Thông tin sách

Cây Sự Sống

Tác giả: Witness Lee
Dịch từ bản tiếng Anh: Cây sự sống
ISBN:
Mua sách tại:

Đang đọc: Chương 6

Untitled Document

CHƯƠNG SÁU

CÂY SỰ SỐNG VÌ MỤC ĐÍCH CỦA SỰ BIẾN ĐỔI

Kinh Thánh: Lê. 2:7-10; 7:14-15

CHÚNG TA CẦN HIỂU BIẾT KINH THÁNH BẰNG SỰ THÔNG HIỂU THẦN THƯỢNG CÁCH BỀ TRONG VÀ SỐNG ĐỘNG

Toàn bộ sáu mươi sáu sách trong Kinh Thánh là sự khải thị của Thánh Linh (Gi. 16:13) và được Đức Chúa Trời phán qua những người được dẫn dắt bởi Thánh Linh (2 Phi. 1:21). Toàn bộ Kinh Thánh được một Linh cảm thúc và được viết ra với một mục đích cụ thể là bày tỏ cho chúng ta lòng Đức Chúa Trời mong muốn. Đạt được sự thông hiểu thần thượng về toàn bộ Kinh Thánh không phải là việc dễ. Ma-thi-ơ chương 22 chép rằng một ngày kia người Sa-đu-sê đến chất vấn Chúa về vấn đề phục sinh. Họ không tin là có sự phục sinh. Chúa nói họ không biết Kinh Thánh, cũng không biết quyền năng của Đức Chúa Trời (c. 29), và Ngài đã trả lời họ như sau: “Còn về sự sống lại của kẻ chết, thì các ngươi chưa đọc lời đã được Đức Chúa Trời phán cùng các ngươi rằng: ‘Ta là Đức Chúa Trời của Áp-ra-ham, Đức Chúa Trời của Y-sác, Đức Chúa Trời của Gia-cốp’ hay sao? Ngài không phải là Đức Chúa Trời của kẻ chết mà của kẻ sống” (cc. 31-32).

Cũng như Đức Chúa Trời là Đức Chúa Trời của kẻ sống và được gọi là Đức Chúa Trời của Áp-ra-ham, Y-sác và Gia-cốp, thì Áp-ra-ham, Y-sác và Gia-cốp, tức những người đã chết, sẽ sống lại. Đây là cách Chúa Jesus luận giải Kinh Thánh, không phải chỉ theo văn tự nhưng bằng sự sống và quyền năng được hàm chứa bên trong Kinh Thánh. Từ danh hiệu thần thượng của Đức Chúa Trời, như Đức Chúa Trời của Áp-ra-ham, Y-sác và Gia-cốp, Chúa đã thấy lẽ thật, sự kiện, về sự sống lại. Hiểu Kinh Thánh cách sống động và có tính cách bề trong như vậy không phải dễ. Hình như không có gì biểu thị qua danh hiệu này, nhưng trong danh hiệu như vậy lại có lẽ thật về sự sống lại vì Đức Chúa Trời không thể là Đức Chúa Trời của kẻ chết. Nếu Đức Chúa Trời là Đức Chúa Trời của Áp-ra-ham, là người đã chết, Áp-ra-ham sẽ được sống lại vì Ngài không phải là Đức Chúa Trời của kẻ chết nhưng của kẻ sống.

ĂN CÂY SỰ SỐNG

Chúa cần đem chúng ta vào sự hiểu biết Kinh Thánh cách sống động và thâm sâu để thấy những gì trong lòng của Ngài. Sau khi tạo dựng loài người, Đức Chúa Trời đã giới thiệu cho con người chính Ngài là cây sự sống để con người ăn. Điều duy nhất Đức Chúa Trời mong muốn con người thực hiện là nuôi mình bằng chính Ngài, nhận lãnh Ngài là cây sự sống. Ngài muốn con người tiếp nhận Ngài là cây sự sống, để học tập cách sống và tồn tại bằng cây sự sống. Nếu không ăn, một người không thể tồn tại. Anh em có thể có sự sống, nhưng sự sống của anh em không thể kéo dài nếu không ăn uống. Trong việc giới thiệu chính Ngài là cây sự sống cho con người, ý định của Đức Chúa Trời là muốn con người học tập cách sống lệ thuộc vào Đức Chúa Trời, bằng cách nhận lấy Đức Chúa Trời làm nguồn cung ứng hằng ngày và là toàn bộ nguồn cung cấp cho mình. Hầu hết chúng ta đều ăn một ngày ba bữa để cung cấp sự sống cho mình. Chúng ta sống, tồn tại nhờ ăn uống. Đức Chúa Trời đã không truyền lệnh cho loài người phải làm bất cứ điều gì ngoài việc ăn uống. Con người phải chăm sóc đến việc ăn uống của mình. Nếu ăn cách đúng đắn thì con người sẽ đúng đắn. Nếu ăn cách sai lầm thì con người sẽ sai trật. Nếu ăn điều gì đó thuộc về sự sống, anh em sẽ có sự sống. Nếu ăn điều gì đó thuộc về sự chết, anh em sẽ có sự chết. Cuộc sống Cơ Đốc không phải chỉ là vấn đề làm việc hay công tác, nhưng là vấn đề nhận lãnh Đức Chúa Trời là cây sự sống. Điểm này đã được Chúa Jesus làm sáng tỏ trong Giăng chương 6, tại đó Ngài đã phán rằng Ngài là bánh sự sống (c. 35) và ai ăn Ngài sẽ sống bởi Ngài (c. 57).

CHIÊN CON CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI

Cây sự sống là điều đầu tiên Đức Chúa Trời giới thiệu cho con người, nhưng sau khi con người sa ngã, Đức Chúa Trời đã may áo bằng da sinh tế cho A-đam cùng vợ của ông và mặc cho họ. Áo phủ toàn thân họ, có nghĩa là Đức Chúa Trời đã xưng họ là công chính (Sáng. 3:21). Được xưng công chính nghĩa là được bao phủ bằng sự công chính của Đức Chúa Trời, là chính Đấng Christ. Để làm những cái áo bằng da chiên con, có lẽ Đức Chúa Trời đã giết chiên con trước mặt A-đam và Ê-va. Việc họ mặc áo bằng da căn cứ trên sự đổ huyết của sinh tế, vì chiên con sinh tế đã thế chỗ cho con người tội lỗi. Trước sự sa ngã trong Sáng Thế Ký chương 2, cây sự sống được Đức Chúa Trời giới thiệu cho con người. Sau sự sa ngã trong Sáng Thế Ký chương 3, chiên con – tức sinh tế – được Đức Chúa Trời ban cho loài người. Cây sự sống trong Sáng Thế Ký chương 2 trở thành chiên con trong Sáng Thế Ký chương 3. Cây sự sống là Đấng Christ, và chiên con cũng là Đấng Christ. Hai điều này là một. Vì sự sa ngã, cây sự sống phải trở nên chiên con.

Trong Giăng chương 6, Chúa Jesus phán Ngài là bánh sự sống. Bánh sự sống tương đương với cây sự sống. Cả hai đều là sự sống cây cỏ, là sự sống thực vật. Nhưng trong cùng một chương Chúa Jesus nói về việc ăn Ngài như bánh sự sống, Ngài cũng nói: “Vì thịt Ta là đồ ăn thật, và huyết Ta là đồ uống thật” (c. 55). Theo ý nghĩa thuộc thể, bánh không thể có huyết. Nhưng theo thực tại thuộc linh, bánh sự sống bao gồm huyết. Ấy là vì nếu bánh sự sống mà thiếu huyết thì không bao giờ chúng ta có thể ăn được. Vì sự sa ngã, cây sự sống bị đóng kín đối với chúng ta, nhưng cây ấy được mở ra cho chúng ta bởi Chiên Con cùng với huyết cứu chuộc của Ngài.

Sau sự sa ngã, Chiên Con là điều đầu tiên mà chúng ta vui hưởng từ Đức Chúa Trời trong cả Cựu lẫn Tân Ước. Tất cả những điều khác về sự vui hưởng Chúa đều theo sau và ra từ điều đầu tiên này. Ngay cả trong cõi vĩnh cửu tại Giê-ru-sa-lem Mới, Đấng Christ sẽ vẫn là Chiên Con vĩnh cửu của Đức Chúa Trời (Khải. 21:22; 22:1). Trong Khải Thị, Chiên Con là ngọn đèn, Đức Chúa Trời ở bên trong ngọn đèn là ánh sáng (21:23). Bất cứ những gì Đức Chúa Trời là, như phần vui hưởng của chúng ta đều ở trong Chiên Con, tức ngọn đèn. Chúng ta phải vui hưởng Ngài trước hết là Chiên Con của Đức Chúa Trời. Sau khi giới thiệu cây sự sống cho con người, từ Sáng Thế Ký chương 3 đến Xuất Ai Cập Ký chương 12 có Chiên Con của Đức Chúa Trời để tuyển dân Ngài vui hưởng.

BÍ QUYẾT CHUYỂN TỪ HÀNH LANG VÀO NƠI THÁNH

Bây giờ chúng ta phải tiếp tục thấy thêm điều phong phú hơn, sâu xa hơn và cao cả hơn so với sự vui hưởng Đấng Christ là Chiên Con của Đức Chúa Trời. Sau sách Xuất Ai Cập Ký là sách Lê-vi ký, bao gồm tất cả những của lễ. Mọi của lễ đều dựa vào hai điều, ấy là cây sự sống, tức sự sống thực vật và chiên con, tức sự sống động vật. Tất cả những của lễ đều bao gồm hai loại sự sống này. Của lễ thiêu thuộc về sự sống động vật, nhưng của lễ chay thuộc về sự sống thực vật (Lê. 2:7-10). Sự sống động vật là để cứu chuộc, và sự sống thực vật là để sinh sản và nuôi dưỡng. Tất cả các của lễ như của lễ chuộc tội, của lễ chuộc sự mắc lỗi, của lễ thiêu, của lễ chay và của lễ thù ân (của lễ bình an) đều được vui hưởng tại hành lang (sân ngoài) của đền tạm. Những của lễ này là các biểu tượng về Đấng Christ như của lễ duy nhất. Trong Nơi Thánh có bàn để bánh trần thiết (bàn trưng bày bánh) cùng với bánh được trưng bày, chân đèn cùng với ánh sáng, bàn thờ xông hương bằng vàng cùng với hương thơm. Cái bàn, chân đèn và bàn thờ đều là Đấng Christ, và bánh trần thiết, ánh sáng và hương thơm cũng đều là Đấng Christ. Tất cả các của lễ là Đấng Christ, tất cả những vật dụng trong Nơi Thánh là Đấng Christ, và tất cả những điều liên hệ đến các vật dụng ấy cũng là Đấng Christ.

Làm thế nào chúng ta có thể chuyển chính mình từ kinh nghiệm Đấng Christ là tất cả các của lễ đến kinh nghiệm Đấng Christ là tất cả các vật dụng cùng với tất cả những điều liên hệ đến các vật dụng ấy trong Nơi Thánh? Nói cách khác, làm thế nào chúng ta có thể chuyển từ kinh nghiệm Đấng Christ tại “hành lang” đến kinh nghiệm Đấng Christ trong “Nơi Thánh”? Phương cách để có được sự xoay chuyển này là nhờ việc ăn. Ăn là bí quyết. Tại hành lang, thầy tế lễ không ăn các của lễ trước tiên. Các của lễ trước hết phải bị giết và dâng lên cho Đức Chúa Trời. Huyết của các của lễ tượng trưng cho phương diện cứu chuộc của Đấng Christ. Sau sự cứu chuộc, chúng ta phải ăn. Điểm chuyển tiếp ở đây là việc ăn. Ăn là bí quyết để chuyển chúng ta từ hành lang vào Nơi Thánh. Tại hành lang, trước hết những thầy tế lễ vui hưởng tất cả các của lễ theo phương diện Đấng Christ là sự công chính của họ. Sau đó, họ tiếp tục thưởng thức các của lễ bằng cách ăn các của lễ (Lê. 7:14-15). Sau khi sự cứu chuộc đã trở thành hiện thực, chúng ta phải tiếp tục ăn. Việc chúng ta ăn các của lễ dẫn chúng ta vào Nơi Thánh. Khi chúng ta bước vào Nơi Thánh, điều đầu tiên chúng ta ăn là bánh trần thiết. Nếu anh em không biết nuôi mình bằng chính Chúa Jesus, anh em chỉ là một Cơ Đốc nhân tại hành lang. Khi anh em thấy khải tượng về việc ăn Chúa và bắt đầu nuôi mình bằng chính Chúa, sự nuôi dưỡng này chuyển chúng ta từ hành lang vào Nơi Thánh.

ĐƯỢC ĐEM RA KHỎI XỨ AI CẬP NHỜ VIỆC ĂN

Trong Xuất Ai Cập Ký chương 12, con dân Israel vui hưởng sự đổ huyết của chiên con lễ Vượt Qua để làm trọn sự đòi hỏi công chính của Đức Chúa Trời. Tiếp theo việc ấy họ còn được hướng dẫn ăn thịt chiên con. Nhờ ăn như vậy, họ được truyền sinh lực, làm mạnh mẽ, được cung ứng và có thể đủ sức ra khỏi xứ Ai Cập. Họ ăn chiên con là để ra khỏi xứ Ai Cập. “Ăn” đem chúng ta ra khỏi xứ Ai Cập, là hành lang, để vào đồng vắng, tức Nơi Thánh. Trong đồng vắng, con dân Israel hằng ngày thưởng thức ma-na; và trong Nơi Thánh, thầy tế lễ thưởng thức bánh trần thiết. Con dân Israel đi lang thang trong đồng vắng, nhưng sống bằng thức ăn thiên thượng.

ĂN BÒ TƠ MẬP TRONG NHÀ CHA

Trong Lu-ca chương 15, Chúa Jesus kể một ẩn dụ về người cha yêu thương và đứa con hoang đàng. Sau khi đứa con trở về, người cha mặc áo dài tốt nhất cho con, đeo nhẫn vào ngón tay con và mang giày dép vào chân con (c. 22). Người cha chạy ra tiếp nhận tội nhân trở về và mặc áo cho người ấy ngoài nhà mình. Trước khi mặc áo, đứa con hoang đàng là một người ăn xin và không xứng đáng bước vào nhà của cha. Mặc dầu người cha chấp thuận và cho ăn mặc tử tế, nhưng người con vẫn còn đói. Vì vậy, người cha ra lệnh cho các đầy tớ của ông làm thịt một bò tơ mập để đứa con mới trở về của mình ăn (c. 23). Sau đó, họ tiến hành dự tiệc với bò tơ mập trong nhà người cha. Áo dài là Đấng Christ, như sự công chính của chúng ta, để mặc cho chúng ta theo sự đòi hỏi công chính của Đức Chúa Trời hầu chúng ta có thể được xưng công chính dưới mắt của Ngài (Giê. 23:6; 1 Cô. 1:30; Phil. 3:9). Bò tơ mập tượng trưng cho Đấng Christ phong phú (Êph. 3:8) bị giết trên thập tự giá để các tín đồ vui hưởng.

Nhiều Cơ Đốc nhân quí sự kiện Đấng Christ là sự công chính của họ nhưng lại bỏ qua việc ăn Đấng Christ để vui hưởng bên trong. Đức Chúa Trời đã dùng Mar tin Lu ther khôi phục lẽ thật về sự xưng công chính bởi đức tin với Đấng Christ là sự công chính của chúng ta. Nhưng việc chúng ta ăn Đấng Christ để vui hưởng Ngài vẫn phải được hoàn toàn khôi phục giữa vòng con cái của Đức Chúa Trời. Sự hoàn thành mục đích của Đức Chúa Trời phần lớn tùy thuộc vào việc ăn Đấng Christ. Đấng Christ là sự công chính bên ngoài, có tính cách khách quan của chúng ta để trong kinh nghiệm của mình chúng ta có thể ăn uống Ngài thỏa thích bên trong.

Sau khi ăn bò tơ mập và được no nê, người con có thể thực hiện điều gì đó để làm vui lòng cha mình. Việc làm của chúng ta không phải chỉ ra từ sự công chính nhưng còn ra từ việc ăn. Nếu người cha trong Lu-ca chương 15 chỉ mặc áo cho người con và sau đó bảo con làm điều gì đó cho mình, lúc ấy người con sẽ không có sức để làm. Người con được tắm rửa sạch sẽ ăn mặc đẹp đẽ, nhưng lại đói bụng và không có gì bên trong. Anh không có sinh lực, năng lực, sức mạnh, và không được no đủ. Sau khi được đưa đến bàn ăn để nuôi mình bằng chính Đấng Christ là bữa tiệc, chúng ta sẽ trở nên rất năng động, sẵn sàng chờ đợi mạng lịnh của Cha. Chúng ta sẽ có sức mạnh, sinh lực và nguồn cung ứng sự sống để thực hiện ý muốn của Cha.

Chúng ta coi trọng khía cạnh khách quan về sự cứu chuộc của Chúa, và sự xưng công chính của chúng ta nhờ huyết báu của Ngài. Nhưng sự cứu chuộc và sự xưng công chính ấy là để chúng ta có thể ăn Đấng Christ, vui hưởng Đấng Christ. Cha của người con hoang đàng mặc áo cho con mình ngoài cổng để đứa con ấy có thể vào nhà và dự tiệc trên bàn, là nơi họ ăn uống và vui mừng. Tất cả chúng ta cần trở nên những người dự tiệc bằng chính Chúa để vui hưởng Ngài. Chúng ta có thể đã được cứu qua sự cứu chuộc của Chúa, nhưng mức độ chúng ta dự tiệc bằng chính Chúa là bao nhiêu? Trong kinh nghiệm của mình, chúng ta đang ở ngoài cửa nhà Cha hay đang dự tiệc bằng chính Đấng Christ với tất cả sự phong phú của Ngài bên trong ngôi nhà? Anh em có thể ở ngoài cửa, mặc áo tốt nhất, đeo nhẫn trên tay và mang giày vào chân, nhưng còn bên trong anh em thì thế nào? Anh em được thỏa lòng và no nê hay đang trống rỗng? Tất cả chúng ta đều cần ăn Chúa để được đầy dẫy Ngài. Khi ăn Ngài, chúng ta sẽ thưởng thức Ngài là cây sự sống. Đấng Christ, là Chiên Con của Đức Chúa Trời, có khả năng làm chúng ta được xưng công chính bởi đức tin để chúng ta có thể được đem trở về với sự vui hưởng Đấng Christ là cây sự sống.

ĂN ĐẤNG CHRIST ĐỂ ĐƯỢC BIẾN ĐỔI THÀNH VẬT LIỆU QUÍ BÁU HẦU XÂY DỰNG NHÀ ĐỨC CHÚA TRỜI

Nhờ ăn và vui hưởng Đấng Christ, chúng ta được biến đổi. Tại hành lang không có vàng mà chỉ có đồng và bạc. Đồng tượng trưng cho sự phán xét và bạc tượng trưng cho sự cứu chuộc của Đức Chúa Trời. Sự cứu chuộc ra từ sự phán xét thần thượng của Đức Chúa Trời. Các cột trụ và lỗ trụ tại hành lang làm bằng đồng, nhưng đồ bọc đầu trụ được thếp bạc, nuông trụ (cây nối) và đinh (móc) đều bằng bạc (Xuất. 27:11; 38:19). Điều này cho biết sự cứu chuộc của Đấng Christ ra từ sự phán xét công chính của Đức Chúa Trời. Đấng Christ là Đấng đã chịu sự phán xét của Đức Chúa Trời trên thập tự giá và sự cứu chuộc của chúng ta ra từ Ngài. Những lỗ trụ của bốn mươi tám tấm ván thuộc về đền tạm cũng làm bằng bạc. Bốn mươi tám tấm ván này được làm bằng gỗ keo (gỗ Si-tim, theo bản Kinh Thánh tiếng Việt) thếp vàng.

Tất cả những vật dụng bên trong đền tạm đều làm bằng vàng hay thếp vàng. Điều này có nghĩa là bản chất thần thượng (vàng) được ban phát vào bản thể của chúng ta nhờ ăn Đấng Christ, nhờ dự tiệc bằng chính Đấng Christ. Bởi ăn Ngài, chúng ta sẽ được hòa lẫn với Đức Chúa Trời, và sự hòa lẫn này biến đổi chúng ta. Nếu muốn vui hưởng Chúa nhiều hơn nữa, chúng ta phải học tập cách ăn Ngài, cách dự tiệc bằng chính Ngài. Đây là điểm chuyển tiếp thật sự. Nếu biết cách ăn Ngài, cách dự tiệc bằng chính Ngài, chúng ta sẽ được biến đổi thành những vật liệu quí báu để được xây dựng làm đền thờ (1 Cô. 3:12), là nhà của Đức Chúa Trời, và bên trong nhà này chúng ta sẽ vui hưởng Chúa ngày càng phong phú hơn. Trong khi ăn Chúa và được Ngài biến đổi, chúng ta sẽ vui hưởng sự phong phú dư dật của nhà Ngài. Chúng ta sẽ vui hưởng Ngài đến một mức trọn vẹn nhất.

Chúng ta cần một khải tượng để thấy rằng toàn bộ Kinh Thánh trình bày một bức tranh về Đức Chúa Trời là cây sự sống để làm thức ăn cho chúng ta. Đây là lý do tại sao cây sự sống được thấy ở phần đầu và phần cuối của Kinh Thánh (Sáng. 2:9; Khải. 22:2, 14). Giữa phần mở đầu và kết thúc của Kinh Thánh là nhiều câu chuyện tiêu cực về việc dân Chúa bị xao lãng, bị ngăn trở làm họ không vui hưởng Đức Chúa Trời là cây sự sống. Tất cả những câu chuyện tích cực trong Kinh Thánh đều bày tỏ việc tuyển dân của Đức Chúa Trời vui hưởng Ngài là cây sự sống nhiều phương diện khác nhau. Vì sự sa ngã, cây sự sống đã thay đổi hình thức thành một chiên con. Bây giờ chúng ta phải vui hưởng Ngài là Chiên Con cứu chuộc. Sau khi vui hưởng Ngài trong phương diện cứu chuộc, lập tức chúng ta phải thưởng thức Ngài là Chiên Con nuôi dưỡng, truyền sinh lực. Chúng ta cần học tập vui hưởng Chúa bằng cách ăn uống như vậy. Việc ăn Chúa sẽ chuyển chúng ta từ hành lang vào Nơi Thánh. Nhờ ăn Ngài chúng ta sẽ được biến đổi thành những vật liệu quí báu để được xây dựng với những người khác thành nhà của Đức Chúa Trời (1 Phi. 2:5). Khi ấy sẽ có một ngôi nhà, một đền thờ dành cho Chúa nghỉ ngơi, và trong đên thờ ấy, chúng ta sẽ vui hưởng Ngài cách đầy đủ nhất. Sau cùng, ngôi nhà, đền thờ sẽ được mở rộng thành một thành phố, là tổng kết sau cùng ý định đời đời của Đức Chúa Trời. Ý định của Đức Chúa Trời được trở thành hiện thực bằng cách chúng ta ăn Ngài. Tất cả chúng ta đều phải học tập cách ăn, cách dự tiệc bằng chính Chúa.

Chúa Jesus đã trở nên Linh ban-sự-sống (1 Cô. 15:45b). Ngài là Linh ban truyền sự sống (2 Cô. 3:6; Gi. 6:63). Chúng ta có thể tiếp nhận sự sống này bằng cách nuôi mình bằng chính Ngài trong linh. Chúng ta phải học tập cách vận dụng linh mình để tiếp xúc với Chúa. Đây là lý do tại sao sứ đồ Phao-lô nói lời từ biệt trong 2 Ti-mô-thê 4:22 rằng: “Nguyện Chúa ở cùng với linh của con”. Chúa Jesus là Linh ban-sự-sống ở cùng với linh của chúng ta. Chúng ta phải học tập cách vận dụng linh mình để nuôi mình bằng chính Ngài, dự tiệc bằng chính Ngài, và ăn Ngài. Nếu chúng ta vui hưởng Ngài bằng cách ăn Ngài, điều này sẽ chuyển chúng ta từ bên ngoài vào bên trong nhà Chúa, và điều này sẽ biến đổi chúng ta từ những miếng đất sét thành các loại đá quí dành cho kiến ốc của Đức Chúa Trời.