Thông tin sách

Hiểu Biết Sự Sống

Tác giả: Witness Lee
Dịch từ bản tiếng Anh: Hiểu biết sự sống
ISBN:
Mua sách tại:

Đang đọc: Chương 5

Untitled Document

CHƯƠNG NĂM

CẢM NHẬN CỦA SỰ SỐNG

Chúng ta đã thấy sự sống là gì và kinh nghiệm sự sống là gì. Chúng ta cũng đã nhìn thấy kinh nghiệm đầu tiên của sự sống là sự tái sinh, và những điều khác nhau mà chúng ta đã nhận được qua sự tái sinh. Bây giờ khi đã thấy những điều này, chúng ta có thể bàn đến vấn đề cảm nhận của sự sống.

Như chúng ta biết, cảm nhận của sự sống là một điều thuộc kinh nghiệm riêng, có tính cách cá nhân và rất thực tế. Vì vậy, nếu việc tìm kiếm sự sống là một điều thiết yếu, chúng ta phải lưu ý đến cảm nhận của sự sống và biết rõ cảm nhận ấy. Tất cả những ai có kinh nghiệm sự sống đều biết mối liên hệ sâu xa giữa cảm nhận của sự sống và kinh nghiệm sự sống. Vì vậy, nếu muốn nghiên cứu về sự hiểu biết sự sống, chúng ta phải xem xét vấn đề cảm nhận sự sống.

I. NỀN TẢNG KINH THÁNH

Mặc dầu không đề cập đến cảm nhận của sự sống một cách rõ ràng, Kinh Thánh thật sự có nói đến điều này. La Mã 8:6 nói: “Vì tâm trí đặt vào xác thịt là sự chết; nhưng tâm trí đặt vào linh là sự sống và bình an”. Câu này bày tỏ rõ về cảm nhận của sự sống, vì sự bình an được đề cập ở đây rõ ràng là vấn đề cảm nhận. Sự bình an ở đây không liên quan đến hoàn cảnh bên ngoài, nhưng đến tình trạng bên trong; cho nên, sự bình an ấy chắc chắn là một vấn đề thuộc về cảm giác. Vì sự bình an được đề cập ở đây là một vấn đề thuộc về cảm giác, nên sự chết và sự sống ở đây cũng là vấn đề thuộc về cảm giác.

Cảm nhận về sự chết làm cho chúng ta cảm nhận được yếu tố của sự chết. Những yếu tố của sự chết là: yếu đuối, trống rỗng, chán nản, tối tăm, và đau đớn. Sự chết bao gồm ít nhất năm yếu tố này, và có thể nói năm yếu tố này cộng lại tương đương với sự chết. Sự chết làm cho người ta yếu đuối; và khi yếu đuối cùng cực, người ta chết. Sự chết làm cho người ta trống rỗng, vì sự chết tiêu diệt hết mọi sự. Sự chết làm cho người ta phiền muộn, chán nản và ngã lòng; những người phiền muộn, chán nản và im lặng hơn hết là những người chết. Sự chết cũng làm cho người ta tối tăm; những người ở sâu trong bóng tối hơn hết là những người đã bước vào sự chết. Đồng thời sự chết cũng làm cho người ta đau đớn; những người chịu đau đớn nhất là những người đã rơi vào sự chết. Tất cả những điều này là những yếu tố của sự chết; vì vậy khi cảm thấy những điều này, chúng ta cảm thấy sự chết.

Những cảm nhận về sự chết là hậu quả của việc chú tâm vào xác thịt. Bất cứ khi nào chú tâm đến xác thịt, ngay lập tức chúng ta sẽ có những cảm giác của sự chết. Ví dụ như vào một buổi chiều Chúa nhật, nếu anh em chú tâm về xác thịt chút ít, khi đến buổi nhóm bẻ bánh vào buổi tối anh em sẽ cảm thấy mình rất yếu đuối bên trong và không chỗi dậy nổi. Đồng thời anh em sẽ cảm thấy trống rỗng, chán nản, và có lẽ ngay cả tối tăm, đau đớn. Tất cả những cảm giác này là cảm giác của sự chết. Đôi khi anh em cảm thấy điều này mạnh hơn điều kia; đôi khi anh em cảm thấy năm điều này bằng nhau. Tuy nhiên, ấy là vì chú tâm đến xác thịt mà chúng ta cảm biết sự chết.

Cảm nhận về sự sống trái ngược với cảm nhận về sự chết. Cảm nhận về sự chết làm cho chúng ta cảm thấy yếu đuối và trống rỗng trong khi cảm nhận về sự sống làm cho chúng ta cảm thấy mạnh mẽ và thỏa mãn. Cảm nhận về sự chết làm cho chúng ta cảm thấy chán nản, tối tăm và đau đớn. Cảm nhận về sự sống làm cho chúng ta cảm thấy sống động, tươi sáng và dễ chịu. Vì cảm nhận của sự sống làm cho chúng ta cảm thấy mạnh mẽ, thỏa lòng, sống động, tươi sáng và dễ chịu, nên cảm nhận này cũng làm cho chúng ta cảm thấy bình an, tức là cảm thấy tốt đẹp và thoải mái.

Chúng ta cần ý thức rằng những điều được đề cập đến trong La Mã 8:6 đều tương phản với nhau. Xác thịt tương phản với linh, sự chết tương phản với sự sống và sự bình an. Trái nghịch với sự chết không những là sự sống mà còn là sự bình an. Như vậy, sự chết không những bao gồm sự yếu đuối, trống rỗng, nản lòng, tối tăm mà cả sự đau đớn nữa. Sự yếu đuối, trống rỗng, nản lòng, và tối tăm tương phản với sự sống, trong khi sự đau đớn tương phản với sự bình an.

Chúng ta cảm nhận sự chết là do chúng ta chú tâm vào xác thịt, trong khi cảm nhận sự sống và bình an là do chúng ta chú tâm vào linh. Khi chúng ta sống trong linh, bước theo linh, và chú tâm vào linh, chúng ta cảm thấy mạnh mẽ và thỏa mãn bên trong; đồng thời chúng ta cũng cảm thấy sống động, tươi sáng, thoải mái và dễ chịu. Chẳng hạn như khi Thánh Linh ban cho anh em một cảm giác bên trong, nếu quan tâm và vâng theo cảm giác ấy, anh em sẽ cảm thấy mạnh mẽ và thỏa lòng; đồng thời anh em sẽ cảm thấy sống động, tươi sáng, thoải mái và dễ chịu. Như vậy, anh em cảm giác được sự sống và sự bình an vì anh em chú tâm vào linh.

Lý do La Mã 8:6 đề cập đến cảm nhận sự sống là vì trước đó có ba điều đã được nhắc đến: Linh, sự sống và luật sự sống. Linh ở trong chúng ta đã trở nên một với linh của chúng ta: sự sống bao hàm trong Linh là nội dung của Linh; và luật là khả năng và chức năng tự nhiên của sự sống. Ba điều này kết hợp với nhau trở nên luật của linh sự sống là luật chịu trách nhiệm về mọi vấn đề liên quan đến sự sống trong chúng ta, ban cho chúng ta một cảm nhận nào đó vào bất cứ lúc nào và ở bất cứ nơi nào. Bất cứ khi nào chúng ta chú tâm vào linh, hành động và sống theo linh, luật này sẽ ban cho chúng ta một cảm thức về sự sống và bình an. Cảm nhận sự sống là cảm thấy mạnh mẽ, thỏa lòng, sống động, tươi sáng và tươi mới. Cảm thấy bình an là cảm thấy thoải mái, dễ chịu, tốt đẹp và tự nhiên. Nếu chúng ta chú tâm vào xác thịt, hành động và sống theo xác thịt, luật này sẽ làm cho chúng ta cảm thấy yếu đuối, trống rỗng, chán nản, tối tăm và đau đớn.

Vì vậy, điều La Mã 8:6 nói hoàn toàn là vấn đề cảm thức, và cảm thức này được ban cho chúng ta bởi luật của Linh sự sống. Vì luật của Linh sự sống thuộc về sự sống, cảm thức mà luật này đem đến cho chúng ta cũng thuộc về sự sống. Như vậy, vì cảm thức đề cập đến trong La Mã 8:6 được ban cho chúng ta bởi luật này, cảm thức ấy cũng là cảm nhận của sự sống.

Phần Kinh Thánh thứ nhì đề cập đến vấn đề cảm nhận sự sống là Ê-phê-sô 4:19. Câu này nói về người ngoại bang: “Họ đã bỏ qua cảm giác, buông mình vào sự dâm dục, ham làm mọi sự ô uế”. Câu này nói lý do khiến người thế gian phạm tội và cố tình làm những điều gian ác là vì họ đã từ bỏ mọi cảm giác. Thật vậy, khi người ta phạm tội và làm những điều gian ác, chắc chắn họ đã bỏ qua mọi cảm giác bên trong. Khi một người phạm tội và làm điều ác, chúng ta không thể nói người ấy không có cảm giác, nhưng ít nhất chúng ta có thể nói người ấy đã gạt bỏ mọi cảm giác qua một bên. Nếu không gạt bỏ mọi cảm giác, nếu bị hạn chế bởi những cảm giác bên trong, làm sao người ấy có thể phạm tội và làm điều ác? Tất cả những người phạm tội và làm điều ác là những người đã gạt bỏ cảm giác của mình. Khi một người lừa gạt, trộm cắp, hành hung, cướp bóc người khác hoặc làm bất cứ hành vi xấu xa, gian ác nào, chắc hẳn người ấy đã bỏ qua cảm giác của mình. Càng phạm tội ác bao nhiêu, chắc hẳn người ấy càng phải bỏ qua cảm thức bên trong bấy nhiêu. Vì vậy, người gian ác là người không có cảm giác, còn một người tốt lành, nhân hậu là người rất dồi dào cảm giác.

Thế thì giữa Cơ Đốc nhân và người ngoại bang, ai là người có cảm nhận bề trong mạnh mẽ hơn? Nếu chúng ta so sánh Cơ Đốc nhân với người không tin Chúa, ai là người có cảm thức mạnh hơn? Chúng ta phải trả lời là cảm giác của chúng ta mạnh hơn nhiều. Bởi vì ngoài những cảm giác mà họ có, chúng ta còn có cảm giác của sự sống bên trong, là điều mà họ không có. Vì vậy, nếu chúng ta phạm tội và làm điều ác, chắc hẳn chúng ta đã gạt bỏ cảm giác của chúng ta nhiều hơn họ gấp bội nữa. Vì lý do này, Kinh Thánh khuyên chúng ta không nên bỏ qua mọi cảm giác như người ngoại bang. Kinh Thánh nài khuyên chúng ta phải quan tâm đến cảm nhận bên trong. Dĩ nhiên Kinh Thánh muốn nhấn mạnh đến việc chú ý đến cảm nhận bên trong. Sau khi khuyên chúng ta không nên bỏ qua mọi cảm giác như người ngoại bang, Ê-phê-sô chương 4 tiếp tục khuyên chúng ta phải lột bỏ người cũ và mặc lấy người mới. Người mới này thuộc về sự sống trong Linh. Để có thể sống trong người mới này, chúng ta phải sống trong sự sống của Linh. Vì vậy, Ê-phê-sô chương 4 khuyên chúng ta không được bỏ qua mọi cảm giác như người ngoại, mà phải sống trong người mới này. Điều này nghĩa là chúng ta phải sống trong sự sống của Linh, quan tâm đến cảm nhận của sự sống trong Linh và sống theo cảm nhận của sự sống này.

Hơn nữa, hầu hết các thư tín của các sứ đồ đều có những lời chúc phước và chào thăm đề cập đến ân điển và sự bình an. Ân điển là Đức Chúa Trời mà chúng ta đạt được, và sự bình an là cảm giác của chúng ta khi nhận được Đức Chúa Trời. Đức Chúa Trời mà chúng ta đã nhận được để trở nên sự sống của mình và để chúng ta vui hưởng, ấy là ân điển. Ân điển trong chúng ta đem đến sự bình an, tạo trong chúng ta một cảm giác bình tịnh. Một người kinh nghiệm Đức Chúa Trời, vui thỏa trong sự sống của Ngài, nếm biết quyền năng của Ngài hằng ngày chắc chắn có sự bình an trong lòng. Sự bình an này là cảm giác người ấy có được khi vui thỏa trong ân điển. Khi thiếu ân điển, ấy là chúng ta thiếu Đức Chúa Trời. Vì chúng ta chưa nhận được Đức Chúa Trời một cách đầy đủ bên trong, chưa được cung ứng đủ sự sống của Ngài, và chưa kinh nghiệm đầy đủ quyền năng sự sống của Đức Chúa Trời nên chúng ta thiếu sự bình an bên trong. Nếu chúng ta nhận được Đức Chúa Trời, kinh nghiệm Ngài và sự sống của Ngài một cách đầy đủ, chúng ta sẽ có đủ bình an bên trong. Đây không phải sự bình an trong hoàn cảnh mà là tình trạng bình an trong lòng. Chúng ta phải tin rằng sự bình an được các sứ đồ đề cập đến trong những lời chào thăm là loại bình an bên trong này. Sự bình an bên trong là vấn đề cảm thức. Khi các sứ đồ chúc bình an nghĩa là họ chúc các tín đồ có thể có được sự bình an ở bên trong. Cảm nhận bình an bên trong là cảm nhận của sự sống. Vì vậy, khi họ bày tỏ lòng ao ước là các tín đồ có được cảm giác bình an bên trong, ấy là họ muốn các tín đồ quan tâm đến cảm nhận sự sống bên trong.

II. NGUỒN CẢM NHẬN CỦA SỰ SỐNG

Cảm nhận của sự sống mà chúng ta đang bàn đến phát xuất từ đâu? Cảm nhận ấy phát sinh như thế nào? Cảm nhận ấy phát sinh từ những điều chúng ta nhận được qua sự tái sinh, đó là sự sống của Đức Chúa Trời, luật sự sống, Đức Thánh Linh, Đấng Christ và Đức Chúa Trời. Sự sống của Đức Chúa Trời, luật sự sống, Đức Thánh Linh, Đấng Christ, và Đức Chúa Trời làm cho chúng ta có một cảm giác bề trong và cảm giác này chính là điều mà chúng ta gọi là cảm nhận của sự sống.

Mỗi một loại sự sống có những cảm giác riêng. Hơn nữa, sự sống càng mạnh, các cảm giác của sự sống ấy sẽ càng nhạy bén hơn. Sự sống của Đức Chúa Trời là sự sống mạnh mẽ nhất; vì vậy, sự sống này ở trong chúng ta tạo cho chúng ta không những có các cảm giác, mà còn có các cảm giác mạnh mẽ nữa.

Vì luật sự sống ra từ sự sống, nên luật sự sống cũng có các cảm giác. Cho nên, luật này ở trong chúng ta làm cho chúng ta có các cảm giác, đặc biệt khi chúng ta không vâng phục luật ấy. Chẳng hạn như khi thân thể khoẻ mạnh bình thường, chúng ta khó có một cảm giác gì đặc biệt. Nhưng khi đau yếu, chúng ta sẽ có những cảm giác mạnh và những cảm giác mạnh mẽ này xuất hiện khi chúng ta không vâng theo những luật trong thân thể chúng ta. Tương tự như vậy, khi vâng phục luật sự sống, chúng ta sẽ không có nhiều cảm giác, nhưng khi không vâng phục luật ấy, chúng ta sẽ có những cảm giác rõ rệt.

Thánh Linh là dầu đang xức và đang chuyển động trong chúng ta; Đấng Christ đang sống và hoạt động trong chúng ta; và Đức Chúa Trời cũng đang hành động trong chúng ta. Cả ba Thân vị đều đang sinh hoạt và hoạt động trong chúng ta, chứ không im lặng và bất động, vì vậy, tạo cho chúng ta nhiều cảm giác.

Thế thì, dầu là sự sống của Đức Chúa Trời, luật sự sống hay Thánh Linh, Đấng Christ, và Đức Chúa Trời trong chúng ta, tất cả đều khiến cho chúng ta có những cảm giác, và tất cả hòa lẫn trong chúng ta, làm cho chúng ta có những cảm giác. Như vậy, những cảm giác phát sinh từ năm điều trên không phải là năm loại cảm giác khác nhau mà chỉ là một mà thôi, tức là cảm nhận của sự sống mà chúng ta đang bàn đến.

Vì sao những cảm giác đến từ sự sống của Đức Chúa Trời, luật sự sống, Đức Thánh Linh, Đấng Christ và Đức Chúa Trời lại chỉ là một loại cảm giác mà thôi? Và vì sao cảm giác này là cảm nhận của sự sống? Vì Thánh Linh, Đấng Christ và Đức Chúa Trời là Đức Chúa Trời Tam Nhất; sự sống của Đức Chúa Trời là chính Ngài; và luật sự sống ra từ sự sống của Ngài. Cho nên, nói một cách chính xác, năm điều này là một. Vậy, khi năm điều này ở trong chúng ta, những cảm giác do năm điều ấy tạo nên trong chúng ta cũng chỉ là một loại mà thôi. Lý do cảm giác này là cảm giác của sự sống vì cảm giác này đến từ Đức Chúa Trời Tam Nhất hằng sống, từ sự sống của Đức Chúa Trời và từ luật sự sống. Mục tiêu chính yếu của Đức Chúa Trời Tam Nhất trong chúng ta là trở nên sự sống của chúng ta, và sự sống này bao hàm luật sự sống. Vậy nên, các cảm giác do những điều trên tạo ra trong chúng ta đến từ sự sống và thuộc về sự sống; vì vậy, chúng là cảm nhận của sự sống. Cảm nhận này là một, nhưng có năm phương diện. Cảm nhận này ra từ sự sống của Đức Chúa Trời, và từ luật sự sống của Ngài; vì vậy, cảm nhận này có bản chất của sự sống Đức Chúa Trời và cả chức năng của luật sự sống của Ngài nữa. Đồng thời, cảm nhận này đến từ Thánh Linh, Đấng Christ và Đức Chúa Trời; vì vậy, cảm nhận này chứa đựng yếu tố của Thánh Linh đang xức dầu cho chúng ta, yếu tố của Đấng Christ sống động trong chúng ta và yếu tố của Đức Chúa Trời đang hành động và hoàn thành ý muốn của Ngài trong chúng ta. Vì có những phương diện khác nhau như vậy, nên cảm nhận này rất phong phú, mạnh mẽ và nhạy bén; cảm nhận ấy phong phú hơn, mạnh mẽ hơn, và nhạy bén hơn cảm nhận tốt nhất mà những người vô tín có được. Những cảm giác tốt nhất mà người vô tín có được chỉ là cảm nhận ra từ bản chất tốt lành của loài thọ tạo trong bản thể con người. Nhưng ngoài cảm nhận ra từ bản chất tốt lành của loài thọ tạo, cảm nhận của sự sống là một cảm nhận thần thượng được ban cho chúng ta nhờ những điều chúng ta nhận được qua sự tái sinh.

III. CHỨC NĂNG CỦA CẢM NHẬN SỰ SỐNG

Thế thì chức năng của cảm nhận sự sống là gì? Chức năng hay công dụng của cảm nhận sự sống là liên tục cho chúng ta biết mình đang sống như thế nào. Chúng ta đang sống trong sự sống thiên nhiên hay đang sống trong sự sống của Linh? Chúng ta đang sống trong xác thịt hay đang sống trong linh? Đây là điều mà cảm nhận sự sống liên tục bày tỏ cho chúng ta, và vì lý do này mà chúng ta có cảm nhận của sự sống. Vì vậy, cảm nhận sự sống dẫn dắt chúng ta và bày tỏ tình trạng của chúng ta. Nếu chúng ta đi theo cảm nhận của sự sống, chúng ta đang vâng theo sự dẫn dắt của Đức Chúa Trời, và đồng thời chúng ta xác minh được mình đang sống ở đâu.

Bây giờ chúng ta sẽ áp dụng điều chúng ta vừa trình bày. Cảm nhận về sự chết cho chúng ta biết mình hiện không sống trong linh nhưng đang ở trong xác thịt. Một khi cảm thấy sự chết, chúng ta phải biết mình không đang sống trong linh mà là trong xác thịt. Cảm nhận về sự chết bao gồm sự yếu đuối, trống rỗng, phiền muộn, chán nản, tối tăm, và đau đớn. Một khi chúng ta cảm nhận được những điều này, điều ấy có nghĩa là cảm nhận của sự sống trong chúng ta cho biết mình đã sai trật, chúng ta không đang sống trong linh mà trong xác thịt.

Thế thì cảm nhận của sự sống cho chúng ta cảm giác gì để chúng ta biết mình đang đúng đắn trước mặt Đức Chúa Trời và đang sống trong linh? Cảm nhận ấy cho chúng ta một cảm giác về sự sống và bình an, hay nói cách khác cảm nhận ấy khiến chúng ta cảm thấy mạnh mẽ, thỏa lòng, sống động, tươi sáng, và dễ chịu. Bất cứ khi nào chúng ta cảm thấy mạnh mẽ, thỏa lòng, sống động, tươi sáng và dễ chịu bên trong, chúng ta có một sự xác nhận bên trong rằng mình đang đúng đắn trước mặt Đức Chúa Trời và đang sống trong linh.

Vậy nên, cảm nhận của sự sống bên trong chúng ta có một chức năng rất lớn. Cảm nhận này hiện hữu bên trong liên tục dẫn dắt chúng ta, bày tỏ chúng ta biết nên sống ở đâu, và liên tục xác nhận chúng ta đang sinh hoạt ở đâu. Đây là cảm nhận dẫn dắt chúng ta tiến lên trong sự sống; và cũng chính cảm nhận này liên tục xác nhận và bày tỏ tình trạng thật của chúng ta trong sự sống [thuộc linh]. Vì vậy, cảm nhận này là người hướng dẫn và là chứng cớ bên trong. Bất cứ khi nào cảm nhận này làm cho chúng ta cảm thấy sự sống và bình an bên trong, cảm nhận ấy minh chứng rằng chúng ta không có vấn đề gì trong sự sống. Ngược lại, bất cứ khi nào cảm nhận này làm cho chúng ta cảm thấy thiếu vắng sự sống và bình an, cảm nhận ấy minh chứng chúng ta đang có nan đề nào đó trong sự sống.

Có lẽ anh em nói mình không cảm nhận được sự sống và sự bình an bên trong, và cũng không cảm thấy mình thiếu vắng sự sống hay sự bình an; anh em không cảm thấy mạnh mẽ, thỏa lòng, sống động, tươi sáng, hay dễ chịu, và cũng không cảm thấy mình được mạnh mẽ, thỏa lòng, khô hạn, tối tăm, hay bứt rứt. Tình trạng như vậy chứng tỏ anh em đang có vấn đề. Chúng ta phải cảm nhận được sự sống và sự bình an một cách tích cực. Chúng ta phải cảm thấy mạnh mẽ, thỏa lòng, sống động, tươi sáng, thoải mái và dễ chịu bên trong, khi ấy, mọi sự đều sẽ tốt đẹp. Mặc dầu đôi khi Đức Chúa Trời muốn đưa chúng ta ra khỏi những cảm giác của mình và làm cho chúng ta dường như phải rơi vào hang sâu, thế nhưng ngay cả lúc ở trong đó, chúng ta vẫn cảm nhận được sự sống và sự bình an trong nơi sâu thẳm nhất của mình.

Sự sống và bình an là những cảm giác tích cực của cảm nhận sự sống trong chúng ta, chứng tỏ sự sống chúng ta đang ở trong một tình trạng bình thường. Yếu đuối và bứt rứt là những cảm giác tiêu cực của cảm nhận sự sống trong chúng ta, chứng tỏ chúng ta có vấn đề trong sự sống. Cảm giác vừa yếu đuối vừa bứt rứt là cảm nhận về sự chết. Cảm nhận về sự chết dứt khoát đến từ tình trạng chú tâm vào xác thịt và đã tiếp xúc với một điều gì đó ngoài Đức Chúa Trời. Mỗi một cảm nhận về sự chết chứng tỏ chúng ta đã ít nhiều chú tâm vào xác thịt và đã tiếp xúc với những điều ở bên ngoài Đức Chúa Trời đến một mức độ nào đó. Vì vậy, tùy thuộc vào sự sống và bình an hay yếu đuối và bứt rứt bên trong, mà chúng ta biết mình đang chú tâm vào xác thịt hay đang sống trong linh, và đang tiếp xúc với Đức Chúa Trời. Nếu có sự sống và bình an, điều ấy chứng tỏ chúng ta đang sống trong linh, đang tiếp xúc với Đức Chúa Trời. Nếu cảm thấy yếu đuối và bứt rứt bên trong, điều ấy chứng tỏ chúng ta đang chú tâm vào xác thịt và tiếp xúc với những điều ở bên ngoài Đức Chúa Trời.

Một Cơ Đốc nhân không nhất thiết là chẳng bao giờ cảm thấy mình yếu đuối, nhưng ngay cả khi cảm thấy yếu đuối, người ấy vẫn nên cảm thấy mạnh mẽ. Anh em cảm thấy yếu đuối vì anh em nhận biết chính mình; anh em cảm thấy mạnh mẽ vì anh em tiếp xúc với Đấng Christ và nhận biết Ngài là sự sống của mình. Nếu chúng ta liên tục cảm thấy yếu đuối và không khi nào cảm thấy mạnh mẽ cả thì có gì không ổn rồi. Sứ đồ Phao-lô nói khi ông yếu đuối, ấy là lúc ông mạnh mẽ (2 Cô. 12:10). Một người mạnh mẽ, cho dù cảm biết sự yếu đuối của mình cũng không bận tâm đến sự yếu đuối ấy. Nếu luôn luôn bận tâm đến sự yếu đuối và không thể mạnh mẽ được, điều ấy chứng tỏ chúng ta đang có vấn đề. Có lẽ không nhiều thì ít, chúng ta đang ở trong xác thịt, bởi vì yếu đuối là cảm nhận về sự chết, và cảm nhận về sự chết luôn luôn đến từ tình trạng xu hướng về xác thịt.

Một Cơ Đốc nhân có thể yếu đuối, tuy nhiên vẫn cảm thấy mạnh mẽ; người ấy có thể đau đớn, dầu vậy vẫn cảm thấy bình an. Người ấy đau đớn vì gặp những hoạn nạn từ bên ngoài, nhưng lại cảm thấy bình an vì được gặp gỡ Chúa và tiếp xúc với Ngài từ bên trong. Nếu gặp hoạn nạn bên ngoài mà bên trong không cảm thấy bình an gì hết, thì chắc có điều gì sai trật rồi. Chúa nói rằng chúng ta có hoạn nạn trong thế gian, nhưng có bình an trong Ngài (Gi. 16:33). Một người sống trong Chúa, hoặc một người sống trong linh có thể gặp nhiều thử thách từ bên ngoài, tuy nhiên bên trong người ấy vẫn được bình an, nếu không, điều ấy chứng tỏ người ấy không sống trong linh. Trong hoạn nạn, nếu chúng ta thiếu sự bình an, điều ấy chứng tỏ chúng ta không đang sống trong linh. Còn nếu chúng ta không gặp hoạn nạn mà vẫn không có sự bình an bên trong thì điều này càng chứng tỏ chúng ta không sống trong linh.

Vì vậy, về tình trạng của chúng ta trong sự sống, dù chúng ta đang chú tâm về xác thịt hay về linh, đang sống trong xác thịt hay trong linh, tất cả đều được xác nhận và bày tỏ cho chúng ta nhờ cảm nhận của sự sống. Qua sự xác nhận này mà cảm nhận của sự sống dẫn dắt chúng ta từ bên trong. Chỉ khi nào chúng ta bước theo sự dẫn dắt của sự xác nhận này, chúng ta mới có thể sống trong sự sống. Vì vậy, nếu chúng ta khao khát muốn tiến lên trong sự sống, chúng ta phải quan tâm đến sự xác nhận và sự dẫn dắt của cảm nhận sự sống từ bên trong chúng ta.