Thông tin sách

Hiểu Biết Sự Sống

Tác giả: Witness Lee
Dịch từ bản tiếng Anh: Hiểu biết sự sống
ISBN:
Mua sách tại:

Đang đọc: Chương 4

Untitled Document

CHƯƠNG BỐN

NHỮNG ĐIỀU NHẬN ĐƯỢC QUA SỰ TÁI SINH

Nếu ao ước tìm kiếm sự tăng trưởng sự sống, chúng ta phải hiểu sự tái sinh là gì, và chúng ta cần biết qua sự tái sinh chúng ta đã nhận được những gì. Sự tái sinh đưa chúng ta đến bước khởi đầu trong sự sống, và những điều nhận được qua sự tái sinh làm cho chúng ta tăng trưởng trong sự sống. Vì thế, nếu chúng ta muốn tìm kiếm sự tăng trưởng trong sự sống, chúng ta cần có một ít kiến thức về sự tái sinh, và cần biết những điều chúng ta đã nhận được qua sự tái sinh.

Những điều nhận được qua sự tái sinh có liên quan mật thiết đến những kết quả của sự tái sinh. Những kết quả của sự tái sinh phát xuất từ những điều nhận được qua sự tái sinh. Điều đầu tiên sở dĩ được thành tựu là nhờ điều sau. Kết quả của sự tái sinh là những điều mà sự tái sinh hoàn thành trên chúng ta, trong khi những điều nhận được qua sự tái sinh là những gì chúng ta tiếp nhận qua sự tái sinh. Vì sự tái sinh làm cho chúng ta nhận được một số điều nào đó, nên sự tái sinh có thể hoàn thành được một số điều gì đó trên chúng ta. Sự tái sinh có khả năng làm cho chúng ta trở nên con cái của Đức Chúa Trời vì sự tái sinh khiến chúng ta nhận được sự sống của Ngài. Sự tái sinh có khả năng làm cho chúng ta trở nên một tạo vật mới vì sự tái sinh khiến chúng ta đạt được những yếu tố của Đức Chúa Trời. Sự tái sinh có khả năng kết hợp chúng ta với Đức Chúa Trời vì sự tái sinh khiến chúng ta nhận được Linh của Ngài. Tất cả những thành tựu mà sự tái sinh đã thực hiện trên chúng ta là do những gì chúng ta đã nhận được khi tái sinh. Những điều như vậy không những khiến chúng ta có nhiều kinh nghiệm khác nhau trong đời sống thuộc linh vào thời điểm tái sinh, nhưng sau khi được tái sinh những điều ấy cũng khiến chúng ta tăng trưởng trong sự sống. Vì thế, nếu chúng ta tìm cách để lớn lên trong sự sống, chúng ta cần phải biết rõ mình nhận được những điều gì qua sự tái sinh.

Theo sự dạy dỗ của Kinh Thánh, sự tái sinh khiến cho chúng ta nhận được ít nhất bảy điều. Bảy điều này vừa thần thượng và lớn lao, vừa rất quan trọng và lại mật thiết với chúng ta. Chúng ta hãy lần lượt xem xét một cách ngắn gọn bảy điều này.

I. SỰ SỐNG CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI

Điều đầu tiên chúng ta nhận được qua sự tái sinh là sự sống của Đức Chúa Trời. Chúng ta đã thấy trong chương trước sự tái sinh xảy ra khi Linh Đức Chúa Trời đặt sự sống của Ngài vào trong linh chúng ta. Trong sự tái sinh, điều quan trọng mà Linh Đức Chúa Trời thực hiện ấy là đặt sự sống của Đức Chúa Trời vào trong chúng ta. Cho nên, điều chính yếu mà sự tái sinh đem lại cho chúng ta là sự sống của Đức Chúa Trời.

Nhưng sự sống của Đức Chúa Trời là gì? Đó là nội dung của Đức Chúa Trời và là chính Ngài. Tất cả những gì trong Đức Chúa Trời và tất cả những gì chính Đức Chúa Trời là đều ở trong sự sống của Đức Chúa Trời. Tất cả sự đầy đủ của Đức Chúa Trời Tam Nhất đều giấu kín trong sự sống của Ngài. Bản chất của Đức Chúa Trời cũng chứa đựng trong sự sống của Ngài. Mọi phương diện của Đức Chúa Trời đều bao gồm trong sự sống của Ngài.

Với bất cứ loại sinh vật nào, tất cả những gì thuộc về sinh vật ấy đều nằm trong sự sống của nó. Tất cả những khả năng và chức năng đều phát sinh từ sự sống của nó. Tất cả những hoạt động và biểu lộ bên ngoài đều bắt nguồn từ sự sống của nó. Nó là loại sinh vật đó vì nó có loại sự sống đó. Sự hiện hữu của nó tùy thuộc sự sống của nó. Đây là một nguyên tắc hiển nhiên.

Đức Chúa Trời là một hữu thể hằng sống tối cao, nên đương nhiên (và còn hơn thế nữa) tất cả những gì Ngài là đều ở trong sự sống của Ngài. Tất cả những gì Ngài là, dầu là sự thật, sự thánh khiết, sự sáng hay tình yêu thương, đều xuất phát từ sự sống của Ngài. Tất cả những sự biểu lộ của Ngài, dầu là sự tốt lành, sự công chính, sự nhân từ hay sự tha thứ, đều ra từ sự sống của Ngài. Sự sống của Ngài khiến cho Ngài có mọi khả năng và chức năng thần thượng bên trong cùng những hoạt động và sự biểu lộ thần thượng bên ngoài như vậy. Lý do khiến Ngài là một Đức Chúa Trời như thế ấy là vì Ngài có một sự sống như thế. Do đó, sự kiện Ngài là Đức Chúa Trời tùy thuộc nơi sự sống của Ngài.

Vì sự sống của Đức Chúa Trời là nội dung của Đức Chúa Trời, trong sự sống ấy giấu kín sự đầy đủ của Ngài, và trong sự sống ấy chứa đựng bản chất của chính Ngài; cho nên khi tiếp nhận sự sống của Đức Chúa Trời, chúng ta nhận được sự đầy đủ của Ngài (Côl. 2:9-10), và chúng ta có được bản chất của Ngài (2 Phi. 1:3-4). Vì tất cả những gì Đức Chúa Trời có trong chính mình Ngài và tất cả những gì mà chính Đức Chúa Trời là đều nằm trong sự sống của Ngài, nên khi tiếp nhận sự sống này, chúng ta nhận lãnh tất cả những gì Đức Chúa Trời có trong chính mình Ngài và tất cả những gì chính Đức Chúa Trời là. Vì sự sống của Đức Chúa Trời làm cho Ngài có những khả năng và các chức năng thần thượng như vậy bên trong Ngài, nên sự sống của Đức Chúa Trời ở trong chúng ta cũng có thể khiến chúng ta có được những khả năng và chức năng giống như vậy trong chúng ta mà vốn đã có trong Đức Chúa Trời. Vì tất cả những gì Đức Chúa Trời “là” và Đức Chúa Trời làm, đều ra từ sự sống của Ngài, nên sự sống này ở bên trong chúng ta cũng có khả năng khiến chúng ta trở nên những gì mà Đức Chúa Trời “là”, và làm những điều mà Đức Chúa Trời làm, nghĩa là sự sống ấy có thể làm cho chúng ta trở nên giống như Đức Chúa Trời và sống-bày-tỏ Đức Chúa Trời.

Thưa anh chị em, anh chị em có nhận biết rằng vì sự sống của Đức Chúa Trời ở trong chúng ta nên chúng ta có bên trong mình tất cả những khả năng và chức năng vốn có trong Đức Chúa Trời không? Anh chị em có nhận biết rằng vì chúng ta có sự sống của Đức Chúa Trời bên trong mình nên chúng ta có thể là những gì Đức Chúa Trời “là” và làm những điều Đức Chúa Trời làm không? Trong Đức Chúa Trời có khả năng sống thánh khiết và chức năng của sự sáng. Vì sự sống của Đức Chúa Trời ở trong chúng ta, nên khả năng sống thánh khiết và chức năng của sự sáng đó cũng ở trong chúng ta như ở trong Đức Chúa Trời. Như Đức Chúa Trời có thể sống-bày-tỏ sự thánh khiết của Ngài, và chiếu ra ánh sáng từ chính mình Ngài thì cũng vậy vì cớ sự sống của Đức Chúa Trời ở trong chúng ta nên chúng ta có thể sống-bày-tỏ sự thánh khiết của Ngài và chiếu ra ánh sáng của Ngài từ chúng ta, nghĩa là chúng ta có thể thánh khiết như Đức Chúa Trời là thánh khiết và chiếu sáng như Đức Chúa Trời chiếu sáng. Điều Đức Chúa Trời “là”, ấy là tình yêu thương, và điều Đức Chúa Trời làm, ấy là sự công chính. Vì chúng ta có sự sống của Đức Chúa Trời bên trong nên chúng ta có thể là những gì Đức Chúa Trời “là”, và làm những điều Đức Chúa Trời làm. Ngay cả như Đức Chúa Trời là tình yêu thương và làm sự công chính, thì cũng vậy, vì cớ sự sống của Đức Chúa Trời ở bên trong mình, chúng ta cũng có thể là tình yêu thương như Đức Chúa Trời “là”, và làm sự công chính như Đức Chúa Trời làm. Điều đó có nghĩa là chúng ta có thể yêu thương như Đức Chúa Trời yêu thương và có thể công chính như Đức Chúa Trời công chính. Vì thế, chúng ta có thể giống như Đức Chúa Trời và sống-bày-tỏ Đức Chúa Trời.

Chúng ta cần biết thêm rằng sự sống của Đức Chúa Trời là quyền năng lớn lao đã làm cho Chúa Jesus sống lại. Khi Chúa Jesus phục sinh, Ngài đã quăng bỏ và chiến thắng sự chết. Sự chết rất mạnh mẽ (Nhã. 8:6). Trong cả vũ trụ, ngoài Đức Chúa Trời và sự sống của Ngài, không có gì mạnh hơn sự chết. Khi Chúa Jesus bước vào sự chết, sự chết đã dùng tất cả quyền lực của nó để giam cầm Ngài, nhưng Ngài đã bẻ gãy quyền lực cầm giữ của sự chết và sống lại! Thế thì Chúa có thể chổi dậy và không bị sự chết cầm giữ (Công. 2:24) vì trong Ngài có sự sống đầy quyền năng của Đức Chúa Trời. Ấy chính là sự sống quyền năng lớn lao của Đức Chúa Trời đã khiến Ngài có thể bẻ gãy quyền lực cầm giữ mạnh mẽ của sự chết. Sự sống của Đức Chúa Trời mà sự tái sinh đem đến cho chúng ta là sự sống đầy quyền năng lớn lao này của Đức Chúa Trời! Sự sống đầy quyền năng lớn lao này của Đức Chúa Trời là năng lực vĩ đại của sự phục sinh bên trong chúng ta ngày hôm nay làm cho chúng ta có khả năng quăng bỏ sự chết và đắc thắng tất cả những gì thuộc về sự chết, y như Đức Chúa Trời đã đắc thắng chúng.

Kinh Thánh bày tỏ cho chúng ta rằng Đức Chúa Trời có hai loại quyền năng lớn lao: một là quyền năng lớn lao của sự sáng tạo, hai là quyền năng lớn lao của sự phục sinh. Quyền năng sáng tạo mạnh mẽ của Đức Chúa Trời làm cho hiện hữu những gì không hiện hữu. Quyền năng phục sinh lớn lao ban sự sống cho những kẻ chết. Đây là điều Áp-ra-ham đã tin (La. 4:17). Quyền năng sáng tạo lớn lao của Đức Chúa Trời nằm trong tay Ngài có khả năng sáng tạo tất cả mọi sự cho con người. Quyền năng phục sinh lớn lao của Đức Chúa Trời, nằm trong sự sống Ngài và chính là sự sống của Ngài, có khả năng làm cho con người được giải phóng khỏi tất cả những điều chết chóc là những điều ở bên ngoài Đức Chúa Trời để rồi con người có thể sống-bày-tỏ chính Đức Chúa Trời. Ôi, sự sống của Đức Chúa Trời mà chúng ta tiếp nhận qua sự tái sinh là quyền năng phục sinh lớn lao này của Đức Chúa Trời! Qua sự tái sinh, Đức Chúa Trời đã ban phát sự sống Ngài vào trong chúng ta, nghĩa là Ngài đã đem quyền năng phục sinh lớn lao của Ngài vào trong chúng ta. Ôi nguyện chúng ta nhìn thấy sự sống của Đức Chúa Trời mà chúng ta tiếp nhận khi được tái sinh là quyền năng phục sinh lớn lao của Ngài! Ngày nay sự sống này đang ở trong chúng ta có thể làm cho chúng ta mạnh mẽ như Đức Chúa Trời. Y như Đức Chúa Trời có khả năng chiến thắng sự chết, chúng ta cũng có khả năng chiến thắng sự chết vì sự sống của quyền năng lớn lao này đang ở trong chúng ta. Sự sống của Đức Chúa Trời mà chúng ta đã nhận được qua sự tái sinh thật lạ lùng làm sao! Sự sống này có thể làm cho chúng ta giống như Đức Chúa Trời đến một mức độ kỳ diệu dường nào! Chúng ta cần phải thờ phượng và cảm tạ Đức Chúa Trời về sự sống này biết bao!

II. LUẬT SỰ SỐNG

Vì sự tái sinh ban cho chúng ta sự sống của Đức Chúa Trời, nó cũng đem đến cho chúng ta luật sự sống. Vì sự sống của Đức Chúa Trời đã vào trong chúng ta nên luật sự sống vốn hàm chứa trong sự sống ấy cũng được đem vào trong chúng ta.

Mỗi loại sự sống có khả năng bẩm sinh riêng, tức là chức năng tự nhiên của riêng nó. Và chức năng tự nhiên của mỗi loại sự sống là luật tự nhiên hay luật sự sống của nó. Khi sự sống nào vào trong một sinh vật nào, thì sự sống ấy làm cho sinh vật ấy nhận được luật tự nhiên hay luật sự sống của loại sự sống ấy. Cũng vậy, sự sống của Đức Chúa Trời có khả năng thần thượng, tức là những chức năng thần thượng tự nhiên của sự sống ấy. Và những chức năng tự nhiên của sự sống Đức Chúa Trời là luật tự nhiên hay luật sự sống của sự sống Ngài. Khi sự sống Đức Chúa Trời vào trong chúng ta, sự sống ấy đem vào trong chúng ta một luật tự nhiên chứa trong chính sự sống ấy, và luật này trở nên luật sự sống trong chúng ta. Thế thì khi sự sống Đức Chúa Trời vào trong chúng ta, luật sự sống chứa đựng trong đó cũng vào trong chúng ta nữa. Vì sự sống Đức Chúa Trời là điều chúng ta đã nhận được qua sự tái sinh, nên chúng ta cũng nhận được luật sự sống mà sự sống Ngài đem đến qua sự tái sinh.

Trong chương một, chúng ta đã thấy rằng trong sự sống của Đức Chúa Trời chứa đựng bản chất của Ngài, và trong sự sống của Đức Chúa Trời giấu kín sự đầy đủ của Ngài; vì vậy, luật được chứa đựng trong sự sống của Đức Chúa Trời tương hợp với chính Ngài, với những gì Đức Chúa Trời là, và với bản chất của Đức Chúa Trời; do đó, luật này là luật của chính Đức Chúa Trời. Khi sự sống của Đức Chúa Trời đem luật của sự sống ấy vào trong chúng ta, cũng có nghĩa là sự sống ấy đem luật của Đức Chúa Trời vào trong chúng ta.

Luật sự sống mà sự sống Đức Chúa Trời đem vào trong chúng ta là những điều luật được đề cập trong Hê-bơ-rơ 8:10, đã được Đức Chúa Trời đặt vào trong tâm trí và viết vào tấm lòng chúng ta. Những điều luật này khác với các luật của thời Cựu Ước. Các luật của thời Cựu Ước là những điều luật của Đức Chúa Trời mà Ngài đã viết bằng chữ trên những bảng đá nằm ở bên ngoài con người (Xuất. 34:1, 28). Còn những luật sự sống là những điều luật của Đức Chúa Trời mà Ngài đã viết bằng sự sống của Ngài trên “bảng lòng” nằm bên trong chúng ta. Những điều luật đã được viết trên các bảng đá là luật pháp bên ngoài, luật văn tự, luật chết, và là luật pháp không có quyền năng; đó là những điều luật không thể hoàn thành được bất cứ điều gì cho con người (La. 8:3; Hê. 7:18-19). Còn những điều luật được viết trên bảng lòng chúng ta là những luật bề trong, những luật sự sống, những luật sống động, và là những luật có quyền năng lớn lao; các luật ấy làm cho chúng ta không những có khả năng biết được nỗi ao ước trong lòng Đức Chúa Trời và bước theo ý muốn Ngài, mà cũng biết được chính mình Đức Chúa Trời và sống-bày-tỏ chính mình Ngài.

Những luật tự nhiên chứa trong bất cứ một loại sự sống nào cũng đều luôn luôn khiến cho sinh vật đó tự nhiên biết được cách sinh sống và hoạt động; thế nên chúng trở nên những luật sống động bên trong sinh vật đó. Thí dụ như con gà mái, nó phải sống thế nào và đẻ trứng cách nào là do những luật tự nhiên chứa đựng trong sự sống của con gà mái; những luật đó làm cho nó tự động biết được cách để sống cuộc đời của một con gà mái và rồi nó sống-bày-tỏ những điều ấy ra. Loài người không cần dạy con gà mái ấy bất cứ một qui luật nào từ bên ngoài. Những luật tự nhiên chứa đựng trong sự sống của con gà mái ấy là những luật sống động bên trong con gà. Những luật này tự nhiên làm cho gà biết được nó phải sống theo cách nào và khiến gà có thể sống được theo cách ấy.

Cũng vậy, những luật tự nhiên chứa đựng trong sự sống Đức Chúa Trời bên trong chúng ta là những khả năng tự nhiên của sự sống đó; những luật ấy làm cho chúng ta tự nhiên biết được Đức Chúa Trời muốn chúng ta hành động và cư xử như thế nào, làm sao để làm vui lòng Ngài, và làm cách nào sống-bày-tỏ chính mình Ngài. Dầu đó là bất cứ điều gì hòa hợp hay mâu thuẫn với bản chất của Đức Chúa Trời, dầu đó là điều gì Đức Chúa Trời muốn hay không muốn chúng ta làm, những khả năng hay luật tự nhiên của sự sống Đức Chúa Trời khiến chúng ta biết được điều đó, cảm nhận được về điều đó. Vậy những khả năng hay các luật tự nhiên của sự sống Đức Chúa Trời trở nên những luật bên trong chúng ta.

Vì những luật đã được viết bên trong chúng ta là những khả năng và các luật tự nhiên của sự sống Đức Chúa Trời, nên Kinh Thánh gọi chúng là “luật”. “Luật của Linh của sự sống” được đề cập trong La Mã 8:2 là luật của sự sống trong chúng ta. Vì luật này phát sinh từ sự sống của Đức Chúa Trời, và sự sống Đức Chúa Trời tùy thuộc vào Linh của Đức Chúa Trời và không thể phân rẽ khỏi Linh Đức Chúa Trời, nên La Mã 8 đặt tên luật này là “luật của Linh của sự sống”. Sự sống Đức Chúa Trời ở trong Linh Đức Chúa Trời và kết hợp với Linh Đức Chúa Trời; Linh Đức Chúa Trời chứa đựng sự sống Đức Chúa Trời; đó là Linh của sự sống của Đức Chúa Trời. Vì luật này phát sinh từ sự sống của Đức Chúa Trời, cho nên luật ấy ra từ Linh của sự sống của Đức Chúa Trời. Vì đó là luật của sự sống Đức Chúa Trời, nên đó cũng là luật của Linh của sự sống Đức Chúa Trời.

Sự sống của Đức Chúa Trời đầy quyền năng; Linh của Đức Chúa Trời cũng đầy quyền năng. Luật của Linh của sự sống vì phát sinh từ sự sống và từ Linh đầy quyền năng của Đức Chúa Trời nên cũng đầy quyền năng. Chúng ta có thể nói rằng sự sống của Đức Chúa Trời bên trong chúng ta là nguồn phát sinh ra luật này, và Linh của Đức Chúa Trời bên trong chúng ta là Đấng thi hành luật này. Thế nên bên trong chúng ta luật này đặc biệt mạnh mẽ và quyền năng; không những luật ấy làm cho chúng ta có thể nhận được những sự hiểu biết thần thượng, nhưng luật ấy còn làm cho chúng ta có được quyền năng thần thượng. Một khi chúng ta đã được tái sinh và có được sự sống của Đức Chúa Trời, Ngài muốn chúng ta trở thành dân của Ngài và sống trong Ngài theo luật mạnh mẽ và quyền năng này, tức là luật của năng quyền lớn lao. Sau khi chúng ta được cứu, Đức Chúa Trời muốn chúng ta sống trong sự sống của Ngài và sống-bày-tỏ sự sống của Ngài cũng như sống theo luật này trong mình, tức là luật của sự sống, là luật sống động.

III. MỘT TẤM LÒNG MỚI

Ê-xê-chi-ên 36:26 chép rằng khi Đức Chúa Trời tẩy sạch, cứu rỗi hay tái sinh chúng ta, Ngài ban cho chúng ta một tấm lòng mới. Vì vậy, theo sự dạy dỗ của Kinh Thánh, sự tái sinh cũng ban cho chúng ta một tấm lòng mới.

Tấm lòng mới là gì? Tấm lòng mới có nghĩa là tấm lòng cũ đã trở nên mới; tấm lòng mới ra từ sự làm mới lại tấm lòng cũ của chúng ta. Đối với Đức Chúa Trời, Ngài ban cho chúng ta một tấm lòng mới có nghĩa là Ngài làm mới lại tấm lòng cũ của chúng ta. Sau khi Ê-xê-chi-ên 36:26 nói Đức Chúa Trời ban cho chúng ta một tấm lòng mới, câu này nói tiếp rằng Ngài cất tấm lòng bằng đá của chúng ta đi và ban cho chúng ta một tấm lòng bằng thịt. Qua câu Kinh Thánh này, chúng ta thấy rõ rằng Đức Chúa Trời ban cho chúng ta một tấm lòng mới bằng cách làm mới lại tấm lòng cũ của chúng ta.

Tấm lòng chúng ta vốn chống nghịch Đức Chúa Trời từ đầu, không khao khát Ngài, và chai cứng như đá đối với Đức Chúa Trời; vì vậy, nó trở thành một “tấm lòng bằng đá”. Khi Thánh Linh tái sinh chúng ta, Ngài khiến lòng chúng ta ăn năn tội lỗi và trở nên mềm mại đối với Đức Chúa Trời. Do đó, sau khi tái sinh, tấm lòng bằng đá của chúng ta trở nên một “tấm lòng bằng thịt”. Tấm lòng chai đá đó là tấm lòng cũ mà chúng ta vốn có, còn tấm lòng mềm mại bằng thịt là tấm lòng mới mà Đức Chúa Trời ban cho chúng ta. Điều đó có nghĩa là khi chúng ta được tái sinh, Đức Chúa Trời làm mới lại tấm lòng cũ của chúng ta và khiến nó trở nên mềm mại.

Tấm lòng chúng ta là cơ quan chứa các khuynh hướng, sở thích và cảm tình đối với các sự việc. Nó đại diện chúng ta trong cac khuynh hướng, cảm tình, vui thích, và khao khát đối với các sự việc. Tất cả những xu hướng, cảm tình, vui thích và khao khát của chúng ta đều là các chức năng của tấm lòng. Trước khi được tái sinh, tấm lòng chúng ta xu hướng về tội lỗi, yêu mến thế gian, và khao khát nhiều điều thuộc về dục vọng; tuy nhiên, đối với Đức Chúa Trời, tấm lòng ấy lạnh lẽo và cứng cỏi, không hướng về Ngài và không yêu mến Ngài. Đối với những điều thuộc về Đức Chúa Trời và những điều thuộc linh, tấm lòng ấy không mảy may vui thích và thiếu hẳn sự khát khao. Nên khi Đức Chúa Trời tái sinh chúng ta, Ngài làm mới lại tấm lòng chúng ta và khiến nó trở nên một tấm lòng mới, với một khuynh hướng mới, một cảm tình mới, một niềm vui thích mới và một nỗi khao khát mới. Vậy, một khi chúng ta đã được tái sinh và được cứu, tấm lòng chúng ta xu hướng về Đức Chúa Trời, yêu mến Ngài và khao khát Ngài; Tấm lòng ấy cũng yêu thích và khao khát về những điều thuộc về Đức Chúa Trời, những điều thuộc linh, và các điều thuộc cõi thiên thượng. Bất cứ khi nào những điều như vậy được đề cập đến, lòng chúng ta cũng vui mừng, hưởng ứng và ước ao.

Anh chị em ơi, anh chị em đã thấy điều này chưa? Lý do Đức Chúa Trời làm mới lại tấm lòng chúng ta và ban cho chúng ta một tấm lòng mới vào thời điểm chúng ta được tái sinh ấy là Ngài muốn chúng ta hướng về Ngài, tôn kính Ngài, khao khát Ngài và yêu mến Ngài. Trước kia, chúng ta không yêu mến Ngài, và không thể yêu Ngài được vì tấm lòng chúng ta cằn cỗi và cứng cỏi. Bây giờ Ngài đã làm mới lại, làm mềm mại, và xoay lòng chúng ta; vì thế, chúng ta vừa có khả năng và vừa muốn yêu mến Ngài. Vì tấm lòng của chúng ta nhờ Ngài làm cho mới lại ấy đã trở nên một tấm lòng mới nên bây giờ nó có một chức năng mới. Chức năng mới này là xu hướng về Đức Chúa Trời, yêu mến Ngài và những điều thuộc về Ngài.

Vì sự tái sinh ban cho chúng ta một tấm lòng mới, nó khiến cho chúng ta có một khuynh hướng và một tình yêu mới, một nỗi khát khao và ao ước mới. Khuynh hướng mới, tình yêu mới, lòng ước ao mới và nỗi khao khát mới này, tất cả đều hướng về Đức Chúa Trời và là những điều thuộc về Ngài. Đó là chức năng của tấm lòng mới. Đó cũng là mục đích của Đức Chúa Trời khi ban cho chúng ta một tấm lòng mới.

IV. MỘT LINH MỚI

Sau khi Ê-xê-chi-ên 36:26 nói Đức Chúa Trời ban cho chúng ta một tấm lòng mới câu ấy nói tiếp rằng Đức Chúa Trời cũng đặt một linh mới vào trong chúng ta. Vì vậy, sự tái sinh không những chỉ khiến cho chúng ta có một tấm lòng mới, mà nó cũng khiến chúng ta có được một linh mới.

Một linh mới là gì? Nói đến một linh mới nghĩa là linh cũ kỹ chết chóc của chúng ta đã được làm mới lại và làm cho sống động trở lại. Y như lòng mới là lòng cũ đã được làm cho mới lại, linh mới cũng là linh cũ được làm cho mới lại. Tấm lòng cũ khi được làm mới lại thì trở nên mềm mại, trong khi linh mới được làm mới lại thì trở nên sống động. Ấy là vì nan đề của tấm lòng cũ là cứng cỏi, trong khi nan đề của linh cũ là chết chóc. Vì vậy, khi Đức Chúa Trời tái sinh chúng ta, Ngài làm mới lại linh cũ kỹ chết chóc của chúng ta bằng cách làm cho nó sống động để trở nên một linh mới, y như Ngài làm mới lại tấm lòng cũ kỹ cứng cỏi của chúng ta bằng cách làm cho nó mềm mại để trở nên một tấm lòng mới vậy.

Thuở ban đầu, linh thọ tạo của con người vốn là một cơ quan để con người tiếp xúc với Đức Chúa Trời. Con người đã tương giao và trò chuyện thân mật với Đức Chúa Trời qua linh mình và bằng linh mình. Sau đó, vì sự sa ngã của loài người, linh con người bị hư hoại bởi sự ô uế, dơ bẩn của tội lỗi. Vì vậy, nhân linh (linh con người) mất đi chức năng của nó đối với Đức Chúa Trời và trở thành một linh chết. Vì linh ấy đã chết nên nó trở nên cũ kỹ. Khi chúng ta được tái sinh, vì huyết của Chúa Jesus tẩy sạch những ô uế mà linh chúng ta phải chịu, nên Linh của Đức Chúa Trời đặt sự sống của Ngài, tức là yếu tố của Đức Chúa Trời, vào trong linh chúng ta và làm cho linh ấy sống động (xin xem Côl. 2:13). Bằng cách này linh chết chóc cũ kỹ của chúng ta được làm cho mới lại và trở nên một linh mới sống động.

Thuở ban đầu, linh của chúng ta vốn là một tạo vật cũ, không có yếu tố của Đức Chúa Trời bên trong linh ấy. Sau đó, không những nó không có yếu tố của Đức Chúa Trời mà hơn nữa nó còn bị ô uế bởi tội lỗi; vì thế, nó trở nên cũ kỹ. Có hai nguyên nhân khiến cho một điều nào đó trở thành một phần của cõi sáng tạo cũ: một là khi được sáng tạo điều ấy không có yếu tố của Đức Chúa Trời, hai là điều ấy bị ô uế và hư hoại bởi Tội và Sa-tan. Ấy cũng là vì hai nguyên nhân trên mà linh của chúng ta đã trở nên một linh cũ. Vì vậy, để làm mới lại linh cũ của chúng ta và khiến linh ấy trở nên một linh mới, khi Đức Chúa Trời tái sinh chúng ta, Ngài hành động theo hai phương diện. Về một mặt, Ngài dùng huyết của Chúa Jesus tẩy sạch sự nhơ bẩn của linh chúng ta để linh chúng ta trở nên trong sạch. Về mặt khác, Ngài dùng Linh của Ngài đặt sự sống của Ngài vào trong linh chúng ta để linh ấy có thể có yếu tố của Ngài. Vì thế, Ngài làm mới lại linh cũ của chúng ta và khiến linh ấy trở nên một linh mới. Điều này nghĩa là Ngài đặt một linh mới trong chúng ta.

Vào lúc chúng ta được tái sinh, Đức Chúa Trời đã ban cho chúng ta một tấm lòng mới, vậy tại sao Ngài còn tiến thêm nữa mà đặt một linh mới trong chúng ta? Ấy là vì tấm lòng chỉ có thể khao khát Đức Chúa Trời và yêu mến Ngài nhưng nó không thể tiếp xúc với Đức Chúa Trời và đụng chạm Ngài. Vì vậy, đối với Đức Chúa Trời, chỉ ban cho chúng ta một tấm lòng mới thì không đủ; Ngài cũng phải đặt một linh mới trong chúng ta. Nếu Đức Chúa Trời chỉ ban cho chúng ta một tấm lòng mới, Ngài chỉ có thể khiến chúng ta khao khát Ngài và yêu mến Ngài; Ngài không thể làm cho chúng ta có khả năng tiếp xúc với Ngài. Cho nên Ngài phải đặt một linh mới trong chúng ta để chúng ta có thể tiếp xúc và tương giao với Ngài.

Chúng ta đã đề cập tấm lòng là cơ quan của các sở thích, khuynh hướng và tình yêu thương. Cho nên chức năng của tấm lòng đối với Chúa là xu hướng về Đức Chúa Trời và yêu mến Ngài. Kinh Thánh nói rằng tấm lòng tha thiết mong muốn Đức Chúa Trời, tấm lòng khao khát Ngài (Thi. 42:1-2). Tấm lòng có thể tha thiết mong muốn Đức Chúa Trời và khao khát Ngài, nhưng nó không thể tiếp xúc với Đức Chúa Trời và đụng chạm Ngài được. Tấm lòng chỉ có chức năng yêu mến Đức Chúa Trời và khao khát Ngài; nó không có khả năng tiếp xúc với Đức Chúa Trời và đụng chạm Ngài. Cơ quan có thể tiếp xúc với Đức Chúa Trời không phải là tấm lòng mà là linh. Tấm lòng chỉ thích hợp để chúng ta yêu Đức Chúa Trời, nhưng linh thì thích hợp để chúng ta tiếp xúc với Đức Chúa Trời và tương giao với Ngài.

Giả sử như tôi có tại đây một cây viết rất tốt. Lòng tôi rất thích cây viết ấy; nhưng lòng tôi không thể đụng đến nó và cầm lấy nó được, vì lòng tôi không có khả năng đó. Khả năng ấy thuộc về bàn tay của tôi. Bàn tay tượng trưng cho linh. Mặc dầu tấm lòng chúng ta yêu mến Đức Chúa Trời và khao khát Ngài sâu xa, nhưng tấm lòng ấy không thể tiếp xúc Ngài cũng không thể tương giao với Ngài. Duy chỉ linh chúng ta có thể làm được điều đó. Vì vậy, khi chúng ta được tái sinh, Đức Chúa Trời không những ban cho chúng ta một tấm lòng mới, Ngài cũng đặt một linh mới bên trong chúng ta.

Với một tấm lòng mới, chúng ta có thể khao khát và yêu mến Đức Chúa Trời, và với một linh mới, chúng ta có thể tiếp xúc và đụng chạm Ngài. Tấm lòng mới làm cho chúng ta có thể có được sự vui thỏa và các xu hướng mới, những cảm xúc và sở thích mới hướng về Đức Chúa Trời và những điều thuộc về Ngài. Linh mới làm cho chúng ta có thể có được những sự tiếp xúc và nhận thức mới, khả năng thuộc linh và chức năng thuộc linh mới hướng về Đức Chúa Trời và những điều thuộc về Ngài. Trước kia, chúng ta không yêu mến Đức Chúa Trời, cũng không ưa thích những điều thuộc linh thuộc về Ngài; hơn nữa, chúng ta không thể tiếp xúc với Đức Chúa Trời hoặc hiểu được những điều thuộc linh thuộc về Ngài. Nhưng bây giờ chúng ta có một tấm lòng mới và một linh mới; vì vậy, không những chúng ta có thể yêu mến Đức Chúa Trời và những điều thuộc về Ngài, mà còn có thể tiếp xúc với Đức Chúa Trời và nhận biết Ngài cùng những điều thuộc về Ngài nữa. Trước đây, chúng ta không có cảm xúc gì đối với Đức Chúa Trời và không quan tâm đến Ngài; chúng ta yếu đuối và không có bất cứ khả năng nào để hướng về Đức Chúa Trời và những điều thuộc về Ngài. Nhưng bây giờ, với một tấm lòng mới và một linh mới, chúng ta không những có cảm xúc và sự quan tâm đến Đức Chúa Trời cùng những điều thuộc về Ngài, mà còn có thể mạnh mẽ tiếp xúc và hiểu biết những điều ấy. Vì vậy, khi lòng chúng ta yêu mến Đức Chúa Trời thì linh chúng ta đụng chạm Ngài; khi lòng chúng ta vui thích trong những điều thuộc về Đức Chúa Trời thì linh chúng ta hiểu biết những điều ấy. Đó là ý định của Đức Chúa Trời khi Ngài ban cho chúng ta một linh mới cùng với một tấm lòng mới.

V. ĐỨC THÁNH LINH

Sau khi Ê-xê-chi-ên 36:26 nói rằng Đức Chúa Trời ban cho chúng ta một tấm lòng mới và đặt bên trong chúng ta một linh mới, câu 27 nói tiếp rằng Đức Chúa Trời đặt chính Linh của Ngài vào trong chúng ta. Vì vậy, trong những điều chúng ta nhận được qua sự tái sinh cũng có Linh của Đức Chúa Trời nữa.

Ban đầu chúng ta vốn không có Linh của Đức Chúa Trời. Và không những chúng ta không có Linh của Ngài, nhưng chính linh của mình cũng chết đối với Ngài nữa. Khi Đức Chúa Trời tái sinh chúng ta, về một mặt, Ngài khiến Linh Ngài đặt sự sống của Ngài vào trong linh chúng ta, vì thế, làm cho linh chết của chúng ta được sống động; và về mặt khác, Đức Chúa Trời cũng đặt Linh Ngài vào trong linh chúng ta, nghĩa là Ngài khiến Linh Ngài cư ngụ trong linh chúng ta là linh mới và đã được làm cho sống động. Vì thế, bên trong chúng ta là những người đã được tái sinh, không những chỉ có một linh mới và sống động, tức là linh có yếu tố của sự sống Đức Chúa Trời, mà còn có Linh của Đức Chúa Trời cư ngụ trong linh mới của chúng ta*. [La Mã 8:9 nói rằng: “Linh của Đức Chúa Trời ở trong anh em”, và câu 16 chép rằng: “Chính Linh Ngài cùng linh chúng ta đồng chứng”. Từ hai câu Kinh Thánh này chúng ta thấy rằng Linh của Đức Chúa Trời ở trong chúng ta có nghĩa là Ngài cư ngụ bên trong linh chúng ta; Ngài ở với linh chúng ta].

Tại sao Đức Chúa Trời đặt Linh Ngài vào bên trong chúng ta? Linh của Đức Chúa Trời cư ngụ trong linh chúng ta có chức năng gì? Theo Kinh Thánh, chức năng chính yếu của Linh Đức Chúa Trời ở trong chúng ta có ít nhất bảy phương diện:

A. Là Linh Cư Ngụ Bên Trong

Đức Chúa Trời đặt Linh của Ngài trong chúng ta để Linh Ngài có thể trở nên Linh cư ngụ bên trong chúng ta, khiến cho chúng ta có thể nhận biết Đức Chúa Trời và kinh nghiệm tất cả những gì mà Đức Chúa Trời trong Đấng Christ đã hoàn thành cho chúng ta (La. 8:9-11). Đây là phước hạnh đặt biệt được Đức Chúa Trời ban cho trong thời đại Tân Ước; phước hạnh này không có trong thời Cựu Ước. Trong Cựu Ước, Đức Chúa Trời chỉ khiến Linh Ngài đến từ bên ngoài để hành động trên con người, Ngài không khiến Linh Ngài đến cư ngụ bên trong con người. Chỉ sau khi Chúa chết và sống lại, Đức Chúa Trời mới ban Linh của Ngài cho chúng ta và khiến Linh Ngài đến trong chúng ta làm Linh cư ngụ bên trong (Gi. 14:16-17). Vì thế Ngài có thể bày tỏ cả Đức Chúa Trời và Đấng Christ cho chúng ta từ bên trong, để chúng ta ở trong Đấng Christ có thể tiếp nhận và vui hưởng sự đầy đủ của Đức Chúa Trời (Côl. 2:9-10).

B. Là Đấng An Ủi

Chúa nói với chúng ta về Đấng An Ủi trong Giăng 14:16-17. Ngài nói rằng Ngài sẽ cầu xin Cha ban Đức Thánh Linh cho chúng ta để Ngài ngự bên trong chúng ta như là một Đấng An Ủi khác. Từ ngữ “Đấng An Ủi” trong nguyên văn giống như từ ngữ “Đấng Biện Hộ” chép trong 1 Giăng 2:1, mà khi chuyển tự là “Paraclete”, hoặc là “một người biện hộ ở bên cạnh”. Khởi đầu, Đức Chúa Trời đã ban Con Ngài làm Đấng An Ủi cho chúng ta, tức là Paraclete của chúng ta. Khi Con Ngài trở về với Ngài, Ngài ban Linh của Ngài cho chúng ta làm Đấng An Ủi khác, một Paraclete khác. Điều này cũng có nghĩa là Ngài sai Linh của Ngài đến là hiện thân của Con Ngài để làm Đấng An Ủi của chúng ta. Vì vậy, Linh của Đức Chúa Trời cư ngụ trong chúng ta chính là hiện thân của Đấng Christ bên trong chúng ta. Ngài chăm sóc chúng ta từ bên trong, hoàn toàn chịu trách nhiệm về chúng ta, y như Đấng Christ chịu trách nhiệm cho chúng ta trước mặt Đức Chúa Trời.

C. Là Linh Của Sự Thật

Trong Giăng 14:16-17 Chúa nói với chúng ta rằng Thánh Linh đến cư ngụ trong chúng ta như Đấng An Ủi là “Linh của sự thật”. Vì thế, Linh của Đức Chúa Trời đang cư ngụ trong chúng ta cũng là Linh của sự thật. Từ ngữ sự thật trong nguyên văn nghĩa là thực tại. Vì vậy, Linh của Đức Chúa Trời đang cư ngụ trong chúng ta là “Linh của sự thật” hay là “Linh của thực tại”, khiến tất cả những gì Đức Chúa Trời và Đấng Christ là đều trở nên thực tại ở bên trong chúng ta. Tất cả những gì mà Đức Chúa Trời là và tất cả những gì Ngài dọn sẵn trong Đấng Christ, tất cả những gì mà Đấng Christ là và tất cả những gì Ngài đã hoàn thành cho chúng ta bởi sự chết và sự phục sinh của Ngài, đều được bày tỏ và truyền đạt cho chúng ta như một thực tại bằng Linh của Đức Chúa Trời, là Đấng cư ngụ bên trong chúng ta. Vì thế chúng ta có thể đụng chạm và kinh nghiệm những điều ấy để chúng trở nên những thực tại của mình.

D. Là Linh Của Sự Sống

La Mã 8 gọi Thánh Linh, Đấng cư ngụ bên trong chúng ta là “Linh của sự sống” (cc. 9, 2). Điều này bày tỏ cho chúng ta rằng Linh của Đức Chúa Trời, Đấng cư ngụ trong chúng ta cũng là Linh của sự sống của Đức Chúa Trời. Mặc dầu sự sống của Đức Chúa Trời ở trong Đấng Christ (Gi. 1:4), nhưng chúng ta được biết và được kinh nghiệm sự sống ấy là nhờ Thánh Linh, Đấng cư ngụ bên trong chúng ta. Tất cả mọi vấn đề liên hệ đến sự sống đều được bày tỏ cho chúng ta qua Thánh Linh, Đấng cư ngụ trong chúng ta. Tất cả những kinh nghiệm sự sống được trở nên kinh nghiệm của chúng ta bởi Thánh Linh là Đấng ở trong chúng ta.

E. Là Ấn Chứng Hay Con Dấu

Ê-phê-sô 1:13 và 4:30 bày tỏ cho chúng ta rằng Thánh Linh mà chúng ta nhận lãnh lúc được tái sinh đang ở bên trong chúng ta như là ấn chứng hay con dấu. Khi Đức Chúa Trời đặt Linh của Ngài trong chúng ta, điều ấy có nghĩa là Ngài đặt Linh của Ngài vào trong chúng ta như đóng một con dấu. Khi một con dấu được đóng lên trên một món đồ, nó không chỉ là dấu hiệu bày tỏ chủ quyền trên món đồ ấy, mà nó còn in một dấu hằn trên món đồ ấy như một con tem được dùng để đóng dấu. Đây là chức năng của Linh Đức Chúa Trời ở trong chúng ta như là một con dấu. Linh Đức Chúa Trời cư ngụ bên trong chúng ta không những là một dấu hiệu bày tỏ rằng chúng ta thuộc về Đức Chúa Trời và chúng ta được đánh dấu để được biệt riêng giữa muôn người trên thế giới, mà hơn nữa, Linh ấy là hiện thân của Đức Chúa Trời và Đấng Christ, Ngài đóng dấu trên chúng ta theo hình ảnh Đức Chúa Trời và Đấng Christ để chúng ta trở nên giống Đức Chúa Trời và Đấng Christ.

F. Là Của Đặt Cọc

Ê-phê-sô 1:14 và 2 Cô-rin-tô 1:22 cho chúng ta biết rằng Thánh Linh của Đức Chúa Trời cư ngụ trong chúng ta là của đặt cọc. Của đặt cọc là một vật làm tin hay một sự cam kết, bảo đảm. Linh của Đức Chúa Trời cư ngụ trong chúng ta không phải chỉ là một con dấu, đánh dấu chúng ta thuộc về Đức Chúa Trời và in trên chúng ta hình ảnh của Đức Chúa Trời, mà Ngài cũng là của đặt cọc, bảo đảm rằng Đức Chúa Trời và tất cả những gì thuộc về Ngài đều là phần cơ nghiệp và di sản của chúng ta để chúng ta vui hưởng.

G. Là Sự Xức Dầu

1 Giăng 2:27 nói rằng bên trong chúng ta có “sự xức dầu” mà chúng ta đã nhận lãnh từ nơi Chúa. Sự xức dầu trong Kinh Thánh chỉ về Linh của Đức Chúa Trời (Lu. 4:18). Vì vậy câu Kinh Thánh này cho chúng ta biết rằng Linh của Đức Chúa Trời cư ngụ trong chúng ta là sự xức dầu. Sự xức dầu này ở bên trong chúng ta thường xuyên xức dầu chúng ta. Sự xức dầu là sự chuyển động của Linh Đức Chúa Trời bên trong chúng ta. Linh của Đức Chúa Trời chuyển động trong chúng ta hoặc xức dầu chúng ta có nghĩa là Ngài xức chính Đức Chúa Trời vào trong chúng ta, để yếu tố của Đức Chúa Trời có thể trở nên yếu tố bên trong của chúng ta, và chúng ta có thể nhận biết Đức Chúa Trời, ước muốn và ý muốn của Ngài trong mọi sự*. [Lời giải thích chi tiết cho điểm này được trình bày trong sách Kinh Nghiệm Sự Sống (do Living Stream Ministry xuất bản), chương bảy].

Bảy chức năng này vinh hiển và cao trọng dường nào! Không những chúng bày tỏ cho chúng ta những chức năng của Linh Đức Chúa Trời là Đấng đang cư ngụ trong chúng ta, nhưng còn cho chúng ta biết Linh của Đức Chúa Trời mà chúng ta đã tiếp nhận qua sự tái sinh là một Linh như thế nào.

VI. ĐẤNG CHRIST

La Mã 8:9-10 bày tỏ cho chúng ta rằng Linh của Đức Chúa Trời đang cư ngụ trong chúng ta là Linh của Đấng Christ đang cư trú bên trong chúng ta; và Linh của Đấng Christ cư ngụ bên trong chúng ta là chính Đấng Christ đang cư ngụ trong chúng ta. Điều này mặc khải rằng Linh của Đức Chúa Trời trong chúng ta là hiện thân của Đấng Christ. Vì sự tái sinh khiến chúng ta có Linh của Đức Chúa Trời cư ngụ bên trong mình nên sự tái sinh cũng khiến chúng ta có Đấng Christ cư ngụ bên trong.

Khi chúng ta tin nhận Chúa, Đức Chúa Trời qua Linh của Ngài mặc khải Đấng Christ trong chúng ta (Gal. 1:16). Vì vậy, một khi chúng ta tiếp nhận Đấng Christ làm Cứu Chúa, Ngài cư ngụ trong chúng ta với tư cách là Linh (2 Cô. 13:5). Đấng Christ cư ngụ bên trong chúng ta với mục đích gì? Ấy là để Ngài có thể làm sự sống của chúng ta. Mặc dầu Đấng Christ ở trong chúng ta là tất cả mọi sự của chúng ta, nhưng lý do chính yếu khiến Ngài cư ngụ bên trong chúng ta là để Ngài có thể thành sự sống của chúng ta.

Trong sự cứu rỗi của Ngài, Đức Chúa Trời đã tái sinh chúng ta để chúng ta có thể tiếp nhận sự sống của Ngài, có được bản chất của Ngài, và do đó trở nên hoàn toàn giống như Ngài. Ngài đặt sự sống Ngài ở trong Đấng Christ để chúng ta tiếp nhận (Gi. 1:4; 1 Gi. 5:11, 12). Nói cách khác, Ngài muốn Đấng Christ thành sự sống của chúng ta (Gi. 14:6; Côl. 3:4). Mặc dầu ấy là Linh của Ngài đặt sự sống Ngài trong chúng ta, và mặc dầu ấy là Linh của Ngài khiến chúng ta có khả năng hiểu biết, kinh nghiệm và sống-bày-tỏ sự sống của Ngài, nhưng sự sống của Ngài chính là Đấng Christ. Mặc dầu nhờ Linh của Ngài, Ngài khiến chúng ta tiếp nhận, hiểu biết và kinh nghiệm sự sống của Ngài, nhưng Ngài làm cho Đấng Christ trở nên sự sống của chúng ta. Đức Chúa Trời qua Linh của Ngài bày tỏ Đấng Christ trong chúng ta nghĩa là Ngài muốn Đấng Christ làm sự sống của chúng ta. Đấng Christ cư ngụ trong chúng ta nghĩa là Ngài sống trong chúng ta như sự sống của chúng ta (Gal. 2:20) và muốn sống-bày-tỏ sự sống Ngài ra từ chúng ta (2 Cô. 4:10-11). Vì thế, Ngài muốn chúng ta lớn lên theo hình ảnh Ngài và trở nên giống như Ngài trong sự sống Ngài (2 Cô. 3:18). Khi chúng ta lớn lên trong sự sống của Ngài theo hình ảnh Ngài và trở nên giống như Ngài thì chúng ta lớn lên theo hình ảnh của Đức Chúa Trời và trở nên giống như Đức Chúa Trời vì Ngài là hình ảnh của Đức Chúa Trời (Côl. 1:15).

Chúng ta đã thấy rằng sự sống của Đức Chúa Trời là tất cả những gì Đức Chúa Trời là; vì vậy, khi Đức Chúa Trời đặt sự sống của Ngài trong Đấng Christ, Ngài đặt tất cả những gì Ngài là vào trong Đấng Christ. Đấng Christ là sự nhập thể của Đức Chúa Trời, là hiện thân của Ngài. Tất cả những gì Đức Chúa Trời là và mọi sự đầy đủ của Đức Chúa Trời Tam Nhất đều hiện thân trong Đấng Christ (Côl. 2:9). Vì vậy, Đấng Christ cư ngụ trong chúng ta làm cho chúng ta được đầy dẫy mọi sự đầy đủ của Đức Chúa Trời (Êph. 3:17-19).

Đấng Christ cư ngụ bên trong chúng ta là sự sống của chúng ta khiến cho chúng ta không những có thể vui hưởng mọi sự đầy đủ của Đức Chúa Trời ngày nay mà còn được bước vào trong vinh quang của Đức Chúa Trời trong tương lai (La. 8:17; Hê. 2:10). Vì vậy ngày nay, khi cư ngụ trong chúng ta, về một mặt Ngài là sự sống của chúng ta và về mặt khác Ngài là niềm hy vọng của chúng ta về vinh quang (Côl. 3:4; 1:27). Việc Ngài cư ngụ trong chúng ta làm sự sống của chúng ta ngày nay có nghĩa là nhờ sự sống của Đức Chúa Trời ở trong Ngài, Ngài sẽ khiến chúng ta tăng trưởng và trở nên giống như Đức Chúa Trời, lớn lên và được biến hóa theo hình ảnh của Đức Chúa Trời, rồi cuối cùng trở thành vinh quang của Đức Chúa Trời.

VII. ĐỨC CHÚA TRỜI

Đấng Christ là hiện thân của Đức Chúa Trời. Vì sự tái sinh làm cho chúng ta nhận được Đấng Christ nên cũng làm cho chúng ta có được Đức Chúa Trời. Hơn nữa, Đấng Christ là hiện thân của Đức Chúa Trời, và Thánh Linh là thực tại của Đấng Christ. Đức Chúa Trời ở trong Đấng Christ và Đấng Christ ở trong Thánh Linh. Cho nên, sự tái sinh làm cho chúng ta có được Thánh Linh, sự tái sinh cũng khiến chúng ta không những có được Đấng Christ, mà cũng có được Đức Chúa Trời.

Từ khi tái sinh chúng ta, Đức Chúa Trời trong Đấng Christ qua Linh của Ngài liên tục cư ngụ trong chúng ta. Sứ đồ Giăng nói rằng chúng ta biết Đức Chúa Trời ở trong chúng ta ấy là bởi Thánh Linh tức là Đấng mà Ngài đã ban cho chúng ta (1 Gi. 3:24; 4:13). Chúa Jesus cũng nói rằng Ngài và Đức Chúa Trời cùng ở bên trong chúng ta (Gi. 14:23). Vì vậy, dẫu Thánh Linh hay Đấng Christ ở bên trong chúng ta, ấy chính là Đức Chúa Trời cư ngụ trong chúng ta. Đức Chúa Trời ở trong Đấng Christ, và Đấng Christ là Linh. Vì vậy, Linh ở trong chúng ta là Đấng Christ ở trong chúng ta; và Đấng Christ ở trong chúng ta là Đức Chúa Trời ở trong chúng ta. Đức Chúa Trời ở trong Đấng Christ cư ngụ bên trong chúng ta, và Đấng Christ là Linh cư ngụ bên trong chúng ta. Vì vậy, hễ có Linh ở trong mình, chúng ta có Đấng Christ và Đức Chúa Trời cư ngụ bên trong chúng ta. Linh, Đấng Christ và Đức Chúa Trời, cả ba đều ở trong chúng ta như một, nghĩa là Đức Chúa Trời Tam Nhất đang cư ngụ trong chúng ta.

Nhưng khi đề cập đến Thánh Linh cư ngụ trong chúng ta, Kinh Thánh nhấn mạnh đến sự xức dầu của Ngài bên trong chúng ta (1 Gi. 2:27); khi đề cập đến Đấng Christ cư ngụ trong chúng ta, Kinh Thánh nhấn mạnh đến việc Ngài sống trong chúng ta để là sự sống của chúng ta (Gal. 2:20); và khi đề cập đến Đức Chúa Trời cư ngụ trong chúng ta, Kinh Thánh nhấn mạnh đến sự hành động của Ngài trong chúng ta (Phil. 2:13; Hê. 13:21; 1 Cô. 12:6). Kinh Thánh phân biệt rất rõ ràng về ba vấn đề này. Liên hệ đến Thánh Linh cư ngụ trong chúng ta, Kinh Thánh nói về “sự xức dầu”; liên hệ đến Đấng Christ cư ngụ bên trong chúng ta, Kinh Thánh nói về “sự sống”; và liên hệ đến Đức Chúa Trời cư ngụ trong chúng ta, Kinh Thánh nói về “sự hành động”. Kinh Thánh không bao giờ nói rằng Đấng Christ hay Đức Chúa Trời đang xức dầu chúng ta, hoặc nói rằng Thánh Linh hay Đức Chúa Trời đang sống trong chúng ta, hoặc nói rằng Thánh Linh hay Đấng Christ đang hành động trong chúng ta. Nhưng Kinh Thánh chỉ nói rằng Thánh Linh xức dầu trong chúng ta, Đấng Christ sống trong chúng ta, và Đức Chúa Trời hành động trong chúng ta. Ba cách nói này không thể hoán đổi với nhau được. “Sự xức dầu” liên quan đến Thánh Linh tức là dầu xức trong chúng ta; “sự sống” liên quan đến Đấng Christ là sự sống trong chúng ta, và “sự hành động” liên quan đến Đức Chúa Trời đang hành động trong chúng ta.

Thánh Linh ở trong chúng ta như là dầu để xức; vì vậy, “xức dầu” là việc Ngài làm trong chúng ta. Đấng Christ ở trong chúng ta là sự sống; vì vậy, “sống” là việc Ngài làm trong chúng ta. Đức Chúa Trời ở trong chúng ta là vấn đề thuộc “hành động”; cho nên “hành động” là điều Ngài thực hiện trong chúng ta. Bằng cách xức dầu chúng ta, Thánh Linh xức yếu tố của Đức Chúa Trời vào trong chúng ta. Bằng cách sống trong chúng ta, Đấng Christ sống-bày-tỏ sự sống của Đức Chúa Trời bên trong chúng ta và ra bên ngoài chúng ta. Bằng cách hành động trong chúng ta, Đức Chúa Trời thực hiện ý muốn của Ngài trong chúng ta để ý muốn ấy có thể được hoàn thành qua chúng ta.

Vì vậy, chúng ta phải thấy rằng những điều mình nhận được qua sự tái sinh là quá lớn lao, quá cao cả, quá phong phú và quá vinh hiển. Qua sự tái sinh chúng ta nhận được sự sống của Đức Chúa Trời và luật của sự sống ấy. Qua sự tái sinh chúng ta nhận được một tấm lòng mới và một linh mới. Hơn thế nữa, qua sự tái sinh chúng ta nhận được Thánh Linh, Đấng Christ và chính Đức Chúa Trời. Những điều này thật sự đầy đủ cho chúng ta, đủ để làm cho chúng ta thánh khiết và thuộc linh, đủ để làm cho chúng ta đắc thắng và vượt lên trên mọi sự, và đủ để làm cho chúng ta tăng trưởng và trưởng thành trong sự sống.