Thông tin sách

Gia Tể Tân Ước Của Đức Chúa Trời

Tác giả: Witness Lee
Dịch từ bản tiếng Anh: God's New Testament Economy
ISBN:
Mua sách tại:

Đang đọc: Chương 42

Untitled Document

CHƯƠNG BỐN MƯƠI HAI

ÁP DỤNG GIÊ-RU-SA-LEM MỚI CHO TÍN ĐỒ – NẾP SỐNG CÓ TÍNH TAM NHẤT

Kinh Thánh: Gi. 1:13; Êph. 4:18; 1 Gi. 4:8, 16; 1:5, 2-3; Côl. 2:9; 3:4; Khải. 2:7; Phil. 1:20; Gi. 14:17a; 15:26; 16:13-15; La. 8:2; Khải. 22:17b; Phil. 1:19

BỨC TRANH VỀ GIÊ-RU-SA-LEM MỚI

Tôi hi vọng rằng tất cả chúng ta đều có ấn tượng với bức tranh chúng ta đã thấy về Giê-ru-sa-lem Mới. Thành thánh là một ngọn núi bằng vàng và bao quanh ngọn núi ấy là tường thành được xây bằng bích ngọc. Thành “hình vuông” (Khải. 21:16) với chiều dài, chiều rộng và chiều cao bằng nhau. Tại chân tường có mười hai lớp đá quí là nền móng của tường thành. Mỗi vách của bốn mặt tường thành đều có ba cổng bằng ngọc trai. Trên đỉnh thành phố có ngai, ngai ấy là ngai của Đức Chúa Trời và Chiên Con. Chiên Con là đèn của thành và Đức Chúa Trời ở bên trong Chiên Con là ánh sáng. Từ ngai tuôn ra sông nước sự sống và dòng sông ấy ở giữa một con đường bằng vàng đi xuống núi theo đường xoắn ốc. Cây sự sống mọc hai bên bờ sông và là một cây nho lan rộng, đi dọc theo dòng chảy của nước sự sống, mỗi tháng cây ấy sản sinh trái tươi mới để dân Đức Chúa Trời nhận lấy và vui hưởng.

NẾP SỐNG CỦA GIÊ-RU-SA-LEM MỚI

Một bức tranh như vậy giúp chúng ta thấy sự bước vào thành, cấu tạo của thành với yếu tố thần thượng của Đức Chúa Trời Tam Nhất và sự hiện hữu của thành. Bây giờ, chúng ta cần thấy nếp sống của Giê-ru-sa-lem Mới. Nếp sống của thành cũng có tính tam nhất. Trong Giê-ru-sa-lem Mới, chúng ta thấy Đấng ngồi trên ngai là nguồn sự sống. Điều này nói lên Đức Chúa Cha ở trong Chiên Con là ánh sáng và là nguồn sự sống (Gi. 5:26). Sông nước sự sống tuôn ra từ ngai. Giăng 7:38-39 cho thấy sông nước sự sống chỉ về Linh sự sống. Cây sự sống mọc trên dòng sông này chỉ về Con. Vậy nên, chúng ta thấy sự sống có tính tam nhất của Giê-ru-sa-lem Mới – Cha là nguồn ngồi trên ngai, Linh là một dòng sông tuôn ra từ Cha và Con là cây sự sống mọc trong Linh để bày tỏ chính Ngài hầu cung ứng sự sống cho toàn thành phố. Thật ra, sự sống của thành là sự sống của Đức Chúa Trời Tam Nhất. Trong cõi đời đời tại trời mới và đất mới, Đức Chúa Trời Tam Nhất và dân được Ngài cứu chuộc là một thực thể. Đức Chúa Trời Tam Nhất và những người được chọn lựa, cứu chuộc, kêu gọi, tha tội, tái sinh, biến đổi và vinh hóa sẽ được hòa quyện với nhau làm một thực thể cho đến đời đời.

Có thể một số tín đồ cảm thấy Đức Chúa Trời là một thực thể và họ là một thực thể khác. Tuy nhiên, chúng ta phải nhận thức rằng Đức Chúa Trời không những ở với chúng ta và ở trong chúng ta mà còn hòa quyện với chúng ta (1 Cô. 6:17). Nhiều Cơ Đốc nhân không tin lẽ thật về sự hòa quyện. Họ khẳng định rằng khi nói một người được hòa quyện với Đức Chúa Trời và điều ấy làm cho chính người ấy trở nên Đức Chúa Trời là một tà thuyết. Họ cảm thấy rằng nói Đức Chúa Trời hòa quyện với con người có nghĩa là hạ thấp Đức Chúa Trời bằng cách làm cho Ngài trở nên một con người. Tuy nhiên, Kinh Thánh nói với chúng ta rằng Lời đã trở nên xác thịt (Gi. 1:14). Lời là Đức Chúa Trời và xác thịt là con người, điều này nghĩa là Đức Chúa Trời đã làm cho chính Ngài thành con người và là một con người. Đức Chúa Trời đã trở nên một con người và Ngài đã sống trên đất này trong ba mươi ba năm rưỡi như một con người. Trong ba năm rưỡi sau cùng của cuộc sống trên đất, Ngài đã đi nhiều nơi và phục vụ. Ngài là một con người thật, một con người hoàn toàn, có bao tử để tiêu hóa thức ăn, có nước mắt để khóc và có máu đổ ra trên thập tự giá vì các tội lỗi của chúng ta. Nói rằng Đức Chúa Trời đã trở nên một con người không có nghĩa là hạ thấp Đức Chúa Trời, mà là tôn kính và quí trọng Ngài. Đức Chúa Trời đã trở nên một con người, Đấng Tạo Hóa đã trở nên một tạo vật, thật là một điều kỳ diệu! Thật vinh hiển khi Đức Chúa Trời chúng ta đã làm cho chính Ngài thành một con người!

Tuy nhiên, nói rằng chúng ta được hòa quyện với Đức Chúa Trời không có nghĩa là chúng ta trở nên Đức Chúa Trời trong thần vị Đức Chúa Trời của Ngài và được coi như là đối tượng để người ta thờ phượng. Đây là lời lộng ngôn bậc nhất và hoàn toàn tà giáo. Nhưng nếu nói chúng ta đã được sinh bởi Đức Chúa Trời và có sự sống cùng bản chất của Đức Chúa Trời thì đó là một sự thật thần thượng theo Kinh Thánh (Gi. 1:13; 1 Gi. 5:11-12; 2 Phi. 1:4). Vì tất cả chúng ta được sinh bởi một con người nên điều đó làm cho chúng ta thành một con người. Những gì sinh bởi con mèo là con mèo. Vì đã được sinh bởi con người, chúng ta có sự sống và bản chất của một con người. Tương tự như vậy, sự kiện chúng ta đã được sinh bởi Đức Chúa Trời có nghĩa là chúng ta có sự sống cùng bản chất của Đức Chúa Trời và là con cái của Đức Chúa Trời. Nếu anh em nói rằng mình là Đức Chúa Trời và được thần hóa với thần vị và Thần Cách để làm một đối tượng thờ phượng, thì đó là tà thuyết. Tuy nhiên, nếu anh em nói rằng anh em giống Đức Chúa Trời trong bản thể mình (1 Gi. 3:2) và có sự sống cùng bản chất của Ngài, thì đó là lẽ thật phù hợp với khải thị thần thượng.

Tân Ước cho biết Chúa Jesus là Đức Chúa Trời và là Con Đức Chúa Trời; Chúa Jesus cũng là con người và cũng là Con của Loài Người. Một số tổ phụ của Hội thánh đã dùng từ ngữ “thần hóa” để mô tả sự kiện chúng ta đã được hòa quyện với Đức Chúa Trời và chúng ta là những người dự phần trong sự sống cùng bản chất của Đức Chúa Trời. Tuy nhiên, khi dùng chữ “thần hóa” mà anh em có ý nói mình đã trở nên Đức Chúa Trời trong bản thể Đức Chúa Trời để làm một đối tượng thờ phượng, thì đó là tà thuyết. Về mặt khác, nếu anh em muốn nói qua sự tái sinh, anh em đã nhận được sự sống cùng bản chất của Đức Chúa Trời và bây giờ anh em là con của Đức Chúa Trời, thì điều đó tuyệt đối an toàn và theo Kinh Thánh. Tất cả chúng ta phải thừa nhận và khoe khoang về sự kiện kỳ diệu là chúng ta đã được sinh bởi Đức Chúa Trời. Chúng ta đã nhận được sự sống cùng bản chất của Ngài và bây giờ, chúng ta là những người nhận vào bản chất thần thượng, vui hưởng bản chất thần thượng hằng ngày. Chúng ta và Đức Chúa Trời được hòa quyện với nhau làm một thực thể.

Một mặt, chúng ta là một với Đức Chúa Trời, được hòa quyện với Ngài. Mặt khác, Ngài là đối tượng để chúng ta thờ phượng và chúng ta là những người thờ phượng Ngài. 1 Cô-rin-tô 6:17 nói với chúng ta rằng: “Ai kết hiệp với Chúa thì đồng một linh”. Tân Ước cũng cho chúng ta biết rằng Đức Chúa Trời cư ngụ trong chúng ta và chúng ta cư ngụ trong Đức Chúa Trời (1 Gi. 4:15). Sự kiện chúng ta ở trong Đức Chúa Trời và Đức Chúa Trời ở trong chúng ta là sự đồng ở trong nhau. Sự đồng ở trong nhau thậm chí còn sâu xa hơn sự hòa quyện. Ngay cả ngày nay, chúng ta và Đức Chúa Trời không phải là hai thực thể mà là một. Khi cõi đời đời đến, chúng ta sẽ không là một thực thể tách biệt khỏi Đức Chúa Trời, mà sẽ là một với Đức Chúa Trời, do đó là một thực thể. Thực thể thần thượng này là Giê-ru-sa-lem Mới.

Chúng ta có thể thấy Đức Chúa Trời trong Giê-ru-sa-lem Mới trong Thần Cách Tam Nhất của Ngài và chúng ta có thể thấy chính mình trong Giê-ru-sa-lem Mới với tính tam nhất. Lối chúng ta vào trong Giê-ru-sa-lem Mới có tính tam nhất, cấu tạo của chúng ta có tính tam nhất, sự hiện hữu của chúng ta có tính tam nhất và bây giờ chúng ta phải thấy sự sống của mình cũng có tính tam nhất. Chúng ta sống trong tính tam nhất với Cha, Con và Linh. Là điều đến trước của Giê-ru-sa-lem Mới, nếp sống Hội thánh ngày nay cần phải giống như vậy. Nếp sống Hội thánh là một mô hình thu nhỏ của Giê-ru-sa-lem Mới, nhưng trong bản chất và trong yếu tố nội tại của nếp sống có tính tam nhất, nếp sống Hội thánh ngày nay cần phải giống y như thành tựu trọn vẹn sau cùng của Hội thánh. Về mặt cá nhân, chúng ta là một Giê-ru-sa-lem Mới nho nhỏ và về mặt tập thể, là nếp sống Hội thánh, chúng ta cũng là một mô hình thu nhỏ của Giê-ru-sa-lem Mới.

Sống Với Cha

Chúng ta phải là những người sống với Cha là nguồn sự sống (Gi. 1:13; Êph. 4:18; Gi. 5:26) trên ngai. Điểm nổi bật đầu tiên về Giê-ru-sa-lem Mới là Đức Chúa Trời ngồi trên ngai. Đức Chúa Trời ấy là Đức-Chúa-Trời-Chiên-Con, Đức Chúa Trời cứu chuộc, Đức Chúa Trời là Đấng Cứu Chuộc. Sáng Thế Ký 1:1 không nói với chúng ta rằng ban đầu Đức Chúa Trời và Chiên Con tạo dựng các từng trời và trái đất. Câu đầu tiên của sách Sáng Thế Ký chỉ cho biết Đức Chúa Trời sáng tạo. Tuy nhiên, trong Khải Thị 22:1, chúng ta thấy Đức Chúa Trời và Chiên Con, điều này cho thấy Đức Chúa Trời bây giờ là Đức Chúa Trời cứu chuộc, không còn chỉ là Đức Chúa Trời sáng tạo nữa. Trong Sáng Thế Ký 1:1, Ngài là Đức Chúa Trời sáng tạo, nhưng trong Khải Thị 22:1, chúng ta thấy Đức Chúa Trời cứu chuộc.

Khải Thị 22:1 nói với chúng ta rằng ngai là ngai của Đức Chúa Trời và Chiên Con. Ở đây cho thấy cả hai đang ngồi trên một ngai. Làm thế nào cả hai lại có thể ngồi trên một ngai? Thật ra, Đức Chúa Trời và Chiên Con không phải là hai, mà đồng ở trong nhau. Cha ở trong Con và Con ở trong Cha (Gi. 14:10-11). Trong cõi đời đời, cả hai là Đức Chúa Trời cứu chuộc. Đức Chúa Trời bích ngọc, màu “xanh lá cây” ở trong Chiên Con hồng bửu thạch, màu “đỏ” (Khải. 4:3). Đức Chúa Trời cứu chuộc này là nguồn sự sống. Tất cả chúng ta cần ngắm bức tranh tuyệt diệu này. Ở đây có một ngọn núi bằng vàng cao mười hai ngàn sta-đi-a hay khoảng hai ngàn một trăm chín mươi lăm kilômét. Trên đỉnh của ngọn núi cao này có một cái ngai và Đấng ngồi trên ngai ấy là cả Đức Chúa Trời lẫn con người, tức Đức Chúa Trời cứu chuộc. Ngài là nguồn mà từ đó sông nước sự sống tuôn chảy ra.

Vào năm 1977, một vài anh em chúng tôi đi xem Đất Thánh. Một ngày kia, chúng tôi lái xe về hướng bắc, đến Sê-sa-rê Phi-líp. Dưới chân núi Hẹt-môn có một ngọn suối là một trong ba đầu nguồn của dòng sông Giô-đanh. Từ ngọn suối ấy phát xuất một con suối lớn và sông Giô-đanh tuôn ra từ con suối lớn này. Dòng chảy của sông Giô-đanh bắt nguồn từ con suối lớn ấy và con suối lớn ấy xuất phát từ ngọn suối. Đó là một bức tranh về Đức Chúa Trời Tam Nhất tuôn chảy chính Ngài vào trong những người được Ngài cứu chuộc. Đức Chúa Trời cứu chuộc là chính nguồn sự sống đang ngồi trên ngai với uy quyền tối cao của Ngài. Đức Chúa Cha là nguồn, Đức Chúa Con là yếu tố cứu chuộc và ngai của Đức Chúa Trời là yếu tố của uy quyền thần thượng. Linh là nước sống tuôn ra từ nguồn này trải khắp thành ấy. Ngày nay, chúng ta nên có một sự sống với Cha là nguồn sự sống trên ngai. Chúng ta phải nhận lấy Đức Chúa Trời Tam Nhất làm chính nguồn và uy quyền của mình. Chúng ta đã thấy rằng mình không thể “quăng ngai đi” mà vẫn vui hưởng dòng chảy sự sống. Chúng ta phải nhận lấy ngai và ở dưới ngai để vui hưởng dòng chảy sự sống. Ngày nay, chúng ta phải thấy rằng mình cần nhận lấy Đức Chúa Trời làm nguồn của mình với yếu tố cứu chuộc của Ngài và với yếu tố uy quyền thần thượng của Ngài. Khi làm như vậy, thì chúng ta sẽ có dòng chảy sự sống.

Chúng ta phải có một sự sống với Cha là nguồn sự sống. Nguồn của cuộc sống hằng ngày, đời sống hôn nhân, nếp sống trong gia đình và nếp sống Hội thánh của chúng ta là gì? Chúng ta cần phải nói với chính mình như thế này: “A-men, Chúa ơi. Nguồn của cuộc sống gia đình, đời sống hôn nhân, cuộc sống làm việc và nếp sống Hội thánh của con là Đức Chúa Cha với yếu tố cứu chuộc và với yếu tố uy quyền thần thượng của Ngài”. Chúng ta cũng sống với Cha là tình yêu thương (1 Gi. 4:8, 16), tức bản chất của thể yếu Đức Chúa Trời, và là sự sáng (1 Gi. 1:5), tức bản chất sự biểu hiện của Đức Chúa Trời. Trong chính sự sống thần thượng tuôn ra từ nguồn thần thượng là tình yêu thương và sự sáng.

Ở trong mối tương giao của sự sống thần thượng là cách duy nhất để chúng ta có thể có một đời sống như vậy, một đời sống nhận lấy Đức Chúa Trời là nguồn sự sống, nhận lấy Đức Chúa Trời là tình yêu thương, tức bản chất của thể yếu Ngài và nhận lấy Đức Chúa Trời là sự sáng, tức bản chất của biểu hiện Ngài (1 Gi. 1:2-3). Chúng ta phải lưu lại và gìn giữ chính mình trong mối tương giao của sự sống thần thượng. Để thực hiện điều này, hằng ngày chúng ta phải có một thời giờ nhất định, biệt riêng ít nhất là năm phút để ở với Cha trong sự tương giao. Tuy nhiên, nếu anh em càng ở lâu trong sự tương giao ấy thì càng tốt. Trong thời gian này, đừng quan tâm đến bất cứ điều gì và hãy bỏ qua một bên mọi gánh nặng khác. Hãy hoàn toàn để ra một thời giờ nào đó chỉ để tiếp xúc với nguồn sự sống thần thượng hầu anh em có thể lưu lại trong sự tương giao thần thượng.

Để có một thời giờ như vậy, trước hết anh em phải luyện tập hoàn tất mọi việc. Sau đó, dần dần, anh em phải học tập rằng mình vẫn có thể có thời giờ tương giao này dù nhiều điều chưa hoàn tất. Ban đầu, nếu có bất cứ điều gì chưa làm xong thì lòng anh em luôn bị vướng bận với điều đó. Trong thời giờ tương giao, tâm trí của anh em có thể luẩn quẩn suy nghĩ về những điều mình phải làm hay gánh vác. Tuy nhiên, anh em phải cải tiến việc luyện tập cứ ở trong sự tương giao này, cho đến khi anh em tiến đến một tình trạng mà anh em có thể tự do cứ ở với Cha trong một thời giờ định trước dù rằng nhiều điều vẫn chưa hoàn tất. Mặc dầu có nhiều điều chung quanh chưa hoàn tất và tôi cảm thấy bắt buộc phải làm, nhưng tôi vẫn biệt riêng ra thời giờ để vui hưởng sự tương giao trong sự sống thần thượng của Cha.

Trong thời giờ dành riêng này, anh em cũng phải học tập giữ chính mình trong sự tương giao của sự sống thần thượng. Sau ba bốn phút ở với Chúa, chuông điện thoại có thể reo. Hãy để nó reo. Anh em không cần phải trả lời điện thoại. Hãy học tập giải phóng chính mình khỏi những điều quấy rối bên ngoài để giữ chính mình trong sự tương giao của sự sống thần thượng. Cuối cùng, anh em phải học tập chận đứng bất cứ điều gì anh em cảm thấy cản trở sự tương giao của mình. Luôn luôn cố gắng hết sức giữ chính mình trong sự tương giao thần thượng. Khi ấy, anh em sẽ vui hưởng Đức Chúa Cha là nguồn sự sống, là tình yêu thương, tức bản chất của thể yếu Ngài và là sự sáng, tức bản chất của biểu hiện Ngài.

Sống Với Con

Chúng ta cũng cần làm những người sống với Con là hiện thân của Đức Chúa Trời (Côl. 2:9). Khi có Cha thì anh em có Con và khi có Con thì anh em có Cha. Con là hiện thân của Đức Chúa Trời là sự sống (Côl. 3:4). Chúng ta sống với Cha là nguồn sự sống, nhưng chúng ta sống với Con là sự sống. Tân Ước không nói Cha là sự sống, nhưng luôn luôn cho biết Con là sự sống (Côl. 3:4; Gi. 14:6). Tất nhiên, sự sống xuất phát từ nguồn, cũng như dòng chảy xuất phát từ nguồn suối. Chúng ta sống với Cha là nguồn suối và sống với Con là sự sống và nguồn cung ứng sự sống, tức cây sự sống (Khải. 22:2; 2:7). Thậm chí ngày nay trong nếp sống Hội thánh, như được bày tỏ qua Khải Thị 2:7, chúng ta có thể ăn cây sự sống.

Chúa Jesus là nguồn cung ứng sự sống hằng ngày của chúng ta và mỗi ngày chúng ta phải kêu cầu danh Ngài để vui hưởng nguồn cung ứng này (La. 10:12). Ngày qua ngày, chúng ta cần làm những người kêu cầu danh Chúa nhiều lần. Khi chúng ta kêu “Ô, Chúa” thì rất tốt, nhưng điều đó không ngọt ngào như khi chúng ta kêu “Ô, Chúa Jesus”. Trong kinh nghiệm, sự kêu cầu của chúng ta trở nên ngọt ngào hơn khi chúng ta thêm danh Jesus. Nếu chúng ta kêu cầu bằng cách nói “Ô, Chúa Jesus Christ” thì điều đó làm cho sự kêu cầu của chúng ta phong phú hơn. Đôi khi, vì cầu nguyện cho nhiều điều chúng ta bị cản trở không vui hưởng Con là sự sống và nguồn cung ứng sự sống của mình. Nếu chúng ta đến với Chúa và kêu cầu danh yêu quí của Ngài, ngợi khen và thờ phượng Ngài về những gì Ngài “là” và “đã thực hiện”, thì việc chúng ta vui hưởng và tương giao với Ngài sẽ rất phong phú.

Tất cả chúng ta phải học cách nhận lấy Chúa cách riêng tư và bao quát là sự vui hưởng của chúng ta để tôn đại Ngài (Phil. 1:20). Khi vui hưởng Chúa như vậy, chúng ta tôn đại Ngài. Đôi khi, lời cầu nguyện của chúng ta dâng lên Chúa “một cách thảm thương”, mà trong đó chúng ta than phiền về tình trạng và cảnh ngộ tiêu cực của mình. Nếu vậy thì chúng ta không tôn đại Đấng Christ. Bất chấp hoàn cảnh hay tình huống tiêu cực của mình, chúng ta cần học tập vui hưởng Đấng Christ đến một mức độ lớn lao. Sau đó, chúng ta sẽ nói, như Phao-lô từng nói, rằng sự trông đợi và hi vọng của chúng ta là Đấng Christ sẽ được tôn đại trong thân thể của chúng ta, dầu qua sự sống hay qua sự chết (Phil. 1:20). Phao-lô vui hưởng Đấng Christ thậm chí trong tù vì ông vui hưởng nguồn cung ứng dồi dào của Linh Jesus Christ cho sự cứu rỗi hằng ngày của mình (Phil. 1:19). Nhờ nguồn cung ứng dồi dào bao-hàm-tất-cả này, Phao-lô được cứu để tôn đại Đấng Christ trong thân thể mình. Ông sống trong tù với Đấng Christ là hiện thân của Đức Chúa Trời Tam Nhất, là sự sống cùng nguồn cung ứng sự sống. Điều này có nghĩa là ông luôn luôn ăn Jesus là cây sự sống.

Sống Với Linh

Chúng ta cũng cần làm những người sống trong Tính Tam Nhất với Linh là sự thực tại hóa của Đấng Christ là Con (Gi. 14:17a; 15:26; 16:13-15). Khi kêu cầu “Ô, Chúa Jesus Christ”, anh em vui hưởng Chúa. Khi anh em vui hưởng Chúa, thì ngay lập tức Chúa bên trong anh em là Linh. Chúa được thực tại hóa là Linh. Càng kêu cầu Chúa, anh em càng có Linh bên trong mình là sự thực tại hóa của Đấng Christ, tức Linh thực tại. Thực tại chủ yếu chỉ về chính Bản Thể trong thể yếu thần thượng của Đức Chúa Trời Tam Nhất. Linh là thực tại của Đức Chúa Trời Tam Nhất.

Linh ấy cũng là Linh sự sống (La. 8:2). Cha là nguồn sự sống, Con là sự sống và Linh là Linh sự sống. Nhà máy điện là nguồn của điện năng và chính điện là điện. Nhưng để chúng ta áp dụng điện cho mình thì cần đến dòng điện. Dòng điện thật ra chính là điện, nhưng nếu không lưu chuyển thì điện không thể được áp dụng. Điện chỉ có thể được áp dụng bởi dòng điện. Dòng điện là sự tuôn chảy của điện. Chúng ta có thể nói rằng Cha là nhà máy điện, Con là điện và Linh là dòng điện. Linh sự sống đơn giản có nghĩa là dòng chảy sự sống. Khi sự sống chuyển động thì đó là Linh sự sống. Điều này tương ứng với 2 Cô-rin-tô 13:14, là câu chỉ về ân điển của Đấng Christ, tình yêu thương của Đức Chúa Trời và sự tương giao của Thánh Linh. Sự tương giao của Linh là dòng chảy của Linh. Khi sống với Linh, chúng ta vui hưởng dòng chảy sự sống và sự sống ấy trở nên nguồn cung ứng thật của chúng ta. Linh sự sống cũng là nước sự sống (Khải. 22:17b) và chúng ta sống với Linh là nước sự sống vì nguồn cung ứng dồi dào của Đức Chúa Trời Tam Nhất (Phil. 1:19).

ĐỜI SỐNG CỦA CHÚNG TA NGÀY NAY

Đời sống của chúng ta cần phải là một nếp sống có tính tam nhất, mà trong đó chúng ta sống với Cha trong sự tương giao của sự sống thần thượng, sống với Con để tôn đại Ngài và sống với Linh để được nguồn cung ứng dồi dào của Đức Chúa Trời Tam Nhất. Toàn bộ Giê-ru-sa-lem Mới sống bởi Cha trên ngai, bởi Linh tuôn chảy như sông nước sự sống và bởi Con mọc lên như cây sự sống. Con mọc lên là nguồn cung ứng sự sống và Linh tuôn chảy là nguồn cung ứng dồi dào của Đức Chúa Trời Tam Nhất để chu cấp cho toàn thành. Chúng ta không nên xem điều này chỉ thuộc về tương lai, mà phải là đời sống của chúng ta ngày nay. Chúng ta đang sống với Cha là nguồn, tình yêu thương và sự sáng trong sự tương giao của sự sống thần thượng; chúng ta đang sống với Con là hiện thân của Đức Chúa Trời Tam Nhất, sự sống và nguồn cung ứng sự sống để tôn đại Ngài; và chúng ta đang sống với Linh là sự thực tại hóa của Đấng Christ [mà chúng ta] có thể vui hưởng được, là Linh sự sống và nước sự sống để làm nguồn cung ứng dồi dào của Đức Chúa Trời Tam Nhất nhằm nuôi dưỡng toàn thể nếp sống Hội thánh. Điều này phải là đời sống có tính tam nhất của chúng ta.