Thông tin sách

Gia Tể Tân Ước Của Đức Chúa Trời

Tác giả: Witness Lee
Dịch từ bản tiếng Anh: God's New Testament Economy
ISBN:
Mua sách tại:

Đang đọc: Chương 40

Untitled Document

CHƯƠNG BỐN MƯƠI

ÁP DỤNG GIÊ-RU-SA-LEM MỚI CHO TÍN ĐỒ – SỰ CẤU TẠO CÓ TÍNH TAM NHẤT

Kinh Thánh: Khải. 21:18-20, 3, 11, 22

Tôi rất thích ẩn dụ về Giê-ru-sa-lem Mới vì ẩn dụ này nói đến hay mô tả những kinh nghiệm của chúng ta về Đấng Christ. Không một biểu tượng hay ẩn dụ nào khác trong Kinh Thánh nói nhiều như vậy về Đấng Christ theo kinh nghiệm của Cơ Đốc nhân chúng ta. Trong chương này, chúng ta sẽ thấy phương diện thứ hai về sự áp dụng Giê-ru-sa-lem Mới cho chúng ta, đó là sự cấu tạo có tính tam nhất.

Chúng ta nhận vào sự cấu tạo có tính tam nhất ngay lúc bắt đầu đời sống Cơ Đốc của mình. Đức tin của chúng ta trong Đấng Christ, sự báp-têm của chúng ta vào trong Đấng Christ (Ga 3:27) hay vào trong Đức Chúa Trời Tam Nhất (Mat. 28:19) và sự tái sinh của chúng ta trong Linh (Gi. 3:6b) chính là sự khởi xướng, sự khởi đầu đời sống Cơ Đốc và sự cấu tạo thuộc linh của chúng ta. Sự tái sinh làm cho chúng ta trở nên một loại bản thể khác. Vì sinh bởi A-đam, chúng ta được sinh vào cõi sáng tạo cũ, nhưng chúng ta có một sự ra đời thứ hai, sự tái sinh, sự sinh ra từ trên cao, sự sinh ra bởi, trong và bằng Linh. Qua sự sinh ra này, chúng ta trở nên một loại bản thể khác. Theo một ý nghĩa, tất cả chúng ta đều có “hai phương diện”. Chúng ta có phương diện của bản thể cũ và phương diện của bản thể mới. Theo khải thị Tân Ước, tín đồ chúng ta có hai sự sống, đó là sự sống thuộc A-đam và sự sống của Đức Chúa Trời, tức sự sống thần thượng. Thật đáng tiếc là nhiều người chúng ta cũng có hai loại cuộc sống. Việc chúng ta đến các buổi nhóm Hội thánh, đọc–cầu nguyện Lời, tương giao với các thánh đồ và nhóm tại tư gia là một cuộc sống thiên thượng, thuộc linh và thần thượng. Tuy nhiên, nhiều lúc khi các chị em đi mua sắm, đó lại là một cuộc sống khác, là điều trong bản chất khác biệt với bản chất của Đức Chúa Trời.

Là tín đồ, chúng ta nhận thức rằng về một mặt, chúng ta sở hữu bản chất thần thượng và về mặt khác, chúng ta có một bản chất tồi tệ và đầy dẫy sự bại hoại – bản chất thiên nhiên, thuộc con người của chúng ta. Chúng ta có thể thấy bản chất A-đam cách dễ dàng thậm chí trong con cái của chúng ta. Có thể chúng ta cảm thấy con cái mình đáng yêu và ngây thơ, nhưng đôi lúc, tất cả chúng ta phải công nhận là con cái của mình thật “xấu xa”. Lý do chúng xấu xa là vì tất cả con người chúng ta đều có một bản chất xấu mà chúng ta đã thừa hưởng từ A-đam. Bản chất thiên nhiên của chúng ta thật xấu xa, nhưng cảm tạ Chúa, qua sự sinh ra lần thứ hai, tức sự tái sinh, chúng ta nhận được một bản chất khác, là bản chất thần thượng. Chúng ta có một bản chất tuyệt hảo, bản chất ấy là chính bản chất của Đức Chúa Trời.

Từ khi chúng ta được tái sinh, một công tác cấu tạo bắt đầu diễn ra trong bản thể chúng ta. Khi còn là một tín đồ trẻ tuổi, tôi thường nghe từ ngữ “gây dựng”. Tôi được biết mọi tín đồ cần được gây dựng. Là một Cơ Đốc nhân trẻ, chữ “gây dựng” trở nên một từ ngữ rất phổ biến và mạnh mẽ đối với tôi. Thật ra, Tân Ước nói về sự gây dựng, nhưng chữ này ngụ ý về sự xây dựng. Theo sự hiểu biết thiên nhiên, gây dựng là chúng ta cần được giáo dục hay dạy dỗ. Chính từ ngữ Hi Lạp được dịch là “sự gây dựng” trong Tân Ước (theo Bản dịch KJV) lại là từ ngữ được dịch là “sự xây dựng”. Nhiều Cơ Đốc nhân cảm thấy họ cần được gây dựng và đối với họ, điều ấy có nghĩa là họ cần được dạy dỗ, huấn luyện, kỷ luật, kiểm chế, điều chỉnh, cải thiện và giáo dục. Không bao nhiêu người hiểu chữ này trong Tân Ước theo ý nghĩa được xây dựng. Được giáo dục hoàn toàn là một vấn đề kiến thức trong tâm trí chứ không phải là một vấn đề được xây dựng bằng vài yếu tố. Được xây dựng là nhận thêm yếu tố thần thượng, là điều trở nên thành phần cấu tạo của chúng ta để cấu tạo chúng ta.

Cơ Đốc giáo ngày nay hầu hết là một tôn giáo về kiến thức, thần học, dạy Kinh Thánh, luật lệ, điều chỉnh và trau dồi đức tính. Vì vậy, ý tưởng cơ bản trong Kinh Thánh về sự cấu tạo đã hoàn toàn bị lãng quên. Không bao nhiêu Cơ Đốc nhân có ý tưởng rằng họ cần được cấu tạo bằng Đức Chúa Trời Tam Nhất chứ không chỉ cần sự dạy dỗ suông. Tất cả những người mẹ đều biết rằng họ phải dạy dỗ con cái mình, nhưng điều họ làm chính yếu là cho con cái mình ăn. Nếu một người mẹ ngày đêm chỉ dạy dỗ con cái mình trong hai tuần mà không cho chúng ăn thì chúng không thể sống được. Sự dạy dỗ suông không cấu tạo nên một con trẻ, nhưng nuôi dưỡng lại cấu tạo được. Người mẹ không lo âu vì con mình nghịch ngợm, nhưng thực sự lo lắng khi con mình không chịu ăn. Ăn không phải là tiếp nhận kiến thức mà nhận vào một số yếu tố bổ dưỡng, cấu tạo để làm cho một người tăng trưởng.

Khi nhìn vào Giê-ru-sa-lem Mới, chúng ta không thể thấy bất cứ giáo lý nào hay bất cứ điều gì liên hệ đến thần học về Đấng Tam Nhất. Những gì chúng ta trông thấy là vàng, ngọc trai và đá quí. Những yếu tố này tượng trưng cho Đức Chúa Trời Tam Nhất, nhưng không cho thấy thần học về Đấng Tam Nhất. Vàng, ngọc trai và đá quí không phải là các giáo lý mà là những yếu tố.

ĐỨC CHÚA TRỜI TAM NHẤT LÀ NHỮNG YẾU TỐ NỘI TẠI CỦA CHÚNG TA

Sự cấu tạo có tính tam nhất cùng với Đức Chúa Trời Tam Nhất được ban phát vào trong các tín đồ như là các yếu tố nội tại của họ. Nội tại có nghĩa là điều gì đó ở bên trong và ẩn giấu. Thậm chí thân thể vật lý của chúng ta mỗi ngày nhận vào trong mình một số yếu tố nuôi dưỡng, để rồi sau cùng điều ấy trở nên yếu tố nội tại của thân thể chúng ta. Chẳng hạn như mỗi sáng tôi ăn một bữa điểm tâm thịnh soạn và bữa điểm tâm ấy trở nên yếu tố nội tại của tôi. Khi thức ăn ấy được tiêu hóa bên trong tôi, thì thức ăn ấy nâng đỡ, duy trì và làm tôi mạnh mẽ để sống. Sức lực của tôi đến từ yếu tố nội tại này. Thức ăn được nhận lấy vào trong bản thể tôi và trở nên yếu tố nội tại trong thân thể vật lý của tôi.

Ẩn dụ về Giê-ru-sa-lem Mới thật tuyệt diệu vì ẩn dụ ấy cho chúng ta thấy điều chúng ta không thể thấy được ở bên ngoài – những yếu tố nội tại. Thành ấy không phải được tổ chức mà được cấu tạo bằng vàng, ngọc trai và đá quí. Thành ấy không những được cấu tạo bằng ba yếu tố này, mà sự cấu tạo của thành còn trở nên một kiến ốc. Cấu tạo là xây dựng. Ngoài ra, chúng ta cần ghi nhớ rằng thành ấy là một cơ cấu tổng hợp của Đức Chúa Trời hòa quyện với tất cả những người được Ngài cứu chuộc. Cơ cấu tổng hợp này có được nhờ sự cấu tạo. Khi chúng ta tiếp nhận Đức Chúa Trời Tam Nhất vào trong mình, thì Cha là vàng được ban cho chúng ta, Con đang tiết ra trên chúng ta để sản sinh những viên ngọc trai và Linh đang biến đổi chúng ta để làm cho chúng ta trở nên các viên đá quí. Ba yếu tố này ở trong bản thể chúng ta hành động trong chúng ta và chính là các yếu tố nội tại cấu thành bản thể thuộc linh của chúng ta. Theo ý nghĩa tập thể, bản thể thuộc linh của chúng ta là Hội thánh ngày nay và là Giê-ru-sa-lem Mới trong những thời đại sắp đến.

VÀNG LÀ YẾU TỐ CƠ BẢN ĐƯỢC CHA BAN CHO

Yếu tố nội tại đầu tiên của sự cấu tạo có tính tam nhất là vàng, tức điều được Cha ban cho làm yếu tố cơ bản (Khải. 21:18b). Chúng ta đã thấy rằng trong biểu tượng học vàng luôn luôn chỉ về bản chất thần thượng của Đức Chúa Trời và Phi-e-rơ nói chúng ta là những người dự phần trong (nhận vào) bản chất thần thượng (2 Phi. 1:4). Khi được sinh ra về mặt thuộc thể, tất cả chúng ta đều thừa hưởng bản chất của cha mình vì do người sinh ra. Người cha sinh ra chúng ta đã ban cho tất cả chúng ta bản chất con người. Tương tự như vậy, khi được sinh bởi Đức Chúa Trời, là Cha sinh ra chúng ta, Ngài truyền bản chất của riêng Ngài vào trong bản thể chúng ta, bản chất ấy là vàng của “ngọn núi bằng vàng”, tức Giê-ru-sa-lem Mới. Chính thành này giống như một ngọn núi với chiều cao là mười hai ngàn sta-đi-a và Khải Thị 21:18 cho biết thành ấy bằng vàng ròng. Ngoài ra, Khải Thị 21:21 nói với chúng ta rằng con đường của thành cũng bằng vàng ròng. Tất cả những điều này cho thấy bản chất thần thượng là yếu tố cơ bản của sự cấu tạo thuộc linh của chúng ta, cũng như bản chất loài người của chúng ta là yếu tố cơ bản của bản thể con người của chúng ta.

Bản chất thần thượng trở nên con đường bằng vàng mà trên đó chúng ta bước đi và trong đó chúng ta cư xử. Là một con người, anh em cư xử trong bản chất con người của mình. Tương tự như vậy, một con chó có “bản chất chó” và luôn luôn hành động theo bản chất ấy. Một con chó không cần ai dạy nó sủa. Con chó sủa vì bản chất của nó như vậy. Bản chất chó trở nên “con đường” để con chó “đi”. Vì là con cái của Đức Chúa Trời, chúng ta có bản chất thần thượng, bản chất thần thượng ấy phải tự phát là con đường và lối đi của chúng ta. Lý do chúng ta không đi khiêu vũ là vì điều ấy trái với bản chất thần thượng. Bản chất thần thượng kiểm chế chúng ta, không phải bằng luật thành văn, mà bằng một đường đi trong bản thể bề trong của chúng ta. Người lái xe không những được con đường điều khiển mà còn được những lằn vẽ trên con đường chỉ dẫn. Nếp sống Cơ Đốc của chúng ta không nên được điều chỉnh bởi lề luật Hội thánh hay bởi qui định thành văn, mà bởi bản chất thần thượng là con đường độc nhất của chúng ta.

Trong Giê-ru-sa-lem Mới có một con đường duy nhất, đó là bản chất thần thượng của Đức Chúa Trời. Tại sao Cơ Đốc nhân chúng ta lại không cờ bạc? Không có một lề luật nào nói rằng những thành viên của Hội thánh không được chơi cờ bạc, nhưng bản chất thần thượng bên trong chúng ta sẽ không cho phép chúng ta chơi cờ bạc. Chúng ta đang bước đi trên con đường thần thượng, điều này có nghĩa là chúng ta đang bước đi trong bản chất thần thượng. Bản chất thần thượng đã được ban cho chúng ta và 2 Phi-e-rơ 1:3-4 nói rằng Đức Chúa Trời đã ban cho chúng ta mọi sự liên quan đến sự sống và sự giống Chúa và chúng ta có thể là những người dự phần trong bản chất thần thượng. Dự phần trong bản chất thần thượng có nghĩa là anh em đã nhận lãnh bản chất thần thượng rồi. Nhận vào bản chất thần thượng có nghĩa là thưởng thức bản chất thần thượng. Tất cả chúng ta đều có một phần của ngọn núi bằng vàng bên trong mình từ khi chúng ta tiếp nhận bản chất thần thượng của Đức Chúa Trời. Chúng ta không cần tiếp nhận bản chất của Ngài nữa, nhưng phải vui hưởng bản chất ấy mỗi ngày.

Phi-e-rơ nói với chúng ta trong Thư thứ nhì của ông rằng nhờ những lời hứa quí báu và cực kỳ lớn lao, các tín đồ có thể trở nên những người dự phần trong bản chất thần thượng (c. 4). Tất cả chúng ta cần ngợi khen Chúa vì chúng ta có bản chất thần thượng của Đức Chúa Trời là vàng bên trong mình. Bản chất thần thượng của Ngài thì phong phú, cao quí, tuyệt hảo và chói sáng! Ngài cũng đã ban cho chúng ta những lời hứa lớn lao trong cả Cựu Ước lẫn Tân Ước để khiến chúng ta nhận vào bản chất vàng này.

Để minh họa việc làm thế nào chúng ta nhận vào bản chất thần thượng nhờ những lời hứa lớn lao của Đức Chúa Trời, chúng ta cần xét đến điều hay quấy rầy mỗi con người, đó là sự lo lắng. Mọi người đều lo lắng và không ai có thể tránh khỏi điều này. Tất cả chúng ta phải công nhận rằng sự lo lắng là một “tên sát nhân”. Tuy nhiên, có nhiều lời hứa kỳ diệu trong Kinh Thánh về sự lo lắng. Trong Ma-thi-ơ chương 6, Chúa Jesus bảo chúng ta đừng lo lắng về cuộc sống của mình, là điều liên quan đến những gì chúng ta ăn, uống và mặc (c. 25). Sau đó, Chúa nói tiếp là chúng ta hãy nhìn xem chim trời. Mặc dầu những con chim không gieo, không gặt hay thu hoạch vào kho, nhưng Cha thiên thượng của chúng ta lại nuôi dưỡng chúng (c. 26). Cuối cùng, Chúa truyền chúng ta “Trước hết hãy tìm kiếm vương quốc và sự công chính của Ngài, thì mọi điều ấy sẽ thêm cho các ngươi” (c. 33).

Sau khi tốt nghiệp đại học, một thanh niên nọ có thể ao ước kiếm được việc làm tốt nhất. Tuy nhiên, nếu sau ba tháng vẫn chưa có việc làm thì có lẽ người ấy bắt đầu lo lắng. Người ấy sẽ bắt đầu tự hỏi lấy đâu ra tiền để lo cơm ăn áo mặc. Thế nhưng, Chúa Jesus hứa với chúng ta rằng nếu chúng ta tìm kiếm vương quốc cùng sự công chính của Ngài thì Ngài sẽ chăm sóc những nhu cầu của chúng ta. Nếu nhận lấy lời hứa của Ngài thì chúng ta sẽ vui hưởng bản chất thần thượng.

Trong 2 Phi-e-rơ 1:4-11 có một phần ghi chép về bản chất thần thượng và sự phát triển của bản chất ấy. Sự phát triển của bản chất thần thượng là sự tăng trưởng của sự sống thần thượng. Bản chất thần thượng đã được ban cho chúng ta để chúng ta nhận vào và vui hưởng. Qua những lời hứa của Đức Chúa Trời, chúng ta có thể vui hưởng bản chất thần thượng và nhờ đó, bản chất thần thượng phát triển và tăng trưởng từ tình trạng này sang tình trạng khác. Trong khi vui hưởng bản chất của Đức Chúa Trời, chúng ta được cấu tạo bằng bản chất ấy. Trong lãnh vực vật lý, những gì tôi ăn và thưởng thức trở nên yếu tố nội tại của tôi để cấu tạo nên thân thể tôi. Sắc mặt khỏe mạnh và sức lực của tôi phát xuất từ sự cấu tạo bề trong bởi yếu tố nội tại.

Qua những lời hứa của Đức Chúa Trời, chúng ta có thể vui hưởng bản chất thần thượng, là điều được ban phát vào trong bản thể chúng ta làm yếu tố nội tại của mình. Phi-líp 4:6-7 nói: “Đừng lo lắng gì cả, nhưng trong mọi sự hãy nhờ sự cầu nguyện và nài xin cùng sự cảm tạ mà tỏ các lời thỉnh nguyện của mình cho Đức Chúa Trời biết; rồi sự bình an của Đức Chúa Trời vượt quá mọi sự hiểu biết, sẽ canh giữ lòng và ý tưởng của anh em trong Christ Jesus”. Những câu này cũng hàm chứa một lời hứa mà qua đó chúng ta có thể giải quyết mối lo lắng và nhận vào bản chất thần thượng. Khi anh em lo âu thì sự vui hưởng chất vàng bên trong anh em bị vô hiệu hóa. Điều này có nghĩa là khi anh em đang ở trong sự lo lắng thì anh em cần vui hưởng bản chất thần thượng trong mình. Khi anh em gìn giữ hay nhận lấy những lời hứa về sự lo lắng, anh em sẽ vui hưởng bản chất thần thượng. Mỗi khi sự lo lắng đe dọa tràn chiếm tôi, tôi nói: “Chúa Jesus ơi, Phi-líp 4:6!” Đôi khi tôi phải kêu to: “Phi-líp 4:6!” Bày tỏ các lời thỉnh nguyện của anh em cho Đức Chúa Trời biết có nghĩa là nói với Đức Chúa Trời những gì anh em cần. Nếu anh em lo lắng về con cái mình, hãy nói với Đức Chúa Trời và sự bình an của Ngài sẽ canh giữ lòng và ý tưởng của anh em. Đừng lo lắng chi hết, nhưng trong mọi sự hãy cho Đức Chúa Trời biết những gì anh em cần. Một khi chúng ta thưa với Chúa những gì mình cần và nói rằng chúng ta không thích sự lo lắng này, thì từ lúc ấy, điều làm cho chúng ta lo lắng trở nên công việc và phận sự của Ngài. Vì vậy, chúng ta vui hưởng Ngài và bản chất vàng của Ngài.

Ngài đã ban cho chúng ta mọi sự liên quan đến sự sống và cũng ban cho chúng ta những lời hứa lớn lao để chúng ta có thể nhận vào, vui hưởng bản chất thần thượng. Trong khi chúng ta vui hưởng bản chất thần thượng thì bản chất ấy cấu tạo chúng ta. Khi ở trong sự lo lắng, chúng ta không cách nào vui hưởng việc bản chất của Đức Chúa Trời cấu tạo chúng ta. Tuy nhiên, khi chúng ta ứng dụng và áp dụng những lời hứa của Đức Chúa Trời, bản chất thần thượng có cách cấu tạo bản thể chúng ta và tăng trưởng trong chúng ta. Đây là phương diện đầu tiên của sự cấu tạo có tính tam nhất.

NHỮNG VIÊN NGỌC TRAI NHỜ ĐẤNG CHRIST TIẾT RA SỰ SỐNG PHỤC SINH

Phương diện thứ hai về sự cấu tạo có tính tam nhất là những viên ngọc trai, được sản sinh nhờ Đấng Christ tiết ra sự sống phục sinh (Khải. 21:21a). Bản chất thần thượng đã được Đức Chúa Trời ban cho chúng ta, nhưng những viên ngọc trai được sản sinh nhờ Đấng Christ tiết ra sự sống phục sinh từ lúc chúng ta vào trong Đấng Christ. Khi chúng ta ở lại trong sự chết của Đấng Christ, sự sống phục sinh của Đấng Christ tiết ra trên chúng ta, làm cho tất cả chúng ta trở nên những viên ngọc trai. Trong Ga-la-ti 2:20, Phao-lô nói: “Tôi đã bị đóng đinh với Đấng Christ”. Khi nói như vậy, chúng ta ở lại trong sự chết của Đấng Christ. Khi nói anh em đã bị đóng đinh với Đấng Christ thì điều đó có nghĩa là anh em công nhận rằng mình đã bị đóng đinh trên thập tự giá. Khi nhận thức được sự kiện thần thượng này thì anh em ở lại trong sự chết của Ngài. Khi anh em tuyên bố “tôi đã bị đóng đinh với Đấng Christ”, thì điều đó có nghĩa là anh em ở lại trong sự chết của Ngài, anh em không muốn đi xa khỏi sự chết Ngài và sự chết Ngài là nơi cư ngụ của anh em. Khi anh em ở lại, lưu lại và cứ ở trong sự chết của Đấng Christ thì đó không phải là anh em sống nữa nhưng Đấng Christ sống trong anh em. Việc Ngài sống và chuyển động trong anh em là sự tiết ra sự sống phục sinh của Ngài trên anh em để làm cho anh em trở nên một viên ngọc trai. Sự tiết ra này là một sự cấu tạo. Khi thức dậy vào buổi sáng, anh em nên ở lại trong sự chết của Đấng Christ mười hay mười lăm phút; trong khi anh em ở lại trong sự chết của Ngài thì Chúa chuyển động trong anh em. Sự chuyển động này là việc Ngài tiết ra sự sống phục sinh bao phủ anh em. Sau mười lăm phút ở trong sự chết của Ngài vào giờ thức canh mỗi sáng, anh em sẽ giống như một viên ngọc trai đối với vợ hay chồng mình. Nếu anh em không có giờ thức canh mỗi sáng để ở lại trong sự chết của Đấng Christ, thì Đấng Christ không có cơ hội tiết ra sự sống Ngài bao phủ anh em và có thể sắc diện của anh em sẽ “xấu xí” thay vì “giống như ngọc trai”.

Nếu ở trong sự chết của Đấng Christ hằng ngày trong năm mười năm, sau cùng chúng ta sẽ trở nên một “viên ngọc trai tròn trịa to lớn”. Đôi khi, vì thời gian chúng ta ở trong sự chết của Đấng Christ còn ngắn ngủi, nên Ngài tiết sự sống phục sinh của Ngài trên chúng ta không được trọn vẹn. Vì vậy, khi những người khác nhìn đến chúng ta, họ thấy chúng ta là những viên ngọc trai, nhưng cũng vẫn thấy “mảnh đá” thuộc bản chất sa ngã của chúng ta. Ngoài ra, vì sự tiết ra sự sống phục sinh không đủ dày trong chúng ta nên vẫn còn những phần trong bản thể chúng ta mà sự sống phục sinh chưa chạm đến. Là những mảnh đá, chúng ta cần cứ ở trong sự chết của Đấng Christ và vui hưởng sự tiết ra phong phú, dày dặn của sự sống phục sinh Ngài để làm cho chúng ta trở nên những viên ngọc trai. Không phải nhờ dạy dỗ mà mảnh đá được làm cho trở nên một viên ngọc trai, mà nhờ được cấu tạo bằng sự sống phục sinh của Đấng Christ qua sự chết của Ngài.

Tôi cảm ơn Chúa vì Ngài khích lệ tôi cùng mọi thánh đồ và tất cả các Hội thánh. Khi trở lại thăm viếng một Hội thánh mà trước kia tôi đã từng đến đó, tôi nhận thấy các thánh đồ vui hưởng sự tiết ra càng hơn và Đấng Christ đã được cấu tạo ngày càng nhiều vào trong chính bản thể của họ. Chúng ta không những được dạy dỗ bởi chức vụ [lời], mà cũng đã được cung ứng bằng Đấng Christ ngự-bên-trong luôn luôn tiết ra sự sống phục sinh của Ngài trên chúng ta để làm cho chúng ta thành ngọc trai. Khi một người mẹ chú ý thấy con mình đang lớn lên thì bà rất được khích lệ. Sự tăng trưởng này phát sinh từ việc người mẹ nuôi dưỡng con bằng thức ăn bổ dưỡng và thức ăn ấy cấu tạo đứa con, trở nên yếu tố nội tại của nó để làm cho nó tăng trưởng. Sau đó, con bà không những trở nên hiểu biết mà còn được bồi dưỡng.

Ngày nay, trong nếp sống Hội thánh, chúng ta cần được dạy dỗ, nhưng quan trọng hơn nữa là chúng ta cần được cấu tạo. Sự cấu tạo có nghĩa là điều gì đó hơn cả kiến thức. Sự cấu tạo này luôn diễn ra trong sự khôi phục của Chúa vì chúng ta đã và đang nghe rất nhiều bài giảng, là điều cung ứng sự sống phục sinh của Đấng Christ cho chúng ta. Chúng ta cần nhìn nhận rằng mình đã bị đóng đinh với Đấng Christ. Khi nhận lấy sự kiện này và ở lại trong sự kiện này, tức nhìn nhận anh em đã chết trong Ngài, thì anh em sẽ ở lại trong sự chết của Ngài. Hễ anh em ở lại đó thì Đấng Christ phục sinh sẽ tiết sự sống phục sinh của Ngài bao phủ anh em để làm cho anh em trở nên một viên ngọc trai tuyệt đẹp. Nhiều người trong chúng ta có thể làm chứng rằng mình từng thấy những thánh đồ trong sự khôi phục của Chúa không giống như trước kia khi họ chưa bước vào nếp sống Hội thánh. Đó là vì họ đã được cấu tạo chứ không phải chỉ được dạy dỗ. Tôi không thích dạy dỗ, nhưng lại thích cung ứng yếu tố của Đức Chúa Trời Tam Nhất vào trong bản thể anh em.

ĐÁ QUÍ QUA SỰ BIẾN ĐỔI CỦA LINH

Điều thứ ba của sự cấu tạo có tính tam nhất là đá quí qua sự biến đổi của Linh (Khải. 21:18a, 19-20), từ lúc chúng ta bắt đầu ngưỡng trông Chúa. Trong Giê-ru-sa-lem Mới, trước hết chúng ta thấy nền là ngọn núi bằng vàng, rồi đến những cổng bằng ngọc trai và cuối cùng là kiến ốc tức điều chính yếu xây bằng bích ngọc và các đá quí khác. Vàng được ban cho, ngọc trai được sự sống phục sinh của Đấng Christ qua sự chết của Ngài sản sinh và đá quí được công tác biến đổi của Linh sinh ra.

Để thấy được công tác biến đổi của Linh làm cho chúng ta trở nên đá quí, chúng ta cần xem xét kinh nghiệm của mình. Tôi đã và đang thực hành việc cứ ở trong sự chết của Đấng Christ khoảng năm mươi năm, mà vẫn còn thực hành điều này hằng ngày. Nếu không thực hành điều này, tôi sẽ mất nền tảng để Đấng Christ tiết sự sống phục sinh của Ngài trên tôi. Khi tôi lưu lại trong sự chết của Ngài thì tự phát tôi nhìn xem Ngài với một khuôn mặt trần. Nếu không lưu lại trong sự chết của Ngài thì dầu anh em nhìn xem Ngài, mặt anh em vẫn hoàn toàn bị che phủ. Tuy nhiên, nếu anh em càng cứ ở trong sự chết của Ngài thì những bức màn càng được cất đi. Khi ấy, anh em sẽ thấy Ngài với một khuôn mặt trần. Khi chúng ta cứ ở trong sự chết của Đấng Christ, thì không những Đấng Christ tiết sự sống phục sinh của Ngài bao phủ chúng ta, mà chúng ta còn chiêm ngưỡng Ngài, ngắm xem Ngài, quí trọng Ngài và yêu mến Ngài. Điều này cho Linh bên trong chúng ta một cơ hội lớn lao để chuyển động và đem thêm những điều phong phú của Đấng Tam Nhất thần thượng vào trong bản thể chúng ta hầu biến đổi chúng ta (2 Cô. 3:18). Sự biến đổi là một công tác có tính chuyển hóa. Yếu tố thần thượng được thêm vào chúng ta và yếu tố ấy thay thế bản chất cũ của chúng ta cách chuyển hóa.

Sự sống phục sinh của Đấng Christ tiết ra là để chúng ta vào trong Đức Chúa Trời Tam Nhất, nhưng sự biến đổi là để xây dựng. Tường thành không phải được xây bằng ngọc trai mà bằng đá quí. Anh em không những kinh nghiệm Đấng Christ tiết ra sự sống phục sinh của Ngài trên anh em, mà cũng kinh nghiệm việc Linh cung ứng cho anh em yếu tố phong phú của Đấng Tam Nhất thần thượng, yếu tố ấy biến đổi anh em theo hình ảnh Ngài. Qua công tác biến đổi này, anh em không những trở nên ngọc trai mà cũng trở nên đá quí thích hợp cho kiến ốc của Đức Chúa Trời. Đây là sự cấu tạo bằng bản chất của Cha là vàng, bằng sự tiết ra của Con để sản sinh những viên ngọc trai và bằng sự biến đổi của Linh để sinh ra các viên đá. Chúng ta không phải là những viên đá quí riêng rẽ, mà là những viên đá ăn khớp vào nhau để trở nên kiến ốc của Đức Chúa Trời. Xây dựng Hội thánh không phải là một loại sắp xếp hay tổ chức mà là một sự cấu tạo. Chúng ta đang được cấu tạo bằng bản chất thần thượng của Cha, bằng sự sống phục sinh của Con và bằng nguồn cung ứng sự phong phú của Đấng Tam Nhất thần thượng cách dồi dào. Sự cấu tạo này không những thay đổi bản thể của chúng ta, mà còn xây dựng tất cả chúng ta với nhau trong những yếu tố nội tại của Đấng Tam Nhất thần thượng.

NƠI CƯ NGỤ VÀ BIỂU HIỆN TẬP THỂ CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI

Là kiến ốc của Đức Chúa Trời, hôm nay chúng ta là Hội thánh và ngày mai chúng ta sẽ là Giê-ru-sa-lem Mới. Sự cấu tạo có tính tam nhất là để xây dựng Giê-ru-sa-lem Mới hầu làm nơi cư ngụ của Đức Chúa Trời (Khải. 21:3). Đức Chúa Trời cư ngụ trong cơ cấu này. Là nhà của Đức Chúa Trời, Hội thánh ngày nay và Giê-ru-sa-lem Mới trong tương lai phải là một cơ cấu thuộc linh bao gồm yếu tố của Đấng Tam Nhất thần thượng. Cơ cấu này là nơi cư ngụ của Đức Chúa Trời. Thứ hai, cơ cấu này là biểu hiện tập thể của Đức Chúa Trời (Khải. 21:11). Đức Chúa Trời cư ngụ trong một cơ cấu như vậy và cơ cấu ấy bày tỏ Đức Chúa Trời một cách tập thể với tư cách là một Thân thể tập thể. Chức năng của Hội thánh ngày nay là bày tỏ Đức Chúa Trời cách tập thể và trong cõi đời đời, trong Giê-ru-sa-lem Mới, chúng ta sẽ là một biểu hiện tập thể như vậy đến đời đời. Biểu hiện tập thể này cũng là một cơ cấu bao gồm yếu tố nội tại của Đức Chúa Trời Tam Nhất.

SỰ MỞ RỘNG CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI

Sau cùng, cơ cấu có tính tam nhất là sự mở rộng của Đức Chúa Trời, tức đền thờ để làm nơi cư ngụ của chúng ta (Khải. 21:22). Nếu Đức Chúa Trời chưa từng được mở rộng thì làm thế nào Ngài có thể là đền thờ được? Giăng tìm kiếm đền thờ trong Giê-ru-sa-lem Mới, nhưng ông không thấy đền thờ nào cả vì đền thờ là Chúa là Đức Chúa Trời, Đấng Toàn Năng và Chiên Con. Điều này có nghĩa là Đức Chúa Trời Tam Nhất đã được mở rộng để làm một đền thờ. Đối với chúng ta, Đức Chúa Trời là đền thờ để chúng ta cư ngụ, hầu việc Ngài và sống với Ngài. Tuy nhiên, đối với Đức Chúa Trời, chúng ta là đền tạm để Ngài cư ngụ. Giê-ru-sa-lem Mới là đền tạm và theo ý nghĩa khác cũng là một đền thờ. Đây là một bằng chứng mạnh mẽ cho thấy Giê-ru-sa-lem Mới không phải là một thành phố vật chất mà là một thực thể của một thân vị. Giê-ru-sa-lem Mới là các tín đồ, đền tạm của Đức Chúa Trời và Đức Chúa Trời, tức đền thờ của các tín đồ. Ngài cư ngụ trong chúng ta là đền tạm và chúng ta cư ngụ trong Ngài là đền thờ. Chúng ta hầu việc Đức Chúa Trời trong Đức Chúa Trời. Đây là sự mở rộng của Đức Chúa Trời. Là một cơ cấu thuộc linh, thần thượng, Giê-ru-sa-lem Mới là nơi cư ngụ của Đức Chúa Trời, biểu hiện tập thể của Đức Chúa Trời và sự mở rộng của Đức Chúa Trời để làm đền thờ cho chúng ta sống trong đó và hầu việc Ngài. Ngợi khen Chúa về cơ cấu có tính tam nhất.