Thông tin sách

Gia Tể Tân Ước Của Đức Chúa Trời

Tác giả: Witness Lee
Dịch từ bản tiếng Anh: God's New Testament Economy
ISBN:
Mua sách tại:

Đang đọc: Chương 39

Untitled Document

CHƯƠNG BA MƯƠI CHÍN

ÁP DỤNG GIÊ-RU-SA-LEM MỚI CHO TÍN ĐỒ – SỰ BƯỚC VÀO CÓ TÍNH TAM NHẤT

Kinh Thánh: Gi. 3:36a; Mat. 28:19; Gi. 15:4a; 14:17, 23; Côl. 2:7a; Êph. 3:16-19

Chúng tôi đã nêu lên rằng Giê-ru-sa-lem Mới là ẩn dụ vĩ đại nhất trong Kinh Thánh vì đó là sự tổng kết sau cùng của khải thị thần thượng trong toàn bộ Kinh Thánh. Để giải thích ý nghĩa của ẩn dụ này, chúng ta cần hiểu biết đúng đắn về khải thị thuộc linh trong toàn bộ Kinh Thánh và cũng kinh nghiệm mọi điểm trọng yếu của khải thị Đức Chúa Trời trong Tân Ước và Cựu Ước. Tất cả chúng ta cần thấy ẩn dụ về Giê-ru-sa-lem Mới được áp dụng cho mình như thế nào. Giê-ru-sa-lem Mới không phải chỉ là một điều khách quan, cũng không phải chỉ là điều gì đó dành cho tương lai, mà Giê-ru-sa-lem Mới cần phải có tính chủ quan trong kinh nghiệm hằng ngày của chúng ta.

ÁP DỤNG GIÊ-RU-SA-LEM MỚI

Trong sáu chương sau cùng, chúng ta sẽ bàn đến sáu phương diện áp dụng Giê-ru-sa-lem Mới cho các tín đồ. Sự áp dụng thứ nhất là sự bước vào có tính tam nhất. Chúng tôi dùng “sự bước vào” để chỉ về việc bước vào, chứ không chỉ về lối vào hay một cái cửa. Sự vào trong Giê-ru-sa-lem Mới có tính tam nhất vì đó là một sự bước vào nhờ Đấng Tam Nhất thần thượng, qua Con, với Cha và bởi Linh.

Sau khi bước vào Đức Chúa Trời Tam Nhất, chúng ta kinh nghiệm Ngài là sự cấu tạo có tính tam nhất, tức sự áp dụng thứ hai. Hiện tại, chúng ta đang được cấu tạo bằng bản chất thần thượng của Cha, là vàng; bằng sự sản sinh của Con trong công tác cứu chuộc của Ngài, là ngọc trai; và bằng sự sản sinh của Linh trong công tác biến đổi của Ngài, là đá quí. Giê-ru-sa-lem Mới được xây dựng bằng ba vật liệu cơ bản, tức là ba yếu tố cơ bản dành cho sự cấu tạo thuộc linh của chúng ta.

Nhờ bước vào, chúng ta có sự cấu tạo và trong sự cấu tạo, chúng ta có sự hiện hữu tam nhất. Sự hiện hữu thuộc linh của chúng ta hoàn toàn tùy thuộc vào Đức Chúa Trời Tam Nhất. 2 Cô-rin-tô 13:14 nói: “Ân điển của Chúa Jesus Christ, tình yêu thương của Đức Chúa Trời và sự tương giao của Thánh Linh ở cùng tất cả anh em”. Một “lời chúc phước” như vậy không những mang ý nghĩa về sự vui hưởng mà còn cho thấy cách Cơ Đốc nhân chúng ta tồn tại ngày nay. Chúng ta tồn tại bằng ân điển của Đấng Christ, bằng tình yêu thương của Đức Chúa Trời và bằng sự tương giao, tức dòng chảy, của Linh. Nói cách khác, chúng ta hiện hữu bởi những gì Đức Chúa Trời Tam Nhất “là”. Ngài là ân điển và tình yêu thương dành cho chúng ta và ân điển cùng với tình yêu thương này thực hiện bên trong chúng ta trong sự tương giao của Thánh Linh. Chúng ta tồn tại cách thuộc linh bởi và với chính Đức Chúa Trời Tam Nhất.

Cách thức chúng ta tồn tại là cách thức chúng ta sống, vì vậy, phương diện thứ tư của sự áp dụng ấy là Đức Chúa Trời Tam Nhất là sự sống của chúng ta. Chúng ta đang sống bởi, với và trong Đức Chúa Trời Tam Nhất. Chúng ta đang sống bởi Con, với Cha và qua Linh. Chúng ta bước vào Đức Chúa Trời Tam Nhất theo cách nào thì cũng sống theo cách ấy. Chúng ta sống bởi Đức Chúa Trời Tam Nhất, với Đức Chúa Trời Tam Nhất và trong Đức Chúa Trời Tam Nhất. Nếp sống này nằm trên bình diện cao nhất. Nếu con người có thể sống theo cách ấy thì tuyệt diệu biết bao! Chúng ta không sống bởi chính mình, với chính mình và trong chính mình. Trái lại, chúng ta nhìn nhận sự kiện đã hoàn tất về những gì Đấng Christ đã thực hiện cho mình trên thập tự giá và chúng ta công nhận rằng chính mình đã bị đóng đinh với Ngài. “Không phải là tôi sống nữa, nhưng Đấng Christ sống trong tôi” (Ga. 2:20). Chúng ta sống bởi Đấng Christ (Gi. 6:57) và thậm chí chúng ta sống Christ (Phil. 1:21a). Vì Đấng Christ là chính hiện thân của Cha và được thực tại hóa trong Linh, nên khi chúng ta sống bởi Đấng Christ, chúng ta sống bởi Đức Chúa Trời Tam Nhất và khi chúng ta sống Christ, chúng ta sống Đức Chúa Trời Tam Nhất.

Sự áp dụng thứ năm là sự vui hưởng có tính tam nhất. Mọi sự liên hệ đến sự sống thuộc linh của chúng ta đều có tính tam nhất. Từ ngữ “tam nhất” là một tính từ thích hợp để mô tả tình trạng, hoàn cảnh, sự hiện hữu, nếp sống và sự vui hưởng thuộc linh của chúng ta. Chúng ta là những người đang vui hưởng Đức Chúa Trời Tam Nhất. Chúng ta vui hưởng ân điển của Con, tình yêu thương của Cha và sự tương giao của Linh. Đấng Christ là ân điển, Đức Chúa Trời là tình yêu thương và Thánh Linh là sự tương giao. Vì vậy, chúng ta vui hưởng một phước hạnh có tính tam nhất, đó là phước hạnh về Con là ân điển, phước hạnh về Cha là tình yêu thương và phước hạnh về Linh là sự tương giao. Đây là sự vui hưởng ba-phương-diện của chúng ta; sự vui hưởng của chúng ta có tính tam nhất.

Sau cùng, Giê-ru-sa-lem Mới bày tỏ Đức Chúa Trời Tam Nhất, nên sự bày tỏ cũng có tính tam nhất. Từng cá nhân chúng ta phải bày tỏ Đức Chúa Trời Tam Nhất. Người ta cần phải thấy bản chất vàng của Đức Chúa Trời trong chúng ta và thấy chúng ta là những viên ngọc trai. Chúng ta không phải thuộc về đá, mà “thuộc ngọc trai”. Mảnh đá làm tổn thương con trai cứ ở trong vết thương ấy và con trai tiết ra dịch sự sống của nó bao phủ mảnh đá, làm cho mảnh đá ấy trở nên một viên ngọc trai. Vậy nên, chúng ta đã được đổi từ tình trạng đá, thành ra tình trạng ngọc trai. Không những các chị em mà các anh em cũng là những viên ngọc trai. Những người khác phải tìm thấy chúng ta trong Đấng Christ (Phil. 3:9). Phao-lô theo đuổi Đấng Christ để được tìm thấy trong Đấng Christ. Ông không muốn những người khác thấy mình là Sau-lơ người Tạt-sơ, một người thiên nhiên, ở trong “tình trạng đá”, nhưng ông muốn họ tìm thấy ông trong Đấng Christ. Ông khao khát được bao phủ bằng sự sống phục sinh của Đấng Christ tiết ra để những người khác có thể thấy ông là một viên ngọc trai, đầy dẫy sự sống của Đấng Christ.

Ngoài ra, chúng ta cũng bày tỏ Linh gấp bảy lần. Chân đèn có bảy ngọn đèn, tức bảy Linh của Đức Chúa Trời chiếu sáng để bày tỏ tất cả những gì Đức Chúa Trời Tam Nhất “là”. Chúng ta phải là những người bày tỏ Đức Chúa Trời bằng cách chiếu sáng bằng Linh tăng cường bảy lần. Đây là sự bày tỏ có tính tam nhất. Vậy nên, sáu sự áp dụng của Giê-ru-sa-lem Mới cho các tín đồ là sự bước vào có tính tam nhất, sự cấu tạo có tính tam nhất, sự hiện hữu có tính tam nhất, nếp sống có tính tam nhất, sự vui hưởng có tính tam nhất và biểu hiện có tính tam nhất.

ĐỨC CHÚA TRỜI LÀ ĐẤNG [CHÚNG TA] “CÓ THỂ VÀO TRONG ĐƯỢC”

Trong chương này, chúng tôi muốn đặc biệt xem xét sự bước vào có tính tam nhất. Theo khải thị thần thượng trong sáu mươi sáu sách của Kinh Thánh thì Đức Chúa Trời chúng ta là Đấng [chúng ta] “có thể vào trong được”. Đức Chúa Trời là Đấng công chính, thánh khiết, đầy thương xót và thành tín đã được rao giảng và dạy dỗ trong nhiều thế kỷ. Tuy nhiên, chúng ta cũng phải nhận thức rằng Đức Chúa Trời công chính, thánh khiết, đầy thương xót, trung tín lại [là Đấng mà chúng ta] “có thể vào trong được”.

Chiếc tàu của Nô-ê là biểu tượng về việc Đức Chúa Trời là Đấng mà chúng ta “có thể vào trong được”. Chiếc tàu ấy tượng trưng cho Đấng Christ, là hiện thân của Đức Chúa Trời và “có thể vào trong được”. Nô-ê cùng vợ, ba người con trai và ba con dâu của ông đều vào trong chiếc tàu ấy. Chiếc tàu ấy không những đáng tin cậy mà còn “có thể vào trong được”. Vì chiếc tàu ấy “có thể vào trong được” nên tám người bước vào đó đã được cứu khỏi cơn lụt. Tương tự như vậy, chúng ta có thể vào trong tất cả những chiếc máy bay. Nếu một chiếc máy bay Boeing 747 chỉ đáng tin cậy mà “không thể vào trong được” thì chúng ta không thể đi đâu trên chiếc máy bay ấy. Tuy nhiên, khi bước vào chiếc máy bay Boeing 747, chúng ta được cứu khỏi gió bão và đang trên đường bay tới nơi đến của mình. Đức Chúa Trời “có thể vào trong được” của chúng ta là chiếc tàu thật và chiếc máy bay Boeing 747 thật.

TIN VÀO CON VÀ ĐƯỢC BÁP-TÊM VÀO TRONG ĐỨC CHÚA TRỜI TAM NHẤT

Biểu tượng thứ hai cho thấy Đức Chúa Trời là Đấng chúng ta “có thể vào trong được” là đền tạm. Đền tạm cũng là một biểu tượng về Đấng Christ. Giăng 1:14 nói với chúng ta rằng Lời, tức chính Đức Chúa Trời, đã trở nên xác thịt và đóng trại giữa vòng con người. Đức Chúa Trời là một đền tạm để người ta bước vào. Khi tin vào Ngài, chúng ta vào trong Ngài. Giăng 3:36 nói: “Ai tin vào Con thì có sự sống đời đời”. Trong tiếng Hi Lạp, cũng chính giới từ “vào” ấy được dùng trong La Mã 6:3, là câu cho biết chúng ta đã được báp-têm vào trong Christ Jesus. Chỉ nói anh em đã được báp-têm trong Đấng Christ thì chưa đủ. Anh em từng ở ngoài Đấng Christ, nhưng khi anh em được báp-têm vào trong nước, điều đó cho thấy anh em đã được báp-têm vào trong Đấng Christ.

Hơn nữa, Ma-thi-ơ 28:19 cho thấy chúng ta cần báp-têm người ta vào trong danh của Cha, Con và Thánh Linh. Chúng ta từng ở ngoài Đức Chúa Trời Tam Nhất, nhưng khi được báp-têm thì chúng ta được báp-têm vào trong Đức Chúa Trời Tam Nhất. Khi nghiên cứu về từ ngữ [Kinh Thánh], Vin cent cho thấy rằng giới từ “vào trong” chỉ về một loại hiệp nhất thuộc linh và huyền nhiệm với Đức Chúa Trời Tam Nhất. Nói cách khác, một sự hiệp nhất hữu cơ được diễn ra vào lúc chúng ta được báp-têm vào trong Đức Chúa Trời Tam Nhất. Khi được báp-têm vào trong Đức Chúa Trời Tam Nhất, chúng ta được báp-têm vào trong chính Linh, tức tổng kết sau cùng của Đức Chúa Trời Tam Nhất. Linh chính là Đức Chúa Trời Tam Nhất đến với chúng ta. Vì Ngài là Linh nên tất cả chúng ta có thể được báp-têm vào trong Ngài.

Vấn đề chúng ta vào trong Đức Chúa Trời Tam Nhất là một phương diện trọng yếu của khải thị thần thượng mà hầu hết các Cơ Đốc nhân đều hụt mất. Khi chúng ta báp-têm người ta, báp-têm ấy không nên chỉ là một lễ nghi hay một hình thức tôn giáo để tiếp nhận người ta vào Cơ Đốc giáo. Khi báp-têm họ, chúng ta phải bảo họ vận dụng đức tin của mình để được dìm vào trong toàn bộ Bản Thể thần thượng, là điều tương đương với thân vị của Ngài. Chúng ta cần nói với những người được báp-têm rằng chúng ta không những báp-têm họ vào trong nước mà còn báp-têm họ vào trong tất cả những gì Đức Chúa Trời Tam Nhất “là”.

Người Do Thái tin Đức Chúa Trời, nhưng họ lại tin vào một Đức Chúa Trời khách quan, tức Đấng hiện hữu trong vũ trụ mà không liên hệ gì đến họ trong kinh nghiệm. Tuy nhiên, việc chúng ta tin lại rất chủ quan vì chúng ta tin vào Đức Chúa Trời. Việc chúng ta tin tạo ra một sự hiệp nhất hữu cơ giữa chúng ta và Đức Chúa Trời Tam Nhất. “Vào trong” có nghĩa là đi vào trong. Không ai nói với tôi rằng khi được báp-têm thì tôi được dìm mình vào trong Đức Chúa Trời Tam Nhất. Tất cả chúng ta phải nhận thức sự thật kỳ diệu này về báp-têm của mình, đó là khi được báp-têm, chúng ta đi vào trong Đức Chúa Trời Tam Nhất.

Ở TRONG ĐỨC CHÚA TRỜI

Chúng ta đã thấy ba cổng của Giê-ru-sa-lem Mới mô tả Đức Chúa Trời Tam Nhất là lối vào của chúng ta. Ngoài ra, ba ẩn dụ trong Lu-ca chương 15, gồm Con là người chăn chiên, Linh là người đàn bà tìm kiếm và Cha là người cha yêu thương, cho chúng ta thấy rằng Đức Chúa Trời Tam Nhất đang tiếp nhận các tội nhân, không những quay về nhà Ngài mà còn trở lại vào trong chính Ngài. Tất cả chúng ta đã vào trong Đức Chúa Trời Tam Nhất và bây giờ, chúng ta đang ở trong Đức Chúa Trời Tam Nhất! Tôi luôn luôn tự xem mình là một người ở trong Đức Chúa Trời. Trong khi đang sống tại nhà mình, thật ra tôi ở trong Đức Chúa Trời. Trong khi đang đi máy bay, tôi cảm nhận là mình đang ở trong Đức Chúa Trời. Trong khi đang bước đi trên đường, tôi ở trong Đức Chúa Trời. Tôi hoàn toàn ở trong Đức Chúa Trời Tam Nhất của mình, tức trong Cha, Con và Linh.

Nhận thức mình ở trong Đức Chúa Trời gìn giữ anh em khỏi nhiều điều gian ác. Nếu anh em nhận thức mình đang ở trong Đức Chúa Trời thì anh em có thể đi khiêu vũ không? Mỗi khi nhận thức mình đang ở trong Đức Chúa Trời thì anh em sẽ không bao giờ bay đến Las Ve gas để đánh bạc. Ngoài ra, nhận thức này cũng ngăn chận anh em nói chuyện tầm phào. Cơ Đốc nhân chúng ta nói chuyện tầm phào thường xuyên gần như mỗi ngày. Tuy nhiên, mỗi khi anh em bắt đầu nói chuyện tầm phào và nhận thức rằng mình đang ở trong Đức Chúa Trời, thì nhận thức này sẽ ngăn chận anh em nói chuyện tầm phào. Đừng “nhảy ra” khỏi Đức Chúa Trời. Nói chuyện tầm phào là nhảy ra khỏi Đức Chúa Trời. Chúng ta không nên lìa khỏi nơi cư ngụ của mình trong Đức Chúa Trời. Có thể chúng ta cảm thấy mình có thể nói chuyện tầm phào một chút rồi trở vào trong Đức Chúa Trời. Tuy nhiên, nhiều lúc, sau khi nói chuyện tầm phào, chúng ta khó quay lại để vào trong Đức Chúa Trời. Chúng ta phải xưng tội cách mạnh mẽ và để huyết rửa sạch chúng ta. Sau đó, lương tâm của chúng ta sẽ được làm sạch để chúng ta kinh nghiệm được ở trong Đức Chúa Trời.

CỨ Ở TRONG CON

Hơn nữa, chúng ta cần cứ ở trong Con để Cha, Con và Linh có thể ở trong chúng ta (Gi. 15:4a; 14:17, 23). Một khi anh em vào trong Đức Chúa Trời thì đừng ra khỏi. Anh em cần cứ ở trong Ngài. Cứ ở trong ngụ ý vào sâu trong. Chiều sâu của Đức Chúa Trời không dò thấu được, vì vậy, chúng ta cần vào sâu hơn trong Ngài. Sau khi vào trong Ngài, chúng ta phải ở lại trong Ngài. Ở lại trong Ngài thật ra là càng ngày càng vào sâu hơn nữa. Giăng 15:4a nói: “Hãy cứ ở trong Ta, Ta cũng ở trong các ngươi”. Tình trạng “cứ ở” của chúng ta trở nên sự thỏa thuận hay điều kiện để Ngài ở trong chúng ta.

Giăng 14:17 và 23 cho thấy rằng khi chúng ta cứ ở trong Chúa thì Linh thực tại ở trong chúng ta và Cha cùng với Con đến lập nhà trong chúng ta. Điều này cho thấy rằng Cha, Con và Linh ở trong anh em vì anh em cứ ở trong Ngài. Sự việc anh em cứ ở trong là sự thỏa thuận hay điều kiện để Ngài ở trong anh em và việc đáp ứng điều kiện này đem anh em vào sâu hơn trong Ngài. Điều này có thể được chứng minh một cách đầy đủ bằng kinh nghiệm của anh em. Tất cả chúng ta cần cầu nguyện: “Chúa ơi, cảm ơn Ngài bây giờ con đang ở trong Ngài. Chúa ơi, cảm ơn Ngài, hằng giờ con cứ ở trong Ngài”. Khi cứ ở trong Ngài, anh em nhận thức rằng Ngài đang ở trong anh em và sự ở trong của Ngài đang trở nên càng ngày càng sâu xa hơn trong anh em. Điều này cho chúng ta thấy rằng việc chúng ta bước vào có tính tam nhất và việc chúng ta cứ ở trong cũng có tính tam nhất. Trong khi chúng ta cứ ở trong Chúa thì Cha, Con và Linh ở trong chúng ta. Đây là một loại cứ ở có tính tam nhất, điều này đem đến sự bước vào có tính tam nhất trong Đức Chúa Trời Tam Nhất cách sâu xa hơn.

Không bao nhiêu Cơ Đốc nhân theo đuổi kinh nghiệm đúng đắn về Đức Chúa Trời Tam Nhất. Họ biết Đấng Tam Nhất trong giáo lý và giảng dạy về Đấng Tam Nhất như môn thần học. Tuy nhiên, trong Kinh Thánh, Đức Chúa Trời Tam Nhất được mặc khải cho chúng ta để chúng ta kinh nghiệm. Ân điển của Đấng Christ, tình yêu thương của Đức Chúa Trời và sự tương giao của Thánh Linh được trích trong 2 Cô-rin-tô 13:14 không phải là vì giáo lý mà để chúng ta vui hưởng. Được báp-têm vào trong danh của Cha, Con và Thánh Linh không phải là vì giáo lý mà để đem chúng ta vào trong một sự liên hiệp hữu cơ với Đức Chúa Trời Tam Nhất. Cha, Con và Linh không chỉ để chúng ta biết, nhưng còn để chúng ta kinh nghiệm. Chúng ta cần được sinh bởi Cha, liên kết với Con và làm một với Linh. Kinh nghiệm về Đức Chúa Trời Tam Nhất bắt đầu bằng việc chúng ta vào trong Ngài và tiếp tục cứ ở trong Ngài. Khi chúng ta cứ ở trong Ngài, Ngài ở trong chúng ta trong Thần Cách Tam Nhất thần thượng của Ngài.

CHÂM RỄ TRONG ĐẤNG CHRIST

Cô-lô-se 2:7a cho thấy chúng ta đã được châm rễ trong Đấng Christ. Điều này bày tỏ rằng tín đồ chúng ta giống như những cây trồng và Đấng Christ được ví như đất. Tín đồ chúng ta, tức những cây trồng, cần được châm rễ vào trong đất, tức Đấng Christ. Cây cối không những chỉ mọc lên mà còn đâm rễ xuống. Hệ thống rễ của một cây mọc đâm sâu xuống bên dưới. Thường thì Cơ Đốc nhân chúng ta không chú tâm đến bộ rễ của mình hay việc chúng ta được châm rễ trong Đấng Christ. Chúng ta chỉ nói về sự tăng trưởng của mình, nhưng chúng ta cũng phải nhận thức rằng sự tăng trưởng của chúng ta tùy thuộc vào sự châm rễ. Thư Cô-lô-se cho thấy chúng ta đã nhận được Đấng Christ là huyền nhiệm của Đức Chúa Trời (2:2) và bây giờ chúng ta phải được châm rễ trong Ngài. Được châm rễ trong Đấng Christ đơn giản có nghĩa là vào trong Ngài. Khi cây châm rễ xuống đất thì nó vào trong đất. Khi chúng ta được châm rễ trong Đấng Christ, chúng ta sẽ vui hưởng một sự bước vào trong Đức Chúa Trời Tam Nhất cách sâu xa hơn.

ĐẤNG CHRIST LẬP NHÀ NGÀI TRONG LÒNG CHÚNG TA

Chúng ta được châm rễ trong Đấng Christ để Ngài có thể lập nhà Ngài trong lòng chúng ta (Êph. 3:16-19). Trong Ê-phê-sô chương 3, vị sứ đồ cầu nguyện để Đức Chúa Cha ban cho các tín đồ được mạnh mẽ qua Đức Chúa Linh vào trong con người bề trong của họ, hầu Đấng Christ là Đức Chúa Con có thể lập nhà Ngài trong lòng họ, tức là chiếm hữu trọn bản thể họ, hầu họ có thể được đổ đầy để đạt đến mọi sự đầy trọn của Đức Chúa Trời (cc. 14-19). Nhóm chữ “lập nhà Ngài” chỉ là một chữ trong tiếng Hi Lạp, katoikeo. Từ ngữ Hi Lạp này căn bản có nghĩa là ổn định trong một nơi cư ngụ, để làm nên một nơi cư ngụ. Tiền vị ngữ, kata, của chữ này có nghĩa là “xuống”. Điều này có nghĩa là việc Đấng Christ lập nhà Ngài không phải “hướng lên” mà là “sâu xuống”. Tại nhiều thành phố ngày nay, chúng ta thấy những bãi đậu xe được xây ở dưới và tại một số thành phố lớn có “thành phố dưới lòng đất” với mọi loại cửa hàng và những gian hàng ăn uống. Tương tự như vậy, Đấng Christ thích lập nhà ăn sâu xuống hay “ở dưới lòng đất”. Đấng Christ không nông cạn như nhiều Cơ Đốc nhân ngày nay, tức những người “cỡi ngựa xem hoa” đối với lẽ thật chứa đựng trong Kinh Thánh. Theo sự khôn ngoan của Ngài, Cha đang vận dụng quyền tể trị của Ngài để làm mạnh mẽ anh em qua Linh Ngài vào trong con người bề trong để Đấng Christ có thể lập nhà Ngài trong lòng anh em.

Trong Ê-phê-sô, lời Phao-lô viết thì dài và rườm rà. Các câu từ 14 đến 19 trong chương ba là một câu dài. Các câu từ 3 đến 14 trong Ê-phê-sô chương 1 cũng là một phần của một câu dài. Phao-lô không quan tâm đến ngôn ngữ, nhưng chỉ quan tâm đến khải thị thần thượng. (Để được giải thích trọn vẹn về mọi chi tiết trong lời cầu nguyện của vị sứ đồ cho Hội thánh trong Ê-phê-sô 3:14-19, anh em nên đọc mọi lời chú thích về các câu này trong Bản Kinh Thánh Khôi Phục vì sẽ rất ích lợi cho anh em). Lý do tại sao Phao-lô viết một cách rườm rà và dường như phức tạp như vậy là vì Đức Chúa Trời của chúng ta không đơn giản lắm. Ngài không những là Đức Chúa Trời, mà Ngài còn là Đức Chúa Trời Tam Nhất, tức Cha, Con và Linh. Huyền nhiệm thần thượng về Đấng Tam Nhất vượt quá mọi sự giải thích. Mar tin Lu ther bày tỏ rằng nếu một người có thể giải thích được huyền nhiệm về Đức Chúa Trời Tam Nhất thì người ấy phải là thầy của Đức Chúa Trời. Tuy nhiên, chúng ta biết rằng Đức Chúa Trời chúng ta là Cha, Con và Linh, không phải để chúng ta biết theo tính cách giáo lý mà để chúng ta kinh nghiệm. Tất cả chúng ta cần nói: “Cảm ơn Cha! Ngài là Đấng làm cho chúng con được mạnh mẽ. Ngài có một kế hoạch, Ngài có một mục đích và Ngài thật khôn ngoan. Ngợi khen Ngài vì Ngài đang vận dụng quyền tể trị của mình để làm cho chúng con được mạnh mẽ. Cảm ơn Cha, nhờ Linh Ngài thực hiện điều này. Cảm ơn Ngài, chúng con đang được làm mạnh mẽ vào trong con người bề trong để Đấng Christ có thể lập nhà Ngài trong lòng chúng con”.

Đức Chúa Cha đang vận dụng uy quyền Ngài qua Đức Chúa Linh để làm mạnh mẽ chúng ta vào trong con người bề trong để Đức Chúa Con có thể lập nhà Ngài sâu thẳm trong lòng của chúng ta. Tôi thật xót xa mà nói rằng thậm chí một số Cơ Đốc nhân tranh luận là Đấng Christ không ở trong chúng ta. Họ nói Đấng Christ chỉ đang ở trên ngai. Họ tranh luận rằng Đấng Christ quá vĩ đại nên không thể vào trong loài người nhỏ nhoi chúng ta. Tuy nhiên, tất cả chúng ta cần tuyên bố Kinh Thánh dạy rằng Đấng Christ không những ở trong chúng ta (Côl. 1:27) mà Ngài còn lập nhà Ngài sâu trong lòng chúng ta. Chính Ngài đang cư trú trong lòng chúng ta.

Tất cả chúng ta đã vào trong Đức Chúa Trời Tam Nhất và bây giờ đang cứ ở trong Ngài. Việc chúng ta cứ ở trong Ngài cho Ngài phương cách để Ngài ở trong chúng ta với Tính Tam Nhất. Bây giờ, Đức Chúa Trời Tam Nhất đang ở trong chúng ta, vì vậy, chúng ta đã được châm rễ vào trong Ngài. Khi châm rễ vào trong Ngài, thì qua Đức Chúa Linh Cha hành động để làm cho chúng ta mạnh mẽ hầu Đức Chúa Con, tức Đấng Christ, có thể lập nhà Ngài sâu thẳm trong lòng chúng ta là phần gồm có tâm trí (Hê. 4:12), ý chí (Công. 11:23), tình cảm (Gi. 16:6, 22) và lương tâm (Hê. 10:22). Trước khi Ngài bắt đầu lập nhà Ngài trong lòng của chúng ta thì tâm trí, tình cảm, ý chí và lương tâm của chúng ta không có Ngài. Tuy nhiên, từ khi chúng ta bắt đầu cầu nguyện để Đức Chúa Cha làm chúng ta mạnh mẽ vào trong con người bề trong, thì dần dần Đấng Christ bắt đầu chiếm hữu tâm trí chúng ta, chiếm cứ tình cảm cùng ý chí của chúng ta và sở hữu trọn lương tâm của chúng ta.

Lòng chúng ta giống như một ngôi nhà có bốn căn phòng và những phòng này là tâm trí, tình cảm, ý chí và lương tâm. Đấng Christ mong muốn chiếm hữu mọi căn phòng của lòng chúng ta và mọi góc cạnh của mỗi phòng. Khi Ngài lập nhà Ngài ăn sâu xuống trong lòng chúng ta thì chúng ta trở nên mạnh mẽ để cùng mọi thánh đồ hiểu biết về chiều rộng, chiều dài, chiều cao và chiều sâu của Đấng Christ (Êph. 3:18). Đó là chiều kích của vũ trụ. Không ai biết được chiều rộng rộng bao nhiêu, chiều dài dài bao nhiêu, chiều cao cao bao nhiêu, hay chiều sâu sâu bao nhiêu. Mọi chiều kích ấy mô tả Đấng Christ không dò lường được mà chiều kích của Ngài là kích thước của vũ trụ. Ngài là chiều rộng, chiều dài, chiều cao và chiều sâu. Chúng ta chỉ có thể thấu hiểu chiều kích có tính hoàn vũ của Ngài với mọi thánh đồ. Sau cùng, chúng ta biết đến tình yêu của Đấng Christ vượt quá sự hiểu biết để chúng ta có thể được đổ đầy nhằm đạt đến mọi sự đầy trọn của Đức Chúa Trời (Êph. 3:19). Khi chúng ta được đổ đầy để đạt đến sự đầy trọn của Đức Chúa Trời, thì đó là sự bước vào trọn vẹn trong Đức Chúa Trời Tam Nhất kỳ diệu, lạ lùng, tổng-bao-hàm này. Khi vào trong Đức Chúa Trời Tam Nhất một cách trọn vẹn, thì chúng ta đã vào trong toàn bộ cấu tạo của Giê-ru-sa-lem Mới. Đây là sự bước vào có tính tam nhất.

Chúng ta đã thấy rằng việc chúng ta được báp-têm vào trong Cha, Con và Linh thì có Tính Tam Nhất, rằng chúng ta cứ ở trong Con để Cha, Con và Linh có thể ở trong chúng ta và qua Linh Ngài Cha ban cho chúng ta được nên mạnh mẽ vào trong người bề trong hầu Đấng Christ có thể lập nhà Ngài trong lòng chúng ta. Chúng ta vui hưởng sự bước vào, sự cứ ở và sự lập nhà với Tính Tam Nhất trong lòng chúng ta. Đây không phải là sự dạy dỗ về luân lý, đạo đức hay trau dồi đức tính, nhưng là một sự dạy dỗ thuần khiết phù hợp với khải thị thuần khiết, thần thượng. Chúng ta đều được đổ đầy bằng Đức Chúa Trời Tam Nhất để đạt đến hay đưa đến kết quả là sự đầy trọn của Đức Chúa Trời, tức biểu hiện của Đức Chúa Trời Tam Nhất là Giê-ru-sa-lem Mới. Đây là sự vui hưởng và kinh nghiệm của chúng ta trong nếp sống Hội thánh ngày nay.

Nhiều Cơ Đốc nhân ngày nay không thích nói về Hội thánh, nhưng trong Ma-thi-ơ 16:18, Chúa Jesus lại hứa Ngài sẽ xây dựng Hội thánh Ngài. Để nhận thức được điều này, Hội thánh phải bước vào một tình trạng mà rất nhiều thánh đồ có Đấng Christ lập nhà Ngài sâu thẳm trong lòng họ để trọn bản thể của họ được dầm thấm từ bên trong bằng Đấng Christ, là hiện thân của Đức Chúa Trời Tam Nhất, là Đấng chiếm hữu mọi góc cạnh và ngõ ngách của trọn bản thể họ. Đây là kinh nghiệm chủ quan về Đức Chúa Trời Tam Nhất và chính là sự hòa quyện giữa Đức Chúa Trời Tam Nhất với những người được Ngài chọn và cứu chuộc. Đây là thần tính hòa quyện với nhân tính, là cơ cấu hữu cơ của Đức Chúa Trời thần thượng với những người được Ngài tuyển chọn và cứu chuộc, điều ấy được gọi là Giê-ru-sa-lem Mới trong ẩn dụ vĩ đại này. Chúng ta đã vào trong Đức Chúa Trời Tam Nhất và vẫn đang tiến vào. Chúng ta đang tiến vào và Ngài đang lập nhà Ngài sâu thẳm trong lòng chúng ta. Chúng ta càng tiến vào thì Ngài càng châm rễ sâu hơn. Sau cùng, Ngài vào trong bản thể bề trong của chúng ta đến mức độ chính Ngài cư trú trong mọi góc cạnh và ngõ ngách của toàn bản thể chúng ta.