Thông tin sách

Đấng Christ Bao Hàm Tất Cả

Tác giả: Witness Lee
Dịch từ bản tiếng Anh: Đấng Christ Bao Hàm Tất Cả
ISBN:
Mua sách tại:

Đang đọc: Chương 3

Tiếng ViệtTải về
Untitled Document

CHƯƠNG BA

SỰ TỐT LÀNH CỦA MIỀN ĐẤT – ƯU THẾ TỪ TRÊN CAO

Đọc Kinh văn: Phục. 32:13; Êxc. 20:40-42; 34:13-15; 37:22; Công. 2:32-33; Êph. 2:6; Côl. 3:1; Phil. 3:10

Chúng ta đã thấy miền đất tốt lành trong sự rộng lớn bao la của nó. Vì bao la rộng lớn nên miền đất ấy rất tốt lành. Bây giờ chúng ta phải xem xét thêm vài điều liên quan đến sự tốt lành của miền đất này. Kinh Thánh cho chúng ta biết rằng miền đất này là những vùng đất cao: “Ngài đã khiến người cỡi trên các nơi cao của trái đất” (Phục. 32:13). Vì thế, miền đất này cũng tốt lành vì ưu thế từ trên cao của nó.

ĐẤNG CHRIST PHỤC SINH VÀ THĂNG THIÊN

Phần đông chúng ta đều biết rằng vùng đất Ca-na-an là một vùng đất có địa thế cao. Nó cao ít nhất từ 650 đến 1350 mét trên mực nước biển. Đây là một miền đất đồi núi. Hai sách Phục Truyền Luật Lệ Kí và Ê-xê-chi-ên chứa đựng nhiều đoạn Kinh Thánh cho chúng ta biết rằng đất Israel là một vùng đất cao và có nhiều đồi núi.

Sự kiện này tiêu biểu cho điều gì về Đấng Christ? Để trả lời câu hỏi này chúng ta phải nhìn vào bản đồ. Một mặt miền đất Ca-na-an giáp Biển Lớn hay Địa Trung Hải. Mặt kia giáp một biển khác, tức là Biển Chết. Vậy giáp ranh hai bên miền đất đều là biển. Theo các hình bóng của Kinh Thánh, biển tượng trưng sự chết. Điều này có nghĩa là bao bọc chung quanh Đấng Christ không có gì khác hơn là sự chết! Nhưng từ sự chết này, một sự kiện đã nảy sinh. Đấng Christ đã sống lại từ cõi chết! Bởi thế vùng đất có địa thế cao, miền đất trên núi tượng trưng cho Đấng Christ phục sinh, Đấng Christ thăng thiên. Đấng Christ đã được sống lại từ kẻ chết và được tôn cao lên các tầng trời. Ngài là Đấng đã phục sinh và ngự lên nơi cao. Ngài là ngọn núi cao. Đấng Christ là miền đất cao trên các núi của Israel. Bên cạnh Ngài, bên ngoài Ngài không có gì cả ngoài sự chết.

Đến ngày lễ Ngũ tuần, Phi-e-rơ đứng lên với mười một Sứ đồ. Chúng ta hãy xem xét hoàn cảnh ngày hôm ấy. Đó là Phi-e-rơ, một ngư phủ, một con người nhỏ bé, một người thấp kém và hiển nhiên là không có giá trị gì cả. Nhưng vào ngày ấy, khi ông trỗi dậy với mười một người để làm chứng và tuyên bố rằng Jesus đã sống lại và thăng thiên lên các tầng trời, người đàn ông nhỏ bé này đã ở trong một vị trí cao hơn nhiều so với địa vị cao nhất trên đất này. Người vĩ đại nhất và được tôn cao nhất trên đất này không thể sánh ngang với Phi-e-rơ và những người đang cùng đứng với ông. Tại sao họ lại cao trọng như vậy? Làm thế nào những người như họ lại được tôn cao như thế? Đó là vì chính lúc họ đứng lên nói về Đấng Christ thăng thiên, họ đều ở trong Đấng Christ thăng thiên ấy. Họ không phải là những con người trên đất này; họ là những con người ở trên các tầng trời. Đọc vài đoạn đầu của sách Công vụ các Sứ đồ, anh em sẽ nhận thấy Phi-e-rơ, Giăng và những người khác cùng với họ đều là những người đang ở trên núi, những người đang ở trên các tầng trời. Họ vượt cao hơn mọi điều trên đất này. Thầy tế lễ thượng phẩm, các vị vua và những nhà cầm quyền, tất cả đều ở dưới chân họ. Họ vượt trên địa vị cao nhất của loài người vì Đấng Christ thăng thiên, và vì họ ở trong Đấng Christ thăng thiên. Họ đang bước đi trong Ngài. Họ đang sống trên ngọn núi cao, sống trên vùng đất có địa thế cao này.

Ô, anh chị em ơi, Đấng Christ không những rộng lớn bao la, nhưng Ngài còn cao cả hơn tất cả; Ngài vượt trỗi mọi sự!

KINH NGHIỆM ĐẤNG CHRIST THĂNG THIÊN

Tôi tin rằng hầu hết chúng ta đều có vài kinh nghiệm về Đấng Christ như thế này. Kinh nghiệm ấy là gì? Tôi xin phép chia sẻ với anh em một ít kinh nghiệm của mình.

Năm 1943, vì công việc Chúa, tôi đã bị quân cảnh Nhật Bản cầm tù. Vào lúc đó, quân đội Nhật Bản chiếm đóng phần lớn lãnh thổ Trung Quốc, và tôi đang công tác trong một thành phố bị họ chiếm giữ. Trong thời gian bị giam cầm, tôi bị đem ra điều tra hầu như mỗi ngày, cả sáng lẫn chiều. Tôi bị bắt đứng trước mặt họ từ chín giờ đến mười hai giờ mỗi buổi sáng và từ hai giờ rưỡi đến sáu giờ mỗi buổi chiều. Anh em không thể tưởng tượng được tình trạng ấy khủng khiếp như thế nào. Tôi không có sự cứu giúp nào ngoài Chúa, và tôi không có cách nào để nhận được sự giúp đỡ ngoài ra là cầu nguyện. Tôi bị biệt giam vì họ sợ tôi có thể nhắn gởi tin tức ra ngoài. Tôi không có gì khác để làm trừ ra là luôn luôn cầu nguyện, nhưng tôi có thể làm chứng rằng càng cầu nguyện, tôi càng cảm thấy rằng mình đang ở trên các tầng trời. Không phải tôi đang ở tù; tôi đang ở trên các tầng trời. Khi bị đem ra xét xử trước những viên chức cầm quyền, tôi cảm thấy mình cao hơn họ rất nhiều. Tôi không ở dưới họ; tôi ở trên họ. Tại sao được như vậy? Vì tôi ở trong Đấng thăng thiên. Ngục tù không là gì đối với tôi, nhưng Đấng Christ là tất cả đối với tôi. Ôi, anh chị em ơi, giữa tất cả những lời đe dọa của họ, tôi vẫn đang sống trên các tầng trời.

Sau ba tuần đối xử như vậy, họ không thể tìm được lỗi lầm nào nơi tôi. Họ chỉ phán quyết rằng tôi là một người mê tín. Họ nói: “Ông Lee ơi, ông bị Đức Chúa Trời ám ảnh rồi”. Một ngày kia, họ kêu tôi ra khỏi ngục để chế giễu tôi. Họ yêu cầu tôi trả lời câu hỏi: “Đức Chúa Trời hay quốc gia, điều nào quan trọng hơn?” Tôi biết thủ đoạn của họ. Nếu tôi nói quốc gia quan trọng hơn, họ sẽ không coi tôi là người mê tín nữa nhưng là một nhà ái quốc. Họ có ý định muốn tìm xem tôi có yêu nước hay không, có quan tâm đến quốc gia hay không. Tôi do dự. Họ lại đòi hỏi: “Mau lên, trả lời mau lên!” Họ càng thúc “Mau lên”, tôi càng do dự. Cuối cùng, tôi nói với họ rằng: “Đối với tôi, Đức Chúa Trời là trên hết”. Thế là họ bảo rằng: “Được rồi, để hôm nay Đức Chúa Trời cho ông ăn. Tụi tôi sẽ không phát khẩu phần cho ông nữa”. Đó lại là một lối hăm dọa khác. Tôi chỉ mỉm cười với họ rồi quay lại xà lim.

Ngay sau đó, một thanh niên Hi Lạp bị bắt giam, và quân cảnh nghĩ rằng người này không có liên hệ gì với ai ngoài thành phố và vì thế sẽ không thể chuyển tin tức từ tôi cho ai được, nên họ coi như an toàn khi giam chung chúng tôi vào một xà lim. Đến giờ ăn chiều, người lính Nhật phân phát thức ăn đến xà lim. Anh không biết nói tiếng Hoa, nên ra hiệu cho tôi chú ý và giễu cợt chỉ chỏ ngón tay lên trời nhiều lần. Điều ấy có nghĩa là anh sẽ không phát gì cho tôi cả, và Đức Chúa Trời phải có nhiệm vụ nuôi tôi. Anh đưa một ít bánh mì cho người thanh niên Hi Lạp và không phát gì cho tôi cả. Sau khi anh bỏ đi, người thanh niên Hi Lạp nói chuyện và hỏi thăm tình trạng của tôi; nên tôi kể cho anh ấy nghe chuyện của mình. Thế rồi anh nói: “Ồ, Ông Lee ơi, tôi sẽ không dùng thức ăn này. Mời Ông ăn”. Tôi trả lời: “Nhưng đây là phần của anh”. Anh ấy đáp: “Ông đang chịu khổ vì Đấng Christ. Tại sao tôi không san sẻ nỗi khổ của ông?” Rồi anh bắt ép tôi phải ăn bánh mì và uống sữa của anh.

Ngày hôm sau, họ đem tôi ra khỏi tù và lại chế nhạo: “Đức Chúa Trời của ông có cung cấp thức ăn cho ông không?” Tôi đáp: “Có chứ!” Họ không thể làm gì được tôi. Họ cảm thấy rằng tôi chỉ là một người mê tín không quan tâm bất cứ điều gì ngoài Đức Chúa Trời. Sau đó, họ nói rằng: “Được rồi, chúng tôi sẽ gọi một người thợ hớt tóc cho ông và đem vài món ăn ngon ngoài tiệm về cho ông ăn”.

Anh em có nhận thấy đây là loại kinh nghiệm gì không? Đây là kinh nghiệm về Đấng Christ thăng thiên. Chúng ta ở trong Đấng đã thăng thiên. Khi kinh nghiệm Ngài, chúng ta cũng được thăng thiên. Chúng ta vượt trỗi hơn mọi điều; mọi sự đều ở dưới chân chúng ta.

Không bao lâu sau khi được thả ra khỏi tù, tôi mắc bệnh lao phổi trầm trọng. Tôi phải nằm trên giường bệnh sáu tháng để hoàn toàn tịnh dưỡng, tiếp theo đó là hai năm rưỡi phải hạn chế làm việc rất nhiều để được bình phục. Nhìn bên ngoài mà nói, những ngày tháng đó thật là đen tối. Nhưng tôi nói với các anh em rằng lúc ấy bất cứ khi nào cầu nguyện, tôi cảm thấy không phải mình đang nằm trên giường bệnh, mà đang ở trên các tầng trời. Dầu tôi đang bị bệnh nặng, nhưng lúc cầu nguyện, tôi cảm nhận rằng mình không ở trong cơn bệnh, nhưng hoàn toàn vượt trên cơn bệnh mà ở trên các tầng trời. Anh em không biết tôi đã vui thỏa trong Chúa như thế nào trong những ngày ấy. Tù đày và bắt bớ, nghèo nàn và bệnh hoạn. Nhưng, ngợi khen Chúa, Đấng Christ thăng thiên là đường lối của tôi! Đấng Christ vượt trên mọi sự là con đường dẫn tôi lên tận các tầng trời.

Các anh chị em ơi, làm sao chúng ta có thể ở trên các tầng trời được? Chỉ bằng cách ở trong Đấng Christ. Đấng Christ đã thăng thiên. Ngài đang ở trên núi cao trong vũ trụ này. Ngài đang ở trên miền đất có địa thế cao. Tôi tin bây giờ phần đông anh chị em đã hiểu kinh nghiệm Đấng Christ thăng thiên là gì.

Tôi phục vụ Chúa từ khi còn trẻ. Tôi thật cảm tạ Chúa vì trong quyền tể trị mà Ngài đã sắp xếp, Ngài đặt tôi cùng làm việc với hai, ba anh em đồng công lớn tuổi khác. Trong số đó, có anh Watchman Nee. Tôi được họ giúp đỡ rất nhiều. Một ngày kia, trong khi tương giao với một chị em đồng công, chị thuật lại cho tôi thế nào chị đã kinh nghiệm một điều gì đó về sự phục sinh và sự thăng thiên của Đấng Christ. Lúc ấy cách đây khoảng ba mươi năm, tôi là một thanh niên. Tôi không hiểu sự phục sinh và sự thăng thiên của Đấng Christ có liên quan gì đến chúng ta. Nói về mặt giáo lí, tôi biết mọi điều về sự phục sinh và sự thăng thiên, nhưng tôi không có kinh nghiệm về những điều này. Chị em này thuật với tôi thế nào chị đã có nhiều kinh nghiệm về sự phục sinh và sự thăng thiên của Chúa. Chị nói: “Anh Lee ơi, một ngày kia tôi gặp rắc rối. Thật không có lí do nào mà tôi phải gặp rắc rối như vậy, nhưng mọi sự ấy đã xảy đến cho tôi. Tôi đến với Chúa và cầu nguyện: ‘Chúa ơi, vì sao điều này lại xảy đến cho con?’ Ngài đáp: ‘Để con có thể biết quyền năng phục sinh của ta’”. Chị nói chị thật đã học được một điều gì đó về sự phục sinh của Ngài. Dưới các áp lực, rắc rối và nghịch cảnh ấy chị đã học biết phần nào quyền năng phục sinh mạnh mẽ của Đấng Christ. Không điều gì có thể đè nén hay làm chị chán nản được. Càng gặp nhiều rắc rối, chị càng được giải thoát. Rồi chị nói với tôi rằng ít lâu sau đó có chuyện rắc rối, nặng nề hơn xảy đến với chị. Chị lại đến thưa với Chúa: “Chúa ơi, điều này nghĩa là gì?” Ngài lại trả lời: “Ấy chỉ là để con có thể biết được quyền năng phục sinh của ta”.

Ồ, khi đang nghe lời làm chứng của chị, tôi cảm thấy cả hai chúng tôi đều ở trên các tầng trời. Không những chị ở đó, mà cả tôi cũng ở đó với chị. Đây là kinh nghiệm về Đấng Christ thăng thiên. Chúng ta vượt trên tất cả, mọi sự đều ở dưới chân chúng ta. Không điều gì có thể làm chúng ta nản lòng.

ÁP DỤNG ĐẤNG CHRIST THĂNG THIÊN

Đôi lúc anh em nói: “Ôi, tôi thật nản lòng!” Anh em có biết điều đó nghĩa là gì không? Nghĩa là anh em ở dưới quyền sự chết. Hễ khi nào anh em cảm thấy chán nản trong linh hay trong lòng, điều đó có nghĩa là anh em đang bị sự chết đe dọa, anh em đang ở dưới quyền lực tối tăm. Anh em phải biết cách áp dụng Đấng Christ, là Đấng Christ thăng thiên cho hoàn cảnh của mình. Anh em phải tiếp xúc với Đấng Christ ngay. Anh em hãy nói: “Tôi không chấp nhận bị chán nản, ngã lòng bởi bất cứ hoàn cảnh nào. Tôi có Đấng Christ thăng thiên; tôi ở trong Đấng Christ thăng thiên”. Anh em phải nói với Chúa; anh em phải tiếp xúc với Ngài. Khi tiếp xúc với Ngài, anh em sẽ được sống lại, anh em sẽ thăng thiên vì Đấng Christ mà anh em tiếp xúc đã thăng thiên lên các tầng trời. Khi tiếp xúc với Ngài, anh em sẽ ở trên núi cao, không phải dưới thung lũng. Anh em sẽ ở trên vùng đất có địa thế cao, rất xa mực nước biển. Vấn đề là khi cảm thấy nản lòng, anh em quên mất Đấng Christ; anh em quên rằng mình có một Đấng Christ thăng thiên vượt trên tất cả. Anh em không áp dụng Ngài, không đến với Ngài, không tiếp xúc với Ngài.

Nhiều lúc các anh em đến với tôi đem theo một tâm trí đầy rắc rối. Có lần một anh em đến với tôi trong tình trạng ấy, sau khi chuyện trò với anh một lúc, tôi nói: “Anh à, chúng ta hãy quỳ gối cầu nguyện”. Anh đáp: “Anh Lee ơi, tôi không thể cầu nguyện được; tâm trí tôi đầy rắc rối”. Tôi e rằng có đôi lúc anh em cũng giống như anh này. Khiến anh ấy cầu nguyện là điều vô cùng khó khăn. Khi đối diện với một người như vậy, anh em cần phải có sức mạnh. Đôi khi người ấy còn gây ảnh hưởng cho anh em nữa là đằng khác. Vì người ấy không cầu nguyện được, anh em sẽ bị người ấy làm cho chán nản đến nỗi cũng không cầu nguyện được. Anh em sẽ đứng lên và nói: “Anh ơi, chúng ta sẽ làm gì đây?” Người ấy đến để hỏi xem mình nên làm gì, và bây giờ anh em lại quay qua hỏi người đó chính câu hỏi ấy. Không có Đấng Christ, không có phương cách nào cả. Bất cứ lúc nào gặp một hoàn cảnh như vậy, tôi đều học tập vận dụng linh và vận dụng đức tin mình. Tôi nói: “Chúa ơi, Ngài đang ở đây. Con không đồng ý với một hoàn cảnh như vậy. Xin hãy cột trói kẻ thù! Cột trói người mạnh sức! Giải thoát anh em này! Giải phóng tâm trí anh! Xin làm cho anh có thể cầu nguyện được!” Chúng ta cần cầu nguyện với một tinh thần chiến đấu. Chúng ta phải chiến đấu. Ngợi khen Chúa! Mỗi khi cầu nguyện như vậy, để tiếp xúc Đấng Christ thăng thiên, anh em sẽ giải phóng linh của những người khác. Anh em sẽ đem họ lên các tầng trời. Nhiều người đã được giải thoát bởi lời cầu nguyện như vậy. Họ cầu nguyện với nước mắt: “Chúa ơi, ngợi khen Ngài, con ngợi khen Ngài! Con đã được giải thoát!”.

Các anh chị em ơi, làm sao anh chị em có thể chiến đấu một trận chiến ở bên trong mình? Tôi sẽ bày tỏ cho anh chị em. Cách duy nhất là ở trong Đấng Christ thăng thiên. Ở trên các tầng trời với Đấng Christ thăng thiên, anh em có thể chiến đấu chống lại kẻ thù; kẻ thù sẽ ở dưới chân anh em. Khi bị Sa-tan làm cho nản lòng, khi bị đặt dưới chân kẻ thù, làm sao anh em chống lại hắn được? Anh em phải nhận biết rằng mình ở trong Đấng Christ thăng thiên. Anh em ngồi trên các tầng trời trong Đấng Christ.

Hãy nghe Lời Chúa nói với chúng ta trong Ê-xê-chi-ên 34:13-15:

“Ta sẽ đem chúng nó ra khỏi giữa các dân; ta sẽ nhóm chúng nó lại từ các nước, và đem chúng nó về trong đất riêng của chúng nó. Ta sẽ chăn chúng nó trên các núi của Israel, cạnh khe nước, và trong mọi nơi có dân cư trong nước. Ta sẽ chăn chúng nó trong những đồng cỏ tốt, và chuồng chúng nó sẽ ở trên các núi nơi đất cao của Israel; ở đó chúng nó sẽ nghỉ trong chuồng tử tế, và ăn cỏ trong đồng cỏ màu mỡ, tức là trên các núi của Israel. Ấy chính ta sẽ chăn chiên ta và cho chúng nó nằm nghỉ, Chúa Giê-hô-va phán vậy”.

Trên vùng đất có địa thế cao, trên những ngọn núi của Israel, dân của Chúa sẽ vui hưởng những dòng nước. Các dòng nước tượng trưng cho những dòng suối Thánh Linh, nước sự sống của Thánh Linh. Trong Đấng Christ thăng thiên, anh em sẽ cảm nhận được những dòng nước sự sống tuôn chảy trong mình. Đôi khi anh em cảm thấy khô hạn trong lòng và trong linh. Chỉ vì anh em không áp dụng Đấng Christ thăng thiên. Bằng cách vận dụng đức tin và linh mình để áp dụng Đấng Christ thăng thiên cho hoàn cảnh bản thân, anh em sẽ cảm nhận được dòng sông sự sống trong linh mình ngay lập tức.

Chúng ta cũng được biết trên các núi, dân Chúa có đồng cỏ tốt tươi, đồng cỏ màu mỡ để ăn. Đây là điều gì? Đây là Đấng Christ của sự sống. Đồng cỏ tượng trưng cho Đấng Christ đầy dẫy sự sống. Anh em sẽ được thỏa mãn. Anh em sẽ không bao giờ đói nữa. Bất cứ khi nào anh em cảm thấy đói trong tâm linh, nghĩa là anh em không đang kinh nghiệm Đấng Christ là Đấng thăng thiên. Nếu anh em áp dụng Đấng Christ như vậy cho hoàn cảnh của mình, anh em sẽ cảm thấy thỏa mãn ngay. Anh em sẽ có điều gì đó để nuôi dưỡng mình. Anh em sẽ có sự phong phú của đồng cỏ Đấng Christ là nguồn cấp dưỡng của mình.

Hơn nữa, trên vùng đất có địa thế cao này anh em sẽ có nơi để nằm xuống với bầy chiên. Đây là sự nghỉ ngơi. Anh em có bồn chồn không? Hãy tiếp xúc với Đấng Christ thăng thiên và áp dụng Ngài. Trên các núi của Israel anh em sẽ tìm được sự yên nghỉ.

Anh em sẽ có nước hằng sống, có đồng cỏ màu mỡ và có chuồng tốt để nằm nghỉ. Anh em sẽ có nước giải khát, có thức ăn nuôi sống bổ dưỡng và được nghỉ ngơi. Còn một điều nữa, chính Chúa sẽ là Người Chăn của anh em. Tất cả những điều này sẽ được kinh nghiệm trong Đấng Christ thăng thiên. Nếu vận dụng đức tin để áp dụng Đấng Christ trong mọi tình huống của mình, anh em sẽ vui hưởng tất cả những điều này. Anh em sẽ kinh nghiệm Chúa không chỉ trong kiến thức hoặc giáo lí, nhưng theo cách thực tiễn trong đời sống hằng ngày của mình.

Hơn nữa, chúng ta được cho biết rằng trên vùng đất có địa thế cao của những rặng núi Israel Chúa sẽ tiếp nhận dân Ngài như một mùi thơm ngọt ngào. Họ sẽ phục vụ Chúa tại đó, và Chúa sẽ ở với họ. Họ sẽ dâng cho Chúa những của lễ, và Chúa sẽ tiếp nhận họ.

“Giê-hô-va phán rằng: Vì trên núi thánh ta, trên núi cao của Israel, tại đó cả nhà Israel, hết thảy chúng nó, sẽ phục vụ ta trong miền đất ấy. Tại đó ta sẽ tiếp nhận họ, và tại đó ta sẽ đòi hỏi của lễ các ngươi và những trái đầu mùa của của-lễ các ngươi, cùng mọi vật thánh. Ta sẽ nhận lấy các ngươi như mùi thơm ngọt ngào, khi ta đem các ngươi ra khỏi giữa các dân, và quy tụ các ngươi từ những nước mà ngươi đã bị tan tác; và ta sẽ được tôn thánh trong các ngươi ở trước mắt các quốc gia. Và các ngươi sẽ biết ta là Đức Giê-hô-va, khi ta đem các ngươi vào vùng đất của Israel, vào trong nước mà ta đã thề hứa ban cho tổ-phụ các ngươi” (Êxc. 20:40-42).

Điều này có nghĩa do kinh nghiệm Đấng Christ là Đấng thăng thiên, chúng ta sẽ có khả năng để phục vụ Chúa. Khi ấy chúng ta sẽ được Chúa tiếp nhận và có được mối tương giao tuyệt hảo với Ngài. Điều đó hoàn toàn tùy thuộc kinh nghiệm của chúng ta về Đấng Christ thăng thiên.

PHỤC VỤ TRONG ĐẤNG CHRIST THĂNG THIÊN

Nhiều lần, tôi đã gặp một số người hỏi tôi cũng cùng một câu như thế này: “Thưa anh, anh thấy phục vụ Chúa dễ hay khó?” Tôi luôn luôn trả lời như vầy: “Điều đó tùy theo anh phục vụ Chúa trong chính mình hay trong Đấng Christ. Nếu anh phục vụ Chúa trong chính mình, sự phục vụ ấy sẽ rất khó khăn; nếu anh phục vụ Chúa trong Đấng Christ, điều ấy sẽ rất dễ dàng. Trong Đấng Christ, ngay cả những lao khổ của công việc cũng là giường yên nghỉ cho anh em. Càng lao nhọc trong công việc Chúa, anh em càng vui hưởng sự yên nghỉ của Ngài”.

Anh Watchman Nee đã nói với tôi rằng: “Bất cứ khi nào anh cảm thấy công tác mình đang làm cho Chúa là một gánh nặng, hãy thưa với Ngài rằng anh sẽ đặt gánh nặng ấy xuống làm giường để nằm”. Anh em có thể làm theo như vậy không? Phục vụ Chúa trong Đấng Christ thăng thiên không gì hơn là một loại yên nghỉ. Càng làm việc, anh em càng được yên nghỉ. Đấng Christ thăng thiên làm cho mọi sự trở nên khác hẳn. Phục vụ trong Ngài thật sự là yên nghỉ.

Vào năm 1958, tôi đến Đan Mạch và được gặp một anh em phục vụ Chúa trọn thời gian. Anh đã học tập nhiều về sự phục vụ Chúa. Trong khi ở đó, tôi được mời chia sẻ một loạt bài giảng trong một kì hội đồng của anh. Sau đó, anh đến hỏi tôi: “Anh Lee ơi, anh có lo lắng không?” Tôi nói: “Anh à, tại sao anh lại hỏi như vậy?” Anh trả lời: “Tôi nhận thấy rằng anh đang mang một gánh nặng lớn. Anh phải quan tâm đến tất cả công việc Chúa tại miền Viễn Đông. Anh có quá nhiều anh em đồng công, và có quá nhiều Hội thánh. Đó là một công tác lớn lao, và chắc chắn phải có nhiều nan đề kèm theo! Tôi muốn biết anh có lo lắng về điều đó hay không”. Tôi nói với anh: “Anh ơi, nhìn mặt tôi xem. Trông tôi có vẻ lo lắng không?” Anh ấy trả lời: “Đó chính là lí do tại sao tôi đến hỏi anh. Tôi nghĩ anh phải có nhiều gánh nặng, nhiều rắc rối và nhiều nan đề; anh phải là người lo lắng luôn luôn. Nhưng khi nhìn mặt anh, tôi không thấy có dấu hiệu gì tỏ ra lo lắng. Dường như anh chẳng lo âu gì cả”. Tiếp đó, tôi nói: “Anh ơi, ngợi khen Chúa, tôi không bao giờ lo lắng cả. Chỉ là nhờ Đấng Christ mà thôi. Tôi ở trong Đấng Christ là Đấng đã thăng thiên lên trời. Tôi không biết cách lo lắng, nhưng tôi biết cách ngợi khen Ngài”.

Ngợi khen Chúa! Ngợi khen Đấng Christ! Tôi ở trong Đấng Christ! Đấng Christ là vùng đất có địa thế cao của tôi! Tôi đang sống trong miền đất này! Tôi đang bước đi trên vùng đất cao này! Tất cả những điều rắc rối, những nan đề, những gian khổ và mọi gánh nặng đều ở dưới chân tôi. Chúng trở thành ghế cho tôi ngồi. Tôi có thể yên nghỉ trong tất cả những gian khổ của mình; tôi có thể yên nghỉ trong mọi khó khăn, rắc rối của mình. Càng có nhiều rắc rối, tôi càng vui hưởng Đấng Christ thăng thiên. Đây là kinh nghiệm về Đấng Christ.

Anh em có thể có kinh nghiệm này và có thể kinh nghiệm được điều ấy ngay bây giờ. Đấng Christ ở trong anh em, và anh em ở trong Đấng Christ. Nhưng tôi rất tiếc phải nói rằng nhiều lúc anh em quên rằng mình có Đấng Christ. Chỉ vì anh em quên mất Ngài; anh em không áp dụng Đấng Christ vào hoàn cảnh của mình. Xin đừng nghĩ rằng tôi là một loại người đặc biệt hay khác thường. Tôi rất là bình thường. Tôi bình thường và yếu đuối như anh em. Nhưng tôi có một bí quyết. Bất cứ khi nào gặp rắc rối, tôi nói: “Chúa ơi, con ngợi khen Ngài, đây là một cơ hội khác để con kinh nghiệm Ngài”.

Hãy áp dụng Đấng Christ cho hoàn cảnh của anh em. Khi ấy anh em sẽ kinh nghiệm Đấng Christ là Đấng đã thăng thiên, và anh em sẽ biết rằng anh em cũng đã thăng thiên với Ngài. Trong Đấng Christ anh em đã thăng thiên lên các tầng trời. Ô, các anh chị em ơi, thật Ngài là một Cứu Chúa! Thật Ngài là một Đấng Christ đối với chúng ta! Thật là một sự cứu rỗi! Thật là một sự giải phóng! Ngài là Đấng Christ hằng sống đã thăng thiên lên các tầng trời! Chúng ta phải nhận biết Ngài đến mức độ như vậy. Chúng ta phải ngợi khen Ngài vì Ngài là Đấng Christ rộng lớn bao la và Ngài là Đấng Christ thăng thiên.

<