Thông tin sách

Gia Tể Của Đức Chúa Trời Tam Nhất

Tác giả: Witness Lee
Dịch từ bản tiếng Anh: The economy of God
ISBN:
Mua sách tại:

Đang đọc: Chương 3

Untitled Document

CHƯƠNG BA

NƠI CƯ NGỤ CỦA LINH THẦN THƯỢNG

Xin đọc Giăng 3:6: “Điều gì sinh bởi Linh là linh”. Câu Kinh Thánh này đề cập đến hai chữ “linh”: một chữ được viết hoa còn một chữ thì viết thường. Chữ viết hoa chỉ về Thánh Linh của Đức Chúa Trời còn chữ kia chỉ về “nhân linh” của con người. Điều được sinh bởi Thánh Linh là nhân linh. Một câu Kinh Thánh khác cũng chỉ về hai “linh” ấy, đó là Giăng 4:24: “Đức Chúa Trời là Linh nên ai thờ phượng Ngài phải lấy linh mà thờ phượng”. Một lần nữa, chữ “Linh” đầu được viết hoa còn chữ “linh” kia thì viết thường. Chúng ta phải thờ phượng Đức Chúa Trời là “Linh” ở trong nhân “linh” của chúng ta. La Mã 8:16 xác quyết thêm về sự hiện hữu của hai “linh” này: “Chính Linh cùng làm chứng với linh của chúng ta rằng chúng ta là con cái của Đức Chúa Trời”. Tính từ sở hữu “của chúng ta” chắc chắn chỉ rõ linh ấy là nhân linh và loại bỏ mọi lý lẽ có ý nghi ngờ thực tại của Linh thần thượng và nhân linh.

La Mã 8:9, 10 chép: “Linh của Đức Chúa Trời ở trong anh em...Vậy nếu Đấng Christ ở trong anh em thì dù thân thể anh em...mà chết, nhưng linh nhơn sự công chính mà sống”. Bản dịch Anh Ngữ King James viết hoa chữ “linh” (spirit) trong câu 10, nhưng trong các bản dịch tốt hơn chẳng hạn như bản American Standard Version thì chữ “linh” không viết hoa. Tại sao chúng tôi lại phải vạch rõ điểm này? Ấy là vì nhiều Cơ Đốc nhân có sự hiểu biết rất hạn hẹp về nhân linh, tức là linh của con người. Thánh Linh được chú trọng đến nhiều nhưng nhân linh, tức là nơi cư ngụ của Thánh Linh, thì hầu như đã bị hoàn toàn quên lãng. Giả sử có một người nào đó muốn đến thăm tôi thì người ấy phải biết tôi đang ở đâu trước đã. Nếu không biết được chỗ tôi ở thì người ấy phải hủy bỏ chuyến thăm viếng. Dù Thánh Linh đã được đề cập đến nhiều nhưng chúng ta không biết Ngài ngự ở đâu. La Mã 8:9 chắc chắn chỉ về Thánh Linh nhưng câu 10 chắc chắn chỉ về nhân linh. “... thân thể chết... nhưng linh sống”. Dĩ nhiên, không thể so sánh “Thánh Linh” với “thân thể” chúng ta được. Chúng ta phải so sánh “thân thể” của con người với “linh” của con người, chứ không thể so sánh thân thể con người với Thánh Linh được.

Sứ đồ Phao-lô đã nói: “Vì Đức Chúa Trời mà tôi hầu việc trong linh của tôi trong Phúc âm của Con Ngài” (La. 1:9). Suy nghĩ thông thường của chúng ta là hầu việc Đức Chúa Trời trong Thánh Linh, nhưng câu Kinh Thánh trên lại nói là hầu việc Chúa trong nhân linh của chúng ta. Trong Ga-la-ti 5:16, theo bản dịch Anh Ngữ King James, nhóm từ “walk in the Spirit” (bước đi trong Linh) dùng mạo từ xác định “the” và viết hoa chữ “Spirit” (Linh); nhưng theo bản Kinh Thánh song ngữ Hi-Anh (The Greek Interlinear) thì không có mạo từ xác định “the” và chữ “linh” lại viết thường. Vì Bản King James dịch như vậy mà có lắm Cơ Đốc nhân lầm tưởng câu Kinh Thánh trên có nghĩa là “bước đi trong Thánh Linh”. Tuy nhiên, theo nguyên bản tiếng Hi Lạp, câu này có nghĩa là “bước đi trong nhân linh” của chúng ta. So sánh các bản dịch để tìm ra ý nghĩa đúng đắn sẽ đem lại nhiều ích lợi. Trong nhiều câu Kinh Thánh từ ngữ “linh” không nên viết hoa.

Các dịch giả Kinh Thánh đã gặp nhiều khó khăn khi xác định chữ “linh” trong vài đoạn Kinh Thánh là chỉ về Thánh Linh hay nhân linh. Lý do là vì Thánh Linh và nhân linh được hòa lẫn lại với nhau như một linh trong mỗi tín đồ! “Còn ai liên hiệp với Chúa thì đồng một linh với Ngài” (1 Cô. 6:17). Chúng ta là một linh với Chúa mà linh ấy hiển nhiên là được hòa lẫn với Thánh Linh. Người ta khó có thể xác định một linh được hòa lẫn như vậy là Thánh Linh hay nhân linh. Cả hai linh này đã được hòa lẫn lại làm một. Chúng ta có thể cho rằng đó là Thánh Linh, nhưng chúng ta cũng có thể nói rằng đó là nhân linh của các thánh đồ. Đôi khi chúng ta làm thức uống bằng cách pha lẫn hai loại nước trái cây với nhau, thí dụ như nước dứa và nước bưởi. Sau khi pha hai thứ với nhau thật khó nói đây là nước trái cây gì. Có phải là nước dứa không? Hay đây là nước bưởi? Ta phải gọi thứ thức uống này là “nước dứa bưởi” mới đúng. Thật tuyệt diệu khi thấy trong Tân Ước hai linh này thành một linh, tức Đức Thánh Linh hòa lẫn với nhân linh chúng ta!

XÁC ĐỊNH VỊ TRÍ CỦA NHÂN LINH

Trong chương đầu tiên chúng ta đã thấy Đức Chúa Cha ở trong chúng ta (Êph. 4:6), Đấng Christ ở trong chúng ta (2 Cô. 13:5) và Thánh Linh ở trong chúng ta (La. 8:11). Cả ba Thân vị của Đức Chúa Trời Tam Nhất đều ở trong chúng ta. Nhưng Ngài ngự nơi nào bên trong chúng ta? Trong phần nào của chúng ta? Không cần phải bàn cãi, điều rất sáng tỏ là ngày nay Đấng Christ ngự ở trong [nhân] linh chúng ta và Kinh Thánh đã xác quyết sự kiện này. Chúng ta không nên quá mập mờ như một số người đã từng nói: “Ồ, Chúa ở trong anh em và Chúa ở trong tôi”. Câu cuối cùng của sách 2 Ti-mô-thê xác quyết rằng Đấng Christ ngự trong linh chúng ta. “Nguyện Chúa ở cùng linh của anh em” (4:22). Để Đấng Christ ngự trong linh chúng ta thì trước hết Ngài phải là Linh; kế đến, chúng ta phải có một [nhân] linh. Và sau cùng, hai linh này phải hòa lẫn với nhau thành một linh. Nếu Chúa không là Linh, làm thế nào Ngài có thể ở trong linh chúng ta, và làm sao chúng ta có thể nên một linh với Ngài được?

Để xác định được vị trí của nhân linh, chúng ta cần phải phân biệt hồn với linh. “Vì Lời Đức Chúa Trời là Lời sống và năng động, sắc hơn mọi gươm hai lưỡi, đâm thấu đến nỗi chia hồn và linh, khớp và tủy, biện biệt các tư tưởng và ý định của lòng” (Hê. 4:12). Lời của Đức Chúa Trời là gươm hai lưỡi, đâm thấu vào bản thể chúng ta, chia phần hồn chúng ta khỏi phần linh chúng ta.

Thí dụ, 1 Cô-rin-tô 3 nói rằng chúng ta là đền thờ của Đức Chúa Trời. Theo Cựu Ước, đền thờ của Đức Chúa Trời được mô tả gồm có ba phần: phần thứ nhất là hành lang (sân ngoài), phần thứ nhì là Nơi Thánh và phần thứ ba là Nơi Chí Thánh.

Chúng ta biết Đức Chúa Trời ngự trong đền thờ của Ngài nhưng Ngài ở trong phần nào? Ngài ở nơi hành lang hay tại Nơi Thánh? Không, Ngài không ở đó đâu. Ngài ngự trong Nơi Chí Thánh. Trong Nơi Chí Thánh ấy có sự hiện diện Sê-ki-na của Đức Chúa Trời. Tại hành lang có bàn thờ là biểu tượng của thập tự giá. Ngay sau bàn thờ là thùng rửa tượng trưng cho công tác của Thánh Linh. Nơi Thánh gồm có bàn bánh trần thiết (bàn trưng bày bánh), chân đèn và bàn thờ xông hương. Nhưng trong Nơi Chí Thánh thì có gì? Có hòm bảng chứng (rương chứng cớ). Hòm bảng chứng tiêu biểu cho Đấng Christ. Vì thế, Đấng Christ ở trong Nơi Chí Thánh và sự hiện diện của Đức Chúa Trời là vinh quang Sê-ki-na của Đức Chúa Trời cũng có ở đó.

Kinh Thánh bày tỏ rõ rằng chúng ta cũng là đền thờ của Đức Chúa Trời (1 Cô. 3:16). Chúng ta là một bản thể ba phần, được cấu tạo bằng ba phần khác nhau, đó là thân, hồn và linh. Vậy, Đức Chúa Trời Tam Nhất ngự trong phần nào? 2 Ti-mô-thê 4:22 nói rõ Chúa ở trong linh chúng ta. Linh của chúng ta là Nơi Chí Thánh. Biểu tượng đền thờ trong Cựu Ước phác họa một bức tranh rất rõ ràng. Đấng Christ và sự hiện diện của Đức Chúa Trời ngự trong Nơi Chí Thánh. Ngày nay, biểu tượng của đền thờ Đức Chúa Trời được thực hiện trong chúng ta. Chúng ta gồm có ba phần: thân thể chúng ta tương ứng với hành lang của đền thờ; hồn chúng ta tương ứng với Nơi Thánh và linh chúng ta tương ứng với Nơi Chí Thánh, tức là chính nơi cư ngụ của Đấng Christ và sự hiện diện của Đức Chúa Trời. Điều này được minh họa bằng hình vẽ dưới đây:

“Anh em ơi, vì chúng ta đã nhờ huyết của Chúa Jesus mà được dạn dĩ vào Nơi Chí Thánh” (Hê. 10:19). Khi còn sống trên đất, nơi nào là Nơi Chí Thánh để chúng ta bước vào? Xin xem hình vẽ trên. Nhân linh của chúng ta là Nơi Chí Thánh, là nơi Đức Chúa Trời cư ngụ, tức là căn phòng mà Đức Chúa Trời và Đấng Christ ở. Nếu muốn gặp Đức Chúa Trời và Đấng Christ, chúng ta không cần phải lên thiên đàng. Đức Chúa Trời trong Đấng Christ luôn luôn rất sẵn sàng vì Ngài đang ở trong linh chúng ta.

PHÂN CHIA PHẦN HỒN KHỎI NHÂN LINH

Vì lý do trên mà chúng ta cần phải phân chia phần hồn khỏi phần nhân linh của chúng ta (Hê. 4:12). Nếu chúng ta không thể phân chia hồn ra khỏi linh thì chúng ta không thể nào tiếp xúc với Chúa được. Xin xem hình vẽ. Nếu thầy tế lễ thượng phẩm không thể định được vị trí của Nơi Chí Thánh thì mọi nỗ lực của thầy tế lễ ấy để tiếp xúc với Chúa cũng chỉ là vô ích mà thôi. Trước hết, thầy tế lễ phải vào trong hành lang, rồi từ hành lang mới vào Nơi Thánh và từ Nơi Thánh mới tiến vào Nơi Chí Thánh được. Tại đó, ông mới gặp được Đức Chúa Trời và nhìn xem vinh quang Sê-ki-na của sự hiện diện Đức Chúa Trời được.

Chúng ta phải học tập phân biệt linh và hồn của mình. Hồn che khuất và bao phủ linh giống như xương che khuất, bao phủ tủy xương. Thật dễ nhìn thấy xương nhưng phần tủy thì khó thấy vì bị che khuất bên trong. Nếu muốn lấy được tủy, chúng ta phải đập vỡ xương. Đôi khi chúng ta phải cạo mới lấy tủy ra khỏi xương được. Ôi! Linh của chúng ta bám chặt vào hồn biết bao! Linh của chúng ta bị che khuất và che phủ bên trong. Hồn thì rất dễ được nhận biết nhưng linh thì khó có thể biết được. Chúng ta biết chút ít về Thánh Linh nhưng chúng ta không biết gì về nhân linh. Tại sao vậy? Ấy là vì nhân linh bị che khuất trong hồn. Đó là lý do tại sao hồn cần bị phá vỡ. Như các khớp xương là phần cứng nhất của xương thì phần hồn chúng ta cũng cứng cỏi như thế. Chúng ta có một linh nhưng hồn chúng ta che khuất và bao phủ linh ấy. Lời của Chúa là gươm sắc bén, xuyên phá hồn chúng ta để tách rời hồn khỏi linh.

“Vậy thì còn lại một sự nghỉ ngơi Sa-bát cho dân Đức Chúa Trời... Thế thì, chúng ta hãy chuyên cần vào sự nghỉ ngơi đó... hầu cho chẳng người nào theo gương mẫu của kẻ chẳng tin kia mà sa ngã” (Hê. 4:9, 11). Sự nghỉ ngơi hay yên nghỉ này là gì? Chúng ta cần phải xem xét một biểu tượng khác trong Cựu Ước để khám phá ra ý nghĩa của nó. Sau khi dân Israel được giải phóng và được giải cứu ra khỏi xứ Ai Cập, Chúa đem họ vào đồng vắng với ý định đưa họ vào vùng đất Ca-na-an. Ca-na-an là vùng đất nghỉ ngơi của họ, là biểu tượng của Đấng Christ tổng-bao-hàm. Đấng Christ là miền đất Ca-na-an tốt lành và Ngài là Sự Yên Nghỉ của chúng ta. Nếu chúng ta muốn bước vào trong sự yên nghỉ, chúng ta phải vào trong Đấng Christ. Nhưng Đấng Christ hiện nay đang ở đâu? Câu trả lời là Ngài đang ở trong nhân linh chúng ta. Dân Israel sau khi được giải phóng khỏi Ai Cập, thay vì tiến vào miền đất Ca-na-an thì họ lại đi lang thang nhiều năm trong đồng vắng. Sự kiện này tượng trưng cho điều gì? Nó có ý nghĩa là nhiều Cơ Đốc nhân, sau khi được cứu, vẫn còn lẩn quẩn trong hồn của họ. Lý do sách Hê-bơ-rơ được viết ra là vì có nhiều Cơ Đốc nhân người Do Thái lúc bấy giờ đã được cứu nhưng vẫn còn lang thang trong hồn của họ. Họ không kiên quyết ra khỏi đồng vắng để tiến vào miền đất tốt lành tức là vào trong Christ, là Đấng ngự trong linh của họ. Chúng ta không được tiếp tục đi lang thang trong hồn mình mà phải kiên quyết tiến vào linh, tức nơi mà Đấng Christ là sự yên nghỉ của chúng ta đang cư ngụ.

Chúng tôi xin minh họa thêm qua biểu đồ sau đây:

Thuở xưa, tất cả dân Israel đều có quyền vào hành lang, tuy nhiên chỉ có các thầy tế lễ mới có thể vào trong Nơi Thánh được. Hơn nữa, chỉ có Thầy Tế lễ Thượng phẩm mới có thể vào Nơi Chí Thánh mỗi năm một lần. Hơn thế nữa, trong số dân Israel đã được cứu và được đem ra khỏi Ai Cập vào trong đồng vắng, có rất ít người vào được miền đất Ca-na-an tốt lành.

Mặc dầu đã được cứu lâu năm, chúng ta cần phải tự hỏi rằng hiện giờ chúng ta là Cơ Đốc nhân đang sống trong thân thể, trong hồn, hay trong linh. Bây giờ chúng ta đang sống tại Ai Cập, trong đồng vắng hay ở trong miền đất Ca-na-an tốt lành? Hãy cầu hỏi Chúa và tự xét xem mình hiện đang ở đâu. Thành thật mà nói có nhiều Cơ Đốc nhân đang lang thang suốt ngày trong hồn, tức là trong đồng vắng. Họ tươi cười vào buổi sáng, nhưng đến chiều thì họ buồn rầu với gương mặt não nề. Chỉ mới hôm qua dường như họ ở trên các từng trời, nhưng đến hôm nay lại đã chán nản. Họ cứ lang thang trong hồn tức là trong đồng vắng, không có sự yên nghỉ, cứ quanh quẩn mãi trên con đường cũ từ ngày này qua ngày khác. Có thể đã từng theo Chúa hơn hai mươi năm, nhưng họ vẫn cứ đi lòng vòng, y như dân Israel đi lang thang ba mươi tám năm mà tình trạng vẫn không cải thiện và tiến bộ chút nào. Tại sao vậy? Vì họ cứ ở trong hồn mình. Khi chúng ta ở trong hồn ấy là chúng ta ở trong đồng vắng.

Đó là lý do tại sao tác giả sách Hê-bơ-rơ đã nhấn mạnh đến nhu cầu phải phân chia hồn ra khỏi linh. Lời của Đức Chúa Trời phải đâm thấu chúng ta để chúng ta có thể biết cách đi ra khỏi hồn mình mà tiến vào miền đất tốt lành tức là Nơi Chí Thánh của nhân linh chúng ta. Một tín đồ thuộc hồn là người đang đi lang thang trong đồng vắng của hồn, là nơi không có sự yên nghỉ.

Thầy Tế lễ Thượng phẩm phải đi xuyên qua bức màn để vào trong Nơi Chí Thánh; vì thế bức màn tượng trưng cho xác thịt (Hê. 10:20). Bức màn này phải bị xé rách ra. Hơn nữa, dân Israel phải vượt qua sông Giô-đanh để bước vào miền đất tốt lành. Họ chôn mười hai hòn đá dưới dòng sông Giô-đanh, là những hòn đá tượng trưng cho 12 chi phái của dân Israel, và 12 hòn đá khác tượng trưng cho dân Israel phục sinh đã được đem vào miền đất tốt lành. Thế hệ cũ của dân Israel đã bị chôn dưới “dòng-nước-sự-chết” của sông Giô-đanh. Tất cả những điều minh họa trên bày tỏ rằng con người thiên nhiên, sự sống thuộc hồn, hay bản tính cũ phải bị phá vỡ giống như bức màn bị xé rách và giống như con người cũ đã bị chôn vùi. Sau đó chúng ta mới có thể vào được Nơi Chí Thánh và miền đất tốt lành để vui hưởng Đấng Christ là sự yên nghỉ của chúng ta.

NHỮNG ĐIỀU CHI PHỐI CHÚNG TA RA KHỎI NHÂN LINH

Các bức tranh trên sẽ giúp chúng ta nhận biết rằng gia tể của Đức Chúa Trời chính là Đức Chúa Trời Tam Nhất ngự trong nhân linh chúng ta. Đức Chúa Trời Tam Nhất này ở trong một Linh đã chiếm hữu nhân linh chúng ta để làm nơi cư ngụ và chỗ ở của Ngài. Vì thế chúng ta phải học cách phân biệt linh chúng ta với hồn của mình. Nan đề là Cơ Đốc nhân chúng ta đầy dẫy những tư tưởng thiên nhiên. Sau khi được cứu, chúng ta tưởng rằng mình phải làm người tốt và phải làm việc thiện. Nhưng trong gia tể của Đức Chúa Trời, Ngài có ý định hành động để ban phát chính Ngài vào trong chúng ta làm sự sống của chúng ta và là mọi sự cho chúng ta. Chúng ta phải quên đi mọi điều khác mà tập trung vào Đấng Christ là Đấng ngự bên trong linh mình. Chúng ta đừng để bị chi phối mà đi lệch khỏi đích nhắm, và trọng tâm là Đấng Christ ngự bên trong chúng ta. Hãy quên đi ý tưởng phải trở nên con người tốt và phải làm việc thiện. Hãy dẹp bỏ tất cả những điều thiện ấy đi và tiến vào Nơi Chí Thánh. Nhiều Cơ Đốc nhân bận rộn làm việc nơi hành lang. Họ không biết rằng ý định của Đức Chúa Trời dành cho họ là bước vào Nơi Chí Thánh, là nơi họ có thể tiếp xúc với Đức Chúa Trời để được đầy dẫy Ngài, được chiếm hữu bởi Đức Chúa Trời, được hiệp một với Ngài trong mọi sự và có Đức Chúa Trời là mọi sự cho chính mình. Hãy nhận biết rõ linh của mình và tương giao với Đấng ngự bên trong. Hãy để Ngài chiếm hữu anh em.

Một điều khác có tính cách tôn giáo thường đánh lạc hướng chúng ta ấy là sau khi được cứu, chúng ta cảm thấy mình yếu đuối và cần sức mạnh cùng quyền năng. Vì thế chúng ta cầu nguyện xin Thánh Linh tuôn đổ trên chúng ta để chúng ta được trở nên mạnh mẽ và đầy năng quyền. Dầu chúng ta có lý do để làm như vậy, nhưng chiều hướng chính yếu của gia tể Đức Chúa Trời ấy là chúng ta đi theo Ngài, không phải trong việc ban quyền năng bề ngoài, nhưng theo Ngài trong linh của chúng ta tức là nơi Đức Chúa Trời Tam Nhất ngự. Vì vậy, điều quan trọng nhất đối với chúng ta ấy là nhận biết linh mình và từ chối hồn mình. Chúng ta cần phải từ khước phần hồn và bước theo linh của chúng ta vì Đức Chúa Trời Tam Nhất ở trong linh chúng ta. Trọng tâm của gia tể Đức Chúa Trời, như được trình bày, đã bị đa số các Cơ Đốc nhân, ngay cả những người có lòng tìm kiếm Chúa bỏ qua!

Một lần nữa, chúng tôi xin hỏi: Đức Chúa Trời Tam Nhất hiện nay đang ở đâu? Ngợi khen Chúa, Đấng kỳ diệu này, tức là Đức Chúa Trời Tam Nhất, ngày hôm nay đang ở trong linh chúng ta! Chúng ta đang có Ngài! Vâng, chúng ta có Ngài trong linh chúng ta! Linh tổng-bao-hàm và kỳ diệu này đang ở trong chúng ta. Nếu là một tín đồ, chúng ta đã có Đức Chúa Trời Tam Nhất ở trong nhân linh của mình. Ngày hôm nay nhu cầu của chúng ta là phải phân biệt linh với hồn của mình. Khi biết cách đúng đắn để phân biệt linh với hồn, chúng ta sẽ đạt được trọng tâm là tiếp xúc được với Đức Chúa Trời Tam Nhất.

Trong những bộ phận của một máy phát thanh (ra-đi-ô) có bộ phận thu sóng. Khi chúng ta điều chỉnh đúng tần số, làn sóng điện được phát ra trong không trung sẽ được bộ phận thu sóng tiếp nhận. Ngày nay Đức Chúa Trời Tam Nhất là điện thuộc linh. Ngài là làn sóng điện phát ra trong khắp vũ trụ và chúng ta là những máy phát thanh. Bộ phận thu sóng bên trong chúng ta là gì? Đó chính là nhân linh của chúng ta. Khi chúng ta có một linh tan vỡ và thống hối, khi ăn năn trước mặt Chúa và mở ra hướng về Ngài, ấy là chúng ta đã điều chỉnh nhân linh mình một cách đúng đắn. Nếu chúng ta có được một linh như vậy thì Đức Chúa Trời Tam Nhất, là Linh kỳ diệu và cũng là điện thuộc linh, sẽ lập tức đụng chạm linh chúng ta! Điều chúng ta cần là phải biết cách điều chỉnh bộ phận tiếp nhận, cách điều chỉnh nhân linh chúng ta, phân biệt linh với tất cả những điều khác, chẳng hạn như sự suy nghĩ, những cảm xúc và sự chọn lựa của chúng ta. Khi biết phân biệt linh mình khỏi tất cả những điều thuộc về phần hồn, chúng ta mới có thể biết cách tiếp xúc với Linh thần thượng, là Linh kỳ diệu tổng-bao-hàm của Đức Chúa Trời Tam Nhất. Rồi chúng ta sẽ biết Lời Chúa là gươm sắc bén, đâm thấu để phân chia hồn với linh và chúng ta sẽ biết cách kinh nghiệm, vui thỏa và cùng vui hưởng Đấng Christ ngự bên trong chúng ta luôn luôn.