Thông tin sách

Tính Cách Công Nhân Của Chúa

Tác giả: Watchman Nee
Dịch từ bản tiếng Anh: The character of the Lord's worker
ISBN:
Mua sách tại:

Đang đọc: Chương 3

Untitled Document

CHƯƠNG BA

CÓ TÂM TRÍ SẴN SÀNG CHỊU KHỔ

MỘT

Thêm vào những đức tính đã được đề cập đến, mỗi công tác viên Cơ-đốc đều cần phải có một tâm trí sẵn sàng chịu khổ (1 Phi. 4:1). Điều này thật trọng yếu. Trước khi xem xét đề tài này từ quan điểm tích cực, trước hết chúng ta hãy xem xét khái niệm một Cơ-đốc-nhân thường có về sự chịu khổ.

Sự dạy dỗ trong Kinh Thánh rất rõ ràng: Đức Chúa Trời không có ý chủ tâm muốn dân Ngài chịu khổ. Có một loại triết lý đề cao sự hành xác là phương cách tước đi mọi sự hưởng thụ của thân thể. Những người theo triết lý ấy cho rằng mọi hình thức vui hưởng đều sai trật cả. Là các công tác viên của Chúa và là những người đại diện cho Ngài, chúng ta phải được sáng tỏ rằng triết lý ấy tuyệt đối không được ở trong tâm trí của một Cơ-đốc-nhân. Chính Lời Đức Chúa Trời tuyên bố rằng Đức Chúa Trời không có chủ tâm muốn con cái Ngài chịu khổ. Kinh Thánh nói Đức Chúa Trời không giữ lại điều tốt lành nào mà không ban cho chúng ta. Thi-thiên 23:1 chép: “Đức Giê-hô-va là Đấng chăn giữ tôi: tôi sẽ chẳng thiếu thốn gì”. Nhóm chữ chẳng thiếu thốn gì không có nghĩa là chúng ta không còn nhu cầu gì nữa, mà có nghĩa là chúng ta không cần phải cầu xin điều gì nữa vì Chúa là Đấng chăn giữ chúng ta. Thi-thiên 23 cho chúng ta biết rằng chúng ta sẽ không thiếu thốn gì khi có Chúa là Đấng chăn giữ mình. Nói cách khác, Đức Chúa Trời không muốn chúng ta thiếu thốn gì cả. Ý định của Ngài là muốn chúng ta được no đủ. Ngài không giữ lại điều tốt lành nào mà không ban cho chúng ta. Toàn bộ Kinh Thánh mô tả cho chúng ta sự chăm sóc đầy yêu thương của Chúa. Ngài trông nom che chở những người thuộc về Ngài một cách thành tín, xoa dịu những nỗi khổ và đau đớn, và vạch ra sự khác biệt rõ ràng giữa dân Ngài và các dân ngoại. Vùng đất Gô-sen luôn luôn khác với phần đất còn lại của Ai-cập; phước hạnh của Đức Chúa Trời luôn luôn ở đó. Chúng ta đừng bao giờ mang bất cứ loại triết lý hành xác nào vào trong Đạo Đấng Christ. Một khi chúng ta đưa các yếu tố không thuộc Đạo Đấng Christ vào thì chúng ta gây hỗn loạn cho Đạo Đấng Christ. Chúng ta phải lưu ý đến điểm này.

Đã nói vậy, chúng ta cũng nên nhận thức rằng Đức Chúa Trời không miễn trừ cho con cái Ngài khỏi bị thử thách hay sửa phạt; Đức Chúa Trời thật sự thử thách và sửa trị con cái Ngài. Nhưng chúng ta phải phân biệt rõ ràng giữa điều đó và các hình thức hành xác. Trong hoàn cảnh bình thường, Đức Chúa Trời luôn luôn ban phước, chăm sóc, nâng đỡ và cung ứng cho con cái Ngài. Nhưng khi đến lúc cần sửa trị và thử thách con cái Ngài, Ngài sẽ không do dự làm điều đó. Sự kiện ấy không có nghĩa là Ngài thử thách họ mỗi ngày. Ngài chỉ sửa trị con cái Ngài khi cần thiết; Ngài không làm điều đó mỗi ngày và mỗi giây phút. Đức Chúa Trời không liên tục thử thách và sửa trị con cái Ngài. Đôi khi Ngài phải sử dụng đến những phương cách như vậy, nhưng Ngài không luôn luôn theo đuổi việc ấy. Trái lại, trong những hoàn cảnh bình thường, Ngài luôn luôn chăm sóc và cung cấp đầy đủ cho chúng ta. Tất nhiên, khi chúng ta bướng bỉnh, Ngài sẽ cho phép những sự thử thách và sửa trị đến trên chúng ta. Nhưng trong sự chu cấp thông thường, Ngài thực hiện những gì Ngài thường làm. Ngài không muốn nhìn thấy chúng ta chịu khổ. Chúng ta phải hiểu rõ điều ấy. Ngài dành mọi điều tốt lành cho con cái Ngài. Chúng ta có thể vui hưởng mọi sự chu cấp Ngài đã ban cho chúng ta.

Thế thì Kinh Thánh có ý nói gì khi đề cập đến sự chịu khổ? Trong Kinh Thánh, sự chịu khổ chỉ về sự cố ý lựa chọn mà một người quyết định trước mặt Chúa. Chúa đã sắp đặt để những ngày tháng của chúng ta đầy dẫy những phước hạnh tốt lành, nhưng vì cớ hầu việc Ngài và làm đầy tớ cho Ngài, chúng ta thà chọn con đường chịu khổ. Vậy, con đường chịu khổ là một con đường lựa chọn. Ba dũng sĩ của Đa-vít đã có thể sống một cách an toàn bên cạnh Đa-vít, nhưng khi nghe Đa-vít bày tỏ ước muốn được uống nước giếng tại Bết-lê-hem, họ liều mạng sống mà xông ngang qua hàng ngũ quân đội Phi-li-tin để đến đó lấy nước về (2 Sa. 23:14-17). Chịu khổ là vấn đề lựa chọn chứ không phải là vấn đề áp đặt. Chúng ta chọn con đường chịu khổ. Chúng ta sẵn lòng chịu khổ để hầu việc Ngài. Theo kế hoạch của Đức Chúa Trời, chúng ta có thể tránh nhiều nỗi khổ. Tuy nhiên, vì hầu việc Đức Chúa Trời, chúng ta thà vui vẻ chọn con đường khác với con đường của những người tầm thường. Đó là ý nghĩa của việc có tâm trí sẵn sàng chịu khổ. Có một tâm trí sẵn sàng chịu khổ là một điều cần thiết cơ bản trong đức tính của một đầy tớ Đức Chúa Trời. Không có một tâm trí như vậy, chúng ta sẽ gặt hái được rất ít kết quả trong công tác của mình, và về mặt phẩm chất, công tác chúng ta thực hiện sẽ rất nông cạn. Theo nhãn quan của Đức Chúa Trời, nếu một công tác viên của Chúa không có một tâm trí sẵn sàng chịu khổ, người ấy hoàn toàn không thể công tác. Chúng tôi xin đề cập đến một vài điểm liên quan đến vấn đề này.

HAI

Chúng ta phải nhận thức rằng chịu khổ và có tâm trí sẵn sàng chịu khổ là hai điều khác biệt. Có một tâm trí sẵn sàng chịu khổ ngụ ý rằng chúng ta khao khát sẵn lòng chịu khổ vì cớ Đấng Christ; điều ấy có nghĩa là chúng ta có lòng và sẵn sàng chịu đựng sự khổ sở vì Ngài. Đó là ý nghĩa của việc có tâm trí sẵn sàng chịu khổ. Những người có tâm trí sẵn sàng chịu khổ không nhất thiết phải chịu khổ. Nhưng trong tâm trí của mình, họ chuẩn bị đương đầu với mọi đau khổ cách can đảm. Chẳng hạn, có thể Chúa đặt anh em vào một hoàn cảnh mà tại đó anh em được chu cấp thức ăn, áo quần và nhà cửa đầy đủ tiện nghi. Điều đó không có nghĩa là anh em không thể tiếp tục vui hưởng mọi sự chu cấp Ngài đã ban cho mình. Nếu Chúa đã chu cấp như vậy, anh em có thể tiếp nhận những điều ấy từ Ngài. Nhưng bên trong, anh em vẫn có tâm trí sẵn sàng chịu khổ cho Ngài. Mặc dầu không chịu khổ về mặt thuộc thể, anh em phải có tâm trí sẵn sàng chịu khổ. Vấn đề không phải là anh em có đương đầu với một điều gì đó ở bên ngoài hay không, mà là bên trong anh em có tâm trí sẵn sàng chịu khổ hay không. Anh em có tâm trí sẵn sàng chịu khổ thậm chí khi hoàn cảnh chung quanh êm ả và thoải mái không? Có thể Chúa không sắp đặt để mỗi ngày anh em đều chịu khổ, nhưng mỗi công tác viên của Chúa không được thiếu tâm trí sẵn sàng chịu khổ thậm chí dầu chỉ một ngày. Đau khổ có thể không đến với chúng ta hằng ngày, nhưng tâm trí sẵn sàng chịu khổ phải ở với chúng ta hằng ngày.

Nan đề là nhiều anh chị em và nhiều gia đình của các công tác viên Cơ-đốc có vẻ như chùn bước ngay giây phút hoạn nạn đến với họ. Họ không có tâm trí sẵn sàng chịu khổ. Khi Chúa ban cho họ hoàn cảnh yên lành, nguồn cung ứng vật chất dư dật và sức khỏe dồi dào, họ có thể vui vẻ hầu việc Ngài. Nhưng ngay khi gặp phải một ít cản trở hay hoạn nạn, toàn thể con người họ suy sụp. Điều này có nghĩa là họ không có tâm trí sẵn sàng chịu khổ. Không có tâm trí sẵn sàng chịu khổ, anh em không thể chịu nổi thử thách nào cả.

Có tâm trí sẵn sàng chịu khổ có nghĩa là trước mặt Chúa chúng ta chuẩn bị chịu khổ. Điều ấy có nghĩa là chúng ta sẵn sàng chịu khổ và chọn con đường chịu khổ. Nếu Chúa không cho phép đau khổ đến với chúng ta, đó là công việc của Ngài. Tuy nhiên, về phía mình, chúng ta luôn luôn sẵn sàng chịu khổ. Khi Chúa thay đổi đường lối hành động của Ngài qua hoàn cảnh và những thử thách đến với chúng ta, chúng ta sẽ can đảm chấp nhận chúng chứ không xem đó là những điều lạ thường. Nếu chúng ta chỉ có thể nhận lãnh những điều tốt lành Chúa chu cấp, mà không thể tiếp nhận thử thách nào, nhưng lại lùi bước trước bất cứ thay đổi nào và đình trệ công tác của mình, thì chúng ta không có tâm trí sẵn sàng chịu khổ. Chúng ta phải ghi nhớ rằng công tác của chúng ta không ngồi đợi chúng ta. Chúng ta phải công tác khi có thực phẩm, và chúng ta phải công tác khi không có thực phẩm. Chúng ta phải công tác khi được ăn mặc đầy đủ, và chúng ta phải công tác khi không được ăn mặc đầy đủ. Chúng ta phải công tác khi cảm thấy vui vẻ, và chúng ta phải công tác khi cảm thấy không thoải mái. Chúng ta phải công tác dầu khỏe mạnh hay đau yếu. Kinh Thánh cho chúng ta thấy rằng chúng ta phải võ trang chính mình bằng tâm trí sẵn sàng chịu khổ; tức tâm trí chúng ta cần phải là một khí giáp, một vũ khí cho chúng ta. Đó là một vũ khí sắt bén mà Sa-tan không thể thắng hơn. Nếu không có loại tâm trí như vậy thì công tác chúng ta sẽ chấm dứt ngay khi chúng ta gặp phải những cản trở và hoạn nạn.

Có một vài anh chị em chịu đựng đau khổ, nhưng họ không có khái niệm về tính chất quí báu của sự chịu khổ. Họ trải qua kinh nghiệm ấy mà không cảm thấy biết ơn Chúa gì cả. Thậm chí họ có thể liên tục lằm bằm và than phiền, trông đợi ngày được giải cứu khỏi nỗi đau khổ của mình. Họ cầu nguyện, nhưng không bao giờ ngợi khen. Họ không thật lòng chấp nhận sự sửa trị của Linh trên mình. Thay vào đó, họ cầu nguyện để những ngày ấy chóng trôi qua. Thái độ ấy phơi bày tình trạng của họ là thiếu tâm trí sẵn sàng chịu khổ. Anh chị em ơi, nếu trong những lúc bình yên chúng ta không có tâm trí sẵn sàng chịu khổ, thì chúng ta sẽ chỉ thích hợp với những con đường phẳng lặng. Một khi con đường trở nên lầy lội, chúng ta sẽ ngưng hầu việc Chúa. Làm như vậy sẽ không giúp chúng ta tiến xa lắm. Tôi xin lặp lại: Tâm trí sẵn sàng chịu khổ khác với chính nỗi khổ. Nếu chúng ta có tâm trí sẵn sàng chịu khổ, Chúa không nhất thiết ban cho chúng ta những nỗi khổ, nhưng khi đương đầu với những sự khổ sở, bên trong chúng ta sẽ sẵn sàng [chấp nhận], và không chùn bước. Những người chịu khổ không nhất thiết là có tâm trí sẵn sàng chịu khổ. Nhiều người chịu khổ, nhưng không có tâm trí sẵn sàng chịu khổ. Giữa vòng những người chịu khổ, một số người có thể có tâm trí sẵn sàng chịu khổ, trong khi những người khác có thể không có tâm trí sẵn sàng chịu khổ. Khi nhiều anh chị em gặp phải những đau khổ và hoạn nạn, họ than phiền và kêu cứu mỗi ngày. Hằng ngày họ cầu xin được giải cứu khỏi những hoạn nạn của mình. Những người như vậy hoàn toàn không có tâm trí sẵn sàng chịu khổ. Họ chịu khổ, nhưng không có tâm trí sẵn sàng chịu khổ. Các anh chị em đang trải qua những đau khổ về mặt sức khỏe, tài chánh hay những vấn đề khác cần phải nhận thức rằng Chúa chỉ xem tâm trí sẵn sàng chịu khổ mới là điều quí báu. Ngài không lưu ý đến việc chúng ta có chịu khổ hay không. Chúng ta không nên nghĩ rằng chúng ta chịu khổ cho Chúa chỉ vì chúng ta bị đặt vào những cảnh ngộ khó khăn. Có thể hoàn cảnh của chúng ta thật sự khó chịu, nhưng chúng ta có tâm trí sẵn sàng chịu khổ vì Chúa đến mức độ nào? Bao nhiêu trong đó là do lựa chọn? Hay chúng ta chỉ lằm bằm, bực bội, tự thương hại và tự bào chữa? Rất có thể chúng ta chịu đựng nhiều nỗi đau lòng và gian khổ mà không có ý muốn chịu khổ. Một ý muốn chịu khổ là điều gì đó sâu xa hơn chính sự chịu khổ. Những người có lòng chịu khổ có thể hoàn toàn không gặp sự khổ sở nào cả ở bên ngoài, và những người chịu khổ bên ngoài có thể lại không có tâm trí sẵn sàng chịu khổ. Anh chị em ơi, anh chị em có thấy sự khác biệt không? Điều này cũng như nói rằng những người nghèo nàn về mặt vật chất không nhất thiết là nghèo nàn trong linh họ. Nhiều người nghèo nàn về mặt vật chất, nhưng không nghèo nàn về mặt thuộc linh. Tương tự như vậy, nhiều anh chị em thật sự chịu khổ, nhưng họ hoàn toàn không có tâm trí sẵn sàng chịu khổ. Nếu Chúa cho họ có quyền lựa chọn, họ chắc chắn sẽ không chọn chịu khổ, dầu chỉ là một tháng hay một ngày, thậm chí dầu chỉ là một giây phút trong đời sống họ. Họ hoàn toàn không có tâm trí sẵn sàng chịu khổ. Nếu một người không có tâm trí sẵn sàng chịu khổ, thì công tác của người ấy sẽ không đi đến đâu cả. Khi những đòi hỏi bên ngoài vượt quá khả năng bên trong của mình, người ấy sẽ chùn bước. Khi một hoàn cảnh đòi hỏi người ấy phải gắng sức hơn nữa, người ấy sẽ không có sức lực để đáp ứng nhu cầu. Người ấy không thể từ bỏ những điều quí báu của mình và chỉ có thể làm một công việc dễ dàng trong một môi trường dễ chịu. Người ấy cần Chúa cất đi mọi chướng ngại vật rồi mới có thể bình an công tác. Đầy tớ của Chúa mà đòi hỏi như vậy thì thật là đáng ngạc nhiên.

Chúng ta phải hiểu rõ ý nghĩa của việc có tâm trí sẵn sàng chịu khổ. Một anh em sống yên ổn có thể có tâm trí sẵn sàng chịu khổ lớn hơn một anh em sống trong khổ nạn. Người trước có thể có tâm trí sẵn sàng chịu khổ; người ấy sẵn sàng chịu khổ vì Chúa. Người sau có thể chịu khổ, nhưng không có lòng chịu khổ vì Chúa. Có ít dấu vết gian khổ trong hoàn cảnh của người trước, trong khi người sau có thể rõ ràng đang sống trong một tình trạng cực kỳ khốn khó. Nói theo cách loài người thì người sống trong tình trạng cực kỳ khốn khó là người đang chịu khổ. Nhưng theo cái nhìn của Chúa, Ngài lại đánh giá người có tâm trí sẵn sàng chịu khổ cao hơn mặc dầu người ấy gặp ít gian khổ. Chúng ta không nên nghĩ rằng chỉ chịu khổ không thôi cũng khiến chúng ta hội đủ điều kiện cho bất cứ điều gì. Chúng ta phải ghi nhớ rằng Đức Chúa Trời có những đòi hỏi đối với chúng ta, và để thỏa đáp những đòi hỏi ấy, chúng ta cần có tâm trí sẵn sàng chịu khổ. Chúng ta phải võ trang chính mình bằng tâm trí ấy. Nếu không có một tâm trí như vậy, chúng ta không thể chiến đấu trong cuộc chiến thuộc linh. Ngay khi gặp khó khăn thì chúng ta sẽ lùi bước, và ngay khi được kêu gọi phải trả giá thì chúng ta sẽ đầu hàng. Khi Chúa cho phép một ít hoạn nạn đến với chúng ta, chúng ta sẽ thối lui. Chúng ta không quan tâm đến việc một người chịu khổ nhiều đến đâu, mà quan tâm đến việc người ấy có tâm trí sẵn sàng chịu khổ đến mức nào. Theo quan niệm thiên nhiên của mình, chúng ta kết luận rằng một anh em chịu khổ nhiều thì nhận biết ân điển của Đức Chúa Trời đến mức độ đầy đủ hơn. Nhưng nhiều lúc, khi gặp một anh em đang chịu khổ, chúng ta không nhận được sự giúp đỡ nào cả. Chẳng bao lâu, chúng ta có thể nhận thấy anh em ấy thiếu tâm trí sẵn sàng chịu khổ; anh chỉ miễn cưỡng chịu khổ. Nếu có quyền lựa chọn, anh sẽ chạy trốn khỏi những thử thách của mình ngay khi có cơ hội. Người ấy có thể thực sự chịu khổ, nhưng chưa thuận phục đối với những đau khổ ấy, và người ấy miễn cưỡng trải qua kinh nghiệm của mình. Người ấy không học được bài học nào trước mặt Chúa, và bên trong đầy dẫy sự nổi loạn. Điều này cho chúng ta thấy tâm trí sẵn sàng chịu khổ rất khác so với chính sự chịu khổ. Điều Chúa quý là một tâm trí sẵn sàng chịu khổ, tức một thái độ có ý thức sẵn sàng chịu khổ, chứ không phải chính kinh nghiệm chịu khổ. Chúng ta không thể thay thế tâm trí sẵn sàng chịu khổ bằng chính sự chịu khổ.

BA

Bây giờ chúng ta phải xét đến vài nan đề chung chúng ta thường gặp trong công tác của Chúa. Giả sử, công tác của chúng ta dường như gặp phải khó khăn về mặt tài chánh. Chúng ta nên làm gì khi Đức Chúa Trời bắt chúng ta phải chịu đựng thử thách về tình trạng thiếu thốn vật chất? Nếu sự cung cấp thiếu hụt làm đình trệ công tác của chúng ta, Chúa chắc chắn đang đặt nghi vấn về những gì chúng ta đang làm. Có lẽ Ngài muốn hỏi: “Ngươi hầu việc Ta với mục đích gì?” Anh chị em ơi, chúng ta có thực hiện tốt đẹp công tác của mình hay không phần lớn tùy thuộc rất nhiều vào việc chúng ta có tâm trí sẵn sàng chịu khổ hay không. Chúng ta không thể bỏ cuộc chỉ vì một chút rắc rối đến với mình hay một thử thách nhỏ quấy rầy mình. Không có người đầy tớ nào của Đấng Christ mà lại có thể đòi hỏi rằng mình sẽ đi làm khi trời nắng và ở nhà khi trời mưa. Khi có tâm trí sẵn sàng chịu khổ, chúng ta sẽ bất chấp những khó khăn; chúng ta sẽ bất chấp những gian khổ; chúng ta sẽ bất chấp sự suy nhược của thân thể; và thậm chí chúng ta sẽ coi thường sự chết. Một tâm trí sẵn sàng chịu khổ đương đầu với Sa-tan và tuyên bố: “Ta sẽ tiến lên bất kể điều gì có thể xảy đến với ta!” Nếu trong lòng chúng ta còn e ngại bất cứ điều gì, Sa-tan sẽ đe dọa chúng ta bằng chính điều ấy, và chúng ta sẽ bị đánh bại. Nếu chúng ta nói: “Tôi không sợ đói khát!”, Sa-tan sẽ không thể làm gì chúng ta cả khi hắn gây cho chúng ta đói khát; hắn sẽ phải bỏ chạy. Nếu chúng ta nói: “Tôi không sợ lạnh!”, Sa-tan sẽ không thể làm gì chúng ta khi hắn đem đến cho chúng ta thời tiết lạnh lẽo; một lần nữa hắn sẽ phải bỏ chạy. Nhưng nếu chúng ta nói: “Tôi sợ bị bệnh”, Sa-tan chắc chắn sẽ làm cho chúng ta bị bệnh, vì hắn biết bệnh hoạn sẽ làm cho chúng ta chùng xuống. Nếu chúng ta nói: “Tôi không sợ bị bệnh!”, Sa-tan sẽ không thể làm gì cả. Nếu chúng ta không có tâm trí sẵn sàng chịu khổ, Sa-tan sẽ dùng bất cứ những gì chúng ta sợ để tấn công chúng ta, và chúng ta sẽ bị đánh bại. Mỗi đầy tớ của Đấng Christ phải được chuẩn bị sẵn sàng và không được sợ gì cả. Chúng ta phải kiên trì khi điều này hay điều kia xảy đến với mình. Chúng ta phải kiên trì khi những thử thách đến trên gia đình mình hay bệnh hoạn phát sinh trong thân thể chúng ta. Chúng ta phải kiên trì thậm chí khi đói khát hay lạnh lẽo đến với mình. Nếu bên trong chúng ta có thái độ như vậy, Sa-tan sẽ không thể làm gì chúng ta cả vì chúng ta sẽ có tâm trí sẵn sàng chịu khổ. Không có một tâm trí sẵn sàng chịu khổ như vậy, chúng ta sẽ sa ngã ngay khi Sa-tan làm cho chúng ta phải đương đầu với chính điều mình e sợ. Chúng ta sẽ thối lui khỏi công tác của Đức Chúa Trời và trở nên vô dụng.

Anh chị em ơi, chúng ta nên tuyên bố với Chúa rằng: “Vì tình yêu của Ngài và quyền năng của ân điển Ngài, con cam kết làm những gì con đang làm bất chấp hậu quả thế nào đi nữa, dầu đó là thiên đàng hay địa ngục. Đó sẽ là chỗ đứng của con, dầu con nghĩ mình đã đạt đến mức độ như thế hay chưa!” Nếu chúng ta không có một tâm trí như vậy, Sa-tan sẽ nắm lấy nhược điểm của chúng ta, và chúng ta sẽ bị kết liễu và kể như vô dụng. Chúng ta phải cầu xin [Chúa] thương xót [cho chúng ta] biết tâm trí sẵn sàng chịu khổ là gì. Tâm trí sẵn sàng chịu khổ là một quyết định không thay đổi bên trong một người [chọn] đứng về phía Chúa, bất kể tương lai sẽ ra sao và những cảnh ngộ phải đương đầu có như thế nào đi nữa. Một tâm trí sẵn sàng chịu khổ không nhất thiết dẫn đến sự chịu khổ. Có thể người ấy sẽ không chịu khổ. Nhưng bên trong luôn luôn có niềm xác tín. Không có một niềm xác tín và quyết tâm như vậy, thì chỉ một ít khó khăn cũng có thể đánh gục người đó. Nhưng nếu bên trong có lòng tin chắc ấy, thì khó khăn ở bên ngoài có hay không cũng chỉ là điều nhỏ nhặt. Anh em có nhìn thấy điều tôi đang nói không? Đường lối phục vụ của một Cơ-đốc-nhân không phải là đường lối chịu khổ mà là đường lối có một tâm trí sẵn sàng chịu khổ. Anh em có thể cảm tạ Chúa nếu Ngài chu cấp thức ăn và áo quần cho anh em, và anh em cũng có thể cảm tạ Ngài nếu Ngài không chu cấp những điều ấy cho anh em. Những điều ấy không có ý nghĩa gì nhiều đối với anh em — chúng có thể dồi dào hay thiếu thốn. Xin ghi nhớ rằng một Cơ-đốc-nhân không cần phải tìm kiếm đau khổ. Tuy nhiên, người ấy cần phải có một tâm trí sẵn sàng chịu khổ. Một Cơ-đốc-nhân là người sẵn sàng hoàn thành nhiệm vụ dầu có gặp khó khăn trên bước đường của mình hay không. Người ấy không lùi bước khi đối diện với nan đề. Nếu vấn đề thái độ của người ấy chưa được giải quyết, thì tất cả những vấn đề khác cũng sẽ không được dàn xếp. Hãy xem xét trường hợp phải đi đây đó [để công tác]. Nếu thể chất anh em yếu đuối, tự nhiên anh em cần giường ngủ thoải mái hơn một người mạnh mẽ. Nhưng nếu anh em nói: “Tôi phải có giường ngủ thoải mái vì tôi không được khỏe lắm”, thì anh em sẽ bị kẻ thù tấn công ở điểm ấy; hắn sẽ cho anh em một cái giường không thoải mái. Một tâm trí sẵn sàng chịu khổ phải bỏ qua vấn đề giường ngủ [như thế nào] và tiếp tục công tác của mình. Tuy nhiên, nếu anh em được cấp cho giường ngủ thoải mái, thì không cần phải ngủ dưới sàn nhà. Nếu Chúa ban cho anh em một cái giường tốt thì hãy nhận lấy, và nếu Ngài ban cho anh em một cái giường xấu thì cũng hãy nhận lấy. Anh em phải tiếp tục công tác của mình, bất kể giường có xấu như thế nào. Anh em đừng bao giờ lùi bước chỉ vì một cái giường. Kinh Thánh gọi thái độ như vậy là tâm trí sẵn sàng chịu khổ. Vài anh em sống một cách thiếu thốn, nhưng sự kiện đó không nhất thiết có nghĩa là họ có tâm trí sẵn sàng chịu khổ. Đừng tưởng rằng những Cơ-đốc-nhân sống trong hoàn cảnh ngặt nghèo đương nhiên sẽ có tâm trí sẵn sàng chịu khổ hơn so với những người sống trong hoàn cảnh thuận lợi. Chỉ những người đã dâng chính mình cho Chúa mới có tâm trí sẵn sàng chịu khổ. Một tâm trí sẵn sàng chịu khổ không bị điều gì hạn chế, và không bị giới hạn. Có thể đến một nơi kia, anh em ngủ trên sàn nhà cứng. Thậm chí có thể đến chỗ khác anh em không có sàn nhà cứng [mà nằm]. Có thể giường ngủ của anh em chỉ là rơm trải trên nền đất. Vậy, anh em sẽ làm gì? Một số người tự buộc mình phải chấp nhận những giường ngủ như vậy. Họ thật sự chịu khổ, nhưng sự chịu khổ ấy có giới hạn. Họ có thể chịu được sàn nhà cứng nhưng không thể hơn thế nữa. Dường như họ nói với người khác rằng họ đã hạ mình hết mức rồi và không thể hạ mình hơn nữa. Đó là có kinh nghiệm chịu khổ mà không có tâm trí sẵn sàng chịu khổ. Một vài anh em có thể trải qua một cuộc sống tương đối thoải mái và hạnh phúc, nhưng họ có thể luôn luôn vui vẻ điều chỉnh chính mình theo những mức sống thấp hơn. Họ có thể ngủ trên sàn nhà cứng cũng như trên rơm. Họ không than phiền, và vui vẻ chấp nhận bất cứ điều gì mình gặp phải. Đó là có một tâm trí sẵn sàng chịu khổ. Đức Chúa Trời kêu gọi con người phải có tâm trí sẵn sàng chịu khổ. Chúng ta phải ghi nhớ rằng đây không phải là vấn đề chịu khổ mà là vấn đề có tâm trí sẵn sàng chịu khổ. Để hầu việc Chúa, chúng ta phải có tâm trí sẵn sàng chịu khổ; nếu không thì Đức Chúa Trời không thể dùng chúng ta. Những người không có tâm trí sẵn sàng chịu khổ sẽ suy sụp khi gặp thử thách nhẹ nhàng nhất. Họ sẽ ngưng công tác ngay khi Sa-tan đặt một chướng ngại nào đó trên đường đi của họ. Anh chị em ơi, anh chị em có thấy điều này không? Tâm trí sẵn sàng chịu khổ là khả năng hạ mức sống của mình xuống một cách vô điều kiện.

Đó không phải là vấn đề chúng ta chịu khổ bao nhiêu, mà là chúng ta có thể chịu khổ đến mức độ nào. Chịu khổ không phải là điều thiết yếu, nhưng tâm trí sẵn sàng chịu khổ mới là điều thiết yếu. Ý định của Chúa không phải là cứ làm khổ chúng ta mà là tôi luyện một tâm ý như vậy vào trong chúng ta. Nếu không có tâm trí sẵn sàng chịu khổ, không anh chị em nào học tập hầu việc Chúa có thể mạnh mẽ. Nếu không có tâm trí sẵn sàng chịu khổ, chúng ta sẽ là những người yếu đuối nhất giữa vòng mọi người. Ngay khi đụng đến bất cứ khó khăn nào, chúng ta cũng sẽ tự thương hại mình. Chúng ta khóc cho chính mình và thở dài: “Làm sao tôi lại ra nông nỗi này?” Lần kia, một chị em đã hầu việc Chúa nhiều năm đến với một chị em khác mà khóc lóc. Chị kia hỏi: “Chị đổ nước mắt vì ai?” Nhiều người đổ nước mắt vì chính mình. Họ tự xem mình là đáng yêu và đáng quí, và họ thương hại vì sự sa ngã của mình. Họ đổ nước mắt vì chính mình. Những người như vậy thì yếu đuối nhất giữa vòng mọi người; họ suy sụp ngay khi phải đương đầu với những thử thách.

Khi những thử thách và đau khổ đến thì vấn đề quan trọng là lòng chúng ta ở đâu. Một mặt là nỗi đau đớn của chúng ta. Mặt khác là vấn đề công tác của Chúa. Nếu không có tâm trí sẵn sàng chịu khổ, lập tức chúng ta sẽ hi sinh công tác của Chúa. Chúng ta sẽ quá bận rộn với những cảm xúc tự thương hại và yêu mình; chúng ta không còn sức lực để chăm lo công tác của Chúa nữa! Anh chị em ơi, chúng ta phải học tập để có một tâm trí sẵn sàng chịu khổ. Sự thật là nếu từ bỏ công tác của mình thì chúng ta có thể hết đau khổ, nhưng rồi công tác ấy sẽ chịu mất mát. Nếu chúng ta không có hay thiếu tâm trí sẵn sàng chịu khổ, Sa-tan có thể ép buộc chúng ta từ bỏ và hi sinh công tác của mình bất cứ lúc nào. Chúng ta phải ghi nhớ trước mặt Chúa rằng chúng ta [sống] ở đây là để tôn cao vinh quang của Đức Chúa Trời. Đức Chúa Trời có thể định cho chúng ta sống hay chết, nhưng về phần chúng ta thì phải trung tín với trách nhiệm của mình. Chúng ta không thể từ bỏ công tác của mình. Chúng ta phải kiên trì đến cùng. Chúng ta không muốn nhìn thấy các anh chị em trải qua những nỗi khổ. Nếu có thể được, họ nên chăm lo các nhu cầu hằng ngày của mình một cách vừa phải. Chúng ta không đòi hỏi họ phải ra đi tìm kiếm đau khổ. Chúng ta không áp đặt đau khổ trên người khác. Chúng ta hi vọng Đức Chúa Trời cung ứng mọi nhu cầu của chúng ta. Nhưng chúng ta phải nhận thức rằng tâm trí sẵn sàng chịu khổ rất cần thiết. Một mặt, chúng ta phải tin rằng Đức Chúa Trời không giữ lại điều tốt lành nào mà không ban cho chúng ta. Mặt khác, chúng ta phải có tâm trí sẵn sàng chịu khổ. Nếu không thì chúng ta sẽ suy sụp ngay khi gặp phải khó khăn hay trở ngại trong cuộc sống của mình.

BỐN

Tự nhiên một câu hỏi được nêu lên là chúng ta phải sẵn sàng chịu khổ đến mức độ nào? Tiêu chuẩn của Kinh Thánh là “trung tín cho đến chết” (Khải. 2:10). Nói cách khác, chúng ta phải sẵn sàng chịu bất cứ đau khổ nào, thậm chí phải chịu chết. Tất nhiên, chúng ta không muốn trở nên một người cực đoan. Nhưng về tâm trí sẵn sàng chịu khổ thì không có một chừng mực nào. Nếu [cần] có một chừng mực nào thì chúng ta nên để Chúa làm cho [chúng ta trở nên] chừng mực; chúng ta nên để hội-thánh hay các anh em trưởng thành hơn làm cho chúng ta quân bình. Về phần mình, chúng ta phải dâng tất cả. Nếu chúng ta tự làm cho mình chừng mực, thì làm sao chúng ta có thể có hiệu quả trong công tác? Chúng ta sẽ không còn cách nào tiến lên. Nếu kể sự sống của mình là rất quí báu, và luôn luôn cẩn thận nắm giữ chính mình, chúng ta sẽ không hoàn thành được nhiều trong công tác của Đức Chúa Trời. Tất cả chúng ta phải trung tín cho đến chết. Đó là đường lối của chúng ta. Chúa sẽ không hi sinh mạng sống của chúng ta chỉ vì chúng ta đã hứa sẽ trung tín. Tuy nhiên, bảo vệ mạng sống của chúng ta là việc của Chúa. Chúng ta không tự giữ mình. Công việc của Chúa là sắp xếp mọi sự cho chúng ta. Về phần mình, chúng ta phải sẵn sàng hi sinh chính mình. Chúng ta phải sẵn sàng đối diện với mọi loại đau khổ. Anh chị em ơi, nếu yêu mạng sống của mình thì anh chị em sẽ không thể trung tín cho đến chết. Những người trung tín cho đến chết không yêu mạng sống riêng của mình. Đó là đòi hỏi cơ bản của Chúa. Tâm trí sẵn sàng chịu khổ của chúng ta cần phải rất mạnh mẽ đến nỗi chúng ta có thể nói: “Chúa ơi, con sẽ chết vì Ngài! Con không quan tâm đến hoàn cảnh chung quanh. Con sẵn lòng dâng mạng sống mình cho Ngài!” Anh chị em ơi, không có một quyết tâm như vậy thì chúng ta sẽ khựng lại ngay khi gặp khó khăn. Mỗi công tác viên của Chúa đều phải học tập đừng yêu chính mình. Những người yêu chính mình sẽ bị hạn chế trong công tác của họ. Khi đạt đến một điểm nào đó, họ sẽ ngừng lại. Đức Chúa Trời cần những người tuyệt đối hầu việc Ngài. Ngài cần những người sẵn lòng gạt mạng sống mình sang một bên để hầu việc Ngài. Đừng lo về việc mình có thể trở thành một người cực đoan. Đó hoàn toàn là một vấn đề khác. Về phần mình, tất cả chúng ta đừng bao giờ tự dự phòng điều gì cho chính mình. Tất cả chúng ta cần phải tuyệt đối trong tâm trí sẵn sàng chịu khổ của mình. Tôi xin lặp lại: Chúng ta không phải chịu khổ, nhưng tất cả chúng ta phải có tâm trí sẵn sàng chịu khổ. Chúng ta phải luôn luôn sẵn sàng gạt bỏ mọi điều phải quan tâm. Chúng ta không những gạt bỏ những khó khăn bên ngoài mà còn phải hi sinh sức khỏe bản thân. Nếu yêu mình và quá e ngại từ bỏ bản thân, thì chúng ta sẽ không hoàn thành được nhiều. Chúng ta phải thưa với Chúa rằng: “Con sẵn lòng dâng lên mọi sự. Từ nay trở đi, không đau khổ nào ngăn trở con hầu việc Ngài. Đó là sự lựa chọn của con, bất kể hậu quả thế nào, dầu đó là sự chết, sự sống, đau khổ hay vui sướng!”

Anh chị em ơi, chỉ một điều có hiệu quả — ấy là phục vụ trung tín thậm chí cho đến chết. Chúng ta càng giữ vị trí ấy, thì Sa-tan sẽ càng ít có thể làm gì chúng ta được. Hắn sẽ không có chỗ chạy thoát. Những người yêu mình thật ra là bị chính mình trói buộc. Chỉ một ít đau khổ là họ khóc đứng khóc ngồi và than vắn thở dài. Họ yêu mình thái quá! Nếu không yêu mình, chúng ta sẽ không còn khóc lóc và thở dài nữa. Anh chị em ơi, là những người đang đi đường lối này, chúng ta phải từ bỏ chính mạng sống của mình. Nếu muốn đi con đường này, chúng ta phải thưa với Chúa: “Con đường được Ngài chỉ định cho con, dù là con đường chịu khổ hay không, con vẫn sẵn sàng đương đầu với bất cứ nỗi khổ nào”. Xin tha thứ cho tôi vì cứ lặp đi lặp lại điều này. Nhưng chúng ta phải nhận thức rằng tuy sự chịu khổ của chúng ta có giới hạn, nhưng tâm trí sẵn sàng chịu khổ của mình cần phải không có giới hạn. Mức độ chịu khổ thực sự mà Chúa đã lượng định cho chúng ta có thể bị giới hạn, nhưng thái độ sẵn sàng chịu khổ của chúng ta cần không bị giới hạn. Nếu thái độ sẵn sàng chịu khổ của chúng ta bị giới hạn, thì có nghĩa là chúng ta chưa có tâm trí sẵn sàng chịu khổ. Ngay khi ấn định một giới hạn cho mức độ sẵn sàng chịu khổ của mình, chúng ta sẽ không thể tiến xa. Đây là một đòi hỏi cao, nhưng đó là điều Đức Chúa Trời đang theo đuổi. Bất cứ điều gì thấp hơn đòi hỏi ấy sẽ làm cho chúng ta không đủ điều kiện hầu việc Ngài. Chúng ta không nên nghĩ rằng tâm trí sẵn sàng chịu khổ chỉ giới hạn trong một ít nỗi khổ. Không, tâm trí sẵn sàng chịu khổ không có giới hạn; thậm chí nó còn không bị sự chết giới hạn. Bất cứ điều gì thấp hơn tiêu chuẩn ấy đều sẽ không chống cự nổi cám dỗ từ Sa-tan. “Họ đã thắng nó bởi huyết Chiên Con và bởi lời làm chứng của mình. Họ cũng chẳng yêu sự sống hồn mình thậm chí cho đến chết” (Khải. 12:11, Bản Dịch Khôi Phục Anh Ngữ, Recovery Version). Nếu lương tâm của chúng ta không lên án mình, nếu chúng ta tuyên bố lời chứng chiến thắng của mình trước mặt Sa-tan, và nếu chúng ta không yêu sự sống hồn mình thậm chí cho đến chết, thì những đợt tấn công của hắn chống lại chúng ta sẽ vô ích. Hắn không thể đối phó với một người không tìm cách bảo vệ sự sống của mình. Chúng ta quen thuộc với câu chuyện về Gióp. Sa-tan tấn công Gióp vì hắn cười nhạo cái ý tưởng là Gióp có thể không mong muốn bảo tồn mạng sống mình. Hắn nói với Đức Giê-hô-va: “Lấy da đền da, phàm vật chi một người có, tất sẽ trao thế cho mạng sống mình. Nhưng bây giờ xin Chúa hãy giơ tay ra, đụng đến hại xương thịt người, ắt là người sẽ phỉ báng Chúa trước mặt” (Gióp 2:4-5). Sa-tan biết rằng nếu Gióp còn có một chút gì yêu mạng sống của mình thì hắn có thể có cách [tấn công] Gióp. Phân đoạn trong Khải-thị cho thấy Sa-tan không thể làm gì đối với những người không yêu sự sống hồn của mình thậm chí cho đến chết.

Đây là chỗ nhiều đầy tớ của Đức Chúa Trời đã thất bại. Họ yêu sự sống của mình. Tôi xin hỏi: Bảo tồn mạng sống của chúng ta quan trọng hơn hay bảo tồn công tác của Chúa quan trọng hơn? Sự sống của chúng ta quan trọng hơn hay trách nhiệm của chúng ta quan trọng hơn? Cứu các hồn người là trọng yếu hay cứu sự sống của mình là trọng yếu? Điều nào quan trọng hơn, sự sống chúng ta hay hội-thánh của Đức Chúa Trời? Chứng cớ của Đức Chúa Trời trên đất quan trọng hơn hay sự sống riêng của chúng ta? Không ai chiều theo lòng yêu mình lại có thể hầu việc Đức Chúa Trời. Những người đang chịu khổ có thể không đủ tư cách hầu việc Đức Chúa Trời. Chỉ những người có tâm trí sẵn sàng chịu khổ, có khả năng chịu khổ vô hạn và không yêu sự sống hồn của mình thậm chí cho đến chết thì mới có thể hầu việc Ngài. Ngày nay, một lần nữa chúng ta phải dâng mình lên cho Chúa. Chúng ta không dâng chính mình để chịu khổ, nhưng chúng ta sẵn sàng hi sinh mọi sự. Có thể Chúa không muốn chúng ta từ bỏ mạng sống của mình, nhưng chúng ta nên có một lòng xác tín rằng chúng ta sẽ không yêu sự sống hồn mình thậm chí cho đến chết. Anh chị em ơi, quá nhiều thất bại trong công tác đã phát sinh do con người làm biếng, tự bảo vệ mình và tự thủ thân. Chúng ta đừng nghĩ rằng thế gian hay các anh chị em đui mù. Khi chúng ta bắt tay vào công tác của mình, những người khác sẽ nhìn thấy chúng ta có hoàn toàn dâng mình chưa. Nếu chúng ta giữ lại một điều gì đó cho chính mình và nếu chúng ta đi con đường thỏa hiệp, những người khác sẽ nhận thấy điều đó. Anh chị em ơi, khi Chúa kêu gọi chúng ta, Ngài muốn chúng ta từ bỏ mọi sự. Nguyện Chúa đầy ân điển đối với chúng ta, và nguyện không ai trong chúng ta quí trọng chính mình hay yêu sự sống hồn mình. Chúng ta phải học tập không yêu mến hay thương hại chính mình. Đó là con đường của chúng ta. Nếu không đi con đường ấy, công tác của chúng ta sẽ rất giới hạn. Mức độ chúng ta sẵn lòng chịu khổ định đoạt mức độ công tác thuộc linh chúng ta thực hiện. Nếu tâm trí sẵn sàng chịu khổ của mình bị giới hạn, công tác thuộc linh của chúng ta sẽ bị giới hạn, phước hạnh của chúng ta đem đến cho người khác sẽ bị giới hạn, và kết quả công tác của chúng ta cũng sẽ bị giới hạn. Không có sự đo lường nào khác về mức độ phước hạnh của Đức Chúa Trời lại chính xác bằng việc chúng ta vui lòng chấp nhận khổ sở. Nếu tâm trí chúng ta có khả năng chịu khổ không giới hạn, chúng ta sẽ biết đến phước hạnh lớn lao vô hạn của Ngài.