Thông tin sách

Gia Tể Tân Ước Của Đức Chúa Trời

Tác giả: Witness Lee
Dịch từ bản tiếng Anh: God's New Testament Economy
ISBN:
Mua sách tại:

Đang đọc: Chương 41

Untitled Document

CHƯƠNG BỐN MƯƠI MỐT

ÁP DỤNG GIÊ-RU-SA-LEM MỚI CHO TÍN ĐỒ – SỰ HIỆN HỮU CÓ TÍNH TAM NHẤT

Kinh Thánh: Êph. 4:4-6; Ga. 2:20a; Gi. 6:57b; Phil. 1:20-21; 1 Cô. 12:13; Gi. 3:6b; Khải. 1:4b

Chúng ta cần được nhắc nhở về nhu cầu phải nhận thức rằng Giê-ru-sa-lem Mới không chỉ là một lời tiên tri liên quan đến điều gì đó sẽ diễn ra trong tương lai, nhưng thành thánh ấy hoàn toàn có thể áp dụng cho chúng ta ngày nay. Trong chương này, chúng ta muốn thấy Giê-ru-sa-lem Mới được áp dụng cho chúng ta như sự hiện hữu có tính tam nhất. Chúng ta đã thấy Giê-ru-sa-lem Mới được xây bằng vàng là chính thành ấy, bằng ngọc trai là các cổng thành và bằng đá quí cho nền thành và tường thành. Địa thế cùng với ba yếu tố cơ bản của thành là sự hiện hữu của thành. Giê-ru-sa-lem Mới hiện hữu trong tính tam nhất.

HIỆN HỮU TRONG THÂN THỂ BỞI ĐỨC CHÚA TRỜI TAM NHẤT

Chúng ta cần thấy thế nào sự hiện hữu có tính tam nhất này có thể được áp dụng cho chúng ta ngày nay. Vì Giê-ru-sa-lem Mới là tổng kết sau cùng của toàn bộ khải thị thần thượng trong Kinh Thánh, sự hiện hữu của thành có thể được áp dụng cho chúng ta bằng cách chúng ta trở lại nhìn vào Hội thánh. Trong Ê-phê-sô 4:4 có Thân thể. Thân thể là Hội thánh và Hội thánh là mô hình thu nhỏ của Giê-ru-sa-lem Mới. Chúng ta cũng có thể nói rằng Thân thể Đấng Christ là điều đến trước (tiền thân) của Giê-ru-sa-lem Mới. Giê-ru-sa-lem Mới đang đến và Hội thánh hiện hữu ngày nay là điều đến trước của Giê-ru-sa-lem Mới. Giê-ru-sa-lem Mới sẽ là một sự hoàn thành trọn vẹn của điều đến trước này, tức Thân thể Đấng Christ.

Chúng ta chưa ở trong Giê-ru-sa-lem Mới, nhưng chắc chắn là chúng ta đang ở trong Thân thể. Những gì được áp dụng cho Thân thể ngày nay sẽ được tổng kết thành Giê-ru-sa-lem Mới. Như chúng ta đã thấy, trong Giê-ru-sa-lem Mới có ba vật liệu vì sự hiện hữu của thành: vàng chỉ về Đức Chúa Cha trong bản chất thần thượng của Ngài, ngọc trai chỉ về sự sản sinh của Đấng Christ qua sự chết của Ngài và trong sự phục sinh của Ngài và đá quí chỉ về kết quả công tác biến đổi của Linh. Theo Ê-phê-sô 4:4-6, chúng ta thấy Linh, Chúa và Đức Chúa Cha đều vì sự hiện hữu của Thân thể Đấng Christ ngày nay, là điều sẽ hoàn thành trong sự hiện hữu của Giê-ru-sa-lem Mới. Trong Ê-phê-sô chương 4, sự hiện hữu của Giê-ru-sa-lem Mới đã được áp dụng cho chúng ta rồi và vẫn đang được áp dụng cho chúng ta. Ngày qua ngày, là những người ở trong Hội thánh, ở trong Thân thể, chúng ta vui thỏa áp dụng sự hiện hữu của Giê-ru-sa-lem Mới này. Chúng ta đang tồn tại trong Thân thể bởi Đức Chúa Trời Tam Nhất.

Ê-phê-sô 4:4-6 nói: “Một Thân thể và một Linh, cũng như trong sự kêu gọi mình mà anh em đã được gọi đến một hi vọng, một Chúa, một đức tin, một báp-têm, một Đức Chúa Trời và Cha của mọi người, Ngài là Đấng [vượt] trên tất cả, [xuyên] qua tất cả và [ở] trong tất cả”. Trong các câu này có Linh, Chúa và Cha. Tất nhiên, điều này chỉ về Đấng Tam Nhất thần thượng, nhưng thứ tự của Đấng Tam Nhất thần thượng trong những câu này không phải là Cha, Chúa và Linh. Chúng ta cần hỏi tại sao Phao-lô bắt đầu với Linh, tiếp tục với Chúa và chấm dứt với Cha. Lý do là vì Phao-lô đang chạm đến một vấn đề có tính chủ quan và trong kinh nghiệm, Linh là Đức Chúa Trời Tam Nhất đến với chúng ta. Khi Đấng Tam Nhất đến với chúng ta, Ngài là Linh; vì vậy, Phao-lô bắt đầu với Linh là phương diện tìm đến của Đấng Tam Nhất thần thượng. Khi có Linh, anh em cũng có Chúa vì Chúa là Linh (2 Cô. 3:17). Khi Linh đến với anh em, thì Chúa ở với anh em vì không có sự tách biệt giữa ba thân vị trong Đấng Tam Nhất thần thượng. Có một sự khác biệt rõ rệt giữa ba [thân vị] nhưng không có sự tách biệt. Anh em không bao giờ có thể tách Chúa khỏi Linh, cũng như anh em không thể tách Cha khỏi Chúa. Khi Chúa ở đó thì Cha cũng ở đó. Nếu có một [thân vị] thì anh em có cả ba. Khi Linh đến với anh em thì Chúa có ở đây và khi Chúa ở đây thì chúng ta cũng vui hưởng Cha.

HIỆN HỮU VỚI ĐỨC CHÚA CHA

Trước hết, trong sự hiện hữu tam nhất, chúng ta hiện hữu với Đức Chúa Cha, là Đấng [vượt] trên tất cả, [xuyên] qua tất cả và [ở] trong tất cả. Anh em có thể nghĩ rằng Đức Chúa Trời vượt trên anh em và ở trong anh em là điều dễ hiểu, nhưng anh em có thể giải thích được ý nghĩa của việc Đức Chúa Trời xuyên qua anh em không? Cơ Đốc nhân chúng ta có thói quen xấu là mặc nhiên chấp nhận những điều có trong Kinh Thánh. Có lẽ nhiều người chúng ta đã đọc Thư Ê-phê-sô nhiều lần, nhưng chúng ta có bao giờ xem xét ý nghĩa việc Đức Chúa Cha vượt trên mọi người, xuyên qua mọi người và ở trong mọi người không? Câu này áp dụng cho kinh nghiệm của chúng ta như thế nào? Chúng ta có kinh nghiệm việc Đức Chúa Trời vượt trên chúng ta, xuyên qua chúng ta và ở trong chúng ta không?

Câu 6 dùng từ ngữ “một Đức Chúa Trời và Cha”. Chúng ta đều biết Đức Chúa Trời là Cha chúng ta, nhưng trong câu này, Phao-lô lại lồng vào liên từ “và”. Chúng ta cần hỏi sự khác biệt giữa Đức Chúa Trời và Cha là gì. Đức Chúa Trời là Đấng sáng tạo mọi sự và là Đấng khởi phát mục đích đời đời của Ngài, tức gia tể đời đời của Ngài. Là Cha, Đức Chúa Trời là nguồn sự sống cho Thân thể. Là Đấng sáng tạo, Ngài tạo dựng chúng ta trong cõi sáng tạo cũ và là nguồn, Ngài tái sinh chúng ta trong cõi sáng tạo mới để làm Hội thánh. Nói về cõi sáng tạo cũ, chúng ta được Đức Chúa Trời tạo dựng. Nói về cõi sáng tạo mới, chúng ta được Cha tái sinh. Một mặt, chúng ta vẫn là cõi sáng tạo cũ và mặt khác, chúng ta là cõi sáng tạo mới. Ê-phê-sô 2:15 nói với chúng ta rằng qua sự chết của Đấng Christ trong xác thịt, một con người mới đã được tạo dựng và con người mới ấy là Thân thể. Thân thể ấy thuộc về Đức Chúa Trời là Đấng sáng tạo và thuộc về Cha là nguồn. Chính Đấng sáng tạo và nguồn vượt trên tất cả chúng ta, xuyên qua tất cả chúng ta và ở trong tất cả chúng ta.

Vượt Trên Tất Cả

Nói Đức Chúa Trời [vượt] trên tất cả chúng ta tức là nói đến uy quyền tể trị của Đức Chúa Trời. Trong các công ty hợp doanh, nhiều người hoặc ở trên hay ở dưới quyền những người khác. Đức Chúa Trời [vượt] trên chúng ta và tất cả chúng ta đều ở dưới Ngài. Điều này có nghĩa là Ngài tể trị trên chúng ta và Ngài có uy quyền trên chúng ta. Chúng ta đã thấy trong chương ba mươi tám rằng khi thuận phục ngai ở bên trong thì chúng ta kinh nghiệm được dòng chảy của sự sống thần thượng. Khi anh em đi mua sắm, đừng “quăng ngai đi”. Khi anh em vào trong cửa hàng bách hóa, đừng phế ngôi của Đức Chúa Trời. Anh em phải tôn Ngài lên ngai. Anh em phải nhận thức rằng mình đang ở dưới Đức Chúa Trời và Đức Chúa Trời ở trên anh em. Đức Chúa Trời là quyền tối cao và là uy quyền trên anh em. Chính anh em phải thuận phục uy quyền của Ngài.

Trong kinh nghiệm của mình, những người vô tín không có Đức Chúa Trời vượt trên họ hay ở trên họ, nhưng còn kinh nghiệm của chúng ta thì sao? Để Đức Chúa Trời [vượt] trên chúng ta không phải là một giáo lý. Chúng ta nên luôn luôn ở dưới quyền tể trị tối cao của Ngài. Nhà và gia đình của chúng ta phải ở dưới uy quyền của Đức Chúa Trời. Nếu muốn vui hưởng sự hiện hữu tam nhất được áp dụng cho mình ngày nay, chúng ta phải ở dưới uy quyền của Đức Chúa Trời, ở dưới quyền tể trị tối cao của Ngài. Ngài [vượt] trên chúng ta và chúng ta ở dưới Ngài, vì vậy, chính chúng ta cần thuận phục Ngài.

Ngày nay, trên trái đất này, ai cũng thích được tự do. Ngoài ra, ai cũng thích ở trên mọi người khác. Tuy nhiên, ngày nay chúng ta phải nhận thức rằng Đức Chúa Trời là uy quyền của mình và chính chúng ta phải thuận phục dưới uy quyền của Ngài. Chúng ta không nên giống như những người vô tín, tức người không muốn ở dưới ai cả, nhưng chúng ta là tín đồ có Đức Chúa Trời [vượt] trên chúng ta là uy quyền của chúng ta.

Xuyên Qua Tất Cả

Đức Chúa Trời và Cha duy nhất cũng [xuyên] qua tất cả. Tất cả chúng ta nên tự hỏi Đức Chúa Trời có thể xuyên qua chúng ta hôm nay hay không. Ngài xuyên qua chúng ta hay chúng ta đã cản trở Ngài? Trên đường hay ngõ hẻm nào đó có bảng báo hiệu “Đường cụt”. Tất nhiên, điều này có nghĩa là anh em không thể đi xuyên qua con đường ấy. Trong những ngày đầu làm Cơ Đốc nhân, Đức Chúa Trời thường xuyên vật lộn để xuyên qua tôi. Thật sự ở bên ngoài, tôi rất đạo mạo, đạo đức và tốt lành. Tuy nhiên, trong thời gian tôi là tín đồ trẻ, Đức Chúa Trời không thể xuyên suốt qua tôi dễ dàng. Lúc ấy, hầu hết những ngõ hẻm và con đường bên trong tôi đều có một bảng hiệu: “Đường cụt”. Đức Chúa Trời không thể xuyên suốt được. Các thánh đồ trẻ giữa vòng chúng ta đặc biệt cần tự hỏi xem Đức Chúa Trời có xuyên thấu họ trong một số vấn đề nào đó chưa. Có thể anh em thường xuyên đến những buổi nhóm, nhưng điều này không có nghĩa là anh em để Đức Chúa Trời xuyên thấu. Đức Chúa Trời phải [vượt] trên anh em và cũng phải xuyên thấu anh em. Câu hỏi là chúng ta có dâng cho Ngài con đường được khai thông không? Hầu như luôn luôn Đức Chúa Trời chỉ thấy “đường cụt” trong chúng ta hay với chúng ta.

Nhiều khi, tất cả những ngõ ngách trong bản thể chúng ta đều bị ngăn chặn và Đức Chúa Trời không thể xuyên thấu trong chúng ta. Anh em có tin rằng Đức Chúa Trời luôn luôn có thể xuyên thấu anh em không? Hầu như trong mọi lúc, Đức Chúa Trời không có một con đường cao tốc trong chúng ta, nhưng thay vào đó, Ngài gặp phải “nhiều đèn đỏ”. Chúng ta có một nan đề cơ bản với Đức Chúa Trời là chúng ta không dâng cho Ngài một thông lộ. Tính hạnh của anh em có thể tuyệt hảo và nói về mặt đạo đức, cách cư xử của anh em có thể không có gì là sai lầm cả, tuy nhiên, đối với Đức Chúa Trời mọi ngõ ngách và đường đi bên trong anh em đều bị ngăn chận. Cho Đức Chúa Trời một thông lộ xuyên qua chúng ta là điều rất quí báu. Thông thường, chúng ta không để Đức Chúa Trời xuyên thấu trong chúng ta suốt ngày. Điều này có nghĩa là chúng ta không vui hưởng Đức Chúa Trời nhiều cho sự hiện hữu của mình. Cơ Đốc nhân chúng ta có Đức Chúa Trời, nhưng vì Ngài không thể xuyên thấu chúng ta nên chúng ta không vui hưởng Ngài là sự hiện hữu của mình. Ngài [vượt] trên chúng ta và ở trong chúng ta, nhưng Ngài không thể xuyên thấu chúng ta. Lời dạy dỗ của Phao-lô tại đây hoàn toàn là thuộc về kinh nghiệm

Ở Trong Tất Cả

Sau đó, Phao-lô nói tiếp rằng Đức Chúa Trời ở trong tất cả. Phao-lô bắt đầu với “[vượt] trên tất cả”, tiếp tục với “[xuyên] qua tất cả” và chấm dứt với “[ở] trong tất cả”. Trước hết, chúng ta phải ở dưới quyền tể trị tối cao của Đức Chúa Trời và sau đó, anh em phải luôn luôn dâng cho Ngài một thông lộ. Kết quả là Ngài có thể ở trong anh em. Phao-lô không nói về một Đức Chúa Trời ở bên ngoài kinh nghiệm, nhưng lời mô tả của ông hoàn toàn có tính cách chủ quan và trong kinh nghiệm. Để Đức Chúa Trời vượt trên, xuyên qua và ở trong chúng ta là một điều thuộc kinh nghiệm và có tính cách chủ quan để chúng ta có thể vui hưởng sự hiện diện của Ngài là sự hiện hữu của chúng ta. Chúng ta hiện hữu bởi Đức Chúa Trời này, tức Đấng vượt trên, xuyên qua và ở trong chúng ta.

Kinh Nghiệm Của Chúng Ta

Là tín đồ, tất cả chúng ta đều có Đức Chúa Trời, nhưng chúng ta có Đức Chúa Trời với kinh nghiệm rằng Ngài là Đấng vượt trên, xuyên qua và ở trong chúng ta không? Đức Chúa Trời có thực sự vượt trên anh em, xuyên qua anh em và ở trong anh em không? Có lẽ nghề nghiệp, công việc, học vấn hay sự thăng chức ở trên anh em chứ không phải Đức Chúa Trời. Hằng ngày, nhiều điều xuyên thấu anh em. Có thể anh em mở thông lộ cho nhiều điều, nhưng đối với Đức Chúa Trời thì không được như vậy. Ngay giờ này, có thể nhiều điều đang ở trong anh em, chứ không phải Đức Chúa Trời. Đức Chúa Trời có lẽ không ở trên anh em, [xuyên] qua anh em và [ở] trong anh em. Chúng ta có thể có một Đức Chúa Trời là Đấng chỉ ở trên từng trời thứ ba, cách xa chúng ta. Thế nhưng, Phao-lô bày tỏ chính Đức Chúa Trời của Thân thể Đấng Christ, là Đấng [vượt] trên Thân thể, xuyên qua Thân thể và ở trong Thân thể. Đó là Đức Chúa Trời có thể kinh nghiệm được cho sự hiện hữu hằng ngày của chúng ta. Chúng ta cần chân thật trước mặt Chúa để cho phép lời này “tra xét” mình hầu chúng ta có thể thấy mình thật sự đang ở đâu. Nếu thật sự mở ra cho Chúa, chúng ta có thể thấy mình lệch lạc và không đang ở dưới Ngài, chúng ta không để Ngài xuyên qua chúng ta và không để Ngài cai trị trong chúng ta. Ngài muốn trở nên một Đức Chúa Trời như vậy đối với chúng ta, nhưng có thể chúng ta lại không đồng ý với Ngài.

Những gì chúng tôi đã tương giao là sự áp dụng trước về Giê-ru-sa-lem Mới cho chúng ta ngày nay trong nếp sống Hội thánh. Trong nếp sống Hội thánh ngày nay, chúng ta phải có Đức Chúa Trời hiện hữu với mình như vậy và được áp dụng cho kinh nghiệm hằng ngày của mình. Hằng ngày, chúng ta phải ở dưới Ngài, hằng ngày chúng ta phải để Ngài xuyên qua chúng ta và hằng ngày chúng ta phải dâng cho Ngài căn phòng bên trong của mình để Ngài có thể sống trong chúng ta. Khi ấy, chúng ta hiện hữu với Ngài. Tuy nhiên, hầu hết các thánh đồ không hiện hữu với Đức Chúa Trời, là Đấng [vượt] trên họ, [xuyên] qua họ và [ở] trong họ.

HIỆN HỮU VỚI CHÚA CHRIST

Chúng ta cũng cần làm những người hiện hữu với Chúa Christ (Êph. 4:5). Sự hiện hữu của chúng ta ngày nay phải là một với Đấng Christ theo cách Ngài sống trong chúng ta. Nhiều người chúng ta đã nghe nhiều bài giảng nói rằng Đấng Christ sống trong chúng ta, tuy nhiên trong cuộc sống hằng ngày, chúng ta lại không hiện hữu với Đấng Christ sống trong chúng ta. Đấng Christ sống trong chúng ta là sự tiếp tục của việc Cha [vượt] trên chúng ta và sau cùng ở trong chúng ta. Con sống trong chúng ta là tiếp tục việc Cha ở trong chúng ta. Khi Đức Chúa Trời [vượt] trên chúng ta, xuyên qua chúng ta và ở trong chúng ta, thì đó là Đấng Christ sống trong chúng ta. Khi Đấng Christ sống trong chúng ta (Ga. 2:20a), chúng ta sống bởi Ngài (Gi. 6:57b), điều này có nghĩa là chúng ta hiện hữu bởi Ngài. Hơn nữa, thậm chí chúng ta sống Christ (Phil. 1:21). Sống bởi Đấng Christ thì không cao cả như sống Christ. Chúng ta cần sống Christ. Đấng Christ mà chúng ta sống là chính tố chất nhờ đó chúng ta hiện hữu. Chúng ta hiện hữu bởi Đấng Christ là tố chất sống động.

Mặt tiền của Giê-ru-sa-lem Mới là mười hai cổng bằng ngọc trai. Phía trước của một ngôi nhà là mặt tiền của ngôi nhà ấy. Ngày nay, chúng ta phải có Đấng Christ sống bày tỏ ra từ chúng ta làm mặt tiền, phía trước của mình. Chúng ta hiện hữu không những với Đức Chúa Cha [vượt] trên chúng ta, xuyên qua chúng ta và ở trong chúng ta, mà cũng với Đấng Christ sống trong chúng ta, để chúng ta có thể sống bởi Đấng Christ và sống Christ. Sau cùng, chúng ta tôn đại Đấng Christ (Phil. 1:20). Điều đầu tiên có thể thấy được trong Giê-ru-sa-lem Mới là những cổng bằng ngọc trai. Những cổng ấy là sự tôn đại Đấng Christ và ngày nay, chúng ta phải hiện hữu cách nào để Đấng Christ được tôn đại trong sự hiện hữu của chúng ta. Muốn bước vào một tình trạng như vậy thì chúng ta cần nhiều thời gian để bản chất thần thượng bên trong chúng ta phát triển và chúng ta tăng trưởng trong sự sống, tuy nhiên, chúng ta phải nhận thức rằng sự hiện hữu của Giê-ru-sa-lem Mới nên được áp dụng cho cuộc sống hằng ngày của chúng ta. Giê-ru-sa-lem Mới có bản chất của Cha là chính thành phố và những viên ngọc trai là các cổng thành. Chúng ta phải sống bởi Đấng Christ, sống Christ và tôn đại Đấng Christ do việc Ngài sống trong chúng ta. Khi sống trong chúng ta, chắc chắn Ngài đang tiết ra sự sống phục sinh của Ngài bao phủ chúng ta, làm cho chúng ta trở nên những viên ngọc trai và những viên ngọc trai ấy là sự tôn đại Ngài.

HIỆN HỮU VỚI LINH

Cuối cùng, chúng ta phải là những người hiện hữu với Linh (Êph. 4:4). Ê-phê-sô 4:4 chỉ về một Thân thể và một Linh. Câu này cho thấy rằng chính Linh là thể yếu và tố chất của Thân thể, tức Hội thánh. Hội thánh ngày nay phải là chính Linh trong thể yếu và tố chất. Nếu không có Linh thì không có Thân thể, không có Hội thánh. Nếu không có Linh thì tất cả những gì chúng ta có là một loại hội đoàn của con người. Hội thánh phải là Linh trong tố chất và thể yếu. Khi hát thánh ca, chúng ta hát với Linh. Khi nói, chúng ta nói ra với Linh. Khi phục vụ, chúng ta phục vụ với Linh. Khi làm chứng, chia sẻ và thi hành chức năng, chúng ta thực hiện điều đó hoàn toàn với Linh. Nếu không có Linh thì không có tố chất của Hội thánh. Nếu không có Linh, Hội thánh giống như bất cứ tổ chức xã hội nào khác. Hội thánh phải là một Thân thể với Linh là tố chất.

Có lẽ một số người thắc mắc là làm thế nào chúng ta nói Linh là tố chất hay thể yếu của Hội thánh được. Trước hết, Tân Ước cho biết chúng ta được Linh tái sinh (Gi. 3:6b). Vì Linh đã tái sinh chúng ta, Linh tái sinh ấy đã trở nên chính tố chất và thể yếu của Hội thánh. Tân Ước cũng cho biết chúng ta đã được báp-têm trong Linh (1 Cô. 12:13a). Bây giờ, chúng ta là những người đang uống Linh (1 Cô. 12:13b). Ngày qua ngày, Linh là thức uống của chúng ta và bất cứ những gì chúng ta uống đều trở nên thể yếu nội tại của mình. Vì vậy, Linh phải là thể yếu nội tại của nếp sống Hội thánh. Hơn nữa, hiện nay, chúng ta đang được Linh biến đổi (2 Cô. 3:18). Bây giờ Ngài đang biến đổi chúng ta bằng yếu tố thần thượng, yếu tố này đang được thêm vào chúng ta để thay thế và thải trừ yếu tố cũ thuộc bản chất cũ của chúng ta. Anh em và tôi phải hiện hữu với Linh là thể yếu thuộc linh của mình. Cuối cùng, chúng ta đang được Linh tăng-cường-gấp-bảy (Khải. 1:4b) làm mạnh mẽ và làm cho phong phú vì sự sống Thân thể, là điều cuối cùng sẽ trở nên Giê-ru-sa-lem Mới.

CẦN MỘT KHẢI TƯỢNG

Áp dụng Giê-ru-sa-lem Mới trong sự hiện hữu có tính tam nhất của thành được mô tả trong Ê-phê-sô 4:4-6. Các câu này cho chúng ta thấy thế nào Hội thánh có thể hiện hữu với Đức Chúa Trời Tam Nhất, với Cha, Con và Linh. Tôi hi vọng tất cả chúng ta đã thấy được điều gì đó về sự hiện hữu tam nhất. Kinh Thánh là một quyển sách đầy dẫy những khải thị và khải tượng. Chúng ta không nên giới hạn sự hiểu biết Kinh Thánh theo khả năng của tâm trí mình. Tâm trí chúng ta quá nhỏ bé. Đây là lý do tại sao Phao-lô cầu nguyện trong Ê-phê-sô 1:17 rằng Cha sẽ ban cho chúng ta linh của sự khôn ngoan và khải thị và sẽ mở mắt bề trong của chúng ta để chúng ta có thể thấy một điều gì đó. Chúng ta cần khải tượng để thấy làm thế nào Đức Chúa Trời Tam Nhất có thể là sự hiện hữu hằng ngày của chúng ta. Chúng ta cần khải tượng để thấy làm thế nào chúng ta phải hiện hữu với Đức Chúa Cha là Đấng [vượt] trên chúng ta, [xuyên] qua chúng ta và [ở] trong chúng ta; hiện hữu với Con là Đấng sống trong chúng ta để chúng ta có thể nhận lấy Ngài làm sự sống của mình hầu sống bởi Ngài, sống Ngài và tôn đại Ngài; và chúng ta cũng phải thấy rằng chính tổng kết của Đức Chúa Trời Tam Nhất là Linh tìm-đến, là Đấng ngay bây giờ đang ở bên trong chúng ta. Ngài đã tái sinh chúng ta, chúng ta đã được báp-têm trong Ngài, chúng ta đang uống Ngài và Ngài đang biến đổi chúng ta. Ngài chính là tố chất và thể yếu của nếp sống Hội thánh chúng ta. Đây là sự hiện hữu của Giê-ru-sa-lem Mới được áp dụng cho chúng ta ngày nay. Tôi thật vui mừng về phân đoạn Kinh Thánh kỳ diệu này, mà tại đó chúng ta có thể thấy Linh, Chúa và Đức Chúa Cha là tố chất của sự hiện hữu hằng ngày của chúng ta. Thật là tuyệt diệu vì ngày nay chúng ta có thể vui hưởng vị nếm trước sự hiện hữu của Giê-ru-sa-lem Mới trong cõi đời đời.