Thông tin sách

Gia Tể Của Đức Chúa Trời Tam Nhất

Tác giả: Witness Lee
Dịch từ bản tiếng Anh: The economy of God
ISBN:
Mua sách tại:

Đang đọc: Chương 5

Untitled Document

CHƯƠNG NĂM

CÁC THÂN VỊ CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI VÀ CÁC PHẦN CỦA CON NGƯỜI

“Nếu Phúc âm của chúng tôi còn che khuất, là chỉ che khuất cho những người bị hư mất thôi. Vì thần của đời này đã làm mù tâm trí của kẻ vô tín, để sự sáng chói của Phúc âm vinh hiển của Đấng Christ, là hình ảnh của Đức Chúa Trời, không chiếu đến họ. Vì chúng tôi không rao giảng chính mình, nhưng rao giảng Christ Jesus là Chúa, và chính mình vì cớ Jesus mà làm tôi mọi cho anh em. Vì Đức Chúa Trời là Đấng có phán: ‘Sự sáng phải từ sự tối tăm soi ra’, cũng đã soi vào lòng chúng tôi, để khiến tri thức về vinh hiển của Đức Chúa Trời ở nơi mặt Jesus Christ sáng chói ra. Nhưng chúng tôi đựng của báu này trong bình đất, để tỏ ra quyền năng lớn lao vượt bực này là thuộc về Đức Chúa Trời, không phải từ chúng tôi” (2 Cô. 4:3-7).

Những câu Kinh Thánh này cho chúng ta biết Sa-tan, tức là thần của đời này, đã làm mù tâm trí của kẻ vô tín, e rằng “sự sáng của Phúc âm vinh hiển của Đấng Christ” sẽ chiếu trên họ. Kẻ thù sợ sự chiếu sáng của “Phúc âm vinh hiển” của một Đấng Christ như vậy. “Phúc âm vinh hiển của Đấng Christ” trong câu 4 tương đương với “tri thức về vinh hiển của Đức Chúa Trời” trong câu 6. “Của báu” đây là chính Đức Chúa Trời trong Đấng Christ chiếu rọi chính Ngài vào trong chúng ta là những bình chứa bằng đất.

Chúng ta đã thấy gia tể của Đức Chúa Trời và trọng tâm của gia tể Ngài. Chúng ta cũng đã nêu rõ điều chính yếu trong gia tể Đức Chúa Trời ấy là Đức Chúa Trời có ý định đem chính Ngài vào trong chúng ta. Ngài hành động để đem chính Ngài vào trong các phần khác nhau của chúng ta qua các Thân vị khác nhau của Ngài. Nếu đọc Kinh Thánh một cách kỹ lưỡng, chúng ta sẽ ý thức được đây quả là điều chính yếu. Tôi có gánh nặng về điều này, thậm chí tôi có thể nói với các con cái Chúa hàng trăm, hàng ngàn lần rằng: trong toàn cõi vũ trụ, Đức Chúa Trời không có ý định gì khác hơn là đem chính Ngài vào trong con người.

Chúa tạo dựng con người với mục đích gì? Chỉ với mục đích để con người làm một chiếc bình chứa đựng Ngài. Tôi thích dùng từ ngữ “bình chứa” vì rõ hơn chữ “bình”. Chúng ta thấy rõ điều này trong La Mã 9:21, 23 và 2 Cô-rin-tô 4:7, Chúa tạo nên chúng ta như những “bình chứa” của Ngài để chứa đựng Ngài. Chúng ta chỉ là những bình chứa trống không và Đức Chúa Trời có ý định trở thành nội dung duy nhất của chúng ta. Người ta cần chai để đựng nước uống và bóng đèn để chứa điện. Nếu nhìn các bình đựng nước và những bóng đèn điện, chúng ta sẽ thấy những vật chứa ngộ nghĩnh này là những vật dụng rất đặc biệt; chúng được chế tạo cho một công dụng đặc biệt. Loài người chúng ta cũng là những bình chứa đặc biệt vì chúng ta cũng được tạo nên với một mục đích riêng biệt. Một khi đã được chế tạo, bóng đèn phải chứa điện; nếu không chúng sẽ là vô nghĩa và vô dụng. Tương tự như thế, nếu những cái chai không chứa nước thì chúng cũng trở nên vô nghĩa. Loài người chúng ta đã được tạo nên để chứa đựng Đức Chúa Trời. Nếu chúng ta không chứa đựng Ngài và không nhận biết Ngài là nội dung của mình thì đó thật là một điều nghịch lý.

Dù học cao đến đâu, địa vị như thế nào, hay giàu có đến mức nào, cuộc đời chúng ta cũng vẫn vô nghĩa vì chúng ta được tạo nên để chứa đựng Đức Chúa Trời là nội dung duy nhất của chúng ta. Là những bình chứa, chúng ta phải tiếp nhận Đức Chúa Trời vào trong bản thể của mình. Mặc dầu những lời này có vẻ đơn giản, nhưng đây là những lời chính xác, cần thiết để làm sáng tỏ tư tưởng chính yếu của toàn bộ Kinh Thánh. Sự dạy dỗ cơ bản của toàn bộ Kinh Thánh đơn giản là như vầy: Đức Chúa Trời chính là nội dung và chúng ta là những bình chứa được tạo dựng để tiếp nhận nội dung này. Chúng ta phải chứa đựng Đức Chúa Trời và đầy dẫy Đức Chúa Trời.

CHA, CON, VÀ LINH

Để Đức Chúa Trời có thể đem chính Ngài vào trong chúng ta như nội dung của mình, Ngài phải hiện hữu trong ba Thân vị. Chúng ta không bao giờ có thể hiểu biết một cách đầy đủ huyền nhiệm về ba Thân vị của Đức Chúa Trời. Vài chỗ trong Kinh Thánh đã nói rõ Đức Chúa Trời là một Đức Chúa Trời duy nhất. 1 Cô-rin-tô 8:4, 6 và 1 Ti-mô-thê 2:5 đã tuyên bố điều này. Nhưng trong chương đầu của Sáng Thế Ký, đại danh từ được dùng để chỉ Đức Chúa Trời không ở thể số ít “Ta” mà ở thể số nhiều “Chúng ta”.

Xin chúng ta cùng đọc Sáng Thế Ký 1:26 và 27. “Chúng ta hãy tạo nên loài người theo hình ảnh Chúng ta và giống như Chúng ta... Đức Chúa Trời tạo nên loài người theo hình ảnh của Ngài”. Câu 26 nói: “theo hình ảnh của Chúng Ta” trong khi câu tiếp theo nói: “theo hình ảnh của Ngài”. Xin cho tôi biết Đức Chúa Trời là số ít hay số nhiều? Ai có thể giải thích được điều này? Chính Đức Chúa Trời dùng đại danh từ số nhiều để chỉ về mình: “Chúng ta hãy tạo nên loài người theo hình ảnh của Chúng ta”. Nếu anh em nói có nhiều hơn là một Đức Chúa Trời thì anh em là kẻ theo tà giáo vì Kinh Thánh nói chỉ có một Đức Chúa Trời. Trong cả vũ trụ này chỉ có một Đức Chúa Trời. Thế thì nếu chỉ có một Đức Chúa Trời, tại sao lại dùng đại danh từ số nhiều?

Tất cả những ai quen thuộc với tiếng Hê-bơ-rơ đều có thể cho chúng ta biết chữ “Đức Chúa Trời” trong Sáng Thế Ký chương 1 ở thể số nhiều. Chữ “Đức Chúa Trời” của câu Kinh Thánh đầu tiên trong tiếng Hê-bơ-rơ là Elohim, ở thể số nhiều: “Ban đầu, Đức Chúa Trời tạo nên...” Tuy nhiên, chữ “tạo nên” trong tiếng Hê-bơ-rơ là một vị ngữ ở thể số ít. Điều này rất lạ. Cấu trúc văn phạm của câu này là chủ từ số nhiều, nhưng động từ lại là số ít. Không ai có thể tranh luận về điều này vì nó được chứng minh trong tiếng Hê-bơ-rơ. Vậy, tôi xin hỏi: Đức Chúa Trời là một hay ba?

Xin chúng ta đọc Ê-sai 9:5. “Vì có một con trẻ sanh cho chúng ta, tức là một con trai ban cho chúng ta... Ngài sẽ được xưng là... Đức Chúa Trời Toàn Năng, là Cha Đời Đời”. Câu này không nói một con người toàn năng nhưng Đức Chúa Trời Toàn Năng. Một đứa bé được gọi là Đức Chúa Trời Toàn Năng. Tất cả các Cơ Đốc Nhân đều đồng ý với lời tiên tri trong câu này. “Con trẻ” được đề cập ở đây chỉ về một hài nhi được sinh ra trong máng cỏ tại Bết-lê-hem, là Đấng không những được gọi là Đức Chúa Trời Toàn Năng nhưng còn được gọi là Cha Đời Đời. Như một con trẻ sanh cho chúng ta, Ngài được gọi là Đức Chúa Trời Toàn Năng, và như một con trai ban cho chúng ta, Ngài được gọi là Cha Đời Đời (hay là Cha của cõi Vĩnh Cửu). Điều này rất lạ. Khi một đứa bé được gọi là Đức Chúa Trời Toàn Năng thì Ngài là một đứa bé hay là Đức Chúa Trời? Và khi một người con trai được gọi là Cha Đời Đời thì Ngài là Con hay là Cha? Dầu anh em cố gắng tìm hiểu, anh em vẫn không thể hiểu nổi. Anh em phải chấp nhận điều này như một sự kiện, trừ khi anh em không tin Kinh Thánh. Nếu anh em tin thẩm quyền của Kinh Thánh, anh em phải chấp nhận sự kiện này vì con trẻ ấy được gọi là Đức Chúa Trời Toàn Năng, nghĩa là con trẻ ấy là Đức Chúa Trời Toàn Năng; và vì Con được gọi là Cha, nghĩa là Con là Cha. Nếu con trẻ không phải là Đức Chúa Trời Toàn Năng, làm sao con trẻ ấy được gọi là Đức Chúa Trời Toàn Năng? Và nếu Con không phải là Cha, làm thế nào Con được gọi là Cha? Thế thì, chúng ta có bao nhiêu Đức Chúa Trời? Chúng ta chỉ có một Đức Chúa Trời vì cậu bé Jesus là Đức Chúa Trời Toàn Năng và Con là Cha Đời Đời.

Hơn nữa, 2 Cô-rin-tô 3:17 nói: “Chúa là Linh”. Theo sự hiểu biết của chúng ta thì ai là Chúa? Chúng ta đều đồng ý rằng Chúa là Chúa Jesus Christ. Thế nhưng câu này nói Chúa là Linh. Vậy Linh là ai? Chúng ta phải chấp nhận rằng Linh là Thánh Linh. Vì thế, Con được gọi là Cha và Con là chính Chúa, cũng là Linh. Điều này có nghĩa Cha, Con và Linh là một. Chúng ta nhấn mạnh điểm này vì nhờ các Thân vị khác nhau của Ngài mà Đức Chúa Trời mới có thể thi hành gia tể của Ngài. Nếu không có các Thân vị khác biệt này, tức là Thân vị của Cha, Thân vị của Con và Thân vị của Linh thì Đức Chúa Trời không bao giờ có thể đem chính mình Ngài vào trong chúng ta được.

Sách Ma-thi-ơ 28:19 nói: “Vậy, hãy đi, khiến muôn dân trở nên môn đồ Ta... làm báp-têm cho họ vào trong danh của Cha và của Con và của Thánh Linh”. Câu này không nói báp-têm họ vào trong danh của bất cứ một Thân vị thần thượng nào và cũng không nói “trong các danh” nhưng trong “danh (số ít) của Cha và của Con và của Thánh Linh”. Vì sao chúng ta cần được báp-têm vào trong danh của Cha và của Con và của Linh? Hơn nữa, nếu so với nguyên văn Hi Lạp, chúng ta sẽ khám phá giới từ “trong” được dùng trong bản King James, đúng ra là giới từ “vào trong” (eis). Vì vậy, câu này phải viết là “báp-têm vào trong danh” chứ không phải “trong danh”. Chính từ ngữ này cũng được dùng trong La Mã 6:3. “... báp-têm vào trong Đấng Christ”, đây là cách dịch đúng đắn. Tất cả những điều này có ý nghĩa gì?

Tôi xin minh họa như thế này: nếu anh em mua một trái dưa hấu rồi anh em định ăn và tiêu hóa trái dưa này. Nói cách khác, anh em có ý định đưa trái dưa này vào trong mình. Điều này phải được thực hiện bằng cách nào? Trước hết, anh em mua một trái dưa; sau đó, anh em cắt nó ra từng miếng, kế đến, trước khi trái dưa này vào trong bao tử anh em, anh em phải nhai nó ra nước. Vậy, thứ tự là: trái dưa, miếng dưa và sau cùng là nước dưa. Có phải ba điều này cũng chỉ là một không? Tôi tin rằng đây là sự minh họa tốt nhất về Đấng Tam Nhất. Hầu hết các trái dưa hấu đều lớn hơn bao tử của anh em. Làm thế nào anh em có thể nuốt một trái dưa lớn như vậy trong khi miệng và cổ họng anh em lại quá nhỏ bé? Trước khi nó trở nên vừa vặn để anh em có thể ăn được, nó phải bị cắt thành nhiều miếng. Sau đó, khi anh em ăn, nó sẽ trở thành nước dưa. Thế thì các miếng dưa có phải là trái dưa không? Và nước dưa có phải là trái dưa không? Nếu chúng ta nói không thì chúng ta là những người không biết gì cả.

Cha được ví như trái dưa; Con như những miếng dưa và Linh như nước dưa. Bây giờ anh em đã thấy điều tôi muốn nói: Cha không những là Cha mà cũng là Con. Con không những là Con mà cũng là Linh. Nói cách khác, trái dưa này là những miếng dưa chúng ta ăn và cũng là nước dưa trong chúng ta. Sau khi chúng ta ăn xong thì trái dưa biến mất. Ban đầu trái dưa ở trên bàn nhưng sau khi ăn thì trái dưa ở trong cả gia đình.

Sách Phúc âm Giăng đề cập đến Cha trong những chương đầu tiên; Con là sự biểu lộ của Cha được đề cập đến trong các chương tiếp theo và cuối cùng Linh được đề cập đến như hơi thở của Con trong chương 20 (câu 22). Chỉ một sách Phúc âm này đề cập đến Cha, Con và Linh. Anh em hãy đọc hết 21 chương của sách Phúc âm này. Trước hết, chúng ta đọc: “Ban đầu có Lời, Lời ở cùng Đức Chúa Trời và Lời là Đức Chúa Trời... Lời đã trở nên xác thịt, cư ngụ giữa chúng ta”. Lời này là chính Đức Chúa Trời, một ngày kia đã trở thành con người và ở giữa chúng ta, chưa phải ở trong chúng ta nhưng ở giữa vòng chúng ta. Rồi Ngài sống trên đất ba mươi ba năm rưỡi. Cuối cùng Ngài chết và đã sống lại. Điều này thật huyền nhiệm, lạ lùng và kỳ diệu; chúng ta không bao giờ thấu hiểu được. Vào buổi tối sau khi sống lại, Ngài đến với các môn đồ trong thân thể phục sinh. Mọi cánh cửa đều đóng nhưng Ngài đi vào phòng với thân thể của Ngài. Chúng ta không thể nào hiểu được điều này. Ngài đến một cách lạ lùng và huyền bí. Sau cùng Ngài thở vào trong các môn đồ và bảo họ nhận lãnh Thánh Linh. Chính hơi thở đó là Thánh Linh cũng giống như nước dưa từ trái dưa.

Tôi xin hỏi anh em, từ lúc đó, theo sách Giăng thì Chúa Jesus ở đâu? Sau khi Ngài đến gặp các môn đồ, sách Phúc âm này không đề cập đến việc Chúa Jesus lên trời. Vậy thì Đấng Kỳ diệu này ở đâu vào cuối sách Phúc âm Giăng? Cũng như trái dưa hấu ở trong chúng ta, Ngài ở trong các môn đồ qua Linh như hơi thở.

Gia tể của Đức Chúa Trời là đưa chính Ngài vào trong chúng ta nhờ ba Thân vị của Ngài. Ba Thân vị của Đức Chúa Trời Tam Nhất rất cần thiết cho chúng ta, vì nếu không có ba Thân vị này, Đức Chúa Trời không bao giờ có thể được đem vào trong chúng ta cả. Điều này cũng giống như ví dụ về trái dưa hấu. Nếu trái dưa không bị cắt ra và được hấp thụ như nước dưa, trái dưa ấy không thể nào được đưa vào trong chúng ta. Đức Chúa Trời được đem vào trong chúng ta nhờ ba Thân vị khác nhau của Ngài.

TÂM TRÍ, TẤM LÒNG VÀ HÌNH ẢNH

Bây giờ, chúng ta hãy trở lại với chính mình và xét xem, với tư cách là những bình chứa, chúng ta là gì? Đừng nghĩ rằng con người chúng ta rất đơn giản. Tôi tin chắc các bác sĩ y khoa có thể nói cho chúng ta biết cơ thể con người rất tinh vi và phức tạp. Con người không phải là một bình chứa đơn giản như một bình chứa nước; trái lại, con người gồm nhiều phần khác nhau. Vì vậy, chúng ta cần biết các phần khác nhau của con người cũng như ba Thân vị của Đức Chúa Trời để đụng đến trọng tâm của gia tể Đức Chúa Trời. Gia tể của Đức Chúa Trời có liên hệ đến ba Thân vị của Ngài, và trọng tâm của gia tể Đức Chúa Trời cũng liên hệ đến các phần khác nhau của chúng ta.

Phần lớn chúng ta đều biết lái xe hơi. Chúng ta không thể lái xe nếu không biết vài bộ phận của nó. Ít nhất chúng ta phải biết những bộ phận chính yếu để điều khiển xe chạy. Chẳng hạn chúng ta cần nhận dạng và định vị trí của những bộ phận như thắng, bộ phận sang số hay bộ phận làm nổ máy... Nếu chúng ta không biết các bộ phận này, chúng ta không thể lái xe được. Cũng vậy, muốn biết chúng ta chứa đựng Đức Chúa Trời bằng cách nào, chúng ta cần phải hiểu rõ những phần khác nhau của con người chúng ta.

Xin xem xét đoạn Kinh Thánh ngắn ngủi trong 2 Cô-rin-tô chương 4, chúng ta tìm được bao nhiêu phần của con người? Trong câu 4, chúng ta thấy tâm trí, và trong câu 6 chúng ta thấy tấm lòng. Ít nhất có hai phần là tâm trí và tấm lòng được tìm thấy trong đoạn này. Có lẽ anh em là Cơ Đốc Nhân đã lâu năm và cho đến bây giờ anh em vẫn không biết sự khác biệt giữa tâm trí và tấm lòng. Chúng ta đọc thấy tâm trí có thể bị kẻ thù làm cho mù lòa và tấm lòng có thể được ánh sáng Chúa chiếu rọi. Chúa của đời này làm mù lòa tâm trí của người vô tín nhưng Chúa chiếu rọi ánh sáng của Ngài vào lòng của các tín đồ. Có lẽ anh em nghĩ mình hiểu rõ Lời Chúa chép ở đây nhưng chắc chưa bao giờ anh em nghĩ rằng đây chỉ về hai phần của con người.

Trước khi định nghĩa tâm trí và tấm lòng theo Kinh Thánh, chúng ta hãy dùng một máy hình để minh họa. Máy chụp hình được chế tạo để thâu hình một sự vật. Chụp một tấm hình nghĩa là đem một điều gì đó vào trong máy. Khi đến thăm Tô-ky-ô, tôi dùng máy chụp hình để đem thành phố Tô-ky-ô vào trong máy. Ý định của tôi là đem những hình ảnh bên ngoài vào trong máy.

Để đem một hình ảnh vào trong máy tôi cần những gì? Có ba điều cần thiết nhất: ống kính bên ngoài, phim bên trong và ánh sáng. Với ba điều này, một sự vật có thể được đưa vào trong máy. Vài năm trước, khi đi du lịch trên xe lửa, tôi chụp vài tấm hình. Sau khi rửa phim, tôi thấy nhiều tấm bị trắng xóa. Tại sao vậy? Ấy là vì trong lúc vội vã, tôi quên mở nắp ống kính. Ống kính bị nắp che kín.

Lắm lúc, khi thấy một người chưa tin đang nghe một bài truyền giảng Phúc âm rất tốt, chúng ta nghĩ: “Ồ, tối nay chắc chắn người này sẽ được cứu”. Nhưng cuối cùng, anh ấy vẫn không nhận được gì. Kẻ thù đã làm mù lòa tâm trí anh. Tâm trí là cơ quan dùng để hiểu biết nhưng Sa-tan đã làm mù tối sự hiểu biết của thính giả này. Dầu bài giảng có hay đến đâu và dầu anh ấy có nghe nhiều bao nhiêu, sự hiểu biết của anh đã bị mù tối hay đã bị che khuất rồi. Kết quả là tâm trí anh vẫn trống rỗng, không một điều gì có thể vào trong anh được.

Ba mươi năm về trước, một ngày kia anh Nghê Thác Thanh đang giảng Phúc âm. Anh nói với người ta rằng Đức Chúa Trời không có ý định bảo con người phải làm lành. Việc lành không có ý nghĩa gì đối với Ngài. Anh Nghê nhấn mạnh rất nhiều đến điểm này làm cho vấn đề trở nên rõ ràng, sáng tỏ. Có một anh em đem bạn mình đến buổi nhóm và thỉnh thoảng quay qua nhìn bạn trong suốt bài giảng. Anh thấy người bạn mình luôn gật đầu một cách tích cực dường như rất hiểu lời chia sẻ. Anh mừng lắm, nghĩ rằng bạn mình đang chăm chú nghe và tiếp nhận tất cả lời giảng. Thế rồi anh em biết điều gì đã xảy ra không? Sau bài giảng, anh em ấy hỏi bạn mình: “Anh nghĩ gì về bài giảng vừa nghe?” Người bạn đáp: “Dạ, mọi tôn giáo đều khuyến khích người ta làm lành”. Tuy nhiên trong bài chia sẻ, anh Nghê đã nhấn mạnh Chúa không có ý định đòi hỏi người ta làm lành. Câu trả lời của người ấy cho thấy sự hiểu biết của anh đã bị kẻ thù làm cho mù tối. Nhiều khi rao giảng Phúc âm, chúng ta cần cầu xin Đức Chúa Trời cột trói thần của đời này, trói buộc công việc làm mù mắt người nghe của hắn. Điều này đơn giản có nghĩa là mở nắp ống kính của máy ảnh vậy.

Sau khi mở nắp ống kính, chúng ta cần loại phim thích hợp. Nếu không dùng đúng loại phim, dầu tình trạng ống kính tốt, chúng ta cũng không chụp hình được. Cuộn phim minh họa về tấm lòng của chúng ta. Tâm trí giống như ống kính, và tấm lòng giống như cuộn phim. Vì thế lòng của chúng ta phải được điều chỉnh một cách đúng đắn. Chúng ta cần ống kính và chúng ta cũng cần cuộn phim. Chúng ta cần đầu óc để hiểu biết và cũng cần tấm lòng để tiếp nhận. Tấm lòng của chúng ta phải tinh khiết, trong sạch, đúng đắn và được điều chỉnh.

Tuy nhiên, dầu chúng ta đã có ống kính và cuộn phim, chúng ta còn cần phải có ánh sáng nữa. Chúng ta cần ánh sáng để chiếu qua ống kính và chiếu trên cuộn phim. Ánh sáng thần thượng của vinh quang Đức Chúa Trời chiếu trên chúng ta để ban cho chúng ta hình ảnh của Đấng Christ. Chính hình ảnh của Đấng Christ là của báu chứa trong các bình đất. Qua sự minh họa này, chúng ta có thể biết cách xử lý tâm trí và điều chỉnh tấm lòng mình. Điều này giống như cái máy ảnh: chúng ta phải biết cách điều chỉnh ống kính và sử dụng cuộn phim. Nếu không biết cách sử dụng ống kính và cuộn phim, chúng ta không bao giờ có được một tấm hình đẹp đẽ đúng mức.

Kinh nghiệm thuộc linh cũng giống như việc chụp hình. Chúng ta là những chiếc máy ảnh, chúng ta phải biết cách sử dụng máy ảnh để tiếp nhận hình ảnh của Đức Chúa Trời trong Đấng Christ. Thật đáng tiếc vì rất nhiều Cơ Đốc Nhân không biết cách điều khiển tâm trí và tấm lòng mình. Thật ra họ không biết mình là những chiếc máy ảnh.

Nói một cách chính xác, Đạo của Đấng Christ không phải là một tôn giáo dạy người ta phải làm điều này hay điều kia. Đạo của Đấng Christ chỉ là chính Đấng Christ, là Đấng hằng sống, được đưa vào trong chúng ta. Ngài chính là đối tượng, là hình ảnh và chúng ta là máy ảnh. Là đối tượng, Ngài phải được đem vào trong chúng ta bằng ánh sáng thần thượng chiếu qua ống kính và chiếu lên phim. Hằng ngày, hằng giây phút, chúng ta cần ánh sáng thần thượng chiếu sáng hình ảnh của Đấng Christ qua sự hiểu biết của tâm trí để chúng ta tiếp nhận Ngài vào lòng mình. Vì thế chúng ta cần biết cách điều chỉnh tâm trí và tấm lòng.

Kinh nghiệm thuộc linh là gì? Đó là hình ảnh của Đấng Christ được đem vào trong chúng ta, là những máy ảnh và được in lên phim thuộc linh của chúng ta. Đối với một số Cơ Đốc Nhân, ống kính của họ hầu như luôn luôn bị đậy nắp lại và phim của họ bị lắp trật. Nếu nhìn được vào cuộn phim của họ, chúng ta sẽ không thấy hình ảnh nào cả. Mỗi một tấm hình của cả cuộn phim đều trắng xóa vì không có kinh nghiệm gì về Đấng Christ. Nhưng nếu sứ đồ Phao-lô đến, chúng ta mở máy ảnh của ông và lấy cuộn phim ra, chúng ta sẽ thấy mỗi tấm hình là một bức ảnh đầy dẫy Đấng Christ. Mọi sự đều tùy thuộc vào cách chúng ta điều chỉnh ống kính và lắp ráp cuộn phim, nghĩa là tùy thuộc vào việc chúng ta xử lý tâm trí và điều chỉnh tấm lòng mình đến mức nào. Nếu chúng ta thực hiện điều đó tốt, bất cứ khi nào ánh sáng thần thượng chiếu trên chúng ta, hình ảnh của Đấng Christ sẽ chiếu vào trong chúng ta. Chúng ta sẽ có một bức ảnh tuyệt đẹp của Đấng Christ. Đây là trọng tâm của gia tể Đức Chúa Trời.

Bây giờ chúng ta đã biết tầm quan trọng của việc học hỏi các phần khác nhau của con người chúng ta. Chúng ta được tạo nên để chứa đựng Đức Chúa Trời trong mỗi một phần của mình. Chúng ta phải tiếp tục học biết tất cả những phần này, không những chỉ có tâm trí và tấm lòng. Trong chương tiếp theo, chúng ta sẽ xem xét cách chi tiết tất cả các phần và sau đó, tìm hiểu cách hoạt động của những phần ấy và cách điều chỉnh chúng.