, hồn và linh. Kinh Thánh Tân-ước tuyên bố chúng ta là đền thờ của Đức Chúa Trời và Đấng Christ ở trong linh chúng ta. “Nguyện Chúa ở cùng linh của con” (2 Ti. 4:22). Có hai câu Kinh Thánh chứng minh ngày hôm nay Đức Thánh Linh đang hành dộng cùng với linh chúng ta: “Chính [Thánh] Linh cùng linh chúng ta đồng chứng rằng chúng ta là con cái của Đức Chúa Trời” (La. 8:16); “Còn ai liên hiệp với Chúa thì đồng một linh với Ngài” (1 Cô. 6:17). Chính Chúa là Linh, mỗi một chúng ta có linh và hai linh này hòa lẫn thành một linh. Điều này chứng minh ngày nay Chúa đang ngự trong linh chúng ta. Nếu muốn vui hưởng Đấng Christ một cách trọn vẹn, chúng ta phải biết phân biệt linh mình. Đây là lý do vì sao Hê-bơ-rơ 4:12 nói rằng linh của chúng ta phải được phân biệt với hồn. Thư Hê-bơ-rơ cũng khuyên chúng ta bước vào Nơi Chí Thánh, là nhân linh của mình. Nếu chúng ta muốn vui hưởng Đấng Christ như phần thần thượng của riêng mình, chúng ta phải biết cách tiến vào Nơi Chí Thánh là nhân linh chúng ta.

Trong những thế kỷ gần đây, có nhiều tác phẩm viết về thư Hê-bơ-rơ. Chúng tôi tin rằng tác phẩm tốt nhất là quyển Nơi Chí Thánh (The Holiest of All) của Andrew Murray. Tựa đề này rất đúng vì thư Hê-bơ-rơ bày tỏ cho chúng ta cách tiến vào Nơi Chí Thánh là nhân linh chúng ta, tức là nơi Đấng Christ đang ngự. Ấy là trong linh mà Đấng Christ là tất cả.

Nếu ao ước nhận lấy Đấng Christ, chúng ta cần biết nơi Ngài đang cư ngụ. Anh em có thể nói Ngài đang ở trên trời. Đương nhiên điều này rất đúng. Nhưng nếu Ngài chỉ ở trên trời, làm sao chúng ta vui hưởng Ngài trên đất được? Ngợi khen Chúa, Ngài không những ở trên trời, nhưng đồng thời cũng ở trong chúng ta. Điện ở trong nhà anh em cũng giống như điện của nhà máy phát điện ở vùng xa xôi. La Mã 8:34 nói rằng Đấng Christ ngự trên trời tại bên hữu Đức Chúa Trời, nhưng cũng đoạn đó lại nói rằng Đấng Christ ở trong chúng ta (c. 10). Chương này nói chính Đấng Christ ở trên trời cũng là Đấng Christ ở trong chúng ta. Nếu Ngài chỉ ở trên trời và không ở trong chúng ta, làm sao chúng ta kinh nghiệm và vui hưởng Ngài được? Ngợi khen Chúa, ngày nay Đấng Christ không chỉ ở trên trời mà còn ở trong linh chúng ta.

Đấng Christ ở trong linh chúng ta là trọng tâm của gia tể Đức Chúa Trời. Gia tể của Đức Chúa Trời là ban phát chính Ngài, với tư cách là Đức Chúa Trời Tam Nhất tổng-bao-hàm vào trong con người và trọng tâm của gia tể ấy là Đấng Christ ngự trong linh chúng ta. Bất cứ khi nào chúng ta quay vào linh mình, chúng ta gặp Đấng Christ tại đó. Cũng như điện đã truyền vào nhà và khi muốn sử dụng, tôi phải làm gì? Dĩ nhiên câu trả lời đơn giản là mở công tắc. Công tắc của chúng ta là linh mình. Nhiều Cơ Đốc nhân học thuộc lòng Giăng 3:16, nhưng họ bỏ quên 2 Ti-mô-thê 4:22: “Chúa ở cùng linh con” là câu Kinh Thánh cũng quan trọng y như Giăng 3:16 vậy. Đức Chúa Trời yêu thương chúng ta đến nỗi đã ban Con Một của Ngài và chúng ta đã tiếp nhận Ngài (Gi. 1:12). Chúng ta đã tin và nhận Ngài, nhưng Ngài ở đâu? Ngài đi vào phần nào của chúng ta? Trong nhiều năm, chúng ta có Của Báu này, nhưng đã bỏ qua sự kiện Ngài ở trong linh chúng ta. Ngợi khen Ngài, bây giờ chúng ta biết Đấng Christ, Con Một của Đức Chúa Trời, ở trong linh chúng ta.

CHỐI BỎ HỒN

Mặc dầu Chúa ở trong linh chúng ta, linh chúng ta lại gắn rất chặt với hồn. Đây là lý do vì sao tác giả thư Hê-bơ-rơ nói rằng linh chúng ta phải bị chia cắt khỏi hồn. Tủy nằm trong xương và xương phải vỡ ra để chúng ta thấy được tủy. Tương tự như vậy, hồn bọc kín phần linh, tức là nơi Đấng Christ ngự, phải bị tan vỡ thì linh mới được bày tỏ ra. Vì lý do này nhiều lần Chúa bảo chúng ta phải chịu mất hồn mình và chối bỏ bản ngã. Trong cả bốn sách Phúc âm, Chúa Jesus khuyên chúng ta phải chịu mất hồn, buông bỏ hồn và chối từ bản ngã. Hồn phải bị chối bỏ vì nó che kín linh. Chỉ có một cách đụng đến tủy là đập vỡ xương và khớp xương. Chúa ở trong linh chúng ta và ân điển Ngài ở trong linh chúng ta, nhưng con đường đến với Ngài là hằng ngày chúng ta phải phá vỡ hồn.

Hồn là gì? Như chúng ta đã nêu rõ, hồn chỉ là bản ngã. Bản ngã chính là trung tâm của con người và là chính con người. Chính bản ngã phải bị loại trừ. Chúng ta không nên loại trừ người khác và treo người khác lên thập tự giá mà phải treo hồn mình lên thập tự giá. Nếu ai muốn theo Chúa Jesus, người ấy phải từ bỏ sự sống thuộc hồn của mình và vác thập tự giá mình hằng ngày. Không phải chỉ hôm qua, hôm nay, nhưng mỗi ngày chúng ta phải áp dụng thập tự giá cho hồn mình. Nhiều Cơ Đốc nhân không có gì khác hơn bản ngã của họ. Từ đầu đến cuối chỉ là một chữ tôi... tôi... tôi. Nhưng đời sống Cơ Đốc nhân “không còn là tôi nữa, nhưng Đấng Christ sống trong tôi”. Làm sao có thể “không còn là tôi, nhưng là Đấng Christ?” Bằng cách để “tôi” bị đóng đinh. Tôi đã bị đặt trên thập tự giá và thập tự giá bây giờ ở trên tôi. Tôi đã bị loại trừ, vì thế tôi không còn nữa. Khi còn là một Cơ Đốc nhân trẻ tuổi, bất cứ lúc nào nói chuyện, tôi cũng dùng chữ “tôi”. Nhưng ngợi khen Chúa, trong những ngày này tôi không dám dùng chữ “tôi” mà luôn luôn dùng chữ “chúng ta”. Không chỉ có “tôi”, mà còn nhiều người khác, kể cả Đấng Christ!

Nếu ai muốn theo Đấng Christ, người ấy phải làm ba điều: chối bỏ “cái tôi”, vác thập tự giá hằng ngày và đi theo Đấng Christ, là Đấng bây giờ không những ở trên trời mà còn ở trong linh chúng ta . Khi chúng ta chối bỏ bản ngã và áp dụng thập tự giá, theo Chúa là một điều dễ dàng. Chối bỏ chính mình nghĩa là chúng ta quay khỏi chính mình và hướng về linh. Khi ấy chúng ta sẽ gặp gỡ Đấng Christ trong linh. Vì sao bốn sách Phúc âm bảo chúng ta chối bỏ hồn một cách tiêu cực trong khi về sau tất cả các thư tín đều khuyên chúng ta phải tích cực sống và làm mọi điều trong linh? Bởi vì ngày nay, Chúa Jesus ở trong linh và ân điển Ngài ở trong linh. Đi theo Đấng Christ là vấn đề điều chỉnh linh và đây là trọng tâm của gia tể Đức Chúa Trời. Ôi! Một lần nữa chúng ta cần nhấn mạnh đến trọng tâm của gia tể Đức Chúa Trời! Tất cả chúng ta đều phải sáng tỏ rằng chương trình đời đời của Đức Chúa Trời là ban phát chính Ngài vào trong linh chúng ta. Ngài đã làm xong điều này, vì hôm nay Ngài ở trong linh chúng ta để trở nên sự sống và mọi sự cho chúng ta. Mọi nhu cầu của chúng ta đều được thỏa đáp trong Linh kỳ diệu này, là Đấng đang ngự trong linh chúng ta.

CỨ Ở TRONG LINH

Sau khi được cứu, chúng ta đã tiếp nhận quá nhiều sự dạy dỗ của tôn giáo. Chúng ta được dạy nhiều điều chẳng hạn như: Đức Chúa Trời là Đấng Sáng Tạo còn chúng ta là vật thọ tạo; chúng ta phải kính sợ Ngài, phục vụ Ngài và làm vui lòng Ngài; chúng ta phải hết sức cố gắng làm những điều tốt; và chúng ta phải làm sao để tôn vinh Danh Ngài. Chúng ta đã nhận những sự dạy dỗ đại loại như vậy. Những sự dạy dỗ này không có gì sai; theo một ý nghĩa, đây là những điều tốt. Nhưng chúng không liên hệ gì đến trọng tâm của gia tể Đức Chúa Trời.

Nhiều người trong chúng ta cũng nhận những sự dạy dỗ về đạo đức, chẳng hạn như: chúng ta phải tốt, khiêm nhường, kiên nhẫn, tử tế, yêu thương; chúng ta không được nóng giận, chúng ta phải kính trọng cha mẹ; chồng phải yêu thương vợ và vợ phải phục tùng chồng. Đây là những sự dạy dỗ tốt và có tính cách đạo đức.

Nhưng anh em hãy nghe điều Chúa dạy chúng ta: “Hãy cứ ở trong ta, ta cũng ở trong các ngươi. Ta là cây nho, các ngươi là nhánh. Vì là các nhánh, các ngươi phải ở trong ta”. Hãy quên hết mọi sự dạy dỗ thuộc tôn giáo và đạo đức. Chỉ hãy nhớ một điều: anh em là nhánh của Đấng Christ. Hãy cứ ở trong Ngài và để Ngài ở trong anh em. Nhưng nếu muốn ở trong Đấng Christ, trước hết chúng ta phải biết Ngài ở đâu đã. Nếu muốn sống trong một căn nhà, trước hết, chúng ta phải biết căn nhà ấy ở đâu đã. Chúng ta có thể nào ở trong Đấng Christ bằng cách ở trong tâm trí hay tình cảm không? Không, chúng ta chỉ có thể ở trong Ngài bằng cách ở trong linh. Chính Chúa và ân điển Ngài ở trong linh chúng ta. Vì thế để có thể ở trong Đấng Christ, chúng ta phải nhận biết linh mình. Khi chúng ta ở trong Ngài trong linh của mình, Ngài sẽ có cơ hội chiếm hữu chúng ta. Sau đó Ngài sẽ có nền tảng để đổ đầy và đầy dẫy chúng ta. Tất cả những sự giàu có của Ngài sẽ được thực hiện qua linh chúng ta và chúng ta sẽ kết quả để tôn vinh Ngài. Đây không phải là một sự dạy dỗ có tính cách tôn giáo hay đạo đức; đây là sự sống Đấng Christ.

Quyển sách này không nhằm ý định dạy dỗ hay làm cho chúng ta ngoan đạo hơn hay đạo đức hơn. Không phải thế, quyển sách này giúp chúng ta ý thức được mục đích vĩnh cửu của Đức Chúa Trời là ban phát chính Ngài vào trong chúng ta như là phần duy nhất, là sự sống và là mọi sự của chúng ta. Vì thế, chúng ta hãy sống bởi Ngài và vui hưởng Ngài là mọi sự của mình. Bí quyết hay là trọng tâm ở đâu? Ở trong linh chúng ta. Một Đức Chúa Trời vô hạn, kỳ diệu, bao-hàm-tất-cả như vậy đã giới hạn chính Ngài để ở trong linh chúng ta. Chúng ta nhỏ bé và giới hạn biết bao, thế nhưng Đức Chúa Trời ở trong chúng ta, cư ngụ trong linh chúng ta. Đây không phải vấn đề dạy dỗ một người trở nên ngoan đạo hay đạo đức, mà là Đức Chúa Trời Tam Nhất trở nên mọi sự cho chúng ta trong linh của mình. Vì thế, chúng ta phải học tập nhận biết linh, chối bỏ hồn mình luôn luôn và liên tục quay trở về linh. Chúng ta phải quên hoàn cảnh chung quanh và ở trong Ngài, để Ngài ở trong chúng ta. Khi ấy, bông trái sẽ là sự thể hiện bên ngoài của sự sống bên trong, tức là chính Đấng Christ ở trong linh chúng ta.

Làm một Cơ Đốc nhân theo lề lối tôn giáo là thức dậy sớm và cầu nguyện như thế này: “Chúa ôi, con cảm tạ Ngài về ngày mới này. Hôm nay xin giúp con làm điều đúng và tránh điều sai. Chúa ôi, xin giúp con tôn vinh danh Ngài và làm theo ý muốn Ngài. Chúa ôi, Ngài biết tánh con hay nóng nảy. Xin giúp con không nổi nóng. Chúa ôi, kiên nhẫn và khiêm nhường thật tốt đẹp biết bao. Lạy Chúa, xin giúp con sống kiên nhẫn và khiêm nhường”. Có lẽ chúng ta không cầu nguyện giống y như vậy, nhưng trên nguyên tắc, đó là cách chúng ta đã cầu nguyện. Đây không phải là lời cầu nguyện thuộc linh, nhưng là lời cầu nguyện mang tính cách tôn giáo và đạo đức. Có lẽ anh em sẽ hỏi tôi: “Vậy thì mỗi sáng tôi phải cầu nguyện như thế nào?” Vâng, tôi đề nghị anh em nói như vầy: “Chúa ơi, con ngợi khen Ngài. Ngài là Đấng kỳ diệu cùng với Cha trong Linh, Ôi, Linh Ngài ở trong linh con thật vinh hiển biết bao! Chúa ôi, con ngửa trông Ngài, con ngắm xem Ngài, con thờ phượng Ngài! Con cảm tạ Ngài và ngợi khen Ngài! Con tương giao với Ngài”. Hãy quên sự ngoan đạo và chuyện làm lành lánh dữ đi. Suốt ngày, anh em sẽ ở trên các từng trời! Anh em không cần phải suy nghĩ: “Phải cẩn thận, đừng vội vàng, đừng nổi nóng”. Nhưng chỉ hãy cầu nguyện: “Chúa ơi, con không biết đến chuyện nóng giận, khiêm nhường, kiên nhẫn, điều này điều kia gì cả; con chỉ biết Ngài, Đấng Christ vinh hiển, Đấng Christ tổng-bao-hàm!” Hãy tương giao với Ngài, ngợi khen Ngài và hát Ha-lê-lu-gia! Rồi anh em sẽ thấy sự đắc thắng. Vào buổi tối, khi đến một buổi nhóm của Hội thánh, anh em sẽ ở trên các tầng trời. Anh em dễ dàng tuôn tràn linh mình ra làm cho linh của người khác cũng tuôn tràn. Đây là trọng tâm của gia tể Đức Chúa Trời.

Trách nhiệm của anh em là giữ mình không bị lệch trọng tâm này. Đây là một bản đồ với lời hướng dẫn rõ ràng. Anh em không cần phải bị lạc đường. Tại sao cứ phải bám lấy một chiếc xe ngựa trong khi ngày nay anh em đã có một chiếc máy bay phản lực và không phải chỉ là máy bay phản lực đâu, mà là một tên lửa. Ôi, tôi ao ước chỉ cho anh em biết tên lửa ấy ở đâu, ấy là ở ngay trong linh anh em. Nếu anh em quay về linh, còn hơn là đi xe hơi đời mới nữa! Cũng giống như đi máy bay phản lực! Thỉnh thoảng vào buổi sáng, giống như anh em đi tên lửa vậy! Anh em cảm thấy mình đang ở tầng trời thứ ba, vượt trên tất cả mọi sự! Đây không phải là chuyện đùa! Một Cơ Đốc nhân thật nên có những kinh nghiệm kỳ diệu như vậy về Đấng Christ. Khi anh em không thể chịu đựng được những hoàn cảnh khó khăn và áp lực chung quanh trở nên quá sức chịu đựng của mình, hãy quay về linh và nhìn xem Chúa Jesus. Anh em sẽ vượt lên trên hoàn cảnh, trỗi cao và đắc thắng. Mọi sự đều sẽ ở dưới chân anh em.

Nhiều lúc tôi gặp nan đề, không biết phải làm gì và quyết định như thế nào. Càng phân tích hoàn cảnh, tôi càng bối rối và khó xử. Thế rồi tôi nói: “Chúa ôi, xin cho con quên hết mọi điều này. Xin cho con quay về linh và nhìn xem Ngài”. Khi chúng ta làm như vậy, sự soi sáng của Chúa thật kỳ diệu! Đấng tổng-bao-hàm ở ngay trong linh chúng ta. Hãy cứ ở trong ta và ta ở trong các ngươi, đây chính là bí quyết. Khi chúng ta nhận biết linh, chúng ta có thể ở trong Ngài và khám phá Ngài là Đức Chúa Trời Tam Nhất tổng-bao-hàm. Ngài là Linh tuyệt diệu cung-ứng-tất-cả, bao-hàm-tất-cả, đang ở trong linh chúng ta. Khi nào chúng ta quay về linh để tiếp xúc với Ngài, chúng ta ở trong sự sáng, chúng ta ở trong sự sống, chúng ta ở trong quyền năng, chúng ta ở trên các tầng trời, chúng ta với Đức Chúa Trời Tam Nhất và Đức Chúa Trời Tam Nhất với chúng ta. Thật là kỳ diệu! Đây không phải là lời giảng dạy suông, mà là lời làm chứng chân thật về những gì tôi luôn vui hưởng và kinh nghiệm. Hãy học nhắm đúng mục tiêu gia tể của Đức Chúa Trời và đừng bao giờ lạc hướng. Luôn luôn giữ lấy trọng tâm này để tương giao với Ngài, nhìn xem Ngài, chiêm ngưỡng Ngài và phản chiếu Ngài hằng ngày bằng cách chối bỏ hồn và vận dụng linh.