Thông tin sách

Tính Cách Công Nhân Của Chúa

Tác giả: Watchman Nee
Dịch từ bản tiếng Anh: The character of the Lord's worker
ISBN:
Mua sách tại:

Đang đọc: Chương 4

Untitled Document

CHƯƠNG BỐN

ĐÁNH ĐẬP THÂN THỂ VÀ LÀM CHO NÓ TRỞ THÀNH NÔ LỆ

MỘT

1 Cô-rin-tô 9:23-27 nói: “Mọi điều tôi làm thì làm vì cớ phúc-âm, hầu cho tôi cũng được đồng dự phần trong đó. Anh em há chẳng biết rằng những kẻ chạy nơi trường đua đều chạy cả, nhưng chỉ một người giựt được giải sao? Vậy, anh em hãy chạy cách nào cho giựt được. Mọi người đua tranh trong cuộc đua thì tiết chế mọi sự. Vả, họ làm vậy chẳng qua là để lãnh mão miện hay hư nát, còn chúng ta thì để lãnh mão miện chẳng hay hư nát. Vậy, tôi chạy, chẳng phải là chạy bá vơ; tôi đấu quyền, chẳng phải là đánh gió; song tôi đánh đập thân thể tôi, bắt nó phải phục, e rằng sau khi tôi đã rao giảng cho kẻ khác, mà chính mình tôi phải bị loại ra chăng”.

Câu 23 nói: “Mọi điều tôi làm thì làm vì cớ phúc-âm”. Điều này cho chúng ta thấy phân đoạn này nói về thái độ của một người rao giảng phúc-âm, tức một đầy tớ của Chúa. Câu 27 nói: “Tôi đánh đập thân thể tôi, bắt nó phải phục”. Đó là một đòi hỏi cơ bản mà một đầy tớ của Đức Chúa Trời tự buộc chính mình phải chịu. Câu 24 đến 26 cho chúng ta thấy làm thế nào Phao-lô đánh đập thân thể mình và bắt nó trở thành nô lệ.

Chúng tôi muốn lập tức làm sáng tỏ rằng không phải Phao-lô đang nói về chủ nghĩa khổ hạnh khi ông nói rằng ông đánh đập thân thể mình và làm cho nó trở thành nô lệ. Ông không đồng ý với những người chịu ảnh hưởng của chủ nghĩa khổ hạnh mà dạy rằng thân thể là một chướng ngại vật mà chúng ta phải cố gắng loại bỏ nó. Những người tu khổ hạnh tin rằng thân thể là cội nguồn của tội lỗi, và người ta phải đối xử với nó một cách khắc nghiệt rồi nan đề tội lỗi mới có thể được giải quyết. Nhưng Kinh Thánh không dạy thân thể là một chướng ngại vật, huống chi nói nó là cội nguồn của tội lỗi. Kinh Thánh nói rằng thân thể chúng ta là đền thờ của Thánh Linh (6:19) và một ngày sắp đến thân thể ấy sẽ được cứu chuộc và vinh hóa. Chúng ta đừng bao giờ đem ý tưởng về chủ nghĩa khổ hạnh vào khi nói đến việc “đánh đập thân thể”. Nếu đem những ý tưởng như vậy vào Đạo Đấng Christ, chúng ta sẽ làm cho Đạo ấy trở nên một tôn giáo hoàn toàn khác. Đó không phải là điều chúng ta rao giảng. Chúng tôi phủ nhận ý tưởng thân thể là một chướng ngại vật và là cội nguồn tội lỗi. Chúng tôi sẵn sàng thừa nhận rằng thân thể có thể làm cho chúng ta phạm tội, nhưng thân thể không phải là cội nguồn tội lỗi. Chúng ta vẫn có thể phạm tội cho dầu quyết liệt xử lý thân thể đến thế nào đi nữa.

Trong 1 Cô-rin-tô chương 9, Phao-lô bàn với các công tác viên Cơ-đốc về vấn đề thân thể của họ. Câu 23 nói: “Mọi điều tôi làm thì làm vì cớ phúc-âm”. Điều này có nghĩa là ông đứng trên vị trí của một người rao giảng phúc-âm khi nói những lời ấy. Ông đã làm gì vì cớ phúc-âm? Câu 24 đến câu 26 cho chúng ta thấy điều ông đã làm. Trong câu 27, Phao-lô chỉ ra điều ông đã làm là đánh đập thân thể mình. Theo nguyên bản Hi-lạp, chữ đánh đập có nghĩa là đánh vào mặt cho đến khi thâm tím. Đánh đập thân thể và làm cho nó trở thành nô lệ có nghĩa là làm cho nó phải phục tùng và “đánh” nó thật nhiều đến nỗi nó ngoan ngoãn trở nên một tên nô lệ, chìu theo ý muốn của người rao giảng phúc-âm. (Tất nhiên, làm như vậy không có nghĩa là đánh đập thể xác theo nghĩa đen, như việc “khắc khổ thân thể” được nói đến trong Cô-lô-se 2:23). Phao-lô nói rằng ông làm như vậy vì “e rằng sau khi tôi đã rao giảng cho kẻ khác, mà chính mình tôi phải bị loại ra chăng”. Điều này cho chúng ta thấy rằng việc mỗi đầy tớ của Đức Chúa Trời đánh đập thân thể và làm cho nó trở thành nô lệ của mình là một lối sống cơ bản. Mỗi đầy tớ của Đức Chúa Trời nên bước đi theo một nguyên tắc cơ bản — thân thể của người ấy phải đem đến chỗ bị khuất phục. Nếu thân thể không được bắt phục, người ấy không thể hầu việc Đức Chúa Trời. Làm thế nào Phao-lô giải quyết nan đề về thân thể của mình? Ông đánh đập thân thể và làm cho nó trở thành nô lệ của mình. Câu 27 là chủ đề, trong khi câu 24 đến 26 giải thích chủ đề ấy. Trong các câu từ 24 đến 26, chúng ta thấy thế nào Phao-lô đánh đập thân thể mình, và trong câu 27 ông tuyên bố chủ đề. Chúng ta hãy xem xét phân đoạn này từng điểm một.

HAI

Câu 24 nói: “Anh em há chẳng biết rằng những kẻ chạy nơi trường đua đều chạy cả?” Phao-lô minh họa điểm này bằng ví dụ về một người chạy trên trường đua. Sự phục vụ của một Cơ-đốc-nhân dành cho Chúa và sự lao khổ cho Chủ của mình có thể được ví sánh với một cuộc đua. Mọi người đều chạy trong cuộc đua ấy; đó là điều bắt buộc. Không ai được miễn trừ. “Anh em há chẳng biết rằng những kẻ chạy nơi trường đua đều chạy cả, nhưng chỉ một người giựt được giải sao? Vậy, anh em hãy chạy cách nào cho giựt được”. Chỉ một trong những người chạy cuộc đua đoạt giải. Nhưng nếu tất cả chúng ta đều chạy, mỗi người đều có thể nhận được giải thưởng. Đó là điểm khác biệt giữa cuộc đua của họ và cuộc đua của chúng ta. Phao-lô dùng hình ảnh minh họa về một cuộc đua. Hình ảnh minh họa này dẫn đến câu 25.

Câu 25 nói: “Mọi người đua tranh trong cuộc đua thì tiết chế mọi sự”. Đó là điều Phao-lô nhấn mạnh: Để đua tranh, một người phải trải qua sự tập luyện. Người ấy phải tập tự tiết chế trong mọi sự. Người ấy không thể muốn ăn thì ăn, muốn bỏ ăn thì bỏ. Người ấy không thể muốn ngủ thì ngủ, muốn thức thì thức. Tất cả những vận động viên tranh tài trong các trận đấu đều khép mình vào kỷ luật một cách nghiêm ngặt trong khi huấn luyện. Họ được qui định một cách gắt gao những gì có thể ăn và những gì không thể ăn, lúc nào đi ngủ và lúc nào thức dậy. Trước khi trận đấu bắt đầu, họ phải tuân theo những luật lệ khắt khe như không uống rượu hay hút thuốc. Một khi trận đấu bắt đầu thì phải tuân theo một luật lệ khắt khe hơn nữa. Đó là lý do tại sao câu 25 nói rằng mọi người tranh tài đều tập tự tiết chế trong mọi sự. Có thể một vài người nghĩ rằng họ khó bỏ hút thuốc, uống rượu hay những trò giải trí ưa thích nhất. Nhưng khi một người chuẩn bị cho một cuộc đua, người ấy phải kiểm chế thân thể mình một cách nghiêm ngặt. “Mọi người đua tranh trong cuộc đua thì tiết chế mọi sự”. Những điều người ấy phải tập tự tiết chế là gì? Người ấy phải tập tự tiết chế những đòi hỏi của thân thể mình. Người ấy không thể cho phép thân thể mình có quá nhiều đòi hỏi hay có quá nhiều tự do. Trong cuộc chạy đua, thân thể chỉ dành cho một mục tiêu là cuộc đua. Thân thể không dành để ăn mặc, hút thuốc, uống rượu hay ngủ, mà dành để chạy. Nhiều người chạy phải kiêng cử thức ăn ngọt và nhiều chất tinh bột. Điều này không có nghĩa là những thức ăn ấy có hại hay vô dụng; mà là chúng không giúp cho người chạy trong cuộc đua. Để chạy đua, một người phải tập tự tiết chế trong mọi sự. Câu 27 nói đến việc đánh đập thân thể, tức thân thể đang được bàn đến. Thân thể ấy phải được kiểm chế và phải vâng phục. Mọi khả năng của thân thể đều chỉ dành cho một việc là chạy, tức chạy đua cách nào để đoạt giải nhất.

Câu 25 nói tiếp: “Vả, họ làm vậy chẳng qua là để lãnh mão miện hay hư nát, còn chúng ta thì để lãnh mão miện chẳng hay hư nát”. Những người chạy đua tập tự tiết chế rất nhiều để lãnh mão miện hay hư nát. Là những người đang theo đuổi mão miện không hay hư nát, chúng ta không nên tập tự tiết chế nhiều hơn sao? Mão miện hay hư nát chỉ về vòng hoa của người Hi-lạp, chỉ tồn tại trong năm ba ngày. Một người chạy đua phải trải qua một khoảng thời gian dài huấn luyện trước khi có thể có cơ hội giành lấy một mão miện như vậy. Phao-lô nói: “Vả, họ làm vậy chẳng qua là để lãnh mão miện hay hư nát, còn chúng ta thì để lãnh mão miện chẳng hay hư nát”. Chúng ta nên lưu ý đến sự so sánh của Phao-lô. Những vận động viên Hi-lạp chạy trên trường đua, trong khi chúng ta chạy trong thế gian. Sự chạy đua của họ vận dụng thân thể, trong khi sự chạy đua của chúng ta là việc chúng ta hầu việc Đức Chúa Trời. Trong cuộc đua của họ, chỉ một người nhận được giải thưởng, nhưng trong cuộc đua của chúng ta, mọi người đều có thể nhận được giải thưởng. Giải thưởng của họ là mão miện hay hư nát, nhưng giải thưởng của chúng ta là mão miện không hay hư nát. Đó là những đối chiếu khác biệt. Tuy nhiên, tự tiết chế trong mọi sự là đặc điểm chung trong cả hai cuộc đua. Tự tiết chế cần thiết trong cả hai trường hợp. Họ tập tự tiết chế để thắng cuộc đua, trong khi chúng ta tự tiết chế để rao giảng phúc-âm. Mục tiêu có thể khác biệt, nhưng kỷ luật buộc thân thể phải tuân theo thì như nhau. Một người phải tập tự tiết chế để chạy cuộc đua, và Cơ-đốc-nhân chúng ta cũng phải tập tự tiết chế trong nếp sống Cơ-đốc của mình.

Câu 26 nói: “Vậy, tôi chạy, chẳng phải là chạy bá vơ; tôi đấu quyền, chẳng phải là đánh gió”. Điều này có nghĩa là Phao-lô không chạy một cách vô mục đích; ông biết mình đang đi đâu. Ông nói rằng ông đánh đập thân thể mình. Điều này có nghĩa là sự đấu quyền của ông không phải là đánh gió; ông đánh chính thân thể của mình. Chúng ta nên xem xét câu 26 cùng với câu 27. Câu 26 cho chúng ta biết rằng không phải Phao-lô thiếu một mục tiêu rõ ràng. Ông đã không chạy theo con đường những người khác hướng dẫn ông; ông có một hướng nhất định trong cuộc đua của mình. Sự đấu quyền của ông cũng không phải là đánh gió. Rồi trong câu 27, ông lập tức chỉ ra rằng ông đánh đập thân thể mình. Ông đánh chính thân thể của mình. Trong phần trước, chúng tôi đã nêu lên rằng đánh đập [ở đây] có nghĩa đánh gây nên những vết thâm tím trên khắp thân thể. Đó không phải là loại đánh thông thường, mà là một loại đánh khốc liệt. Loại đánh thông thường không gây nên những vết thâm tím. Phao-lô xử lý thân thể ông một cách khắc nghiệt để đem thân thể đến chỗ phục dưới quyền điều khiển của ông. Ông làm như vậy để làm cho thân thể trở thành nô lệ của mình. Điều này có nghĩa là ông không cho phép thân thể mình buông thả. Ông đem thân thể đến chỗ phục dưới quyền điều khiển của chính mình.

Mục tiêu sự luyện tập ấy là làm cho thân thể trở thành nô lệ, trong khi phương tiện [để đạt đến mục tiêu] là đánh đập thân thể. Chúng ta đánh đập thân thể mình để nó có thể trở nên nô lệ của chúng ta. Anh chị em ơi, nếu chưa đắc thắng trong vấn đề này, thì tốt hơn chúng ta nên chờ đợi năm ba năm và học tập bài học này trước khi chúng ta bắt tay vào công tác của Đức Chúa Trời. Mỗi đầy tớ của Đức Chúa Trời đều phải học tập đem thân thể mình đến chỗ phục dưới sự điều khiển của mình. Kinh Thánh bày tỏ cho chúng ta rằng một công tác viên của Chúa thì giống như một người chạy đua. Người ấy có thể rất vui thích trong công tác, nhưng việc ấy sẽ ít có giá trị nếu thân thể người ấy không phục dưới quyền điều khiển của người ấy. Hầu việc Chúa không phải là một điều đơn giản; đó không chỉ là vấn đề đứng trên bục để giảng. Không phải như vậy. Ở đây Phao-lô cho chúng ta thấy rằng chỉ những người đánh đập thân thể mình và làm cho nó trở thành nô lệ mới có thể hầu việc Chúa. Nếu thân thể anh em không thể vâng phục, anh em cần Chúa huấn luyện thêm. Đừng nghĩ rằng chỉ [cần có] một ít lòng khao khát là đủ điều kiện để một người hầu việc Chúa. Các công tác viên của Chúa phải đánh đập thân thể và làm cho nó thành nô lệ của mình. Nếu thân thể họ không vâng lời họ, thì họ rất ít hữu dụng cho công tác.

BA

Thân thể của chúng ta trở nên nô lệ của chúng ta có nghĩa là gì? Để hiểu điều này, trước hết chúng ta phải hiểu những đòi hỏi của thân thể là gì. Chúng tôi chỉ đề cập đến một vài ví dụ thực tiễn như: thức ăn, áo quần, nghỉ ngơi, tiện nghi và sự chăm sóc đặc biệt những khi bệnh hoạn. Tất cả những điều đó đều là những đòi hỏi của thân thể. Làm cho thân thể trở thành nô lệ của chúng ta có nghĩa là, qua một khoảng thời gian dài đánh đập thân thể mình trong những lúc bình thường, chúng ta có thể đặt thân thể dưới sự điều khiển của mình vào lúc chạy đua. Nếu chúng ta dễ dãi với thân thể mình vào những lúc bình thường, thì chân, bàn chân, phổi và mọi cơ quan khác sẽ không ở dưới sự điều khiển của chúng ta vào lúc chạy đua, và chúng ta sẽ không thể đáp ứng được đòi hỏi của cuộc đua. Để thân thể chúng ta vâng phục, cần một thời gian huấn luyện lâu dài. Nếu không được huấn luyện như vậy thì không thể nào điều khiển thân thể do sự thôi thúc bất ngờ của tình thế. Nếu thiếu sự huấn luyện như vậy vào những lúc bình thường, và nếu chúng ta chưa từng đánh đập hay xử lý thân thể mình, thân thể sẽ không thuận phục chúng ta khi cần thiết. Khi bắt tay vào công tác, chúng ta sẽ nhận thấy rằng thân thể chúng ta không vâng lời mình. Chúng ta sẽ không thể đáp ứng những đòi hỏi của thân thể, và chúng ta sẽ không điều khiển thân thể mình được.

Chúng ta không nên nghĩ rằng chỉ cần một mức độ thuộc linh nào đó là đủ để tham dự vào công tác của Chúa. Vẫn còn vấn đề thân thể [phải giải quyết]. Phao-lô cho chúng ta thấy nan đề này cụ thể thế nào. Tôi không thắc mắc chúng ta có một thân thể khỏe mạnh hay không. Tôi chỉ hỏi chúng ta đã làm chủ thân thể mình chưa. Liệu thân thể chúng ta có vâng phục chúng ta không? Nếu thân thể mình không vâng phục, chúng ta không thể hầu việc Đức Chúa Trời trong phúc-âm. Loại huấn luyện này không thể được hoàn thành trong một thời gian ngắn. Một số nan đề thuộc linh có thể được giải quyết ngay, nhưng đánh đập thân thể cần đến ba, năm hay thậm chí mười năm. Những người có thói quen sống lơi lỏng cần khép mình vào kỷ luật nghiêm ngặt nhiều hơn nữa.

Ví dụ, trong hoàn cảnh bình thường thân thể đòi hỏi phải ngủ. Ngủ không sai trật, không tội lỗi, và sự đòi hỏi ấy chắc chắn là chính đáng. Đức Chúa Trời đã chia ra ngày và đêm để cho loài người có cơ hội nghỉ ngơi. Con người ngủ nghỉ là đúng đắn. Nếu một người không ngủ, làm sao có thể làm việc được? Nhưng để đánh đập thân thể và làm cho nó trở thành nô lệ của mình, chúng ta không nên nhất định đòi ngủ trong khi cần phải thức. Đó là ý nghĩa của việc làm cho thân thể trở thành nô lệ của chúng ta. Giả sử tôi sắp xếp mỗi ngày tám tiếng đồng hồ để ngủ. Tôi chăm sóc thân thể mình như vậy là điều đúng đắn. Nhưng để đánh đập thân thể và làm cho nó trở thành nô lệ của mình, tôi sẽ hành động như thể tôi đang đánh chính mình và bắt buộc thân thể phải tuân theo sự chỉ dẫn của tôi. Tôi sẽ tự luyện tập đến mức độ nếu tôi quyết định không ngủ hôm nay, tôi có thể làm như vậy. Khi Chúa ở trong vườn Ghết-sê-ma-nê, Ngài dẫn ba môn đồ theo và nói với họ rằng: “Hãy thức canh với Ta”. Khi trở lại thấy họ đang ngủ, Ngài nói với Phi-e-rơ rằng: “Thế thì các ngươi không thể thức canh với Ta được một giờ sao?” (Mat. 26:38, 40). Chúa muốn họ thức canh với Ngài, nhưng họ lại ngủ. Họ không thể thức canh với Chúa dầu chỉ một giờ. Có phải ngủ là sai trật không? Không, ngủ là điều chính đáng và cần thiết. Nhưng nếu Chúa đòi hỏi chúng ta thức canh với Ngài và chúng ta không thể đắc thắng nhu cầu “chính đáng” ấy, thì chúng ta sẽ cản trở công việc của Ngài. Nếu ai trong chúng ta không thể khước từ nhu cầu ngủ nghỉ, thì không thể hầu việc Đức Chúa Trời. Điều này không có nghĩa là đêm này qua đêm khác một đầy tớ của Chúa không được ngủ. Đó là cuộc sống của một thiên sứ. Chúng ta không phải là thiên sứ, và mỗi ngày chúng ta cần một đêm ngủ ngon. Nhưng vì cớ học tập bước theo Chúa và đánh đập thân thể mình, khi cần thiết chúng ta nên tập bỏ ngủ một hai đêm. Đó là ý nghĩa của việc khiến thân thể thành nô lệ của chúng ta.

Chạy đua có nghĩa là gì? Có phải người ta chạy mỗi ngày và mỗi giây phút trong ngày không? Bước đi là điều bình thường, nhưng chạy là điều gì đó khác thường. Bước đi là một đòi hỏi hằng ngày; thông thường, chúng ta đi từng bước. Tuy nhiên, chạy không phải là việc làm hằng ngày. Tại trường đua, chúng ta phải tăng tốc độ bước chân của mình. Khả năng bình thường của thân thể có thể nâng đỡ bước đi của chúng ta, nhưng khi chạy, thân thể bị đòi hỏi phải cố gắng thêm. Khả năng thông thường của thân thể phải được phát huy để đáp ứng thêm nhu cầu. Vào những lúc ấy, thân thể cần vâng lời. Khi chạy, thân thể bị đòi hỏi phải bổ sung sinh lực cho những chức năng bình thường của nó. Việc chạy buộc thân thể phải bị đòi hỏi thêm. Vào những lúc bước đi bình thường, thân thể không bị đòi hỏi một cách căng thẳng như vậy; khi phải chạy, thân thể mới trở nên căng thẳng. Cũng theo nguyên tắc ấy, những khi bình thường, có thể chúng ta chỉ cần ngủ tám tiếng. Nhưng nếu ngày nào đó, [nhu cầu] công tác đòi hỏi chúng ta làm việc thêm bốn tiếng đồng hồ, thì chúng ta phải thỏa lòng khi chỉ ngủ được bốn tiếng. Đó là ý nghĩa của việc chạy đua. Chạy đua có nghĩa là đáp ứng những đòi hỏi phụ thêm. Khi ba môn đồ không thể thức canh với Chúa, Ngài chỉ ra vấn đề cho họ rằng: “Linh thật sẵn sàng, mà xác thịt thì yếu đuối” (c. 41). Có một linh sẵn sàng trong khi xác thịt lại yếu đuối thì ích lợi gì? Một linh sẵn sàng và xác thịt ngủ rốt cuộc cũng như một linh không sẵn sàng và xác thịt ngủ; cả hai đều không ra gì. Linh sẵn sàng vẫn chưa đủ; thân thể cũng phải sẵn sàng nữa. Nếu thân thể chưa sẵn sàng và nhất định đòi ngủ, thì nó không còn là nô lệ của chúng ta nữa. Nếu thân thể không phải là nô lệ thì [chúng ta] có tuyên bố rằng linh sẵn sàng cũng vô ích. Nói như vậy không ngụ ý thân thể là cội nguồn của tội hay đó là một chướng ngại vật. Chúng tôi nói rằng vì cớ hầu việc Chúa đôi khi thân thể bị đòi hỏi thêm, và thân thể cần phải chỗi dậy để đáp ứng những đòi hỏi ấy. Đó là ý nghĩa của việc khiến thân thể trở thành nô lệ của chúng ta. Chúng ta phải luyện tập thân thể mình không những để đáp ứng những đòi hỏi thông thường mà còn có thể đáp ứng thêm khi có thêm nhu cầu.

Khi Chúa ở trên đất, Ni-cô-đem đến gặp Ngài vào ban đêm. Ngài có thể tiếp ông mà không nhượng bộ sự mệt mỏi. Một vài lần, Ngài cầu nguyện thâu đêm. Tất cả những hoạt động ấy làm ảnh hưởng đến giấc ngủ của Ngài. Chúng tôi không ủng hộ việc con cái Đức Chúa Trời cần phải có thói quen cầu nguyện thâu đêm. Nhưng nếu một người muốn hầu việc Chúa, thì thật xấu hổ nếu người ấy chưa từng dành trọn một đêm để cầu nguyện. Liên tục dành giờ ngủ ban đêm để cầu nguyện là điều sai trật. Nếu làm như vậy, anh em đang hành động sai lầm. Nhưng đã hầu việc Chúa mười hay hai mươi năm mà chưa từng một lần cầu nguyện thâu đêm thì thật là một điều kỳ lạ. Chúng tôi không ủng hộ đường lối cực đoan. Chúng tôi không bảo người ta luôn luôn cầu nguyện suốt đêm. Thói quen cầu nguyện suốt đêm làm tổn hại đến thân thể và thậm chí đến tâm trí. Chúng tôi không đồng ý với những người không cầu nguyện ban ngày mà bỏ ngủ để cầu nguyện; làm như vậy là bất thường. Nhưng nếu một công tác viên của Chúa chưa bao giờ bỏ ngủ để cầu nguyện, thì người ấy cũng có điều gì sai trật.

Chạy đua không phải là chuyện thường nhật, nhưng luyện tập lại là việc hằng ngày. Chúng ta phải luyện tập đến độ thân thể không còn nổi loạn chống lại mình nữa nhưng sẽ thuận phục chúng ta. Nếu chúng ta chưa từng luyện tập như vậy và thân thể chúng ta chưa bao giờ được đặt dưới sự kiểm chế, giấc ngủ sẽ chiếm vị trí ưu tiên hàng đầu khi chúng ta bắt tay vào công tác của mình. Giấc ngủ của chúng ta sẽ trở nên ông chủ của chúng ta. Nếu người khác không đụng đến giấc ngủ của chúng ta, chúng ta có thể làm bất cứ việc gì. Nhưng khi người khác đụng đến giấc ngủ của chúng ta thì chúng ta không thể làm gì cả. Công tác viên của Đức Chúa Trời bắt buộc phải tự luyện tập để khiến thân thể trở thành nô lệ của mình. Làm cho thân thể trở thành nô lệ của chúng ta có nghĩa là khi Chúa có nhu cầu và đòi hỏi, và khi hoàn cảnh cần đến, thì tạm thời chúng ta có thể gạt sang một bên những đòi hỏi của thân thể mình. Chúng ta có thể điều khiển thân thể mình đáp ứng thêm, bỏ qua nhu cầu của thân thể, và ở dưới sự kiểm chế và cai trị của chúng ta. Nếu không thể làm như vậy, thì chúng ta quá yêu mình và vô dụng trong công tác của Chúa.

Nguyên tắc ấy cũng được áp dụng cho vấn đề ăn uống. Nhiều lần Chúa chúng ta nhịn ăn vì công tác của Ngài. Ngài không đặt việc ăn uống lên hàng ưu tiên. Nhưng sự kiện ấy không có nghĩa là Chúa chúng ta không bao giờ ăn. Những lúc bình thường, Ngài có thể ăn ngon lành. Nhưng khi có nhu cầu trước mắt, Ngài có thể nhịn ăn. Đó là bắt phục thân thể. Chúng ta không quá lệ thuộc vào thực phẩm đến nỗi phải ngưng công tác nếu phải ra đi mà bụng đói. Thật đáng tiếc, trong công tác của Chúa, nhiều người không thể thi hành nhiệm vụ khi thiếu thức ăn. Đương nhiên chúng ta cần đến thức ăn, và chúng ta phải chăm sóc thân thể vật lý của mình, nhưng thân thể phải được huấn luyện để nhịn ăn khi hoàn cảnh đặc biệt đòi hỏi. Hãy nhớ lại dịp Chúa ngồi nghỉ gần giếng Gia-cốp vào giữa trưa trong khi các môn đồ đi mua thức ăn trong thành. Một người đàn bà Sa-ma-ri đến múc nước, và Chúa xin bà nước để uống. Đồng thời, Ngài nêu lên vấn đề nước sống với bà. Cuối cùng, người đàn bà ấy không cho Ngài uống gì cả. Khi ấy giữa trưa, là giờ ăn trưa và giải khát, nhưng Chúa đã kiên nhẫn giải thích về lời sự sống và ý nghĩa của nước sống cho người đàn bà Sa-ma-ri, là người đang đau khổ và đói khát về mặt thuộc linh (Gi. 4:5-26). Điều này cho chúng ta thấy thế nào một người có thể thi hành công tác của Đức Chúa Trời mà không bị thức ăn làm gián đoạn. Nếu chúng ta đến một nơi nào đó và không thể làm gì cả cho đến khi đã dùng bữa, thì thân thể chúng ta không phục vụ chúng ta đúng mức. Chúng ta không nên cực đoan, và không nên luôn luôn bỏ ăn. Nhưng khi có nhu cầu đặc biệt, chúng ta cần phải có khả năng nhịn ăn. Bánh không phải là điều quan trọng nhất. Chúng ta cần phải làm chủ thân thể mình. Khi chúng ta cần phải ra đi mà không dùng bữa, thân thể chúng ta cần phải vâng phục chúng ta. Chúng ta đừng để thân thể áp chế mình mà cứ nhất định đòi ăn. Đó là ý nghĩa của việc khiến thân thể trở thành nô lệ của chúng ta.

Mác chương 3 thuật lại một đám đông vây quanh Chúa đến nỗi Ngài không có thời gian để ăn. Bà con của Ngài phản ứng bằng cách cố gắng kéo Ngài ra khỏi đám đông, vì họ nói Ngài cuồng (cc. 20-21). Tuy nhiên, Chúa vẫn tiếp tục công tác của mình. Ngài không cuồng, nhưng đám đông có những nhu cầu cấp bách của họ. Ngài đã có thể nhịn ăn uống vì công việc. Nếu chúng ta không bao giờ có thể bỏ qua nhu cầu riêng khi công tác đòi hỏi sự quan tâm lập tức của mình, thì chúng ta sẽ công tác ít hiệu quả. Vào những thời điểm quyết định, chúng ta phải ép mình cực đoan một chút; chúng ta phải điên cuồng phần nào. Khi nhu cầu đòi hỏi, chúng ta cần phải có khả năng kiềm chế thân thể mình và bỏ qua nhu cầu ăn uống. Chúng ta không nên xem những nhu cầu ấy là bắt buộc.

Kinh Thánh tuyên bố rõ ràng rằng các Cơ-đốc-nhân nên kiêng ăn khi cần thiết. Ý nghĩa của việc kiêng ăn là tạm thời gạt qua đòi hỏi chính đáng của thân thể sang một bên. Đôi khi một nhu cầu đặc biệt đòi hỏi cần phải cầu nguyện khẩn thiết. Những khi ấy, chúng ta cần phải kiêng ăn trước mặt Chúa. Chúng tôi không ủng hộ việc kiêng ăn năm ba lần mỗi tuần. Nhưng nếu một người đã là một Cơ-đốc-nhân tám hay mười năm và chưa từng kiêng ăn ít nhất một lần, thì có điều gì đó không đúng đắn. Chúa nói đến việc kiêng ăn trong bài giảng của Ngài trên núi. Nếu chưa bao giờ kiêng ăn, chúng ta thiếu một điều gì đó trong kinh nghiệm của mình. Mục đích của việc kiêng ăn là làm cho thân thể trở thành nô lệ của chúng ta.

Một đòi hỏi khác của thân thể là tiện nghi. Chúng tôi không dám bắt lỗi việc một công tác viên hưởng một chút thoải mái trong cuộc sống của mình. Nhưng khi công tác đòi hỏi người ấy hi sinh, thân thể người ấy không nên làm ngơ trước tiếng gọi của công tác nếu những tiện nghi mà người ấy đã quen dùng không được chu cấp. Nếu thân thể chúng ta không hưởng ứng tiếng gọi của chúng ta, thì chúng ta không thể hầu việc Chúa. Một vài anh chị em thường thay đổi chỗ ở, không phải vì Chúa đòi hỏi, mà vì họ không vui sướng và không thoải mái ở nơi họ sống. Chúng ta có thể nói [sống] tiện nghi đã trở nên lối sống của họ; tiện nghi [cuộc sống] đã xỏ mũi dẫn họ đi. Những người như vậy không mấy hữu dụng trong tay Chúa. Các đầy tớ của Đức Chúa Trời cần phải học tập cảm tạ Ngài về tình trạng dễ chịu khi kỷ luật của Linh cho phép họ như vậy và khi Chúa chu cấp cho họ. Nhưng khi những sự chu cấp của Chúa không còn nữa, và họ bị tước đi [cuộc sống] thoải mái và tiện nghi, họ cần phải làm chủ thân thể mình và tiếp tục công tác. Chúng tôi không ủng hộ một lối sống cực đoan. Trong những hoàn cảnh bình thường, chúng ta có thể vui hưởng tình trạng tốt đẹp hơn. Nhưng khi nhu cầu của Chúa đòi hỏi, chúng ta cần phải có khả năng gánh vác điều những người khác bình thường không thể gánh vác. Vài anh chị em chỉ có thể sống một cuộc sống thoải mái. Ngay khi mức sống của họ bị hạ xuống một chút thì họ thất bại. Những người như vậy ít hữu dụng cho Chúa. Trong cuộc chạy đua, chúng ta phải làm cho thân thể trở thành nô lệ của mình. Chúng ta phải có khả năng sống trong bất cứ hoàn cảnh nào. Khiến thân thể trở thành nô lệ của mình có nghĩa là chúng ta sẽ không bị hoàn cảnh của mình ảnh hưởng khi công tác đòi hỏi chúng ta phải quan tâm. Điều đó có nghĩa là chúng ta vẫn có thể thi hành công tác của mình thậm chí khi chúng ta phải sống dưới tiêu chuẩn. Nếu không thể làm như vậy, chúng ta sẽ thối lui ngay khi điều kiện sống của mình hạ xuống dưới tiêu chuẩn thường lệ. Điều này không có nghĩa là những người có điều kiện sống thấp hơn sẽ chịu đựng được những hoàn cảnh khắc nghiệt hơn. Nhiều anh em nghèo suy sụp về mặt thuộc thể ngay khi họ được cung cấp cho tiện nghi kém hơn mức sống quen thuộc của họ. Họ yêu chính mình thái quá, và chưa từng làm cho thân thể trở thành nô lệ của mình.

Một ví dụ khác là áo quần của chúng ta. Dầu nên ăn no mặc ấm, chúng ta không nên quan tâm thái quá đến vấn đề ăn mặc. Giăng Báp-tít là một người ít quan tâm đến quần áo của mình. Chúa Giê-su nói về ông rằng nếu ai muốn thấy một người ăn mặc trang nhã thì đừng nhìn Giăng Báp-tít; nơi phải nhìn là hoàng cung. Thật đáng tiếc, vài Cơ-đốc-nhân đã đặt một tiêu chuẩn quá cao về vấn đề ăn mặc. Nếu không giữ được tiêu chuẩn như vậy thì họ không thể tiến lên. Chúng tôi tin rằng mặc áo rách thì không tôn vinh Chúa; áo quần rách không phải là vinh quang cho Chúa. Bất cứ khi nào có thể được, chúng ta nên sạch sẽ, gọn gàng và ăn mặc một cách thích hợp. Tuy nhiên, khi nhu cầu nảy sinh, chúng ta nên như Phao-lô; tuy ông đói khát và trần truồng nhưng vẫn tiếp tục hầu việc Chúa (1 Cô. 4:11). Nếu các đầy tớ của Đức Chúa Trời tự luyện tập vào những lúc bình thường, thân thể họ sẽ ở dưới sự điều khiển của họ, và công tác của họ trong Chúa sẽ không bị ảnh hưởng bởi vấn đề ăn mặc.

Một ví dụ khác là sự bệnh hoạn. Những lúc bệnh hoạn hay suy yếu, thân thể đòi hỏi nhiều hơn lúc bình thường. Nhiều công tác viên của Chúa quá yêu chính mình đến nỗi hễ bị bệnh một chút thì họ thoái thác công tác. Làm thế nào Phao-lô có thể viết được các Thư của ông nếu ông ngừng lại mỗi khi đau mắt? Ít nhất, ông đã không thể viết được sách Ga-la-ti, vì sách ấy được viết vào lúc mắt của ông rất yếu. Đó là lý do tại sao ông nói: “Hãy xem chữ của chính tay tôi viết cho anh em đây lớn là dường nào!” (6:11). Nếu Phao-lô phải chờ mắt mình đỡ hơn rồi mới may lều thì ông đã không may được một cái lều nào cả, vì chắc chắn cần có mắt sáng thì mới may lều được. Tuy nhiên, ông đã công tác vào ban ngày và may lều vào ban đêm. Ông đã không dừng lại vì đôi mắt của mình. Nếu Ti-mô-thê phải chờ cho đến khi bao tử mình được lành rồi mới tiếp tục công tác của ông, thì đã không có ai tiếp tục chức vụ của Phao-lô, vì bao tử của Ti-mô-thê chẳng bao giờ lành. Một mặt, chúng ta chăm sóc thân thể của mình một cách hợp lý là điều cần thiết. Nhưng mặt khác, khi công tác đòi hỏi phải hi sinh một ít, chúng ta đừng bao giờ tiếc sức mình. Khi công tác của chúng ta kêu gọi, chúng ta cần phải gạt sang một bên những đòi hỏi của bệnh tình mình mà chăm lo nhu cầu của công tác. Đúng, bệnh tình đòi hỏi phải nghỉ ngơi, nhưng khi công tác đòi hỏi phải hi sinh, thậm chí một thân thể bệnh hoạn cũng phải quan tâm đến đòi hỏi ấy. Chúng ta phải đánh đập thân thể và làm cho nó trở thành nô lệ của mình. Đó là đòi hỏi cơ bản trong công tác. Nếu không thể điều khiển thân thể mình, thì chúng ta tham gia công tác bằng phương tiện gì? Nếu một đầy tớ của Chúa bị bệnh nặng và Chúa không đặt một gánh nặng đặc biệt nào trên người ấy, việc người ấy chăm sóc bệnh tình của mình là điều đúng; hội-thánh cần biết phải làm gì với người ấy, và các bạn đồng công khác cũng cần phải biết làm gì với người ấy. Nhưng nếu có nhu cầu trong công tác và đòi hỏi của Chúa rõ ràng, thì người ấy không thể bị bệnh tình của mình trói buộc. Đôi khi không có thời giờ cho bệnh hoạn; chúng ta phải tạm thời gạt sang một bên việc chăm sóc bệnh tình của mình. Đó là một bài học tất cả chúng ta cần phải học.

Nguyên tắc ấy không những được áp dụng cho bệnh hoạn mà còn được áp dụng cho sự đau đớn nói chung. Đôi khi chúng ta ở trong tình trạng đau đớn thuộc thể đến nỗi cảm thấy thân thể mình không còn có thể chịu nổi sự khổ sở ấy nữa. Lúc bình thường, chúng ta nên cho thân thể nghỉ ngơi và được điều trị thích hợp, và quan tâm đến nhu cầu của nó. Nhưng khi công tác của Chúa đòi hỏi và yêu cầu chúng ta làm việc gì đó, chúng ta phải làm, dầu thân thể chúng ta có thể vẫn ở trong tình trạng đau đớn. Thân thể chúng ta cần phải luôn luôn vâng phục chúng ta. Đôi khi chúng ta phải ngước lên nhìn Chúa và nói: “Chúa ơi, thân thể con phải vâng phục con lần này nữa. Con không thể thỏa mãn nhu cầu của nó lần này nữa!”

Nguyên tắc này cũng nên được áp dụng y như vậy đối với những khao khát tính dục. Chúng ta không bị bắt buộc phải chiều theo nhu cầu tính dục của mình. Chúng ta cần phải học tập đặt việc phục vụ Ngài lên hàng ưu tiên.

Chúng ta hãy xem xét câu chuyện của Phao-lô. Trong 1 Cô-rin-tô 4:11-13, ông nói: “Cho đến giờ này chúng tôi vẫn chịu đói chịu khát, trần truồng, bị thoi vả, lưu lạc bơ vơ, chịu lao khổ, dùng chính tay mình làm việc. Khi bị mắng nhiếc, thì chúng tôi chúc phước; khi bị bắt bớ, thì chúng tôi nhịn chịu; khi bị hủy báng, thì chúng tôi khuyên lơn; đến nay người ta vẫn coi chúng tôi như rác rến của thế gian, cặn bã của muôn vật”. Xin lưu ý đến nhóm chữ trong câu 11 rằng: “Cho đến giờ này”. Điều này có nghĩa là những tình trạng ấy vẫn còn tiếp diễn khi ông nói. Sự kiện ấy cho chúng ta thấy rằng thân thể của Phao-lô luôn luôn ở dưới sự điều khiển của ông. Chưa từng có điều gì được phép cản trở ông thi hành công tác cho Chúa. Cũng thư ấy, trong chương sáu, từ câu 12 đến cuối, ông nói đến hai vấn đề — vấn đề ăn uống và vấn đề tính dục — và bày tỏ rất rõ ràng rằng chúng ta không phải là những đầy tớ của thân thể. Dầu trong vấn đề ăn uống hay tính dục, chúng ta không cần phải làm nô lệ cho thân thể mình. Trong chương bảy, ông cho thấy rõ ràng rằng về vấn đề tính dục, một người không phải làm nô lệ cho thân thể mình, và trong chương tám, ông cho thấy rằng về vấn đề ăn uống, một người không phải làm nô lệ cho thân thể mình. Chúng ta đánh đập thân thể và làm cho nó trở thành nô lệ của mình có nghĩa là gì? Điều ấy có nghĩa là chúng ta đánh đập thân thể mình và “đánh” nó đến mức độ nó hoàn toàn phục dưới sự điều khiển của chúng ta. Anh chị em ơi, trong khi công tác cho Chúa và phục vụ Ngài, chúng ta phải thường xuyên giới hạn những đòi hỏi của thân thể. Khi một nhu cầu dấy lên trong công tác và thân thể bị đòi hỏi phải từ bỏ những khát vọng của nó, chúng ta có thể đủ mạnh để khước từ chúng không? Tất nhiên, mọi khao khát của con người đều được Đức Chúa Trời tạo nên và được Ngài ban cho chúng ta. Không gì sai trật đối với những đòi hỏi chính đáng của thân thể cả. Nhưng có đòi hỏi nào ngăn cản chúng ta hầu việc Chúa của mình không?

BỐN

Anh chị em ơi, đừng nghĩ rằng anh em có thể nới lỏng dây cương giây lát đối với những đòi hỏi của thân thể. Anh chị em phải nhận thức rằng sự lơi lỏng và thận trọng là hai điều hoàn toàn khác biệt. Anh em phải tập thận trọng đối với việc chăm sóc thân thể mình, nhưng đồng thời, anh em phải nắm trọn quyền điều khiển thân thể mình. Đánh đập thân thể không có nghĩa là anh em luôn luôn nhịn đói, mà có nghĩa là anh em có thể tiếp tục bước đi dầu không có thức ăn, thậm chí khi bụng anh em trống rỗng. Đồng thời, anh em vẫn cần phải chăm sóc thân thể mình. Tuy nhiên, nếu anh em tham gia vào công tác của Đức Chúa Trời, mà vẫn rất cứng ngắt trong việc ăn uống, thì anh em không thể tiếp tục tiến lên ngay khi thức ăn giảm dưới tiêu chuẩn thường lệ của anh em. Chúng tôi không ủng hộ chủ nghĩa hành xác, và không đồng ý rằng thân thể là cội nguồn của tội. Chúng tôi công nhận rằng Đức Chúa Trời là Đấng đã tạo nên trong chúng ta những nhu cầu thuộc thể. Chúng tôi sẵn sàng đồng ý rằng thân thể là đền thờ của Thánh Linh. Nhưng không khi nào chúng ta bắt buộc phải chiều theo những nhu cầu của thân thể. Điều này không có nghĩa là chúng ta phải luôn luôn thiếu ăn, thiếu mặc và thiếu ngủ. Nếu có thể được, chúng ta nên ăn mặc và nghỉ ngơi một cách thích hợp. Việc chúng ta ăn có thể là kết quả của việc chúng ta đánh đập thân thể mình, hay đó có thể là việc chúng ta không đánh đập thân thể mình; hai điều ấy hoàn toàn khác biệt. Nan đề ngày nay là nhiều anh chị em rất lơi lỏng đối với thân thể của mình. Nếu chúng ta không thể đặt thân thể mình dưới sự kiểm chế nghiêm ngặt, thì ngay khi đương đầu với thử thách trong công tác của mình, chúng ta sẽ càu nhàu, than phiền và bỏ chạy. Chúng ta phải tập chịu đựng trước mặt Chúa. Chúng ta nên nói: “Chúa ơi, những nan đề của con không bao giờ có thể sánh được với những nan đề Ngài đã gặp phải khi Ngài kiều ngụ trên đất”. Chúa tự hạ mình từ nơi cao cả nhất xuống chỗ thấp hèn nhất. Ngày nay chúng ta chưa tự hạ mình từ nơi cao cả nhất cũng chưa xuống chỗ thấp hèn nhất. Chúng ta nên thưa rằng: “Chúa ơi, chúng con không bao giờ vươn lên bằng với những gì Ngài đã thực hiện”. Chúng ta phải học tập chấp nhận mọi sự giới hạn được đặt trên thân thể của mình.

Một số người đã cho phép thân thể mình tự do buông thả một thời gian dài. Những người ấy cần dành thêm thời giờ học tập những bài học thích hợp. Chúng tôi hi vọng những người ấy có thể được hữu dụng cho công tác trong một khoảng thời gian ngắn. Nhưng nếu họ không giải quyết các nan đề của mình và không thể đắc thắng chúng, họ không thể dự phần vào công tác của Đức Chúa Trời. Những người chưa từng đánh đập thân thể và làm cho nó trở thành nô lệ của mình sẽ rơi lại ngay khi được đặt vào một cuộc đua. Chúng ta phải ghi nhớ rằng công tác phúc-âm cũng như một cuộc đua. Nếu chúng ta chưa bao giờ luyện tập chính mình và thân thể chúng ta chưa bao giờ phục tùng sự điều khiển của mình, chúng ta sẽ thất bại và không thể chạy được khi Đức Chúa Trời tăng thêm những đòi hỏi nơi chúng ta. Chạy là một đòi hỏi khác thường mà một người buộc thân thể mình phải thực hiện. Chúng ta không bao giờ có thể lơi lỏng đối với thân thể của mình. Tất cả những đầy tớ vĩ đại của Chúa đều sống dưới qui luật khắc khe của Ngài; tất cả đều luyện tập kiểm chế thân thể mình cách nghiêm ngặt. Nếu không cai trị thân thể mình, chúng ta sẽ thất bại ngay khi bị thử thách vì những sự đòi hỏi gia tăng. Mọi công tác phi thường và quí giá đều được thực hiện dưới những đòi hỏi phi thường. Nếu không thể công tác dưới những đòi hỏi phi thường, làm sao chúng ta có thể hữu dụng trong bất cứ phương diện nào được? Chúng ta không nên buông thả. Chúng ta không nên cho phép thân thể mình lơi lỏng. Chúng ta phải giữ chặt lấy dây cương và đặt thân thể mình dưới sự kiểm soát chặt chẽ. Chúng ta phải có khả năng bỏ ngủ, nhịn ăn và từ bỏ tiện nghi của mình khi chúng ta được kêu gọi làm như vậy. Chúng ta phải kiên trì trong công tác và cương quyết bắt thân thể làm nô lệ cho mình. Ngày nay chúng ta mang thân thể theo chúng ta vào công tác, và thậm chí khi thân thể chúng ta bị bệnh hay đang trong tình trạng đau đớn, nó vẫn phải vâng phục chúng ta.

Phao-lô nói: “Hãy xem chữ của chính tay tôi viết cho anh em đây lớn là dường nào!” (Ga. 6:11). Ông làm điều vượt quá khả năng mình cho phép. Tại đây chúng ta có thể cảm nhận được cảm xúc của người anh chúng ta; ông tự ép mình phải làm điều mình không thể làm. Trải qua các thời đại, đó là cách Linh được bày tỏ. Nếu một đầy tớ của Đức Chúa Trời khỏe mạnh vào những lúc bình thường và không kinh nghiệm gian khổ nào cả trong hoàn cảnh, ăn ngon ngủ kỹ, nhưng khám phá ra thân thể mình không chịu cộng tác khi nhu cầu dấy lên, thì người ấy không phải là một đầy tớ hữu dụng của Chúa. Phao-lô nói: “Song tôi đánh đập thân thể tôi, bắt nó phải phục, e rằng sau khi tôi đã rao giảng cho kẻ khác, mà chính mình tôi phải bị loại ra chăng”. Nói cách khác, ông e ngại rằng những người khác tiếp nhận phúc-âm trong khi ông bỏ lỡ phần thưởng và lời khen của Chúa: “Đầy tớ của Ta ơi, công tác tốt lắm”. Xin ghi nhớ rằng một người yêu mình không thể hầu việc Đức Chúa Trời. Những người phóng túng trong cuộc sống của mình và không thể khép mình vào kỷ luật một cách nghiêm ngặt thì không thể hầu việc Đức Chúa Trời. Nếu muốn học tập hầu việc Chúa, chúng ta phải tự luyện tập, tự tiết chế và tự cai trị bản thân mỗi ngày. Nếu tình yêu của chúng ta dành cho Chúa mạnh mẽ đúng mức, chúng ta sẽ không bị lôi cuốn bởi những đòi hỏi của thân thể. Nếu linh chúng ta mạnh đúng mức, chúng ta sẽ không cho phép xác thịt mình ở trong tình trạng yếu đuối. Khi sự sống phục sinh trong chúng ta gia tăng bội phần, sự sống ấy sẽ ban sự sống cho thân thể chết chóc của chúng ta. Chúng ta phải tiến lên cho đến khi thân thể vâng phục chúng ta và chỉ chúng ta thôi, cho đến khi nó không còn cản trở chúng ta nữa. Khi có được tình trạng ấy, chúng ta có thể hầu việc Chúa một cách tốt đẹp.