Thông tin sách

Cây Sự Sống

Tác giả: Witness Lee
Dịch từ bản tiếng Anh: Cây sự sống
ISBN:
Mua sách tại:

Đang đọc: Chương 8

Untitled Document

CHƯƠNG TÁM

LÀM THẾ NÀO THÂN THỂ, QUÂN ĐỘI VÀ NƠI CƯ NGỤ CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI ĐƯỢC HÌNH THÀNH

Kinh Thánh: Khải. 2:7, 17; 3:20; Êxc. 1:1, 27; 37:1-12, 14, 26-28; 47:1-12; 48:30-35

TẦM QUAN TRỌNG CỦA VIỆC ĂN

Ba trong bảy lá thư sau cùng Chúa viết cho các Hội thánh trong sách Khải Thị, Ngài nói đến vấn đề “ăn” như là một phần thưởng cho những người đắc thắng. Việc ăn cây sự sống được nói đến trước tiên rồi sau đó là ăn ma-na. Trong thư đầu tiên, Ngài nói về việc ăn cây sự sống (2:7), là điều được đề cập đến ngay phần đầu của sự khải thị thần thượng trong Sáng Thế Ký chương 2. Trong thư thứ ba Chúa nói đến việc ăn ma-na giấu kín (2:17). Ma-na trước hết được bày tỏ trong Xuất Ai Cập Ký chương 16. Trong lá thư sau cùng, Chúa kết luận bằng cách nói rằng Ngài đứng ngoài cửa và gõ. Ai bằng lòng mở cửa để Chúa vào, Ngài sẽ ăn bữa tối với người ấy (3:20). Bảy lá thư này bắt đầu và kết thúc bằng vấn đề “ăn”.

Chúng ta đã thấy rõ ràng trong Kinh Thánh là việc ăn uống biến đổi chúng ta. Điều này có thể được nhận thấy ngay cả trong việc chúng ta ăn thức ăn thuộc thể. Nếu không ăn gì cả trong ba ngày, một người sẽ lộ vẻ yếu đuối và xanh xao. Nhưng một khi ăn vài bữa ăn ngon, diện mạo của người ấy sẽ được biến đổi. Người ấy sẽ tươi tắn thay vì nhợt nhạt và khỏe mạnh thay vì yếu đuối. Chúng ta được biến đổi nhờ chúng ta ăn. Nếu ăn thịt bò hằng ngày, anh em sẽ bắt đầu có mùi thịt bò. Anh em sẽ có mùi “bò” vì đã ăn quá nhiều thịt bò. Việc “ăn” biến đổi anh em.

Trước đây, chúng ta đã thấy rằng việc “ăn” là điểm chuyển tiếp từ hành lang (sân ngoài) của đền tạm vào Nơi Thánh. Tại bàn thờ trong hành lang của đền tạm có tất cả các của lễ. Chúng ta có thể vui hưởng sự cứu chuộc của Đấng Christ qua các của lễ này. Sau khi vui hưởng phương diện cứu chuộc của những của lễ, các thầy tế lễ phải ăn hầu hết các của lễ. Việc “ăn” bắt đầu với các của lễ tại hành lang.

Nhờ ăn những của lễ, các thầy tế lễ được chuyển vào trong đền tạm. Trong Nơi Thánh của đền tạm có bàn để bánh trần thiết (bàn trưng bày bánh). Các thầy tế lễ phải ăn bánh trần thiết (bánh trưng bày) trong Nơi Thánh (Lê. 24:5-9). Đề cập đến những đồ đạc bên trong đền tạm, bàn để bánh trần thiết là vật dụng đầu tiên được đặt ở phía bắc, và ở phía nam là chân đèn (Xuất. 26:35). Sự sống chúng ta vui hưởng tại bàn để bánh trần thiết đưa đến kết quả là ánh sáng của chân đèn. Ăn bánh là vui hưởng sự sống, và sự sống này là sự sáng của loài người (Gi. 1:4), là ánh sáng của sự sống (Gi. 8:12). Vật dụng kế đến trong đền tạm là bàn thờ xông hương. Sự ngọt ngào của Đấng Christ đi theo sự soi sáng.

Tại hành lang, điều đầu tiên là sự cứu chuộc, tức là sự xưng công chính bởi đức tin qua huyết. Căn cứ trên sự xưng công chính qua sự cứu chuộc, anh em có quyền thưởng thức tất cả các của lễ, tức những phương diện khác nhau của Đấng Christ. Qua sự cứu chuộc của Đấng Christ, anh em được quyền và có nền tảng để vui hưởng Đấng Christ là phần của mình. Anh em phải ăn Ngài. Vì vậy, việc “ăn” là điều sau cùng tại hành lang, nhưng lại là điều đầu tiên trong Nơi Thánh. Tại bàn để bánh trần thiết, thầy tế lễ tiếp tục ăn.

Trong Nơi Chí Thánh, điều đầu tiên bên trong hòm bảng chứng (rương chứng cớ) là ma-na giấu kín. Ngoài ra, bên trong hòm bảng chứng còn có luật pháp soi sáng, tương ứng với chân đèn, và cây gậy trổ hoa của A-rôn chỉ về việc chúng ta kinh nghiệm Đấng Christ trong sự phục sinh của Ngài là điều được Đức Chúa Trời chấp nhận và điều này tương ứng với hương thơm ngọt ngào (Hê. 9:3-4). Dầu ở Nơi Thánh hay Nơi Chí Thánh, “ăn” vẫn là điều chính yếu trong việc chúng ta theo đuổi Chúa.

Việc “ăn” biến đổi chúng ta thành vật liệu quí báu dành cho kiến ốc của Đức Chúa Trời. Đền tạm gồm các tấm ván bằng gỗ thếp vàng được đặt trên những lỗ trụ bằng bạc (Xuất. 26:15-25, 29-30). Điều này nghĩa là nhờ ăn Đấng Christ, dựa trên sự cứu chuộc của Ngài được tượng trưng bởi các lỗ trụ bằng bạc, chúng ta sẽ được biến đổi, được thếp bằng bản chất thần thượng, tức là vàng. Nhờ ăn Đấng Christ dựa trên sự cứu chuộc của Ngài, một số điều thần thượng sẽ được đem vào trong chúng ta và trên chúng ta. Sau cùng sẽ có một đền tạm được xây dựng bằng gỗ và vàng hòa lẫn với nhau. Sự hòa lẫn này được hoàn thành bởi việc “ăn”. Gỗ tượng trưng cho chúng ta, và vàng tượng trưng cho Đức Chúa Trời. Làm thế nào Đức Chúa Trời có thể trở nên một phần của chúng ta? Làm thế nào chúng ta có thể ở trong bản chất của Đức Chúa Trời? Làm thế nào bản chất của Đức Chúa Trời có thể thếp trên chúng ta? Bởi việc chúng ta ăn Ngài.

Việc ăn uống liên hệ đến ba điều. Trước hết, ăn nghĩa là nhận lấy điều gì đó vào bên trong anh em. Thứ hai, nếu không ăn, chúng ta không thể tồn tại. Tôi có thể có sự sống, nhưng tôi cần ăn để duy trì sự sống này. Thứ ba, bất cứ điều gì tôi nhận lấy, ấy là điều mà tôi nhờ nó mà sống, và những gì tôi nhận lấy sẽ được tôi tiêu hóa và trở nên thành phần cấu tạo chính tôi, là chính yếu tố của tôi. Những gì tôi ăn trở nên một phần của tôi. Trong Giăng chương 6, Chúa nói với chúng ta rằng Ngài là bánh sự sống (c. 35) và ai ăn Ngài sẽ sống bởi Ngài (c. 57).

Toàn bộ Kinh Thánh khải thị cho chúng ta một điều chủ yếu – ý định của Đức Chúa Trời là hành động đem chính Ngài vào trong chúng ta. 1 Cô-rin-tô 6:17 nói: “Ai liên hiệp với Chúa là một linh”. Ý định của Đức Chúa Trời là khiến Ngài làm một với chúng ta. Đây là điều rất tuyệt diệu. Không có tâm trí nào của con người có thể tưởng tượng ra một điều như vậy lại có thể xảy ra trong cõi vũ trụ, tức là Đấng Tạo Hóa và Đức Chúa Trời toàn năng có ý muốn khiến Ngài làm một với chúng ta. Chỉ có một phương cách duy nhất để Đức Chúa Trời có thể hiệp một với chúng ta. Đức Chúa Trời có thể hành động đem chính Ngài vào trong chúng ta để hiệp một với chúng ta bằng cách “ăn”. Đức Chúa Trời giới thiệu chính Ngài là cây sự sống cho con người ngay sau khi con người được tạo dựng. Đức Chúa Trời như cây sự sống là để chúng ta ăn. Không những trong Sáng Thế Ký chương 2 mà trong Khải Thị chương 2 chúng ta đều được bảo phải ăn cây sự sống.

Cây sự sống là Đức Chúa Trời Tam Nhất – Cha được hiện thân trong Con và Con được thực tại hóa với tư cách là Linh. Cây sự sống là chính Đức Chúa Trời Tam Nhất được hiện thân và được thực tại hóa. Cha chính là nguồn, và tất cả sự đầy đủ của nguồn này đều cư ngụ trong Con. Con là hiện thân của nguồn, và Con được thực tại hóa với tư cách là Linh. Linh vào trong chúng ta cùng với tất cả sự đầy đủ của nguồn để chúng ta có thể vui hưởng Ngài và nhận lấy Ngài như là thức ăn. Đây là tư tưởng chủ yếu trong toàn bộ Kinh Thánh. Kinh Thánh bắt đầu với cây sự sống và kết thúc với cây sự sống. Điều chúng ta nhận vào trong mình là điều mà bởi đó chúng ta sống. Những gì chúng ta nhận vào trong mình đều được chúng ta tiêu hóa và trở nên chính thành phần cấu tạo của chúng ta, chính yếu tố của chúng ta. Những gì đã được nhận vào trong chúng ta sẽ biến thành một với chúng ta và sẽ trở nên chúng ta. Chúng ta cần học tập nuôi mình bằng Đức Chúa Trời Tam Nhất và vui hưởng Ngài suốt ngày. Từ việc “ăn” này, đền thờ sẽ xuất hiện.

Sau đền tạm là đền thờ, cũng là kết quả bởi việc “ăn”. Sáu sách trong Cựu Ước từ 1 Sa-mu-ên đến 2 Sử Ký cho chúng ta một bản ký thuật đầy đủ về sự xây dựng đền thờ. Nếu đọc cẩn thận các sách này, anh em sẽ thấy rằng đền thờ là kết quả của sự vui hưởng tất cả những sản vật của miền đất Ca-na-an tốt lành. Miền đất Ca-na-an tốt lành tượng trưng cho Đấng Christ tổng-bao-hàm, phục sinh, và thăng thiên. Phần ở giữa của miền đất tốt lành được dâng hiến cho Đức Chúa Trời trong Ê-xê-chi-ên như là của lễ dâng giơ lên (Êxc. 48:8-12), tượng trưng cho Đấng Christ phục sinh và được nâng lên, thăng thiên lên các từng trời. Đất Ca-na-an là một miền đất cao, vượt trên mặt biển, tượng trưng cho Đấng Christ phục sinh và thăng thiên. Đức Chúa Trời đã đem chúng ta vào miền đất này và đã đặt chúng ta vào trong Đấng Christ. Hiện nay chúng ta đang sống trong miền đất ấy. Hiện nay chúng ta đang sống trong Đấng Christ, bước đi trong Đấng Christ, và thậm chí lao động trên Đấng Christ. Hằng ngày chúng ta lao động trên miền đất tốt lành này, tức là trên Đấng Christ. Khi ấy chúng ta có sản vật của Đấng Christ không chỉ để thưởng thức cách riêng tư nhưng còn để vui hưởng cách công khai và tập thể cùng với Đức Chúa Trời bằng cách dâng sản phẩm thặng dư của miền đất tốt lành cho Đức Chúa Trời. Ấy là qua điều này mà đền thờ, tức biểu tượng của Hội thánh, được hình thành. Đền thờ là kết quả của sự vui hưởng tất cả sản vật của miền đất tốt lành, tượng trưng cho việc thế nào Hội thánh được hình thành bằng cách chúng ta vui hưởng Đấng Christ.

Đấng Christ là miền đất cao. Ngài được tượng trưng bởi miền đất được phục sinh từ những dòng nước sự chết vào ngày thứ ba trong Sáng Thế Ký chương 1 (cc. 9, 13). Vào ngày thứ ba, miền đất lộ ra khỏi nước; miền đất này là Đấng Christ phục sinh. Chúng ta sống trong Ngài, bước đi trong Ngài, lao động trên Ngài, và sau đó vui hưởng Ngài. Chúng ta vui hưởng tất cả những sự phong phú của sự sống, là những phương diện khác nhau của sự sống. Nhiều phương diện khác nhau của sự sống ra từ miền đất cao trong Sáng Thế Ký chương 1, cho thấy rằng tất cả những sự phong phú của sự sống đều ra từ Đấng Christ phục sinh và thăng thiên. Chúng ta chỉ cần lao động trên Ngài và vui hưởng Ngài. Kết quả của việc vui hưởng Đấng Christ là sự xây dựng Hội thánh.

Những người Pha-ri-si và các nhà thông giáo học tập những sự dạy dỗ khách quan của Cựu Ước, nhưng họ là những người đã âm mưu đóng đinh Chúa trên thập tự giá. Chúa nói với những người theo Do Thái giáo rằng họ tra cứu Kinh Thánh nhưng không sẵn lòng đến với Ngài để có sự sống (Gi. 5:39-40). Tra cứu Kinh Thánh vì kiến thức là một chuyện, nhưng đến với Chúa để tiếp xúc với Ngài vì sự sống là một chuyện khác. Những thầy tế lễ và nhà thông giáo có kiến thức về sự ra đời của Đấng Christ, nhưng họ không có lòng tìm kiếm Đấng Christ như các nhà thông thái đến từ phương đông (Mat. 2:1-12). Những người Ngoại-bang uyên bác, là các nhà thông thái không biết đoạn Kinh Thánh nói về nơi Đấng Christ sẽ được sinh ra, nhưng họ đã đến với vị Vua mới ra đời.

Cuộc sống Cơ Đốc không phải chỉ là vấn đề hiểu biết mà còn là vấn đề “ăn”. Đừng chỉ xem các buổi nhóm Hội thánh như một trường học. Anh em phải xem các buổi nhóm Hội thánh như một nhà hàng. Đừng đến các buổi nhóm chỉ để học hỏi, nhưng đến để ăn, để nuôi mình bằng chính Chúa. Người ta không đến nhà hàng chỉ để học cách đọc thực đơn. Mỗi khi đến nhà hàng, chúng ta không đến vì thực đơn. Chúng ta chỉ quan tâm đến một điều, ấy là ăn. Hãy học tập ăn Chúa. Kiến thức kiêu căng, nhưng tình yêu thương trong sự sống thì xây dựng (1 Cô. 8:1). Chúng ta phải học tập cách vui hưởng Chúa. Nói cách nghiêm túc, Kinh Thánh không chỉ để chúng ta học hỏi nhưng để chúng ta ăn. Loài người không chỉ sống nhờ bánh nhưng còn nhờ mọi lời ra từ miệng Đức Chúa Trời (Mat. 4:4). Lời ra từ miệng Đức Chúa Trời là thức ăn của chúng ta chứ không phải chỉ là kiến thức hay những sự dạy dỗ.

Tất cả những sự dạy dỗ của Kinh Thánh là vì Đấng Christ. Mục đích của thực đơn là để ăn uống. Anh em không nên kể thực đơn là chính việc ăn uống. Từ kiến thức và những sự dạy dỗ làm chúng ta xao lãng, chúng ta phải được đem trở lại về điều duy nhất này, ấy là vui hưởng Chúa sống động là Linh ban-sự-sống. Hãy học tập đối diện với Ngài và để được Ngài xử lý. Hãy học tập tiếp xúc với Ngài. Hãy học tập cư ngụ trong Ngài. Hãy học tập lao động trên Ngài. Khi ấy mục đích của Đức Chúa Trời sẽ được hoàn thành. Thế rồi nỗi ao ước của Đức Chúa Trời sẽ đạt được. Ao ước của Đức Chúa Trời về đền thờ, nơi cư ngụ, kiến ốc có tính cách hoàn vũ để Đức Chúa Trời ngự vào an nghỉ có thể trở thành hiện thực nhờ chúng ta ăn Chúa, nhờ để Chúa hòa lẫn chính Ngài với chúng ta. Chỉ có một cách duy nhất để Chúa vào trong chúng ta và hòa lẫn chính Ngài với chúng ta, ấy là chúng ta ăn Ngài.

Chúng ta phải giữ nguyên tắc đã được đề cập đến lần đầu tiên trong Kinh Thánh. Sau khi loài người được tạo dựng, điều được nói đến trước hết về mối liên hệ giữa loài người và Đức Chúa Trời là việc “ăn” của con người. Bức tranh đầu tiên trong Kinh Thánh cho chúng ta thấy rằng Đức Chúa Trời đã giới thiệu chính Ngài cho loài người dưới hình thức thực phẩm và con người phải học tập cách ăn Ngài, cách nhận Ngài, cách sống bởi Ngài, cách tiêu hóa Ngài để Ngài trở thành chính thành phần cấu tạo của con người. Nhờ việc “ăn” này, Đức Chúa Trời mới có thể đạt được nỗi ao ước và hoàn thành được mục đích của Ngài.

CHÚA LÀ LỬA PHÁN XÉT, HƠI THỞ VÀ DÒNG NƯỚC TUÔN CHẢY

Ngoài ra, trong Cựu Ước còn có lời tiên tri về đền thờ sắp đến trong Ê-xê-chi-ên. Trong sách Ê-xê-chi-ên có ba chương đáng chú ý, ấy là chương một, chương ba mươi bảy, và chương bốn mươi bảy. Trong chương một có lửa (cc. 4, 27). Trong chương ba mươi bảy có không khí hay gió, hơi thở, Linh (cc. 9, 14). Và trong chương bốn mươi bảy có nước (cc. 1-12). Đây là ba chương đáng chú ý trong Ê-xê-chi-ên và nội dung của sách này tùy thuộc vào ba điều này: lửa, không khí và nước, tức là chính Giê-hô-va Đức Chúa Trời. Đức Chúa Trời của chúng ta là lửa thiêu hủy, Đức Chúa Trời của chúng ta là không khí, và Đức Chúa Trời của chúng ta là nước.

Phần đầu tiên của Ê-xê-chi-ên khải thị cho chúng ta thế nào Đức Chúa Trời là lửa phán xét bằng cách thiêu hủy. Đức Chúa Trời là lửa đốt cháy để thiêu hủy tất cả những điều không xứng hợp với bản chất thần thượng của Ngài. Sau sự thiêu hủy này, Đức Chúa Trời xuất hiện để thở ra. Sau sự thiêu hủy là sự thở. Sau lửa là không khí. Không khí, tức hơi thở là Linh thần thượng. Không khí vào trong những bộ xương khô chết chóc đã từng ở dưới sự phán xét của lửa, truyền sự sống, làm cho sống động, và ban cho những bộ xương ấy tất cả những điều cần thiết để cấu tạo chúng thành một thân thể. Hơi thở (tiếng Hê-bơ-rơ là ruach), tức là Linh của chính Đức Chúa Trời, được đặt vào những bộ xương khô chết chóc này (Êxc. 37:5, 6, 14). Thân thể được hình thành từ không khí, từ hơi thở, từ Linh ban-sự-sống.

Sau khi được làm sống lại, những bộ xương chết khô này đã trở nên ba điều, ấy là thân thể (Êxc. 37:7-8), quân đội (37:10), và nơi cư ngụ (37:26-28). Thân thể sống vì Đức Chúa Trời, quân đội chiến đấu cho Đức Chúa Trời, và nơi cư ngụ là để Đức Chúa Trời an nghỉ. Tất cả những bộ xương chết được cấu thành một thân thể sống động, và thân thể sống động này đã trở nên một quân đội chiến đấu. Sau cùng, quân đội chiến đấu này trở nên chính nơi Đức Chúa Trời nghỉ ngơi. Khi chúng ta có thể sống cùng với Đức Chúa Trời và chiến đấu cho Đức Chúa Trời, chúng ta có thể là nơi nghỉ ngơi của Đức Chúa Trời. Đền thờ, tức nhà của Đức Chúa Trời phát xuất từ việc vui hưởng Chúa là sự sống, là Linh ban-sự-sống. Khi vui hưởng Chúa là yếu tố hô hấp, chúng ta sẽ trở nên sống động, tăng trưởng, và được xây dựng. Có thể chúng ta vốn là những mảnh xương vụn, nhưng bây giờ chúng ta có thể được xây dựng làm một thân thể và được thành một quân đội để trở nên một nơi cư ngụ dành cho Đức Chúa Trời vào nghỉ ngơi. Kiến ốc này, đền thờ này, nhà Đức Chúa Trời này phát xuất từ chính sự vui hưởng Đức Chúa Trời là sự sống của chúng ta.

Nhiều Cơ Đốc nhân dửng dưng đối với những điều liên hệ đến Chúa, họ còn tinh thần thế gian và thậm chí tội lỗi, thối lui xa cách Chúa. Tuy nhiên có một số người tìm kiếm [Chúa] giữa vòng con cái Ngài, là những người được Chúa phục hưng và kinh nghiệm Ngài đến một mức độ nào đó. Nhưng nhiều người trong họ đã bị lệch hướng và hoàn toàn chú tâm vào việc nghiên cứu Lời chỉ vì để có thêm kiến thức. Các sự dạy dỗ và kiến thức không thể làm những bộ xương khô trong Ê-xê-chi-ên sống động. Những bộ xương khô có cần các sự dạy dỗ và văn tự về Lời không? Không! Chúng cần không khí, cần sự thở vào, cần hơi thở. Và ai là không khí? Đức Chúa Trời là không khí; Ngài là ruach, là pneuma. Điều chúng ta cần là Đức Chúa Trời ban-sự-sống ấy, Linh ban-sự-sống ấy.

Lửa phán xét, thiêu hủy, đốt cháy; không khí truyền sự sống, sản sinh, thêm sức, làm mạnh mẽ hơn, làm phong phú hơn, và xây dựng. Sau khi kiến ốc được hình thành trong Ê-xê-chi-ên, dòng nước tuôn ra từ kiến ốc ấy để tưới mát những người khác. Trước khi có dòng nước tuôn chảy trong Ê-xê-chi-ên, khắp nơi chỉ thấy sa mạc cùng sự chết chóc và khô hạn. Nhưng nhờ dòng nước sống chảy ra từ ngôi nhà, mỗi phần đều được tưới nước (cc. 8-9). Sự chết bị nuốt mất và sự sống được cung ứng cho tất cả những nơi chết chóc, khô hạn này. Sách Ê-xê-chi-ên khải thị sự phán xét bởi lửa, sự truyền sự sống, sự ban sự sống bởi không khí, và sự cung ứng bởi nước. Trên nguyên tắc, ba bước này vẫn còn ở với chúng ta ngày nay. Trước hết chúng ta phải bị phán xét, bị Đức Chúa Trời là lửa đốt cháy chúng ta. Sau đó, Chúa là không khí sẽ thở trên chúng ta. Nhờ sự thở này chúng ta sẽ được truyền sự sống, tái sinh, và chúng ta sẽ tăng trưởng và được xây dựng. Sau khi kiến ốc được hình thành, nước sống sẽ tuôn ra để tưới mát chúng ta. Nội dung thật của sách Ê-xê-chi-ên là Chúa như lửa phán xét, đốt cháy và thiêu hủy, Chúa như hơi thở, tái sinh, làm mạnh mẽ và xây dựng; và Chúa như dòng nước tuôn chảy, cung ứng chính Ngài cho những nơi khô hạn. Tất cả những điều này chỉ có thể có được nhờ chúng ta ăn Chúa.

ĂN CHÚA ĐỂ ĐƯỢC HÒA LẪN VỚI NGÀI VÌ SỰ XÂY DỰNG HỘI THÁNH

Tại chương cuối sách Ê-xê-chi-ên có một thành phố hình vuông, mỗi hướng có ba cổng (48:30-35). Ba nhân bốn là mười hai. Số ba chỉ về Đức Chúa Trời Tam Nhất và số bốn chỉ về những tạo vật, chẳng hạn như bốn tạo vật sống. Trong sự xây dựng của Đức Chúa Trời có số ba. Sự xây dựng đầu tiên của Đức Chúa Trời là tàu Nô-ê. Tàu của Nô-ê có ba tầng, tượng trưng cho Đức Chúa Cha, Đức Chúa Con và Đức Chúa Thánh Linh. Sự xây dựng của Đức Chúa Trời luôn luôn có số ba vì Đức Chúa Trời Tam Nhất ở đó. Ba cộng bốn nghĩa là Đức Chúa Trời cộng với loài người. Phần đầu của Khải Thị là bảy Hội thánh; số bảy là ba cộng với bốn. Nhưng con số hoàn hảo trong Giê-ru-sa-lem Mới lại là mười hai, tượng trưng cho Đức Chúa Trời nhân chính Ngài với loài người, Đức Chúa Trời hòa lẫn chính Ngài với loài người. Tính cộng trở nên tính nhân. Do đó, kết quả của sách Ê-xê-chi-ên là số mười hai, là sự hòa lẫn giữa Đức Chúa Trời với loài người thọ tạo. Vào cuối sách Khải Thị cũng có điều như vậy, ấy là một thành phố hình vuông với mỗi hướng có ba cổng, tượng trưng cho việc Đức Chúa Trời Tam Nhất hòa lẫn với loài người. Sự hòa lẫn này chỉ có thể trở thành hiện thực bởi việc “ăn” của chúng ta. Nhiều quả trứng Mỹ đã được hòa lẫn với vài người trong chúng ta nhờ chúng ta ăn những quả trứng ấy. Chúng ta phải học tập ăn Chúa để được hòa lẫn với Ngài.

Đó là lý do tại sao trong bảy lá thư sau cùng của Ngài gởi cho bảy Hội thánh trong Khải Thị, Chúa Jesus đã nói rõ với chúng ta rằng Ngài sẽ ban cho những người đắc thắng quyền ăn cây sự sống, là chính Đức Chúa Trời Tam Nhất để chúng ta vui hưởng. Ngài cũng hứa ban cho những người đắc thắng quyền ăn ma-na giấu kín. Khi Hội thánh trở nên rất thế tục và thậm chí kết hôn với thế gian như Hội thánh ở Bẹt-găm, Chúa sẽ ban ma-na giấu kín, ma-na riêng tư, tức chính mình Chúa cho những người đắc thắng. Cuối cùng, trong bảy lá thư này, Chúa Jesus còn nói rằng nếu chúng ta có tai nghe tiếng Ngài và mở cửa, Ngài sẽ vào không phải để dạy dỗ nhưng để ăn với chúng ta, dự tiệc với chúng ta hầu chúng ta có thể vui hưởng Ngài và Ngài có thể vui hưởng chúng ta.

Nếp sống Hội thánh là sự vui hưởng cây sự sống, ma-na giấu kín và bữa tiệc thần thượng. Chúng ta dự tiệc với Chúa và để Chúa dự tiệc với chúng ta. Nhờ việc ăn như vậy, nhờ sự hòa lẫn ấy, sự xây dựng nhà Đức Chúa Trời sẽ trở thành hiện thực. Đây là con đường của nếp sống Hội thánh. Nếp sống Hội thánh không được tạo ra bởi năng lực tổ chức, bởi dạy dỗ, hay thậm chí bởi các ân tứ, nhưng được hình thành bởi việc ăn Chúa như là cây sự sống, là ma-na giấu kín, và là bữa tiệc.