Thông tin sách

Hiểu Biết Sự Sống

Tác giả: Witness Lee
Dịch từ bản tiếng Anh: Hiểu biết sự sống
ISBN:
Mua sách tại:

Đang đọc: Chương 12

Untitled Document

CHƯƠNG MƯỜI HAI

SỰ SỐNG TĂNG TRƯỞNG LÀ GÌ?

Bây giờ chúng ta sẽ xem xét đến sự sống tăng trưởng tức là điểm chính yếu thứ mười hai liên quan đến tri thức sự sống. Nếu muốn hiểu biết thêm về sự sống, chúng ta phải biết sự sống tăng trưởng nghĩa là gì. Nhiều anh chị em không thiếu tấm lòng nóng cháy yêu Chúa, cũng không ngại trả giá, nhưng vì không biết sự sống tăng trưởng thật sự là gì, nên họ đã có những quan niệm sai lầm và theo đuổi những mục đích sai lạc; do đó sự sống trong họ tăng trưởng một cách rất giới hạn. Thật là một điều đáng tiếc!

Vì vậy để có được sự hiểu biết chính xác và mục đích đúng đắn trên con đường sự sống, chúng ta cần để ít thì giờ xem xét sự sống tăng trưởng. Tuy nhiên trước khi xem xét sự sống tăng trưởng có nghĩa gì, chúng ta sẽ bàn đến phương diện tiêu cực ấy là điều gì không thuộc về sự tăng trưởng sự sống. Qua đó chúng ta sẽ có một ấn tượng sâu xa hơn và có một sự hiểu biết chính xác hơn.

I. SỰ SỐNG TĂNG TRƯỞNG KHÔNG PHẢI LÀ SỰ CẢI THIỆN VỀ PHẨM HẠNH

Sự cải thiện phẩm hạnh là sự thay đổi phẩm hạnh của một người từ xấu ra tốt, từ ác ra thiện. Đây là điều người ta thường gọi là “làm lành lánh dữ” hay tính “cải tà quy chánh”. Chẳng hạn như một người trước kia rất kiêu ngạo, bây giờ khiêm nhường. Anh ấy thường ghét người khác; bây giờ anh biết thương người. Anh vốn nóng nảy và chóng giận, bây giờ anh rất điềm đạm và không còn chóng giận nữa. Tất cả những điều này có thể xem là sự cải thiện phẩm hạnh. Sự cải thiện ấy có phải là sự sống tăng trưởng không? Thưa không!

Vì sao chúng ta nói sự sống tăng trưởng không phải là sự cải thiện phẩm hạnh? Vì sự sống và sự cải thiện phẩm hạnh rõ ràng thuộc về hai thế giới khác nhau.

Cũng như điều ác khác với sự sống, điều thiện cũng khác với sự sống. Cũng như điều ác không phải là sự sống, điều thiện cũng không phải là sự sống. Thiện và ác, mặc dầu khác nhau về bản chất, lại thuộc về một thế giới; cả hai khác với sự sống và cả hai đều không phải sự sống. Vì vậy, trong Kinh Thánh điều thiện và điều ác không phải là hai cây khác nhau mà chỉ là một; và sự sống là một cây khác, thuộc về một thế giới khác, một vương quốc khác (Sáng. 2:9). Chúng ta có thể nói rằng thiện và ác thuộc về một bên, và sự sống thuộc về một bên khác, nên hai bên nhất định thuộc về hai thể loại khác nhau. Vì vậy, với quyết tâm và nỗ lực riêng một người có thể cải thiện phẩm hạnh của mình khá nhiều nhưng vẫn không trưởng thành và yếu ớt trong sự sống của Đức Chúa Trời. Vì sự cải thiện của người ấy hoàn toàn tách rời sự sống; đó là công tác của người ấy, chứ không phải của sự sống. Ngoài ra sự cải thiện của người ấy không phải là kết quả của sự sống tăng trưởng. Vì vậy sự sống tăng trưởng không phải là cải thiện phẩm hạnh của mình.

II. SỰ SỐNG TĂNG TRƯỞNG KHÔNG PHẢI LÀ SỰ BÀY TỎ LÒNG MỘ ĐẠO

Bày tỏ lòng mộ đạo là gì? Bày tỏ lòng mộ đạo không phải là cải thiện phẩm hạnh. Cải thiện phẩm hạnh là đối với con người, nghĩa là phẩm hạnh và cá tính người ấy trước mặt loài người đã được cải thiện và trở nên tốt đẹp hơn trước. Bày tỏ lòng mộ đạo là đối với Đức Chúa Trời, nghĩa là thái độ đầy sự cung kính và kính sợ trước mặt Đức Chúa Trời, chưa kể đến sự sốt sắng và thành tâm của người ấy. Tuy nhiên, dầu là cải thiện phẩm hạnh hay bày tỏ lòng mộ đạo, cả hai đều không phải sự sống tăng trưởng. Một số tín hữu có lẽ rất cung kính và có nhiệt tâm trước mặt Đức Chúa Trời; họ không dám vô lễ hay cẩu thả trong cử chỉ hay hành động. Chúng ta không thể nói những biểu lộ này là không tốt, nhưng chúng không phải là sự tăng trưởng sự sống. Lý do là vì những tín hữu này chỉ nhìn Đức Chúa Trời như một Đấng cao cả, Đấng đáng kính sợ; vì vậy họ có lòng cung kính và bày tỏ sự mộ đạo. Tuy nhiên, còn về Đức Chúa Trời trong Đấng Christ đang cư trú trong con người như sự sống, và do sự hành động của luật sự sống Ngài ở trong con người để là Đức Chúa Trời của họ thì có lẽ họ không có một sự hiểu biết hay kinh nghiệm mảy may nào cả. Mặc dầu họ bày tỏ lòng mộ đạo, sự bày tỏ này không do sự sống của Đức Chúa Trời tăng trưởng trong họ. Vì vậy điều đó không chứng tỏ sự sống tăng trưởng trong họ. Vậy thì sự sống tăng trưởng cũng không phải là sự bày tỏ lòng mộ đạo.

III. SỰ SỐNG TĂNG TRƯỞNG KHÔNG PHẢI LÀSỰ PHỤC VỤ NHIỆT THÀNH

Phục vụ nhiệt thành là gì? Nghĩa là trước đây anh em thờ ơ, lãnh đạm đối với công việc Chúa; bây giờ anh em nhiệt thành tiến lên trong sự hầu việc Chúa. Hoặc trước kia hiếm khi nào anh em đi nhóm, bây giờ anh em có mặt tại mỗi buổi nhóm. Trước đây anh em không quan tâm đến Hội thánh; bây giờ anh em tham gia mọi loại sinh hoạt của Hội thánh. Mặc dầu sự phục vụ sốt sắng bày tỏ lòng nóng cháy của một tín đồ đối với Chúa và nói lên sự siêng năng hầu việc Chúa, nên thường được loài người khen ngợi, nhưng sự nhiệt thành ấy có thể pha trộn với lòng hăng hái, tánh thích bận rộn và sở thích làm việc của con người. Sự phục vụ ấy rất có thể do năng lực của hồn và tùy thuộc vào sức mạnh loài người; không do sự dẫn dắt của Đức Thánh Linh; sự nhiệt thành ấy lại càng ít lệ thuộc sự sống của Đấng Christ và không giúp con người có một mối liên hiệp sâu xa hơn với Đức Chúa Trời. Vì vậy sự phục vụ nhiệt thành ấy không đến từ sự sống và không phải là sự sống; do đó, không phải là sự tăng trưởng của sự sống.

Trong Kinh Thánh, chúng ta thấy trước khi được cứu, sứ đồ Phao-lô phục vụ Đức Chúa Trời rất nhiệt thành (Công. 22:3). Vào lúc ấy, mặc dầu ông chưa nhận được sự sống của Đức Chúa Trời, ông vẫn có thể phục vụ Đức Chúa Trời một cách bề ngoài do sự hăng hái và năng lực của mình một cách rất nhiệt thành. Điều này bày tỏ lòng nhiệt thành hầu việc Đức Chúa Trời có thể không liên quan gì đến sự sống, không bày tỏ chút nào về tình trạng sự sống của một người. Vì vậy sự sống tăng trưởng cũng không là sự phục vụ nhiệt thành.

IV. SỰ SỐNG TĂNG TRƯỞNG KHÔNG PHẢI LÀ SỰ GIA TĂNG VỀ KIẾN THỨC

Mặc dầu kiến thức thuộc linh của tín đồ gia tăng qua việc nghe giảng, biết thêm các lẽ thật, hiểu thêm về Kinh Thánh, thông thạo các từ ngữ thuộc linh v.v... Đây là một loại tăng trưởng, nhưng không phải tăng trưởng sự sống. Sự gia tăng kiến thức như vậy chỉ làm cho tâm trí người ta tiến bộ hơn, thành thạo hơn và đầu óc của người ấy có nhiều sự thông hiểu hơn hay có khả năng để thông hiểu hơn. Không phải Thánh Linh đã ban cho người ấy sự khải thị lớn lao hơn hay sự sống đã chiếm hữu người bên trong của người ấy nhiều hơn nên tri thức và kinh nghiệm thật về Đấng Christ như sự sống đã gia tăng hơn. Sự gia tăng về kiến thức suông chỉ làm cho người ta kiêu ngạo (1 Cô. 8:1), không có giá trị gì trước mặt Đức Chúa Trời (1 Cô. 13:2) và không có giá trị gì trong sự sống. Vì vậy sự sống tăng trưởng không phải là sự gia tăng về kiến thức.

V. SỰ SỐNG TĂNG TRƯỞNG KHÔNG PHẢI LÀ ĐƯỢC DƯ DẬT TRONG ÂN TỨ

Mặc dầu một tín đồ có dư dật các ân tứ thuộc linh như khả năng chăn bầy, chữa bệnh, nói các thứ tiếng, v.v... là khá quí báu, tuy nhiên điều này cũng không phải là sự sống tăng trưởng. Chính quyền năng kỳ diệu của Thánh Linh đến trên một tín đồ làm cho người ấy có những ân tứ như vậy. Không phải do sự sống của Đức Chúa Trời tăng trưởng và trưởng thành trong người đó làm biểu lộ các ân tứ. Một mặt người được Thánh Linh dùng có thể bày tỏ nhiều ân tứ hơn, nhưng mặt khác người ấy có thể không để Thánh Linh gia tăng sự sống của Đức Chúa Trời ban phát vào mình. Vậy dư dật trong ân tứ không nhất thiết nghĩa là tăng trưởng trong sự sống.

Các tín đồ tại Cô-rin-tô rất phong phú về khẩu tài, tri thức, và không thua kém ai về ân tứ nào cả (1 Cô. 1:5, 7), dầu vậy, họ vẫn rất non trẻ, không trưởng thành; thật thế họ rất xác thịt và là những em bé trong Đấng Christ (1 Cô. 3:1). Điều này cho thấy sự sống tăng trưởng cũng không phải là ân tứ dư dật.

VI. SỰ SỐNG TĂNG TRƯỞNG KHÔNG PHẢI LÀ SỰ GIA TĂNG QUYỀN NĂNG

Một tín đồ có thể có quyền năng hơn trước trong sự hầu việc Đức Chúa Trời, có thể cảm động lòng người hơn trước trong sự giảng dạy và làm chứng, có sự khôn ngoan hơn trước trong sự quản trị Hội thánh và sắp đặt công việc. Đây là sự gia tăng quyền năng, nhưng cũng không phải là sự sống tăng trưởng. Sự gia tăng quyền năng ấy chỉ là quyền năng bên ngoài mà Thánh Linh đã ban xuống trên người ấy. Không phải Thánh Linh đã thêu dệt sự sống của Ngài vào trong người ấy, và qua linh ấy Ngài bày tỏ quyền năng sự sống Ngài từ bên trong; vì vậy, đó không phải là quyền năng từ sự sống hay thuộc về sự sống. Vậy sự gia tăng quyền năng ấy cũng không phải là sự tăng trưởng sự sống.

Lu-ca chương 9 nói từ ban đầu, cả mười hai môn đồ theo Chúa đều nhận được quyền năng và uy quyền từ Ngài để có thể bắt phục mọi loại quỉ và chữa lành mọi thứ tật bệnh; tuy nhiên vào thời điểm ấy, tình trạng sự sống thuộc linh của họ còn rất non yếu. Điều này đủ chứng tỏ sự gia tăng quyền năng không phải là sự tăng trưởng của sự sống.

Từ sáu điểm tiêu cực này, chúng ta thấy không phải do cải thiện phẩm hạnh, biểu lộ lòng mộ đạo trước mặt Chúa, nhiệt thành trong sự phục vụ Chúa, gia tăng tri thức thuộc linh, dư dật ân tứ bề ngoài, hoặc gia tăng quyền năng trong công tác mà chúng ta được tăng trưởng trong sự sống. Không một điều nào kể trên là sự tăng trưởng sự sống. Thật đáng thương khi hầu hết các Cơ Đốc nhân ngày nay xem những điều trên là những tiểu chuẩn để đánh giá sự tăng trưởng sự sống. Họ khẳng định một Cơ Đốc nhân có tăng trưởng hay không bằng cách nhìn vào phẩm hạnh, lòng mộ đạo, lòng nhiệt thành, tri thức, ân tứ và quyền năng. Cách đánh giá như vậy thật không đúng. Đồng rất giống vàng, tuy nhiên đồng không phải là vàng. Cũng vậy, mặc dầu sáu điểm này khá giống sự tăng trưởng sự sống, chúng không phải là sự tăng trưởng của sự sống. Dĩ nhiên sự sống tăng trưởng thật sẽ bày tỏ sáu điểm này đến một mức độ nào đó. Tuy nhiên nếu chỉ dựa trên sáu điểm này để đo lường sự sống tăng trưởng thì không đúng.

Vậy sự sống tăng trưởng là gì? Chúng ta cần xem xét lại vấn đề này một lần nữa và lần này theo phương diện tích cực.

VII. SỰ SỐNG TĂNG TRƯỞNG LÀ SỰ GIA TĂNG YẾU TỐ CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI

Sự gia tăng yếu tố của Đức Chúa Trời nghĩa là chính Ngài hòa lẫn vào chúng ta nhiều hơn, chúng ta nhận lãnh Ngài nhiều hơn và Ngài trở thành yếu tố của chúng ta. Chúng ta đã nói sự sống là chính Đức Chúa Trời, và kinh nghiệm sự sống là kinh nghiệm chính Ngài; vì vậy sự sống tăng trưởng là yếu tố của Đức Chúa Trời gia tăng trong chúng ta, cho đến khi tất cả những gì của Đức Chúa Trời Tam Nhất được hình thành trong chúng ta một cách trọn vẹn đến nỗi chúng ta được đầy dẫy mọi sự đầy đủ của Đức Chúa Trời (Êph. 3:19).

VIII. SỰ SỐNG TĂNG TRƯỞNG LÀ SỰ GIA TĂNG TẦM VÓC ĐẤNG CHRIST TRONG CHÚNG TA

Trong khi sự sống là chính Đức Chúa Trời thì sự kiện “Đức Chúa Trời là sự sống của chúng ta” là Đấng Christ; vì thế Kinh Thánh nói Đấng Christ là sự sống của chúng ta. Chúng ta có thể nói khi chúng ta được tái sinh, Đấng Christ lại sinh ra trong chúng ta để làm sự sống của chúng ta. Nhưng khi chúng ta mới nhận lãnh sự sống, sự sống ấy còn yếu ớt và chưa trưởng thành, nghĩa là tầm vóc của Đấng Christ trong chúng ta còn quá nhỏ bé. Khi chúng ta yêu Chúa, tìm kiếm Ngài và để Ngài sống trong chúng ta nhiều hơn và qua đó chiếm hữu chúng ta, tầm vóc của Đấng Christ sẽ dần dần gia tăng trong chúng ta. Đây là sự tăng trưởng của sự sống. Vì sự sống này là chính Đấng Christ ở trong chúng ta, vì vậy sự sống tăng trưởng này là sự tăng trưởng hay lớn lên của tầm vóc Đấng Christ trong chúng ta.

IX. SỰ SỐNG TĂNG TRƯỞNG LÀ SỰ MỞ RỘNG CĂN CỨ ĐỨC THÁNH LINH

Chúng ta đã đề cập rằng sự sống không những chỉ là Đức Chúa Trời mà còn là Đấng Christ, và cũng là Thánh Linh. Chúng ta có thể nói kinh nghiệm sự sống là kinh nghiệm Thánh Linh; vì vậy tăng trưởng trong sự sống cũng có nghĩa là để Thánh Linh chiếm lấy nhiều căn cứ hơn trong chúng ta. Khi chúng ta hết lòng theo đuổi sự hành động của Thánh Linh bên trong mình và chăm chú vâng phục sự dạy dỗ của Thánh Linh bên trong tức là sự xức dầu, thì khi ấy Thánh Linh có thể mở rộng căn cứ Ngài trong chúng ta nhiều hơn. Như vậy sự sống trong chúng ta sẽ tăng trưởng rất nhiều. Vì thế sự sống tăng trưởng cũng có nghĩa là căn cứ của Thánh Linh được mở rộng bên trong của chúng hiều hơn.

X. SỰ SỐNG TĂNG TRƯỞNG LÀ SỰ GIẢM ĐI YẾU TỐ CON NGƯỜI

Ba điểm trên bày tỏ nếu yếu tố của Đức Chúa Trời trong một tín đồ gia tăng, tầm vóc của Đấng Christ cũng gia tăng, căn cứ Thánh Linh chiếm hữu cũng gia tăng, khi ấy sự sống của người ấy tăng trưởng. Tất cả những điểm này là nói từ phía Đức Chúa Trời. Bây giờ chúng ta sẽ nói từ phía của mình. Trước hết sự sống tăng trưởng là yếu tố con người bị giảm đi. Sự suy giảm yếu tố con người là sự suy giảm A-đam, tức cõi sáng tạo cũ trong con người; sự sống tăng trưởng cũng là sự suy giảm mùi vị của con người và là sự gia tăng hương vị của Đức Chúa Trời. Có những anh em rất nhiệt thành và có những chị em rất hòa nhã; nhìn bề ngoài, dường như họ đã tăng trưởng trong sự sống, nhưng họ còn đầy yếu tố của con người, hương vị của con người; họ không thể làm cho anh em đụng chạm yếu tố của Đức Chúa Trời hoặc cảm nhận được hương vị của Đức Chúa Trời. Vì vậy nếu chúng ta muốn biết một anh em hay chị em đã tăng trưởng trong sự sống hay chưa, chúng ta không chỉ quan sát phẩm hạnh của họ bên ngoài, xem họ nhiệt thành và sốt sắng bao nhiêu, hay có tri thức, quyền năng, ân tứ nhiều chừng nào. Trái lại chúng ta cần biện biệt xem yếu tố của Đức Chúa Trời có gia tăng trong những điều kể trên hay không, hay là vẫn còn quá nhiều yếu tố của con người. Suy giảm yếu tố con người là gia tăng yếu tố thần thượng. Nếu một tín đồ thật sự tăng trưởng trong sự sống, ngôn ngữ, hành vi, cuộc sống, hay công việc của người ấy đều phải truyền đạt một cảm nhận không phải thuộc người ấy nhưng thuộc Đức Chúa Trời; không phải theo trí thông minh của người ấy mà là theo ân điển của Đức Chúa Trời. Vì thế, những điều trên không bày tỏ mùi vị của loài người, mà tỏa ra hương vị của Đức Chúa Trời, là tức yếu tố của con người giảm đi và yếu tố của Đức Chúa Trời gia tăng. Vậy sự sống tăng trưởng không những là yếu tố của Đức Chúa Trời gia tăng, mà cũng là yếu tố của con người giảm đi.

Điều này khá quan trọng nhưng tương đối khó hiểu đối với các anh chị em. Là những người phục vụ Chúa trong chức vụ lời, chúng tôi đã liên tục chia sẻ như vậy trong vòng hơn mười năm qua, nhưng nhiều lúc chúng tôi vẫn không thể truyền đạt điều này vào trong các anh chị em. Nhiều lúc chúng tôi đã chia sẻ cho đến khi mọi người đều gật đầu đồng ý; dầu vậy, trong khi thực hành các anh chị em vẫn xem sự cải thiện phẩm hạnh hay nhiệt thành trong sự phục vụ, v.v... là các tiêu chuẩn để đánh giá sự tăng trưởng sự sống. Có một lần, tại một nơi nọ các anh em trách nhiệm trong Hội thánh đồng một lời nói với tôi: “Có một chị em kia ăn nói và đi đứng rất nghiêm trang và nhẹ nhàng, chị ấy rất yên lặng và hiền hòa, thật là thuộc linh và đầy dẫy sự sống”. Tôi bảo: “Nếu gọi điều này là thuộc linh và có sự sống thì tượng Ma-ri trong nhà thờ Công Giáo còn thuộc linh và đầy sự sống hơn, vì tượng ấy yên lặng và hiền hòa hơn cả chị em này”. Sự yên lặng và hiền hòa của chị ấy đầy mùi vị và yếu tố con người, hoàn toàn là sản phẩm của nỗ lực con người. Khi minh định tình trạng sự sống của một tín đồ, chúng ta không thể dựa trên những gì người ấy bày tỏ bề ngoài; chúng ta phải cảm nhận mùi vị và yếu tố trong những gì người ấy bày tỏ. Là hương vị của Đức Chúa Trời hay là mùi vị của con người? Là yếu tố của Đức Chúa Trời hay yếu tố của con người? Nhiều lúc sự nhận thức của chúng ta có thể không đúng nhưng “khứu giác” của chúng ta thì rất chính xác. Một cái áo nào đó có thể trông có vẻ rất sạch đối với anh em, nhưng nếu cầm và ngửi, anh em sẽ biết nó đầy mùi hôi. Như vậy nếu chúng ta muốn đánh giá tình trạng sự sống bên trong một người thì cũng giống như uống thử trà, chỉ cần nhấm nháp một chút, chúng ta sẽ biết ngay mùi vị của nó.

XI. SỰ SỐNG TĂNG TRƯỞNG LÀ SỰ PHÁ VỠ SỰ SỐNG THIÊN NHIÊN

Khi sự sống thiên nhiên của một tín đồ được phá vỡ, đó cũng là bằng cớ người ấy tăng trưởng trong sự sống. Sự phá vỡ sự sống thiên nhiên nghĩa là năng lực, khả năng, quan điểm, và phương pháp riêng của chúng ta đều được Thánh Linh và thập tự giá xử lý để chúng được phá vỡ. Chúng ta hãy xem trường hợp của một anh em. Trước kia, anh dựa vào năng lực riêng, khả năng riêng, đi theo quan niệm riêng và phương cách riêng của anh trong cử chỉ và hành động của mình mà hầu việc Chúa và quản trị Hội thánh. Về sau, qua hoàn cảnh anh được thập tự giá xử lý và kỷ luật bởi Thánh Linh nên sự sống thiên nhiên của anh bị phá vỡ ít nhiều. Bây giờ khi làm việc hay sắp đặt công việc, anh không còn tin vào năng lực, khả năng, quan điểm và phương cách riêng của mình nữa. Một người có sự sống thiên nhiên bị phá vỡ như vậy học biết không bao giờ được nương cậy nơi năng lực của sự sống thiên nhiên hay sống bởi sự sống thiên nhiên của mình, nhưng nương dựa vào quyền năng của sự sống Đức Chúa Trời và sống bởi sự sống của Ngài. Qua đó sự sống trong người đó có thể tăng trưởng. Như vậy sự sống tăng trưởng là sự phá vỡ sự sống thiên nhiên.

XII. SỰ SỐNG TĂNG TRƯỞNG LÀ SỰ BẮT PHỤC MỌI PHẦN CỦA HỒN

Khi nói đến ý nghĩa của sự giải cứu khỏi tội lỗi, chúng ta nên lưu ý đến khía cạnh xác thịt bị đóng đinh; khi nói đến sự tăng trưởng của sự sống, chúng ta cần lưu ý đến khía cạnh hồn bị bắt phục. Nói một cách tích cực, sự sống tăng trưởng là mở rộng căn cứ của Thánh Linh; nói một cách tiêu cực, sự sống tăng trưởng là mọi phần của hồn phải bị bắt phục. Ai sống trong sự sống thiên nhiên là sống bởi hồn. Chúng ta đều biết hồn có ba phần: tâm trí, tình cảm và ý chí. Vì vậy, sống bởi hồn là sống theo tâm trí, tình cảm và ý chí. Nếu trong hồn của một người có phần nào đặc biệt, mạnh mẽ và trỗi hơn các phần khác của hồn thì người ấy sẽ sống bởi chính phần đặc biệt đó. Vì thế khi đương đầu với mọi vấn đề, chắc chắn người ấy sẽ dùng phần nầy để đối phó. Anh Nghê từng nói điều này cũng giống như một người bất cẩn đi thẳng vào một bức tường; khi người ấy đi như vậy, cái mũi của anh sẽ va vào tường trước hết. Phần nào của cơ thể anh nhô ra, phần ấy sẽ va vào tường trước hết. Đó là tình trạng của hồn chúng ta. Nếu một người đặc biệt mạnh về tâm trí, mỗi khi gặp vấn đề, chắc chắn tâm trí của anh sẽ tiến ra trước. Nếu anh đặc biệt mạnh về tình cảm, khi có chuyện gì phải đối phó, tình cảm của anh sẽ dẫn đầu. Nếu anh đặc biệt mạnh về ý chí, khi đối phó với chuyện gì, chắc chắn ý chí anh sẽ đóng vai trò lãnh đạo.

Khi đã được thập tự giá xử lý đầy đủ, mọi phần của hồn đều bị bắt phục. Tâm trí, tình cảm, ý chí của anh đều bị phá vỡ và đầu phục; chúng không còn nổi dậy như trước. Khi gặp chuyện gì, anh sợ dùng tâm trí, anh sợ dùng tình cảm và anh sợ dùng ý chí. Không phải tâm trí tiến ra trước nhưng là linh. Không phải tình cảm tiến ra trước mà là linh. Ý chí không lãnh đạo nhưng là linh lãnh đạo. Nghĩa là chúng ta không nên để hồn hướng dẫn, nhưng hãy để linh đứng ở vị trí lãnh đạo; chúng ta không nên sống bởi hồn nhưng bởi linh. Đó là những người tăng trưởng trong sự sống. Như vậy sự sống tăng trưởng là để mỗi phần của hồn bị bắt phục.

Sau khi xem xét mười hai điểm về vấn đề thế nào là sự tăng trưởng của sự sống, chúng ta biết về phương diện loài người, sự tăng trưởng thật của sự sống là làm giảm đi, phá vỡ, và bắt phục; về phương diện Đức Chúa Trời, đây là vấn đề gia tăng, lớn lên và mở rộng. Chúng ta có thể nói tất cả những điều này là tri thức cơ bản mà chúng ta cần có khi theo đuổi sự sống. Điều này có liên quan rất nhiều đến kinh nghiệm thuộc linh mà chúng tôi đã bàn đến trong một tác phẩm khác*. [Kinh Nghiệm Sự Sống, do Living Stream Ministry xuất bản]. Vì vậy, chúng ta phải thông hiểu một cách thấu đáo và nhận biết một cách chính xác về mọi điểm này.