Thông tin sách

Đấng Christ Bao Hàm Tất Cả

Tác giả: Witness Lee
Dịch từ bản tiếng Anh: Đấng Christ Bao Hàm Tất Cả
ISBN:
Mua sách tại:

Đang đọc: Chương 5

Tiếng ViệtTải về
Untitled Document

CHƯƠNG NĂM

SỰ TỐT LÀNH CỦA MIỀN ĐẤT – TRÙ PHÚ KHÔNG DÒ LƯỜNG ĐƯỢC (2)

THỰC PHẨM (1)

Đọc Kinh văn: Phục. 8:8-10; 32:13, 14; Dân. 13:23, 27; 14:7, 8; Quan. 9:9, 11, 13; Xa. 4:11, 14; Ôs. 14:6, 7; Gi. 12:24; 6:9, 13; 15:5

Chúng ta đã thấy có nhiều hình bóng về Đấng Christ trong Cựu Ước, nhưng chỉ có một hình bóng là hình bóng bao-hàm-tất-cả về Đấng Christ, tức là miền đất Ca-na-an. Miền đất này thường được nhắc đến như miền đất tốt lành. Chúa gọi nó là “một miền đất cực kì tốt lành”. Chúng ta đã xem xét miền đất này là tốt lành như thế nào về nhiều phương diện, chẳng hạn như về sự rộng rãi bao la, ưu thế từ trên cao và sự trù phú không dò lường được. Chúng ta đã thấy miền đất này dư dật nước như thế nào và bây giờ chúng ta sẽ thấy các loại thực phẩm phong phú của miền đất này.

Trong Phúc Âm Giăng, Chúa nói Ngài sẽ ban cho chúng ta nước sống và cũng trong Phúc Âm này, Ngài nói Ngài là bánh sự sống từ trời đến. Ngài không chỉ ban cho chúng ta nước sự sống, Ngài còn là bánh sự sống. Nước uống luôn luôn kèm với thức ăn. Nếu tôi mời anh em dùng bữa, tôi sẽ dọn cho anh em một loại thức uống và ăn một số thức ăn nào đó. Thức ăn và nước uống luôn luôn đi chung với nhau.

Bây giờ anh em có thể hiểu vì sao Phục Truyền Luật Lệ Kí chương 8 có một thứ tự như vậy. Trước hết chương này nói về nước và vài loại nước – mạch nước, ngọn suối và dòng suối. Nước không những chỉ khác nhau về các giai đoạn, nghĩa là giai đoạn mạch nước, giai đoạn ngọn suối và giai đoạn dòng suối, mà còn khác nhau trong từng các loại mạch nước, ngọn suối và dòng suối. Chúng ta đã xem xét những điều này. Thế thì ngay sau khi nói về các dòng nước của miền đất này, Kinh Thánh nói về thức ăn.

BẢY LOẠI THỨC ĂN

Thức ăn có nhiều chi tiết hơn. Chúng ta hãy xem câu 8:

“Miền đất của lúa mì, lúa mạch, cây nho, cây vả và cây lựu; một miền đất của cây ô-liu và mật ong”.

Có sáu món, tất cả đều thuộc về giới thực vật và một món thứ bảy khá đặc thù, đó là mật ong. Dường như mật ong một phần thuộc về giới động vật, một phần thuộc về giới thực vật vì nó do loài ong sản xuất; ấy là sự hòa hợp giữa hai giới. Chúng ta hãy kể tên các món khác nhau: lúa mì, lúa mạch, cây nho, cây vả, cây lựu, cây ô-liu và mật ong. Có hai loại ngũ cốc, bốn loại cây và mật ong. Cây thứ nhất là cây nho, sản xuất ra rượu, và loại cây cuối cùng sản xuất ra dầu – cây ô-liu; như vậy chúng ta có rượu và dầu. Cây thứ hai sản xuất ra trái vả; người Hê-bơ-rơ dùng trái vả làm thức ăn. Cây thứ ba là cây lựu, sản xuất ra một loại trái cây đẹp và đầy sự sống. Như vậy, chúng ta có bốn loại cây: cây nho, cây vả, cây lựu và cây ô-liu, và chúng ta có hai loại hạt: lúa mì và lúa mạch.

Tất cả những điều này có ý nghĩa gì? Rất dễ tìm thấy một câu Kinh Thánh nói về ý nghĩa của lúa mì. Giăng 12:24 cho chúng ta biết chính Chúa là một hạt lúa mì. Như vậy, lúa mì rõ ràng tượng trưng cho chính Chúa Jesus. Lúa mạch tượng trưng cho điều gì? Lúa mạch cũng tượng trưng cho Đấng Christ. Tôi biết anh em đã rõ cây nho tượng trưng cho điều gì. Chúa nói Ngài là cây nho thật. Chính Chúa là cây nho. Thế thì, cây vả tượng trưng cho điều gì? Không còn nghi vấn gì nữa, ấy lại là Đấng Christ. Và cây ô-liu cũng đương nhiên là Đấng Christ. Tất cả những điều này: lúa mì, lúa mạch, cây nho, cây vả, cây lựu và cây ô-liu, đều tượng trưng cho Đấng Christ. Nhưng tất cả những điều này tượng trưng cho khía cạnh nào của Đấng Christ? Chúng ta cần để thêm thì giờ để xem xét vấn đề này một cách cẩn thận.

LÚA MÌ VÀ LÚA MẠCH

Ôi, chúng ta phải thờ phượng Chúa vì Lời của Ngài! Ngài đặt lúa mì trước, chứ không phải lúa mạch hay cây nho. Lúa mì tượng trưng cho khía cạnh nào của Đấng Christ? Qua Giăng 12:24 chúng ta có thể thấy Chúa là một hạt lúa mì rơi xuống đất để chết và bị chôn. Lúa mì tượng trưng cho Đấng Christ nhục hóa. Đấng Christ là Đức Chúa Trời nhục hóa làm người để rơi vào trong đất, để chết và bị chôn. Đây là lúa mì, tượng trưng cho Đấng Christ nhục hóa, Đấng Christ chịu chết và Đấng Christ bị chôn.

Còn lúa mạch tượng trưng cho điều gì? Đấng Christ phục sinh! Lúa mì chỉ về sự nhục hóa, sự chết và chôn của Ngài, tiếp theo đó lúa mạch chỉ về sự phục sinh của Ngài, chỉ về Đấng Christ phục sinh. Làm thế nào chúng ta chứng minh được điều này? Trong miền đất Ca-na-an, lúa mạch luôn luôn chín trước; lúa mạch đi đầu giữa các loại hạt. Trong Lê-vi Kí 23:10, Chúa phán: “Hãy truyền cho dân Israel rằng: khi nào các ngươi vào miền đất mà ta sẽ ban cho và đã gặt mùa màng rồi, thì hãy đem đến cho thầy tế lễ một bó hoa quả đầu mùa của các ngươi”. Khi mùa thâu hoạch đến, hoa quả đầu tiên của mùa màng phải đem dâng cho Chúa, và hoa quả đầu mùa ấy rõ ràng là lúa mạch. Bây giờ chúng ta hãy đọc 1 Cô-rin-tô 15:20: “Nhưng bây giờ Đấng Christ đã từ kẻ chết sống lại, Ngài là trái đầu mùa của những kẻ ngủ”. Tất cả những người học hỏi về Kinh Thánh đều nhận biết rằng trái đầu mùa tượng trưng cho Đấng Christ, tức là trái đầu mùa của sự phục sinh. Qua điều này chúng ta có thể chứng minh lúa mạch tượng trưng cho Đấng Christ phục sinh.

Lúa mì tượng trưng cho Đấng Christ nhục hóa, bị đóng đinh và chôn. Lúa mạch tượng trưng cho Đấng Christ phục sinh. Hai loại ngũ cốc này tượng trưng cho hai phương diện của Đấng Christ, sự đến và sự ra đi của Ngài. Chúng tượng trưng cho Đấng Christ giáng xuống để trở nên lúa mì và Đấng Christ ngự lên để trở nên lúa mạch. Anh em phải hết sức chú ý đến hai vấn đề này. Anh em có kinh nghiệm Đấng Christ như lúa mì chưa? Và anh em có bao giờ kinh nghiệm Đấng Christ như lúa mạch chưa? Kinh nghiệm Đấng Christ như lúa mì nghĩa là gì? Và kinh nghiệm Đấng Christ như lúa mạch là gì?

Khi Chúa Jesus nuôi năm ngàn người, Ngài cho họ ăn năm ổ bánh làm bằng lúa mạch. Rất nhiều người quen thuộc với phép lạ năm ổ bánh nhưng rất ít người nhận biết năm ổ bánh ấy là năm ổ bánh lúa mạch. Phần Kinh Thánh này thật kì diệu. Nếu chúng là năm ổ bánh lúa mì, chắc phải có điều gì sai lầm. Nhưng chúng không phải lúa mì, mà là bánh lúa mạch. Là những ổ bánh lúa mạch, chúng có thể nuôi năm ngàn người với mười hai giỏ gồm những miếng bánh còn dư. Đây là sự phục sinh. Đấng Christ chỉ có thể trở nên phong phú đối với chúng ta trong sự phục sinh của Ngài. Trong sự nhục hóa Ngài vô cùng giới hạn, nhưng trong sự phục sinh Ngài rất phong phú. Không có giới hạn cho một Đấng Christ phục sinh. Là Đấng Christ nhục hóa, Ngài chỉ là một hạt lúa mì, một người Na-xa-rét nhỏ bé, một thợ mộc khiêm nhường. Nhưng khi phục sinh, Ngài vô hạn. Thời gian, không gian và những điều vật chất không còn có thể giới hạn Ngài được nữa. Có năm ổ bánh, nhưng trong thực tế có vô số ổ bánh. Có đủ để nuôi năm ngàn người, chưa kể phụ nữ và trẻ em và riêng phần thừa lại – mười hai giỏ đầy – cũng đã nhiều hơn năm ổ bánh lúc đầu. Đây là lúa mạch. Đây là Đấng Christ phục sinh. Đấng Christ trong sự phục sinh không bao giờ bị giới hạn.

KINH NGHIỆM VỀ LÚA MÌ

Mục tiêu của tôi không phải chỉ đưa ra một vài sự dạy dỗ về giáo lí. Đó không phải là gánh nặng của tôi. Điều mà tôi nhắm đến là kinh nghiệm về lúa mì và kinh nghiệm về lúa mạch. Chúng ta hãy xem xét kinh nghiệm về lúa mì. Các anh chị em ơi, dưới sự tể trị của Chúa bất cứ khi nào chúng ta bị đặt vào một hoàn cảnh mà trong đó chúng ta bị giới hạn, trong đó chúng ta bị đè nén, anh chị em có thể kinh nghiệm Chúa là lúa mì. Khi anh em ở giữa những tình huống bị giới hạn và bị đè nén ấy, và anh em tiếp xúc với Chúa, thì đối với anh em Ngài chỉ là một hạt lúa mì. Ngay khi tiếp xúc với Ngài, anh em có thể hoàn toàn thỏa mãn với hoàn cảnh của mình và sự giới hạn của mình. Ôi, sự sống ấy chính là Đấng Christ ở trong anh em như là một hạt lúa mì. Đó là sự sống của một người thợ mộc nhỏ bé, một Đấng nhục hóa, một Đấng giới hạn. Khi ở trong một hoàn cảnh nào đó, bị giới hạn và đè nén, anh em tiếp xúc một cách sống động với Đấng Christ, anh em sẽ nói: “Ôi, Chúa, Ngài là một Đức Chúa Trời vô hạn, nhưng Ngài đã trở thành một con người hữu hạn. Trong Ngài có quyền năng để chịu đựng mọi loại giới hạn”. Anh em sẽ kinh nghiệm Ngài như lúa mì.

Một ngày kia, một chị em rất tốt và rất thuộc linh đến gặp tôi. Chị xuất thân từ một gia đình giàu có và đã lập gia đình với một anh em là người đang phải chăm sóc mẹ mình. Bà mẹ rất hòa nhã đối với con trai, nhưng đối với con dâu thì lại là một chuyện khác. Chị em trẻ tuổi này đến tìm tôi để tương giao xem kinh nghiệm của chị có đúng đắn không. Sau đó, chị thuật lại hằng ngày chị phải chịu khổ nhiều với mẹ chồng như thế nào. Chị kể với tôi thế nào chị đã đến với Chúa và xin Ngài hành động. Dĩ nhiên chị không dám xin Chúa tống khứ mẹ chồng của mình đi, nhưng chị xin Chúa giải cứu mình khỏi hoàn cảnh ấy. Chị nói khi tìm kiếm Chúa, ngay lập tức Ngài bắt đầu chỉ cho chị thấy Ngài là loại người nào khi Ngài ở trên đất. Ngài cho chị thấy mức độ Ngài đã bị giới hạn như một người thợ mộc trong gia đình nhỏ bé ấy hơn ba mươi năm. Khi thấy một khải tượng như vậy, chị kêu lên trong nước mắt: “Chúa ơi, con ngợi khen Ngài, con ngợi khen Ngài! Sự sống của Ngài ở trong con. Chúa ơi, con thỏa lòng trong hoàn cảnh hiện tại của con. Con không xin Ngài thay đổi gì cả. Con chỉ ngợi khen Ngài!” Chị hỏi tôi kinh nghiệm của chị có đúng đắn không và tôi thưa rằng đó là một kinh nghiệm đúng đắn nhất. Chị em này kinh nghiệm Chúa như một hạt lúa mì. Chị thật là một chị em thuộc linh.

Ít lâu sau, chị em này lại đến gặp tôi. Lần này chị nói: “Ôi, thưa anh, ngợi khen Chúa, tôi không chỉ thỏa lòng với sự giới hạn của gia đình tôi, nhưng tôi còn thấy nhiều hơn về Chúa Jesus! Không những Ngài bị giới hạn, nhưng Ngài còn bị chết và chôn. Khi Chúa bày tỏ điều này cho tôi, tôi thưa với Ngài không những tôi thỏa lòng sống trong hoàn cảnh hiện tại của gia đình tôi, ngay cả tôi còn muốn chết và chôn trong gia đình này vì Ngài nữa”. Đây là một kinh nghiệm sâu hơn về Đấng Christ như một hạt lúa mì.

Đối với nhiều người trong chúng ta, trong nhiều hoàn cảnh, Chúa Jesus chỉ như một hạt lúa mì. Càng kinh nghiệm Ngài, chúng ta càng nhận biết Ngài là một Đấng như vậy. Ngài sống trong chúng ta. Ngài là sự sống của chúng ta làm cho chúng ta bằng lòng chịu giới hạn, bằng lòng chịu chết, bằng lòng chịu chôn, bằng lòng không coi mình là gì cả. Đây là kinh nghiệm về Đấng Christ như hạt lúa mì.

Anh em có kinh nghiệm như vậy không? Anh em có loại kinh nghiệm nào? Anh em có cãi nhau với vợ hay chồng mình không? Nếu có, anh em không còn liên hệ gì với Đấng Christ. Anh em phải kinh nghiệm Ngài một cách phong phú như vậy. Anh em phải kinh nghiệm Ngài vừa như nước sống, vừa như hạt lúa mì. Nếu nhìn xem Chúa khi anh em bị giới hạn và bối rối, tôi chắc rằng Ngài sẽ chỉ cho anh em thấy Ngài đã bị giới hạn, chịu chết và chôn. Ngài sẽ chỉ cho anh em thấy Đấng ấy là Đấng sống trong anh em. Ngài sẽ nâng đỡ để anh em có thể chịu giới hạn. Ngài sẽ nâng đỡ để anh em có thể chịu chết và chôn. Ngài sẽ ban năng lực cho anh em đến mức như vậy, và Ngài làm cho anh em mạnh mẽ để trở nên một con người như vậy. Khi ấy, anh em sẽ kinh nghiệm Đấng Christ như hạt lúa mì.

KINH NGHIỆM VỀ LÚA MẠCH

Nhưng có phải như vậy là hết không? Không! Ngợi khen Chúa, sau lúa mì có lúa mạch. Mồ mả không phải là sự kết thúc của Chúa. Ngài đã sống lại! Lúa mạch theo sau lúa mì! Lúa mì là thung lũng của sự chết, nhưng lúa mạch là đồi núi của sự phục sinh. Bất cứ khi nào anh em kinh nghiệm Đấng Christ như lúa mì, hãy biết chắc rằng rồi sẽ có một kinh nghiệm về Đấng Christ như lúa mạch theo sau.

Thật ra, để có thể kinh nghiệm Đấng Christ như hạt lúa mì, là Jesus bị giới hạn, chúng ta phải áp dụng Ngài như lúa mạch, như Đấng Christ phục sinh. Đấng Christ phục sinh đang sống trong chúng ta. Đấng Christ phục sinh này sở hữu một sự sống mà sự sống ấy đã trải qua sự nhục hóa, sự đóng đinh và chôn, nhưng chính Ngài hôm nay là Đấng phục sinh. Đấng Christ trong xác thịt luôn luôn bị giới hạn, nhưng Đấng Christ phục sinh thì vô hạn và tự do. Chính Đấng Christ vô hạn này đang sống trong chúng ta, làm cho chúng ta bước theo Jesus Đấng bị giới hạn. Ngày nay chúng ta đang bước theo Jesus Đấng bị giới hạn, nhưng chúng ta làm điều này trong quyền năng của Đấng Christ vô hạn. Đấng Christ vô hạn sống trong chúng ta là khả năng của chúng ta để chúng ta có thể làm được.

Tôi xin hỏi anh em, khi sống trong nhà hay ở nơi làm việc, anh em hành động như Đấng Christ phục sinh, hay như Đấng Christ bị giới hạn? Nếu anh em là một người bước theo Jesus, anh em phải bị giới hạn. Khi Jesus ở trên đất, Ngài luôn luôn bị giới hạn, giới hạn bởi xác thịt, giới hạn bởi gia đình, giới hạn bởi người mẹ trong xác thịt của Ngài và ngay cả bởi những anh em trong xác thịt của Ngài. Ngài luôn luôn bị giới hạn. Ngài bị giới hạn bởi không gian và thời gian; Ngài bị giới hạn bởi mọi điều. Nếu chúng ta muốn sống cuộc đời của Jesus, chúng ta cũng phải bị giới hạn. Nếu chúng ta theo bước chân Ngài, chúng ta sẽ không được tự do, không có quyền tự do. Thật là một phước hạnh khi chúng ta bị giới hạn vì Jesus!

Nhưng năng lực để chúng ta chịu giới hạn là gì? Sức mạnh làm cho chúng ta có thể chịu giới hạn thật là lớn lao. Nổi giận là điều dễ dàng, nhưng kiên nhẫn là điều đòi hỏi phải có sức lực. Nổi nóng là điều dễ dàng, nhưng chịu khổ lâu dài đòi hỏi phải có năng lực thiên thượng. Quyền năng làm cho chúng ta bị giới hạn là quyền năng phục sinh của Ngài. Để chỉ nhẫn nại một chút tôi cũng cần Đấng Christ phục sinh sống trong tôi, làm cho tôi mạnh mẽ. Áp dụng Đấng Christ phục sinh là sự kiên nhẫn của tôi tức là kinh nghiệm Đấng Christ như lúa mạch.

Có lẽ anh em sẽ nói với tôi: “Thưa anh, tôi biết mình phải bị giới hạn luôn luôn. Tôi phải bị giới hạn bởi vợ mình, bởi con cái mình, ông chủ mình, bởi các anh em và đặc biệt bởi một anh em nào đó. Tôi bị giới hạn bởi điều này và bởi điều kia. Và tôi nghĩ ngày mai và ngày mốt sẽ càng tệ hơn. Làm thế nào tôi có thể đáp ứng nổi tình huống này? Tôi nhận biết Đấng Christ phục sinh đang sống trong tôi, nhưng tôi có Ngài ít quá. Thậm chí tôi không có được năm ổ bánh; tôi chỉ có một ổ bánh”. Vâng, có thể anh em chỉ có một ổ bánh, nhưng hãy nhớ rằng đó là một ổ bánh lúa mạch, một ổ bánh của Đấng Christ phục sinh là Đấng không bao giờ bị giới hạn. Dường như anh em chỉ có một chút, nhưng không sao, vì Ngài không có giới hạn. Một chút của Ngài thừa sức đáp ứng tình hình. Anh em nói anh em không thể đáp ứng nổi hoàn cảnh này. Đúng vậy! Chắc chắn là anh em không thể đáp ứng nổi. Nhưng có một Đấng có thể – Đấng ấy là lúa mạch. Một ổ bánh lúa mạch đang ở trong anh em; một chút Đấng Christ phục sinh đang ở trong anh em – như vậy là đủ rồi. Đấng Christ phục sinh là vô hạn. Hãy áp dụng Ngài vào hoàn cảnh. Ngài không bao giờ khô cạn. Nhờ quyền năng của Đấng Christ phục sinh, anh em có thể bước theo dấu chân của Jesus Đấng nhục hóa. Với sự sống của Đấng Christ phục sinh, anh em có thể sống bày tỏ sự sống của Jesus Đấng bị giới hạn.

Đôi khi một anh em nói: “Tôi cảm thấy có gánh nặng làm chứng, nhưng tôi yếu đuối quá!” Dường như nhu cầu là năm ngàn người cần được nuôi dưỡng, nhưng sự cung cấp chỉ là năm ổ bánh lúa mạch. Tuy nhiên, anh em phải tiến tới bởi đức tin. Mặc dầu phần của anh em dường như quá ít và nhu cầu quá lớn lao, nhưng anh em phải nhận biết điều mình có không gì kém hơn là Đấng Christ phục sinh. Anh em có thể làm mọi điều nhờ Đấng ban sức mạnh cho anh em, vì Ngài đã phục sinh và không có giới hạn. Hãy áp dụng Ngài!

Khi một người đến gặp anh em, hãy nhớ rằng Đấng Christ ở trong anh em như lúa mạch. Phải áp dụng Đấng Christ trong sự tương giao với anh em ấy. Đôi lúc anh em quên mất điều này. Khi gặp anh ấy, anh em nói về Việt Nam, về tình hình thế giới hoặc về thời tiết. Anh em nhớ thời tiết nhưng quên Đấng Christ. Anh em không áp dụng Đấng Christ trong sự tương giao với anh ấy. Khi anh ấy ra về, anh em cảm thấy đói và không những đói, mà còn bệnh – bệnh vì không áp dụng Đấng Christ. Anh em phải nắm lấy mọi hoàn cảnh như những cơ hội để áp dụng Đấng Christ. Hãy áp dụng Ngài, áp dụng Ngài và áp dụng Ngài. Sau đó khi đến buổi nhóm, anh em rất dễ ngợi khen Chúa hay làm chứng; anh em sẽ có nhiều ổ bánh lúa mạch để dâng lên cho Chúa.

Một lần kia, anh Watchman Nee nói với chúng tôi rằng vài anh em đồng công trẻ tuổi khi đến một buổi nhóm, họ nhìn quanh xem có anh em lâu năm nào ở đó không. Nếu không có và nếu mọi người tham dự buổi nhóm đều là tín đồ mới, họ sẽ dạn dĩ cầu nguyện và trình bày những gì họ có. Nhưng nếu các anh em lâu năm có mặt ở đó, họ sẽ rụt lại vì e sợ. Điều này không đến từ Đấng Christ phục sinh. Nếu anh em có Đấng Christ phục sinh, dầu Sứ đồ Phao-lô ở đó, anh em vẫn sẽ nói: “Ngợi khen Chúa, anh em tôi có Đấng Christ phục sinh, và tôi cũng có Ngài. Anh ấy có năm trăm ổ bánh, nhưng ít nhất tôi cũng có một ổ. Ha-lê-lu-gia!” Miễn là anh em có một chút Đấng Christ phục sinh là anh em có nhiều hơn mức đầy đủ để đáp ứng cho mọi tình huống. Ngài là ổ bánh lúa mạch; Ngài là Đấng phục sinh. Không điều gì có thể ngăn trở Ngài; không điều gì có thể giới hạn Ngài.

Khi đến nhóm với các anh chị em, anh em phải nhận biết trách nhiệm của mình. Anh em phải chia sẻ trong buổi nhóm với những người khác. Anh em phải dâng lời tạ ơn và ngợi khen; anh em phải dâng vài lời cầu nguyện. Đây là trách nhiệm của anh em. Anh em nói: “Ôi, tôi yếu đuối quá!” Anh em yếu đuối trong chính mình, nhưng anh em không yếu đuối trong Đấng Christ. Anh em nói: “Tôi không có gì cả”. Vâng, anh em không có gì cả, nhưng trong Đấng Christ, anh em có mọi sự. Anh em nói: “Ôi, tôi quá nghèo nàn!” Vâng, anh em nghèo nàn trong chính mình, nhưng anh em không nghèo nàn trong Đấng Christ phục sinh. Hãy nhớ rằng Đấng Christ là lúa mạch trong anh em. Khi đến buổi nhóm, hãy áp dụng Ngài như một ổ bánh lúa mạch để nuôi dưỡng mọi người bằng lời cầu nguyện hay bằng lời làm chứng của mình. Anh em hãy thử làm như vậy! Hãy thử hay hãy thực hành điều này! Anh em sẽ thấy mình phong phú biết bao. Ban đầu anh em chỉ có một ổ bánh nhưng cuối cùng anh em có thể có một trăm ổ bánh. Anh em được phong phú do thực hành. Đừng bao giờ coi các buổi nhóm không phải là việc của anh em. Nếu như vậy, các buổi nhóm sẽ không còn nữa. Anh em phải học áp dụng Đấng Christ; anh em phải ứng dụng Đấng Christ mà mình có.

Chúa Jesus nói với các môn đệ: “Các ngươi hãy cho họ ăn”. Các môn đệ nói: “Chúng ta có năm ổ bánh lúa mạch, nhưng chúng có là bao với đông người như vầy”. Chúa đáp: “Hãy đem đến cho ta”. Một khi chúng là những ổ bánh lúa mạch, một khi chúng là một điều gì đó của Đấng Christ phục sinh, là đã đủ lắm rồi; điều đó sẽ đáp ứng tình hình và sẽ còn dư lại.

Các anh chị em ơi, nếu tiếp nhận lời tôi, tin vào Đấng Christ phục sinh và áp dụng Ngài, anh chị em sẽ khám phá thấy những gì còn lại trong mình sẽ nhiều hơn những gì anh chị em có lúc bắt đầu. Đây là lúa mạch. Đây không chỉ là một sự dạy dỗ, nhưng là một điều để chúng ta kinh nghiệm và áp dụng hằng ngày trong mọi hoàn cảnh. Hãy áp dụng Đấng Christ phục sinh, là Đấng vô hạn, không bao giờ vơi cạn. Hãy nói với Ngài: “Chúa ơi, con không thể đáp ứng nhu cầu, con không thể đối diện tình hình, nhưng con ngợi khen Ngài, Ngài có thể làm điều đó. Con bước tới, hoàn toàn tin cậy Ngài, hoàn toàn nhờ cậy Ngài”.

Sau một thời gian khá dài, có lẽ năm hay sáu năm, người chị em đã kinh nghiệm Đấng Christ phục sinh như một hạt lúa mì trong gia đình mình làm chứng một kinh nghiệm khác. Lần này chị kinh nghiệm Đấng Christ như lúa mạch. Chị làm chứng rằng mẹ chồng của mình và nhiều họ hàng được dẫn dắt đến với Chúa qua chị. Chị đã trở thành một ổ bánh lúa mạch nuôi dưỡng nhiều người. Chị đã kinh nghiệm Đấng Christ trong sự phục sinh.

Loại kinh nghiệm này không chỉ làm cho anh em biết Đấng Christ bên trong như lúa mì và như lúa mạch, nhưng nhờ kinh nghiệm này anh em trở thành một hạt lúa mì, anh em trở thành một ổ bánh lúa mạch. Khi ấy, anh em là thức ăn cho những người khác. Anh em có thể nuôi dưỡng người khác bằng những gì anh em kinh nghiệm. Rất nhiều người được nuôi dưỡng bởi chị em này. Bất cứ khi nào chị đến buổi nhóm, ngay cả khi chị chưa mở miệng, tất cả các anh chị em đều cảm nhận được chức vụ của Đấng Christ, chức vụ sự sống. Khi chị nói lên một lời cầu nguyện, mọi linh và mọi lòng đều thỏa mãn. Chị trở nên một hạt lúa mì giữa vòng các con cái Chúa. Và chính chị trở nên một ổ bánh lúa mạch để làm thỏa mãn và nuôi dưỡng nhiều người. Chị kinh nghiệm Đấng Christ như lúa mì và lúa mạch; cho nên chính chị trở thành một hạt lúa mì và một ổ bánh lúa mạch.

CÂY NHO

Bây giờ chúng ta hãy xem xét vài điều có liên quan đến các loại cây. Cây đầu tiên là cây nho. Cây nho tiêu biểu cho điều gì? Trong Các Quan Xét 9:13 cây nho nói: “Ta có nên bỏ rượu mới của ta, là điều làm vui mừng Đức Chúa Trời và người ta”. Theo một ý nghĩa, cây nho mô tả Đấng Christ hi sinh, Đấng Christ đã hi sinh mọi điều của chính Ngài. Nhưng đây không phải là điểm chính yếu. Ý nghĩa chính yếu là từ sự hi sinh của Ngài, Ngài sản sinh ra một điều làm vui mừng Đức Chúa Trời và con người, đó là rượu mới.

Anh em có bao giờ kinh nghiệm như vậy về Đấng Christ chưa? Tôi tin phần đông chúng ta đều có một ít kinh nghiệm về loại này, nhưng có lẽ chúng ta chưa quan tâm nhiều. Đôi lúc dưới quyền tể trị của Chúa, chúng ta bị đặt vào một tình huống mà qua đó chúng ta phải hi sinh chính mình để làm cho người khác và Chúa vui mừng. Khi đến tiếp xúc với Chúa trong hoàn cảnh này, đó là lúc chúng ta kinh nghiệm Ngài như cây nho sản xuất rượu nho; chúng ta kinh nghiệm Đấng Christ là Đấng làm cho Đức Chúa Trời và người khác vui mừng. Từ kinh nghiệm này, chúng ta trở nên cây nho; chúng ta trở nên người sản xuất ra điều làm vui mừng cả Đức Chúa Trời lẫn con người. Tôi biết anh em có kinh nghiệm thuộc loại này. Đấng Christ có nhiều phương diện khác nhau để đáp ứng nhu cầu trong mọi tình huống. Đấng Christ thật là phong phú. Ngài không chỉ là hạt lúa mì và ổ bánh lúa mạch, nhưng Ngài cũng là tất cả các loại cây và trước hết Ngài là Đấng đem lại niềm vui cho Đức Chúa Trời và người khác. Nếu tất cả các anh chị em đều vui mừng với anh em, tôi tin chắc không ít thì nhiều, anh em đang kinh nghiệm Đấng Christ về phương diện này; anh em đang kinh nghiệm Đấng Christ như một nhà sản xuất rượu nho. Đấng Christ là chiên con hi sinh đang sống trong anh em, ban năng lực cho anh em để anh em hi sinh chính mình cho người khác hầu đem lại niềm vui cho họ.

Cách đây vài năm, khi tôi sống ở Đài Loan, một số khá đông các anh chị em đến ở với chúng tôi để được giúp đỡ về mặt thuộc linh. Một chị em trong số ấy luôn luôn lằm bằm, luôn luôn phàn nàn. Khi chị đi tắm, nước không đủ nóng, khi chị dùng bữa, thức ăn quá lạnh. Suốt cả ngày chị trách móc “Tại sao thế này?” và “Tại sao thế kia?” Chị làm cho mọi người sống chung với chị đều nhức đầu. Không ai vui mừng với chị được chỉ vì chị không biết hi sinh chính mình. Chị không bao giờ biết áp dụng Đấng Christ hi sinh cho hoàn cảnh của mình. Chính chị không phải là một người vui vẻ, và chị không làm cho người khác vui mừng. Chị thiếu “rượu”. Chị không kinh nghiệm Đấng Christ là “nhà sản xuất rượu”, hi sinh chính Ngài để đem “rượu” đến cho người khác và Đức Chúa Trời.

Nếu kinh nghiệm Đấng Christ trong khía cạnh này, chính anh em sẽ có nhiều rượu để uống và anh em sẽ say. Khi ấy anh em sẽ điên cuồng vì Đấng Christ. Anh em nên làm một người say và điên cuồng vì Đấng Christ. Anh em nên nói rằng: “Chúa ơi, con vui mừng quá, con vui mừng quá. Con không biết ích kỉ là gì nữa; đó là một ngôn ngữ xa lạ đối với con. Hằng ngày con liên tục uống rượu của Đấng Christ”. Người vui mừng nhất là người ít ích kỉ nhất. Người ích kỉ nhất luôn luôn là người đáng thương hơn hết. Họ luôn luôn kêu rêu: “Xin thương xót tôi; xin đối xử với tôi tốt hơn một chút!” Họ giống như những người hành khất, lúc nào cũng van xin. Người hi sinh là người hạnh phúc. Làm thế nào chúng ta có thể hi sinh được? Chúng ta không có năng lực để hi sinh, vì sự sống của chúng ta chỉ là sự sống thiên nhiên, một sự sống ích kỉ. Chỉ có sự sống của Đấng Christ là sự sống hi sinh. Nếu tiếp xúc với Đấng Christ này và kinh nghiệm sự sống hi sinh của Ngài, Ngài sẽ ban năng lực cho anh em, làm cho anh em mạnh mẽ để hi sinh cho Đức Chúa Trời và những người khác. Khi ấy anh em sẽ là người hạnh phúc nhất; anh em sẽ say sưa với hạnh phúc. Đây là kinh nghiệm về Đấng Christ như cây nho. Nhờ kinh nghiệm này, anh em trở thành một cây nho cho người khác. Tất cả những ai tiếp xúc với anh em đều vui mừng với anh em, và anh em đem sự vui mừng đến cho Đức Chúa Trời.

Làm thế nào để trái nho biến thành rượu? Chúng phải bị ép. Để làm cho Đức Chúa Trời và người khác vui mừng, anh em cũng phải bị ép. Anh em vui mừng học biết Đấng Christ là lúa mạch, là Đấng Christ phục sinh trong anh em và Ngài đáp ứng đầy đủ cho mọi hoàn cảnh. Anh em nói: Ha-lê-lu-gia! Nhưng đừng nói Ha-lê-lu-gia quá dễ dàng như vậy, vì ngay sau lúa mạch là cây nho. Các trái nho phải bị ép để đem lại sự vui vẻ cho Đức Chúa Trời và loài người. Anh em cũng phải bị ép. Càng uống rượu của Đấng Christ, anh em càng nhận biết chính mình phải bị ép. Anh em phải bị phá vỡ để sản sinh ra một điều gì đó trong nhà Chúa để làm cho người khác vui mừng.

Anh em thấy thứ tự này: trước hết là lúa mì, rồi đến lúa mạch và đến cây nho. Kinh nghiệm của chúng ta minh chứng điều này. Tôi xin nhắc lại: đừng chỉ nhận lấy điều này như một giáo lí hay một sự dạy dỗ. Hãy nhớ những phương cách mà bởi đó anh em có thể nhận biết Đấng Christ theo những khía cạnh khác nhau và áp dụng Ngài trong đời sống hằng ngày của anh em.

<