Thông tin sách

Đấng Christ Bao Hàm Tất Cả

Tác giả: Witness Lee
Dịch từ bản tiếng Anh: Đấng Christ Bao Hàm Tất Cả
ISBN:
Mua sách tại:

Đang đọc: Chương 8

Tiếng ViệtTải về
Untitled Document

CHƯƠNG TÁM

SỰ TỐT LÀNH CỦA MIỀN ĐẤT – TRÙ PHÚ KHÔNG DÒ LƯỜNG ĐƯỢC (5)

KHOÁNG SẢN (2)

Đọc Kinh văn: Phục. 8:9; 33:25; Giê. 15:12; Khải. 2:27; 1:15; Mat. 28:18; Lu. 10:19; Mat. 16:18, 19; 18:17, 18; Êph. 6:11-17

Chúng ta đã thấy rõ sự trù phú của miền đất trước hết ở trong các dòng nước, thứ hai ở trong mọi loại thực vật và thảo mộc, thứ ba ở trong các đàn gia súc và bầy chiên cừu và thứ tư trong những hầm mỏ hay khoáng sản. Chúng ta hãy liệt kê chúng thành nhiều loại khác nhau:

1. Nước: những mạch nước, ngọn suối và dòng suối.

2. Thảo mộc và thực vật: lúa mì, lúa mạch, cây nho, cây vả, cây lựu, cây ô-liu.

3. Động vật: bò, chiên. (Sự kết hợp hai loại sự sống trên, tức là thực vật và động vật, sản sinh ra sữa và mật ong).

4. Khoáng sản hay hầm mỏ: các loại đá, những rặng núi, sắt, đồng.

Chúng ta đã thấy thế nào tất cả những sự trù phú này tương ứng với các giai đoạn khác nhau của đời sống thuộc linh. Những dòng nước sống thuộc về giai đoạn đầu tiên của đời sống thuộc linh chúng ta. Kinh nghiệm Đấng Christ trong giai đoạn thứ nhất, chúng ta cảm thấy Ngài chỉ là nước sống cho chúng ta. Sau đó, trong giai đoạn hai chúng ta có kinh nghiệm sâu xa hơn về Đấng Christ; chúng ta vui hưởng Đấng Christ một cách vững chắc hơn. Đấng Christ như là thức ăn đặc cho chúng ta; Ngài là điều gì hơn là nước. Nước chắc chắn tốt và cần thiết nhất, nhưng nước không phải là thức ăn cứng. Tôi không thể chỉ nhờ nước mà sống và lớn lên. Nếu anh em mời tôi ăn tối, anh em phải dọn cho tôi vài món ăn đặc, một ít lúa mì và một ít lúa mạch, v.v. Thật là kì diệu vì sau đó có phần liệt kê các loại thảo mộc và thực vật cuối cùng là cây ô-liu, tượng trưng cho Đấng Christ là Con Trai của dầu, là Đấng đầy dẫy Thánh Linh. Ngài dầm thấm Thánh Linh bên trong và bên ngoài, và chúng ta có thể vui hưởng Ngài như vậy. Chúng ta có thể đầy dẫy Thánh Linh và dầm thấm Thánh Linh. Khi được đầy dẫy Linh, chúng ta trưởng thành trong sự sống của Đấng Christ. Đấng Christ rất yêu dấu, rất ngọt ngào, rất giàu có đối với chúng ta y như sữa và mật ong.

Ngay sau kinh nghiệm phong phú như vậy về Đấng Christ, chúng ta đến hầm mỏ và các khoáng sản – các loại đá, những rặng núi, sắt và đồng. Đây là thứ tự của Thánh Linh. Thánh Linh xếp đặt tất cả những điều này theo một thứ tự như vậy để tương ứng với những giai đoạn của đời sống thuộc linh. Khi trưởng thành trong sự sống của Đấng Christ, chúng ta sẽ nhận biết có điều gì đó trong kinh nghiệm của mình là đá, núi, sắt và đồng.

Trong chương trước, chúng ta đã xem xét nhiều về các loại đá và những ngọn đồi. Chúng ta đã thấy rằng các loại đá tượng trưng cho các thánh đồ đã được cứu và được biến đổi, là vật liệu cho sự xây dựng nhà của Đức Chúa Trời. Không những chúng ta phải được cứu mà cũng cần được biến đổi thành những viên đá sống dành cho sự xây dựng của Đức Chúa Trời. Ban đầu chúng ta không phải là đá; chúng ta là những miếng đất sét. Nhưng khi chúng ta tiếp nhận Đấng Christ, Ngài ngự đến trong linh chúng ta và đang tiếp tục hành động để biến đổi chúng ta. Nhờ sự đổi mới của Thánh Linh, chúng ta đã được biến đổi từ một miếng đất sét nên một viên đá để có thể trở thành vật liệu cho sự xây dựng của Đức Chúa Trời.

Chúng ta cũng đã nhìn thấy các ngọn đồi và những rặng núi tượng trưng cho sự phục sinh và sự thăng thiên. Cùng với sự phục sinh và sự thăng thiên luôn luôn là uy quyền, vương quốc và vị Vua. Sự phục sinh là điều gì đó được dấy lên, được làm cho sống lại, sự thăng thiên là điều gì đó được tôn cao lên và cùng với sự tôn cao ấy là uy quyền thần thượng, sự cai trị thần thượng, vương quốc của Đức Chúa Trời với vị Vua. Đây là ý nghĩa của những ngọn núi và các ngọn đồi. Chúng ta đã thấy con đường duy nhất để đất sét được biến đổi thành đá là ở trong sự phục sinh. Chỉ trong sự sống phục sinh, Đấng Christ mới có thể biến đổi chúng ta. Trong sự sống thiên nhiên, chúng ta là miếng đất sét; nhưng trong sự sống phục sinh, chúng ta là viên đá. Những viên đá được sản xuất dùng cho sự xây dựng nhà Đức Chúa Trời, với uy quyền và sự cai trị thần thượng – tất cả đều là kết quả của sự phục sinh của Đấng Christ. Càng vui hưởng và kinh nghiệm Đấng Christ, chúng ta sẽ càng được biến đổi nhờ Thánh Linh với những yếu tố của sự sống Ngài. Khi ấy kiến ốc của Đức Chúa Trời và vương quốc Ngài sẽ xuất hiện.

SẮT VÀ ĐỒNG

Bây giờ chúng ta xét đến những điểm cuối cùng, đó là sắt và đồng. Tôi tin rằng anh em đã quen thuộc với trình tự trong thư Ê-phê-sô. Chương một nói về tất cả những phước hạnh chúng ta đã nhận được trong Đấng Christ. Sau đó, các chương hai, ba, bốn và năm tất cả đều liên hệ đến sự phong phú của Đấng Christ. Đây là quyển sách duy nhất, trong đó đề cập đến nhóm từ “sự phong phú không dò lường được của Đấng Christ” (3:8). Sau khi tường thuật về những sự phong phú này, chúng ta đến chương 6, là phần cuối của sách này. Tại đây chúng ta nhìn thấy cuộc xung đột, chiến tranh. Điểm cuối cùng trong sách Ê-phê-sô là cuộc chiến tranh thuộc linh. Vào lúc anh em đến chương 6 sách Ê-phê-sô trong kinh nghiệm thuộc linh, anh em đã vui hưởng dồi dào sự phong phú của Đấng Christ. Anh em đã kinh nghiệm Đấng Christ của chương một đến chương năm. Vì anh em đã vui hưởng Ngài đến một mức độ như vậy và vì nhu cầu xây dựng của Đức Chúa Trời và sự cai trị thần thượng, anh em phải tham gia cuộc chiến thuộc linh. Khi tiến đến điểm này, anh em sẽ có khả năng chiến đấu, sẽ đủ điều kiện để đánh trận và sẽ được trưởng thành trong sự sống của Đấng Christ. Trong kinh nghiệm về sự phong phú của Đấng Christ, anh em phải chiến đấu và anh em có thể chiến đấu.

Ngay sau khi được đem đến chiến trường trong chương này, chúng ta đọc thấy những từ ngữ sau đây: mũ bảo vệ (mão trụ), áo giáp, cái khiên (thuẫn), thanh gươm, v.v. Nói theo hình bóng, mũ bảo vệ được làm bằng gì? Và áo giáp được tạo nên từ vật liệu nào? Chắc chắn không phải chúng được cấu tạo bằng loại nguyên liệu mềm hoặc dễ vỡ. 1 Sa-mu-ên chương 17 thuật lại có một chiến sĩ khổng lồ được bao phủ bằng đồng. Đầu, ngực, hai đầu gối và đôi chân ông ta tất cả đều được phủ kín bằng đồng. Và thanh gươm ông dùng để chiến đấu được làm bằng sắt. Những chi tiết cuối cùng về sự phong phú của Đấng Christ là sắt và đồng đỏ hay đồng thau, vì giai đoạn cuối cùng trong kinh nghiệm của Cơ Đốc nhân là chiến tranh thuộc linh. Trong cuộc chiến ấy, chúng ta cần cả đồng lẫn sắt.

Đồng và sắt tượng trưng cho những yếu tố nào của Đấng Christ? Chúng ta được biết rằng Đấng Christ sẽ cai trị các quốc gia bằng một cây gậy sắt. Vì vậy, sắt tượng trưng cho uy quyền của Đấng Christ. Đấng Christ là Đấng đầy uy quyền trên cả vũ trụ. Tất cả uy quyền trên trời và dưới đất đã giao cho Ngài. Ngài đã được tôn cao lên các tầng trời, đến bên hữu Đức Chúa Trời và đã được làm Đầu trên tất cả mọi sự. Ngài có sắt. Cây gậy sắt ở trong tay Ngài. Điều này rất rõ ràng.

Thế thì đồng đỏ hay đồng thau tượng trưng cho khía cạnh nào của Đấng Christ? Đồng tượng trưng cho sự phán xét của Đấng Christ. Nhưng chúng ta phải nhận thấy rằng tất cả năng quyền phán xét và uy quyền phán xét của Ngài đều phát sinh từ những hoạn nạn mà Ngài đã chịu. Khi còn sống trên đất này, Ngài đã trải qua tất cả mọi loại thử nghiệm và chịu đựng mọi loại hoạn nạn. Chân Ngài giống như đồng đánh bóng, đã luyện trong lò lửa. Đôi chân tượng trưng cho điều gì? Chân tượng trưng cho sự bước đi, cho đời sống trên đất. Bước đi và đời sống trên đất của Chúa đã được tinh luyện, đánh bóng, thử nghiệm và kiểm tra bởi Đức Chúa Trời. Bước đi và đời sống ấy cũng được thử nghiệm bởi kẻ thù và bởi loài người. Nhờ tất cả những thử nghiệm này, đời sống và bước đi của Chúa đã được chứng nghiệm và trở nên trọn vẹn, sáng chói và chiếu sáng. Nhờ điều này, Ngài hội đủ điều kiện. Ngài đã có đủ tư cách để phán xét những người khác, vì trước hết Ngài đã bị thử nghiệm, đoán xét và tinh luyện. Không những Ngài đã được trang bị bằng đồng, mà còn bằng đồng tinh luyện và chiếu sáng. Ngài có cơ sở, có quyền để phán xét.

ÁP DỤNG ĐỒNG

Làm thế nào chúng ta có thể áp dụng điều này? Khi anh em đang theo Chúa, đang hầu việc Ngài và có thể đang khi anh em đi đến một buổi nhóm để cung ứng [Lời Chúa], một ý tưởng dơ bẩn và tội lỗi xen vào tâm trí mình. Anh em phải làm gì vào giây phút đó? Vâng, anh em xin Chúa bao phủ mình với huyết quý giá của Ngài và bao phủ tâm trí mình bằng chính Ngài. Nhưng anh em có nhận biết điều này là gì không? Đây là mũ bảo vệ (mão trụ) làm bằng đồng. Anh em nhận biết rằng Chúa là Đấng hoàn hảo, là Đấng chiếu sáng, Đấng đã được thử nghiệm và được chứng nghiệm. Lúc ấy, trong đức tin anh em vận dụng linh mình và nói với kẻ thù rằng: “Hỡi Sa-tan, ta dơ bẩn, ta tội lỗi; nhưng ngợi khen Chúa của ta, Ngài là Đấng hoàn hảo, Ngài là Đấng đã chịu thử nghiệm và được chứng nghiệm, và Ngài là sự che phủ của ta, Ngài là mũ bảo vệ đầu ta!” Anh em có thể vận dụng linh mình, nhờ đức tin áp dụng Đấng Christ hoàn hảo đã được thử nghiệm và chứng nghiệm làm mũ bảo vệ đầu anh em.

Anh em có những kinh nghiệm như vậy không? Tôi tin anh em có, nhưng anh em không hiểu rõ những kinh nghiệm ấy. Anh em phải học tập làm thế nào áp dụng Đấng Christ theo cách này với một tấm lòng được soi sáng.

Tôi biết sự hành động quỷ quyệt của kẻ thù. Hơn ba mươi năm về trước, khi còn là một thanh niên, nhờ ân điển Chúa tôi yêu mến Ngài rất tha thiết. Mỗi sáng sớm, tôi leo lên một ngọn núi để hát thánh ca, đọc Kinh Thánh và cầu nguyện, nhiều lần đổ nước mắt trong tình yêu và sự vui mừng. Ôi, sự tương giao rất là ngọt ngào, và sự hiện diện của Chúa thật là đầy dẫy biết bao! Nhưng khi xuống núi, đủ mọi loại tư tưởng xen vào trong tâm trí của tôi. Sáng nào cũng như vậy. Lúc đầu tôi nghĩ rằng mình có điều gì sai quấy rồi. Tôi xưng tội với Chúa và xin Ngài tha thứ. Nhưng, ngợi khen Chúa, chỉ sau ít ngày, tôi được sáng tỏ. Tôi nói: “Không! Điều này không phải của tôi. Tôi yêu Chúa rất nhiều, tôi đọc Lời Ngài và cầu nguyện, tôi đã có được mối tương giao tuyệt vời với Chúa, làm thế nào những tư tưởng ấy lại có thể ra từ tôi? Chúng phải đến từ kẻ thù”. Anh em biết tôi đã làm gì không? Tôi đã cho kẻ thù một quả đấm. Đó là cách tôi đã đánh trận.

Sau ít lâu, tôi học biết rằng có một cái mũ bảo vệ đầu mình, và cái mũ bảo vệ ấy là một phần trong bộ áo giáp của Đức Chúa Trời. Từ lúc ấy tôi học tập bài học này. Bất cứ khi nào những ý tưởng đó đến quấy rối mình, tôi nói: “Chúa ơi, xin bao phủ con bằng chiếc mũ bảo vệ của Ngài. Ha-lê-lu-gia! Ngài là Đấng chiến thắng! Huyết quý giá của Ngài là huyết đắc thắng! Chúa ơi, xin bao phủ con! Chúa ơi, con ngợi khen Ngài!” Tôi đã chiến thắng! Về sau tôi hiểu rõ vì sao Chúa có thể là sự bao phủ hiệu quả cho tôi. Vì Ngài là Đấng đã được thử nghiệm và chứng nghiệm không những chỉ bởi Đức Chúa Trời, mà cũng bởi kẻ thù và toàn thể nhân loại, và vì Ngài đã bước ra một cách hoàn hảo, sáng chói và chiếu sáng nên Ngài là đồng, đồng đã đánh bóng; Ngài có khả năng, sức mạnh, phẩm chất và cơ sở để chịu đựng được mọi sự tấn công. Bất cứ khi nào gặp Đấng hoàn hảo này, kẻ thù liền chạy trốn. Đừng bao giờ tự mình đánh trận, đó không phải là việc của anh em. Chiến trận này thuộc về Chúa.

Khi còn rất trẻ, tôi đã nghe một câu chuyện mà tôi không bao giờ quên. Câu chuyện ấy rất là hữu ích. Cha của một cô bé kia có một người bạn trong Chúa. Một ngày nọ, người bạn này đến thăm cha của cô bé ấy và tương giao vài điều. Cô bé lắng nghe họ tương giao. Người đàn ông này đang rất bối rối. Ông kể cho cha cô bé nghe thế nào ông liên tục bị ma quỷ đánh bại. Sau một lúc lâu, không thể kiềm chế được nữa, cô bé gái kêu lên: “Thưa bác, cháu không bao giờ bị kẻ thù đánh bại! Bác lớn hơn cháu nhiều, nhưng bác luôn thua trận còn cháu luôn luôn thắng trận!” Bạn cha cô bé nói: “Ồ, cháu nói vậy nghĩa là gì?” Ông quay sang ngạc nhiên nhìn cô bé, rồi hỏi: “Cháu hãy kể cho bác nghe làm sao cháu thắng trận được?” Cô bé trả lời: “Dạ, dễ dàng lắm! Khi kẻ thù đến với cháu và gõ cửa nhà, cháu liền hỏi hắn: ‘Ông là ai?’ Hắn nói: ‘Ta là Sa-tan đây!’ Khi ấy cháu trả lời: ‘Được rồi, hãy chờ đó! Ta sẽ gọi Chúa Jesus!’ Rồi cháu kêu Chúa. Thế là kẻ thù nói: ‘Thôi đừng bận tâm nữa; ta sẽ chạy đi ngay!’ Và hắn chạy mất. Đó là cách của cháu. Thật rất dễ thắng trận.

Tôi không rõ chuyện này có thật hay không, nhưng tôi biết chắc một điều là nếu anh em cố gắng tự mình đánh trận, anh em chắc chắn sẽ thua trận. Nhưng bất cứ khi nào anh em ra trận với Đấng Christ và vận dụng đức tin để áp dụng Ngài, hầu như anh em chắc chắn sẽ thắng trận. Đấng Christ là Đấng đã được thử nghiệm, là Đấng đã được chứng nghiệm. Ngài là sự bao phủ của anh em. Kẻ thù không thể nói gì với Ngài và không thể làm gì được Ngài. Hãy học tập áp dụng Ngài làm sự bao phủ của anh em.

Chúa đã được thử nghiệm kĩ lưỡng. Bây giờ Ngài là Đấng có đủ điều kiện để phán xét những người khác. Ngài có đồng; Ngài có sự bao phủ.

ÁP DỤNG SẮT

Bây giờ, còn về uy quyền, về sắt thì thế nào? Chúa nói rằng tất cả uy quyền trên trời dưới đất đã giao cho Ngài. Nhưng câu chuyện đến đây chưa phải là chấm dứt. Chúa cũng cho chúng ta biết rằng Ngài ban uy quyền này cho chúng ta. Anh chị em ơi, anh chị em có biết rằng mình có quyền tuyên bố mà tiếp nhận uy quyền của Chúa không? Anh chị em có một điều trỗi hơn quyền năng; anh chị em có uy quyền! Anh chị em có biết uy quyền và quyền năng khác nhau như thế nào không?

Chúng tôi xin minh họa điều này. Anh em có một chiếc xe hơi. Và với chiếc xe hơi đó anh em có năng lực (quyền năng). Giả sử bây giờ anh em gặp một cảnh sát giao thông trên đường đang điều khiển xe cộ lưu thông với cái còi của mình. Dầu chỉ là một viên cảnh sát giao thông nhỏ bé, nhưng khi ông đứng đó và giơ tay lên, tất cả xe cộ phải dừng lại. Đó là điều gì? Đó là uy quyền, thẩm quyền của chính phủ. Người cảnh sát nhỏ bé đó đại diện cho chính quyền. Anh em phải tuân lệnh ông ấy. Dầu anh em có xe hơi loại nào, hoặc chiếc xe đó mạnh như thế nào, điều đó không quan trọng. Anh em phải dừng lại! Dầu anh em có xe hơi, xe vận tải, hay xe buýt, điều đó không thành vấn đề. Khi ông ấy nói: “Ngừng lại!” anh em phải dừng! Đem so sánh năng lực (quyền năng) của người cảnh sát giao thông ấy với năng lực của tất cả xe cộ, hoặc ngay cả với chỉ một chiếc xe hơi thôi cũng đã là yếu hơn nhiều; thật ra năng lực của ông ấy hầu như là con số không. Nhưng ông có một điều mà bạn và chiếc xe hơi mạnh mẽ của mình không có, đó là uy quyền. Khi ông ấy ra lệnh: “Ngừng lại!”, mọi người phải dừng lại! Uy quyền của ông ấy vượt trên năng lực của anh em.

Bất kể kẻ thù có mạnh mẽ như thế nào, cùng lắm là hắn có quyền năng. Còn chúng ta có uy quyền. Chúng ta có uy quyền của Đấng làm Đầu cả vũ trụ. Người cảnh sát giao thông nhỏ bé đại diện cho chính quyền thành phố, nhưng chúng ta đại diện cho Vua của vũ trụ này! Anh chị em ơi, anh chị em có vui thoả với uy quyền này không? Tôi e rằng khi nan đề đến, anh em dễ dàng quên ngay uy quyền ấy và cư xử như một kẻ ăn mày đáng thương. Anh em quên mất rằng mình đang đại diện cho Đấng Christ, chứ không phải cho ai khác mà là chính Ngài! Uy quyền đã giao cho Đấng Christ cũng đã được ủy thác cho anh em. Chúa nói rằng Ngài đã giao cho chúng ta uy quyền thắng hơn tất cả năng quyền của kẻ thù. Ôi, sự cứu rỗi này lạ lùng biết bao! Ôi, nguyện chúng ta nhận thức và kinh nghiệm điều đó! Hãy cố gắng áp dụng uy quyền Đấng Christ đã ủy thác cho anh em.

Viên cảnh sát giao thông nhỏ bé đứng đó có thẩm quyền chận đứng tất cả dòng xe cộ đang lưu thông. Nhưng nếu tôi đến đó và ra lệnh: “Ngừng lại!”, rất có thể tôi sẽ mất mạng. Tôi không có cơ sở; tôi không có bộ đồng phục. Đừng nghĩ rằng chỉ vì mình là một Cơ Đốc nhân, anh em có thể thi hành uy quyền trên kẻ thù. Anh em có uy quyền, nhưng có một nan đề. Anh em có đang sống trong Đấng Christ không? Anh em có đang sống trong sự phục sinh không? Người cảnh sát giao thông nhỏ bé có thể đứng đó ngày hôm nay và đưa ra tất cả các hiệu lệnh: bất cứ điều gì ông buộc thì phải bị buộc; bất cứ điều gì ông mở thì được mở. Nhưng nếu ngày mai cũng con người ấy ra đứng tại đó, nhưng lại không mặc đồng phục cảnh sát, ông không thể làm gì được; không ai sẽ tuân theo sự hướng dẫn của ông và ông có nguy cơ mất mạng. Khi ông mặc đồng phục, xe cộ lưu thông sẽ vâng phục ông; nhưng khi cởi bộ đồng phục ra, ông không có nghĩa lí gì để hướng dẫn xe cộ lưu thông và không còn thích hợp với công tác ấy nữa. Anh em là một Cơ Đốc nhân, nhưng anh em đang đứng ở đâu? Anh em đang sống ở đâu? Anh em đang bước đi ở đâu? Anh em đang bước đi trong Đấng Christ hay đang bước đi trong sự sống thiên nhiên của mình? Nếu anh em ở trong chính mình, ở trong sự sống thiên nhiên của mình, anh em không còn có nền tảng, anh em không còn mặc đồng phục và không còn uy quyền nữa.

Vào thời Phao-lô, ông đã đuổi ra nhiều ác linh (Công. 16:18; 19:12). Ông nói thẳng với những ác linh và trong danh của Chúa Jesus ra lệnh cho chúng lìa khỏi. Nhưng anh em nhớ thế nào những người kia, là bảy con trai của Sê-va, đã nỗ lực làm cùng một việc trong cùng một danh giống như vậy. Những ác linh thay vì lìa khỏi lại vồ lấy họ và hành hung đến nỗi họ phải chạy trốn trần truồng, đầy thương tích (Công. 19:13-16). Họ không có nền tảng; họ không có uy quyền. Những ác linh biết Phao-lô và vâng phục ông, nhưng chúng không vâng phục những người đó. Uy quyền tùy thuộc vào con người.

Chúng ta phải nhận biết sắt đến từ đâu. Nó ra từ đá. Và đá ở đâu? Đá ở trong những rặng núi; đá ở trong sự phục sinh. Khi anh em vẫn còn ở trong vị thế của một miếng đất sét, không bao giờ anh em có thể công bố uy quyền được. Là một người thiên nhiên thuộc đất sét, anh em không có nền tảng, không có quyền; anh em không có sắt trong mình. Nhưng khi anh em là một viên đá, sống trong Đấng Christ, sống trong sự phục sinh, tự động anh em có uy quyền. Anh em không cần phải xin; anh em có thể chỉ tuyên bố và áp dụng uy quyền ấy. Anh em có thể nói rằng: “Tôi đang sống trong Đấng Christ; tôi có uy quyền của các tầng trời và tôi sẽ dùng nó!” Tôi xin nói với anh em là điều ấy thật sự hiệu quả.

Chúa phán với chúng ta rằng: “Hễ điều gì các ngươi buộc dưới đất thì cũng bị buộc ở trên trời, và điều gì các ngươi mở ở dưới đất thì cũng được mở ở trên trời” (Mat. 18:18). Đây là uy quyền. Nhưng, xin nhớ rằng anh em phải ở trong sự sống phục sinh; anh em phải có cơ sở phục sinh. Đây là điều liên hệ đến sự phục sinh. Khi ấy chúng ta có vương quốc, chúng ta có các ngọn đồi. Đây là phương cách mà vương quốc được hình thành. Vì nhận biết sự phán xét và uy quyền của Đấng Christ, chúng ta có thể thi hành sự phán xét và uy quyền của Đấng Christ. Những đồi núi, vương quốc, sự cai trị thần thượng và uy quyền của Đức Chúa Trời đều ở với chúng ta.

Phục Truyền Luật Lệ Kí 33:25 cho chúng ta biết rằng những then cổng được làm bằng sắt và đồng. Những cánh cổng này để bảo vệ, phòng thủ và che chở chúng ta. Nếu chúng ta có thể vận dụng uy quyền và sự phán xét của Chúa, chúng ta sẽ được an ninh và bảo đảm. Những cánh cửa của chúng ta sẽ được gài then bằng uy quyền và sự phán xét của Chúa. Những tín đồ biết được phần nào về sự vận dụng uy quyền của Đấng Christ là những người được an ninh và bảo đảm hơn hết. Họ có sức mạnh vì có uy quyền; nên họ được an ninh và bảo đảm, và vì vậy họ được an nghỉ.

Sự kiến tạo của Đức Chúa Trời luôn luôn được xây dựng với loại Cơ Đốc nhân này. Họ không những chỉ là vật liệu để xây cất, không những chỉ là những viên đá để xây nhà, mà là (chính) căn nhà được xây cất lại với nhau. Uy quyền của Đức Chúa Trời, sự cai trị thần thượng ở với loại Cơ Đốc nhân này; vì vậy, vương quốc của Đức Chúa Trời, những rặng núi hay ngọn đồi ở với họ. Dĩ nhiên, chúng ta phải tăng trưởng dần dần từ giai đoạn một qua giai đoạn hai, sang giai đoạn ba và đến giai đoạn bốn. Chúng ta phải học tập cách áp dụng Đấng Christ để vui hưởng Ngài trong giai đoạn thứ nhất như nước sống. Chúng ta cũng phải học tập áp dụng Ngài trong giai đoạn hai là thức ăn đặc. Chúng ta phải học tập vui hưởng Ngài đến mức Ngài trở nên ngọt ngào và phong phú đối với chúng ta như sữa và mật ong suốt ngày. Khi ấy chúng ta sẽ trưởng thành. Chúng ta sẽ tiến đến mức độ có được nền tảng tuyên bố mà tiếp nhận uy quyền và sự phán xét của Chúa.

Khi có uy quyền, chúng ta không cần phải đối phó với quá nhiều điều. Ngay cả cầu nguyện cho nhiều vấn đề cũng không cần thiết. Chúng ta có quyền thi hành uy quyền trên những điều ấy. Khi xe cộ tiến đến gần người cảnh sát giao thông, ông có cần phải điện thoại cho vị thị-trưởng yêu cầu ông ấy làm gì để chận đứng xe cộ lại không? Thật là khôi hài! Viên cảnh sát đã được ủy quyền để làm việc đó rồi. Y như vậy, chúng ta không cần kêu Chúa giúp đỡ. Chúng ta có thể và chỉ phải đứng trên nền tảng của mình mà vận dụng uy quyền của chúng ta.

Nhưng tôi xin nhắc lại chúng ta không thể thực hiện điều này mà không có mức độ trưởng thành thuộc linh nào đó. sứ đồ Phao-lô chắc chắn có nền tảng để tuyên bố mà tiếp nhận uy quyền. Khi một nan đề đã dấy lên liên quan đến một anh em trong Hội thánh tại Cô-rin-tô và vị sứ đồ không thể chịu đựng được nữa, ông bảo họ rằng trong danh Chúa Jesus ông đoán xét và giao người đó vào tay Sa-tan (1 Cô. 5:3-5). Ông đã vận dụng quyền của mình, ông đã thi hành uy quyền. Nếu chúng ta muốn hành động giống như vậy, chúng ta phải trưởng thành trong sự sống giống Phao-lô.

Các anh chị em ơi, chúng ta phải ngửa trông Chúa để hằng ngày chúng ta có thể học tập được cách áp dụng một Đấng Christ bao-hàm-tất-cả như vậy với sự phong phú không dò lường được của Ngài. Chúng ta phải kinh nghiệm Ngài trọn con đường từ nước hằng sống đến sắt và đồng.

Có nhiều điều nữa về sự phong phú của Đấng Christ. Tôi chỉ có thể chia sẻ cho anh em vài lời gợi ý trong những chương này. Chúng ta đã đọc phân đoạn Kinh Thánh trong Ê-xê-chi-ên 34:29: “Ta sẽ trồng cho họ một cây danh tiếng”. Đấng Christ là một cây danh tiếng – chúng ta không biết tên cây này. Đấng Christ lại là một loại cây đặc biệt khác nữa. Ô, Đấng Christ cực kì phong phú! Chúng ta không bao giờ có thể làm cho Ngài cạn kiệt. Cũng có những loại cây khác trong Kinh Thánh tượng trưng cho Đấng Christ. Chương thứ hai trong sách Nhã Ca nói về cây táo. Tuy nhiên, đây không phải là một cách dịch chính xác. Một cách dịch chính xác hơn cho biết đây là một loại cây cam. Đấng Christ là một cây cam. Có rất nhiều loại cây tượng trưng cho Đấng Christ và khải thị nhiều khía cạnh khác nhau về sự phong phú của Ngài để chúng ta kinh nghiệm. Xuất Ai Cập Kí chương 30 liệt kê tên những cây mà dầu xức và hương liệu được chế tạo từ đó, ấy là một-dược (nhựa trầm hương), nhục quế (đan quế vị ngọt), xương bồ (quế bì) và dầu ô-liu (cc. 23-24), cũng như tô hợp hương, loa yểm hương, phong tử hương – là tất cả những hương liệu ngọt ngào – cùng với thanh nhũ hương nguyên chất (c. 34). Những cây này rất có ý nghĩa và vô cùng ngọt ngào. Ôi, thật là phong phú! Ô, sự phong phú ấy thật là vô tận!

Miền đất này thật là miền đất tốt lành, một miền đất cực kì tốt lành. Miền đất ấy đặc biệt tốt lành trong sự phong phú không thể dò lường được. Mảnh đất này thật giàu có biết bao! Đây là hình bóng về Đấng Christ bao-hàm-tất-cả. Chúng ta hãy cố gắng kinh nghiệm, vui hưởng và áp dụng một Đấng vinh hiển, bao-hàm-tất-cả như vậy. Nguyện Ngài nhân từ đối với chúng ta.

<