Thông tin sách

Hiểu Biết Sự Sống

Tác giả: Witness Lee
Dịch từ bản tiếng Anh: Hiểu biết sự sống
ISBN:
Mua sách tại:

Đang đọc: Chương 3

Untitled Document

CHƯƠNG BA

KINH NGHIỆM ĐẦU TIÊN VỀ SỰ SỐNG – SỰ TÁI SINH

Chúng ta đã thấy sự sống là gì và chúng ta đã thấy kinh nghiệm sự sống là gì. Bây giờ chúng ta xem xét đến kinh nghiệm đầu tiên về sự sống, tức là sự tái sinh. Sự tái sinh là bước thứ nhất trong kinh nghiệm của chúng ta về sự sống của Đức Chúa Trời; vì vậy, đó là kinh nghiệm đầu tiên của chúng ta về sự sống của Ngài. Kinh nghiệm này rất cơ bản và vô cùng quan trọng. Chúng ta sẽ xem xét điều này qua các điểm sau đây. Trước hết chúng ta hãy cùng xem:

I. TẠI SAO SỰ TÁI SINH LÀ CẦN THIẾT?

Tại sao chúng ta phải được tái sinh? Có hai lý do khiến sự tái sinh trở nên cần thiết. Thứ nhất, nói trên bình diện thấp, sự tái sinh cần thiết vì sự sống chúng ta đã bị hư hoại và trở nên gian ác (Giê. 17:9; La. 7:18), và sự sống ấy không thể nào thay đổi từ ác ra thiện được (Giê. 23:13). Đây là lý do chúng ta thường đưa ra để cho thấy sự tái sinh là cần thiết. Vì sự sống của chúng ta (1) là hư hoại và gian ác, và (2) không thể cải thiện được nên chúng ta cần được tái sinh. Tất cả những nhà hiền triết xưa nay đều ủng hộ học thuyết tự cải thiện bản thân để làm cho con người trở nên tốt hơn. Nhưng sự cứu rỗi của Đức Chúa Trời không sửa đổi hay cải thiện con người mà tái sinh con người, vì sự sống loài người chúng ta đã bị hư hoại rồi và không thể làm tốt lên bằng cách cải thiện. Đây là lý do thứ nhất tại sao chúng ta phải được tái sinh.

Thứ hai, nói trên bình diện cao hơn, có một lý do khác khiến chúng ta cần được tái sinh. Nhưng trước hết, chúng ta hãy đặt câu hỏi: Nếu sự sống của chúng ta chưa bị hư hoại và trở nên gian ác, chúng ta có cần được tái sinh hay không? Vâng, chúng ta vẫn cần được tái sinh, vì sự sống loài người chúng ta chỉ là sự sống thọ tạo, không phải là sự sống bất thọ tạo của Đức Chúa Trời. Khi được sáng tạo, chúng ta chỉ mới nhận được sự sống thọ tạo; chúng ta chưa nhận được sự sống bất thọ tạo của Đức Chúa Trời. Mục đích của Đức Chúa Trời cho loài người chúng ta là chúng ta phải có được sự sống bất thọ tạo của Ngài và được biến đổi theo hình ảnh của Ngài để trở nên giống như Ngài. Vì vậy, cho dù sự sống loài người của chúng ta chưa bị hư hoại, sự sống ấy vẫn cần phải được tái sinh.

Thuở ban đầu, mặc dầu sự sống của A-đam chưa bị hư hoại, đó chỉ là sự sống thọ tạo, không phải là sự sống bất thọ tạo; đó chỉ là sự sống loài người, không phải là sự sống của Đức Chúa Trời. Vì vậy, nếu con người không sa ngã hay sự sống con người không bị hư hoại, dù con người có tốt lành và không có điều ác nào đi nữa, con người vẫn cần được tái sinh. Mục đích của Đức Chúa Trời khi sáng tạo con người không phải chỉ là để có được một con người tốt, nhưng hơn thế nữa là để có được một THẦN-nhân (người-TRỜI), tức là người có sự sống và bản chất của Đức Chúa Trời và giống y như Ngài. Nếu Đức Chúa Trời ao ước con người chỉ là một người tốt, và nếu con người đã không sa ngã và bị hư hoại, con người không cần phải được tái sinh. Nhưng Đức Chúa Trời mong ước một con người, không phải chỉ là một người tốt, mà hơn thế nữa, Ngài muốn con người là một THẦN-nhân (người-TRỜI), một người giống như Ngài. Vì vậy, ngay cả một người tốt vẫn phải được tái sinh.

Xin đừng xem nhẹ lý do thứ hai này. Đây là một vấn đề rất quan trọng. Ôi, mục đích của sự tái sinh là để chúng ta có thể có sự sống của Đức Chúa Trời và giống như Đức Chúa Trời! Không cần phải nói làm gì là chúng ta đã hư hoại và gian ác và không thể cải thiện được; nhưng cho dù nếu chúng ta hoàn toàn tốt lành và có thể cải thiện để trở nên hoàn hảo, chúng ta vẫn cần được tái sinh để có được sự sống của Đức Chúa Trời.

Đức Chúa Trời sáng tạo con người với mục đích để con người có thể giống như Ngài và làm một THẦN-nhân, sở hữu sự sống và bản chất của Ngài. Nhưng khi tạo dựng con người, Ngài đã không đặt sự sống của Ngài vào trong con người. Ngài muốn con người vận dụng ý chí của mình để chọn lựa và tiếp nhận sự sống của Ngài. Vì vậy, cho dù chúng ta là những con người đã được sáng tạo mà không sa ngã, chúng ta vẫn cần có được sự sống của Đức Chúa Trời cộng vào sự sống loài người nguyên thủy của chúng ta. Điều này có nghĩa là chúng ta phải được sinh lại.

Vì vậy, những lý do khiến sự tái sinh là cần thiết nằm trên hai bình diện: Lý do thuộc bình diện thấp ấy là sự sống của chúng ta hư hoại, gian ác và không thể thay đổi được; vì vậy chúng ta cần một sự sống khác nhờ đó chúng ta có thể sống. Lý do thuộc bình diện cao hơn ấy là ý định của Đức Chúa Trời là con người phải giống như Ngài; vì vậy chúng ta phải có sự sống của Đức Chúa Trời ngoài sự sống riêng của mình. Nguyện tất cả chúng ta nhìn thấy được điều trên để từ nay trở đi mỗi khi nói về sự tái sinh, chúng ta cũng sẽ lưu ý đến bình diện cao hơn này, hầu cho những người khác có thể nhìn thấy rằng cho dù chúng ta hoàn hảo và vô tội, chúng ta vẫn cần được tái sinh.

II. SỰ TÁI SINH LÀ GÌ?

Theo Kinh Thánh, được tái sinh là được sinh bởi Linh (Gi. 3:3-6). Linh của chúng ta vốn đã chết, nhưng vào lúc chúng ta tin nhận Chúa, Linh của Đức Chúa Trời đến đụng chạm linh chúng ta; vì thế linh chúng ta nhận được sự sống của Đức Chúa Trời và được làm cho sống động. Ấy là bằng cách này mà ngoài lần sinh thiên nhiên đầu tiên của mình, Linh của Đức Chúa Trời đã sinh ra chúng ta. Tóm lại, được tái sinh là được sinh lại một lần nữa, được sinh bởi Đức Chúa Trời (Gi. 1:13), hay là nhận được sự sống của Đức Chúa Trời ngoài sự sống nguyên thủy của con người.

Được tái sinh nghĩa là được sinh lại. Tại sao chúng ta dùng từ ngữ “được sinh lại?” Ban đầu chúng ta được cha mẹ sinh ra; nhưng bây giờ chúng ta lại được sinh ra một lần nữa. Lần này chúng ta sinh bởi Đức Chúa Trời, do đó, kinh nghiệm này được gọi là được sinh lại. Cha mẹ sinh chúng ta ra khiến chúng ta nhận được sự sống loài người, trong khi Đức Chúa Trời sinh chúng ta ra khiến chúng ta có được sự sống của Đức Chúa Trời. Vì vậy, chúng ta là những người đã được tái sinh có sự sống của Đức Chúa Trời cộng thêm vào sự sống của loài người.

Vì vậy, chúng ta phải thấy rõ rằng được tái sinh là được sinh ra bởi Đức Chúa Trời, hay là có sự sống của Đức Chúa Trời cộng với sự sống nguyên thủy của con người. Ngoài sự sống của chúng ta, Đức Chúa Trời đặt sự sống của Ngài vào trong chúng ta – đó là sự tái sinh.

III. LÀM THẾ NÀO ĐỂ ĐƯỢC TÁI SINH?

Một con người được tái sinh bằng cách nào? Nói một cách ngắn gọn, Linh của Đức Chúa Trời vào trong linh con người và đặt sự sống của Ngài vào đó; như thế, người ấy được tái sinh.

Làm thế nào Linh của Đức Chúa Trời vào trong linh con người? Khi một người nghe phúc âm hoặc đọc Kinh Thánh, Linh của Đức Chúa Trời hành động trong người ấy, khiến người ấy cảm biết mình đã phạm tội và bị hư hoại; như thế, người ấy bị cáo trách về tội lỗi, về sự công chính và về sự phán xét (Gi. 16:8). Khi người ấy thấy mình là một tội nhân, nhận biết sự bại hoại của mình và muốn ăn năn, Linh của Đức Chúa Trời sẽ giúp người ấy nhìn biết Chúa Jesus là Cứu Chúa của mình, là Đấng đã chết trên thập tự giá, đổ huyết Ngài ra để chuộc tội. Ngay lúc ấy, người ấy tự động tin Chúa và tiếp nhận Ngài làm Cứu Chúa của mình. Một khi người tiếp nhận Ngài làm Cứu Chúa, Linh của Đức Chúa Trời vào trong người ấy và đặt sự sống của Đức Chúa Trời trong đó, làm cho người được tái sinh.

Như vậy, nói từ quan điểm của Linh Đức Chúa Trời, ấy là Linh Ngài vào trong linh chúng ta mà đặt sự sống Đức Chúa Trời vào trong linh ấy khiến chúng ta được tái sinh. Từ quan điểm của chúng ta thì ấy là vì chúng ta ăn năn, tin và tiếp nhận Chúa Jesus là Cứu Chúa nên chúng ta được tái sinh, có nghĩa là chúng ta nhận lãnh được sự sống Đức Chúa Trời thêm vào sự sống nguyên thủy của mình.

IV. NHỮNG KẾT QUẢ CỦA SỰ TÁI SINH

Các kết quả hay sự thành đạt của sự tái sinh có thể được tóm lược trong ba điều:

1) Sự tái sinh khiến con người trở thành con cái của Đức Chúa Trời. Vì sự tái sinh nghĩa là được sinh bởi Đức Chúa Trời, nên điều này tự động khiến con người trở thành con cái của Đức Chúa Trời (Gi. 1:12,13) và có mối liên hệ sự sống với Đức Chúa Trời. Sự sống được nhận lãnh từ Đức Chúa Trời qua sự tái sinh làm cho con người có khả năng trở nên con cái Đức Chúa Trời; sự sống này cũng là thẩm quyền để con người được làm con cái Ngài. Vì có sự sống của Ngài, bản chất của Ngài và có khả năng trở nên giống hệt Ngài, những người con ấy của Đức Chúa Trời mới có thể hoàn thành mục đích của Đức Chúa Trời trong sự sáng tạo loài người.

2) Sự tái sinh khiến con người trở nên một tạo vật mới. Tạo vật mới là một tạo vật có những yếu tố của Đức Chúa Trời bên trong. Khi một điều gì có những yếu tố của Đức Chúa Trời ở bên trong thì đó là một tạo vật mới. Trong cõi sáng tạo cũ không có yếu tố của Đức Chúa Trời. Chúng ta là loài người vốn không có những yếu tố của Đức Chúa Trời cho nên chúng ta là tạo vật cũ. Cho đến khi những yếu tố của Đức Chúa Trời được thêm vào trong chúng ta, chúng ta mới trở nên tạo vật mới được. Sự tái sinh đã thực hiện điều này trong chúng ta. Sự tái sinh khiến chúng ta có được sự sống của Đức Chúa Trời và chính yếu tố của Ngài, do đó làm chúng ta nên một tạo vật mới (2 Cô. 5:17). Tạo vật mới này là sự kết tinh của việc Đức Chúa Trời hòa lẫn với con người, và đó là điều kỳ diệu nhất trong vũ trụ: tạo vật mới ấy có cả những yếu tố loài người và thần thượng, tạo vật ấy vừa là con người vừa là Đức Chúa Trời, vừa giống con người vừa giống Đức Chúa Trời.

3) Sự tái sinh khiến con người được liên kết với Đức Chúa Trời. Điều ấy không những khiến con người nhận được sự sống của Đức Chúa Trời và các yếu tố của Ngài, nhưng cũng làm cho con người được hiệp làm một với Đức Chúa Trời. Bởi sự tái sinh, Đức Chúa Thánh Linh ngự vào trong linh con người, khiến con người kết hợp với Ngài nên một linh (1 Cô. 6:17). Đây là mối liên hệ sâu xa nhất giữa con người và chính Đức Chúa Trời mà Ngài đã tác thành để con người được nên một với chính Ngài.

Tóm lại, bởi tin vào Chúa Jesus, Thánh Linh đã đặt sự sống của Đức Chúa Trời vào trong linh chúng ta, làm cho chúng ta được sinh lại bởi Đức Chúa Trời, được trở nên con cái của Ngài, và được hiệp một với Đức Chúa Trời trong sự sáng tạo mới. Đó là sự tái sinh.