Thông tin sách

Cây Sự Sống

Tác giả: Witness Lee
Dịch từ bản tiếng Anh: Cây sự sống
ISBN:
Mua sách tại:

Đang đọc: Chương 3

Untitled Document

CHƯƠNG BA

CÂY SỰ SỐNG TRONG PHÚC ÂM GIĂNG

Kinh Thánh: Gi.1:4; 14:6; 8:12; 6:35; 7:37-39; 4:14; 20:22;15:5

Chúng ta đã thấy rằng sau khi Đức Chúa Trời tạo dựng con người, Ngài đặt con người trước cây sự sống. Ý định của Đức Chúa Trời là muốn con người nhận lấy cây sự sống vào trong mình, tượng trưng cho Đức Chúa Trời trong Đấng Christ qua Thánh Linh, làm sự sống dưới hình thức thực phẩm cho chúng ta. Tuy nhiên con người đã không tiếp xúc với cây sự sống vì kẻ thù của Đức Chúa Trời, tức Sa-tan đã xuất hiện để quyến rũ con người lìa khỏi cây sự sống và lừa dối con người mà nhận lấy một nguồn khác là cây kiến thức. Cây kiến thức không những có điều ác mà còn có điều thiện. Ấy là cây kiến thức về thiện và ác dẫn đến sự chết. Con người bị mê hoặc, cám dỗ mà ăn cây kiến thức này, và con người đã sa ngã.

VUI HƯỞNG ĐẤNG CHRIST TRONG CỰU ƯỚC

Sau khi con người sa ngã, điều đầu tiên Đức Chúa Trời làm cho con người là cung cấp một sinh tế. A-đam đã vui hưởng và nhận lãnh sinh tế ấy (Sáng. 3:21). Theo gương A-đam, A-bên cũng nhận lãnh một sinh tế giống như vậy (4:4). Nô-ê đã xây dựng bàn thờ và dâng các sinh tế (8:20). Về sau, Áp-ra-ham đi theo những bước y như vậy: ông đã xây dựng bàn thờ và dâng sinh tế (12:7-8). Y-sác (26:24-25) và Gia-cốp (35:1, 7) cũng theo chân của tổ phụ họ để xây dựng bàn thờ và dâng sinh tế. Phương diện chủ yếu đầu tiên về Đấng Christ mà con dân Israel đã vui hưởng là chiên con lễ Vượt Qua (Xuất. 12:3-7). Từ A-đam đến con dân Israel, tức những người được Đức Chúa Trời tuyển chọn, đều vui hưởng cùng một sinh tế.

Từ Xuất Ai Cập Ký chương 12 con dân Israel bắt đầu vui hưởng chiên con, là biểu tượng về Đấng Christ. Chính Đấng Christ là sinh tế duy nhất, tức Chiên Con của Đức Chúa Trời, là Đấng cất tội của thế gian đi (Gi. 1:29). Chiên con trong Xuất Ai Cập Ký chương 12 có hai phương diện, ấy là huyết để cứu chuộc bề ngoài và thịt để nuôi dưỡng bề trong. Huyết là phương diện cứu chuộc của chiên con, còn thịt là phương diện nuôi dưỡng của chiên con. Ấy là nhờ Đấng Christ, tức Chiên Con của Đức Chúa Trời, mà chúng ta được đem trở lại một lần nữa để vui hưởng Đấng Christ là cây sự sống. Cùng với sinh tế là chiên con lễ Vượt Qua, con dân Israel đã thưởng thức bánh không men và các loại rau đắng (12:8). Sau đó họ vui hưởng trụ mây vào ban ngày, trụ lửa vào ban đêm (13:21-22), ma-na thiên thượng (16:31), và nước sống từ vầng đá bị đập vỡ (17:6). Sau cùng họ vui hưởng tất cả các của lễ (Lê. 6:8 – 7:34), chức vụ tế lễ (Xuất. 40:13-15), đền tạm (Xuất. 25:9), tất cả sự trù phú của miền đất tốt lành (Phục. 8:7-10), và cuối cùng, theo một cách đầy đủ nhất, họ vui hưởng Đấng Christ là đền thờ (1 Vua. 7:51). Chiên con lễ Vượt Qua, bánh không men, các loại rau đắng, ma-na thiên thượng, nước sống, các loại của lễ khác nhau, và sản vật trù phú của miền đất tốt lành là tất cả các phương diện khác nhau của cây sự sống. Hãy ghi nhớ rằng toàn bộ Cựu Ước nói với chúng ta một điều, ấy là Đức Chúa Trời trước hết giới thiệu chính mình là cây sự sống cho chúng ta để chúng ta nhận Ngài làm thức ăn và để chúng ta có thể vui hưởng Ngài là sự sống và mọi sự của mình. Sau khi con người bị sa ngã, Đức Chúa Trời đã cung cấp chiên con để con người được cứu chuộc; và sau cùng, Đức Chúa Trời trở nên chính đền thờ cho con người.

ĐẤNG CHRIST LÀ CHIÊN CON CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI VÀ ĐỀN THỜ

Một ngày kia Đức Chúa Trời Tam Nhất, là thực tại của cây sự sống và của tất cả những điều tích cực khác trong Cựu Ước đã đến để trở nên một con người. Ngài đã nhục hóa. Phúc âm Giăng nói với chúng ta rằng ban đầu có Lời, Lời là Đức Chúa Trời, và Lời đã trở nên xác thịt (1:1, 14). Giăng 1:29 nói Đấng ấy là Chiên Con của Đức Chúa Trời. Trong Giăng chương 2 Chúa khải thị rằng Ngài là đền thờ (cc. 20-22).

Trong Thi Thiên 23, trước hết chúng ta vui hưởng Chúa là đồng cỏ xanh tươi (c. 2), và cuối cùng chúng ta vui hưởng Chúa là đền thờ. Tác giả Thi Thiên nói: “Tôi sẽ ở trong Nhà của Chúa cho đến đời đời” (23:6). Đền thờ không chỉ là nơi cư ngụ của Đức Chúa Trời mà còn là nơi cư ngụ cho chúng ta, tức những người tìm kiếm Ngài. Trong Giăng chương 15, Chúa Jesus bảo chúng ta phải cứ ở trong Ngài thì Ngài sẽ ở trong chúng ta (cc. 4-5). Chúng ta trở nên một nơi ở cho Ngài, và Ngài trở nên một nơi ở cho chúng ta. Đây là một nơi cư ngụ chung. Ngài là nơi ở, nơi cư ngụ, đền thờ của chúng ta (Khải. 21:22). Trong Giăng chương 14, Ngài bảo chúng ta rằng trong nhà Cha Ngài có nhiều nơi ở (c. 2). Chúa là một nơi ở của chúng ta, và chúng ta là nhiều nơi ở của Ngài. Nơi ở chung này chỉ về sự hòa lẫn giữa Chúa, là Linh (2 Cô. 3:17), với chúng ta trong linh của mình. “Ai kết hiệp với Chúa là một linh” (1 Cô. 6:17). Linh thần thượng và nhân linh hòa lẫn với nhau làm một linh, và sự hòa lẫn này là nơi ở chung. Chúng ta là nơi ở của Chúa, và Ngài là nơi ở của chúng ta; Ngài và chúng ta được hòa lẫn với nhau.

CON LÀ CHA

Chúng ta cần đọc lại Phúc âm Giăng để tìm thấy Chúa Jesus là tất cả những điều gì đó đối với chúng ta. Giăng nói với chúng ta rằng Lời, tức Đức Chúa Trời, đã trở nên con người trong xác thịt. Đấng Christ này là ai? Đấng Christ này là chính Đức Chúa Trời nhục hóa làm con người. Ngài là Đức Chúa Trời trọn vẹn và con người hoàn hảo, là Đấng Thần-nhân. Ê-sai nói: “Vì có một con trẻ sanh ra cho chúng ta, tức là một con trai ban cho chúng ta; quyền cai trị sẽ đặt trên vai Ngài; Ngài sẽ được xưng là Đấng Lạ Lùng, là Đấng Mưu Luận, là Đức Chúa Trời quyền năng, là Cha đời đời, là Chúa Bình An”. Đấng Christ, tức chính Đức Chúa Trời đã nhục hóa làm người, là một con trẻ sinh ra cho chúng ta và là một con trai ban cho chúng ta. Phúc âm Giăng nói rõ Đấng Christ chính là Con Đức Chúa Trời, nhưng Ê-sai 9:5 không chỉ nói rằng một con trẻ sẽ được sinh ra cho chúng ta và được gọi là Đức Chúa Trời quyền năng. Ê-sai 9:5 cũng nói rằng một con trai ban cho chúng ta và sẽ được gọi là Cha đời đời.

Trong Giăng chương 14, Phi-líp xin Chúa Jesus chỉ Cha cho các môn đồ, thì họ sẽ được thỏa lòng. Jesus đã trả lời rằng: “Phi-líp ơi, Ta ở cùng các ngươi lâu dường này, mà ngươi chưa biết Ta sao? Ai đã thấy Ta tức là đã thấy Cha. Sao ngươi lại nói: ‘Xin chỉ Cha cho chúng tôi?’ Ngươi không tin Ta ở trong Cha và Cha ở trong Ta sao?” (cc. 9-10). Cha ở trong Con, và Con chính là sự biểu lộ của Cha. Con không thể tách rời khỏi Cha.

Vì ngôn ngữ loài người bị giới hạn khi mô tả huyền nhiệm của Đấng Tam Nhất thần thượng, chúng ta có thể nói rằng Con và Cha là hai thân vị của Đức Chúa Trời Tam Nhất, nhưng chúng ta không thể nói Con và Cha là hai thân vị riêng biệt. Đây là hai thân vị trong một thực tại. Anh em không bao giờ có thể tách rời Con khỏi Cha. Nếu không có Cha, anh em không có Con (1 Gi. 2:23). Nếu có Con, anh em có Cha vì Cha ở trong Con và Con chính là sự biểu lộ, là hiện thân, và là thực tại của Cha. Trong Giăng 10:30 Chúa Jesus nói: “Ta và Cha là một”.

CHÚA LÀ LINH

Giăng chương 14 khải thị rằng Con là Cha và rồi tiếp tục khải thị Con là Linh. Chúa nói với các môn đồ rằng Ngài sẽ xin Cha ban cho họ một Đấng Yên Ủi khác, và Đấng Yên Ủi này là “Linh của thực tại, mà thế gian không thể tiếp nhận được, vì chẳng thấy Ngài, cũng chẳng biết Ngài; còn các ngươi biết Ngài, vì Ngài vẫn ở với các ngươi và sẽ ở trong các ngươi” (c. 17). Chúa tiếp tục trong câu 18: “Ta không để các ngươi mồ côi đâu; Ta sẽ đến cùng các ngươi”. Chính “Ngài”, là Linh của thực tại trong câu 17, trở nên “Ta”, là chính Chúa trong câu 18. Điều này nghĩa là sau khi phục sinh Chúa đã trở nên Linh của thực tại. 1 Cô-rin-tô 15:45 xác nhận điều này. Khi bàn về vấn đề phục sinh, câu ấy nói: “A-đam sau cùng đã trở nên Linh ban-sự-sống”. Ê-sai 9:5 là một câu Kinh Thánh mạnh mẽ chứng minh rằng Con là Cha. Một con trai được ban cho chúng ta, thế nhưng Ngài được gọi là Cha đời đời. Một câu Kinh Thánh khác, tức 2 Cô-rin-tô 3:17, xác quyết Con; câu ấy nói: “Chúa là Linh”. 2 Cô-rin-tô 3:6 nói rằng: “Văn tự giết chết, nhưng Linh ban sự sống”. Do đó, Chúa là Linh ban-sự-sống.

Trong Giăng chương 20, Chúa Jesus đến với các môn đồ sau khi Ngài sống lại, thở vào trong họ, và nói rằng: “Hãy nhận lấy Thánh Linh” (c. 22). Hơi thở ra từ Chúa chính là Thánh Linh. Đấng Christ nhục hóa để làm hiện thân của Đức Chúa Trời Tam Nhất, và Ngài đã trở nên Linh, tức là sự truyền dẫn của Đức Chúa Trời Tam Nhất. Nhờ Linh, Chúa truyền tất cả những gì Ngài “là” vào trong bản thể chúng ta. Từ ngữ linh, pneuma, trong tiếng Hi Lạp còn có nghĩa là gió, hơi thở hay không khí. Ngày nay Linh giống như không khí mà chúng ta hít thở. Thiếu không khí, sự sống của chúng ta sẽ bị chấm dứt trong vòng vài phút. Không khí thật tuyệt diệu. Phạm vi của nó rất rộng lớn, tuy vậy không khí luôn sẵn sàng cho chúng ta. Ngài đã thở vào các môn đồ và bảo họ tiếp nhận Thánh Linh. Đấng Christ của chúng ta không những là Cứu Chúa, Đấng Cứu Chuộc, Chiên Con bị giết, bị đóng đinh trên thập tự giá, mà Ngài cũng là chính Đức Chúa Trời trong Con, có Cha là thực tại của Ngài và Linh là sự truyền dẫn của Ngài. Ngài vào trong chúng ta là Linh y như không khí, rộng lớn bao la nhưng rất sẵn sàng và có thật. Linh này như không khí, là thực tại trọn vẹn của Đức Chúa Trời Tam Nhất.

SÁU ĐIỀU CHÍNH YẾU CỦA ĐẤNG CHRIST ĐỂ CHÚNG TA VUI HƯỞNG

Để sống, chúng ta cần sự sống, ánh sáng, thức ăn, nước uống, không khí và một nơi ở để nghỉ ngơi. Chúa là tất cả những điều này cho chúng ta. Mặc dầu có nhiều điều khác của Đấng Christ trong Phúc âm Giăng, nhưng đây là sáu điều chính yếu để chúng ta vui hưởng. Đấng Christ là sự sống của chúng ta (1:4; 14:6), nhưng để duy trì sự sống, chúng ta cần Đấng Christ là ánh sáng (1:4; 8:12), thức ăn (6:35), nước uống (7:37-39; 4:14), không khí (20:22) và một nơi cư ngụ (15:5). Tất cả những điều này là các phương diện khác nhau của Đấng Christ, tức là cây sự sống. Chúng ta cần nhận thức sâu xa rằng Chúa là hiện thân của Đức Chúa Trời Tam Nhất được thực tại hóa với tư cách là Linh để làm mọi sự cho chúng ta. Tôi hi vọng sự tương giao này sẽ mở rộng tầm hiểu biết và khải tượng của chúng ta về Chúa Jesus. Nhiều năm về trước, tôi tiến đến chỗ nhận biết Ngài cách sống động, nhưng khi còn là một tín đồ non trẻ, tôi đã không biết Chúa cách đầy đủ như vậy. Chúng ta cần thưa với Chúa rằng: “Chúa ôi, Ngài là mọi sự đối với con”. Chúng ta cần khải tượng thiên thượng để nhìn thấy tất cả những phương diện về Đấng Christ trong Lời.

Theo kinh nghiệm, khi hít nhận Ngài vào như không khí trong lành, chúng ta cũng thưởng thức Ngài như nước. Trong nước này, chúng ta có Ngài là thức ăn, và trong thức ăn này chúng ta có Ngài là ánh sáng. Hãy học tập hít nhận Ngài vào. Càng hít nhận Ngài vào, anh em càng có Ngài là sương móc để tưới mát mình. Trong dòng nước sống, cây sự sống lớn lên như là thức ăn của chúng ta, và luôn luôn có ánh sáng đi kèm với thức ăn này. Nước ở trong không khí, thức ăn ở trong nước, và ánh sáng kèm với thức ăn. Càng hít nhận Ngài vào, anh em sẽ càng được tưới mát. Càng được tưới mát, anh em sẽ càng được nuôi dưỡng. Và càng được nuôi dưỡng, anh em sẽ càng được soi sáng. Anh em sẽ ở trong ánh sáng và đầy dẫy ánh sáng. Chúng ta cần vui hưởng Chúa như vậy. Khi đến với Chúa để dành thì giờ riêng tư ở với Ngài, chúng ta sẽ kinh nghiệm nhiều phương diện thuộc về thân vị kỳ diệu của Ngài để ngợi khen Ngài.

SANH BỞI ĐỨC CHÚA TRỜI TRONG LINH CỦA CHÚNG TA

Giăng 1:12 nói rằng: “Hễ ai tiếp nhận Ngài, thì Ngài ban cho uy quyền trở nên con cái Đức Chúa Trời”. Vì đã tiếp nhận Đấng Christ, chúng ta được sanh “không phải bởi khí huyết, không phải bởi ý muốn của xác thịt, cũng không phải bởi ý muốn của con người, nhưng bởi Đức Chúa Trời” (c. 13). Hễ ai tiếp nhận Đấng Christ thì đều được sanh bởi Đức Chúa Trời. Lúc khởi đầu, khi chúng ta tiếp nhận Đấng Christ là cây sự sống, sự sinh lại xảy ra và một mối liên hệ sự sống với Đức Chúa Trời được hình thành. Khi tiếp nhận Đấng Christ làm Cứu Chúa của mình, tôi chỉ nhận thấy mình là một tội nhân được cứu khỏi sự hủy diệt đời đời. Tôi đã không nhận biết rằng Đấng Christ là sự sống cho tôi và tôi có một mối liên hệ sự sống được hình thành với Đức Chúa Cha. Chúng ta cần nhận thấy rằng khi tiếp nhận Đấng Christ, chúng ta được sanh bởi Đức Chúa Trời và Đức Chúa Trời được sanh vào trong chúng ta. Là những người được sanh bởi Đức Chúa Trời, chúng ta có một mối liên hệ sự sống với Đức Chúa Trời.

Bây giờ chúng ta phải tiếp tục tìm hiểu xem sự sanh ra này đã được thực hiện trong phần nào của bản thể chúng ta. Chúng ta được sanh ra bởi Đức Chúa Trời trong tâm trí, thân thể hay tấm lòng của mình? Một số người nói rằng tấm lòng và linh là như nhau. Nhưng Kinh Thánh khải thị rằng tấm lòng và linh là hai thực thể khác biệt. Ê-xê-chi-ên 36:26-27 nói: “Ta cũng sẽ ban cho các người lòng mới và đặt một linh mới bên trong các ngươi. Ta sẽ cất lòng bằng đá khỏi thịt các ngươi, và Ta sẽ ban cho các ngươi lòng bằng thịt. Và Ta sẽ đặt Linh của Ta trong các ngươi...” Lòng mới trong các câu này khác với linh mới, và linh mới này không phải là Linh của Đức Chúa Trời vì trong câu 27 Chúa nói: “Linh của Ta”. Đây là ba điều: lòng mới, linh mới và Linh của Ta. Anh em không thể nói rằng tấm lòng là linh. Chúng ta cần lòng mới, chúng ta cũng cần linh mới.

Trong Giăng 4:24 Chúa Jesus không nói rằng Đức Chúa Trời là Linh và những ai thờ phượng Ngài phải thờ phượng trong tấm lòng. Chúng ta phải thờ phượng Đức Chúa Trời trong linh. Giăng 3:6 nói: “Hễ chi sanh bởi xác thịt là xác thịt, và hễ chi sanh bởi Linh là linh”. Sự sinh ra lần thứ hai, tức sự sinh ra thuộc linh của chúng ta, xảy ra khi chúng ta tiếp nhận Đấng Christ, đã được thực hiện trong linh của chúng ta. Sanh ra bởi Linh nghĩa là sanh ra bởi Đức Chúa Trời. Chúng ta được tái sinh, sinh lại trong linh của mình. Trước khi được tái sinh, chúng ta bị chết trong linh mình (Êph. 2:1). Khi tiếp nhận Đấng Christ bằng cách kêu cầu danh Chúa, Đấng Christ với tư cách là Linh vào trong chúng ta y như không khí vào trong chúng ta vậy.

Đấng sống động này, là không khí thuộc linh, rất kỳ diệu. Tất cả những quá trình mà Đức Chúa Trời Tam Nhất đã trải qua, bao gồm sự nhục hóa, cuộc sống làm người, sự đóng đinh, sự phục sinh, và sự thăng thiên, đều được bao hàm trong loại không khí này cùng với tất cả những gì Đức Chúa Trời Tam Nhất là, đã hoàn thành, đã đạt được và đã có được. Bất cứ khi nào một tội nhân mở chính mình ra và thưa với Chúa rằng: “Chúa ơi, con là một tội nhân. Xin tha thứ tất cả những tội lỗi của con và ngự vào trong con để làm sự sống của con”, thì không khí sống động, hơi thở sự sống, tức Thánh Linh, là chính thực tại của Đức Chúa Trời Tam Nhất nhục hóa làm người, sẽ ngự vào trong người ấy, làm linh đã chết của người ấy sống lại và truyền Đức Chúa Trời Tam Nhất vào trong linh của người ấy. Bây giờ tất cả những gì Đức Chúa Trời Tam Nhất “là” đều ở trong người ấy. Nguyện Đức Chúa Trời ban cho tất cả chúng ta một khải thị về Đức Chúa Trời Tam Nhất kỳ diệu, bao-hàm-tất-cả này, là Đấng đang cư ngụ trong linh chúng ta.

MỞ CHÍNH MÌNH RA CHO CHÚA

Giăng 3:6 nói rằng chúng ta được sanh bởi Đức Chúa Trời trong linh của mình. Và Giăng 4:14 nói: “Nước mà Ta sẽ ban cho người ấy sẽ trở nên một mạch nước trong người...” Nhóm chữ “trong người” là then chốt trong Giăng 4:14. Mạch nước sống này là Đấng Christ, là hiện thân của Đức Chúa Trời Tam Nhất đã trải qua những quá trình”, trở nên Linh ban-sự-sống ở trong linh chúng ta. Là mạch nước sống, Chúa luôn luôn chờ đợi cơ hội để trào dâng từ bên trong chúng ta. Từ khi bắt đầu tiếp nhận Chúa, có lẽ anh em chưa từng mở ra cho Ngài từ những nơi sâu thẳm của bản thể mình. Nếu thật như vậy thì linh của anh em đã trở nên nhà tù, giam cầm Đấng Christ. Đấng Christ có thể bị giam hãm trong anh em. Anh em có thể bị khát vì nguồn suối, mạch nước bị đóng kín bên trong mình. Không có dòng chảy nào cả.

Nếu anh em hi vọng rằng từ trên trời Chúa sẽ giải cơn khát của anh em, tưới mát anh em thì thật là sai lầm. Nếu anh em muốn xin Chúa làm thỏa cơn khát, tưới mát anh em, anh em phải mở chính mình ra cho Ngài. Nhờ anh em mở chính mình ra, Đấng Christ ngự-bên-trong sẽ dâng lên và tuôn tràn ra (Gi. 7:37-39a). Càng trào dâng, Ngài càng tưới mát anh em. Anh em sẽ được giải khát từ bên trong chứ không phải từ trên trời. Giếng nước đã được đặt vào trong anh em. Mạch nước ở trong chúng ta, trong linh chúng ta. Điều này có thể được chứng minh qua Giăng 4:24. Chúa là Linh, và nếu muốn tiếp xúc với Ngài, chúng ta phải tiếp xúc Ngài trong linh của mình. Điều này nghĩa là chúng ta phải học tập mở rộng chính mình. Để vận dụng linh, chúng ta phải mở rộng chính mình.

Ngợi khen Chúa vì cây sự sống đã được trồng vào trong chúng ta. Điều chúng ta cần ngày nay là giải phóng chính Ngài [để Ngài thoát ra ngoài chúng ta]. Chúng ta phải học tập cách giải phóng Linh. Khi ấy chúng ta sẽ vui hưởng Ngài là không khí, nước uống, thức ăn, ánh sáng và chính cây sự sống một cách đầy đủ. Đây là điều Cơ Đốc nhân chúng ta cần ngày nay. Chúng ta không nên chỉ nhận lấy điều này như một giáo điều. Chúng ta phải áp dụng những điều mình đã nghe và luôn luôn đến cùng Chúa với nhận thức như vậy rằng Ngài quá phong phú đối với chúng ta và đang sống bên trong chúng ta.

Chúng ta phải tập luyện mở chính mình ra để tiếp xúc với Ngài. Sau đó chúng ta sẽ nhận thấy Ngài là thật, sẵn sàng, tươi mới và làm tươi mới biết bao đối với chúng ta. Sự vui hưởng Đấng Christ ngự-bên-trong là cây sự sống không những sẽ cứu rỗi, giải cứu, điều chỉnh và sửa chữa chúng ta mà còn biến đổi chúng ta. Chúng ta cần biết Đấng Christ là cây sự sống theo cách sự sống. Chúng ta cần biết Đấng sống động này một cách sống động để Đấng Christ ngự-bên-trong là sự sống bề trong có thể biến đổi toàn bộ bản thể bề trong của chúng ta.