Thông tin sách

Cây Sự Sống

Tác giả: Witness Lee
Dịch từ bản tiếng Anh: Cây sự sống
ISBN:
Mua sách tại:

Đang đọc: Chương 4

Untitled Document

CHƯƠNG BỐN

SỰ PHONG PHÚ CỦA NHÀ CHÚA

Kinh Thánh: Thi. 23:6; 36:8-9; 27:4; 84:3, 10; 90:1; Nhã. 2:3

Ý ĐỊNH CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI DÀNH CHO CON NGƯỜI LÀ VUI HƯỞNG NGÀI NHƯ THỨC ĂN

Từ khi con người được tạo dựng, trước hết Đức Chúa Trời đã giới thiệu chính Ngài như cây sự sống dưới hình thức thực phẩm cho con người. Khi ăn thức ăn, thức ăn ấy sẽ trở nên một phần của chúng ta. Đây chính là ý định Đức Chúa Trời đối với chúng ta, ấy là chúng ta nhận lấy Ngài làm thức ăn để có thể được hòa lẫn với Ngài hầu bày tỏ Ngài trong vũ trụ này. Bất cứ đề tài nào trong Kinh Thánh được đề cập đến lần đầu tiên thì điều ấy luôn luôn là một nguyên tắc chủ đạo, một nguyên tắc chi phối mọi sự đối xử của Chúa với chúng ta. Nguyên tắc căn bản của việc Chúa đối xử với dân Ngài là họ phải vui hưởng Ngài là thức ăn, là nguồn cung ứng sự sống cho mình.

Phúc âm Giăng nói với chúng ta rằng một ngày kia chính Đức Chúa Trời, là Đấng vào lúc ban đầu đã giới thiệu chính mình là thức ăn cho con người, đã nhục hóa làm người. Đức Chúa Trời trong hình thể của một con người lại giới thiệu chính Ngài là thức ăn, là bánh sự sống thiên thượng (6:35, 57) cho con người, để con người có thể nhận lãnh Ngài. Vào phần mở đầu của Sáng Thế Ký chương 2, Đức Chúa Trời đã giới thiệu chính mình là cây sự sống cho con người dưới hình thức thực phẩm. Trong Giăng chương 6, sau khi nhục hóa, Ngài lại làm một điều y như vậy. Ngài giới thiệu chính mình là bánh sự sống cho con người để con người có thể nhận lãnh Ngài. Trong Giăng 6:57, Chúa Jesus nói rằng: “Ai ăn Ta cũng sẽ sống bởi Ta”.

Trước khi con người ăn cây sự sống, Sa-tan đã xuất hiện khiến con người sa ngã. Sau sự sa ngã, Đức Chúa Trời vẫn giới thiệu chính Ngài cho con người, không phải là sự sống thực vật mà là sự sống động vật. Lý do là vì sau sự sa ngã huyết cần phải đổ ra. Sau khi sa ngã, chúng ta cần sự cứu chuộc, vì thế trong Sáng Thế Ký chương 3 một chiên con đã được Đức Chúa Trời chuẩn bị và cung cấp cho dân sa ngã của Ngài (c. 21). Xuất Ai Cập Ký chương 12 bày tỏ cho chúng ta thấy rằng vẫn có sự thưởng thức ăn uống bằng chiên con cứu chuộc này. Huyết chiên con được đổ ra là vì sự cứu chuộc, nhưng thịt chiên con là dành để nuôi dưỡng những người được cứu chuộc (cc. 8-9). Chiên con đem chúng ta trở lại với cây sự sống. Nếu loài người không bị sa ngã, sự sống thực vật cũng đủ để loài người vui hưởng. Nhưng sau sự sa ngã, loài người không những cần sự sống thực vật, là sự sống nuôi dưỡng, sinh sản, mà còn cần sự sống động vật, là sự sống cứu chuộc. Sự sống động vật liên hệ đến việc đổ huyết để cứu chuộc, là điều có thể đem chúng ta trở lại để vui hưởng sự sống sinh sản và nuôi dưỡng.

Giăng nói với chúng ta rằng Chiên Con cất tội lỗi của thế gian là chính Đấng Christ, tức là chính Đức Chúa Trời (1:1, 29). Chiên con lễ Vượt Qua được ăn với bánh không men. Bánh chỉ về sự nuôi dưỡng. Sau khi được cứu chuộc, anh em phải ăn Chúa và được nuôi dưỡng bởi Chúa. Ngoài ra, con dân Israel còn ăn các loại rau đắng kèm với bánh không men. Tất cả những khía cạnh của lễ Vượt Qua là để tuyển dân của Chúa vui hưởng.

Trong đồng vắng con cái Israel tiếp tục vui hưởng ma-na thiên thượng, nước sống ra từ vầng đá bị đập vỡ, và tất cả những của lễ khác nhau liên hệ đến đền tạm. Sách Lê-vi Ký cho chúng ta thấy của lễ thiêu, của lễ chay, của lễ thù ân (của lễ bình an), của lễ chuộc tội, của lễ chuộc sự mắc lỗi. Mọi của lễ này tượng trưng cho các phương diện khác nhau của Đấng Christ để chúng ta vui hưởng, và ngoại trừ của lễ thiêu tất cả đều dành để ăn. Đấng Christ trở nên sự vui hưởng của chúng ta bởi và qua sự cứu chuộc của Ngài. Thêm vào các của lễ này còn có của lễ đưa qua đưa lại và của lễ dâng giơ lên. Của lễ đưa qua đưa lại tượng trưng cho Đấng Christ phục sinh. Đấng Christ là “Đấng đưa qua đưa lại” trong sự phục sinh. Của lễ dâng giơ lên tượng trưng cho Đấng Christ thăng thiên. Ngài là Đấng được nâng lên đến đỉnh cao của vũ trụ. Đấng Christ phục sinh và thăng thiên đã trở nên sự vui hưởng của chúng ta cách đầy đủ nhất.

SỰ ĐẦY TRỌN CỦA VIỆC VUI HƯỞNG CHÚA

Cùng với tất cả các của lễ là đền tạm, và kèm với đền tạm là chức vụ tế lễ. Sau cùng, điều tuyệt diệu nhất trong Cựu Ước là đền thờ. Nhiều người không có khái niệm đúng đắn về đền thờ. Chúng ta có thể nghĩ rằng đền thờ chỉ để dành cho Đức Chúa Trời, chỉ là nơi cư ngụ của Ngài. Nhưng chúng ta phải nhận thấy rằng đền thờ của Đức Chúa Trời, tức nhà của Ngài không những dành cho Đức Chúa Trời mà còn dành cho chúng ta nữa. Đền thờ là sự biểu lộ đầy trọn nhất của chính Đức Chúa Trời là sự vui hưởng của chúng ta. Chính Đức Chúa Trời là đền thờ trở nên nơi cư ngụ của chúng ta. Điều này tương ứng với lời ghi chép trong Phúc âm Giăng. Trong Giăng chương 15, Chúa bảo chúng ta cứ ở trong Ngài (c. 5), điều này cho thấy Ngài là nơi cư ngụ của chúng ta. Trong Giăng chương 14, Chúa Jesus nói trong nhà của Cha Ngài có nhiều chỗ ở và Ngài sẽ chuẩn bị một nơi cho chúng ta. Cả Giăng chương 14 lẫn 15 đều khải thị rằng chúng ta là những chỗ ở của Chúa và chính Chúa là chỗ ở của chúng ta. Giăng 15:4a nói: “Hãy cứ ở trong Ta và Ta ở trong các ngươi”. Chúa và chúng ta ở trong nhau cách hỗ tương; đây là một chỗ ở chung.

Ý định của Đức Chúa Trời là biến chính Ngài thành sự vui hưởng của chúng ta trong nhiều phương diện để Ngài có thể được hoàn toàn đem vào trong bản thể chúng ta hầu chúng ta được kết hiệp và hòa lẫn với Ngài cách trọn vẹn. Những biểu tượng, hình ảnh tượng trưng và hình bóng của Cựu Ước cung cấp một bức tranh rõ ràng bày tỏ ý định của Đức Chúa Trời là giới thiệu chính Ngài ấy là sự vui hưởng cho chúng ta. Chúng ta cần học tập cách vui hưởng Ngài. Chúng ta cần vui hưởng Ngài là sự sống, thức ăn, nước uống, ánh sáng, không khí, chỗ ở và mọi sự của mình. Thi Thiên 90:1 nói: “Chúa ơi, từ đời này sang đời kia Ngài là chỗ ở của chúng con”. Chúa không chỉ là sự sống, thức ăn, nước uống, ánh sáng và không khí, mà Ngài còn là chỗ ở của chúng ta. Chúng ta phải cư ngụ trong Ngài. Việc chúng ta vui hưởng Ngài trong nhiều phương diện tùy thuộc vào việc chúng ta nhận biết Chúa là cây sự sống. Nhà của Chúa là sự bày tỏ đầy trọn nhất của cây sự sống và là sự vui hưởng trọn vẹn nhất những gì Chúa “là” đối với chúng ta.

Trong Thi Thiên 23 có năm bước trong kinh nghiệm được Chúa chăn dắt, ấy là đồng cỏ xanh tươi (c. 2), các lối công chính (c. 3), trũng bóng chết (c. 4), bãi chiến trường (c. 5), và ở trong nhà Chúa mãi mãi (c. 6). Câu 6 mô tả sự đầy trọn của việc vui hưởng chính Chúa: “Quả thật, trọn đời tôi phước hạnh và sự thương xót sẽ theo tôi; và tôi sẽ ở trong nhà Chúa muôn đời”. Sự đầy trọn của việc vui hưởng Chúa là vui hưởng Ngài như nơi cư ngụ.

Trong Phúc âm Giăng, Chúa Jesus khải thị chính Ngài trước hết là đền tạm (1:14) và sau đó là đền thờ (2:19-21). Chính Chúa Jesus là đền thờ, là nhà của Chúa. Cư ngụ trong nhà của Chúa nghĩa là vui hưởng Chúa đến mức độ đầy trọn nhất. Thi Thiên 23 cho thấy rằng chúng ta là bầy chiên ở dưới sự chăn dắt của Chúa để vui hưởng Ngài trong nhiều phương diện, chẳng hạn như đồng cỏ xanh tươi, các lối công chính, và sau cùng là nơi cư trú, tức đền thờ của Đức Chúa Trời.

SỰ PHONG PHÚ CỦA NHÀ CHÚA

Thi Thiên 36:8 nói: “Họ nhờ sự phong phú của nhà Chúa mà được thỏa mãn một cách dư dật; và Chúa sẽ cho họ uống nước sông phước lạc của Ngài”. Chúng ta có thể nói rằng mình được thỏa lòng với Chúa, nhưng chúng ta có kinh nghiệm được thỏa mãn một cách dư dật bởi sự phong phú của nhà Chúa chút nào chưa? Sự phong phú của nhà Chúa là gì? Ấy là nguồn sự sống, là chính Chúa. Nguồn sự sống ở trong nhà Chúa. Thi Thiên 36:9 nói: “Vì nguồn sự sống ở nơi Chúa; trong ánh sáng Ngài chúng tôi thấy sự sáng”. Kèm theo nguồn sự sống này là ánh sáng. Điều này hoàn toàn tương ứng với Giăng 1:4: “Trong Ngài có sự sống, và sự sống là ánh sáng của loài người”. Sự phong phú của nhà Chúa là nguồn sự sống cùng với ánh sáng. Hễ khi nào vui hưởng Chúa Jesus là sự sống của mình, anh em sẽ cảm nhận mình được soi sáng.

Tại Nơi Thánh của đền tạm, thầy tế lễ có nhiệm vụ hầu việc trước hết đến bàn để bánh trần thiết, tượng trưng cho Chúa là bánh sự sống, là nguồn cung ứng sự sống cho chúng ta. Sau đó thầy tế lễ sẽ tiếp tục đến chân đèn, tượng trưng cho Đấng Christ là ánh sáng sự sống (Gi. 8:12). Khi vui hưởng Chúa là sự sống, chúng ta vui hưởng ánh sáng sự sống và cảm nhận được điều gì đó chiếu sáng bên trong chúng ta. Càng vui hưởng Chúa là sự sống, anh em sẽ càng cảm nhận mình được đầy dẫy sự sáng và được soi sáng bên trong. Rồi từ chân đèn, thầy tế lễ tiếp tục đến bàn thờ xông hương để đốt hương. Điều này tượng trưng cho lời cầu nguyện của chúng ta dâng cho Chúa bay lên như một hương thơm ngọt ngào đến Ngài. Điều này cho chúng ta thấy sự phong phú của nhà Chúa ra từ việc kinh nghiệm nguồn sự sống và nguồn ánh sáng.

Mỗi khi kinh nghiệm Chúa như sự sống, ánh sáng và hương thơm ngọt ngào của hương trầm trong lời cầu nguyện của mình dâng lên cho Chúa, lập tức anh em sẽ cảm nhận được nhu cầu về việc xây dựng Thân thể, về nhà Chúa, về nếp sống Hội thánh tập thể. Càng vui hưởng Đấng Christ là sự sống, anh em sẽ càng ao ước, đói khát nếp sống Hội thánh. Càng vui hưởng Chúa, anh em sẽ càng cảm nhận được nhu cầu tương giao với những người khác. Khi anh em bước vào nếp sống Hội thánh, vào trong nhà Chúa thì nhà của Chúa sẽ đem anh em trở lại với mọi kinh nghiệm về Đấng Christ và sẽ làm phong phú cùng củng cố những kinh nghiệm này. Sau đó, anh em sẽ được thỏa mãn một cách dư dật bằng sự phong phú của nhà Chúa. Anh em sẽ thấy rằng nguồn sự sống và nguồn ánh sáng ở trong nhà Chúa. Nếu không đang ở trong nhà Chúa, có thể anh em đã nếm trước được nguồn sự sống và nguồn ánh sáng, và sự nếm trước này sẽ dẫn đưa và khiến anh em bước vào nếp sống Hội thánh. Khi bước vào nếp sống Hội thánh, vào trong nhà Chúa, anh em sẽ nói: “Đây là nơi có nguồn sự sống và nguồn ánh sáng”. Anh em sẽ có cảm nhận thực sự về sự ngọt ngào, sự phong phú của nhà Chúa.

CHUỘC THỜI GIỜ CỦA CHÚNG TA BẰNG CÁCH Ở LẠI TRONG NHÀ CHÚA

Trong Thi Thiên 27:4 Đa-vít nói: “Tôi đã xin Chúa một điều, và sẽ tìm kiếm điều ấy; ấy là tôi muốn trọn đời được ở trong nhà Chúa, để ngắm xem vẻ đẹp của Chúa, và cầu hỏi trong đền thờ của Ngài”. Điều duy nhất Đa-vít tìm kiếm là được cư ngụ trong nhà của Chúa trọn đời mình. Trong Thi Thiên 84:10, tác giả nói: “Vì một ngày trong hành lang (sân nhà) Chúa đáng hơn một ngàn ngày khác. Thà tôi làm người gác cửa cho nhà Đức Chúa Trời tôi, còn hơn ở trong trại kẻ ác”. Cách tốt nhất để chuộc thời giờ của chúng ta là giữ chính mình ở trong sân nhà Chúa. Một ngày tại đó còn hơn một ngàn ngày khác. Vài người có thể phê bình rằng anh em lãng phí thời giờ, nhưng thật ra anh em không lãng phí giây phút nào cả. Anh em lợi được gấp ngàn lần thời giờ của mình bằng cách lưu lại trong nhà Chúa mà vui hưởng Ngài.

SỰ HÒA LẪN THẦN TÍNH VỚI NHÂN TÍNH

Nhà Chúa trong Cựu Ước trước hết là đền tạm và sau đó là đền thờ. Trong đền tạm và đền thờ có hai vật liệu chính, ấy là gỗ si-tim và vàng. Gỗ được thếp vàng và nối kết với nhau bởi vàng. Bốn mươi tám tấm ván dựng đứng bằng gỗ si-tim làm nên phần chính của đền tạm. Tất cả bốn mươi tám tấm ván này đều được thếp vàng. Có các khoen vàng trên mỗi tấm ván dùng để nối các tấm ván lại (Xuất. 26:24). Ngoài ra, còn có các thanh ngang bằng gỗ si-tim thếp vàng xỏ qua những tấm ván để nối chúng lại (26:26-29). Gỗ si-tim tượng trưng cho bản chất con người, và vàng tượng trưng cho bản chất thần thượng. Bản chất thần thượng và bản chất con người phải được xây dựng lại với nhau và hòa lẫn với nhau làm một. Do đó, nơi cư ngụ của Chúa, tức đền thờ của Chúa là sự hòa lẫn thần tính và nhân tính.

Nhà của Đức Chúa Trời được đề cập đến lần đầu tiên là với Gia-cốp trong Sáng Thế Ký chương 28. Gia-cốp nằm mơ thấy một cái thang được dựng lên trên đất với các thiên sứ của Đức Chúa Trời đi lên, đi xuống trên đó (c. 12). Khi tỉnh dậy, ông nói: “Đây không gì khác hơn là nhà của Đức Chúa Trời, và đây là cửa trời” (c. 17). Câu 18 chép: “Và Gia-cốp dậy sớm, lấy tảng đá mình dùng gối đầu, dựng đứng lên làm cây trụ, đổ dầu trên chót trụ đó”. Rồi Gia-cốp gọi nơi ấy là Bê-tên, nghĩa là nhà của Đức Chúa Trời (c. 19). Tảng đá với dầu được đổ trên đó là Bê-tên, tức đền thờ của Đức Chúa Trời hay nhà của Đức Chúa Trời. Chúng ta là đá, và Đức Chúa Trời là dầu. Vậy, trong bức tranh này chúng ta lại thấy nguyên tắc về sự hòa lẫn của Đức Chúa Trời với con người. Nhà của Đức Chúa Trời, tức đền thờ của Đức Chúa Trời là sự hòa lẫn thần tính với nhân tính.

Khi Đức Chúa Trời nhục hóa, bản chất thần thượng được hòa lẫn với bản chất con người. Jesus, tức Đức Chúa Trời nhục hóa, là sự hòa lẫn của bản chất thần thượng với bản chất con người, và Ngài đã nói với chúng ta rằng Ngài là đền thờ (Gi. 2:20-22). Nhờ sự chết và sống lại của Chúa, đền thờ này được mở rộng thành Hội thánh, là Thân thể của Đấng Christ (1 Cô. 3:16). Hội thánh, như đền thờ của Đức Chúa Trời là sự hòa lẫn của Đức Chúa Trời với con người theo một cách tập thể. Không phải chỉ có một tấm ván trong đền tạm mà có bốn mươi tám tấm ván thếp vàng. Sự hòa lẫn của Đức Chúa Trời với con người này là chỗ ở chung, là nơi cư ngụ của Đức Chúa Trời và là nơi cư ngụ của những người tìm kiếm Ngài. Những người tìm kiếm Đức Chúa Trời là nơi ở của Ngài, và Ngài là nơi ở của họ. Nhờ sự chết và sống lại của Đấng Christ, sự hòa lẫn của Đức Chúa Trời với những người được chọn và được cứu chuộc của Ngài để sinh ra một nơi ở chung đã được hoàn thành.

VUI HƯỞNG VÀ KINH NGHIỆM ĐẤNG CHRIST

Hệ thống tôn giáo ngày nay đã làm chúng ta xao lãng khỏi sự vui hưởng Đấng Christ. Tôn giáo có những sự dạy dỗ, luật lệ và lễ nghi để người ta thờ phượng và phục vụ Đức Chúa Trời. Những sự dạy dỗ trong tôn giáo bàn về cách điều chỉnh cá tính của một người và cách cải thiện hành vi cử chỉ của người ấy. Trong Cơ Đốc giáo ngày nay có nhiều sự dạy dỗ và các ân tứ, nhưng điều đáng buồn là ý tưởng chính yếu của Đức Chúa Trời được khải thị trong Kinh Thánh phần lớn đã bị bỏ qua và thậm chí bị đánh mất. Ý tưởng chính yếu của Đức Chúa Trời là Ngài muốn làm sự vui hưởng của chúng ta. Chúng ta phải nhận lãnh Ngài và vui hưởng Ngài, không phải chỉ biết Ngài bằng một số kiến thức khách quan mà biết Ngài trong kinh nghiệm riêng tư của mình. Chúng ta phải nếm biết Ngài như Đa-vít đã truyền cho chúng ta trong Thi Thiên 34:8: “Khá nếm biết xem Chúa tốt lành dường nào”. Trong Thi Thiên 36 chúng ta được cho biết rằng mình cần được thỏa mãn dư dật bằng sự phong phú của nhà Chúa, vui hưởng nguồn sự sống trong ánh sáng của Chúa. Điều này mô tả việc vui hưởng Chúa và kinh nghiệm chính Chúa. Có kiến thức khách quan về Chúa, học tập nhiều giáo lý và giáo điều về Ngài thì chưa đủ. Chúng ta phải kinh nghiệm Chúa và nếm biết Ngài.

Người đi tìm kiếm trong Nhã Ca nói: “Người yêu tôi ở giữa đám con trai, như cây táo ở giữa những cây rừng. Tôi vui sướng ngồi dưới bóng người, trái người ngọt ngào cho vị nếm của tôi” (2:3). Điều này cho thấy thật Chúa quí báu làm sao đối với người tìm kiếm Ngài. Ngài được ví như một cây táo cung cấp bóng mát và trái cây bổ dưỡng cho người tìm kiếm Ngài. Chúng ta có thể nghỉ ngơi dưới bóng mát của Chúa và vui hưởng trái của Ngài, tức mọi sự phong phú của Ngài để chúng ta vui hưởng. Cây táo không phải để người tìm kiếm Chúa nghiên cứu theo lối khoa học nhưng để nghỉ ngơi dưới bóng mát ấy và thưởng thức trái của nó. Chúng ta cần kinh nghiệm và vui hưởng Chúa như vậy.

Trong nhiều năm tôi đã được dạy dỗ, giúp đỡ và ngay cả củng cố để vui hưởng Chúa như vậy. Đó là lý do tại sao chúng ta không nên chú tâm đến những giáo lý, những sự dạy dỗ và các ân tứ nhưng nên tập trung trọn bản thể mình vào chính Chúa. Chúng ta nên học tập vui hưởng Ngài, tiếp xúc Ngài, ăn Ngài, nhận Ngài vào. Chúa nói: “Ai ăn Ta cũng sẽ sống bởi Ta” (Gi. 6:57). Chúng ta phải học biết Chúa trong kinh nghiệm như vậy, hằng ngày nếm biết Ngài và được thỏa lòng với Ngài. Chúng ta cần được thỏa mãn nhờ sự phong phú của nhà Ngài, cùng được dầm thấm và tràn chiếm bằng sự ngọt ngào của Ngài.

KẾT QUẢ VIỆC CHÚNG TA VUI HƯỞNG CHÚA

Nếu chúng ta vui hưởng Chúa như vậy, sự vui hưởng này sẽ tạo nên một sự đói khát sâu xa bên trong chúng ta về sự mong muốn của lòng Chúa, về nơi cư ngụ của Ngài. Sự vui hưởng này sẽ khơi dậy trong chúng ta lời cầu nguyện: “Chúa ơi, xin đem con hoàn toàn vào kinh nghiệm về nếp sống Hội thánh. Xin gìn giữ con trong hành lang của Ngài và trong nhà Ngài trọn đời sống con”. Sự vui hưởng Chúa sẽ đem anh em vào nếp sống Hội thánh và nếp sống Hội thánh sẽ làm anh em vui hưởng Ngài như nguồn sự sống và nguồn ánh sáng nhiều hơn nữa. Đôi khi có người hỏi từ đâu chúng ta nhận được tất cả những ánh sáng này. Họ tự hỏi chúng ta đã nghiên cứu những sách nào để có được ánh sáng như vậy từ Lời Chúa. Thật ra ánh sáng mà chúng ta đã nhận được là từ chính Chúa sống động trong Hội thánh. Trong Hội thánh, Kinh Thánh là một quyển sách được mở ra [cho mọi người]. Hội thánh được tượng trưng bởi đền tạm. Bên trong đền tạm là bàn để bánh trần thiết, tức nguồn sự sống, và chân đèn, tức nguồn ánh sáng. Cả sự sống và ánh sáng đều ở trong nhà của Chúa, trong Hội thánh, là kiến ốc của Đức Chúa Trời. Sự sống và ánh sáng thì vô tận trong Hội thánh. Trong nhà Chúa, ánh sáng thậm chí tràn ngập, như tác giả Thi Thiên đã nói: “Trong ánh sáng Ngài chúng tôi sẽ thấy sự sáng” (36:9).

Kết quả của việc vui hưởng cây sự sống là đền tạm, tức nhà của Chúa. Nếu vui hưởng Ngài như cây sự sống một cách sống động và thực sự như vậy, chúng ta sẽ có đền tạm và sẽ ở trong nhà của Chúa. Lúc ấy, chúng ta sẽ có thể nói mình được thỏa mãn với sự phong phú của nhà Chúa. Chúng ta sẽ vui hưởng Ngài là nguồn sự sống và nguồn ánh sáng. Chúng ta sẽ chỉ ao ước cư ngụ trong nhà Ngài trọn đời mình và nhận thức trọn vẹn rằng một ngày tại hành lang của nhà Ngài còn hơn một ngàn ngày khác. Chúng ta sẽ giống như chim sẻ tìm được chỗ ở và chim én tìm được chỗ để làm tổ cho con mình trong các bàn thờ của ngôi nhà (Thi. 84:3). Nếp sống Hội thánh sẽ là nơi nghỉ ngơi của chúng ta và là tổ ấm để chăm sóc những người non trẻ đã được chúng ta đem đến với Chúa. Cảm tạ và ngợi khen Chúa vì sự phong phú của nhà Ngài.