Thông tin sách

Gia Tể Thần Thượng

Tác giả: Witness Lee
Dịch từ bản tiếng Anh: The divine Economy
ISBN:
Mua sách tại:

Đang đọc: Chương 12

Untitled Document

CHƯƠNG MƯỜI HAI

GIA TỂ THẦN THƯỢNG TRONG VIỆC ĐẤNG CHRIST BÁP-TÊM MỌI TÍN ĐỒ TRONG LINH VÀO TRONG MỘT THÂN THỂ

Kinh Thánh: Lu. 24:49; Công. 1:5, 8; 2:1-4; 11:15, 16; 1 Cô. 12:13, 7-10, 28-31; 14:4-6, 19-25; 3:16; 6:19, 17; 2 Cô. 1:21, 22; 3:3, 6, 17, 18; Khải. 1:4

Tân Ước bày tỏ hai phương diện của Linh, ấy là Linh sự sống và Linh quyền năng. Linh sự sống ở trong chúng ta trong khi Linh quyền năng thì ở bên ngoài chúng ta. Linh sự sống thì thuộc về yếu thể tính còn Linh quyền năng thì thuộc về gia tể. Bất cứ điều gì có tính cách gia tể đều không quan trọng bằng điều gì thuộc yếu thể tính. Linh của sự sống đến với chúng ta, chạm đến và vào trong chúng ta là yếu thể tính thần thượng để cấu tạo chúng ta thành một điều gì thần thượng. Tuy nhiên, Linh quyền năng không liên quan đến yếu thể tính thần thượng nhưng liên quan đến gia tể. Nhiều giáo sư và người đọc Tân Ước không sáng tỏ về Linh sự sống là Linh thuộc yếu thể tính, và Linh quyền năng là Linh thuộc gia tể.

HAI ĐƯỜNG HƯỚNG VÀ HAI LỜI HỨA

Nói về Linh, trong Tân Ước có giềng mối sự sống và giềng mối quyền năng. Trong Phúc âm Giăng có Linh sự sống (6:63; 20:22), và trong các thư tín của Phao-lô, có nhiều phần nói về Linh sự sống. Trong La Mã 8:2 Phao-lô dùng từ ngữ “Linh sự sống”, và trong 2 Cô-rin-tô 3:6, ông nói: “Linh ban sự sống”. Tuy nhiên, trong những gì Lu-ca viết có một đường hướng khác. Lu-ca 24:49 nói: “Và này, Ta sai Đấng Cha Ta đã hứa giáng trên các ngươi; còn các ngươi hãy cứ ở trong thành cho đến khi được mặc lấy quyền năng từ trên cao”. Ở đây, quyền năng chỉ về quyền năng của Linh. Đây không phải là một điều bên trong mà là ở bên ngoài chúng ta. Thậm chí Lu-ca minh họa Linh quyền năng giống như một bộ y phục. Chúng ta mặc y phục với một mục đích nào đó. Đồng phục của một cảnh sát viên là y phục của người ấy. Không có đồng phục thì ông không có uy quyền. Các bác sĩ y khoa cũng mặc áo khoác trắng. Linh quyền năng cũng giống như bộ đồng phục bao phủ chúng ta để có thể thi hành chức năng. Sách Công vụ là phần Lu-ca viết tiếp. Trong Công vụ 1:5, Chúa Jesus phán: “Các ngươi sẽ chịu báp-têm bằng Thánh Linh”. Đó là nhận lãnh quyền năng từ trên cao (c. 8).

Đường hướng sự sống thì ở bên trong; đường hướng quyền năng thì ở bên ngoài. Trong Giăng 14:16-17, Chúa Jesus bảo các môn đồ rằng: “Ta sẽ xin Cha, Ngài sẽ ban cho các ngươi Đấng An Ủi khác, để ở lại với các ngươi đời đời, là Linh của thực tại”. Đó là lời Chúa Jesus hứa về sự đến của Linh. Đây không phải là lời hứa về Linh quyền năng, mà là về Linh sự sống, và được thành tựu vào ngày phục sinh trong Giăng chương 20. Vào ngày lễ Ngũ Tuần, tức năm mươi ngày sau ngày phục sinh, một lời hứa khác được thành tựu, là lời hứa trong Giô-ên 2:28-32 (Công. 2:16-21). Điều này được Chúa Jesus nhắc đến trong Lu-ca 24:49. Sự thành tựu trong Công vụ chương 2 vào ngày lễ Ngũ Tuần là sự thành tựu của lời Đức Chúa Cha đã hứa trong Cựu Ước. Trong Giô-ên chương 2, lời Đức Chúa Cha hứa trong Cựu Ước về Linh như quyền năng để ban năng lực cho dân Chúa nói tiên tri, thấy khải tượng, và thấy chiêm bao. Điều này không liên quan gì đến sự sống cả.

ĐƯỜNG HƯỚNG CHÍNH YẾU CỦA KHẢI TƯỢNG VỀ LINH

Linh sự sống chứ không phải Linh quyền năng, là đường hướng chính yếu của sự khải thị về Linh. Hiển nhiên sự sống của một người là chính yếu và quan trọng hơn y phục của người ấy. Anh em có thể mặc y phục vào rồi cởi ra, nhưng không thể mặc sự sống vào rồi cởi ra. Cũng vậy, Linh sự sống thuộc về yếu thể tính; Linh quyền năng thì không. Dầu chúng ta có Linh quyền năng hay không, chúng ta vẫn sống vì chúng ta có Linh sự sống. Linh sự sống thiết yếu cho sự cấu tạo và cho bản thể của tôi, và quan trọng về mặt yếu thể tính. Tuy nhiên, Linh quyền năng thì không thiết yếu như vậy, nhưng chỉ liên quan đến gia tể. Lời hứa của Chúa trong Giăng chương 14 là để làm cho chúng ta sống, để tái sinh chúng ta. Bởi Linh này, chúng ta được sinh lại để trở nên con cái của Đức Chúa Trời, và bởi Linh sự sống này, chúng ta là con của Đức Chúa Trời. Đó là yếu thể tính của chúng ta; điều này thiết yếu đối với bản thể thuộc linh và quan trọng đối với cấu tạo thuộc linh của chúng ta. Không có Linh sự sống, chúng ta không thể làm con của Đức Chúa Trời; chúng ta không bao giờ được sinh lại và không bao giờ được cấu tạo về mặt thuộc linh.

NHẬN LÃNH THÁNH LINH VỀ MẶT YẾU THỂ TÍNH VÀ VỀ MẶT GIA TỂ

Theo gia tể của Đức Chúa Trời, báp-têm bằng Thánh Linh vẫn phải cần đến. Báp-têm không phải là sự tái sinh. Chúng ta đừng nhầm lẫn báp-têm với sự tái sinh, như một số tín đồ ngày nay đã nhầm lẫn. Vào ngày phục sinh, Chúa Jesus trở nên Linh ban-sự-sống (1 Cô. 15:45b). Vào buổi tối, Ngài đến với các môn đồ và thở vào trong họ, nói rằng: “Hãy nhận lãnh Thánh Linh” (Gi. 20:22). Vào lúc ấy, các môn đồ nhận lãnh Thánh Linh. Tuy nhiên, năm mươi ngày sau, vào ngày lễ Ngũ Tuần, Linh vẫn còn giáng xuống trên họ.

Chúa Jesus được hoài thai và sinh ra bởi Thánh Linh (Mat. 1:18). Vì Ngài được sinh ra bởi Thánh Linh, chắc chắn Ngài có Thánh Linh về mặt yếu thể tính. Tuy nhiên, sau khi Ngài chịu báp-têm, Thánh Linh giáng xuống trên Ngài với tính cách gia tể (Mat. 3:16), giống như trường hợp của các môn đồ. Vào ngày phục sinh, Thánh Linh vào trong họ, và họ nhận lãnh Thánh Linh về mặt yếu thể tính vì sự tồn tại và hiện hữu thuộc linh của họ. Tuy nhiên, sau năm mươi ngày, Thánh Linh mới giáng xuống trên họ về mặt gia tể, y như Thánh Linh giáng xuống trên Chúa Jesus sau khi Ngài chịu báp-têm.

Một số Cơ Đốc nhân thường hỏi những người khác: “Anh em đã nhận được Thánh Linh chưa?” Để trả lời cho câu hỏi này, tôi muốn hỏi hai câu khác. Trước hết, tôi muốn hỏi rằng: “Trước khi Chúa Jesus chịu báp-têm, Ngài đã nhận lãnh Thánh Linh chưa?” Kế đến, tôi xin hỏi: “Trước ngày lễ Ngũ Tuần, có phải tất cả các môn đồ đều đã nhận được Thánh Linh không?” Một số người sẽ trả lời rằng các môn đồ không nhận lãnh Thánh Linh trước ngày lễ Ngũ Tuần; Thánh Linh giáng xuống trên họ vào ngày lễ Ngũ Tuần trong Công vụ chương 2. Tuy nhiên, trong Giăng chương 20 vào ngày phục sinh, Chúa đến, và hà hơi trên họ mà phán: “Hãy nhận lãnh Thánh Linh”.

Có người sẽ nói rằng đó chỉ là một sự trình bày mà thôi chứ không có gì xảy ra cả, và sự trình bày này được thành tựu năm mươi ngày sau, vào ngày lễ Ngũ Tuần khi Thánh Linh đến. Về phương diện này, chúng ta nên xem xét trường hợp của Phi-e-rơ. Trong bốn sách Phúc âm, ông phạm nhiều lỗi lầm, nhưng trong Công vụ chương 1, Phi-e-rơ trở nên rất thuộc linh. Ông biết cách giải thích Kinh Thánh, và lãnh đạo một trăm hai mươi người đồng lòng cầu nguyện suốt mười ngày (cc. 13-22). Chỉ trước đó vài tuần, các môn đồ đã tranh đấu với nhau (Mat. 20:20-24), nhưng bây giờ họ có thể một lòng cầu nguyện với nhau, ngay cả dưới sự đe dọa của người Do Thái. Họ làm theo lời Chúa dặn cứ ở lại thành Giê-ru-sa-lem và một lòng cầu nguyện, không phải chỉ một buổi nhóm cầu nguyện mà là mười ngày cầu nguyện. Nếu không có Linh trong họ, làm sao họ làm được điều này? Đó là điều không thể có được. Đó là một dấu hiệu hùng hồn cho thấy trước ngày lễ Ngũ Tuần trong Công vụ chương hai, họ đã có Linh bên trong rồi. Đó là Linh về mặt yếu thể tính, Linh sự sống. Trong Công vụ chương một, Phi-e-rơ và tất cả một trăm hai mươi môn đồ thật sự thuộc linh. Họ hoàn toàn ở trong Linh, và họ đầy dẫy Linh bên trong. Do đó, họ có thể hiệp một và đồng lòng cầu nguyện suốt mười ngày. Đó là một điều kỳ diệu. Họ không làm điều này tự mình, nhưng bởi Linh sự sống. Linh sự sống vào trong họ khi nào? Đó là vào ngày phục sinh trong Giăng 20:22.

Các môn đồ có sự sống bên trong, nhưng họ vẫn chưa có quyền năng. Họ đã uống nước sống, nhưng họ chưa có bộ đồng phục thích đáng. Uống nước là điều thiết yếu, còn mặc đồng phục là điều có tính cách gia tể. Anh em có thể uống nước trong nhà bếp, nhưng khi ra tiếp tôi, anh em không thể ra tiếp mà không mặc quần áo đàng hoàng. Uống nước là điều cần thiết cho sự tồn tại của anh em, nhưng mặc quần áo đàng hoàng là điều có tính cách gia tể để ra gặp một người nào đó. Vào ngày phục sinh, các môn đồ bắt đầu uống “nước”, nhưng họ chưa mặc quyền năng từ trên cao. Họ đã nhận lãnh Thánh Linh, họ đều đã được tái sinh và tất cả đều đã trở nên con cái của Đức Chúa Trời. Nhưng họ chưa được làm nên một Thân thể. Họ vẫn là những con cái của Đức Chúa Trời cách cá nhân. Bây giờ, theo gia tể của Đức Chúa Trời, Ngài đã đặt tất cả các con của Ngài lại với nhau để báp têm họ vào trong một Thân thể trong Linh của Đức Chúa Trời. Đó là báp-têm trong Thánh Linh.

BÁP-TÊM TRONG THÁNH LINH

Nhận lãnh Linh sự sống vào trong anh em là sự tái sinh của Linh sự sống. Đó không phải là báp-têm trong Thánh Linh. Sự tái sinh là Linh sự sống sinh chúng ta một cách mới, làm cho chúng ta trở nên những con cái và con trai của Đức Chúa Trời; còn báp-têm là Chúa, tức là Đầu, đặt tất cả các tín đồ vào trong một Linh này để làm cho họ trở nên một Thân thể. Cho nên 1 Cô-rin-tô 12:13 nói: “Vì cũng vậy, tất cả chúng ta, hoặc người Do Thái hay người Hi Lạp, hoặc nô lệ hay được tự do, đều đã được báp-têm vào trong một Thân thể trong một Linh, và tất cả đều đã được cho uống cùng một Linh”. Các tín đồ Do Thái, cũng như các tín đồ dân Ngoại trong quá khứ, hiện tại, hay tương lai tất cả đều đã được báp-têm một lần đủ cả vào trong một Thân thể.

Trong câu trên, Phao-lô cho chúng ta biết báp-têm này đã xảy ra rồi. Để biết báp-têm này xảy ra vào lúc nào, anh em cần nghiên cứu Kinh Thánh cẩn thận. Chỉ có hai sự kiện được đề cập đến như là báp-têm trong Thánh Linh – vào ngày lễ Ngũ Tuần trong Công vụ chương 2 và tại nhà Cọt-nây trong Công vụ chương 10. Trong Công vụ 1:5 Chúa Jesus phán: “Vì Giăng thật đã làm báp-têm trong nước, nhưng không bao nhiêu ngày nữa, các ngươi sẽ chịu báp-têm trong Thánh Linh”. Điều này xảy ra vào ngày lễ Ngũ Tuần. Sau đó, Phi-e-rơ được mời đến nhà Cọt-nây để giảng Phúc âm (10:1-48). Trong khi Phi-e-rơ đang nói, Thánh Linh giáng trên gia đình dân Ngoại này. Trong Công vụ 11:15-17, Phi-e-rơ tường thuật rằng điều này giống y như những gì đã xảy ra vào ngày lễ Ngũ Tuần cho các tín đồ Do Thái. Chỉ có hai sự kiện này là báp-têm trong Thánh Linh, một vào ngày lễ Ngũ Tuần và một tại nhà Cọt-nây. Đây là hai phần của một báp-têm đầy đủ trong Thánh Linh. Phần đầu là báp-têm tất cả những tín đồ Do Thái. Nếu anh em là một tín đồ Do Thái, anh em phải nhận thức rằng mình đã được Đầu là Chúa Jesus báp-têm trong Thánh Linh vào ngày lễ Ngũ Tuần cùng với Phi-e-rơ, Gia-cơ và Giăng. Mặt khác, tất cả các tín đồ dân Ngoại đã chịu báp-têm trong Thánh Linh tại nhà Cọt-nây. Qua hai biến cố này, trọn cả báp-têm trong Thánh Linh đã hoàn tất cách đầy đủ (1 Cô. 12:13). Đó là một sự kiện đã thành tựu. Chúa Jesus chết vì tất cả tội nhân một lần đủ cả cách đây gần hai ngàn năm. Nếu ngày mai có hai trăm tín đồ mới được cứu, Chúa Jesus không cần phải chết cho họ một lần nữa. Cùng một nguyên tắc này, tất cả các tín đồ, Do Thái cũng như dân Ngoại, đều đã được báp-têm trong Thánh Linh để trở nên một Thân thể một lần đủ cả. Điều này đã được thực hiện bởi Đấng Christ phục sinh, là Đầu đã thăng thiên.

Nếu có ai đến hỏi anh em đã nhận được báp-têm Thánh Linh chưa, anh em phải trả lời cách chắc chắn rằng mình đã nhận rồi. Nếu anh em là người Do Thái, anh em có thể nói: “Vào ngày lễ Ngũ Tuần, khi Phi-e-rơ chịu báp-têm, tôi đã nhận được báp-têm trong Thánh Linh”. Nếu là người dân Ngoại, anh em có thể nói: “Tôi nhận được báp-têm trong Thánh Linh cùng với Cọt-nây”. Chúa Jesus chết cho anh em vào lúc nào? Cách đây hai ngàn năm. Dầu lúc ấy anh em chưa ra đời. Cũng vậy, 1 Cô-rin-tô 12:13 cho chúng ta biết tất cả chúng ta, tín đồ Do Thái và tín đồ dân Ngoại, đều đã chịu báp-têm trong Thánh Linh. Chúng ta đã sa ngã cách đây sáu ngàn năm. Chúng ta đã được cứu chuộc cách đây hai ngàn năm. Sau đó không bao lâu, chúng ta đã được báp-têm trong Thánh Linh. Trước khi chúng ta ra đời, tất cả những điều này đã xảy ra và tất cả đã hoàn tất. Bây giờ chúng ta đã được sinh ra trong ơn phước này.

Chúng ta không cần Đấng Christ chết cho mình một lần nữa. Cũng vậy, chúng ta không cần Đầu báp-têm cho mình một lần nữa. Ngài đã chết cho chúng ta một lần đủ cả và Ngài đã báp-têm chúng ta một lần đủ cả. Bây giờ chúng ta chỉ cần nói: “A-men! Chúa Jesus ơi, Ngài đã chết cho con. A-men! Chúa Jesus ơi, Ngài đã báp-têm con trong Linh. A-men!” Đó là tin mừng, là Phúc âm. Chúa Jesus chết vì tôi, và Đấng Christ đã báp-têm tôi. Tôi không cần làm bất cứ điều gì mà chỉ cần nói: “A-men!” Kinh Thánh cho chúng ta biết Chúa Jesus chết vì chúng ta, nhưng Kinh Thánh nói thêm rằng Đấng Christ đã báp-têm chúng ta vào trong một Thân thể. Điều này không thuộc phương diện yếu thể tính, nhưng thuộc phương diện gia tể. Nếu Đấng Christ chưa bao giờ báp-têm chúng ta, chúng ta vẫn được cứu và vẫn là con của Đức Chúa Trời. Phi-e-rơ và các môn đồ khác được báp-têm vào ngày lễ Ngũ Tuần trong Công vụ chương hai, nhưng trước thời điểm ấy, họ đã được cứu rồi.

NAN ĐỀ VỀ VIỆC NÓI CÁC THỨ TIẾNG LẠ

Vào đầu thế kỷ hai mươi, giáo phái Ngũ Tuần đến Hoa Kỳ và lan tràn tới miền duyên hải phía Tây, là nơi một hội đồng được tổ chức trên đường Azusa tại Los An­geles. Sau đó hai trường phái giáo lý bắt đầu thành hình. Một trường phái ôn hòa nói rằng nếu anh em không nói các thứ tiếng lạ, anh em không có báp-têm Thánh Linh. Tuy nhiên, trường phái mạnh mẽ hơn nói rằng không có báp-têm này cùng với việc nói các thứ tiếng lạ, anh em không thể là người đã được tái sinh. Những người Ngũ Tuần này chia rẽ với nhau. A. B. Simpson là một trong những người lãnh đạo giữa vòng họ. Vì ông không đồng ý với những sự dạy dỗ này, ông lìa khỏi họ và thành lập Hội Truyền Giáo Phước Âm Liên Hiệp. Nhiều người trong số những người ôn hòa còn lại tiếp tục thành lập giái phái Assembly of God.

Từ đó về sau, tại Hoa Kỳ, nhiều người Ngũ Tuần tin rằng nếu anh em không nói các thứ tiếng lạ, anh em chưa nhận được báp-têm Thánh Linh. Đối với một số người, điều này có nghĩa là anh em chưa được tái sinh. Tuy nhiên, tôi hoàn toàn tin quyết rằng tôi đã được tái sinh vào năm 1925, mặc dầu tôi chưa nói các thứ tiếng lạ. Cũng vậy, nhiều thánh đồ chưa bao giờ nói các thứ tiếng lạ cũng đã được tái sinh. D. L. Moody, C. H. Spurgeon và John Nelson Darby không bao giờ nói tiếng lạ. Martin Luther cũng không bao giờ nói tiếng lạ. Tất cả những con người vĩ đại này, mặc dầu không nói tiếng lạ, họ đều đã được tái sinh. Hudson Taylor, người thành lập Hội Truyền Giáo Trung Hoa Nội Địa, cũng không nói tiếng lạ, nhưng anh em không thể nói rằng họ chưa được tái sinh. Nhiều diễn giả vĩ đại của Hội Đồng Keswick không bao giờ nói tiếng lạ, nhưng chúng ta không thể nói rằng họ chưa được tái sinh. Không có câu nào trong Kinh Thánh nói rằng nếu tôi chưa được báp-têm trong Thánh Linh và chưa bao giờ nói các thứ tiếng lạ, thì tôi chưa được tái sinh.

Vào năm 1936, chúng tôi nghĩ rằng có thể có một điều gì đó của Chúa trong phong trào Ngũ Tuần và cảm thấy chúng ta không nên hẹp hòi mà nên rộng mở đối với họ. Chúng tôi đến các buổi nhóm của họ và để thì giờ quan sát họ. Càng quan sát, tôi càng nghi ngờ không biết họ có thật nói các thứ tiếng hay không.

Trong tiếng Hi Lạp, chữ có nghĩa là “tiếng” (ngôn ngữ) trong Công vụ 2:4 là glossa, trong khi chữ có nghĩa là “thổ ngữ” là dialektos, được dùng trong câu 6 và 8. Trong Công vụ chương hai, hai chữ này được dùng hoán đổi với nhau. Điều này bày tỏ rằng ngôn ngữ nói ra phải là một thổ ngữ, một ngôn ngữ hiểu được, không chỉ là một tiếng hay một âm thanh do lưỡi phát ra. Tuy nhiên, khi tôi quan sát những người nói tiếng lạ, họ đều nói những âm thanh mà không thể là một thổ ngữ. Một thổ ngữ không thể bao gồm một ít âm thanh do những người nói tiếng lạ thốt ra như vậy. Khi tôi dùng bản Kinh Thánh song ngữ Hi-Anh để hỏi một người Mỹ lãnh đạo phong trào này, ông ta không thể cho tôi một câu trả lời thỏa đáng. Điều này làm cho tôi rất thất vọng. Ông là một người lãnh đạo đầu não của phong trào Ngũ Tuần tại Trung Quốc và là người biết Hi-văn, nhưng ông không thể giải thích làm sao loại tiếng lạ này lại có thể là một thổ ngữ.

Trong một buổi nhóm Ngũ Tuần, một người có thể chỉ sử dụng bốn vần để nói các thứ tiếng. Một người khác thông dịch cho người ấy nói rằng: “Hỡi dân ta, thì giờ ngắn ngủi. Ta đến nhanh chóng. Hãy thức canh và cầu nguyện. Hãy sốt sắng, yêu thương nhau, và rao giảng Phúc âm”. Vào ngày tiếp theo, họ đều nhóm lại với nhau, cũng chính người ấy lại nói tiếng lạ nữa, thốt ra những âm thanh tương tự như đêm hôm trước. Tuy nhiên, đêm nay một người khác thông dịch cho anh, nói rằng: “Hỡi dân ta, Hội thánh ở đây cần một phòng nhóm lớn. Tất cả các con ai có tiền hãy dâng vào việc xây dựng phòng nhóm. Chúa sẽ ban phước cho các con”. Vào đêm thứ ba, anh em này có thể nói tiếng lạ một lần nữa y như vậy, và một người khác dịch ra khác với hai lần trước. Một nhà ngôn ngữ học có thể cho anh em biết những lời nói đơn giản gồm bốn vần này đều giống nhau trong cả ba đêm. Nhưng lại có ba cách dịch khác nhau. Điều này cho thấy loại nói tiếng lạ này không thật, mà hoàn toàn là những lời nói do loài người tạo ra.

Không có một thổ ngữ thật sự nào lại chỉ gồm có bốn hay năm vần. Lối nói được thực hành trong những buổi nhóm Ngũ Tuần chỉ là một âm thanh do lưỡi tạo ra. Khi người Nhật nói các thứ tiếng lạ như vậy, họ nói theo giọng Nhật. Khi người Hoa nói các thứ tiếng lạ theo cách này, họ nói theo giọng Hoa. Cũng vậy, người Mễ nói các thứ tiếng lạ theo giọng Mễ. Tôi không chống việc nói các thứ tiếng thật được đề cập trong Kinh Thánh. Trong Kinh Thánh có sự việc nói các thứ tiếng, nhưng không giống tiếng lạ được thực hành ngày nay. Các thứ tiếng trong Kinh Thánh chắc chắn là một thổ ngữ, hoàn toàn có thể hiểu được và đầy ý nghĩa. Trong vấn đề này, chúng ta nên trở lại với lời thuần khiết vì ngày nay có một ảnh hưởng quấy nhiễu những người tìm kiếm Đức Chúa Trời.

NHẬN BÁP-TÊM TRONG THÁNH LINH BẰNG ĐỨC TIN SỐNG ĐỘNG

Chúng ta phải nhận báp-têm trong Thánh Linh bằng đức tin sống động. Nếu chúng ta đúng đắn với Thân thể của Đấng Christ, chúng ta ở trong một vị trí nhận báp-têm trong Thánh Linh. Chúng ta nên nhận thức rằng báp-têm này đã thành tựu rồi và hiện nay đang tồn tại trên Thân thể của Đấng Christ. Là các chi thể trong Thân thể Đấng Christ, duy trì mối quan hệ đúng đắn với Thân thể, chúng ta có quyền công bố báp-têm ấy do sử dụng đức tin sống động. Chúng ta phải nhận lấy báp-têm này y như chúng ta nhận giá trị của sự chết cứu chuộc của Chúa. Chúng ta không nhận theo cảm xúc của mình hay bất cứ một loại nào của cái gọi là sự biểu lộ. Chúng ta tiếp nhận sự cứu chuộc của Chúa chỉ bởi tin, và Chúa tôn trọng điều đó. Khi tin vào sự kiện đã hoàn tất là Chúa đã chết vì tội lỗi chúng ta và sự sống thần thượng được truyền vào trong mình, chúng ta có sự bình an và vui mừng bên trong. Chúng ta chỉ tin những gì Chúa đã hoàn thành, theo những gì được bày tỏ cho chúng ta trong Chúc Thư (tức là Tân Ước). Chúc Thư của Ngài cũng cho chúng ta biết rằng báp-têm trong Thánh Linh được hoàn tất trên Thân thể của Đấng Christ và đang chờ được tiếp nhận. Chúng ta là những người có mối quan hệ đúng đắn với Thân thể của Đấng Christ chỉ nên tiếp nhận bằng đức tin sống động. Nếu chúng ta hết lòng với Chúa, Ngài sẽ tôn trọng đức tin của chúng ta, và chúng ta sẽ kinh nghiệm báp-têm này.