Thông tin sách

Hiểu Biết Sự Sống

Tác giả: Witness Lee
Dịch từ bản tiếng Anh: Hiểu biết sự sống
ISBN:
Mua sách tại:

Đang đọc: Chương 7

Untitled Document

CHƯƠNG BẢY

CẢM NHẬN CỦA LINH VÀ VIỆC NHẬN BIẾT LINH

Bây giờ chúng ta sẽ xem xét điểm chính yếu thứ bảy, tức là cảm nhận của linh và việc nhận biết linh. Vì tất cả kinh nghiệm sự sống đều ở trong linh, nên nhận biết linh là một vấn đề cơ bản trong kinh nghiệm sự sống.

Vậy vấn đề được gọi là “linh” thật sự là gì? Làm thế nào chúng ta có thể nhận biết linh? Làm sao chúng ta có thể tiếp xúc với linh? Tôi phải nhìn nhận giải đáp những câu hỏi này không phải là một việc dễ dàng. Giải thích linh là gì thật là một vấn đề khó khăn. Bàn về thân thể là một việc dễ vì chúng ta có thể trông thấy và đụng chạm được. Nói về hồn cũng không mấy khó khăn, vì mặc dầu hồn rất trừu tượng, chúng ta có thể cảm biết được nhờ những chức năng và hoạt động của hồn, chẳng hạn như suy nghĩ, xem xét, quyết tâm, quyết định, và tình trạng thỏa lòng, giận dữ, buồn rầu, vui mừng. Nhưng bàn đến linh thì thật sự là khó. Ngay cả hiểu biết linh đã là điều không dễ, huống chi là nói về linh. Tuy nhiên, chúng ta sẽ cố gắng bàn về điều này.

La Mã chương 8 nói về linh. Khó tìm được chỗ nào khác trong Kinh Thánh bàn đến tình trạng ở trong linh của chúng ta rõ ràng bằng chương này. Vì vậy, nếu chúng ta muốn hiểu biết linh, bắt buộc chúng ta phải chú ý đến chương này.

I. BỐN ĐIỀU

Sứ đồ [Phao-lô] dùng bốn điều để nói về linh:

A. Sự Sống

Trong câu 2, ông nói: “Linh của sự sống”. Khi nói như vậy, ông cho chúng ta biết Linh mà ông đang nói đến là Linh của sự sống, Linh có liên quan đến sự sống, chứa đựng sự sống và thuộc về sự sống. Kế đến, trong câu 6, ông lại nói: “đặt tâm trí vào linh là sự sống”. Điều này có nghĩa sự sống là bông trái của linh, linh là nguồn của sự sống; vì vậy, chúng ta đụng chạm sự sống bằng cách chúng ta đụng chạm linh . Sự sống và linh có một mối liên hệ hỗ tương; thế thì chúng ta có thể nhận biết linh nhờ sự sống. Mặc dầu nhận biết linh có thể là một điều khó nhưng hiểu biết sự sống lại tương đối dễ dàng.

B. Luật

Trong câu 2, vị sứ đồ không những nói về “Linh của sự sống” nhưng ông còn nói về “luật của Linh sự sống”. Điều này cho chúng ta biết Linh mà ông đang nói đến không những thuộc về sự sống mà cũng có luật của Linh này nữa. Vì vậy, khi nói về Linh, ông nói về sự sống và khi nói về luật ấy, ông cũng nói giống như vậy. Ông nối kết ba điều là sự sống, Linh và luật lại với nhau. Sự sống và Linh không thể tách rời; luật và Linh không thể phân chia. Sự sống là nội dung và là kết quả hay bông trái của Linh, trong khi luật là chức năng và hoạt động của Linh. Bằng cách tiếp xúc với sự sống, chúng ta tiếp xúc với linh; bằng cách cảm nhận luật, chúng ta cảm nhận linh. Mặc dầu linh thì khó tìm, nhưng luật thì không khó tìm. Vì vậy, qua luật chúng ta có thể tìm thấy linh.

C. Sự Bình An

Trong câu 6, vị sứ đồ nói: “Đặt tâm trí vào linh là sự sống và bình an”. Điều này có nghĩa là kết quả của việc đặt tâm trí vào linh không những là sự sống mà còn là sự bình an. Vì vậy, sự sống là bông trái của Linh và sự bình an cũng là bông trái của Linh. Khi đụng chạm linh, chúng ta đụng chạm sự sống và cũng đụng chạm sự bình an. Y như sự sống có thể làm cho chúng ta hiểu biết linh, sự bình an cũng làm cho chúng ta nhận thức được linh.

D. Sự Chết

Trong câu 6, trước khi nói đặt tâm trí vào linh là sự sống và bình an, vị sứ đồ nói: “Đặt tâm trí vào xác thịt là sự chết”. Ở đây, ông dùng một điều tiêu cực tương phản với điều tích cực để trình bày điều tích cực. Xác thịt và linh là hai điều trái ngược nhau, sự chết và sự sống cũng vậy. Sự sống là bông trái của linh và đến từ Linh. Sự chết là bông trái của xác thịt và ra từ xác thịt. Sự sống làm cho chúng ta nhận biết những điều đến từ linh, như vậy, làm cho chúng ta nhận biết linh về phương diện tích cực. Sự chết làm cho chúng ta nhận biết những điều đến từ xác thịt và như vậy bày tỏ linh theo hướng tiêu cực. Vì vậy, giống như sự sống làm cho chúng ta nhận biết linh theo khía cạnh tích cực, sự chết làm cho chúng ta hiểu biết linh theo khía cạnh tiêu cực. Để nhận biết linh, chúng ta cần nhận biết sự sống và chúng ta cần hiểu điều tương phản của sự sống là sự chết.

Như vậy, theo những gì vị sứ đồ nói thì bốn điều này – sự sống, luật, sự bình an và sự chết – liên quan mật thiết với linh cả về mặt tiêu cực lẫn về mặt tích cực. Nếu thông hiểu bốn điều này, chúng ta có thể nhận biết linh một cách rõ ràng, vì linh liên quan chặt chẽ với bốn điều này. Cả bốn điều này chứa đựng hay truyền đạt một loại nhận thức nào đó.

II. CẢM THỨC

Ngoại trừ sự sống thấp nhất là sự sống của thảo mộc, mọi loại sự sống rõ ràng có một ý thức riêng. Sự sống càng cao, ý thức càng phong phú. Sự sống của Linh sự sống được đề cập đến ở đây là sự sống của chính Đức Chúa Trời, là sự sống cao nhất; vì vậy, sự sống này có cảm thức hay ý thức phong phú nhất. Sự sống này ở trong chúng ta, làm cho chúng ta đầy dẫy cảm thức thuộc linh khiến chúng ta có khả năng cảm nhận linh và những điều thuộc về linh.

Mặc dầu luật của một vật vô tri không thuộc về lãnh vực ý thức nhưng luật của một sự sống có ý thức thì đương nhiên thuộc về lãnh vực ý thức. Chẳng hạn nếu tôi đánh một anh em, ngay lập tức anh ấy sẽ cảm thấy đau đớn; nếu tôi đưa thẳng tay hướng về đôi mắt anh ấy, lập tức mắt anh ấy sẽ chớp chớp. Anh ấy phản ứng như vậy vì trong cơ thể anh có một luật sự sống bắt buộc anh làm như vậy. Ngay giây phút tôi đánh anh, anh cảm thấy đau đớn, đây là một luật. Ngay giây phút tôi đưa tay ra về phía anh, mắt anh chớp, đây cũng là một luật. Mặc dầu đây là các luật, tuy nhiên, nếu tôi hỏi anh đó là gì, anh sẽ nói đó là một điều thuộc về ý thức. Điều này chứng tỏ rằng luật của sự sống vật lý thuộc về loại ý thức. Vì sự sống của Linh sự sống là sự sống của Đức Chúa Trời, có cảm thức rất phong phú, nên luật của Linh sự sống tự nhiên đầy dẫy cảm thức.

Sự bình an được nói đến ở đây dĩ nhiên là sự bình an bên trong chúng ta. Sự bình an bên trong hoàn toàn là vấn đề của cảm thức. Không thể nào chúng ta có sự bình an bên trong mà mình lại không cảm thấy bình an. Vì vậy, sự bình an được nói đến ở đây cũng là một vấn đề của cảm thức.

Hơn nữa, ngay cả vấn đề sự chết được nói đến ở đây cũng là vấn đề của ý thức. Sự chết làm cho người ta mất ý thức. Khi một người chết, người ấy mất ý thức của mình. Vì vậy, khi một người mất hết ý thức, chứng tỏ trong người ấy có sự chết hành động; mặc dầu người ấy có thể chưa chết hoàn toàn nhưng người ấy đã gần chết.

Hơn nữa, trong lãnh vực thuộc linh, sự chết không những làm cho người ta mất cảm nhận về sự sống, nó cũng làm cho người ta cảm nhận sự chết. Khi chúng ta đặt tâm trí vào xác thịt, sự chết trở nên tích cực hoạt động trong chúng ta. Về một mặt, nó làm cho chúng ta mất cảm nhận của sự sống bên trong, mặt khác, nó làm cho chúng ta cảm thấy bứt rứt, băn khoăn, nản lòng, nặng nề, tối tăm và trống rỗng. Cảm giác bứt rứt, băn khoăn, nản lòng, nặng nề, tối tăm và trống rỗng này là cảm nhận về sự chết và làm cho chúng ta cảm nhận sự chết.

Như vậy, cả bốn điều này: sự sống, luật, sự bình an và sự chết đều có liên quan đến cảm thức. Cảm thức về những điều này làm cho chúng ta có thể đụng chạm cảm nhận của linh và bởi đó nhận biết linh. Vì vậy, chúng ta nên dành thêm thì giờ xem xét cảm thức của bốn điều này.

III. CẢM NHẬN CỦA SỰ SỐNG

Sự sống được đề cập đến ở đây chỉ về sự sống của Linh sự sống. Vì vậy, sự sống này là sự sống của Linh, đến từ Linh và lệ thuộc Linh. Linh mà sự sống này lệ thuộc không những là Linh của Đức Chúa Trời mà cũng là linh của chúng ta. Linh này là Linh của Đức Chúa Trời và linh chúng ta hòa lẫn với nhau thành một linh. Trong thời Cựu Ước, Linh của Đức Chúa Trời chỉ giáng trên loài người để họ nhận được quyền năng của Đức Chúa Trời ở bên ngoài. Ngài không vào trong loài người để họ nhận được sự sống của Ngài ở bên trong. Như vậy, trong thời Cựu Ước, Linh của Đức Chúa Trời chỉ là Linh quyền năng; chưa phải là Linh sự sống, mãi cho đến thời Tân Ước, Linh của Đức Chúa Trời mới vào trong loài người như Linh sự sống để họ nhận được sự sống của Ngài ở bên trong. Ngày nay, trong thời Tân Ước, Linh của Đức Chúa Trời không chỉ là Linh quyền năng mà cũng là Linh sự sống. Ngài không chỉ đến trên loài người, làm cho họ nhận được quyền năng của Đức Chúa Trời ở bên ngoài, và Ngài không chỉ cảm động người ta, làm cho họ nhận biết tội, xưng nhận, ăn năn và tin Chúa, nhưng Ngài còn vào trong con người để con người có sự sống của Đức Chúa Trời ở bên trong và Ngài cũng ở trong con người là Linh sự sống. Khi được Ngài cảm động, chúng ta ăn năn, tin, và tiếp nhận Chúa Jesus làm Cứu Chúa của mình, lúc ấy Ngài vào trong chúng ta và đặt sự sống của Đức Chúa Trời vào trong chúng ta. Vào thời điểm này, Ngài vào trong chúng ta như Linh của sự sống, Linh sự sống của Đức Chúa Trời. Sự sống của Đức Chúa Trời ở trong Ngài và Ngài là sự sống của Đức Chúa Trời; vì vậy, khi Ngài vào trong chúng ta, sự sống của Đức Chúa Trời vào trong chúng ta. Ngài vào trong chúng ta với sự sống của Đức Chúa Trời như Linh của sự sống. Khi Ngài vào, Ngài vào linh chúng ta, chứ không vào trong tâm trí, tình cảm hay ý chí của chúng ta. Ngài vào trong linh chúng ta, đặt sự sống của Đức Chúa Trời trong linh chúng ta, và Ngài cư trú trong linh chúng ta; như vậy, Linh sự sống hòa quyện với linh chúng ta. Bây giờ, Linh của Đức Chúa Trời cùng với sự sống của Đức Chúa Trời (Ngài là chính sự sống của Đức Chúa Trời) ở trong linh chúng ta, để chính Ngài, sự sống của Đức Chúa Trời và linh chúng ta, cả ba có thể hòa làm một và không bao giờ phân cách.

Chúng ta có thể minh họa điều này qua hình ảnh một cái ly ban đầu chỉ đựng nước trong mà thôi. Sau đó chúng ta pha vào trong ly ấy nước cốt trái cây và thêm một ít đường. Vì vậy, nó trở thành một ly nước-trái-cây-pha-đường, gồm ba thứ trong cùng một thức uống. Nước tượng trưng cho linh chúng ta, nước cốt trái cây tượng trưng cho Linh của Đức Chúa Trời và đường tượng trưng cho sự sống của Đức Chúa Trời. Linh của Đức Chúa Trời chứa đựng sự sống của Đức Chúa Trời hòa quyện với linh chúng ta, do đó làm cho ba điều – Linh của Đức Chúa Trời, sự sống của Đức Chúa Trời và linh chúng ta – trở nên linh sự sống bao-gồm-ba-trong-một. Đây là điều La Mã 8:2 đề cập đến.

Vậy linh mà chúng ta đang nói đến ở đây, là nơi mà sự sống của Linh sự sống đang ngự, bao gồm cả Linh của Đức Chúa Trời và linh chúng ta. Linh ấy là sự hoà quyện của Linh Đức Chúa Trời và linh chúng ta. Những người dịch Kinh Thánh hiểu Linh được đề cập trong La Mã chương 8 là Thánh Linh, vì vậy, họ đã viết hoa chữ Linh ấy. Nhiều người đọc Kinh Thánh cũng nghĩ rằng Linh được nhắc đến ở đây ám chỉ đến Thánh Linh mà thôi. Nhưng sự kiện thuộc linh và kinh nghiệm thuộc linh cho chúng ta biết rằng Linh đề cập ở đây là sự hoà quyện của Thánh Linh và linh chúng ta. Trong câu 16 của chương này, vị sứ đồ đã đưa ra một sự kiện thuộc linh (đây cũng là kinh nghiệm thuộc linh của chúng ta). Ông nói rằng: “Chính Linh cùng linh chúng ta đồng chứng...” Bằng cách diễn tả như vậy, ông cho chúng ta thấy rõ rằng linh mà ông đề cập trước là một linh hoà quyện giữa “Thánh Linh cùng linh chúng ta”. Nếu nói linh này là Thánh Linh cũng đúng và nói rằng đó là linh của chúng ta cũng không sai. Ấy cũng giống như nước trong ly pha với nước cốt trái cây. Anh em có thể nói đó là nước trái cây và cũng có thể nói đó là nước. Ấy là vì hai thứ đã được hòa lẫn nên một. Cũng vậy, Thánh Linh và linh chúng ta được hòa lẫn nên một linh. Trong một linh này, là sự hoà quyện của hai linh, có sự sống mà Đức Chúa Trời ban cho chúng ta; vì vậy, linh ấy trở nên linh của sự sống. Nói đơn giản là sự sống của Đức Chúa Trời ở trong Linh của Đức Chúa Trời, và Linh của Đức Chúa Trời vào trong linh của chúng ta; thế thì cả ba hòa lẫn nên một và trở thành linh của sự sống.

Linh của chúng ta ban đầu vốn chỉ là linh của con người, và linh ấy đã chết. Bây giờ, khi Linh của Đức Chúa Trời ngự vào trong, không những Ngài làm sống động linh chúng ta, mà còn ban thêm sự sống của Ngài vào linh ấy. Lúc này, không những linh chúng ta sống động, nhưng linh ấy cũng có sự sống của Đức Chúa Trời; và đó không những chỉ là một linh, mà còn là linh của sự sống. Tất cả những cảm thức của sự sống trong linh này làm cho chúng ta có thể nhận biết được linh này. Khi chúng ta bước đi bằng cách đặt tâm trí mình vào linh ấy và khi những hành động và việc làm của chúng ta phù hợp với linh ấy, sự sống trong linh ấy sẽ làm cho chúng ta có một cảm thức về sự sống đó. Vì sự sống này thuộc về Đức Chúa Trời, là một sự sống tươi mới và sống động, mạnh mẽ với quyền năng, chói sáng và thánh khiết, thiết thực và không trống rỗng, nên cảm nhận của sự sống này chắc chắn làm cho chúng ta cảm nhận được sự hiện diện của Đức Chúa Trời; do đó, chúng ta sẽ cảm thấy tươi mới và sống động, mạnh mẽ với quyền năng, chói sáng và thánh khiết, thiết thực và không trống rỗng. Khi có những cảm xúc như vậy, chúng ta biết rằng mình đang quan tâm đến linh, bước đi theo linh và sống trong linh. Những cảm xúc như vậy là cảm nhận của sự sống trong linh chúng ta, hay là cảm thức của linh sự sống trong chúng ta, dẫn dắt chúng ta từ bên trong để bước đi theo linh và sống bởi linh. Khi chúng ta đụng chạm được những cảm xúc như vậy, chúng ta đụng chạm linh. Khi quan tâm đến những cảm xúc ấy, chúng ta quan tâm đến linh. Tương đối khó cho chúng ta cảm nhận chính linh, nhưng chúng ta có thể dễ dàng cảm nhận những cảm xúc về sự sống như vậy trong linh. Nếu theo sát những cảm xúc như thế, chúng ta có thể nhận biết linh và sống trong linh.

Có thể nói sự sống của Đức Chúa Trời trong linh chúng ta là chính Đức Chúa Trời; vì vậy, cảm nhận về sự sống này chắc chắn sẽ làm cho chúng ta cảm nhận được chính Đức Chúa Trời. Nếu chúng ta sống trong linh và bước đi bằng cách chú tâm vào linh, cảm nhận của sự sống sẽ làm cho chúng ta cảm biết rằng mình đang tiếp xúc với Đức Chúa Trời và Đức Chúa Trời đang ở trong chúng ta là sự sống, quyền năng và là tất cả của chúng ta; thế thì chúng ta sẽ vui mừng, yên nghỉ, khoan khoái và thỏa mãn. Vậy khi đụng chạm Đức Chúa Trời trong cảm nhận sự sống bên trong, chúng ta đụng chạm sự sống; nhờ đó chúng ta biết mình đang sống trong linh và đặt tâm trí mình vào linh.

Sự sống của linh sự sống đang ngự trong linh mà linh này là sự hoà quyện giữa Linh Đức Chúa Trời với linh chúng ta, nên bất cứ cảm giác nào mà cảm nhận của sự sống tạo nên trong chúng ta phải là sự kiện về Linh của Đức Chúa Trời trong linh chúng ta. Linh của Đức Chúa Trời trong linh chúng ta bày tỏ Đấng Christ cho chúng ta, truyền đạt Đức Chúa Trời trong Đấng Christ vào trong chúng ta và làm cho chúng ta kinh nghiệm Đấng Christ, tiếp xúc với Đức Chúa Trời trong linh. Thế thì Linh ấy làm cho chúng ta kinh nghiệm Đấng Christ, tức là kinh nghiệm Đức Chúa Trời như là sự sống của chúng ta; điều này cũng có nghĩa là Linh ấy làm cho chúng ta kinh nghiệm sự sống, tức là kinh nghiệm sự sống của Đức Chúa Trời trong linh chúng ta. Vậy khi chúng ta kinh nghiệm sự sống này, sự sống ấy làm cho chúng ta cảm thấy được sự thỏa mãn của sự sống, quyền năng của sự sống, sự chói sáng của sự sống, sự tươi mới của sự sống, sự sống động của sự sống và sự siêu việt của sự sống. Khi có một cảm nhận của sự sống như vậy bên trong mình, chúng ta biết mình đang sống trong linh và đụng chạm linh.

IV. CẢM NHẬN VỀ LUẬT CỦA LINH SỰ SỐNG

Trong Linh của sự sống ở bên trong chúng ta, không những có sự sống của Đức Chúa Trời mà còn có một luật nữa. Luật này là luật của sự sống Đức Chúa Trời. Mỗi sự sống đều có luật riêng của nó. Sự sống trong thân thể chúng ta có luật nằm trong thân thể chúng ta. Điều gì thích hợp với bản chất của sự sống ấy, luật ấy chấp thuận và tiếp nhận; bất cứ điều gì khác với bản chất ấy, luật ấy sẽ đối kháng và khước từ. Tương tự như thế, sự sống của Đức Chúa Trời trong linh chúng ta cũng có luật của sự sống đó. Sự sống này thuộc về linh và tùy thuộc linh; vì vậy, bản chất nó có tính cách hoàn toàn và tuyệt đối thuộc linh. Nếu những gì chúng ta là và làm mà phù hợp với bản chất thuộc linh của sự sống ấy thì luật bên trong linh chúng ta sẽ chấp thuận và tiếp nhận; ngược lại, luật ấy sẽ chống trả và từ chối. Tất cả những điều gì luật ấy chấp thuận và tiếp nhận đều dứt khoát ra từ linh, vì chỉ có điều gì ra từ linh mới có thể phù hợp với bản chất thuộc linh của sự sống ấy. Vì vậy, tất cả những gì chúng ta “là” và chúng ta làm phải được phát xuất từ linh và ở trong linh; khi ấy luật sự sống trong linh chúng ta sẽ chấp thuận và tiếp nhận.

Luật sự sống này ở trong linh chúng ta thuộc về một loại nhận thức và có cảm thức riêng của nó. Tất cả những gì luật ấy chấp thuận và tiếp nhận, hoặc chống lại và khước từ, đều được nhận biết qua những gì luật ấy cảm thấy và những gì luật ấy muốn chúng ta cảm thấy. Nếu những gì chúng ta “là” và chúng ta làm ở trong linh mà phù hợp với bản chất của linh sự sống trong mình thì luật này sẽ làm cho chúng ta cảm thấy rằng nó chấp thuận và tiếp nhận điều ấy; ngược lại, luật này sẽ làm cho chúng ta cảm thấy rằng nó chống lại và khước từ điều ấy. Thế thì, nhờ cảm nhận của luật này, chúng ta có thể biết được mình có đang ở trong linh và bước đi bởi linh hay không. Vì luật này là luật của linh sự sống trong chúng ta, nên cảm nhận của luật này là cảm nhận của linh sự sống bên trong chúng ta; vì vậy, cảm nhận của luật này có thể làm cho chúng ta nhận biết linh ở bên trong.

Luật là một điều tự nhiên; vì vậy cảm nhận nó đem lại cho chúng ta cũng rất tự nhiên. Thí dụ, khi uống một ly nước trái cây, tự nhiên chúng ta cảm thấy hương vị ngọt ngào. Đó là vì có một luật thuộc sự sống vật lý trong thân thể chúng ta tự nhiên tạo cho chúng ta có vị giác đó. Ngay khi lưỡi mình chạm đến nước trái cây, lập tức chúng ta nếm thấy vị ngọt. Cảm giác tự nhiên này là luật sự sống trong thân thể chúng ta. Luật này tự nhiên làm cho chúng ta nếm được hương vị của nước trái cây. Luật sự sống trong linh chúng ta cũng giống như vậy. Chúng ta không cần những người khác cho chúng ta, là Cơ Đốc nhân, biết những gì chúng ta “là” và những gì chúng ta làm có ở trong linh hay không hoặc chúng ta có lưu tâm đến linh và làm vui lòng Đức Chúa Trời hay không. Luật sự sống trong linh chúng ta sẽ tự nhiên bày tỏ cho chúng ta tình trạng của mình bằng cách tạo cho chúng ta một cảm nhận nào đó. Cảm nhận tự nhiên này do luật của sự sống ban cho chúng ta là chức năng tự nhiên của linh sự sống trong chúng ta. Nhờ đó chúng ta có thể dễ dàng nhận biết chính mình có đang sống trong linh hay không.

Không những luật sự sống ban cho chúng ta cảm giác tự nhiên mà luật ấy cũng làm cho chúng ta được tự nhiên. Chúng ta càng sống trong linh, và những gì chúng ta “là” và chúng ta làm càng phù hợp với bản chất của linh sự sống bên trong mình, thì luật của linh sự sống bên trong chúng ta sẽ càng làm cho chúng ta cảm thấy tự nhiên. Nếu chúng ta là những Cơ Đốc nhân mà không tự nhiên, điều ấy bày tỏ rằng chúng ta đang có nan đề và chúng ta không đang sống trong linh. Vì linh sự sống trong chúng ta là luật tự nhiên của linh ấy nên chỉ khi nào đời sống và công việc của chúng ta phù hợp với bản chất thuộc linh của linh ấy, chúng ta mới cảm thấy tự nhiên ở bề trong. Khi nào chúng ta cảm thấy tự nhiên bên trong, điều ấy chứng tỏ rằng chúng ta đang sống phù hợp với luật sự sống trong linh mình. Cảm nhận tự nhiên này do luật sự sống ban cho chúng ta làm cho chúng ta nhận biết mình đang sống trong linh và bước đi theo linh. Vậy, nếu chúng ta tuân theo luật sự sống trong linh mình, hoặc nếu chúng ta tuân theo cảm thức tự nhiên do luật sự sống ban cho mình, điều ấy có nghĩa là chúng ta đang tuân theo linh sự sống bên trong. Nói cách đơn giản, bước theo cảm nhận của luật sự sống trong linh là bước theo linh vì cảm nhận của luật sự sống trong linh là cảm nhận của chính linh.

V. CẢM NHẬN BÌNH AN

Linh sự sống trong chúng ta không những chỉ là nơi Linh của Đức Chúa Trời và sự sống của Ngài cư ngụ mà đó cũng là chỗ con người mới ở. Hơn nữa, linh trong chúng ta, tức linh được hòa lẫn với sự sống Đức Chúa Trời, cũng chính là con người mới trong chúng ta. Nếu trong những hành động và cách cư xử bề ngoài, chúng ta quan tâm đến linh sự sống bên trong, khi ấy chúng ta đang sống bởi con người mới và thuộc linh bên trong mình. Bằng cách đó, con người bề trong và những hành động bên ngoài của chúng ta mới phù hợp với nhau; do đó, chúng ta cảm thấy tự nhiên và bình an. Chúng ta có thể nói rằng tình trạng cảm thấy tự nhiên và bình an này là kết quả phát sinh do cảm nhận của luật của linh sự sống. Nếu chú tâm vào linh sự sống bề trong, tự nhiên chúng ta sẽ bước đi và sống phù hợp với luật của linh sự sống bên trong mình. Điều đó làm cho chúng ta cảm thấy tự nhiên từ bên trong và cảm nhận bình an. Cảm nhận được sự bình an và cảm nhận được sự sống đi kèm với nhau. Cảm nhận được sự sống là cảm thấy tươi mới và sống động; cảm nhận được sự bình an là cảm thấy tự nhiên và thoải mái, dễ chịu. Cảm nhận sự sống là cảm thấy thỏa mãn và tràn đầy sinh lực; cảm nhận bình an là cảm thấy yên nghỉ và thoải mái. Nếu chú tâm vào linh, bước đi và sống bởi linh, không những chúng ta sẽ cảm nhận được sự sống, tức là cảm thấy tươi mới, sống động, thỏa mãn và đầy sinh lực, mà chúng ta còn cảm nhận được sự bình an, tức là cảm thấy tự nhiên, yên nghỉ, thoải mái và dễ chịu. Một cảm nhận như vậy cũng là cảm nhận của linh. Khi có một cảm nhận như vậy, chúng ta có thể biết rằng mình đang sống trong linh. Khi đi theo một cảm nhận như vậy, chúng ta đang đi theo cảm nhận của linh, nghĩa là chúng ta đang theo linh. Một cảm nhận như vậy làm cho chúng ta có thể hiểu biết linh và nhận biết linh. Càng bước đi theo linh và sống trong linh, cảm nhận này càng trở nên phong phú hơn và sâu xa hơn bên trong chúng ta.

VI. CẢM NHẬN VỀ SỰ CHẾT

Có một sự tương phản trong La Mã 8:6. Vị sứ đồ nói rằng đặt tâm trí vào xác thịt kết quả là sự chết, tương phản với việc đặt tâm trí vào linh thì có kết quả là sự sống và bình an. Lời này bày tỏ rằng y như xác thịt đối nghịch với linh thì kết quả của việc đặt tâm trí vào xác thịt, tức là sự chết, cũng tương phản với kết quả của việc đặt tâm trí vào linh, tức là sự sống và bình an. Vì vậy, tại đây vị sứ đồ bảo chúng ta rằng sự chết không những tương phản với sự sống mà còn tương phản với sự bình an. Bởi thế, cảm nhận về sự chết không những tương phản với cảm nhận về sự sống mà cũng tương phản với cảm nhận về sự bình an. Cảm nhận sự sống làm cho chúng ta cảm thấy tươi mới, sống động, thỏa mãn và đầy sinh lực; cảm nhận về sự chết làm cho chúng ta cảm thấy trái ngược với những điều trên, tức là cảm thấy cũ kỹ, chán nản, trống trải và không có năng lực. Cảm nhận về sự bình an làm cho chúng ta cảm thấy tự nhiên, an nghỉ, thoải mái và dễ chịu. Cảm thức về sự chết làm cho chúng ta cảm thấy trái ngược với những điều trên, tức là cảm thấy không tự nhiên, không yên nghỉ, không thoải mái và không dễ chịu. Thế thì, bất cứ khi nào bên trong chúng ta cảm thấy hiu quạnh, chán nản, trống trải, khô hạn, yếu đuối và không năng lực, tối tăm và mờ mịt, hoặc không dễ chịu, không an toàn, không thoải mái, không hòa hợp, đầy xung đột, không tự nhiên, buồn rầu và bị cột trói, chúng ta phải biết rằng mình không đang sống trong linh mà thật ra chúng ta đang sống nghịch lại với linh, tức là sống trong xác thịt.

Xác thịt mà vị sứ đồ nói đến ở đây không những chỉ về những khát vọng của xác thịt chúng ta mà cũng chỉ về toàn thể con người cũ của chúng ta. Tất cả những gì thuộc về con người mới bề trong chúng ta đều thuộc về linh; cũng vậy, tất cả những gì thuộc về con người cũ bề ngoài chúng ta đều thuộc về xác thịt. Bất cứ điều gì không ra từ linh và không thuộc về linh, đều ra từ xác thịt và thuộc về xác thịt. Mặc dầu hồn khác với xác thịt nhưng vì hồn đã sa ngã và bị xác thịt giam cầm nên tất cả những gì ra từ hồn hoặc thuộc về hồn cũng ra từ xác thịt và thuộc về xác thịt. Vậy nên, nếu chúng ta sống bởi hồn, chúng ta sống bởi xác thịt. Hễ chúng ta chú tâm đến xác thịt hay chú tâm đến hồn, ấy là chúng ta đang chú tâm đến xác thịt. Kết quả của việc chú tâm đến xác thịt là sự chết. Cảm nhận này về sự chết làm cho chúng ta cảm thấy chán nản và trống trải hoặc không dễ chịu và không an ninh. Bất cứ khi nào có một cảm thức như vậy, chúng ta cần biết rằng mình đang chú tâm đến xác thịt và đang sống trong xác thịt hay trong hồn. Một cảm nhận như vậy làm cho chúng ta biết điều tương phản với linh, tức là xác thịt và nhận ra xác thịt. Vì thế, nhờ biết điều tương phản của linh, tức là xác thịt, chúng ta có thể biết được chính linh.

Bất cứ điều gì chúng ta làm, không kể chúng ta nghĩ điều ấy đúng hay sai, thuộc linh hay không thuộc linh, nếu từ sâu thẳm bên trong chúng ta cảm thấy bồn chồn, bất ổn, trống trải và chán nản, điều ấy chứng tỏ chúng ta đang bước đi bởi xác thịt và không sống trong linh. Ngay cả khi cầu nguyện và giảng dạy, không kể đến những việc khác hoặc những việc làm không tốt, nếu chúng ta cảm thấy trống trải và chán nản bên trong, không thỏa mãn hoặc không vui mừng, điều ấy chứng tỏ chúng ta đang cầu nguyện hoặc giảng dạy bởi xác thịt, không ở trong linh. Nhiều lần, bởi tâm trí hay bởi xác thịt (vì không phải ở trong linh), chúng ta cầu nguyện như đang đọc thuộc lòng từ một quyển sách. Càng cầu nguyện, chúng ta càng cảm thấy khô hạn và chán nản, không thấy được tưới mát và vui mừng. Sau khi cầu nguyện, chúng ta chỉ cảm thấy trống trải, không thấy thỏa mãn. Lời cầu nguyện bởi đầu óc như thế làm cho linh chúng ta không thể nhận được sự cung ứng sự sống; thay vì vậy, linh ấy chỉ đụng chạm đến cảm nhận về sự chết. Dầu điều chúng ta cầu nguyện có thể khá thích hợp, nhưng nó không ở trong linh; vì vậy, chúng ta không thể đụng chạm được sự tưới mát và niềm vui của sự sống và sự bình an, nhưng chỉ cảm nhận sự khô hạn và sự chán nản của sự chết. Nhiều lần, sự giảng dạy của chúng ta cũng giống như vậy. Khi giảng dạy không theo linh nhưng bởi trí óc, chúng ta cảm thấy trống trải và khô hạn bên trong, hoặc cảm thấy chết chóc; chúng ta không cảm thấy thỏa mãn hay được tưới mát và không cảm nhận được sự sống. Nếu chúng ta ở trong linh, nói bởi linh, chúng ta sẽ cảm thấy thoả mãn và yên nghỉ bên trong, nghĩa là chúng ta sẽ cảm nhận được sự sống và sự bình an. Thế thì, nhờ một cảm nhận như vậy, chúng ta có thể biết điều mình đang làm là ở trong xác thịt hay ở trong linh. Một cảm nhận như vậy có thể làm cho chúng ta nhận biết xác thịt và nhờ nhận biết xác thịt chúng ta nhận biết linh.

Sự chết không những gây cho chúng ta những cảm giác chán nản, trống trải, khó chịu và không vui mừng, mà cũng làm cho chúng ta mất đi cảm nhận sự sống. Những cảm giác như vậy về sự chết đang cảnh cáo, thúc giục chúng ta phải được giải phóng khỏi xác thịt để sống trong linh. Nếu có một cảm nhận như vậy về sự chết nhưng chúng ta cứ tiếp tục hành động và cư xử bằng sự sống của xác thịt thì sau một thời gian liên tục nào đó, sự chết sẽ làm cho linh chúng ta bên trong mất đi cảm thức và trở nên tê liệt. Nếu linh bên trong tê liệt và mất cảm thức, ấy là vì chúng ta đã sống bởi xác thịt một thời gian dài đến nỗi linh chúng ta bị tổn hại bởi sự chết. Vì vậy, chúng ta có thể biết và nên nhận biết mình đang đối xử với linh mình như thế nào và thử xem chúng ta có đang sống trong linh hay không.

VII. NHẬN BIẾT LINH BẰNG CẢM NHẬN CỦA LINH

Tất cả các cảm nhận mà chúng ta đã nói đến là những cảm nhận chúng ta có được do linh của sự sống ở bên trong tạo nên; vì vậy, chúng ta có thể nói rằng đó là những cảm nhận của linh. Nếu chúng ta muốn nhận biết linh một cách trực tiếp thì điều đó có phần khó khăn, nhưng nhận biết chính linh qua những cảm nhận như vậy của linh thì tương đối dễ dàng. Không thể trực tiếp hiểu biết linh thật sự là gì nhưng nhờ cảm nhận của linh, chúng ta không khó mà nhận biết linh mình. Nếu chúng ta bước đi và sống bằng cách theo sát cảm nhận của linh, khi ấy chúng ta đang bước theo linh và chú tâm vào linh. Nếu chúng ta bước theo tính tự nhiên của luật của Linh sự sống, mà chăm sóc cảm nhận về sự sống và sự bình an, chú ý đến lời cảnh cáo gởi đến chúng ta qua cảm nhận về sự chết và sống trong những cảm nhận này, khi ấy chúng ta đang sống trong linh. Những cảm nhận này ra từ linh; vì vậy, những cảm nhận ấy có thể làm cho chúng ta đụng chạm linh và nhờ đó nhận biết linh.