Thông tin sách

Cây Sự Sống

Tác giả: Witness Lee
Dịch từ bản tiếng Anh: Cây sự sống
ISBN:
Mua sách tại:

Đang đọc: Chương 7

Untitled Document

CHƯƠNG BẢY

LÀM THẾ NÀO A-ĐAM SAU CÙNG TRỞ NÊN CÂY SỰ SỐNG TRONG CHÚNG TA

Kinh Thánh: 1 Cô. 15:45; Gi. 14:1-6, 10, 16-20, 23; 20:22

1 Cô-rin-tô 15:45 nói: “Cũng có chép như vầy: Người đầu tiên, là A-đam đã trở nên một hồn sống; A-đam sau cùng đã trở nên Linh ban-sự-sống”. Có hai điểm quan trong trong câu này. Trước hết, Đấng Christ, là A-đam sau cùng đã trở nên một Linh. Thứ hai, Đấng Christ được làm cho trở nên không những là một Linh mà còn là Linh ban-sự-sống, truyền-sự-sống. Ngài được làm cho trở nên một Linh vì mục đích ban sự sống cho chúng ta.

1 Cô-rin-tô 15:45 không bày tỏ rõ ràng rằng Đấng Christ, tức Con Đức Chúa Trời, hay Jesus đã trở nên Linh ban-sự-sống. Câu ấy nói rằng A-đam sau cùng đã trở nên một Linh như vậy. A-đam đầu tiên là khởi đầu của nhân loại; A-đam sau cùng là sự kết thúc của nhân loại. A-đam sau cùng nghĩa là người sau cùng. Sau người ấy không còn A-đam nào nữa.

LÀM THẾ NÀO ĐẤNG CHRIST TRỞ NÊN LINH BAN-SỰ-SỐNG

Bây giờ chúng ta phải nêu lên câu hỏi là Đấng Christ đã trở nên Linh ban-sự-sống bằng cách nào. Lời giải thích thế nào con người này đã trở nên Linh ban-sự-sống là ở trong Phúc âm Giăng. Sách Phúc âm này bắt đầu với Lời. Ban đầu có Lời, và Lời là Đức Chúa Trời (Gi. 1:1). Trong Ngài là sự sống (1:4). Làm thế nào sự sống ở trong Ngài có thể trở nên của chúng ta? Trong Ngài là sự sống, nhưng sự sống này đã không ở trong chúng ta. Lời, tức Đức Chúa Trời, đã trở nên xác thịt; Ngài đã trở nên một con người (1:4), và Đấng Thần-nhân này là A-đam sau cùng.

Trong Phúc âm Giăng có nhiều điểm nói về Đấng Christ từ chương một đến chương mười bốn. Chương mười bốn là điểm chuyển tiếp hay bước ngoặt của sách Phúc âm này. Chương mười ba vẫn còn ở trong hành lang (sân ngoài). Việc Chúa rửa chân các môn đồ trong chương này chỉ về thùng rửa, tẩy sạch tại hành lang của đền tạm. Bắt đầu từ chương mười bốn chúng ta được chuyển từ hành lang vào Nơi Thánh, và từ chương này đến chương mười bảy đền tạm cùng với Nơi Thánh và Nơi Chí Thánh được xây dựng. Chúa đã khải thị Ngài sẽ trở nên Linh ban-sự-sống bằng cách nào trong Giăng chương 14–16, và cách ấy được chép trong Giăng chương 18–20. Cách ấy là chết đi và sống lại. Qua sự chết và sống lại, con người này đã trở nên Linh ban-sự-sống.

Trong Giăng chương 20, sau khi chết và sống lại, người ấy trở lại với các môn đồ của Ngài dưới hình thức của Linh và thở vào các môn đồ mà nói rằng: “Hãy nhận lãnh Đức Thánh Linh” (c. 22). Đức Thánh Linh là Linh ban truyền sự sống (2 Cô. 3:6). Cùng với Linh này, sự sống vào trong chúng ta; với sự sống này chúng ta có sự sáng; và với sự sáng này chúng ta có tất cả sự phong phú của Đấng Thần-nhân này. Tất cả những điều thuộc về Đấng Christ trong Phúc âm Giăng là các phương diện khác nhau về những sự phong phú của Đấng Thần-nhân này, và tất cả những sự phong phú này bây giờ ở trong Linh ban-sự-sống. Toàn bộ về sự phong phú của Đấng Christ thì tương đương với sự sống. Nếu có sự sống, anh em sẽ vui hưởng Chúa là cái cửa, là người chăn chiên và là nhiều điều khác nữa. Ngay cả sự rửa chân trong Giăng chương 13 không phải chỉ là điều gì đó bề ngoài nhưng là điều thuộc về bề trong. Nếu không biết cách nuôi mình bằng chính Chúa là sự sống, anh em không thể vui hưởng sự rửa sạch của sự sống. Khi vui hưởng Ngài bằng cách nuôi mình bằng chính Ngài là sự sống, anh em sẽ được nuôi dưỡng, và đồng thời sẽ cảm nhận được sự rửa sạch. Chất dinh dưỡng rửa sạch, tẩy sạch. Khi anh em nuôi mình bằng chính Chúa Jesus, ăn Ngài, dự tiệc bằng chính Ngài, anh em sẽ được nuôi dưỡng và đồng thời được tưới mát, soi sáng, tẩy sạch, vững mạnh và yên ủi. Những sự phong phú của sự sống này thì ở với Linh ban-sự-sống.

Sách Giăng bắt đầu với Lời và kết thúc với Linh. Lời, tức Đức Chúa Trời, đã trải qua những quá trình là sự nhục hóa, cuộc sống làm người với những nỗi khổ của nó, sự đóng đinh và sự phục sinh. Trong sự phục sinh, Đấng Thần-nhân kỳ diệu này đã trở thành Linh ban-sự-sống. Tất cả những gì Đấng Christ “là”, cùng với tất cả những quá trình của Ngài đều cô đọng lại và bao gồm trong Linh ban-sự-sống này. Anh em có thể biết rằng Đấng Christ là Con Đức Chúa Trời, Ngài là Chiên Con của Đức Chúa Trời chết trên thập tự giá vì tội lỗi của chúng ta, và Ngài là Cứu Chúa. Nhưng anh em có biết một cách sống động Ngài là Linh ban-sự-sống chưa?

Sách Giăng được kết thúc vào cuối chương hai mươi khi Chúa thở chính Ngài như Thánh Linh vào trong các môn đồ. Chương hai mươi mốt là phần “T.B.” (tái bút) của Phúc âm Giăng. Khi viết một bức thư, sau phần kết thúc, chúng ta có thể muốn nói thêm điều gì đó để nêu lên một điểm cụ thể. Giăng chương 21 là phần “T.B.” của sách Phúc âm này, để chứng minh và xác định rằng Linh ban-sự-sống không những ở cùng nhưng còn ở bên trong các môn đồ. Dầu họ ở bất cứ nơi nào thì Linh ban-sự-sống cũng ở đó. Ngay cả khi họ bị sa ngã và thối lui, Ngài vẫn ở đó. Cho dầu anh em làm gì, Ngài luôn luôn ở với anh em. Nếu anh em đi xem chiếu bóng, Ngài sẽ đi với anh em nhưng Ngài không vui. Trong Giăng chương 21, khi các môn đồ thối lui trở lại với biển cả để lo kế sinh nhai, Chúa cũng hiện diện với họ trong suốt thời gian ấy. Khi Phi-e-rơ nói với các anh em khác rằng ông sẽ đi đánh cá, họ đã theo ông trở lại với nghề cũ của mình. Họ đánh cá suốt đêm mà không được gì cả, nhưng thậm chí trên đất liền là nơi không có cá, Chúa vẫn có thể cung cấp cá cho họ. Nơi nào có Chúa thì nơi ấy nhu cầu của chúng ta sẽ được đáp ứng. Chúng ta cần học tập bài học hiệp một với Ngài. Giăng chương 21 là một bằng chứng, một sự xác nhận rằng Đấng kỳ diệu này bây giờ đang ở trong những người được cứu chuộc của Ngài. Với tư cách là Linh ban-sự-sống, Ngài luôn luôn ở với họ. Phần kết luận của Giăng nằm trong chương hai mươi nhưng đoạn “T.B.” của ông lại không có kết thúc. Ngày nay, chúng ta vẫn có phần “T.B.” của Phúc âm Giăng.

Chúng ta phải dành thì giờ để xem xét bước ngoặt hay điểm chuyển tiếp của sách Giăng từ chương mười bốn đến mười bảy. Giăng 14:1-2a nói: “Lòng các ngươi chớ bối rối; hãy tin Đức Chúa Trời, cũng hãy tin Ta nữa. Trong nhà Cha Ta có nhiều chỗ ở”. Từ ngữ “nhiều chỗ ở” trong câu 2 và “chỗ ở” (bản tiếng Việt là “lập cư”) trong câu 23 là cùng một từ ngữ trong tiếng Hi Lạp. Chúa Jesus nói trong câu 23 rằng Ngài và Cha sẽ đến cùng người tin Ngài mà cùng người ấy lập một chỗ ở. Từ ngữ “chỗ ở” trong tiếng Hi Lạp là hình thức danh từ của động từ “cứ ở”. Chúa tiếp tục trong câu 2 và 3 rằng: “Ta đi để sắm sẵn cho các ngươi một chỗ. Và nếu Ta đi và sắm sẵn cho các ngươi một chỗ rồi, Ta sẽ trở lại và tiếp các ngươi về với chính Ta, để Ta ở đâu thì các ngươi cũng ở đó”. Chúa nói: “Nếu Ta đi... Ta sẽ trở lại”. Điều này nghĩa là việc Chúa ra đi là sự trở lại của Ngài. Sau đó Ngài nói tiếp rằng Ngài sẽ tiếp nhận các môn đồ về với chính Ngài để Ngài ở đâu thì các môn đồ cũng ở đó. Chúa ở đâu trong Giăng chương 14? Câu 10 nói: “Các ngươi không tin rằng Ta ở trong Cha, và Cha ở trong Ta sao?” Chúa đang ở trong Cha và Ngài mong muốn các môn đồ ở nơi Ngài đang ở. Ngài đang ở trong Cha, và họ cũng sẽ ở trong Cha. Chúa sẽ làm điều gì đó để đem các môn đồ vào trong Cha. Lúc ấy Phi-e-rơ, Giăng, Gia-cơ và Anh-rê chưa ở trong Cha, nhưng Ngài đang ở trong Cha. Họ là các tội nhân, và trong Cha không có chỗ nào dành cho họ cả. Vì vậy, Chúa phải ra đi (qua sự chết và sống lại của Ngài) để sắm sẵn một chỗ cho họ trong Cha. Ao ước của Ngài là đem họ vào trong Cha.

Trong câu 20, Chúa bảo các môn đồ: “Ngày đó (ngày của sự phục sinh) các ngươi sẽ biết Ta ở trong Cha Ta, các ngươi ở trong Ta, và Ta ở trong các ngươi”. Vào ngày phục sinh các môn đồ sẽ ở trong Chúa và ở trong Cha, là nơi Chúa đang ở. Việc Chúa đi đến Cha (c. 28) qua sự chết và sống lại của Ngài thật ra là việc Ngài ngự vào trong các môn đồ (c. 18). Bước đầu tiên của sự kiện Ngài đến là bằng sự nhục hóa. Bước thứ hai là việc Ngài trải qua sự chết và phục sinh để được biến hóa từ xác thịt thành Linh hầu Ngài có thể vào trong các môn đồ Ngài và cư ngụ trong họ như được bày tỏ trong các câu 17-20. Việc Ngài ra đi thật ra là sự Ngài đến.

Các câu 4-6 nói: “Nơi Ta đi các ngươi đã biết, và các ngươi cũng biết đường nữa. Thô-ma nói rằng: Thưa Chúa, chúng tôi chẳng biết Chúa đi đâu, làm sao chúng tôi biết đường được? Jesus phán rằng: Ta là đường đi, thực tại và sự sống; chẳng bởi Ta thì không ai được đến cùng Cha”. Đường đi là một người và nơi ở cũng là một người. Nhiều tín đồ diễn dịch các câu này mà nói rằng không ai có thể lên thiên đàng ngoại trừ nhờ Đấng Christ. Nhưng ý nghĩa thực sự tại đây là không ai có thể đi đến cùng Cha ngoại trừ bởi Đấng Christ. Không ai có thể liên hiệp thực sự với Cha trừ ra bởi Đấng Christ.

Các câu 16-20 nói: “ Và Ta sẽ xin Cha, và Ngài sẽ ban cho các ngươi một Đấng Yên Ủi khác, để Ngài ở lại với các ngươi đời đời, tức là Linh của thực tại, mà thế gian không thể tiếp nhận được, vì thế gian chẳng thấy Ngài, cũng chẳng biết Ngài; nhưng các ngươi biết Ngài, vì Ngài vẫn ở với các ngươi, và sẽ ở trong các ngươi. Ta không để các ngươi mồ côi đâu; Ta sẽ đến cùng các ngươi. Còn ít lâu thế gian chẳng thấy Ta nữa, nhưng các ngươi thấy Ta; vì Ta sống, các ngươi cũng sẽ sống. Ngày đó các ngươi sẽ biết Ta ở trong Cha Ta, các ngươi ở trong Ta, và Ta ở trong các ngươi”. “Ngài”, tức Linh của thực tại trong câu 17, trở thành “Ta”, tức chính Chúa trong câu 18. Điều này nghĩa là sau khi sống lại, Chúa đã trở thành Linh thực tại. Cô-rin-tô thứ nhất 15:45 xác định điều này. Khi bàn về vấn đề phục sinh, câu ấy nói: “A-đam sau cùng đã trở nên Linh ban-sự-sống”. “Ngày đó” trong Giăng 14:20 phải là ngày Chúa sống lại (20:19). Ấy là sau khi sống lại, Chúa sống trong các môn đồ của Ngài và họ sống bởi Ngài, như được đề cập đến trong Ga-la-ti 2:20.

Câu 23 nói: “Nếu ai yêu thương Ta, thì sẽ giữ lời Ta, Cha Ta sẽ yêu thương người, và Chúng Ta sẽ đến cùng người và lập một chỗ ở với người”. Trong Giăng 15:4, Chúa Jesus phán: “Hãy cứ ở trong Ta, Ta ở trong các ngươi”. Trong Giăng chương 14 là “chỗ ở”, và trong chương 15 là “sự cứ ở”. Vì chỗ ở đã được sắm sẵn nên sự việc cứ ở có thể thực hiện được. “Chỗ ở” trong 14:23 là một trong “nhiều chỗ ở” đã được nói đến trong 14:2. Sau cùng, chỗ ở ấy sẽ là một chỗ ở chung để Đức Chúa Trời Tam Nhất ở trong các tín đồ và để những tín đồ ở trong Ngài.

Sách Giăng bày tỏ cho chúng ta rằng chúng ta có tội (16:8-9), và trong Giăng 12:31, kẻ cai trị thế gian này, vua của thời đại này, kẻ thù của Đức Chúa Trời, là quỉ Sa-tan, đã được đề cập đến. Loài người chúng ta tội lỗi và đang ở dưới bàn tay của kẻ tiếm quyền này, là Sa-tan. Với nan đề tội và Sa-tan làm thế nào chúng ta có thể liên hiệp với Đức Chúa Cha? Làm thế nào chúng ta có thể vào trong Cha, và làm thế nào Cha có thể vào trong chúng ta? Chúa Jesus đến để đem chúng ta vào trong Cha và đem Cha vào trong chúng ta. Ngài đến để chúng ta có sự sống và có sự sống dư dật (Gi. 10:10). Nhưng làm sao điều này có thể thành tựu được trong khi chúng ta tội lỗi và đang ở dưới bàn tay của Sa-tan? Trước hết, Chiên Con phải bị giết, phải chết, vì tội lỗi của chúng ta (1:29). Chiên Con phải bị đặt trên thập tự giá đổ huyết Ngài ra hầu tội lỗi của chúng ta được xử lý. Ngoài ra, khi Ngài bị treo lên thập tự giá thì Sa-tan bị phán xét và đuổi ra (12:31-32). Nhờ sự chết, Ngài đã giải quyết nan đề tội và nan đề Sa-tan, vì vậy chuẩn bị con đường để chúng ta có thể vào trong Cha và có một chỗ ở trong Cha. Ngài đã đi chuẩn bị một chỗ cho chúng ta trong Cha bằng cách đổ huyết Ngài để chuộc chúng ta khỏi các tội lỗi mình và rửa sạch mọi tội lỗi chúng ta, và bằng cách diệt trừ kẻ thù của Ngài là Sa-tan, nhờ vậy giải phóng chúng ta khỏi bàn tay chiếm đoạt của Sa-tan.

Chúa đã không đi lên trời để chuẩn bị một lâu đài trên thiên đàng cho chúng ta để rồi một ngày kia, sau khi chết, chúng ta có thể đến ở đó. Tư tưởng này không phù hợp với toàn bộ Phúc âm Giăng. Chúa đã đến để Ngài có thể đem Đức Chúa Trời vào trong con người và để Ngài có thể đem con người vào trong Đức Chúa Trời. Nhưng chúng ta có các nan đề thuộc về tội, Sa-tan và thế gian. Những điều tiêu cực này tách rời chúng ta khỏi Đức Chúa Trời và cản trở Ngài vào trong chúng ta. Tất cả những nan đề này được giải quyết và xử lý bởi sự chết bao-hàm-tất-cả của Chúa. Bởi sự đóng đinh của Ngài, tội lỗi, thế gian và Sa-tan đều bị tiêu trừ. Nhờ sự chết, Ngài đã chuẩn bị con đường, và thậm chí đã sắm sẵn một chỗ ở để Ngài ở đâu chúng ta cũng có thể ở đó. Ngài ở trong Cha, và qua sự chết và sống lại của Ngài, chúng ta cũng có thể ở trong Cha. Ngài đi sắm sẵn một chỗ ở cho chúng ta trong Cha.

Về mặt tích cực, Chúa đã đến để có thể truyền chính Ngài là sự sống vào trong chúng ta. Vì mục đích này, Ngài đã đến thập tự giá như một hạt lúa mì (Gi. 12:24). Hạt lúa mì ấy truyền sự sống của nó vào trong những hạt lúa khác bởi sự chết và sống lại. Khi một hạt lúa mì rơi xuống đất và chết đi, hạt lúa ấy lớn lên và sự sống bên trong nó được truyền vào nhiều hạt lúa. Nhờ chết và sống lại, sự sống bên trong một hạt lúa trở thành sự sống của nhiều hạt lúa. Ấy là nhờ cách này mà Chúa đã truyền chính Ngài vào trong chúng ta. Nhờ có Ngài bên trong, chúng ta hiệp một với Ngài. Ngài ở trong Cha, và chúng ta cũng ở trong Cha bởi sự chết và sống lại của Ngài. Nhờ sự chết bao-hàm-tất-cả và sự phục sinh kỳ diệu của Ngài, Ngài đã đem chính mình vào trong chúng ta và đã đem chúng ta vào trong chính Ngài và vào trong Cha. Đây là lý do tại sao Ngài nói: “Ngày đó các ngươi sẽ biết Ta ở trong Cha, các ngươi ở trong Ta, và Ta ở trong các ngươi”. Nhờ sự chết và sống lại, Ngài đã trở nên chỗ ở của chúng ta và chúng ta đã trở nên nhiều chỗ ở của Ngài. Chúng ta ở trong Ngài, vì thế, Ngài là chỗ ở của chúng ta; và Ngài ở trong chúng ta nên chúng ta là những chỗ ở của Ngài. Nhờ sự chết và sống lại của Ngài, nhiều chỗ ở đã được chuẩn bị sẵn. Tất cả những chỗ ở này cộng lại với nhau thành nhà của Cha.

Nhóm chữ “nhà của Cha” được dùng ở sách Phúc âm Giăng trong các câu 2:16 và 14:2. Trong chương hai, nhà của Cha là đền thờ, và trong chương mười bốn cũng vậy. Nếu nói nhà của Cha là thiên đàng thì không phù hợp với khải thị của Kinh Thánh. Nhà của Cha là kiến ốc, đền thờ, tức là tổng cộng tất cả những chỗ ở, tổng cộng tất cả những người được tái sinh. Trong nhà Cha có nhiều chỗ ở. Thật ra nhà Cha là chỗ ở chung, là sự hòa lẫn Đức Chúa Trời Tam Nhất với những người đã được Ngài lựa chọn, cứu chuộc và tái sinh. Đối với Cha, Con và Linh, chúng ta là những chỗ ở. Đối với chúng ta, Cha, Con và Linh là chỗ ở. Đây là chỗ ở chung được khải thị trong Phúc âm Giăng. Chúng ta đã được đem vào trong Đức Chúa Trời Tam Nhất, và Đức Chúa Trời Tam Nhất đã được ban phát vào trong chúng ta bằng cách hòa lẫn. Chúa Jesus đã đi để chết và sống lại hầu Ngài có thể đem chúng ta vào trong Cha và đem Cha vào trong chúng ta, nhờ đó hoàn thành sự hòa lẫn chung giữa Đức Chúa Trời Tam Nhất và nhân loại. Sự hòa lẫn này là nhà của Cha.

Chúa Jesus đã đem Cha vào trong chúng ta bởi Linh và trong Linh. Giăng chương 14–16 cho chúng ta thấy rằng qua sự chết và sống lại, người sau cùng, tức A-đam sau cùng, đã trở nên Linh ban-sự-sống. Vì thế, vào đêm phục sinh, Ngài đến với các môn đồ không phải trong hình thể của xác thịt mà dưới hình thức của Linh. Ngài là Linh trong sự phục sinh.

LINH LÀ LIỀU THUỐC BAO-HÀM-TẤT-CẢ

Linh này là liều thuốc bao-hàm-tất-cả. Trong Linh này, có sự cứu chuộc, sự sống được giải phóng, và sự phục sinh đắc thắng của Đấng Christ. Trong liều thuốc bao-hàm-tất-cả này có yếu tố làm sạch, tẩy đi tất cả tội lỗi của chúng ta, tẩy trừ thế gian, và thậm chí cả Sa-tan. Để giải quyết mặt tiêu cực, yếu tố tẩy sạch, cứu chuộc này cũng ở trong Linh. Về mặt tích cực, yếu tố truyền sự sống, nuôi dưỡng, cung ứng ở trong Linh này. Hễ người nào mở chính mình ra cho Chúa Jesus để tiếp nhận Ngài làm Cứu Chúa của mình thì lập tức Linh này vào trong người ấy cùng với quyền năng cứu chuộc và quyền năng truyền dẫn để cứu chuộc người ấy khỏi tất cả những điều tiêu cực và truyền vào trong người ấy tất cả những điều tích cực.

ĐƯỢC THÁP VÀO ĐẤNG CHRIST ĐỂ VUI HƯỞNG NGÀI

Nhờ Linh này chúng ta được giải phóng khỏi tất cả những điều tiêu cực, và trong Linh này chúng ta đã được tháp vào trong Đấng Christ, trở nên các nhánh của cây nho như đã được khải thị trong Giăng chương 15. Chính Đấng Christ là cây nho, và tín đồ chúng ta là các nhánh của cây ấy. Chúng ta đã được tháp vào Đấng Christ bởi Linh tổng-bao-hàm này. Khi tin Jesus là Cứu Chúa, Linh tổng-bao-hàm này vào trong chúng ta để về mặt tiêu cực, chúng ta được giải phóng khỏi tất cả những điều tiêu cực, và về mặt tích cực, chúng ta được tháp vào trong Đấng Christ hầu có thể trở nên nhánh của Ngài.

Linh ban-sự-sống này, là chính Đấng Christ, là Lời tức Đức Chúa Trời, là Con Đức Chúa Trời, và là thực tại của Đức Chúa Trời Tam Nhất, đang ở trong chúng ta. Chúng ta phải học tập không những nuôi dưỡng bằng chính Ngài, ăn Ngài, mà còn cứ ở trong Ngài. Giăng 1:12-13 nói chúng ta phải tiếp nhận Ngài, và tin vào Ngài là tiếp nhận Ngài. Sách Giăng cũng nói rằng chúng ta phải uống Ngài (4:14; 7:37) và phải ăn Ngài (Gi. 6:57). Hơn nữa, Giăng nói rằng chúng ta phải cứ ở trong Ngài (15:4). Thứ tự trong Giăng là tiếp nhận Ngài, uống Ngài, ăn Ngài và cứ ở trong Ngài. Để ở trong Ngài trước hết chúng ta phải tiếp nhận Ngài. Sau đó, chúng ta phải học tập cách uống Ngài và nuôi mình bằng chính Ngài. Nhờ uống Ngài và nuôi mình bằng chính Ngài, chúng ta có thể cứ ở trong Ngài.

Tất cả chúng ta đều phải nhận biết thực tại của cây sự sống. Ý định của Đức Chúa Trời là giới thiệu chính Ngài là cây sự sống cho chúng ta. Không những chúng ta ăn cây này, mà còn phải cứ ở trong cây này. Không những chúng ta chỉ nhận lấy điều gì của cây sự sống vào trong mình, mà còn phải trở nên một phần của cây ấy. Nhờ uống Chúa và nuôi mình bằng chính Ngài chúng ta trở nên một phần của Ngài; chúng ta trở nên các nhánh của cây ấy. Việc các nhánh cây hấp thụ được nhựa sống của thân cây là sự uống thật. Các nhánh cây uống và ăn thân cây bằng cách hấp thụ nhựa sống từ cây ấy. Các nhánh cây hấp thụ tất cả những gì thân cây “là” và “có” và cũng cứ ở trong thân cây, tồn tại trong thân cây. Thiếu thân cây, các nhánh cây không thể làm gì cả và thậm chí các nhánh ấy không thể sống hoặc tồn tại. Ấy là trong thân cây mà các nhánh được tồn tại.

Cây mà trong đó chúng ta được tồn tại là Đức Chúa Trời Tam Nhất. Lời, tức Đức Chúa Trời, đã trở nên xác thịt, chết, và sống lại, được biến hóa thành Linh ban-sự-sống. Ngày nay, Đức Chúa Trời Tam Nhất đã trải qua các quá trình là Linh ban-sự-sống. Ngày nay, có một Linh ban-sự-sống như vậy thật là một sự kiện kỳ diệu! Đức Chúa Trời Tam Nhất đã trải qua nhiều quá trình để trở nên một liều thuốc bao-hàm-tất-cả rất sẵn sàng cho mỗi chúng ta. Linh ban-sự-sống có tính cách hoàn vũ, đời đời này, tức Đấng Christ là Chúa, đang trông đợi loài người tiếp nhận Ngài. Hễ ai tiếp nhận Ngài, Ngài sẽ ban cho người ấy uy quyền để trở nên con cái Đức Chúa Trời. Bây giờ, chúng ta cần học tập cách uống Ngài, cách nuôi dưỡng bằng chính Ngài, và sau đó chúng ta phải cứ ở trong Ngài. Chúng ta phải nhận biết rằng mình là các nhánh cây của Ngài. Chúng ta phải nuôi mình bằng chính Ngài bằng cách hấp thụ tất cả những gì Ngài “là” vào chúng ta. Nếu cứ ở trong Ngài, hấp thụ tất cả những gì Ngài “là”, chúng ta sẽ kinh nghiệm yếu tố tiêu diệt bên trong Ngài. Trong liều thuốc bao-hàm-tất-cả, có yếu tố sát trùng, dùng để xử lý xác thịt, bản ngã chúng ta, Sa-tan và thế gian.

Càng cố gắng tự đặt chính mình vào sự chết bằng cách tự kể mình đã bị chết, anh em sẽ càng sống động. Một lần kia, Anh Nghê Thác Thanh nói với chúng tôi rằng người ta có thể tự tử bằng nhiều cách, nhưng không ai có thể tự tử bằng cách tự đóng đinh mình trên thập tự giá. Để bị đóng đinh, anh em cần những người khác đặt anh em trên thập tự giá. Anh em không thể đóng đinh chính mình trên thập tự giá. Hãy quên đi việc tự đặt chính mình vào sự chết. Chỉ hãy nuôi mình bằng chính Ngài và ở trong Ngài. Càng hấp thụ nhựa sống của Đấng Christ là cây sự sống, anh em sẽ càng cảm nhận yếu tố tiêu diệt bên trong mình.

Đức Chúa Trời Tam Nhất là cây sự sống cho chúng ta và chúng ta có thể dự phần vào cây sự sống này vì sự nhục hóa cộng với sự chết và sự phục sinh của Ngài. Bởi sự nhục hóa, Ngài đem Đức Chúa Trời vào trong con người, và bởi sự chết và sống lại, Ngài đã đem con người vào trong Đức Chúa Trời. Ngoài ra, nhờ chết và sống lại, Ngài đã trở nên Linh; Ngài đã được biến hóa từ xác thịt thành Linh, là Linh ban-sự-sống. Linh ban-sự-sống này đem Đức Chúa Trời vào trong chúng ta và đem chúng ta vào trong Đức Chúa Trời. Ngài tháp chúng ta vào Đấng Christ, là cây có tính cách hoàn vũ để làm chúng ta trở nên các nhánh của cây này. Bây giờ chúng ta cần vui hưởng tất cả những gì Ngài “là”. Qua việc chúng ta cứ ở trong và vui hưởng Ngài, Hội thánh sẽ xuất hiện là sự biểu lộ thật của Đức Chúa Trời Tam Nhất. Do chúng ta vui hưởng và kinh nghiệm cây sự sống, mục đích đời đời của Đức Chúa Trời sẽ được thành tựu. Việc chúng ta biết cây sự sống và kinh nghiệm cây sự sống một cách sống động thật quan trọng biết bao!