Thông tin sách

Đấng Christ Bao Hàm Tất Cả

Tác giả: Witness Lee
Dịch từ bản tiếng Anh: Đấng Christ Bao Hàm Tất Cả
ISBN:
Mua sách tại:

Đang đọc: Chương 7

Tiếng ViệtTải về
Untitled Document

CHƯƠNG BẢY

SỰ TỐT LÀNH CỦA MIỀN ĐẤT – TRÙ PHÚ KHÔNG DÒ LƯỜNG ĐƯỢC (4)

KHOÁNG SẢN (1)

Miền đất ấy không chỉ phong phú về nước và thực phẩm, nhưng cũng giàu có về khoáng sản nữa. Xin chúng ta đọc:

Phục Truyền Luật Lệ Kí 8:9: “... đá của miền đất ấy là sắt, và từ trong núi ngươi sẽ đào ra đồng”.

Xin hãy lưu ý, ở đây sắt được đặt chung với đá, và đồng chung với núi đồi. Điều này có nghĩa là sắt có điều gì đó liên quan với đá và đồng có điều gì đó liên quan với đồi hay núi.

Sáng Thế Kí 4:22: “... người rèn đủ thứ khí giới bén bằng đồng và bằng sắt”.

Trong Kinh Thánh Cựu Ước, từ ngữ đồng thau và đồng đỏ được dùng thay đổi cho nhau để chỉ về cùng một kim loại. Ở đây đồng và sắt có liên quan đến những thứ khí giới sắc bén.

Phục Truyền Luật Lệ Kí 33:25: “Những then cửa người sẽ bằng sắt và bằng đồng; các ngày ngươi bao nhiêu, sức mạnh ngươi bấy nhiêu”.

Ở đây đồng và sắt có liên quan đến những then cửa và sức mạnh. Phần ghi chú trong bản Kinh Thánh American Standard đưa ra từ “an nghỉ” hay “an toàn” thay cho từ sức mạnh trong câu này. Thật ra chữ an toàn tốt hơn. “Các ngày ngươi bao nhiêu, sự an toàn của ngươi bấy nhiêu”. Như vậy, sắt và đồng có liên quan đến sự an toàn. Nếu anh em có sức mạnh, anh em sẽ được an toàn; và nếu có sự an toàn, anh em sẽ được an nghỉ.

Giê-rê-mi 15:2: “Sắt và đồng của phương bắc, người ta há có thể bẻ gãy được sao?”

Câu Kinh Thánh này cho thấy sức mạnh của sắt và đồng. Nghĩa là không ai bẻ gãy được sắt và đồng.

1 Sa-mu-ên 17:5-7: “Người đội mũ đồng trên đầu, mặc áo giáp choàng bằng đồng, nặng năm ngàn siếc lơ đồng và những ủng đồng, sau lưng đeo một cây lao đồng. Cán của cây lao hắn như cây trục của thợ dệt cửi và mũi của cây lao này nặng sáu trăm siếc lơ sắt...”.

Chiến sĩ khổng lồ này được bao phủ từ đầu đến chân bằng đồng và vũ khí của hắn bằng sắt. Chính hắn được bao phủ bằng đồng, còn vũ khí để đánh trận thì bằng sắt.

Khải Thị 1:15: “Chân người giống như đồng đánh bóng đã luyện trong lò...”.

Thi Thiên 2:9: “Con sẽ dùng cây gậy sắt mà đập bể chúng nó; Con sẽ làm vỡ nát chúng nó khác nào bình gốm”.

Trong Khải Thị chương một, đồng liên quan đến đôi chân của Đấng Christ đắc thắng và phán xét: chân Ngài giống như đồng đánh bóng. Và trong Thi Thiên thứ hai, sắt liên quan đến cây gậy (trượng) mà Chúa dùng để cai trị các nước.

Ma-thi-ơ 5:14: “Các ngươi là sự sáng của thế giới. Thành phố nào lập trên núi thì không thể che khuất được”.

Thi Thiên 2:6: “Dầu vậy, ta đã lập vua ta trên Si-ôn là núi thánh ta”.

Trong Ma-thi-ơ chương 5, thành phố liên quan đến ngọn đồi; và trong Thi Thiên chương 2, núi Si-ôn liên quan đến Đấng chịu xức dầu.

1 Phi-e-rơ 2:4, 5: “Hãy đến cùng Ngài là viên đá sống, thật bị người ta loại ra, nhưng đối với Đức Chúa Trời thì được lựa chọn và quý trọng; anh em cũng như đá sống được xây nên nhà thuộc linh, làm chức tế lễ thánh, để dâng linh tế [sinh tế thuộc linh] nhờ Jesus Christ được Đức Chúa Trời vui nhận”.

Ở đây, chúng ta được biết Chúa là đá sống và chúng ta cũng là đá sống. Tất cả đá sống này là để xây dựng nhà thuộc linh cho Đức Chúa Trời.

Ê-xê-chi-ên 37:22: “Và ta sẽ hiệp chúng nó lại như chỉ một dân tộc trong đất ấy, trên núi của Israel; chỉ một vua sẽ cai trị tất cả chúng nó...”.

Trong câu này chúng ta thấy quốc gia và vị vua có liên quan đến núi. Chúa phán Ngài sẽ làm cho họ thành một quốc gia không chỉ trong miền đất ấy, nhưng cũng trên các núi của Israel, các núi của miền đất này.

Thi Thiên 87:1: “Nền của Ngài đặt trên các núi thánh”.

Ở đây là nền của tòa nhà liên quan đến các núi.

Thi Thiên 48:1, 2: “Đức Giê-hô-va là rất lớn, rất đáng được ca ngợi, trong thành của Đức Chúa Trời chúng ta, tại trên núi thánh Ngài. Núi Si-ôn đẹp đẽ, nổi lên về phía bắc, là thành của Vua cao cả và là sự vui vẻ của cả thế giới”.

Ở đây chúng ta nhận thấy thành của Đức Chúa Trời liên quan đến núi thánh và thành phố của Vua lớn liên quan đến núi Si-ôn.

Có nhiều ý nghĩa thuộc linh trong tất cả những sự liên hệ này. Có tất cả bốn điều: đá, đồi hay núi, sắt và đồng. Đá dùng để xây nhà và đồi hay núi dành cho thành phố là trung tâm của quốc gia, trung tâm của vương quốc. Còn sắt và đồng là nguyên liệu để chế tạo vũ khí.

BỐN LOẠI TRÙ PHÚ

Chúng ta đã thấy miền đất này trù phú trước hết là về nước, thứ hai về thực vật, thứ ba về động vật và cuối cùng về hầm mỏ hay khoáng sản. Có bốn loại. Chúng ta hãy xem xét thứ tự của chúng, điều đó rất có ý nghĩa và rất thuộc linh.

Chúng ta phải có nước trước, nếu không cây cỏ không thể mọc được. Không có nước, cây cối và rau cỏ không thể tồn tại và không thể phát triển. Như vậy nước đem đến thực vật và cây cỏ.

Vào năm 1958, chúng tôi đặt chân đến miền đất mà chúng ta đang nói đến, là đất Palestin ngày nay. Sau khi ở lại Giê-ru-sa-lem vài ngày, chúng tôi đến xem Giê-ri-cô, thành phố bị rủa sả. Giê-ru-sa-lem được xây trên núi, trên mực nước biển từ chín trăm mét đến một ngàn hai trăm mét, và thung lũng Giê-ri-cô, nơi có Biển Chết, nằm dưới mực nước biển khoảng từ một trăm tám mươi đến hai trăm mười mét. Như vậy, từ Giê-ru-sa-lem đến “thung lũng chết” Giê-ri-cô chúng tôi đi xuống, xuống, xuống khoảng ba giờ lái xe. Khi chúng tôi đến đáy thung lũng, ở đó giống như một lò lửa. Ôi, thật là nóng! Và không có một chút gió nào! Đó là một đồng vắng trơ trọi và nóng bỏng – chỉ có sức nóng và bụi bặm. Chúng tôi liền đến xem tàn tích của thành phố cổ Giê-ri-cô nằm giữa cảnh tượng tiêu điều và buồn tẻ ấy, và trước sự thích thú của chúng tôi, ngay bên ngoài thành phố là nước, một suối nước. Đây chính là nước đã được tiên tri Ê-li-sê chữa lành, vì vậy chúng tôi rất thích thú được nhìn thấy nó. Một dòng suối ở trước mắt chúng tôi, một ngọn suối đang sôi trào, và một dòng suối đang tuôn chảy. Dõi mắt nhìn theo dòng nước, từ xa chúng tôi có thể thấy giữa thung lũng hoang dại là một vùng cỏ xanh, cây kè và nhiều loại cây khác, trông thật đẹp mắt. Anh em biết không, có mạch nước, ngọn suối và một dòng suối tuôn chảy và kế đến là một miền đất xanh tươi.

Thánh Linh sắp đặt trước hết là nước. Mạch nước, ngọn suối và dòng suối đem đến mọi loại cây cỏ và thực vật.

Vậy thì súc vật ăn gì? Chúng ăn rau cỏ, chúng ăn sự sống thực vật. Như vậy anh em thấy thứ tự: trước hết là nước, sau đó đến thực vật, rồi đến động vật. Sau ba điều này, Thánh Linh quay qua một điều khác: đá và núi, từ đó có sắt và đồng.

Thưa các anh chị em, chúng ta cần phải ghi khắc thứ tự này sâu trong lòng. Thứ tự này tương ứng một trăm phần trăm với các giai đoạn của đời sống thuộc linh.

CÁC GIAI ĐOẠN CỦA ĐỜI SỐNG THUỘC LINH

Trong giai đoạn đầu của đời sống thuộc linh, chúng ta kinh nghiệm Đấng Christ như nước sống. Chúa Jesus phán: “Nếu người nào khát, hãy đến cùng Ta mà uống” (Gi. 7:37). Đây là phúc âm dành cho tội nhân. Hãy đến và uống thì anh em sẽ được đầy dẫy, sẽ được đã khát. Khi đến với Chúa, chúng ta kinh nghiệm Ngài là nước sống, là dòng suối sống. Bằng cách tiếp tục ở trong kinh nghiệm này, chúng ta sẽ tiến xa hơn. Chúng ta được biết từ ngai Đức Chúa Trời và Chiên Con, có một dòng nước sống tuôn chảy ra, và cây sự sống mọc trên dòng sông này. Nước sự sống cung ứng Đấng Christ là thức ăn của chúng ta. Bằng cách kinh nghiệm Đấng Christ như nước sự sống, anh em sẽ thấy từ dòng sông này mọc lên nhiều loại thảo mộc khác nhau; anh em kinh nghiệm Đấng Christ như nguồn cung cấp thực phẩm cho chúng ta. Cùng với dòng nước sự sống, có bánh sự sống, thực phẩm sự sống. Điều này nghĩa là không những anh em kinh nghiệm những dòng nước, mà cũng kinh nghiệm sự cung cấp Đấng Christ như những loại thực phẩm khác nhau. Tất cả những loại thực phẩm này sẽ đưa anh em đến chỗ trưởng thành; chúng sẽ đưa anh em đến tình trạng đầy dẫy Thánh Linh. Anh em sẽ là một cây ô-liu trước mặt Chúa, một con trai của dầu.

Ở đây anh em được trưởng thành. Kinh nghiệm của anh em về Đấng Christ thật phong phú và ngọt ngào như sữa và mật ong. Mật ong là gì? Mật ong là chất bổ dưỡng nhất của toàn bộ sự sống thực vật. Và sữa là gì? Sữa là chất bổ dưỡng nhất của toàn bộ cả sự sống động vật. Sữa và mật ong là chất bổ dưỡng của mọi nguồn cung ứng thực phẩm cho con người. Thỉnh thoảng trong lúc linh mình yếu đuối và được nếm Đấng Christ một chút, anh em cảm biết Ngài phong phú và ngọt ngào biết bao. Anh em vui hưởng Ngài chút ít như sữa và mật ong. Nhưng khi anh em trưởng thành trong sự sống Đấng Christ, Ngài sẽ như sữa và mật ong cho anh em suốt cả ngày. Khi đến tiếp nhận Ngài lần đầu, anh em cảm thấy dường như mình uống nước sống, nhưng khi đã trưởng thành trong Đấng Christ, hằng ngày, anh em cảm thấy dường như mình uống sữa và mật ong. Ngài thật ngọt ngào và phong phú đối với anh em. Dĩ nhiên nước sự sống cũng bao hàm trong sữa và mật ong, nhưng những thức uống này vô cùng phong phú hơn nước.

Lần đầu tiên đến Mĩ, tôi có một ấn tượng rất sâu xa. Tôi khát nước và xin anh em đang ở chung cho tôi một chút gì để uống. Tôi hỏi anh ấy có một bình trà không, anh đáp rất tiếc anh không có. Tôi kêu lên: “Xứ Mĩ nghèo vậy sao? Một bình trà mà anh cũng không có sao! Ở xứ tôi, chúng tôi có đủ mọi loại bình trà lớn nhỏ”. Khi tôi hỏi một phích (bình thủy) nước. Anh đáp anh cũng không có. Vì sao vậy? Tôi tự nhủ. Rồi trước sự ngạc nhiên của tôi, anh cho tôi một tách sữa, anh nói: “Anh ơi, ở Mĩ, chúng tôi uống sữa thay nước. Mỗi ngày, sáng, trưa và tối chúng tôi đều uống sữa”. Lời anh nói để lại một ấn tượng trong lòng tôi. Tôi nói: “Ở đất nước này các anh giàu có quá! Các anh giàu đến nỗi uống sữa thay nước!”

Kinh nghiệm đầu tiên về Đấng Christ là nước sống, nhưng sau khi lớn lên trong Ngài và trưởng thành trong sự sống, đến một lúc nào đó Đấng Christ không chỉ là nước sống mà còn là sữa và mật ong tuôn tràn. Anh em cần phải chú ý đến thứ tự này. Thánh Linh đặt mật ong ở cuối danh sách thực vật và Ngài đặt sữa sau bầy gia súc và đàn dê cừu, tức là động vật. Điều này có nghĩa là nếu vui hưởng Đấng Christ như sự sống thực vật đến một mức độ nào đó, anh em sẽ vui hưởng Ngài như mật ong. Và nếu vui hưởng Ngài như động vật đến một mức độ nào đó, anh em sẽ cảm thấy Ngài y như sữa. Ngài sẽ rất bổ dưỡng và ngọt ngào đối với anh em. Điều này có nghĩa là anh em đã trưởng thành một phần nào.

Bây giờ, chúng ta đến giai đoạn cuối cùng tức là giai đoạn khoáng sản. Chúng ta đến giai đoạn có liên quan đến đá, núi, sắt và đồng. Những điều này để làm gì? Chúng dành cho việc xây dựng, dành cho vương quốc, cho chiến trận và cho sự an ninh. Bất cứ khi nào có một sự sống trưởng thành trong các Cơ Đốc nhân việc xây dựng nhà Đức Chúa Trời được tiến hành và các chiến trận thuộc linh sẽ diễn ra. Nói cách khác, khi có những Cơ Đốc nhân trưởng thành do kinh nghiệm Đấng Christ, nhà Đức Chúa Trời sẽ được xây dựng bởi họ và chiến trận thuộc linh sẽ diễn ra bởi họ. Chúng ta phải rất sáng tỏ rằng khi chúng ta vui hưởng Đấng Christ đến một mức độ nào đó, luôn luôn sẽ có một kết quả, đó là xây dựng và chiến trận. Hai điều này luôn luôn đi đôi với nhau. Nếu anh em muốn có nhà của Đức Chúa Trời, anh em phải chuẩn bị chiến đấu. Vì sự xây dựng nhà Đức Chúa Trời, chúng ta cần vật liệu, vì chiến trận, chúng ta cần vũ khí. Tất cả những điều này tùy thuộc vào đá, núi, sắt và đồng.

Chúng ta cần phải nhớ rằng thành phố và đền thờ được xây dựng trên miền đất, và chúng được xây dựng bằng đá, sắt và đồng. Những khoáng sản này có ý nghĩa rằng trong sự sống của Đấng Christ có một điều gì đó là vật liệu cho sự xây dựng của Đức Chúa Trời và là vũ khí cho việc đánh trận. Tất cả những điều này đến từ sự phong phú của sự sống Đấng Christ.

Chúng ta đến được giai đoạn này hay không tùy thuộc vào mức độ chúng ta kinh nghiệm Đấng Christ. Nếu chỉ vui hưởng Đấng Christ như nước sống hằng ngày, không bao giờ chúng ta có thể đạt đến chỗ nhận thấy được sự xây dựng của Đức Chúa Trời giữa vòng chúng ta. Chúng ta vẫn còn non trẻ lắm. Chúng ta phải vui hưởng Đấng Christ như nước sống, như lúa mì, lúa mạch, như điều này và như điều kia. Chúng ta phải vui hưởng Đấng Christ đến một mức độ nào đó; khi ấy, sẽ có một kiến ốc cho Chúa và một chiến trận đối với kẻ thù.

Đôi lúc anh em gặp một anh em hay một chị em và anh em cảm thấy người ấy rất tốt, nhưng họ vẫn còn thiếu sót điều gì, một sự thiếu hụt thật sự. Không phải vì họ tội lỗi; trái lại họ đúng đắn đối với Chúa và thái độ của họ tích cực. Nhưng sâu trong linh, anh em cảm thấy một sự thiếu hụt. Anh em khó có thể giải thích cảm nhận ấy; khó có thể tìm được một từ ngữ đúng đắn. Có lẽ anh em có thể nói họ thiếu sức mạnh, họ hơi yếu ớt. Tôi tin anh em hiểu điều tôi muốn nói. Họ giống như một miếng bánh mì. Bánh mì tốt và bổ dưỡng, nhưng chúng mềm mại và thiếu sức mạnh biết bao. Hoặc anh em có thể so sánh họ với một tách sữa. Sữa tốt lành và bổ dưỡng, nhưng nó chỉ là chất lỏng và yếu ớt như chất lỏng. Bây giờ hãy cầm một viên đá, hay một miếng sắt hoặc đồng. Ôi, đây là một điều thật mạnh mẽ! Nhưng những anh chị em ấy không như vậy. Dường như họ không phải là đá và không có sắt hay đồng ở bên trong. Anh em không thể lấy sữa làm vũ khí để đánh trận. Anh em không thể đánh trận bằng một miếng bánh mì hoặc lâm chiến với một trái vả. Thật là buồn cười! Anh em phải có một ít sắt hoặc đồng; anh em phải có một điều gì đầy sức mạnh. Anh em không thể xây nhà bằng sữa. Anh em không thể chất bánh mì lên với nhau để có một tòa nhà. Anh em phải có đá; anh em phải có vật liệu xây dựng. Hơn nữa, anh em phải có một ngọn núi, từ đó, anh em có thể khai thác vật liệu và xây dựng nhà.

Thỉnh thoảng khi gặp một tôi tớ của Chúa, tôi có cảm tưởng mình gặp một ngọn núi. Tôi không thể nói anh phong phú, mạnh mẽ, vững chắc và an toàn như thế nào. Anh ấy giống như một ngọn núi. Khi anh ngồi đó, có một ngọn núi tại đó. Anh em không thể đánh anh ấy được. Nếu thử làm điều đó, anh em sẽ bị anh ấy đánh bại. Đó là một ngọn núi, đó là một ngọn đồi. Anh em không thể xử lí anh ấy, nhưng anh ấy sẽ xử lí anh em.

Đây là giai đoạn cuối cùng của đời sống thuộc linh. Anh em rất có thể sẽ đạt đến điểm này. Anh em rất có thể sẽ là một viên đá giữa vòng các con cái Đức Chúa Trời, là một cột trụ trong Hội thánh. Anh em có dùng bánh mì làm cột trụ không? Anh em có thể chất nho lên để làm cột trụ không? Không, anh em không thể làm điều đó. Anh em có thể dựng một cột trụ bằng đá, bằng sắt, hoặc bằng đồng – như vậy rất là thích đáng. Sự xây dựng của Đức Chúa Trời đòi hỏi phải có đá, sắt, đồng và núi. Mọi vật liệu này có liên quan đến kiến ốc của Đức Chúa Trời, và như chúng tôi sẽ trình bày về sau, chúng có liên quan đến vương quốc của Đức Chúa Trời.

BIẾN ĐỔI TỪ ĐẤT SÉT THÀNH ĐÁ

Khi chúng ta chỉ là những em bé trong Đấng Christ, đang uống nước sống, làm sao có sự xây dựng của Đức Chúa Trời giữa vòng chúng ta được? Điều đó không thể có được. Chúng ta phải lớn lên; chúng ta phải trưởng thành do kinh nghiệm Đấng Christ. Chúng ta phải là những viên đá. Chúa là đá sống và chúng ta cũng phải là đá sống để có thể là vật liệu cho sự xây dựng của Ngài.

Nói theo nghĩa bóng, trong A-đam chúng ta là một miếng đất sét; chúng ta không phải đá, mà là đất sét. Kiến ốc của Chúa được xây dựng bằng đá, nhưng chúng ta là đất sét. Là đất sét, làm sao chúng ta có thể làm vật liệu xây dựng kiến ốc của Chúa được? Không thể có điều đó được. Chúng ta phải được biến đổi từ đất sét trở thành đá. Chúng ta phải được biến đổi nhờ Thánh Linh do kinh nghiệm thực tiễn và vui hưởng Đấng Christ.

Đôi lúc một anh em đến gặp tôi, tôi cảm nhận anh đã được biến đổi phần nào. Nhưng tiếc thay, anh chỉ có một lượng đá rất nhỏ bên trong; phần lớn con người anh vẫn còn là đất sét. Có lẽ anh em đã gặp những người như vậy. Anh em có thể nhận thấy họ có một chút thay đổi; trông họ giống như một viên đá, nhưng phần lớn con người họ vẫn còn ở trong tình trạng nguyên thủy. Họ vẫn còn ở trong A-đam rất nhiều, vẫn còn ở trong đất sét. Họ còn quá thiên nhiên.

Ngày kia, tôi tương giao với vài anh em. Đang khi tương giao về một vấn đề, anh em kia cứ khăng khăng về một điểm nọ. Tôi chỉ anh và nói: “Anh à, trong linh anh có một ít đá, nhưng tâm trí anh là một miếng đất sét”. Tâm trí của rất nhiều anh chị em vẫn chưa được đổi mới, chưa được biến đổi. Tâm trí của họ vẫn là tâm trí của người thiên nhiên đầy những định kiến và tư tưởng thiên nhiên. Đó là một cái đầu bằng đất sét. Do sự đổi mới tâm trí, chúng ta được biến đổi từ một miếng đất sét ra một viên đá. Sau khi trở thành một viên đá, chúng ta được nung và ép để được biến đổi thậm chí nhiều hơn, từ một viên đá thường thành ra một viên đá quý. Trong thành Giê-ru-sa-lem Mới, anh em không thể tìm thấy một chút đất sét nào. Anh em cũng không thể tìm thấy một viên đá tầm thường nào. Mỗi một viên đá đều là đá quý. Thành Giê-ru-sa-lem được xây bằng những viên đá quý.

NHỮNG NGỌN NÚI VÀ CÁC NGỌN ĐỒI

Chúng ta biết đá luôn luôn có liên quan đến núi và đồi. Nếu muốn có đá, chúng ta phải có núi. Tìm được đá trong đồng bằng không phải là điều dễ. Như vậy, núi và đồi có ý nghĩa gì? Núi và đồi trong Kinh Thánh luôn luôn tượng trưng cho sự phục sinh và sự thăng thiên. Chúng là những gì được đưa cao lên khỏi mặt đất, lên khỏi đồng bằng. Làm thế nào anh em vốn là một miếng đất sét lại có thể được biến đổi thành một viên đá? Chỉ có thể nhờ trong sự phục sinh mà thôi! Tất cả những viên đá sống động và thuộc linh đều ở trong sự sống phục sinh; chúng là những viên đá kết hợp với ngọn núi phục sinh của Đấng Christ. Nếu tất cả chúng ta đều sống trong sự sống A-đam, trong sự sống và bản chất cũ kĩ thì chúng ta chỉ ở trong miền đồng bằng mà thôi. Vì không có núi ở giữa chúng ta, nên không có đá giữa vòng chúng ta. Nhưng nếu chúng ta sống và bước đi trong sự sống phục sinh, chúng ta đang vui hưởng thực tại của núi và đồi và đương nhiên những đồi núi này có đá.

Chúng ta hãy minh họa điều này. Giả sử tôi nhóm họp với vài anh chị em. Thí dụ tôi là một anh em bước đi theo sự sống thiên nhiên, và có một anh em khác luôn luôn sống trong sự sống thiên nhiên. Một chị em yêu dấu nhóm chung với chúng tôi liên tục bước đi và sống trong cảm xúc của chị, ấy là đôi lúc chị rất vui mừng và đôi lúc chị vô cùng buồn bã, nản lòng. Thật vậy tất cả chúng tôi là một nhóm tín đồ như vậy; chúng tôi đều rất thiên nhiên, liên tục sống và bước đi trong sự sống thiên nhiên. Anh em có thể nào cảm nhận được bản chất của một ngọn đồi giữa vòng chúng tôi không? Chắc chắn là không. Chúng tôi đều là đất sét; tất cả chúng tôi đều ở dưới đồng bằng. Nếu tìm kiếm một viên đá, anh em không thể tìm được gì trừ ra là bụi, đất và đất sét. Vì không có núi nên không có đá. Nếu muốn có đá, anh em phải đi đến miền đồi núi.

Kế đến, giả sử có một nhóm tín đồ khác. Họ biết về thập tự giá, họ biết ít nhiều về sự từ chối sự sống thiên nhiên; vì vậy họ nhận biết sự sống phục sinh đến một mức độ nào đó. Họ bước đi trong sự tươi mới của sự sống và phục vụ trong sự tươi mới của linh; họ sống trong sự phục sinh. Khi đến với họ, anh em cảm thấy có một điều gì đó được nâng lên, được tôn cao, một điều gì đó cao hơn anh em. Anh em nhận biết bên trong họ, giữa vòng họ có một ngọn đồi thuộc linh, có một ngọn núi thuộc linh. Không khó tìm được nhiều viên đá, ngay cả những viên đá quý. Nếu anh em nhìn người này, anh em thấy một viên đá; nếu nhìn người kia, anh em cũng thấy một viên đá. Có những viên đá vì có những rặng núi và các ngọn đồi.

Núi và đồi dành để xây dựng nhà, thành phố và vương quốc của Đức Chúa Trời. Rất nhiều thành phố trong Kinh Thánh được xây dựng trên đồi núi. Khi ở Palestin và đi khắp miền đất ấy, tôi thấy gần như tất cả các thành phố đều được xây dựng như vậy. Có rất ít thành phố xây dựng dưới thung lũng hay đồng bằng. Thành phố là trung tâm của một quốc gia, một vương quốc. Trong Kinh Thánh Cựu Ước, thành phố luôn luôn tượng trưng cho quốc gia hay vương quốc. Vì vậy, tư tưởng của Thánh Linh trong những phân đoạn ấy là bất cứ khi nào có một ngọn đồi hay ngọn núi thuộc linh giữa vòng con cái Chúa, tự động sẽ có một ít đá, có một ít vật liệu để xây dựng nhà và thành phố. Uy quyền của Đức Chúa Trời và vương quốc Đức Chúa Trời ở tại đó. Khi Chúa sống lại từ cõi chết, Ngài bảo chúng ta rằng tất cả uy quyền trên trời và dưới đất đều đã ủy thác cho Ngài. Uy quyền thuộc linh, uy quyền thiên thượng luôn luôn ở trong sự phục sinh. Nếu anh em và tôi đang sống và bước đi trong sự sống phục sinh của Đấng Christ, chúng ta sẽ có uy quyền của trời.

Quan niệm của nhiều người về uy quyền của Hội thánh hoàn toàn lầm lẫn. Uy quyền của Hội thánh không có liên quan gì với tổ chức. Đây hoàn toàn là vấn đề phục sinh. Nếu hai anh em trong Hội thánh tại địa phương sống rất nhiều trong sự sống phục sinh, uy quyền thần thượng, thiên thượng sẽ được giao phó cho họ. Họ là giới thẩm quyền của Hội thánh. Họ là ngọn đồi trong Hội thánh tại địa phương ấy. Sự phục sinh ở với họ, nên uy quyền của vương quốc cũng ở với họ.

Nếu chỉ là những trẻ sơ sinh trong Đấng Christ, chúng ta đã kinh nghiệm Ngài như nước sống và có lẽ như nguồn cung ứng thực phẩm cho mình. Chúng ta luôn luôn có những thì giờ tốt đẹp với nhau và rất vui vẻ với nhau, nhưng chúng ta còn quá non trẻ. Nhiều lúc chúng ta chỉ vui vẻ thiên nhiên và nhiều lúc chúng ta buồn rầu trong tình cảm thiên nhiên. Không có ngọn đồi ở giữa chúng ta và không có đá ở giữa chúng ta. Tất cả chúng ta chỉ là một khối đất sét. Anh em có thể nhận thấy uy quyền của Hội thánh trong một tình trạng như vậy không? Không bao giờ. Uy quyền của Hội thánh ở những nơi các thánh đồ biết thế nào là chịu đóng đinh với Chúa Jesus và sống trong sự phục sinh. Nếu họ cười, họ cười trong sự phục sinh; nếu họ khóc, họ khóc trong sự phục sinh. Ngay cả khi họ giận, họ giận trong sự sống phục sinh. Họ kinh nghiệm sự sống phục sinh của Chúa trong bước đi hằng ngày của mình. Đây không phải là sự dạy dỗ suông đối với họ, mà là sự vui hưởng thực tế hằng ngày. Khi gặp họ, anh em cảm thấy họ là đá trong núi. Họ là những người mà uy quyền thiên thượng được phó thác cho. Họ là uy quyền của Hội thánh. Nếu các thánh đồ ở đây giống như vậy, thì nhà của Đức Chúa Trời và vương quốc của Đức Chúa Trời có ở đây. Tại đây ngôi nhà được xây dựng, và vương quốc của Đức Chúa Trời được thành lập.

Xin đừng nghĩ rằng vì anh em đã đọc điều này nên anh em có được điều này. Những điều chúng tôi đang nói đây đòi hỏi phải trải qua nhiều năm mới đạt đến được. Tôi chỉ đang hướng dẫn đường cho anh em; đây chỉ là bản đồ để anh em theo. Anh em hãy nhận lấy và khiêm nhường thực hành. Đừng nghĩ rằng ngày mai anh em sẽ trở thành một ngọn núi. Không! Hãy cầu nguyện về những vấn đề này và tìm cách thực hành. Sau đó, anh em sẽ được ích lợi.

<