Thông tin sách

Hiểu Biết Sự Sống

Tác giả: Witness Lee
Dịch từ bản tiếng Anh: Hiểu biết sự sống
ISBN:
Mua sách tại:

Đang đọc: Chương 1

Untitled Document

CHƯƠNG MỘT

SỰ SỐNG LÀ GÌ?

Trước hết chúng ta cần thấy sự sống là gì. Để biết sự sống, chúng ta phải hiểu sự sống là gì. Điều này hơi khó giải thích, vì vậy chúng ta thật cần sự thương xót của Chúa. Theo sự dạy dỗ của Kinh Thánh, có ít nhất sáu điểm cần được bàn đến để làm sáng tỏ đề tài này.

I. CHỈ CÓ SỰ SỐNG CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI MỚI LÀ SỰ SỐNG

Để giải thích sự sống là gì, trước hết chúng ta phải được sáng tỏ một điều, ấy là trong cả cõi vũ trụ này loại sự sống nào có thể được kể là sự sống. 1 Giăng 5:12 nói rằng: “Ai có Con thì có sự sống; ai không có Con Đức Chúa Trời thì chẳng có sự sống đâu”. Giăng 3:36 cũng chép rằng: “Ai tin Con thì có sự sống vĩnh cửu, ai không vâng phục Con thì sẽ chẳng thấy sự sống đâu”. Hai câu Kinh Thánh trên cho chúng ta biết nếu một người không có sự sống của Đức Chúa Trời, người ấy không có sự sống. Điều này bày tỏ cho chúng ta thấy dưới mắt Đức Chúa Trời chỉ có sự sống của Ngài mới là sự sống; ngoài ra, không sự sống nào khác được kể là sự sống. Vậy nên khi sự sống của Đức Chúa Trời được đề cập đến trong Kinh Thánh, sự sống ấy được kể là sự sống duy nhất (Gi. 1:4; 10:10; 11:25; 14:6; v.v...)

Chỉ có sự sống của Đức Chúa Trời mới là sự sống. Các loại sự sống khác không được kể là sự sống vì chỉ có sự sống của Đức Chúa Trời mới là thần thượng và vĩnh cửu.

Thần thượng nghĩa là gì? Thần thượng nghĩa là thuộc về Đức Chúa Trời, có bản chất của Đức Chúa Trời, hay là siêu việt và phân biệt hẳn khỏi những điều khác. Chỉ có Đức Chúa Trời là Đức Chúa Trời, chỉ có Đức Chúa Trời mới có bản chất của Đức Chúa Trời, và chỉ có Đức Chúa Trời mới là siêu việt và phân biệt hẳn khỏi mọi sự khác; vì vậy, chỉ có Đức Chúa Trời mới là thần thượng. Sự sống của Đức Chúa Trời là chính Đức Chúa Trời (chúng ta sẽ xét điểm này sau), và vì sự sống ấy là chính Đức Chúa Trời nên tự nhiên sự sống này có bản chất của Đức Chúa Trời. Thí dụ một cái chén bằng vàng là vàng, và vì nó là vàng nên nó có bản chất của vàng. Tương tự như vậy, sự sống của Đức Chúa Trời là chính Đức Chúa Trời và có bản chất của Đức Chúa Trời; Đức Chúa Trời là bản chất của sự sống Ngài. Vì sự sống của Đức Chúa Trời là Đức Chúa Trời và có bản chất của Đức Chúa Trời nên sự sống của Đức Chúa Trời là thần thượng.

Vĩnh cửu nghĩa là gì? Vĩnh cửu nghĩa là bất thọ tạo [không phải bởi sáng tạo], không bắt đầu hoặc chấm dứt, tự hiện hữu và tồn tại bất biến mãi mãi. Chỉ có Đức Chúa Trời là bất thọ tạo; chỉ Ngài mới có “từ đời đời [vĩnh cửu] đến đời đời [vĩnh cửu]” (Thi. 90:2, theo nguyên văn), tức là không có bắt đầu hoặc chấm dứt. Ngài là “Ta là Đấng Ta là” (Đấng Tự Hữu Hằng Hữu) (Xuất. 3:14), và mãi mãi “y nguyên” (không hề biến đổi) (Thi. 102:27). Vì chính Đức Chúa Trời là như vậy nên sự sống, tức là chính mình Ngài, cũng như vậy. Sự sống của Đức Chúa Trời, y như chính Đức Chúa Trời, cũng không phải do sáng tạo, không bắt đầu hoặc chấm dứt, tự hiện hữu, mãi mãi tồn tại và không bao giờ thay đổi; cho nên sự sống của Đức Chúa Trời là vĩnh cửu. Vì lý do đó, Kinh Thánh nói sự sống của Đức Chúa Trời là sự sống vĩnh cửu.

Vì cả thần thượng và vĩnh cửu đều là bản chất của Đức Chúa Trời và đều bày tỏ ra những đặc điểm của chính mình Đức Chúa Trời, nên thần thượng và vĩnh cửu cũng là bản chất của sự sống Ngài và mô tả được những đặc điểm của sự sống Ngài. Tuy nhiên, thần thượng không phải chỉ là một đặc điểm của sự sống Đức Chúa Trời mà lại còn là yếu thể tính của sự sống Ngài, trong khi đó vĩnh cửu chỉ là một đặc điểm của sự sống ấy. Chúng ta hãy xem lại ví dụ về cái chén bằng vàng. Bản chất của nó là vàng và chống rỉ sét. Tuy nhiên, vàng không những chỉ minh định tính chất của cái chén mà vàng cũng chính là yếu thể tính của cái chén, trong khi tính chất chống rỉ sét của cái chén là do tính chất vàng mà ra. Cũng vậy, sở dĩ sự sống của Đức Chúa Trời là vĩnh cửu vì sự sống ấy là thần thượng. (Thần thượng không những chỉ có nghĩa là điều gì đó thuộc về Đức Chúa Trời mà còn là chính Đức Chúa Trời). Sự sống của Đức Chúa Trời là vĩnh cửu vì sự sống ấy là thần thượng. Trong vũ trụ không có sự sống thọ tạo nào có bản chất thần thượng; vì vậy, không có sự sống thọ tạo nào là vĩnh cửu. Chỉ có bản chất của sự sống bất thọ tạo của Đức Chúa Trời mới là thần thượng và vĩnh cửu. Vì bản chất của sự sống Đức Chúa Trời là như điều vừa nói trên nên đương nhiên tự sự sống của Đức Chúa Trời cũng là như vậy. Sự sống của Đức Chúa Trời là vĩnh cửu vì sự sống ấy là thần thượng. Trong cả vũ trụ, chỉ có sự sống của Đức Chúa Trời là vừa thần thượng vừa vĩnh cửu; vì vậy, chỉ sự sống của Đức Chúa Trời mới được kể là sự sống.

Chỉ có sự sống vừa thần thượng vừa vĩnh cửu mới có thể được kể là sự sống vì sự sống chỉ về điều gì sống động. Tất cả những gì được kể là sự sống phải là những gì bất tử. Điều gì bất tử thì không bao giờ thay đổi; điều ấy tồn tại y nguyên và cứ tiếp tục sống thậm chí sau khi trải qua bất cứ thảm họa hay sự hủy diệt nào. Sự sống nào chịu khuất phục sự chết và sự đổi thay, và cũng không thể chịu đựng nổi bất cứ thảm họa hoặc sự tàn phá nào thì sự sống ấy không có tính chất vĩnh cửu, bất tử, không bất biến, và vì vậy không thể được kể là sự sống. Sự sống phải là điều gì sống còn mãi mãi và không bao giờ thay đổi. Chỉ điều gì có tính chất vĩnh cửu mới có thể như thế được. Thế thì điều gì là vĩnh cửu? Chỉ điều gì là thần thượng! Điều gì thần thượng thì thuộc về Đức Chúa Trời, và điều đó là chính Đức Chúa Trời. Chính Đức Chúa Trời thì không có khởi đầu hoặc tận cùng, tự hiện hữu và tồn tại mãi mãi; vì vậy Ngài là vĩnh cửu. Vì chỉ điều nào thần thượng mới vĩnh cửu và chỉ điều nào vĩnh cửu mới có thể sống vĩnh viễn không thay đổi, chỉ điều gì vừa thần thượng vừa vĩnh cửu mới có thể được kể là sự sống.

Tất cả các loại sự sống trong vũ trụ, dầu là của thiên sứ, loài người, động vật hay thảo mộc, đều phải chết và thay đổi; vì lý do đó chúng không vĩnh cửu. Chúng không có bản chất của Đức Chúa Trời, cũng không thần thượng. Chỉ có sự sống của Đức Chúa Trời mới có bản chất của Đức Chúa Trời; vì vậy, sự sống ấy thần thượng và vĩnh cửu, bất tử và bất biến, không thể bị cầm giữ bởi sự chết và không thể bị hủy diệt (Công. 2:24; Hê. 7:16). Dầu phải trải qua bất cứ thảm họa hay sự tàn phá nào, sự sống ấy cứ tồn tại không thay đổi và vẫn mãi mãi y nguyên. Trong vũ trụ, ngoại trừ sự sống của Đức Chúa Trời, không sự sống nào khác có thể được như vậy. Vì vậy, từ quan điểm của cõi vĩnh cửu, chỉ có sự sống của Đức Chúa Trời mới là sự sống. Sự sống ấy không chỉ có danh nghĩa là sự sống mà cũng có thực tại của sự sống và vì thế sự sống ấy hoàn toàn làm trọn ý nghĩa của sự sống. Những sự sống khác chỉ là sự sống trên danh nghĩa, không có thực tại; thế nên chúng không thể đáp ứng được những tiêu chuẩn bất tử và bất biến của sự sống và không thể được kể là sự sống. Vì thế, theo bản chất thần thượng và vĩnh cửu của sự sống Đức Chúa Trời, sự sống của Đức Chúa Trời là sự sống độc nhất vô nhị trong cả vũ trụ*. [Vì sự sống của Đức Chúa Trời là sự sống duy nhất nên hễ khi nào Tân Ước nói về sự sống này, trong nguyên ngữ Hi Lạp luôn dùng từ zoe, chỉ về sự sống cao nhất (Gi. 1:4; 1 Gi. 1:2, 5:12; v.v...). Bên cạnh đó, nguyên bản Tân Ước cũng dùng (1) bios để chỉ về sự sống của xác thịt (Lu. 8:43; 21:4; v.v...) và (2) psuche để chỉ về sự sống hồn hay sự sống thiên nhiên của con người (Mat. 16:25-26; Lu. 9:24; v.v...)].

II. SỰ SỐNG LÀ SỰ TUÔN ĐỔ CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI

Vấn đề sự sống là gì, trước hết chúng ta phải thấy rằng chỉ có sự sống của Đức Chúa Trời mới là sự sống, sau đó, chúng ta phải thấy rằng sự sống là sự tuôn đổ của Đức Chúa Trời. Khải Thị 22:1-2 nói về sông nước sự sống tuôn chảy từ ngai Đức Chúa Trời và trong dòng sông sự sống ấy có cây sự sống. Cả sông nước sự sống và cây sự sống đều biểu trưng cho sự sống. Vì vậy, tại đây chúng ta sáng tỏ rằng sự sống là điều gì tuôn đổ ra từ Đức Chúa Trời. Do đó có thể nói rằng sự sống là sự tuôn đổ của Đức Chúa Trời.

Chúng ta đã thấy sự sống thì phải là thần thượng và đời đời. Vì Đức Chúa Trời là Đức Chúa Trời nên tất nhiên Ngài là thần thượng. Kinh Thánh cũng nói rằng Đức Chúa Trời là đời đời. Như vậy, vì Đức Chúa Trời vừa thần thượng vừa đời đời nên Ngài là sự sống. Do đó Đức Chúa Trời tuôn đổ ra là sự sống.

Theo bản chất thần thượng và đời đời của chính Đức Chúa Trời, Đức Chúa Trời là sự sống. Nhưng nếu Đức Chúa Trời không tuôn đổ ra thì dù đối với chính Ngài, Ngài là sự sống thật đấy, nhưng đối với chúng ta Ngài không phải là sự sống. Ngài phải tuôn đổ ra thì Ngài mới có thể trở nên sự sống cho chúng ta được. Sự tuôn đổ của Ngài trải qua hai bước. Bước thứ nhất là Ngài trở nên xác thịt. Điều này làm cho Ngài có thể tuôn đổ từ trời vào giữa vòng loài người và bày tỏ chính Ngài là sự sống (Gi. 1:1, 14, 4). Vì vậy, khi Kinh Thánh đề cập đến điều này thì một mặt nói rằng Ngài “đã được tỏ ra trong xác thịt” (1 Ti. 3:16), còn mặt kia thì nói rằng “sự sống ấy đã được tỏ ra” (1 Gi. 1:2). Vì thế, khi còn ở trong xác thịt, Ngài đã phán rằng Ngài là sự sống (Gi. 14:6). Mặc dầu trong bước thứ nhất của sự tuôn đổ, Ngài có thể bày tỏ chính Ngài là sự sống cho chúng ta, nhưng chúng ta không thể tiếp nhận Ngài là sự sống được; vì vậy, Ngài phải thực hiện bước thứ hai của sự tuôn đổ. Bước thứ hai của sự tuôn đổ là Ngài chịu đóng đinh trên thập tự giá. Qua sự chết, thân thể xác thịt mà Ngài đã mặc lấy ấy đã bị vỡ ra, do đó, từ xác thịt Ngài có thể tuôn đổ ra và trở nên nước sống sinh động để chúng ta tiếp nhận (Gi. 19:34; 4:10, 14). Tảng đá trong Cựu Ước tượng trưng chính Ngài; nó đã bị đập vỡ và từ đó tuôn ra dòng nước sống để dân Israel uống (Êxc. 17:6; 1 Cô. 10:4). Ngài đã trở nên xác thịt để Ngài có thể thành một hạt lúa mì chứa đựng sự sống. Ngài đã bị đóng đinh để Ngài có thể tuôn đổ từ trong lớp vỏ ngoài của xác thịt mà vào bên trong chúng ta là những bông trái của Ngài, và Ngài trở thành sự sống của chúng ta (Gi. 12:24).

Vì thế, sự sống mà chúng ta nhận lãnh từ Đức Chúa Trời là sự tuôn đổ của chính Đức Chúa Trời. Đối với chúng ta, sự sống tuôn đổ vào bên trong chúng ta là sự tuôn đổ ra của Đức Chúa Trời vào trong chúng ta. Đối với Đức Chúa Trời, sự sống ấy là sự tuôn đổ Đức Chúa Trời ra từ chính Ngài. Sau đó, khi sự sống này tuôn đổ từ chúng ta thì, một lần nữa, sự sống ấy lại là sự tuôn đổ Đức Chúa Trời. Sự tuôn đổ của Đức Chúa Trời bắt đầu từ ngai Ngài: trước hết sự tuôn đổ đã được tuôn đổ vào trong Jesus Người Na-xa-rét; sau đó sự tuôn đổ chảy qua thập tự giá rồi tuôn đổ vào trong các sứ đồ; rồi từ các sứ đồ mà tuôn chảy ra như những dòng sông nước sống (Gi. 7:38); rồi chảy xuyên qua các thánh đồ của mọi thời đại, rồi cuối cùng sự tuôn đổ ấy vào trong chúng ta. Từ chúng ta, sự tuôn đổ này chảy ra cho hàng triệu người nữa và sẽ tuôn chảy cho đến cõi vĩnh cửu, tuôn đổ mãi mãi không ngưng nghỉ như đã nói đến trong Khải Thị 22:1-2 và Giăng 4:14.

Những dòng nước được đề cập trong Ê-xê-chi-ên 47 tượng trưng cho sự tuôn đổ Đức Chúa Trời. Bất cứ nơi nào những dòng nước này tuôn đổ đến thì tại nơi ấy, tất cả mọi sự đều sẽ có sự sống. Cũng vậy, bất cứ nơi nào sự tuôn đổ Đức Chúa Trời tràn đến, nơi đó sẽ có sự sống, vì sự tuôn đổ này tự nó đã là sự sống rồi. Khi sự tuôn đổ này tuôn chảy đến cõi đời đời thì cõi đời đời sẽ tràn đầy sự sống và trở nên một cõi đời đời của sự sống.

Ngay từ buổi ban đầu, khi nói về sự sống, Kinh Thánh cho chúng ta thấy một dòng sông tuôn đổ (Sáng. 2:9-14). Vào cuối sách Khải thị, chúng ta được chỉ cho thấy rằng đối với chúng ta, tất cả mọi sự liên hệ đến sự sống dầu đó là nước sự sống hay cây sự sống, đều tuôn đổ từ Đức Chúa Trời. Điều này nói lên cách rõ ràng rằng, đối với chúng ta, sự sống là sự tuôn đổ ra của chính mình Đức Chúa Trời. Đức Chúa Trời tuôn đổ từ trời, qua xác thịt Ngài mà tuôn đổ vào giữa chúng ta như sự sống là điều đã được bày tỏ ra cho chúng ta. Sau đó, từ xác thịt Ngài tuôn đổ vào bên trong chúng ta như sự sống mà chúng ta đã tiếp nhận.

III. SỰ SỐNG LÀ NỘI DUNG CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI

Về vấn đề sự sống là gì, điểm thứ ba mà chúng ta cần biết ấy là sự sống tức là nội dung của Đức Chúa Trời. Vì sự sống là sự tuôn đổ Đức Chúa Trời, nên sự sống là nội dung của Đức Chúa Trời, và sự tuôn đổ Đức Chúa Trời là từ chính mình Ngài mà chính Đức Chúa Trời là nội dung của Đức Chúa Trời.

Vì nội dung của Đức Chúa Trời là chính Đức Chúa Trời nên nội dung này là tất cả những gì mà Đức Chúa Trời “là”, hay là sự đầy trọn của Đức Chúa Trời Tam Nhất. Kinh Thánh cho chúng ta biết rằng tất cả sự đầy trọn của Đức Chúa Trời Tam Nhất đều ở trong Đấng Christ (Côl. 2:9). Đó là vì Đấng Christ, là hiện thân của Đức Chúa Trời, đã được biểu lộ trong sự sống của con người. Sự sống này chứa đựng trọn vẹn sự đầy đủ của Đức Chúa Trời Tam Nhất, tức là tất cả những gì Đức Chúa Trời là. Tất cả những gì Đức Chúa Trời là đều ở trong sự sống này. Sự kiện Đức Chúa Trời là Đức Chúa Trời tùy thuộc vào sự sống này. Vì vậy, sự sống này là nội dung của Đức Chúa Trời, là sự đầy đủ của Đức Chúa Trời Tam Nhất. Khi chúng ta tiếp nhận sự sống này, chúng ta tiếp nhận nội dung của Đức Chúa Trời, và chúng ta nhận lãnh tất cả những gì có ở trong Ngài. Sự sống này đang ở bên trong chúng ta là tất cả những gì Đức Chúa Trời “là”. Ngày nay, chính trong sự sống này mà Đức Chúa Trời trở nên tất cả của chúng ta và là tất cả của chúng ta. Vì sự sống này ở trong Đấng Christ mà Đấng Christ là sự đầy trọn của Đức Chúa Trời Tam Nhất và là nội dung của chính mình Ngài nên trong chúng ta sự sống ấy cũng là sự đầy đủ của Đức Chúa Trời Tam Nhất và là nội dung của chính Đức Chúa Trời.

IV. SỰ SỐNG LÀ CHÍNH ĐỨC CHÚA TRỜI

Chúng ta đã thấy rằng sự sống là sự tuôn đổ Đức Chúa Trời và sự sống là nội dung của Đức Chúa Trời. Sự tuôn đổ Đức Chúa Trời phát xuất từ chính mình Ngài và nội dung của Đức Chúa Trời cũng là chính Đức Chúa Trời. Vì sự sống vừa là sự tuôn đổ Đức Chúa Trời vừa là nội dung của Đức Chúa Trời nên tự nhiên sự sống là chính Đức Chúa Trời. Đây là điểm thứ tư chúng ta cần biết liên quan đến vấn đề sự sống là gì.

Trong Giăng 14:6 Chúa Jesus phán Ngài là sự sống. Sau khi phán điều đó, từ câu 7 đến câu 11, Ngài bày tỏ cho các môn đồ biết Ngài và Đức Chúa Trời là một. Khi Ngài phán lời này, ấy là chính Đức Chúa Trời phán trong Ngài. Ngài là Đức Chúa Trời đã trở nên xác thịt, và Ngài là Đức Chúa Trời trong xác thịt (Gi. 1:1, 14; 1 Ti. 3:16). Khi Chúa Jesus phán Ngài là sự sống, ấy là Đức Chúa Trời phán Đức Chúa Trời là sự sống. Do đó Lời của Ngài bày tỏ cho chúng ta rằng sự sống là chính Đức Chúa Trời.

Chúng ta nên chú ý đến sự kiện Kinh Thánh hiếm khi dùng từ “sự sống của Đức Chúa Trời”. Sự dạy dỗ của Kinh Thánh cốt yếu bày tỏ cho chúng ta rằng Đức Chúa Trời là sự sống; Kinh Thánh thường nói về Đức Chúa Trời là sự sống; hiếm khi Kinh Thánh đề cập đến “sự sống của Đức Chúa Trời”. Kinh Thánh cho chúng ta biết Đức Chúa Trời là sự sống của chúng ta và nói về Đức Chúa Trời là sự sống của chúng ta; hầu như không bao giờ Kinh Thánh nói rằng Đức Chúa Trời muốn chúng ta tiếp nhận “sự sống của Ngài”. Sự sống của Đức Chúa Trời thì khác với Đức Chúa Trời là sự sống hay Đức Chúa Trời như sự sống. Sự sống của Đức Chúa Trời không nhất thiết bao hàm toàn thể chính mình Ngài, trong khi Đức Chúa Trời là sự sống hay Đức Chúa Trời như sự sống thì chỉ về toàn thể chính mình Ngài. Nói đúng ra, khi chúng ta tiếp nhận sự sống, chúng ta không tiếp nhận sự sống của Đức Chúa Trời, nhưng tiếp nhận Đức Chúa Trời như là sự sống. Đức Chúa Trời không những ban cho chúng ta sự sống của Ngài mà chính mình Ngài đến làm sự sống của chúng ta. Vì chính mình Đức Chúa Trời là sự sống nên sự sống Ngài là chính Ngài.

Vậy thì sự sống là gì? Sự sống là chính Đức Chúa Trời. Có sự sống nghĩa là gì? Có sự sống là có chính mình Đức Chúa Trời. Sống-bày-tỏ sự sống nghĩa là gì? Sống-bày-tỏ sự sống là sống-bày-tỏ chính mình Đức Chúa Trời. Sự sống hoàn toàn không khác gì hơn là Đức Chúa Trời. Nếu khác thì sự sống không phải là sự sống. Chúng ta cần hiểu điều này rõ ràng. Chỉ biết rằng chúng ta có sự sống thì chưa đủ; chúng ta phải biết hơn nữa rằng sự sống chúng ta có là chính mình Đức Chúa Trời. Chỉ biết mình sống-bày-tỏ sự sống thì chưa đủ; chúng ta cũng phải biết rằng sự sống mà mình cần sống-bày-tỏ đó là chính Đức Chúa Trời.

Anh chị em ơi, sự sống mà chúng ta nên sống-bày-tỏ thật sự là gì? Khi sống-bày-tỏ sự sống, chúng ta sống-bày-tỏ điều gì? Có phải sống-bày-tỏ tình yêu thương, sự khiêm nhường, tính hiền lành, và lòng kiên nhẫn là sống-bày-tỏ sự sống không? Không! Vì tình yêu thương, sự khiêm nhường, tính hiền lành, và lòng kiên nhẫn đều không phải là sự sống; bất cứ sự tốt lành hay mỹ đức nào đó cũng không. Duy chính Đức Chúa Trời mới là sự sống. Thế nên sống-bày-tỏ những mỹ đức như vậy không phải là sống-bày-tỏ sự sống. Chỉ có sống-bày-tỏ chính mình Đức Chúa Trời mới là sống-bày-tỏ sự sống. Nếu tình yêu, sự khiêm nhường, hiền lành, và kiên nhẫn mà chúng ta sống-bày-tỏ không phải là sự tuôn đổ Đức Chúa Trời hoặc biểu lộ Đức Chúa Trời thì chúng không phải là sự sống. Bất cứ điều tốt lành hay mỹ đức nào mà chúng ta sống-bày-tỏ đều không phải là sự sống, trừ phi chúng biểu lộ Đức Chúa Trời qua chúng ta. Những đức tính tốt lành mà chúng ta sống-bày-tỏ phải là sự tuôn đổ Đức Chúa Trời, biểu lộ Đức Chúa Trời, và diễn đạt Đức Chúa Trời; khi ấy chúng ta mới đang sống-bày-tỏ sự sống; vì sự sống là chính Đức Chúa Trời.

Cô-lô-se 2:9 và Ê-phê-sô 3:19 cho chúng ta thấy sự đầy trọn của Đức Chúa Trời. Sự sống mà chúng ta tiếp nhận là Đức Chúa Trời đầy trọn này. Vì vậy sự sống này cũng đầy trọn. Trong sự sống ấy có tình yêu và ánh sáng, sự khiêm nhường và hòa nhã, sự kiên nhẫn và chịu đựng, sự thông cảm và hiểu biết. Tất cả những điều tốt lành và các mỹ đức ở trong Đức Chúa Trời đều có trong sự sống này. Vì vậy, sự sống này có thể sống-bày-tỏ tất cả các mỹ đức ấy qua chúng ta. Sống-bày-tỏ những mỹ đức ấy là sống-bày-tỏ Đức Chúa Trời vì sự sống này là Đức Chúa Trời. Dù sự sống này, khi sống-bày-tỏ, có nhiều sự biểu lộ khác nhau, chẳng hạn như tình yêu thương, sự khiêm nhường, hiền lành, và kiên nhẫn, nhưng đó là tất cả những sự diễn đạt về Đức Chúa Trời, vì tất cả đều được sống-bày-tỏ từ Đức Chúa Trời. Điều gì được sống-bày-tỏ từ Đức Chúa Trời là sự biểu lộ Đức Chúa Trời, hay biểu lộ sự sống vì Đức Chúa Trời là sự sống và sự sống là Đức Chúa Trời.

V. SỰ SỐNG LÀ ĐẤNG CHRIST

Kinh Thánh cho chúng ta thấy sự sống là chính Đức Chúa Trời. Hơn nữa, Kinh Thánh còn bày tỏ cho chúng ta rằng sự sống là Đấng Christ. Sự sống đã là Đức Chúa Trời, sau đó Đức Chúa Trời trở nên xác thịt, tức là Đấng Christ. Vì vậy, Đấng Christ là Đức Chúa Trời và Đấng Christ cũng là sự sống (1 Gi. 5:12). Sự sống đã là Đức Chúa Trời và là Đức Chúa Trời hiện đang ở trong Ngài (Gi. 1:4). Vì thế, Đấng Christ đã lập đi lập lại rằng Ngài là sự sống (Gi. 14:6; 11:25), và Ngài đến trên đất này để loài người có thể có sự sống (Gi. 10:10). Bởi thế, Kinh Thánh chép rằng hễ người nào có Ngài thì có sự sống (1 Gi. 5:12), và Đấng ở trong chúng ta là sự sống của chúng ta (Côl. 3:4).

Sự sống là chính Đức Chúa Trời như thế nào, sự sống cũng là Đấng Christ y như vậy. Có sự sống là có chính Đức Chúa Trời như thế nào, có sự sống cũng là có Đấng Christ y như vậy. Sống-bày-tỏ sự sống là sống-bày-tỏ chính Đức Chúa Trời như thế nào, sống-bày-tỏ sự sống cũng là sống-bày-tỏ Đấng Christ y như vậy. Sự sống hoàn toàn không có gì khác hơn là Đức Chúa Trời; cũng vậy, sự sống hoàn toàn không gì khác hơn là Đấng Christ. Điều gì chỉ một chút lệch khỏi Đức Chúa Trời thì không phải là sự sống, cũng vậy điều gì chỉ một chút lệch khỏi Đấng Christ thì cũng không phải là sự sống vì Đấng Christ là Đức Chúa Trời dưới dạng sự sống. Ấy là qua Đấng Christ và với tư cách là Đấng Christ mà Đức Chúa Trời được biểu lộ ra như là sự sống. Do đó, Đấng Christ là sự sống và sự sống là Đấng Christ.

VI. SỰ SỐNG LÀ THÁNH LINH

Sau khi Chúa Jesus phán rằng Ngài là sự sống trong Giăng 14:6, Ngài bày tỏ cho các môn đồ biết không những Ngài và Đức Chúa Trời là một (cc. 7-11), mà Thánh Linh và Ngài cũng là một (cc. 16-20)* [Trong hai câu 16 và 17, Chúa dùng từ “Ngài” để chỉ về Thánh Linh, nhưng trong câu 18, Ngài đổi đại từ “Ngài” thành “Ta”. Bằng cách thay đổi từ “Ngài” thành “Ta” Chúa đã nói rằng “Ngài” là “Ta”. Điều này bày tỏ rằng Thánh Linh mà Ngài đề cập đến trong những câu 16 và 17 là chính mình Ngài]. Từ câu 7 đến câu 11 Ngài bày tỏ cho chúng ta biết Ngài là hiện thân của Đức Chúa Trời, tức là Ngài ở trong Đức Chúa Trời và Đức Chúa Trời ở trong Ngài. Do đó, Ngài là sự sống nghĩa là Đức Chúa Trời là sự sống. Từ câu 16 đến câu 20, Ngài mặc khải sâu xa hơn rằng Thánh Linh là hiện thân của Ngài, là một dạng khác của Ngài và khi Ngài không còn hiện diện với chúng ta trong thân thể nữa thì Linh của thực tại này, tức là chính mình Ngài như một Đấng an ủi khác, sẽ đến vào trong chúng ta và ở với chúng ta. Linh này đang sống trong chúng ta và ở với chúng ta. Linh này là chính mình Ngài đang sống trong chúng ta như là sự sống của chúng ta để chúng ta có thể sống. Vì vậy hai đoạn Kinh Thánh này bày tỏ cho chúng ta rằng ấy là bởi Đức Chúa Trời ở trong Ngài và Ngài là Thánh Linh mà Ngài là sự sống. Đức Chúa Trời ở trong Ngài là sự sống, và Ngài là Thánh Linh với tư cách là sự sống. Ngài là sự sống tức Đức Chúa Trời là sự sống, và cũng có nghĩa Thánh Linh là sự sống. Vì thế, Giăng 4:10, 14 nói rằng nước sống mà Ngài ban cho là sự sống vĩnh cửu. Hơn nữa, Giăng 7:38-39 nói rằng nước sống tuôn đổ từ trong chúng ta là Thánh Linh mà chúng ta đã nhận lãnh. Điều này bày tỏ rằng Thánh Linh là sự sống vĩnh cửu. Thánh Linh mà chúng ta tiếp nhận là sự sống vĩnh cửu chúng ta kinh nghiệm, hay là Đấng Christ mà chúng ta kinh nghiệm như sự sống. Sự sống vĩnh cửu, hoặc Đấng Christ là sự sống, phải được chúng ta kinh nghiệm là Thánh Linh. Vì lý do đó, Thánh Linh được gọi là “Linh của sự sống” (La. 8:2).

Thánh Linh là “Linh của sự sống” vì sự kiện Đức Chúa Trời và Đấng Christ là sự sống tùy thuộc nơi Ngài. Ngài và sự sống hiệp làm một và không thể tách riêng. Ngài thuộc về sự sống, và sự sống thuộc về Ngài. Sự sống là nội dung của Ngài, và Ngài là thực tại của sự sống. Nói một cách chính xác hơn, Ngài không những là thực tại của sự sống mà cũng là chính sự sống.

Tất cả chúng ta đều biết rằng Đức Chúa Trời là một Đức Chúa Trời Tam Nhất – Cha, Con và Linh. Cha ở trong Con; Con là Linh. Cha ở trong Con được bày tỏ ở giữa vòng loài người; vì vậy Con là sự biểu lộ của Cha. Con là Thánh Linh vào trong loài người; vì vậy Thánh Linh là sự “đi vào trong” của Con. Cha là nguồn sự sống, là chính sự sống. Vì Con là sự biểu lộ của Cha (1 Ti. 3:16), Ngài là sự biểu lộ của sự sống (1 Gi. 1:2). Và vì Linh là sự “đi vào trong” của Con nên Ngài là sự “đi vào trong” của sự sống. Từ ban đầu sự sống là Cha; trong Con, sự sống ấy được biểu lộ giữa vòng loài người; và như là Linh, sự sống ấy vào trong con người để con người có thể kinh nghiệm. Vì thế Linh đã trở nên Linh của sự sống. Vì Linh là Linh của sự sống nên con người có thể tiếp nhận sự sống qua Linh và khi con người đặt tâm trí mình vào Linh thì đó là sự sống (La. 8:6). Vì Linh là Linh của sự sống, khi con người vận dụng linh mình để đụng chạm Linh, con người “đụng chạm” sự sống. Khi con người tiếp xúc với Linh, con người tiếp xúc với sự sống và khi con người vâng phục Linh, con người kinh nghiệm sự sống.

Vậy, tóm lại, sự sống là Đức Chúa Trời Tam Nhất. Nhưng đối với chúng ta, sự sống không phải là Đức Chúa Trời Tam Nhất ở trên trời, nhưng là Đức Chúa Trời Tam Nhất đang tuôn đổ ra. Sự tuôn đổ của Đức Chúa Trời Tam Nhất có nghĩa là nội dung của Ngài, tức chính Ngài, trước hết đã tuôn đổ qua Đấng Christ, sau đó tuôn đổ ra như Linh để chúng ta tiếp nhận như sự sống. Thế nên khi chúng ta tiếp xúc với Đức Chúa Trời trong Đấng Christ như là Linh, chúng ta đụng chạm sự sống, vì sự sống là Đức Chúa Trời trong Đấng Christ là Linh.