Thông tin sách

Gia Tể Của Đức Chúa Trời Tam Nhất

Tác giả: Witness Lee
Dịch từ bản tiếng Anh: The economy of God
ISBN:
Mua sách tại:

Đang đọc: Chương 2

Untitled Document

CHƯƠNG HAI

LINH TỔNG-CUNG-ỨNG

LINH LÀ SỰ TRUYỀN ĐẠT CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI

Trong chương một chúng ta đã thấy gia tể của Đức Chúa Trời là ban phát chính mình Ngài vào trong chúng ta qua ba Thân vị của Thần cách. Chúng ta có thể dùng điện để minh họa gia tể của Đấng Tam Nhất. Điện gồm có nguồn điện, dòng điện và sự truyền điện. Dường như đây là ba điều khác nhau của điện nhưng trong thực tế thì chúng chỉ là một. Nguồn, dòng và sự truyền dẫn đều chính là điện. Nếu không có điện thì nguồn, dòng và sự truyền dẫn không thể nào có được. Như cũng chỉ là điện nhưng ở trong ba giai đoạn khác nhau thì cũng vậy, chỉ có một Đức Chúa Trời với ba Thân vị. Đầu này là nguồn điện tức là nơi dự trữ điện, trong khi đầu kia là điện được truyền vào nhà của chúng ta. Nối liền giữa hai đầu này là dòng điện. Đây là thí dụ về ba giai đoạn của một điều và chỉ là một điều. Đức Chúa Trời trong cương vị làm Cha là “nguồn”. Đức Chúa Trời trong cương vị làm Con là “dòng” hay “đường dẫn” và chính là sự bày tỏ của Cha. Đức Chúa Trời trong cương vị là Linh, tức là sự truyền đạt Đức Chúa Trời, vào trong con người. Vì vậy, Cha là Linh, Con cũng là Linh và Thánh Linh đương nhiên là Linh. Cha ở trong Con, Con ở trong Linh và Linh ở trong chúng ta là sự truyền đạt Đức Chúa Trời. Ngài dẫn truyền một cách liên tục tất cả những gì mà Đức Chúa Trời là và tất cả những gì Đức Chúa Trời có trong Đấng Christ cho chúng ta.

LINH LÀ LIỀU THUỐC BAO-HÀM-TẤT-CẢ

Trong thời đại tân tiến này con người đã chế tạo được nhiều loại thuốc trong lãnh vực y khoa. Một số thuốc được bào chế bằng nhiều chất khác nhau và được bao gồm trong cùng một liều. Một liều thuốc có thể chứa đựng vài yếu tố tiêu diệt vi trùng, trong khi có những yếu tố khác làm dịu thần kinh và có những yếu tố khác nữa làm khỏe khoắn và bồi bổ cơ thể. Đây là một liều thuốc bao-hàm-tất-cả. Anh em có bao giờ ý thức rằng Thánh Linh là “liều thuốc” tốt nhất thế giới không? Chỉ cần một “liều” này thôi cũng đủ đáp ứng mọi nhu cầu của chúng ta rồi. Tất cả mọi sự mà Cha và Con là và tất cả mọi điều Cha và Con có đều ở trong Linh diệu kỳ này. Chúng ta hãy xem có bao nhiêu yếu tố trong “liều thuốc” này: thần tính của Đức Chúa Trời, nhân tính của Ngài, cuộc sống làm người của Ngài với những đau khổ trên trần thế, sự hiệu nghiệm tuyệt diệu của sự chết Ngài, sự phục sinh, sự thăng thiên và sự đăng quang của Ngài. Ôi, chúng ta không thể tưởng tượng có một liều thuốc như vậy! Tuy nhiên, ngợi khen Chúa, mỗi ngày chúng ta có thể vui hưởng liều thuốc này. Không một khoa học gia hay một bác sĩ y khoa nào trên mặt đất có thể phân tích được liều thuốc kỳ diệu ấy. Đây chính là gia tể của Đức Chúa Trời và gia tể này không gì khác hơn là Đức Chúa Trời ban phát chính Ngài vào trong chúng ta.

Đây không phải là vấn đề học hỏi giáo lý. Khi còn trẻ, tôi đã được học tất cả giáo lý về các thời đại khác nhau. Tôi được dạy dỗ là có ít nhất bảy thời đại. Nhưng nói một cách chính xác, chỉ có một thời đại mà chúng ta cần ấy là thời đại ban phát chính Đức Chúa Trời vào trong chúng ta. Sáu mươi sáu sách trong Kinh Thánh là sự ghi nhận đầy đủ về chính sự ban phát này tức là sự ban phát chính Đức Chúa Trời vào trong chúng ta. Ôi, nguyện chúng ta nhận lấy Ngài suốt ngày như liều thuốc bao-hàm-tất-cả trong Linh kỳ diệu này! Chúng ta hãy vui hưởng chính Ngài, chứ đừng vui hưởng các giáo lý về các thời đại.

Anh em là một người yếu đuối chăng? Đây là liều thuốc, một liều thuốc kỳ diệu, sẽ làm cho anh em mạnh mẽ bằng sức lực và quyền năng thần thượng. Anh em đang bối rối chăng? Cách chữa trị căn bệnh của anh em nằm trong liều thuốc này. Chỉ một “liều” của Thánh Linh sẽ chữa trị mọi nan đề của anh em.

Khi còn trẻ, tôi được dạy rằng chúng ta đã bị đóng đinh với Đấng Christ và tôi phải kể tôi đã chết. Vì vậy, từ sáng đến tối, tôi luôn cảnh giác để cố nhận biết là mình đã “chết”. Nhưng càng làm như vậy, tôi càng trở nên “sống động” hơn. Thực tập như thế không hiệu quả gì cả vì công thức vốn đã sai lầm rồi. Sau nhiều năm, một ngày kia, Chúa mở mắt tôi để thấy thực tại của sự chết Ngài không nằm trong việc tôi kể hay tính mình đã chết nhưng nằm trong việc tôi vui hưởng Thánh Linh. Điều này đã được khải thị trong La Mã chương 8. La Mã chương 6 chỉ định nghĩa nhưng La Mã chương 8 cho thấy thực tại sự chết của Đấng Christ, vì hiệu lực của sự chết Đấng Christ là ở trong Thánh Linh. Càng tương giao với Đấng Christ trong Thánh Linh, chúng ta càng bị giết chết. Liều thuốc Thánh Linh tổng-bao-hàm này chứa đựng yếu tố giết chết. Khi ở trong Thánh Linh chúng ta không cần phải kể rằng mình đã chết vì khi chúng ta vui hưởng Ngài như liều thuốc kỳ diệu này thì những vi trùng trong chúng ta sẽ tự động bị tiêu trừ, hủy diệt.

Trước kia, khi ghét một anh em nào đó, tôi được dạy rằng “cái tôi hay ghét người khác” đã bị đóng đinh rồi và thay vì ghét tôi phải thương anh em ấy. Vì thế tôi cố gắng kể mình đã chết nhưng điều này không hiệu quả. Càng kể mình đã chết, tôi lại càng ghét anh em ấy. Rồi một ngày kia, trong khi tương giao với Chúa, tôi được đầy dẫy Thánh Linh. Nước mắt tôi tuôn trào, tôi biết quyền năng tiêu trừ ở trong tôi đang diệt trừ tính ghen ghét và sự kiêu ngạo của tôi. Tự nhiên tình yêu đối với anh em này chan hòa trong lòng và tôi không cầm được nước mắt. Điều này có ý nghĩa gì? Đây là yếu tố tiêu trừ trong liều thuốc kỳ diệu, tức là sự hiệu nghiệm của sự chết Đấng Christ trong Thánh Linh.

Trong Linh của Chúa Jesus có sự cung cấp đầy đủ tất cả. Từ ngữ “cung cấp” trong sách Phi-líp 1:19 là một từ ngữ Hi Lạp đặc biệt có nghĩa “sự cung cấp dồi dào” hay “sự cung cấp bao-hàm-tất-cả”. Linh của Chúa Jesus là sự cung cấp bao-hàm-tất-cả để đáp ứng mọi nhu cầu cho chúng ta. Chúng ta cần những gì? Có phải chúng ta cần sự yên ủi? Không một người nào có thể thực sự yên ủi chúng ta. Không ai hết, kể cả con cái, cha mẹ hay vợ chồng yêu dấu của chúng ta. Sự yên ủi thật sự phải đến từ Linh của Chúa Jesus là Đấng ngự bên trong chúng ta. Khi tương giao với Chúa Jesus trong Linh này và khi chúng ta sống trong Linh diệu kỳ ấy thì tự nhiên chúng ta có sự yên ủi từ bên trong. Dầu hoàn cảnh bên ngoài có ra sao đi nữa chúng ta vẫn có sự yên nghỉ và yên ủi từ bên trong.

Có lẽ chúng ta nói: “Tôi không biết phải làm gì. Tôi cần được hướng dẫn”. Sự hướng dẫn sống động ở trong Thánh Linh. Khi chúng ta tương giao với Chúa và bước đi trong Thánh Linh, tự nhiên chúng ta có sự sáng hướng dẫn ở bên trong. Hiện tại Ngài đang ở trong chúng ta như một liều thuốc bao-hàm-tất-cả. Chúng ta không cần phải đòi hỏi hay khóc lóc. Chúng ta chỉ cần tiếp nhận Ngài vào, vui hưởng Ngài và ngợi khen Ngài.

Chẳng hạn có một chị em đang buồn phiền và không biết phải làm gì. Mặc dầu chị ấy không được hướng dẫn rõ ràng, chị đến thưa với Chúa: “Chúa ơi con ngợi khen Ngài vì con không có sự hướng dẫn nào cả. Con ngợi khen Ngài vì con không biết phải làm gì. Con ngợi khen Ngài khi con đang ở trong tối tăm”. Kết quả càng ngợi khen Chúa chừng nào, chị ấy càng ở trong sự sáng chừng ấy. Chúng ta nên làm như vậy. Nếu bị yếu đuối chúng ta nên đến với Chúa và thưa: “Chúa ơi, con ngợi khen Chúa trong tình trạng yếu đuối của con”. Nhờ tiếp xúc với Ngài, chúng ta sẽ thấy Ngài là Linh rất kỳ diệu. Ngài đang ngự trong chúng ta để làm nguồn cung cấp dồi dào và cung-ứng-tất-cả!

Cơ Đốc giáo có quá nhiều giáo lý làm cho con dân Chúa bị chi phối, đi lệch khỏi chính mình Ngài, khiến họ lệch trọng tâm của gia tể Đức Chúa Trời. Trọng tâm này là gì? Là chính Thánh Linh tổng-bao-hàm, là Đấng ngự trong linh chúng ta. Suốt cả ngày chúng ta hãy học tiếp xúc và bước theo Thánh Linh. Hãy học cách tương giao và đối xử với Ngài luôn luôn. Cơ Đốc giáo dạy chúng ta chú trọng về hình thức, luật lệ và giáo lý. Ngay cả Kinh Thánh cũng bị đọc một cách sai lầm vì Cơ Đốc nhân rất ít tiếp xúc với Thánh Linh, thậm chí không tiếp xúc với Thánh Linh trong khi đọc Kinh Thánh. Chúng ta thường chỉ học hỏi các giáo lý trên giấy trắng mực đen mà thôi. Chúng ta phải đọc Kinh Thánh bằng cách vận dụng linh để tiếp xúc với Thánh Linh, không phải chỉ dùng mắt để nhìn thấy chữ và chỉ vận dụng tâm trí để hiểu sự dạy dỗ của Kinh Thánh. Từ sáng đến tối, chúng ta phải tiếp xúc, tương giao với Đấng ngự trong chúng ta vì Ngài là Đấng cung ứng Chúa Jesus dồi dào cho chúng ta.

THÁNH LINH LÀ NƠI CƯ NGỤ CHUNG

Giăng 14:23 nói rằng Cha và Con sẽ đến, cùng lập chỗ ở của Họ trong chúng ta. Lời Ngài nói có nghĩa gì? Anh em có bao giờ kinh nghiệm Cha và Con đến lập chỗ ở trong anh em không? Đây là trọng tâm của gia tể Đức Chúa Trời mà chúng ta đang suy gẫm. Chỗ ở này có hai phương diện: Cha và Con sẽ là nơi ở của chúng ta và chúng ta sẽ là nơi ở của Cha và Con. Đây là chỗ cư ngụ chung. Làm sao có thể có một chỗ ở chung như vậy được? Chỉ khi nào chúng ta ở trong Linh, giống như Cha và Con ở trong Linh, thì chúng ta mới có thể kinh nghiệm được sự cư ngụ chung này. Khi chúng ta ở trong Linh thì chúng ta ở trong Con và Cha cùng lúc ấy Cha và Con cũng cư ngụ trong chúng ta. Chỉ khi đó chúng ta mới có sự tương giao và thông công mật thiết với Cha và Con được. Chúng ta sẽ “chuyện trò” từ bên trong. Chúng ta sẽ thưa chuyện với Chúa và Chúa sẽ trò chuyện với chúng ta. Đây là kinh nghiệm thực tiễn về sự cư ngụ chung.

LINH LÀ SỰ SỐNG BÊN TRONG VÀ Y PHỤC BÊN NGOÀI

Chúa cũng là Linh sự sống bên trong chúng ta như nước giải khát thuộc linh làm cho chúng ta mạnh mẽ và đổ đầy chúng ta với sự sống bên trong (Gi. 7:37-39).

Là Thánh Linh, Chúa cũng giống như “y phục” của chúng ta (Trong Lu-ca 24:49 của bản dịch King James, từ ngữ “ban cho” thật sự trong nguyên ngữ Hi Lạp là “mặc vào” như đã được dịch trong bản American Standard Version). Y phục biểu lộ quyền năng và uy quyền. Ngày nay, khi một người có trách nhiệm thi hành nhiệm vụ chính thức, người ấy cần mặc một bộ đồng phục. Nếu một cảnh sát viên đứng trên đường mặc thường phục mà không mặc đồng phục của cảnh sát chắc chắn không ai tôn trọng ông như một cảnh sát viên cả. Ông ấy mất uy quyền vì thiếu bộ đồng phục. Trái lại, đang khi lái xe, nếu chúng ta thấy một cảnh sát viên mặc đồng phục, chắc chắn chúng ta sẽ rất thận trọng. Chỉ khi nào một cảnh sát viên mặc đồng phục ông ta mới “mặc lấy” uy quyền. Thánh Linh bên trong là nguồn cung cấp sự sống và Thánh Linh bên ngoài là “y phục” của uy quyền. Khi chúng ta được mặc lấy Ngài, chúng ta có uy quyền cao trọng nhất trong vũ trụ.

Sau phục sinh, Chúa đến với các môn đồ và thở trên họ (Gi. 20:21, 22). Ngài gọi hơi thở đó là “Thánh Linh” vì chính Ngài là Thánh Linh. Bất cứ điều gì ra từ Ngài đều phải là Thánh Linh. Chúng ta biết rằng hơi thở thuộc về sự sống và dành cho sự sống. Sự kiện Chúa thở Thánh Linh vào trong môn đồ là truyền đạt Linh sự sống của Ngài cho họ. Từ ngày phục sinh ấy, tất cả môn đồ đều đã nhận được Linh sự sống vào trong họ. Họ đã được uống nước sự sống ở bên trong.

Tuy nhiên, vào lúc đó họ vẫn chưa có quyền năng vì họ chưa nhận được bộ đồng phục. Vì thế, Chúa bảo họ phải chờ đợi (Lu. 24:29) cho đến khi Ngài thăng thiên và được đăng quang làm Đầu và là Uy Quyền của vũ trụ. Bởi sự thăng thiên và đăng quang, Ngài có vị thế để tuôn đổ chính mình Ngài trong Thánh Linh như uy quyền xuống cho các môn đồ Ngài. Trong ngày lễ Ngũ Tuần, Thánh Linh tuôn đổ không như sự sống mà là quyền năng (Công. 1:8).

Vì vậy, vào ngày phục sinh, là ngày của sự sống, Thánh Linh ra từ Chúa vào trong các môn đồ như hơi thở sự sống. Nhưng vào ngày lễ Ngũ Tuần, tức là ngày của quyền năng, Thánh Linh đến từ Đầu là Đấng đã thăng thiên và đăng quang để trang bị cho các môn đồ uy quyền phục vụ. Đây là Thánh Linh quyền năng như bộ đồng phục.

Giả sử một cảnh sát viên đang chuẩn bị thi hành nhiệm vụ. Ông thường làm gì trước khi đi làm? Sáng sớm ông dùng điểm tâm hoặc uống vài ly sữa để cơ thể được khỏe khoắn và mạnh mẽ. Nhưng sau khi ăn uống đầy đủ rồi, ông đã đủ điều kiện để thi hành nhiệm vụ của một nhân viên cảnh sát chưa? Nếu ông ra đường, không mặc sắc phục, mà tuyên bố: “Tôi đã no rồi, bây giờ tôi là nhân viên cảnh sát”, không một ai sẽ tôn trọng ông. Họ sẽ bảo ông ấy là điên. Mặc dầu là cảnh sát viên thật nhưng nếu không mặc đồng phục, ông sẽ thiếu uy quyền ngay. Nhưng nếu mặc đồng phục, ông ấy sẽ được trang bị uy quyền. Rồi khi ông đi ra đường, mọi người sẽ kính trọng ông là một người có thẩm quyền của cảnh sát địa phương. Chúng ta không thể xem thường bộ đồng phục này được vì nó tiêu biểu cho quyền lực của chính phủ. Nói cách khác, nếu không ăn uống gì vào buổi sáng, ông ấy sẽ bị bạc nhược. Ông có thể mặc đồng phục và thi hành uy quyền của mình nhưng ông không được mạnh mẽ và khỏe khoắn bên trong.

Nhiều Cơ Đốc nhân được đầy dẫy bên trong nhưng không có bộ đồng phục, trong khi những Cơ Đốc nhân khác mặc sắc phục chỉnh tề mà lại trống rỗng bên trong. Chúng ta cần được đổ đầy bên trong và được trang bị bên ngoài. Chúng ta cần Thánh Linh của Ngày phục sinh như sự sống “bên trong” và Thánh Linh của Ngày Ngũ Tuần như quyền năng “phủ trên” chúng ta. Đầy dẫy Thánh Linh cần thiết cho bề trong và mặc lấy Thánh Linh cần thiết cho bên ngoài. Nếu có đủ hai phương diện, chúng ta sẽ kinh nghiệm được sự chan hòa đầy phước hạnh của Thánh Linh cả bên trong lẫn bên ngoài. Thế thì Linh là ai? Xin nhớ rằng Linh là thực tại của Đức Chúa Trời Tam Nhất. Nếu chúng ta đầy dẫy và được mặc lấy Thánh Linh, chúng ta được hòa lẫn với Đức Chúa Trời Tam Nhất. Đây là trọng tâm của gia tể Đức Chúa Trời.

Chúng ta cần lưu ý đến trọng tâm của gia tể Đức Chúa Trời chứ đừng chú tâm đến lý thuyết suông. Có một số người ra sức tranh luận về các giáo lý. Họ bảo rằng: “Còn sự cất lên thì sao?” Nhiều Cơ Đốc nhân bối rối về việc được cất lên trước cơn đại nạn hay sau cơn đại nạn hay chỉ một số người được cất lên mà thôi hoặc như thế nào khác. Có lần tôi bảo một anh em yêu dấu: “Miễn là anh yêu mến Chúa và sống bởi Ngài thì khi Ngài đến anh sẽ được cất lên, như vậy là đủ rồi!” Chúng ta hãy quên đi giáo lý và học tập yêu mến Ngài. Hãy nhắm vào trọng tâm gia tể của Chúa, tiếp xúc với Đấng Christ hằng sống trong Thánh Linh, cũng hãy đầy dẫy và mặc lấy Ngài.

Một số người tranh luận về sự an ninh đời đời, nhưng sự an ninh thật chỉ là chính Đấng Christ (Hê. 7:22) chứ không phải là lời dạy dỗ về sự an ninh đời đời. Hễ chúng ta có Đấng Christ, chúng ta có sự an ninh. Nếu chúng ta không có Đấng Christ, chúng ta không được an ninh. Giáo lý về sự an ninh đời đời không phải là Đấng Christ. Giáo lý chỉ làm chia rẽ con dân Chúa mà thôi. Nếu chúng ta yêu Đấng Christ, bước đi bằng Linh hằng sống mà không nhấn mạnh giáo lý, chúng ta sẽ hiệp một với mọi tín đồ. Càng nói nhiều về giáo lý, chúng ta càng cãi nhau. Hôm nay, khi nói về Thánh Linh là liều thuốc diệu kỳ, tất cả chúng ta đều nói “A-men! Ha-lê-lu-gia!” nhưng ngày mai, nếu chúng ta nói về sự an ninh đời đời, một số người sẽ nói “Xin lỗi, tôi không thể đồng ý”. Ngay lập tức, chúng ta sẽ chia rẽ và như vậy có nghĩa là chúng ta đã đi lệch khỏi trọng tâm. Thế rồi chúng ta sẽ dạy về những điều làm nảy sinh ra nghi vấn hơn là chú tâm vào trọng tâm của gia tể của Đức Chúa Trời. Trọng tâm của gia tể là gì? Đó là Cha ở trong Con, Con ở trong Thánh Linh và Thánh Linh ở trong chúng ta.

Một số người khác tranh luận về báp-têm. Chẳng hạn như, có người sẽ cố thuyết phục người khác nhất thiết phải làm báp-têm bằng cách rẩy nước. Một lần nữa, đây lại là nan đề về giáo lý chứ không phải vấn đề Linh của Đấng Christ hằng sống. Chúng ta cần nắm chặt và cần được nắm chặt chỉ bởi một điều, ấy là chính Đấng Christ. Chúng ta phải học cách nắm chặt lấy Đấng Christ trong Thánh Linh và được nắm chặt bởi Thánh Linh. Mặc dầu chắc chắn các giáo lý có giúp đỡ chúng ta nhưng trọng tâm của gia tể Đức Chúa Trời không phải là giáo lý mà là Đấng hằng sống ở trong Thánh Linh.

LINH LÀ LINH BAN-SỰ-SỐNG, GIẢI PHÓNG VÀ BIẾN ĐỔI

Nếu suốt ngày chúng ta tiếp xúc với Đấng hằng sống trong Thánh Linh kỳ diệu thì sẽ có ba điều xảy ra bên trong. Thứ nhất, Linh ban-sự-sống sẽ truyền đạt cho chúng ta sự sống (2 Cô. 3:6). Bất cứ khi nào chúng ta tiếp xúc với Linh kỳ diệu này, chúng ta sẽ được tươi mới, mạnh mẽ, thỏa mãn và được soi sáng ở bên trong. Những điều này là dấu hiệu cho thấy Đấng Christ, là sự sống, được truyền đạt vào chúng ta mỗi ngày một nhiều hơn. Có thể chúng ta đã là một Cơ Đốc nhân hơn 80 năm nhưng chúng ta vẫn cần Đấng Christ của Đức Chúa Trời là Linh ban-sự-sống truyền đạt chính Ngài vào bên trong để làm cho chúng ta được tươi mới, mạnh mẽ, thỏa mãn, soi sáng và được đổ đầy. Linh kỳ diệu này ở trong chúng ta để truyền đạt Đấng Christ như là sự cung ứng dồi dào của chúng ta.

Kế đến, Thánh Linh sẽ tiếp tục giải phóng chúng ta (2 Cô. 3:17). Nhiều áp lực và những nỗi chán chường cuộc sống dễ làm chúng ta yếu đuối. Đôi lúc nét mặt nặng nề của ai đó cũng đủ làm cho chúng ta chán nản. Đôi khi người vợ cảm thấy không được khỏe và tỏ vẻ không vui lúc anh em đi làm về. Sau đó nếu phải đi nhóm, anh em sẽ xuất hiện với một bộ mặt thật thảm não. Mọi người sẽ hỏi: “Có chuyện gì vậy anh?” Có thể anh em sẽ trả lời: “Dạ không có gì!” Anh em không dám kể cho họ nghe thái độ khó chịu của vợ mình đã gây cho mình bực bội. Chỉ một chuyện nhỏ như vậy cũng đủ làm cho người ta nặng nề và chán nản. Tuy nhiên, nếu anh em tiếp xúc với Đấng Christ hằng sống ở bên trong, Ngài sẽ giải phóng anh em ngay lập tức. Anh em sẽ vượt lên trên tất cả mọi thái độ của vợ mình và mọi nỗi chán chường sẽ ở dưới chân anh em. Anh em sẽ được tự do lên đến tận ngai của Cứu Chúa ở từng trời thứ ba. Nhiều lần tôi đang chuẩn bị đến buổi nhóm để giảng Lời Chúa thì có chuyện xảy ra. Nhưng vì đã học được bài học này nên tôi nói: “Chúa ơi, con đang ở trên các từng trời, con sẽ không để những điều này quấy rầy con”. Nếu ở trong Thánh Linh, chúng ta sẽ vượt lên trên mọi sự vì trong Linh kỳ diệu này có đủ mọi yếu tố của sự thăng thiên và khả năng vượt trên mọi sự. Khi chúng ta ở trong Ngài thì những yếu tố trong Thánh Linh sẽ giải phóng chúng ta suốt ngày.

Sau cùng, trong khi Ngài truyền đạt sự sống và giải phóng chúng ta thì Thánh Linh cũng biến đổi chúng ta. 2 Cô-rin-tô 3:18, theo một bản dịch chính xác, là: “Tất cả chúng ta, đều để mặt trần (không bị che khuất) mà ngắm xem và phản chiếu vinh quang của Chúa như một tấm gương, được biến đổi nên cùng một hình ảnh của Ngài, từ vinh quang đến vinh quang, như bởi Chúa là Linh vậy”. Trong câu này, chữ “biến đổi” (transformed) được dịch là “thay đổi” (changed) trong bản Anh ngữ King James; nhưng trong tiếng Hi Lạp từ ngữ này giống như từ ngữ được dùng trong La Mã 12:2: “Hãy biến đổi bởi sự đổi mới tâm trí anh em”. Được biến đổi không phải chỉ có nghĩa là thay đổi bên ngoài, nhưng là được thay đổi cả bản chất bên trong lẫn hình thức bên ngoài. Khi ngắm xem và phản chiếu vinh quang Chúa như một tấm gương, chúng ta được biến đổi theo hình ảnh Chúa từ giai đoạn vinh quang này đến giai đoạn vinh quang kia. Khi tấm gương thu hình một đối tượng nào đó nó sẽ phản chiếu lại tất cả những hình ảnh mà nó thu vào. Nhưng nếu tấm gương bị phủ màn, mặt gương sẽ bị che lại; khi ấy dầu tấm gương ấy có hướng về một đối tượng nào đi nữa, nó sẽ không thể phản chiếu. Nếu chúng ta là một tấm gương không bị che phủ, chúng ta sẽ phản chiếu Đấng Christ bằng cách ngắm xem Ngài. Đây là một tiến trình biến đổi. Chúa là Linh, là Đấng biến đổi chúng ta từ bên trong. Dù chúng ta có bản chất thiên nhiên và tội lỗi nhưng Thánh Linh biến đổi chúng ta từ hình ảnh thiên nhiên của mình đến hình ảnh vinh hiển của Ngài. Nếu chúng ta sống trong Linh suốt ngày, Ngài sẽ biến đổi chúng ta bằng cách đổi mới tâm trí, tình cảm và ý chí chúng ta. Bởi dầm thấm tâm trí, tình cảm và ý chí chúng ta bằng chính mình Ngài, Ngài sẽ chiếm hữu các phần bên trong của con người chúng ta. Tình yêu, sự ganh ghét, nỗi ước ao, sự chọn lựa và những quyết định của chúng ta đều sẽ mang hình ảnh Ngài. Chúng ta sẽ được biến đổi theo hình ảnh Ngài từ vinh quang đến vinh quang. Điều ấy có nghĩa là ngày hôm nay chúng ta được biến đổi trong giai đoạn thứ nhất của vinh quang, ngày mai chúng ta sẽ được biến đổi sang giai đoạn thứ nhì của vinh quang và ngày kế tiếp trong giai đoạn thứ ba của vinh quang. Mỗi ngày vinh quang sẽ càng gia tăng.

Gia tể của Đức Chúa Trời và đích nhắm của gia tể Ngài là Đức Chúa Trời sẽ ban phát chính Ngài vào trong chúng ta và hòa lẫn chúng ta với chính Ngài trong vinh quang của Ngài. Sau đó chúng ta có thể bày tỏ Ngài. Chúng ta hãy trung tín với đích nhắm này. Chúng ta hãy giữ vững trọng tâm trên và tiếp tục vươn tới để đạt được mục tiêu đó.