Thông tin sách

Hiểu Biết Sự Sống

Tác giả: Witness Lee
Dịch từ bản tiếng Anh: Hiểu biết sự sống
ISBN:
Mua sách tại:

Đang đọc: Chương 2

Untitled Document

CHƯƠNG HAI

KINH NGHIỆM SỰ SỐNG LÀ GÌ?

Bây giờ chúng ta nêu câu hỏi thứ nhì: Kinh nghiệm sự sống là gì? Một khi chúng ta đã thấy sự sống là gì, chúng ta có thể dễ dàng biết kinh nghiệm sự sống là gì.

I. KINH NGHIỆM ĐỨC CHÚA TRỜI

Chúng ta đã thấy rằng sự sống là chính Đức Chúa Trời. Chính Đức Chúa Trời tuôn đổ vào trong chúng ta, được chúng ta tiếp nhận và kinh nghiệm, là sự sống. Vì vậy, kinh nghiệm Đức Chúa Trời là kinh nghiệm sự sống. Toàn bộ kinh nghiệm sự sống đều là việc kinh nghiệm và đụng chạm Đức Chúa Trời. Bất cứ kinh nghiệm nào mà không đụng chạm Đức Chúa Trời thì không phải là kinh nghiệm sự sống.

Thí dụ có lúc ăn năn không phải do sự soi sáng của Đức Chúa Trời mà do sự tự xét nội tâm mình. Vì sự ăn năn này không khiến con người đụng chạm Đức Chúa Trời nên nó không phải là kinh nghiệm sự sống. Sự ăn năn phát sinh từ sự soi sáng của Đức Chúa Trời chắc chắn sẽ khiến con người đụng chạm Đức Chúa Trời và vì vậy đó là một kinh nghiệm sự sống.

Điều gì bắt nguồn từ phẩm hạnh riêng của chính con người không phải là kinh nghiệm sự sống. Điều đó là nhân tạo và thuộc về công việc riêng của con người; đó không phải là kết quả do Đức Chúa Trời xuyên suốt qua con người hay con người xuyên suốt qua Đức Chúa Trời, vì vậy, nó không thể được kể là một kinh nghiệm sự sống.

Vậy thì điều gì có thể được kể là kinh nghiệm sự sống? Kinh nghiệm được phát xuất từ việc Đức Chúa Trời xuyên suốt qua con người và con người xuyên suốt qua Đức Chúa Trời mới được kể là kinh nghiệm sự sống. Thí dụ, khi cầu nguyện, chúng ta gặp gỡ Đức Chúa Trời, được soi sáng, chúng ta nhìn thấy lỗi lầm của mình và xử lý lỗi lầm trước mặt Ngài. Ấy không phải là chúng ta tìm tòi ra những lỗi lầm của mình, nhưng thật ra, khi đến gần Đức Chúa Trời, chúng ta được gặp gỡ Ngài bên trong và nhờ đó chúng ta nhìn thấy lỗi lầm của chính mình. Đức Chúa Trời là sự sáng; do đó khi gặp Ngài, chúng ta thấy lỗi lầm mình trong ánh sáng của Ngài. Tự nhiên chúng ta xưng tội với Ngài và cầu xin sự tẩy sạch của huyết Chúa. Kết quả là Đức Chúa Trời xuyên suốt qua chúng ta, và chúng ta cũng xuyên suốt qua Đức Chúa Trời. Từng trải như vậy khiến chúng ta kinh nghiệm Đức Chúa Trời; vì vậy, đó là kinh nghiệm sự sống.

Tất cả những kinh nghiệm sự sống đều ra từ Đức Chúa Trời và là sự hành động của Ngài bên trong chúng ta; vì thế chúng có thể khiến chúng ta chạm đến Đức Chúa Trời và kinh nghiệm Ngài. Tất cả kinh nghiệm nào không được như vậy thì không phải là kinh nghiệm sự sống, vì sự sống là Đức Chúa Trời, và kinh nghiệm sự sống là kinh nghiệm Đức Chúa Trời. Do đó, bất cứ kinh nghiệm nào về Đức Chúa Trời như thế sẽ bày tỏ sự sống (Phil. 2:13-16).

II. KINH NGHIỆM ĐẤNG CHRIST

Kinh nghiệm sự sống rõ ràng là kinh nghiệm Đức Chúa Trời, nhưng phải là Đức Chúa Trời ở trong Đấng Christ để được chúng ta kinh nghiệm. Đấng Christ là sự biểu lộ và là hiện thân của Đức Chúa Trời; Ngài là Đức Chúa Trời trở nên kinh nghiệm của chúng ta. Vì thế, tất cả kinh nghiệm của chúng ta về Đức Chúa Trời là kinh nghiệm về Đấng Christ và ở trong Đấng Christ. Như vậy, vì kinh nghiệm sự sống là kinh nghiệm Đức Chúa Trời nên đó cũng là kinh nghiệm Đấng Christ.

Dầu Đức Chúa Trời là sự sống, Ngài không thể là sự sống của chúng ta trừ phi Ngài ở trong Đấng Christ và trở thành Đấng Christ, và vì thế, chúng ta kinh nghiệm được Ngài. Để được chúng ta kinh nghiệm, Ngài phải là sự sống của chúng ta. Nhưng Ngài không thể là sự sống của chúng ta khi Ngài ở trên trời, ở trong sự sáng mà không ai có thể đến gần được (1 Ti. 6:16). Hơn nữa, để là sự sống của chúng ta, Ngài phải có bản chất loài người. Sự sống thần thượng của Ngài phải được hoà lẫn với bản chất loài người để sự sống ấy có thể được kết hợp với chúng ta, tức là những người mang bản chất loài người, và trở thành sự sống của chúng ta. Vì vậy, từ trời Ngài đã đến, trở nên xác thịt, và hòa lẫn với bản chất loài người. Như thế, Đức Chúa Trời đã trở nên Đấng Christ và trở thành sự sống của chúng ta trong bản chất loài người để chúng ta kinh nghiệm Ngài. Khi kinh nghiệm Ngài là sự sống của mình, chúng ta kinh nghiệm Đấng Christ.

Nói tóm lại, khi kinh nghiệm Đấng Christ, chúng ta sẽ kinh nghiệm những khía cạnh sau đây:

A. Đấng Christ Được Bày Tỏ Trong Chúng Ta (Gal. 1:16)

Đây là kinh nghiệm khởi đầu của chúng ta về Đấng Christ khi chúng ta được cứu. Chúng ta kinh nghiệm Đức Chúa Trời bày tỏ Đấng Christ trong chúng ta qua Thánh Linh; do đó, chúng ta có thể biết và tiếp nhận Ngài là sự sống của chúng ta và là tất cả của chúng ta.

B. Đấng Christ Sống Trong Chúng Ta (Gal. 2:20)

Đây là kinh nghiệm liên tục của chúng ta về Đấng Christ sống trong chúng ta như là sự sống của chúng ta sau khi được cứu. Nói cách khác, chúng ta kinh nghiệm Đấng Christ ở trong chúng ta và sống cho chúng ta. Trong đời sống hằng ngày với tư cách là thánh đồ, điều này, tức kinh nghiệm liên tục của chúng ta về Đấng Christ tạo thành phần lớn kinh nghiệm chính yếu của chúng ta về Đấng Christ.

C. Đấng Christ Được Thành Hình Trong Chúng Ta (Gal. 4:19)

Điều này nghĩa là chúng ta để cho tất cả những gì thuộc về Đấng Christ trở nên yếu tố của sự sống bề trong chúng ta, hầu cho Đấng Christ có thể lớn lên và thành hình trong chúng ta. Đấng Christ ở bên trong chúng ta không phải chỉ để chúng ta kinh nghiệm Ngài như là sự sống của chúng ta, là Đấng đang sống thay cho chúng ta, mà cũng để chúng ta có thể kinh nghiệm Ngài hơn nữa như là mọi sự của chúng ta, do đó làm cho Ngài có thể lớn lên và được thành hình trong sự sống của mình hầu cho sự sống Ngài có thể đạt đến tình trạng trưởng thành trong chúng ta.

D. Đấng Christ Được Tôn Đại Trong Thân Thể Của Chúng Ta (Phil. 1:20-21)

Điều này nghĩa là chúng ta để tất cả những gì thuộc về Đấng Christ trở nên sự biểu lộ trong đời sống bề ngoài của chúng ta, để Đấng Christ có thể được bày tỏ ra bên ngoài. Dầu sống hay chết, trong bất cứ hoàn cảnh nào, chúng ta cũng để Đấng Christ được tôn đại trong thân thể mình. Nói cách khác, đối với chúng ta sống là Đấng Christ. Dĩ nhiên điều này là một kinh nghiệm có phần sâu xa hơn về Đấng Christ: điều đó không phải chỉ là kinh nghiệm Ngài thành hình bên trong chúng ta, mà cũng là kinh nghiệm Ngài được tôn đại từ chúng ta ra bên ngoài. Đấng Christ được thành hình bên trong chúng ta là sự trưởng thành của sự sống bề trong; nghĩa là vào lúc đó chúng ta có tất cả những gì thuộc về Ngài như là các yếu tố bên trong của chúng ta. Đấng Christ được tôn đại trong thân thể chúng ta là sự biểu lộ của đời sống bên ngoài; bởi điều này chúng ta để cho tất cả những điều gì thuộc về Ngài trở nên sự biểu lộ bề ngoài của mình. Vì thế, trong kinh nghiệm này, chúng ta kinh nghiệm được Đấng Christ không những chỉ là những yếu tố của sự sống bên trong chúng ta mà còn là sự biểu lộ của đời sống bên ngoài chúng ta.

E. Tầm Thước Vóc Giạc Trọn Vẹn Theo Sự Đầy Đủ Của Đấng Christ (Êph. 4:13)

Điều này có nghĩa là tất cả chúng ta, tức là Thân thể [Đấng Christ], kinh nghiệm Đấng Christ cho đến khi chúng ta có đầy đủ những yếu tố và sự cấu tạo của Đấng Christ; nhờ đó chúng ta lớn lên và được đầy đủ vóc giạc theo sự đầy đủ của Đấng Christ. Dĩ nhiên điều này là một kinh nghiệm tập thể về Đấng Christ một cách trọn vẹn.

F. Được Biến Đổi Nên Hình Ảnh Của Đấng Christ (2 Cô. 3:18)

Kinh nghiệm của chúng ta về Đấng Christ có thể biến đổi chúng ta cho đến khi chúng ta giống như Ngài. Điều này bắt đầu với kinh nghiệm về Đấng Christ được bày tỏ trong chúng ta và tiếp tục cho đến khi thân thể chúng ta được cứu chuộc (La. 8:23). Càng kinh nghiệm Ngài, chúng ta càng được biến đổi, cho đến khi thân thể chúng ta được biến hóa trở nên hình dạng giống như thân thể vinh hiển của Ngài (Phil. 3:21). Vào lúc đó, chúng ta sẽ hoàn toàn được đồng hóa theo hình ảnh Ngài (La. 8:29) và chúng ta sẽ “giống như Ngài” (1 Gi. 3:2). Rồi chúng ta sẽ kinh nghiệm Ngài một cách trọn vẹn.

Tất cả những gì liên quan đến sự sống bên trong chúng ta và đời sống được thánh hóa bên ngoài chúng ta phải là kinh nghiệm của chúng ta về Đấng Christ. Vì Đấng Christ là sự sống của chúng ta, Ngài cũng là sự thánh hoá của chúng ta (Côl. 3:4; 1 Cô. 1:30). Bất cứ kinh nghiệm nào liên quan đến sự sống bề trong chúng ta phải là Đấng Christ sống bên trong chúng ta; hơn nữa, đời sống thánh hóa bề ngoài của chúng ta cũng phải là Đấng Christ sống-bày-tỏ qua chúng ta. Tất cả những kinh nghiệm sự sống của chúng ta phải là những kinh nghiệm về Đấng Christ. Không phải chỉ những kinh nghiệm lớn lao như đồng chết với Đấng Christ, đồng sống lại và đồng thăng thiên với Ngài mới là kinh nghiệm của chúng ta, mà ngay cả những kinh nghiệm sự sống nhỏ bé trong đời sống hằng ngày của mình, tất cả cũng phải là kinh nghiệm về Đấng Christ. Dầu là sự giải phóng khỏi tội lỗi hay sự đắc thắng thế gian, đời sống bày tỏ sự thánh hoá và tình trạng thuộc linh, hoặc đời sống bày tỏ tình yêu thương và sự khiêm nhường, tất cả đều phải là kinh nghiệm về Đấng Christ. Ngay cả một chút kiên nhẫn và chịu đựng của chúng ta đối với những người khác cũng phải là kinh nghiệm về Đấng Christ.

Kinh nghiệm Đấng Christ là để Đấng Christ sống bên trong chúng ta và từ chúng ta mà sống ra bên ngoài. Kinh nghiệm Đấng Christ là nhận Đấng Christ làm sự sống và rồi sống bởi Đấng Christ. Kinh nghiệm Đấng Christ có nghĩa là tất cả đời sống và hành động của chúng ta là chính Đấng Christ sống-bày-tỏ và hành động qua chúng ta. Kinh nghiệm Đấng Christ là kinh nghiệm quyền năng sự sống lại của Ngài (Phil. 3:10) – đây là kinh nghiệm Ngài là sự sống; kinh nghiệm như vậy cũng là kinh nghiệm sự sống.

III. KINH NGHIỆM THÁNH LINH

Trong Giăng chương 14, sau khi Chúa Jesus phán Ngài là sự sống (c. 6), Ngài cho chúng ta thấy rằng không những Ngài và Đức Chúa Trời là một, Ngài ở trong Đức Chúa Trời, Đức Chúa Trời ở trong Ngài và Ngài là sự sống có nghĩa Đức Chúa Trời là sự sống (cc. 7-11); rằng không những Đức Thánh Linh và Ngài cũng là một, Đức Thánh Linh vào trong chúng ta và ở với chúng ta tức Đấng Christ sống trong chúng ta để làm sự sống của chúng ta (cc. 16-19); nhưng Ngài cũng bày tỏ rằng, với tư cách là Đức Thánh Linh, Ngài vào bên trong và sống trong chúng ta có nghĩa là cả Ngài và Đức Chúa Trời, với tư cách là Linh, vào trong và ở với chúng ta như là sự sống của chúng ta (cc. 20-23). Nói cách đơn giản, sau khi Chúa phán Ngài là sự sống, Ngài bày tỏ cho chúng ta ba điều: (1) Đức Chúa Trời ở trong Ngài là sự sống, (2) Ngài là Thánh Linh như là sự sống, (3) Đức Chúa Trời Tam Nhất vào trong chúng ta là sự sống. Vì thế khi chúng ta kinh nghiệm sự sống, không những chúng ta kinh nghiệm Đức Chúa Trời, không những chúng ta kinh nghiệm Đấng Christ mà chúng ta cũng kinh nghiệm Thánh Linh nữa. Thật vậy, Thánh Linh là cả Đức Chúa Trời và Đấng Christ như là sự sống mà chúng ta kinh nghiệm, hay là Đức Chúa Trời trong Đấng Christ như là sự sống mà chúng ta kinh nghiệm.

Như Đấng Christ là hiện thân của Đức Chúa Trời, Thánh Linh cũng là hiện thân của Đấng Christ. Đức Chúa Trời, với tư cách là sự sống, ở trong Đấng Christ; và Đấng Christ, với tư cách là sự sống, chính là Thánh Linh. Chúng ta kinh nghiệm Đức Chúa Trời trong Đấng Christ, và chúng ta kinh nghiệm Đấng Christ như là Thánh Linh. Vậy, cũng như kinh nghiệm sự sống là kinh nghiệm Đức Chúa Trời và Đấng Christ thì kinh nghiệm sự sống cũng là kinh nghiệm Thánh Linh.

Đức Chúa Trời là sự sống. Đấng Christ là Đức Chúa Trời đến như sự sống. Đức Thánh Linh là Linh ở trong Đấng Christ của Đức Chúa Trời với tư cách là sự sống, hay là Linh của sự sống (La. 8:2). Chính Linh của sự sống này, tức Thánh Linh, làm cho chúng ta kinh nghiệm được tất cả nội dung của Đức Chúa Trời trong Đấng Christ như là sự sống. Chính Thánh Linh của sự sống này khiến chúng ta kinh nghiệm được sự cư trú bên trong của Đấng Christ. Chính Thánh Linh của sự sống này khiến chúng ta kinh nghiệm được quyền năng phục sinh của Đức Chúa Trời trong Đấng Christ (La. 8:9-11). Chính Thánh Linh của sự sống này hướng dẫn chúng ta đặt các việc làm xấu xa của thân thể mình vào chỗ chết; và cũng chính Thánh Linh của sự sống này cầu nguyện trong chúng ta (La. 8:13, 26). Tất cả những kinh nghiệm sự sống của chúng ta, dầu sâu xa hay nông cạn, đều phát xuất từ Thánh Linh; vì vậy chúng là tất cả những kinh nghiệm của Thánh Linh sự sống này.

La Mã 8:9-11 bày tỏ cho chúng ta rằng không những Thánh Linh là Đấng làm cho chúng ta có thể kinh nghiệm được sự cư trú bên trong của Đấng Christ và quyền năng phục sinh của Đức Chúa Trời, mà cũng là Thánh Linh ở bên trong chúng ta khiến chúng ta kinh nghiệm rằng sự sống là Đấng Christ, và ấy là Đức Chúa Trời ở bên trong chúng ta khiến chúng ta kinh nghiệm sự sống. Như thế, qua Thánh Linh, chúng ta kinh nghiệm được sự sống của Đức Chúa Trời trong Đấng Christ. Do đó, để kinh nghiệm sự sống này, chúng ta phải kinh nghiệm Thánh Linh; và khi chúng ta kinh nghiệm sự sống này, chúng ta kinh nghiệm Thánh Linh.

Vì vậy, kinh nghiệm sự sống là kinh nghiệm Đức Chúa Trời Tam Nhất hay là kinh nghiệm Đức Chúa Trời trong Đấng Christ và Đấng Christ là Thánh Linh làm sự sống của chúng ta. Thánh Linh hành động trong chúng ta, dẫn dắt chúng ta kinh nghiệm Đấng Christ và kinh nghiệm Đức Chúa Trời trong Đấng Christ – đây chính là kinh nghiệm sự sống. Khi nào, trong Thánh Linh, chúng ta xuyên suốt qua Đức Chúa Trời và Đấng Christ, và để cho Đức Chúa Trời và Đấng Christ xuyên suốt qua chúng ta, đó là kinh nghiệm sự sống. Chỉ có kinh nghiệm như vậy về Thánh Linh, về Đấng Christ và về Đức Chúa Trời mới là kinh nghiệm sự sống. Tất cả những điều gì khác thì không thể được kể là kinh nghiệm sự sống. Anh em có thể nói điều đó là lòng sốt sắng, là nếp sống tôn giáo, là sự tự cải thiện bản thân, nhưng anh em không thể nói rằng đó là kinh nghiệm sự sống. Kinh nghiệm sự sống là kinh nghiệm Đức Chúa Trời, kinh nghiệm Đấng Christ và kinh nghiệm Thánh Linh. Đây không phải là một điều gì mà anh em tự làm, hay nỗ lực để cải thiện; nhưng điều ấy là kết quả do Đức Chúa Trời chuyển động trong chúng ta, Đấng Christ sống-bày-tỏ qua chúng ta và Thánh Linh xức dầu bên trong chúng ta. Nguyện chúng ta theo đuổi điều này.