Thông tin sách

Gia Tể Tân Ước Của Đức Chúa Trời

Tác giả: Witness Lee
Dịch từ bản tiếng Anh: God's New Testament Economy
ISBN:
Mua sách tại:

Đang đọc: Chương 43

Untitled Document

CHƯƠNG BỐN MƯƠI BA

ÁP DỤNG GIÊ-RU-SA-LEM MỚI CHO TÍN ĐỒ – SỰ VUI HƯỞNG CÓ TÍNH TAM NHẤT

Kinh Thánh: Khải. 21:23; 22:5; Gi. 1:4; 8:12; 1 Gi. 1:5; Khải. 21:11; 22:2, 14; Sáng. 2:9; Khải. 22:1, 14, 17

Phương diện thứ năm của việc áp dụng Giê-ru-sa-lem Mới cho các tín đồ là sự vui hưởng có tính tam nhất. Đây là phương diện trọng yếu nhất của sự áp dụng Giê-ru-sa-lem Mới. Theo lời ghi lại trong Khải Thị chương 21 và 22, trong việc áp dụng Giê-ru-sa-lem Mới cho chúng ta, phương diện về sự vui hưởng có tính tam nhất là điều được nhấn mạnh hơn hết. Sự vui hưởng Giê-ru-sa-lem Mới thuộc về Đức Chúa Trời Tam Nhất, là chính bản thể Đức Chúa Trời của Đấng Tam Nhất. Những điều thuộc sự vui hưởng có tính tam nhất của chúng ta là ánh sáng thần thượng (Khải. 21:23a; 22:5), dòng sông thần thượng (Khải. 22:1) và cây thần thượng (Khải. 22:2a, 14; Sáng. 2:9).

Bất cứ loại cảnh đẹp nào cũng cần đến ánh sáng, dòng sông và cây cối. Trái đất sống bởi ba điều này. Nếu không có ánh sáng, nước và cây cối thì không có sự sống. Ngoài ra, chính chúng ta cũng sống bởi ánh sáng, nước và thức ăn. Ba điều này thật thiết yếu đối với trái đất và con người chúng ta. Tương tự như vậy, Giê-ru-sa-lem Mới sẽ sống bởi Đức Chúa Trời là ánh sáng, nước và thức ăn.

TRONG ÁNH SÁNG THẦN THƯỢNG

Ánh sáng chỉ về Đức Chúa Cha. 1 Giăng 1:5 cho biết Đức Chúa Trời là ánh sáng và theo văn mạch của câu này, Đức Chúa Trời chính yếu chỉ về Đức Chúa Cha. Trong khi tình yêu thương là bản chất thể yếu nội tại của Đức Chúa Trời, ánh sáng là bản chất của biểu hiện bên ngoài của Đức Chúa Trời. Trong Giê-ru-sa-lem Mới, ánh sáng chỉ về chính Đức Chúa Trời tỏa sáng toàn thành để bày tỏ Ngài. Khải Thị 21:23 cho chúng ta biết thành không cần đến mặt trời hay mặt trăng. Điều này cho thấy là trong trời mới và đất mới, mặt trời và mặt trăng sẽ vẫn còn đó. Sự kiện cây sự sống trong Giê-ru-sa-lem Mới kết trái mỗi tháng cũng cho thấy trong trời mới và đất mới, mặt trăng sẽ vẫn còn đó để chia ra mười hai tháng. Mặt trời cũng sẽ có đó để phân chia ngày và đêm thành những chu kì mười hai tiếng. Ê-sai 30:26 nói với chúng ta rằng trong tương lai “ánh sáng của mặt trăng sẽ như ánh sáng của mặt trời và ánh sáng của mặt trời sẽ tăng gấp bảy lần”. Tuy nhiên, trong Giê-ru-sa-lem Mới lại không cần đến mặt trời hay mặt trăng. Ánh sáng trong thành sẽ là chính Đức Chúa Trời là ánh sáng sự sống (Gi. 1:4; 8:12). Vì một ánh sáng như vậy sẽ tỏa sáng thành thánh nên thành ấy không cần đến ánh sáng nào khác, dầu được Đức Chúa Trời tạo dựng hay được con người chế ra (Khải. 22:5). Ánh sáng thiên tạo hay nhân tạo đều sẽ không cần đến tại Giê-ru-sa-lem Mới vì chúng ta có Đức Chúa Trời, là Đấng sáng hơn mặt trời và mặt trăng nhiều và thậm chí còn sáng hơn những cây đèn nhân tạo.

Đức Chúa Trời là ánh sáng thần thượng, tức ánh sáng sự sống, được chứa đựng trong Chiên Con là ngọn đèn (Khải. 21:23b). Ánh sáng điện luôn luôn cần đến một bóng đèn hay một ngọn đèn để chứa nó; nếu không, có thể người ta sẽ bị điện giật chết. Trong Giê-ru-sa-lem Mới, Chiên Con cứu chuộc là ngọn đèn và Đức Chúa Trời ở trong Ngài là ánh sáng. Điều này cho thấy rằng nếu không có Đấng Christ cứu chuộc chứa ánh sáng thần thượng thì ánh sáng thần thượng sẽ “giật chết” chúng ta. Tuy nhiên, có Đấng Christ cứu chuộc là ngọn đèn, ánh sáng thần thượng không giết được chúng ta nhưng soi sáng chúng ta. Sự giết chết trở nên một loại soi sáng nhờ sự cứu chuộc của Đấng Christ. 1 Ti-mô-thê 6:16 cho chúng ta biết rằng Đức Chúa Trời cư ngụ trong ánh sáng không thể đến gần được. Thế nhưng, trong Đấng Christ, chúng ta có thể đến với Đức Chúa Trời. Ở ngoài Đấng Christ, sự chiếu sáng của Đức Chúa Trời giết chết chúng ta, nhưng ở trong Đấng Christ, sự chiếu sáng của Đức Chúa Trời lại là một loại tỏa sáng. Từ ngày được cứu rỗi, chúng ta bắt đầu vui hưởng Đức Chúa Trời là ánh sáng thần thượng trong Đấng Christ cứu chuộc và ánh sáng ấy luôn luôn tỏa sáng chúng ta. Thậm chí ngày nay, chúng ta nên vui hưởng Đức Chúa Trời như vậy.

Ngày nay, Cơ Đốc nhân chúng ta thật sự có chính Đức Chúa Trời trong Đấng Christ làm ánh sáng của mình. Chúng ta không cần đến triết lý, tức ánh sáng nhân tạo và chúng ta không cần đến những sự dạy dỗ có tính cách luân lý như của Khổng Tử. Chúng ta không cần bất cứ loại dạy dỗ có tính tôn giáo nào vì chúng ta có chính Đức Chúa Trời bên trong mình. Có cần ai bảo anh em phải yêu thương cha mẹ mình không? Anh em không có một ánh sáng thần thượng trong anh em chiếu sáng bên trong suốt cả ngày để cho anh em biết là anh em phải tôn trọng cha mẹ mình sao? Thế nhưng, chúng ta phải nhận thức rằng Phao-lô vẫn bảo chúng ta tôn trọng cha mẹ mình (Êph. 6:2). Nếu mọi Cơ Đốc nhân đều có Đức Chúa Trời là ánh sáng bên trong mình thì tại sao Tân Ước vẫn còn dạy dỗ nhiều điều? Bắt đầu trong Ê-phê-sô 5:22 đến 6:9, Phao-lô bày tỏ chúng ta cần loại nếp sống nào trong những mối quan hệ hợp với đạo lý. Ông nói về liên hệ giữa vợ và chồng, giữa con cái và cha mẹ, giữa nô lệ và chủ. Những lời truyền bảo này không được nêu lên trong chương thứ nhất của sách Ê-phê-sô, mà được nói đến trong hai chương cuối. Trước khi truyền cho chúng ta loại dạy dỗ này, Phao-lô nói trong Ê-phê-sô 5:14: “Vì thế, Ngài phán rằng: Hỡi người đang ngủ kia, hãy thức, hãy vùng dậy từ giữa vòng người chết, thì Đấng Christ sẽ chiếu sáng trên ngươi”. Tân Ước không bày tỏ sự dạy dỗ cho chúng ta trước, mà trước hết bày tỏ ánh sáng thần thượng. Vì vẫn còn ở trong cõi sáng tạo cũ nên chúng ta vẫn cần đến lời dạy dỗ này. Tuy nhiên, khi chúng ta đến Giê-ru-sa-lem Mới thì sẽ không còn gì cũ kỹ và tại đó sẽ không còn sự dạy dỗ nữa. Nếu chúng ta chỉ luôn quan tâm đến cõi sáng tạo mới và sự xức dầu bên trong thì sẽ không cần đến sự dạy dỗ. Tuy nhiên, vì còn ở trong cõi sáng tạo cũ nên nhiều lúc chúng ta cần sự dạy dỗ để nhắc nhở chúng ta tỉnh dậy khỏi giấc ngủ của mình.

Theo nguyên tắc của cõi sáng tạo mới, chúng ta có Đức Chúa Trời là ánh sáng trong chúng ta. Trong Ngài không có chút bóng tối nào cả (1 Gi. 1:5). Khi tương giao với Đức Chúa Trời, anh em không cần đến bất cứ ánh sáng nào khác. Hễ anh em có Ngài thì Ngài là chính ánh sáng cho anh em và anh em không cần bất cứ một sự dạy dỗ hay giáo lý nào. Hễ anh em có chính Đức Chúa Trời, tức Đấng là ánh sáng cho mình trong việc anh em tương giao với Ngài, thì không cần đến bất cứ điều gì khác.

Trong Giê-ru-sa-lem Mới vàng tượng trưng cho bản chất thần thượng của Đức Chúa Trời và ánh sáng chỉ về sự chiếu sáng thần thượng của Ngài. Sự chiếu sáng này ở trong Chiên Con cứu chuộc là ngọn đèn cầm giữ ánh sáng thần thượng vì lợi ích của chúng ta để chúng ta có thể vui hưởng Đức Chúa Trời là Đấng chiếu sáng trong Đấng Christ cứu chuộc. Khải Thị 21:11 cho biết rằng Đức Chúa Trời là ánh sáng chiếu xuyên qua Giê-ru-sa-lem Mới. Câu này nói rằng “ánh sáng của thành giống một hòn đá quí, dường như bích ngọc, trong như thủy tinh”. Trong tiếng Hi Lạp, chữ “ánh sáng” trong câu này là “vật thể sáng” hay “vật mang ánh sáng”. Toàn bộ tường thành của Giê-ru-sa-lem Mới được xây bằng bích ngọc (Khải. 21:18) và ánh sáng của Giê-ru-sa-lem Mới giống như bích ngọc, mang biểu hiện bên ngoài của Đức Chúa Trời (Khải. 4:3) để bày tỏ Đức Chúa Trời bởi sự chiếu sáng của thành. Đức Chúa Trời trong Chiên Con cứu chuộc là ánh sáng và toàn thành là một vật thể sáng, một vật thể vĩ đại mang ánh sáng. Điều này có nghĩa là Đức Chúa Trời là ánh sáng thần thượng chiếu sáng bên trong và qua Đấng Christ cứu chuộc và sự chiếu sáng này soi sáng toàn thành. Khi ấy, toàn thành trở nên một vật thể mang ánh sáng vĩ đại. Thành mang ánh sáng của Đức Chúa Trời này trở nên một biểu hiện và biểu hiện này là mục tiêu của Đức Chúa Trời. Đây là lý do tại sao Khải Thị 21:11 cũng nói với chúng ta rằng thành thánh có vinh quang của Đức Chúa Trời. Vinh quang là Đức Chúa Trời được bày tỏ ra. Trong Giê-ru-sa-lem Mới, Đức Chúa Trời là ánh sáng và sự chiếu sáng của Ngài là vinh quang của Ngài. Sự chiếu sáng ra từ ánh sáng, vì vậy, khi Đức Chúa Trời chiếu sáng trong thành thì Đức Chúa Trời được bày tỏ ra trong vinh quang, trước hết trong Đấng Christ và qua Đấng Christ và sau đó trong thành và qua các thánh đồ. Đức Chúa Trời là ánh sáng, Đấng Christ là ngọn đèn chứa đựng và tường thành mang ánh sáng thần thượng để bày tỏ Đức Chúa Trời.

Chúng ta cần áp dụng hình ảnh này cho cuộc sống hằng ngày của mình. Ngày nay, chúng ta có Đức Chúa Trời trong Đấng Christ cứu chuộc chiếu sáng bên trong chúng ta và chúng ta đang được biến đổi để trở nên trong suốt. Trong sự sáng tạo cũ của mình, chúng ta vẩn đục, nhưng trong cõi sáng tạo mới, chúng ta lại trong suốt. 2 Cô-rin-tô 3:18 cho biết chúng ta đang được biến đổi theo hình ảnh của Ngài từ mức độ vinh quang này đến mức độ vinh quang khác. Sau cùng, chúng ta sẽ có biểu hiện bên ngoài của bích ngọc và sẽ bày tỏ “Đức Chúa Trời bích ngọc” cách trọn vẹn (Khải. 4:3).

Một thánh đồ có thể là một người rất tốt, nhưng có thể vẫn còn vẩn đục chứ chưa trong suốt vì người ấy còn lưu lại trong cõi sáng tạo cũ quá nhiều. Vì vậy, không có nhiều sự biến đổi diễn ra trong bản thể của người ấy. Nhưng khi ở với một thánh đồ khác, anh em có thể cảm nhận rằng với người ấy, mọi sự đều trong suốt vì người ấy đã kinh nghiệm được nhiều sự biến đổi trong sự sống. Nhiều lúc khi đến với một anh em nào đó, anh em không thể nhận được ánh sáng gì cả. Tuy nhiên, khi đến với một anh em khác, có thể anh em được mang vào trong ánh sáng. Thậm chí trước khi người ấy bắt đầu nói chuyện với anh em, anh em đã ở trong ánh sáng. Khi về nhà, anh em ở trong sự tối tăm. Nhưng khi đến với thánh đồ yêu quí này, thì nội việc anh em đi đến đã mang ánh sáng tới cho anh em. Khi anh em đến với người ấy, thì mọi sự đều sáng tỏ, bóng tối ra đi và ánh sáng xuất hiện. Tình trạng vẩn đục chấm dứt và mọi sự đều trong suốt. Tất cả chúng ta cần được biến đổi đến một mức độ như vậy để được đầy dẫy ánh sáng và trong suốt.

Trong Kinh Thánh, sự tối tăm là biểu tượng của sự trừng phạt. Đức Chúa Trời đã trừng phạt người Ai Cập bằng một sự tối tăm dày đặc trong ba ngày (Xuất. 10:22) và trong tương lai, Đức Chúa Trời sẽ trừng phạt Anti-christ và vương quốc của hắn bằng sự tối tăm (Khải. 16:10). Một phần của sự vui hưởng trong Giê-ru-sa-lem Mới là sẽ không còn ban đêm nữa. Thành sẽ đầy dẫy ánh sáng và ánh sáng ấy là Đức Chúa Cha. Ngài sẽ không những là bản chất của Giê-ru-sa-lem Mới mà còn là ánh sáng chiếu sáng trở nên sự vui hưởng cho toàn thành. Sự vui hưởng đầu tiên trong Giê-ru-sa-lem Mới là Đức Chúa Trời làm ánh sáng của chúng ta. Ngày nay, kinh nghiệm của chúng ta cũng giống như vậy. Khi chúng ta bị bỏ trong sự tối tăm, đó là một hình phạt thật sự. Tuy nhiên, khi chúng ta mở trọn bản thể mình cho Ngài, thì chúng ta ở trong ánh sáng và ánh sáng là chính Đức Chúa Trời được chúng ta vui hưởng trong cuộc sống hằng ngày của mình. Đó là phương diện đầu tiên của sự vui hưởng có tính tam nhất.

TRONG DÒNG SÔNG THẦN THƯỢNG

Phương diện thứ hai của sự vui hưởng có tính tam nhất là sông nước sự sống (Khải. 22:1). Dòng sông ấy chỉ về Linh là tổng kết của Đức Chúa Trời Tam Nhất. Giăng 7:38-39 cho thấy những dòng sông nước sống chỉ về Linh. Trong Khải Thị 22:1 có ngai của Đức Chúa Trời (Cha) và của Chiên Con (Con) mà ra từ đó sông nước sự sống (Linh) tuôn chảy ra. Đức Chúa Trời, Chiên Con và sông nước sự sống chỉ về Đấng Tam Nhất. Dòng sông là dòng chảy của Đức Chúa Trời Tam Nhất và kết quả chung cuộc của Đức Chúa Trời. Khi Đức Chúa Trời tuôn ra thì Ngài trở nên sông nước sự sống. Khi Đức Chúa Trời đến với anh em, Ngài là nước sống. (Xin xem chú thích 12 – 15 trong Khải Thị chương 22, Bản Kinh Thánh Tân Ước Khôi Phục Anh Ngữ).

Dòng sông tuôn chảy này là tổng kết sau cùng của Đức Chúa Trời Tam Nhất tìm đến anh em. Đức Chúa Trời trên ngai trong Chiên Con đến với toàn thành như dòng sông tuôn chảy. Ngày nay, Đức Chúa Trời đến với chúng ta nhờ Linh ban-sự-sống (1 Cô. 15:45b). Đức Chúa Cha đã vạch ra một kế hoạch đời đời (Êph. 3:11), Ngài sai Con đến và Con đến với Ngài (Gi. 8:29) để hoàn thành kế hoạch của Ngài trên thập tự giá. Trong khi Ngài hoàn thành kế hoạch của Đức Chúa Trời trên thập tự giá, thì huyết và nước tuôn ra từ hông Ngài (Gi. 19:34). Điều này được tượng trưng trong Cựu Ước bởi vầng đá bị vỡ để tuôn ra nước sống (Xuất. 17:6). Nước chỉ về tổng kết sau cùng của Đức Chúa Trời Tam Nhất tìm đến dân được Ngài cứu chuộc. Trong Khải Thị chương 22, Đức Chúa Trời trong Chiên Con tuôn chảy là nước sống để tìm đến những người được Ngài cứu chuộc.

Khải Thị 22:1 nói: “Thiên sứ lại chỉ cho tôi sông nước sự sống ở giữa đường của thành, sáng chói như thủy tinh, từ ngai của Đức Chúa Trời và Chiên Con tuôn ra”. Nhiều Cơ Đốc nhân chưa chú ý đúng mức đến nhóm chữ “ở giữa đường của thành”. Dòng sông tuôn ra từ ngai, nhưng lại chảy ở giữa đường. Khải Thị 21:21 nói với chúng ta rằng con đường của thành là vàng ròng. Nếu không có con đường thì dòng sông không thể chảy. Nếu không có con đường thì không có dòng sông. Con đường trong Giê-ru-sa-lem Mới chính là lòng sông của dòng sông tuôn chảy này. Con đường bằng vàng cho thấy rằng con đường trong Giê-ru-sa-lem Mới là bản chất thần thượng của Đức Chúa Trời. Con đường Cơ Đốc cho nếp sống Cơ Đốc là bản chất thần thượng của Đức Chúa Trời. Chúng ta nên ăn mặc theo bản chất thần thượng của Đức Chúa Trời, cư xử theo bản chất thần thượng của Đức Chúa Trời, nói chuyện với những người khác theo bản chất thần thượng của Đức Chúa Trời và đối xử với vợ hay chồng mình theo bản chất thần thượng của Đức Chúa Trời. Con đường của nếp sống Cơ Đốc chúng ta là bản chất thần thượng của Đức Chúa Trời, tức là con đường của toàn thành.

Nếu có con đường thì có dòng sông tuôn chảy ở giữa đường. Theo kinh nghiệm của mình, nếu chúng ta không cư xử và sống theo bản chất thần thượng của Đức Chúa Trời, chúng ta sẽ cảm thấy khô hạn bên trong và không cảm nhận được dòng chảy sự sống trong mình. Chúng ta có dòng chảy nước sống bên trong khi sống, cư xử và có một đời sống theo bản chất thần thượng của Đức Chúa Trời. Nếu không bước đi trong bản chất thần thượng là con đường thần thượng, thì anh em sẽ bị khô hạn vì không có lòng sông cho dòng chảy của con đường. Cần có một lòng sông để dòng sông có thể tuôn chảy vào và qua bản thể bề trong của chúng ta. Điều này phù hợp với kinh nghiệm hằng ngày của chúng ta.

Ánh sáng của Giê-ru-sa-lem Mới là Đức Chúa Cha và dòng sông là Đức Chúa Linh. Linh chỉ có thể tuôn chảy ở giữa bản chất thần thượng. Linh không thể tuôn chảy trong bản chất con người. Rõ ràng là Đức Chúa Linh không thể tuôn chảy trong bất cứ điều gì tội lỗi. Thậm chí Ngài cũng không thể tuôn chảy trong bản chất thiên nhiên, có tính chất con người của anh em. Ngài chỉ có thể tuôn chảy trong bản chất thần thượng. Khi anh em sống bản chất thần thượng và có cuộc sống hằng ngày của mình theo bản chất thần thượng, thì bản chất thần thượng ấy trở nên một lòng sông tuyệt hảo để Thánh Linh tuôn chảy qua. Đây là một vấn đề vô cùng quan trọng. Đôi khi, có thể anh em tự hỏi dòng chảy sự sống bên trong anh em đang ở nơi nào. Có thể anh em cảm thấy mỗi ngày mình là một Cơ Đốc nhân “khô hạn”. Lý do anh em bị khô hạn là vì anh em không biết cách sống một cuộc đời theo bản chất thần thượng. Anh em phải quyết định rằng từ giờ trở đi, là con cái của Đức Chúa Trời với bản chất thần thượng của Ngài, anh em sẽ sống, cư xử và làm mọi sự theo bản chất thần thượng ấy. Nếu làm như vậy, lập tức anh em sẽ cảm nhận rằng mình không còn khô hạn nữa, mà một dòng sông đang tuôn chảy bên trong anh em.

Để Đức Chúa Cha làm ánh sáng của mình, anh em cần Đấng Christ cứu chuộc và để Đức Chúa Linh làm dòng sông của mình, chúng ta cần bản chất thần thượng. Ánh sáng thần thượng chứa đựng trong Đấng Christ cứu chuộc và dòng sông thần thượng tuôn chảy trong bản chất thần thượng. Nếu không có Đấng Christ cứu chuộc thì anh em không thể nhận lấy hay vui hưởng Đức Chúa Trời là ánh sáng chiếu soi. Nếu không có bản chất thần thượng thì không có cách nào để Thánh Linh tuôn chảy trong anh em. Anh em cần cả Đấng Christ cứu chuộc lẫn bản chất thần thượng. Ngợi khen Chúa, chúng ta là những người nhận vào bản chất thần thượng và chúng ta cũng có Đấng Christ cứu chuộc. Chúng ta có trọn quyền và đặc quyền vui hưởng ánh sáng thần thượng và tuyên bố nhận lấy dòng chảy thần thượng. Cả ánh sáng thần thượng, tức Đức Chúa Cha, lẫn dòng chảy thần thượng, tức Đức Chúa Linh, đều là phần của chúng ta thậm chí ngay ngày hôm nay. Chúng ta phải áp dụng Đức Chúa Cha là ánh sáng thần thượng trong Đấng Christ cứu chuộc và chúng ta phải áp dụng Đức Chúa Linh là dòng sông tuôn chảy trong bản chất thần thượng. Loại khải thị này cao hơn nhiều so với bất cứ sự dạy dỗ có tính cách luân lý nào. Nhờ sự thương xót của Chúa, tại đây chúng ta đang ở dưới khải thị này. Dòng sông này tuôn chảy trong con đường thần thượng và con đường ấy xoắn theo hình trôn ốc xuống núi cho tới khi đến với tất cả mười hai cổng. Điều này có nghĩa là dòng sông dầm thấm Giê-ru-sa-lem Mới, mang cây sự sống với trái của nó để nuôi dưỡng cả thành (Khải. 22:2a, 14).

TRONG CÂY THẦN THƯỢNG

Ở đâu dòng sông thần thượng tuôn chảy thì tại đó mọc cây sự sống (Khải. 22:2). Cây sự sống chỉ về chính Đức Chúa Trời trong Đấng Christ là nguồn cung ứng sự sống cho chúng ta (Sáng. 2:9; Gi. 1:4; 14:6). Đức Chúa Cha là ánh sáng thần thượng, Đức Chúa Linh là dòng sông thần thượng và Đức Chúa Con là cây thần thượng, tức chính hiện thân của Đức Chúa Trời Tam Nhất là sự sống. Sau khi Đức Chúa Trời tạo dựng con người, Ngài chuẩn bị sẵn một khu vườn và đặt con người mà Ngài đã tạo nên vào trong khu vườn ấy. Khu vườn ấy có nhiều cây và giữa vòng những cây ấy có một cây đặc biệt nổi bật, đó là cây sự sống (Sáng. 2:9). Cây ấy là chính hiện thân của sự sống. Theo khải thị thần thượng, trong toàn vũ trụ, chỉ có chính Đức Chúa Trời là sự sống. Là sự sống, Đức Chúa Trời được hiện thân cách trọn vẹn trong Đấng Christ (Côl. 2:9). Đấng Christ là cây sự sống và trong cây sự sống ấy có sự vui hưởng trọn vẹn mọi sự phong phú của sự sống. Khải Thị 22:2 cho biết cây sự sống kết trái mỗi tháng. Mỗi tháng có một vụ thu hoạch. Cây sự sống sản sinh mười hai trái để làm nguồn cung ứng sự sống của chúng ta. Điều này mô tả rằng ngày nay Đức Chúa Trời Tam Nhất được hiện thân trong Đấng Christ là sự vui hưởng của chúng ta. Là nguồn cung ứng sự sống của chúng ta, trái cây sự sống sẽ là thức ăn của những người được Đức Chúa Trời cứu chuộc cho đến đời đời. Những trái ấy sẽ liên tục tươi mới, được sản sinh mỗi tháng, tức mười hai loại trái mỗi năm.

Đối với con người sa ngã, cây sự sống được đóng kín bởi vinh quang, sự công chính và sự thánh khiết của Đức Chúa Trời cho đến khi sự chết của Đấng Christ thỏa đáp mọi sự đòi hỏi thần thượng. Nhờ sự chết của Đấng Christ, cây sự sống lại được mở ra và sẵn sàng cho mọi tội nhân tin vào Ngài và nhận lấy Ngài làm Cứu Chúa và sự sống của họ. Khi ấy, là những tín đồ trong Đấng Christ, họ có đặc quyền uống Linh của Ngài là nước sự sống. Trong Khải Thị 22:14 có một lời hứa về cây sự sống và trong Khải Thị 22:17 có một lời kêu gọi đến với nước sự sống. Chúng ta đã đáp ứng lời kêu gọi và bây giờ đang vui hưởng lời hứa ấy.

SỰ VUI HƯỞNG CÓ TÍNH TAM NHẤT NGÀY NAY

Hằng ngày, tất cả chúng ta cần được vui hưởng Đức Chúa Cha là ánh sáng, Đức Chúa Linh là dòng sông và Đức Chúa Con là cây. Khi vui hưởng Đức Chúa Trời Tam Nhất như vậy, anh em sẽ trở nên một “phong cảnh tuyệt đẹp”. Khi một chị em thấy chồng mình vui hưởng Đức Chúa Cha là ánh sáng, Đức Chúa Linh là dòng sông tuôn chảy và Đức Chúa Con là cây sự sống, chị ấy có thể thấy chồng mình là một “phong cảnh đẹp đẽ”. Ánh sáng ở với anh, dòng sông tuôn chảy trong anh và cây sự sống lớn lên trong anh. Nếu không có ánh sáng, dòng sông và cây thì không có gì cả ngoại trừ cảnh hoang tàn. Trong vài gia đình Cơ Đốc mà tôi từng thăm viếng, tôi đã thấy cảnh hoang tàn này. Tôi đã không thể thấy được ánh sáng, dòng sông hay cây ấy. Tuy nhiên, thường thường khi bước vào nhà của một thánh đồ, tôi nhận thức trọn vẹn là tại đó có ánh sáng, dòng sông đang tuôn chảy và Đấng Christ đang lớn lên.

Nhiều lúc khi thăm viếng một Hội thánh nào đó, tôi có thể thấy Hội thánh ấy đầy dẫy ánh sáng, đầy dẫy dòng sông tuôn chảy và đầy dẫy cây sự sống. Do đó, Hội thánh ấy sẽ đầy dẫy cảnh tượng đẹp đẽ. Hội thánh ấy đẹp đẽ, thoải mái và vui thỏa. Nếu Hội thánh tại một địa phương nào đó không vui thỏa thì đó là vì ánh sáng lu mờ và dòng sông cùng cây sự sống không có tại đó. Loại hoang tàn này có thể tồn tại trong một Hội thánh nào đó. Tuy nhiên, hi vọng của chúng tôi là mỗi Hội thánh trong sự khôi phục của Chúa sẽ được đầy dẫy cảnh tượng đẹp đẽ với ba điều thần thượng, đó là ánh sáng thần thượng chiếu rọi, dòng sông thần thượng tuôn chảy và cây sự sống lớn lên. Ánh sáng thần thượng đang chiếu rọi để soi sáng chúng ta, dòng sông đang tuôn chảy để dầm thấm và cung ứng cho chúng ta và cây đang lớn lên để làm nguồn cung ứng sự sống và đáp ứng mọi nhu cầu của chúng ta. Ngày nay, chúng ta có thể vui hưởng một Đức Chúa Trời Tam Nhất như vậy và Đức Chúa Trời Tam Nhất ấy sẽ là sự vui hưởng có tính tam nhất một cách trọn vẹn trong Giê-ru-sa-lem Mới.