Thông tin sách

Cây Sự Sống

Tác giả: Witness Lee
Dịch từ bản tiếng Anh: Cây sự sống
ISBN:
Mua sách tại:

Đang đọc: Chương 5

Untitled Document

CHƯƠNG NĂM

TRÁI CÂY SỰ SỐNG

Kinh Thánh: Gi. 6:35, 57, 63; 7:37; 8:12; 9:5; 11:25; 1 Cô. 15:45

ĐẤNG CHRIST LÀ CÂY SỰ SỐNG VÀ CHIÊN CON CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI

Bức tranh đầu tiên trong toàn bộ Kinh Thánh là Đức Chúa Trời ban cho con người chính Ngài là cây sự sống dưới hình thức thực phẩm để con người có thể nhận lấy Ngài, ăn Ngài, và có Ngài làm sự sống của mình. Sau đó, con người đã sa ngã. Nhưng ngay sau khi con người sa ngã, Đức Chúa Trời đã chuẩn bị một chiên con cho con người. Nếu đọc Kinh Thánh với một cái nhìn thiên thượng, anh em sẽ thấy chiên con này là ai. Sau khi con người sa ngã, Đức Chúa Trời không những chuẩn bị một chiên con cho con người sa ngã mà còn ban cho loài người một chiên con (Sáng. 3:21; 4:4). A-đam đã bị sa ngã, nhưng vì ông vui hưởng chiên con là sự che phủ của ông, là áo của ông, nên ông vẫn có thể sống. A-bên, Nô-ê, Áp-ra-ham, Y-sác, Gia-cốp và tất cả con cháu của họ, là con dân Israel cũng đều vui hưởng chiên con (Sáng. 4:4; 9:20; 12:7; 26:25; 35:7; Xuất. 12:3-10).

Lễ Vượt Qua là một sự khởi đầu mới cho con dân Israel (Xuất. 12:2). Lịch sử của họ bắt đầu bằng một chiên con. Chiên con đã bị giết, huyết được đổ ra vì sự cứu chuộc (Xuất. 12:3, 7; 13:13, 15), và thịt của chiên con được ăn (12:8-10). Trong Kinh Thánh, trước hết có cây sự sống và sau đó là chiên con. Trong Giăng 1:29, Giăng Báp-tít đã tuyên bố Đấng Christ là Chiên Con của Đức Chúa Trời. Là Chiên Con của Đức Chúa Trời, Đấng Christ là Lời, tức Đức Chúa Trời nhục hóa để trở nên một con người (1:1, 14). Đấng Christ là Đức Chúa Trời toàn vẹn và một con người hoàn hảo, là Đấng Thần-nhân.

Sau sự sáng tạo, trước khi con người sa ngã, Đức Chúa Trời đã giới thiệu chính Ngài là cây sự sống cho con người (Sáng. 2:9, 16). Sau khi con người sa ngã, vì nhu cầu cứu chuộc, Đức Chúa Trời dâng chính Ngài là một chiên con (Sáng. 3:21; 4:4). Cây sự sống đã có trước khi con người sa ngã, nên sự cứu chuộc không cần thiết vì lúc ấy chưa có tội lỗi. Tội lỗi đã xuất hiện vì sự sa ngã (La. 5:12); do đó, cần phải có sự cứu chuộc. Sau sự sa ngã, duy chỉ cây sự sống không đủ đáp ứng nhu cầu của con người. Sau khi sa ngã, loài người cần được cứu chuộc (Hê. 9:22), và sự cứu chuộc đến qua chiên con. Trước khi sa ngã, Chúa đã ấn định rằng con người chỉ nên ăn thực vật (Sáng. 1:29) chứ không được ăn động vật. Sau sự sa ngã và sự phát triển của sự sa ngã này, Đức Chúa Trời đã thay đổi sự chỉ định của Ngài; Ngài không những ban cho loài người thực vật mà còn ban cho họ động vật để ăn (Sáng. 9:3).

Cây sự sống là vấn đề nuôi dưỡng, và chiên con là vấn đề cứu chuộc. Thế nhưng ngay cả trong chiên con cũng có điều gì đó để nuôi dưỡng. Lời Chúa trong Giăng chương 6 làm nhiều người đọc khó hiểu. Ngay cả nhiều môn đồ của Chúa vào thời ấy cũng bị vấp phạm bởi lời Ngài. Họ nói: “Lời này khó; ai có thể nghe được?” (6:60b). Chúa đã nói rằng Ngài là bánh sự sống (c. 35) và huyết của Ngài là thức uống thật (c. 55). Bánh thuộc thể không thể có huyết được. Tuy nhiên Chúa Jesus là bánh sự sống đã nói rằng: “Thịt Ta là thức ăn thật, và huyết Ta là thức uống thật” (c. 55). Chúa Jesus là bánh sự sống. Sự kiện này chỉ ra rằng Ngài là sự tiếp tục của cây sự sống để nuôi dưỡng loài người. Huyết và thịt là hai điều cho biết rằng Đấng Christ là Chiên Con của Đức Chúa Trời (1:29)

Sau khi con người sa ngã, nếu Đấng Christ không phải là Chiên Con thì Ngài không bao giờ có thể là bánh được. Nếu không có sự cứu chuộc, Ngài không bao giờ có thể nuôi dưỡng chúng ta. Sự cứu chuộc không phải là mục tiêu hay đích nhắm, mà là phương thức để đạt đến mục tiêu. Chúa Jesus đã đổ huyết Ngài ra vì sự cứu chuộc để chúng ta có thể ăn thịt Ngài mà được nuôi dưỡng. Tương tự như vậy, chiên con lễ Vượt Qua bị giết, huyết chiên con được rảy trên các cánh cửa, và ở trong nhà dưới sự bao phủ của huyết được rảy ấy, con dân Israel đã nghỉ ngơi và vui hưởng thịt chiên con (Xuất. 12:3-11).

ĐẤNG CHRIST LÀ ĐỀN THỜ

Trước hết, Đức Chúa Trời giới thiệu chính Ngài là cây sự sống. Kế đến, sau sự sa ngã, Đức Chúa Trời giới thiệu chính Ngài là chiên con, và qua chiên con ấy, dân được cứu chuộc của Ngài bắt đầu vui hưởng Đức Chúa Trời. Các thánh đồ trong Cựu Ước tiếp tục vui hưởng Đức Chúa Trời trong nhiều phương diện, và sau cùng, họ vui hưởng Ngài đến mức độ đầy đủ nhất, ấy là đền thờ. Vào cuối Cựu Ước, đền thờ là kết quả của việc vui hưởng Đức Chúa Trời và là sự vui hưởng đầy đủ nhất về Ngài.

Trong Tân Ước Jesus đã đến với tư cách là chính Đức Chúa Trời. Phúc âm Giăng nói: “Ban đầu có Lời... và Lời là Đức Chúa Trời” (1:1). Một ngày kia chính Đức Chúa Trời này đã nhục hóa làm người để trở nên một Đấng Thần-nhân, là Chiên Con của Đức Chúa Trời (1:29). Trong Giăng chương 2, Chúa Jesus, là Đấng Thần-nhân, cho chúng ta biết Ngài là đền thờ (2:19-21). Giăng Báp-tít là người dọn đường cho Ngài đã tuyên bố Ngài là Chiên Con, và chính Chúa tuyên bố Ngài là đền thờ. Người dọn đường của Ngài cho chúng ta biết điều đầu tiên và chính Jesus bày tỏ cho chúng ta điều sau cùng. Giữa hai điều này có nhiều điều về Đấng Christ trong Phúc âm Giăng.

NHỮNG ĐIỀU VỀ ĐẤNG CHRIST TRONG PHÚC ÂM GIĂNG ĐỂ CHÚNG TA VUI HƯỞNG

Trong Giăng chương 1, Ngài là Lời mà Lời chính là Đức Chúa Trời (1:1). Trong Ngài có sự sống, và sự sống này là sự sáng của loài người (c. 4). Ngài là Đấng được những người tin Ngài tiếp nhận, và Ngài ban cho họ quyền để làm con cái của Đức Chúa Trời (c. 12). Ngài là Đấng nhục hóa làm một con người, là Lời trở nên xác thịt đầy dẫy ân điển và thực tại (c. 14). Ngài, là Đấng được tuyên bố và làm chứng cho chúng ta là chính Chiên Con của Đức Chúa Trời (c. 29). Cuối cùng, Ngài là thang thiên thượng nối liền đất với trời và đem trời đến trên đất (c. 51).

Trong Giăng chương 2, Ngài không những chỉ là đền thờ (cc. 19, 21) mà còn là rượu (c. 10). Rượu là sự vui hưởng thật sự. Trong đoạn này, rượu, là nhựa sống của nho, tượng trưng cho sự sống. Nước tượng trưng cho sự chết (Sáng. 1:2, 6; Xuất. 14:21; Mat. 3:16a). Chúa đã đổi nước thành rượu, nghĩa là Chúa đã nuốt mất sự chết, đổi sự chết thành sự sống (c. 9).

Trong Giăng chương 3 có vài điều về Đấng Christ để chúng ta vui hưởng. Trước hết, Đấng Christ là con rắn bằng đồng. Giống như Môi-se treo con rắn bằng đồng trên cây trụ, Đấng Christ là Con Trai Loài Người cũng bị treo lên trên thập tự giá. Đức Chúa Trời bảo Môi-se treo con rắn bằng đồng thay cho con dân Israel để Đức Chúa Trời phán xét. Hễ ai nhìn con rắn bằng đồng ấy đều sẽ sống. Trong Giăng 3:14, Chúa Jesus đã áp dụng biểu tượng này cho chính Ngài, cho thấy Ngài đang ở trong “hình dạng xác thịt của tội” (La. 8:3). Con rắn bằng đồng có hình dạng, hình thể của con rắn, nhưng không có nọc độc. Đấng Christ bị làm thành “hình dạng của xác thịt tội lỗi”, nhưng Ngài không có phần gì trong tội lỗi thuộc về xác thịt (2 Cô. 5:21; Hê. 4:15). Sau khi nói về con rắn, chương ba đề cập đến Đấng Christ là chú rể (c. 29).

Trong chương bốn, không những chỉ có nước sống mà còn có một giếng nước (c. 14). Giếng này, thay cho giếng của Gia-cốp (c. 6) là giếng nước vĩnh cửu, thiên thượng, và bên trong giếng này có nước hằng sống (cc. 11, 14). Nước sống là nội dung của giếng. Ngoài ra trong chương bốn còn có mùa gặt (c. 35). Trong chương năm, Chúa Jesus chính là sự thay thế, thế chỗ cho bất cứ loại tôn giáo nào. Trong chương này, tôn giáo chuyên giữ luật pháp, tức tôn giáo của người Do Thái, với ao nước và các thiên sứ, được thay thế bởi Chúa Jesus, là Đấng thay thế mọi sự. Ngài hơn hẳn các thiên sứ (Hê. 1:4). Ngài thay thế cho việc gìn giữ luật pháp trong bất cứ tôn giáo nào. Nếu có Ngài, chúng ta không cần tôn giáo nữa.

Trong chương sáu, có Đấng Christ là bánh sự sống. Bao gồm trong bánh sự sống là Chiên Con cùng với huyết đổ ra và thịt để ăn (Gi. 6:35; 1:29; 6:51 và phần chú thích 514 trong Bản Kinh Thánh Khôi Phục). Trong chương bảy, Linh là các dòng sông nước sống (cc. 38-39 và phần chú thích 384 trong Bản Kinh Thánh Khôi Phục). Trong chương tám, có Đấng Christ là “Đấng Ta Là” vĩ đại. Danh hiệu “Đấng Ta Là” được đề cập ít nhất ba lần trong chương này: 1) “Nếu các ngươi không tin Ta là Đấng Ta Là, các ngươi sẽ chết trong tội lỗi mình” (c. 24); 2) “Khi các ngươi treo Con Người lên, bấy giờ sẽ biết Ta là Đấng Ta Là” (c. 28); và 3) “Trước khi Áp-ra-ham hiện hữu, Ta là” (c. 58). “Đấng Ta Là” cho thấy rằng Đấng Christ là bao hàm tất cả. Ngài là bất cứ điều gì chúng ta cần. Ngài giống như một ngân phiếu đã ký nhưng để trống. Là Đấng Ta Là, Ngài là bất cứ những gì anh em cần. Nếu anh em cần sự chữa lành, “Ta Là” sự chữa lành. Nếu anh em cần sự sống, “Ta Là” sự sống. Nếu anh em cần quyền năng, “Ta Là” quyền năng. Nếu anh em cần ánh sáng, “Ta là” ánh sáng. Ngài là những gì anh em cần. Ngài là Đấng Ta Là, là Đấng Ta Là vĩ đại (Xuất. 3:14). Phúc âm Giăng phong phú là dường nào!

Trong chương chín, Đấng Christ là sự sáng của thế gian (c. 5). Chương mười khải thị Đấng Christ là người chăn chiên (c. 11; Thi. 23:1) và cái cửa (c. 2, 9). Cửa trong chương mười không những dành cho những người được chọn của Đức Chúa Trời bước vào, mà còn để dân của Ngài đi ra. Đó không phải là cửa bước vào thiên đàng, mà là cửa để ra khỏi xiềng xích của luật pháp. Tất cả chúng ta đều phải ra khỏi chuồng. Ai là cửa để chúng ta có thể đi ra? Đấng Christ là cửa ấy. Đấng Christ là cửa không những dành cho những người được Đức Chúa Trời chọn để bước vào sự gìn giữ của luật pháp như Môi-se, Đa-vít, Ê-sai, Giê-rê-mi và những người khác trong thời kỳ Cựu Ước, là thời trước khi Đấng Christ đến; mà cũng dành cho tuyển dân của Đức Chúa Trời như Phi-e-rơ, Giăng, Gia-cơ, Phao-lô và những người khác để ra khỏi sự giam cầm của luật pháp sau khi Đấng Christ đến. Vì vậy, tại đây Chúa cho biết rằng Ngài là cửa không những để tuyển dân của Ngài bước vào mà còn để tuyển dân của Ngài đi ra.

Đấng Christ không những là cánh cửa mà còn là đồng cỏ (10:9). Đồng cỏ tượng trưng cho Đấng Christ là nơi nuôi dưỡng bầy chiên. Khi đồng cỏ chưa sẵn sàng vào mùa đông hay ban đêm thì bầy chiên phải được canh giữ trong chuồng. Nhưng khi đồng cỏ sẵn sàng thì bầy chiên không cần lưu lại trong chuồng nữa. Bị giữ lại trong chuồng là ở gia đoạn chuyển tiếp và tạm thời. Ở trong đồng cỏ để thưởng thức sự trù phú của đồng cỏ ấy là cùng đích và vĩnh cửu. Trước khi Đấng Christ đến, luật pháp là nơi canh chừng, và ở dưới luật pháp là ở giai đoạn chuyển tiếp. Hiện nay, vì Đấng Christ đã đến, tất cả dân của Đức Chúa Trời phải ra khỏi luật pháp mà đến với Ngài để vui hưởng Ngài là đồng cỏ của mình (Ga. 3:23-25; 4:3-5). Điều này đáng phải là cùng đích và vĩnh cửu. Đấng Christ là người chăn chiên của chúng ta, là cửa để chúng ta ra khỏi sự giam cầm của luật pháp, và là đồng cỏ, tức nơi nuôi dưỡng, sau khi chúng ta ra khỏi chuồng. Cuối cùng, Ngài cho chúng ta biết trong chương mười rằng Ngài là một với Cha (c. 30), vì vậy Ngài là Cha (14:9; Ês. 9:6).

Trong chương mười một, Đấng Christ là sự phục sinh (c. 25). Không những Ngài là sự sống nhưng Ngài còn là sự phục sinh. Sự phục sinh là sự sống đã được thử nghiệm ngay cả bằng sự chết. Ngoài Đức Chúa Trời điều mạnh nhất trong cả vũ trụ này là sự chết, dầu vậy, sự chết không thể cầm giữ sự sống phục sinh được. Đấng Christ là sự phục sinh và sự sống.

Trong chương mười hai, Đấng Christ là hạt lúa mì (c. 24). Nếu một hạt lúa mì được gieo xuống đất, nó sẽ chết và sau đó mọc lên thành nhiều hạt lúa mì. Sự chết của Ngài giải phóng sự sống thần thượng đã từng bị giấu kín bên trong Ngài (Gi. 1:4). Chương mười ba nói về ý nghĩa của sự kiện Chúa rửa chân cho các môn đồ (c. 5). Điều này cũng giống như thùng rửa tại hành lang của đền tạm (Xuất. 30:18-21), là thùng dùng để rửa các thầy tế lễ khỏi sự ô uế trần thế. Sự kiện rửa chân trong chương mười ba cho thấy rằng mãi đến chương này, những điều được nêu lên vẫn còn ở hành lang chứ chưa ở trong Nơi Thánh hay Nơi Chí Thánh. Đến chương mười bốn, tiếp theo kinh nghiệm về thùng rửa, chúng ta mới vào trong Nơi Thánh.

Trong chương mười bốn, Đấng Christ là Cha (cc. 9-11) và Linh (cc. 16-18). Chúa Jesus là hiện thân và sự biểu lộ của Cha; và với tư cách là Linh, Con được mặc khải và được thực tại hóa. Cha là sự đầy trọn của Ngài, và tất cả sự đầy trọn của Đức Chúa Trời Tam Nhất cư ngụ trong Ngài một cách có thân thể (Côl. 2:9). Cha là sự đầy trọn và thực tại cư ngụ trong Con, và bây giờ Con là Linh. Linh là sự truyền dẫn của Đức Chúa Trời Tam Nhất, như được mặc khải trong 2 Cô-rin-tô 13:14: “Ân điển của Chúa Jesus Christ và tình yêu thương của Đức Chúa Trời và sự tương giao của Thánh Linh ở cùng tất cả anh em”. Sự tương giao của Linh là chính Linh như sự truyền dẫn ân điển của Chúa cùng với tình yêu thương của Đức Chúa Trời để chúng ta dự phần.

Trong chương mười lăm, Đấng Christ là cây nho vĩ đại có tính cách hoàn vũ. Trong chương mười sáu, có Linh (cc. 7, 13-15) và con trẻ mới sinh (c. 21). Đấng Christ là con trẻ mới sinh này. Ngài là con trưởng từ kẻ chết (Côl. 1:18), con trưởng giữa những người mới được sinh ra. Ngài là Con trưởng của Đức Chúa Trời được sinh ra trong sự phục sinh (Công. 13:33; Hê. 1:5; La. 1:4).

Lời cầu nguyện của Chúa về sự hiệp nhất thần thượng trong chương mười bảy hoàn toàn được đáp ứng và được thực tại hóa trong Giê-ru-sa-lem Mới. Giăng 17:23 nói: “Con ở trong họ, và Cha ở trong Con, để họ có thể được làm cho hoàn toàn hiệp thành một”. Các tín đồ được làm cho hoàn toàn hiệp thành một trong Đức Chúa Trời Tam Nhất để họ có thể được hoàn hảo. Sự xây dựng phổ thông, tức sự hòa lẫn của Đức Chúa Trời Tam Nhất với tất cả những tín đồ, là Giê-ru-sa-lem Mới, và Giê-ru-sa-lem Mới là câu trả lời cho lời cầu nguyện trong Giăng chương 17. Trong Giê-ru-sa-lem Mới, tất cả các tín đồ sẽ được làm cho hoàn toàn hiệp thành một trong Đức Chúa Trời Tam Nhất. Trong chương mười tám, Đấng Christ là Chiên Con thật sự, là Đấng bị phán xét và gánh lấy sự phán xét thuộc cả hoàn vũ. Ngài là Chiên Con lễ Vượt Qua thật, đã được kiểm tra trong bốn ngày trước khi bị giết (Xin đọc Mác 12:37 và phần chú thích 371, trong Bản Kinh Thánh Khôi Phục; Xuất. 12:3-6).

Trong chương mười chín, có thập tự giá cùng với huyết và nước (cc. 17, 34), và trong chương hai mươi có hơi thở sự sống. Chúa Jesus đã thở vào trong các môn đồ và nói: “Hãy nhận lãnh Thánh Linh” (c. 22). Trong chương hai mươi mốt, có cá và những chiên con. Cùng với cá còn có bánh để ăn (cc. 9, 13). Chúng ta không cần phải câu cá; Chúa có sẵn cá rồi (cc. 5, 9 và phần chú thích 91, trong Bản Kinh Thánh Khôi Phục). Sau khi được thỏa mãn, chúng ta phải chăm sóc những chiên con nhỏ (cc. 15-17). Đây là những điều về Đấng Christ, là hiện thân của Đức Chúa Trời trong Phúc âm Giăng, để chúng ta vui hưởng.

THÀNH TỰU SAU CÙNG CỦA VIỆC CHÚNG TA VUI HƯỞNG ĐỨC CHÚA TRỜI

Toàn bộ Kinh Thánh không mặc khải điều gì khác hơn là Đức Chúa Trời, Đức Chúa Trời Tam Nhất, Cha trong Con như là Linh. Đức Chúa Trời Tam Nhất kỳ diệu như vậy đã ban chính Ngài để chúng ta vui hưởng theo nhiều khía cạnh. Sự vui hưởng này bắt đầu bằng Chiên Con và hoàn tất bằng đền thờ cách đầy trọn nhất. Sau cùng, đền thờ ấy được mở rộng trở nên một thành phố, là Giê-ru-sa-lem Mới, nơi mà chính Đức Chúa Trời là đền thờ (Khải. 21:22). Trong 1 Sa-mu-ên (1:9; 3:3), đền tạm tại Si-lô được gọi là đền thờ trước khi đền thờ được Sa-lô-môn xây dựng. Vì vậy, đền tạm là đền thờ. Giê-ru-sa-lem Mới được gọi là đền tạm của Đức Chúa Trời (Khải. 21:3). Chúng ta là đền tạm của Đức Chúa Trời để Ngài cư ngụ, và Ngài là đền thờ của chúng ta để chúng ta cư ngụ. Thành phố này là chỗ ở chung của Đức Chúa Trời và những người được Ngài tuyển chọn và cứu chuộc. Giê-ru-sa-lem Mới là cực điểm của sự chúng ta vui hưởng Đức Chúa Trời Tam Nhất và là nơi chúng ta sẽ vui hưởng Đức Chúa Trời một cách đầy trọn nhất.

Chúng ta phải thấy khải tượng thiên thượng rằng Đức Chúa Trời là cây sự sống để chúng ta vui hưởng. Tất cả những điều Đấng Christ “là” trong Phúc âm Giăng là kết quả, là sự tuôn đổ của cây sự sống. Nếu chúng ta đọc lại Kinh Thánh để khám phá xem những phương diện, những điều thuộc về Đức Chúa Trời được chúng ta vui hưởng là gì thì Kinh Thánh sẽ trở nên một quyển sách mới đối với chúng ta. Kinh Thánh sẽ trở nên một quyển sách sự sống thay vì một quyển sách kiến thức. Nhiều người xem Kinh Thánh như quyển sách kiến thức, nhưng chúng ta phải thay đổi nhận thức của mình về quyển sách này. Kinh Thánh là một quyển sách sự sống. Đức Chúa Trời Tam Nhất kỳ diệu này là sự vui hưởng của chúng ta trong nhiều phương diện được khải thị trong Kinh Thánh.

Trong Giê-ru-sa-lem Mới vẫn còn Chiên Con (Khải. 22:1). Chiên Con là trung tâm của thành phố và là đền thờ của thành phố ấy (21:22). Trong trời mới và đất mới, đền thờ của Đức Chúa Trời sẽ được mở rộng thành một thành phố. Một lần nữa, chúng ta lại thấy Chiên Con và đền thờ. Chiên Con là ngọn đèn, và bên trong Ngài là Đức Chúa Trời như ánh sáng. Chiên Con là ngọn đèn chiếu ra Đức Chúa Trời như ánh sáng tỏa rạng thành phố bằng vinh quang của Đức Chúa Trời, tức sự biểu lộ của ánh sáng thần thượng. Đức Chúa Trời là ánh sáng trong Đấng Christ chiếu sáng như sự sống để tuôn chảy ra như dòng nước sống, tức Linh. Hai bên dòng nước sự sống là cây sự sống (Khải. 22:2), là sự nuôi dưỡng, nguồn cung ứng sự sống cho tất cả những người được cứu chuộc. Cha chính là nguồn như ánh sáng (1 Gi. 1:5; Khải. 22:5), là Đấng cư ngụ trong ánh sáng không thể đến gần được (1 Ti. 6:16). Thánh Linh được tượng trưng bởi dòng nước sống, là nước sự sống (Gi. 7:38-39). Dọc theo dòng nước sống là cây sự sống, tượng trưng cho Đấng Christ, là Con (Gi. 1:4; 15:1). Do đó, Đức Chúa Trời Tam Nhất chính là nội dung của kiến ốc có tính cách hoàn vũ này và được những người Ngài cứu chuộc vui hưởng một cách đầy trọn nhất. Sách Sáng Thế Ký bày tỏ cho chúng ta nguồn gốc của cây sự sống, và sách Khải Thị cho chúng ta thấy kết cuộc của cây ấy. Giữa khởi điểm và đích điểm này là Phúc âm Giăng. Những điều chính yếu được nêu lên giữa khởi điểm và đích điểm của Kinh Thánh như Chiên Con, đền thờ, và cây sự sống, cũng đều được đề cập đến trong Phúc âm Giăng (1:29; 2:19, 21; 15:1).

PHƯƠNG CÁCH VUI HƯỞNG ĐẤNG CHRIST

Điểm then chốt là chúng ta cần vui hưởng Đấng kỳ diệu này như nhiều điều. Đức Chúa Cha ở trong Con (Gi. 14:10, 11) và Đức Chúa Con là Linh (2 Cô. 3:17; 1 Cô. 15:45b). Chúng ta phải nhận thấy rằng không những chính Đức Chúa Trời là Linh (Gi. 4:24) mà tất cả những gì Đức Chúa Trời là, những gì Ngài đã đạt được, và những gì Ngài đã hoàn thành, đều được đem vào trong Linh. Sau khi Đấng Christ phục sinh và thăng thiên, nhiều điều được hoàn thành bởi Đức Chúa Trời; vì thế, Đức Chúa Trời đã đạt được nhiều thành quả. Ngài đã hoàn thành sự sáng tạo, sự nhục hóa, cuộc sống làm người, sự đóng đinh, sự phục sinh và sự thăng thiên. Tất cả những gì Ngài là và có, tất cả những gì Ngài đã đạt được và hoàn thành, đều được đặt vào Linh này.

Bây giờ, là Linh kỳ diệu và sâu nhiệm này, Ngài được ví như hơi thở (Gi. 20:22). Trong Giăng chương 20, mọi sự liên hệ đến lời hứa về Thánh Linh như Đấng Yên Ủi đã được hoàn thành, vì thế Chúa Jesus đã đến với các môn đồ, hà hơi trên họ và nói rằng: “Hãy nhận lãnh Đức Thánh Linh” (c. 22). Thánh Linh sâu nhiệm, tổng-bao-hàm được ví như hơi thở. Tất cả những gì Đức Chúa Trời là, tất cả những gì Đức Chúa Trời đã hoàn thành, và tất cả những gì Đức Chúa Trời đã đạt được đều ở trong Linh này, tức hơi thở này. Linh giống như không khí, rất thích hợp, sẵn sàng, gần gũi và thân thiết. Vì Ngài là không khí, La Mã 10:13 nói: “Hễ ai kêu cầu danh Chúa thì sẽ được cứu”. Vì vậy, những người vô tín muốn tiếp nhận Chúa không cần lên trời để đem Đấng Christ xuống (c. 6) hay xuống vực sâu để đem Đấng Christ lên (c. 7). Lý do là Đấng Christ, tức Lời sống động đang ở gần họ, trong miệng họ và thậm chí trong lòng họ (c. 8). Nếu họ vận dụng miệng mình kêu cầu “Chúa Jesus” thì Đấng Christ như hơi thở bao-hàm-tất-cả sẽ vào trong họ.

Theo Phúc âm Giăng, Linh thần thượng kỳ diệu này ngự vào trong nhân linh chúng ta (Gi. 3:6) vào lúc chúng ta tiếp nhận Ngài. Do đó, 1 Cô-rin-tô 6:17 nói: “Ai kết hiệp với Chúa là một Linh”, và La Mã 8:16 nói: “Chính Linh làm chứng với linh của chúng ta”. Vì Đức Chúa Trời là Linh (Gi. 4:24) và bây giờ Ngài ở trong linh chúng ta (2 Ti. 4:22) nên chúng ta phải thờ phượng Ngài trong linh và trong thực tại.

Đấng Christ ở trong chúng ta như là rất nhiều điều! Trước hết, Ngài là Chiên Con, tức Đấng cứu chuộc chúng ta. Sau cùng, Ngài là kiến ốc, là đền thờ được mở rộng để trở nên một thành phố. Tuy nhiên, bí quyết để chúng ta kinh nghiệm Đấng Christ ấy là Ngài là Linh ở trong chúng ta. Giăng chương 4 nói ai uống nước Chúa ban thì sẽ có mạch nước trong người ấy. Giăng chương 7 nói hễ ai tin Chúa Jesus sẽ có dòng sông nước sống tuôn ra từ nơi sâu thẳm nhất của người ấy (c. 39). Nhiều dòng sông nước sống sẽ tuôn ra từ trong linh, là nơi sâu thẳm nhất của bản thể chúng ta. Có lần tôi nghĩ rằng Chúa sẽ tuôn đổ nước vào trong tôi, nhưng từ bên trong Chúa trào dâng và tuôn ra vì Ngài đã sẵn ở trong tôi rồi. Ngài không cần phải bước vào nhưng rất cần bước ra, tuôn tràn ra. Tuy vậy, tại sao Ngài không thể tuôn đổ ra? Nan đề là ở anh em và tôi. Vì thế, chúng ta cần mở chính mình ra cho Chúa.

Linh thần thượng bên trong chúng ta thêm sức, làm mạnh mẽ, củng cố và thậm chí quấy rối chúng ta. Nhờ sự cứu chuộc của Đấng Christ bởi huyết Ngài, chúng ta đã được rửa sạch và tẩy sạch để phù hợp với mục đích của Ngài là cư ngụ trong chúng ta. Hiện nay Ngài đang cư ngụ trong linh chúng ta. Tất cả những gì Đức Chúa Trời Tam Nhất “là” và tất cả những gì Ngài đã đạt được và hoàn thành đều ở trong linh của chúng ta. Bây giờ chúng ta phải học tập mở chính mình ra cho Ngài để nhận biết Ngài là mọi sự bên trong mình. Chúng ta không bao giờ có thể bàn hết mọi khía cạnh về những gì Ngài “là” bên trong chúng ta. Ngài là Đấng Ta Là vĩ đại (Gi. 8:24, 28, 58). Ngài là bất cứ điều gì chúng ta cần.

Một người chồng không cần phải cầu xin: “Chúa ơi, xin giúp con biết cư xử với người vợ thân yêu của con. Con không biết phải đối xử với nàng thế nào”. Chỉ hãy học tập mở chính mình ra cho Chúa mà thưa: “Chúa ơi, con chỉ biết mở chính con ra cho Ngài. Một lần nữa, đây là cơ hội để con mở chính mình con ra cho Ngài”. Đôi khi Chúa khó làm cho anh em mở ra từ những nơi sâu thẳm của bản thể mình. Vì vậy, Chúa ban cho anh em người vợ thích hợp để giúp anh em mở chính mình ra cho Chúa. Ngài là Đấng Ta Là vĩ đại. Ngài là câu giải đáp. Ngài sẽ đáp ứng nhu cầu của chúng ta. Nếu mở ra cho Ngài, anh em sẽ biết cách đối xử với vợ mình, không phải chỉ theo sự hiểu biết của tâm trí, mà theo sự sống bên trong. Từ bề trong, anh em sẽ biết đối xử với vợ mình cách đúng đắn, thần thượng, thiên thượng, một cách làm cho anh em tăng trưởng trong Chúa.

Vì Chúa đang ở bên trong, anh em phải học tập mở chính mình ra cho Ngài. Mỗi khi anh em mở chính mình ra cho Ngài, Ngài sẽ tuôn tràn ra. Chúng ta đã cản trở và thậm chí giam cầm Chúa bên trong mình quá nhiều. Chúng ta chú tâm đến những điều khác hơn là chính Chúa. Anh em có thể cầu nguyện: “Chúa ơi, xin điều chỉnh người vợ thân yêu của con, xin thay đổi thái độ của nàng, và cho vợ con biết là nàng sai lầm”. Đây là cách cầu nguyện sai trật. Trong sự tể trị của Chúa, vợ của một người có thể giúp người ấy mở chính mình ra cho Chúa. Khi anh em mở chính mình ra cho Chúa, các dòng sông nước sống, chẳng hạn như dòng sông sự sống, dòng sông yêu thương, dòng sông khôn ngoan, dòng sông khiêm nhường, dòng sông thương xót, và dòng sông nhẫn nại sẽ tuôn ra từ bên trong anh em để tưới mát chính mình và những người khác. Điều này là kết quả của sự vui hưởng cây sự sống.

Trong Sáng Thế Ký chương 2 có cây sự sống cùng với sự tuôn chảy của một dòng sông (cc. 9-10). Thật sự vui hưởng Chúa là cây sự sống sẽ đưa đến một kết quả; ấy là điều gì đó sẽ tuôn ra từ chúng ta để cung ứng cho những người khác những điều của chính Chúa. Dòng chảy này sẽ giải cơn khát, nuôi dưỡng, soi sáng, và củng cố những người khác. Đây là cách đúng đắn để chúng ta sống làm chứng cớ của Jesus trên đất này. Ngày nay, đây là điều Chúa đang cần. Ngài không cần một tôn giáo bao gồm nhiều loại giáo điều, nhiều cách hành đạo và nhiều ân tứ khác nhau; trái lại, Ngài cần dòng chảy sự sống ấy từ bên trong chúng ta. Chúng ta cần nhận biết Ngài là gì, và Ngài đang ở đâu. Ngài thật là một Linh kỳ diệu, phong phú, bao-hàm-tất-cả, và Ngài đang ở trong linh của chúng ta. Ngài đang chờ đợi chúng ta mở chính mình ra cho Ngài. Đừng tin cậy chính mình và đừng cố gắng làm bất cứ điều gì bởi nỗ lực của riêng mình. Chỉ có một bài học để chúng ta học tập, ấy là mở chính mình ra cho Chúa. Khi ấy Ngài sẽ đi ra; Ngài sẽ trào dâng ra từ bên trong chúng ta. Kết quả là từ chúng ta sẽ có các dòng sông sống luôn tuôn tràn ra. Đây là kết quả, thành quả của sự vui hưởng Đức Chúa Trời là cây sự sống bao-hàm-tất-cả.