Thông tin sách

Gia Tể Tân Ước Của Đức Chúa Trời

Tác giả: Witness Lee
Dịch từ bản tiếng Anh: God's New Testament Economy
ISBN:
Mua sách tại:

Đang đọc: Chương 37

Untitled Document

CHƯƠNG BA MƯƠI BẢY

GIÊ-RU-SA-LEM MỚI – KÍCH THƯỚC, ĐỀN THỜ VÀ ÁNH SÁNG CỦA THÀNH

Kinh Thánh: Khải. 21:15-16, 22-24a; 22:5; Phục. 33:27; Thi. 90:1

KÍCH THƯỚC CỦA THÀNH>

Con Số Mười Hai

Kích thước của Giê-ru-sa-lem Mới được nhấn mạnh đến trong Khải Thị 21:15-16. Chúng ta đã thấy rằng số mười hai là số của Giê-ru-sa-lem Mới và chiều cao của tường thành là một trăm bốn mươi bốn cúp-bít, tức mười hai nhân với mười hai. Khải Thị 21:16 nói rằng chiều dài, chiều rộng và chiều cao của thành là mười hai ngàn sta-đi-a. Tất nhiên, mười hai ngàn là một ngàn nhân với mười hai. Số mười là số trọn vẹn trong Kinh Thánh, nhưng lại không trọn vẹn như số một trăm hay thậm chí số một ngàn. Tác giả Thi Thiên nói rằng một ngày tại hành lang của Chúa còn hơn một ngàn ngày (Thi. 84:10). Số một ngàn là một đơn vị trọn vẹn và dưới mắt của Đức Chúa Trời, một ngàn năm bằng với một ngày (2 Phi. 3:8). Điều này cho thấy một ngàn là sự trọn vẹn tột cùng trong sự tính toán của Đức Chúa Trời. Vì số mười hai chỉ về sự hoàn hảo tuyệt đối và trọn vẹn đời đời trong sự quản trị của Đức Chúa Trời, nên mười hai ngàn chỉ về một ngàn nhân với sự trọn vẹn ấy.

Nơi Chí Thánh

Kích thước của Giê-ru-sa-lem Mới cho thấy thành này là một hình khối có ba cạnh bằng nhau. Điều này có nghĩa là toàn bộ Giê-ru-sa-lem Mới đều ngay thẳng, hoàn hảo và trọn vẹn, không có bất cứ khiếm khuyết, lệch lạc, vẩn đục hay thiếu sót nào. Kích thước của Nơi Chí Thánh, cả trong đền tạm lẫn đền thờ, đều có chiều dài, chiều rộng và chiều cao bằng nhau (Xuất. 26:2-8; 1 Vua. 6:20). Như vậy, chiều dài, chiều rộng và chiều cao của Giê-ru-sa-lem Mới bằng nhau cho thấy toàn bộ Giê-ru-sa-lem Mới sẽ là Nơi Chí Thánh.

Được Đo Bằng Một Cây Lau Bằng Vàng

Thành ấy cũng được đo bằng một cây lau bằng vàng. Cây lau là để đo và việc đo đạc tượng trưng cho sự chiếm hữu (Êxc. 40:5; Xa. 2:1-2; Khải. 11:1). Vì vàng chỉ về bản chất thần thượng của Đức Chúa Trời, cây lau bằng vàng cho thấy rằng việc đo thành, các cổng và tường thành là theo bản chất thần thượng của Đức Chúa Trời. Bất cứ điều nào không xứng hợp với bản chất thần thượng của Đức Chúa Trời đều không thuộc về Giê-ru-sa-lem Mới. Toàn bộ thành phố, với các cổng và tường thành, có thể vượt qua sự đo đạc và thử nghiệm của bản chất thần thượng của Đức Chúa Trời; vì vậy, thành ấy xứng đáng làm vật sở hữu của Đức Chúa Trời. Một cây lau thì không bền chắc lắm, nhưng bản chất của cây lau để đo Giê-ru-sa-lem Mới lại bằng vàng. Thành thánh không được đo theo quan niệm, ý kiến, triết lý hay điều kiện của con người, nhưng theo bản chất thần thượng của Đức Chúa Trời.

Một Thành Hình Vuông

Thành hình vuông (Khải. 21:16a), cho thấy rằng Giê-ru-sa-lem Mới hoàn hảo và trọn vẹn về mọi mặt, tuyệt đối ngay thẳng, không có sự vẩn đục nào. Bản chất thần thượng của Đức Chúa Trời tuyệt đối hoàn hảo và đời đời trọn vẹn dành cho sự quản trị thần thượng của Đức Chúa Trời. Trên thế giới ngày nay không có chính phủ nào là hoàn hảo. Tuy nhiên, trong sự quản trị đời đời, thần thượng của Đức Chúa Trời không có gì ngoại trừ sự hoàn hảo và trọn vẹn. Các chính phủ trên thế giới đầy dẫy những chính trị gia, nhưng trong Hội thánh, chúng ta phải học tập một điều, đó là đừng cư xử theo kiểu làm chính trị. Trong Hội thánh, khi nói “phải” thì chúng ta có ý là nói “phải” và khi nói “không” thì chúng ta có ý nói là “không” (2 Cô. 1:17-20). Khi nói đen chúng ta có ý nói là đen và khi nói trắng chúng ta có ý nói là trắng. Trong Hội thánh không có “màu xám”. Thành thánh không phải là một thành hình tròn mà hình vuông. “Tròn trịa” có nghĩa là cư xử theo kiểu làm chính trị. Nếu anh em bảo tôi là một người tròn trịa thì tôi sẽ cảm thấy xấu hổ. Tất cả chúng ta cần làm “những người vuông vức”, tức những người thành thật thẳng thắn và cởi mở. Ba chiều của thành bằng nhau làm một hình khối có nghĩa là thành ấy hoàn hảo đến cực điểm, không có gì khiếm khuyết, lệch lạc hay sự vẩn đục. Sự kiện thành ấy hình vuông có một ý nghĩa rất thuộc linh. Tại đây không có chính trị, lừa đảo, mà chỉ có sự thẳng thắn, thành tín và cởi mở của Đức Chúa Trời.

ĐỀN THỜ CỦA THÀNH

Đức Chúa Trời Tam Nhất Cứu Chuộc

Trong Khải Thị 21:22, Giăng nói: “Trong đó tôi không thấy đền thờ nào, vì Chúa là Đức Chúa Trời, Đấng Toàn Năng và Chiên Con là đền thờ của thành”. Câu này cho chúng ta thấy đền thờ không phải là điều gì đó thuộc thể hay vật chất, nhưng là một đền thờ có thân vị, là chính Đức Chúa Trời Tam Nhất. Chúa là Đức Chúa Trời, Đấng Toàn Năng và Chiên Con cho thấy Đức Chúa Trời Tam Nhất cứu chuộc. Là thân vị thứ hai trong Đấng Tam Nhất thần thượng, Chiên Con cũng là đền thờ. Đến bây giờ, chúng ta đã nhìn thấy toàn bộ Giê-ru-sa-lem Mới là một hình khối y như Nơi Chí Thánh trong đền tạm (Xuất. 26:2-8) và trong đền thờ (1 Vua. 6:20), nhưng tại đây lại nói Giăng không thấy đền thờ nào cả. Đền thờ là một thân vị và thân vị này là Đức Chúa Trời Tam Nhất, tức Chúa là Đức Chúa Trời, Đấng Toàn Năng và Chiên Con. Ngày nay, Đức Chúa Trời chúng ta là chính Đấng Cứu Chuộc, cũng là Đức Chúa Trời Tam Nhất, vì vậy, Đức Chúa Trời Tam Nhất Cứu Chuộc là đền thờ của chúng ta. Nếu Đức Chúa Trời Tam Nhất Cứu Chuộc của chúng ta là đền thờ của chúng ta thì làm thế nào Ngài có thể là một hình khối theo nghĩa đen được? Một lần nữa, chúng ta không thể hiểu thành này một cách thuộc thể được. Nếu cố gắng hiểu thành này một cách thuộc thể thì chúng ta không thể thông suốt theo bất cứ chiều hướng nào. Sự kiện Giê-ru-sa-lem Mới là một hình khối với mười hai ngàn sta-đi-a mỗi chiều cho thấy sự hoàn hảo tuyệt đối và sự trọn vẹn đời đời của Đức Chúa Trời Tam Nhất Cứu Chuộc của chúng ta, tức Đấng là đền thờ và là Nơi Chí Thánh. Đối với Ngài không có gì sai trật và không có sự thiên vị, vẩn đục hay lừa đảo.

Một Nơi Cư Ngụ Chung

Thành ấy không phải là một điều thuộc thể, mà là một thực thể có tính cách của một thân vị và chúng ta phải hiểu Giê-ru-sa-lem Mới theo tính cách thân vị. Khải Thị 21:3 cho thấy thành ấy là đền tạm của Đức Chúa Trời. Giăng không thấy đền thờ nào trong Giê-ru-sa-lem Mới, vì toàn bộ Giê-ru-sa-lem Mới là đền tạm của Đức Chúa Trời, tức tiền thân của đền thờ Đức Chúa Trời và thậm chí đó là Nơi Chí Thánh. Chúng ta có thể hiểu chữ “đền tạm” là một điều vật chất, nhưng Khải Thị 21:2 lại nói thành ấy là một cô dâu. Từ ngữ “cô dâu” chứng minh thành ấy là điều gì đó có tính thân vị. Về một mặt, Giê-ru-sa-lem Mới là một đền tạm để Đức Chúa Trời cư ngụ và về mặt khác, thành ấy là đền thờ để chúng ta vào ở. Đền tạm là nơi thích hợp để Đức Chúa Trời cư ngụ và đền thờ là nơi thích hợp để chúng ta ở. Đức Chúa Trời là đền thờ không phải để chính Ngài cư ngụ mà để chúng ta ở. Giê-ru-sa-lem Mới sẽ là một nơi cư ngụ chung. Đối với Đức Chúa Trời, đó là một đền tạm và đối với chúng ta, đó là một đền thờ mà trong đó chúng ta sẽ ở và hầu việc Đức Chúa Trời.

Vật Liệu Xây Dựng Đền Thờ

Đền thờ mà tại đó chúng ta hầu việc Đức Chúa Trời trong thời đại Tân Ước này được xây bằng Thần Cách Tam Nhất của Ngài cùng với tất cả những thuộc tính và thành quả của Ngài. Tất cả những gì Ngài đã có được và đạt được là những vật liệu để xây dựng đền thờ kỳ diệu mà chúng ta có ngày nay. Danh hiệu “Chúa là Đức Chúa Trời, Đấng Toàn Năng và Chiên Con” chỉ về nhiều thuộc tính và thành quả của Đức Chúa Trời Tam Nhất. Chúng ta đang ở trong một đền thờ như vậy, là điều được xây dựng bằng Chúa, bằng Đức Chúa Trời, bằng Đấng Toàn Năng, bằng Chiên Con và bằng mọi thuộc tính và thành quả của Ngài.

Chính Đức Chúa Trời Là Linh Đến Với Chúng Ta

Đền thờ là Chúa là Đức Chúa Trời, Đấng Toàn Năng và Chiên Con cho thấy rằng Đức Chúa Trời Tam Nhất là nơi cư ngụ của chúng ta trong cõi đời đời (Phục. 33:27; Thi. 90:1), mà trong đó chúng ta hầu việc Ngài. Nhiều người cảm thấy rằng chúng ta hầu việc Đức Chúa Trời trong các thánh thất, nhà nguyện và giáo đường. Tuy nhiên, chúng ta phải nhận thức sự kiện Kinh Thánh bày tỏ rằng chúng ta hầu việc Đức Chúa Trời trong chính Đức Chúa Trời. Chúng ta cũng có thể nói rằng mình hầu việc Đức Chúa Trời trong Linh. Tân Ước cho thấy Linh là Đức Chúa Trời Tam Nhất đã-trải-qua-tiến-trình đến với chúng ta. Khi Đức Chúa Trời đến thập tự giá để chết cho những tội lỗi của chúng ta và để hoàn tất sự cứu chuộc, Ngài là Chiên Con của Đức Chúa Trời cất đi tội lỗi của thế gian (Gi. 1:29). Tuy nhiên, khi Đức Chúa Trời đến với chúng ta, Ngài là Linh.

Thật ra, chúng ta hầu việc Đức Chúa Trời trong chính Đức Chúa Trời tức là Linh đến với chúng ta. Khi cầu nguyện, chúng ta cầu nguyện trong chính Đức Chúa Trời tức là Linh đến với chúng ta. Lời cầu nguyện và sự phục vụ thích hợp mà chúng ta dâng lên cho Đức Chúa Trời phải là trong chính Đức Chúa Trời. Nếu chúng ta cầu nguyện trong chính mình thì lời cầu nguyện ấy không thật. Lời cầu nguyện thật phải dâng cho Đức Chúa Trời và trong Đức Chúa Trời. Đức Chúa Trời là nơi cư ngụ của chúng ta trong Tân Ước và ngay cả các thánh đồ Cựu Ước cũng có đồng một ý niệm. Trong Phục Truyền Luật Lệ Ký 33:27, Môi-se nói: “Đức Chúa Trời đời đời là nơi cư ngụ của anh em” (Bản dịch Kinh Thánh ASV) và trong Thi Thiên 90:1, Môi-se nói: “Chúa ơi, Ngài là nơi cư ngụ của chúng con trong mọi thế hệ”. Điều này cho thấy rằng khi Môi-se bước đi trong đồng vắng với con dân Israel bốn mươi năm thì ông cảm nhận sâu xa rằng mình đang cư ngụ trong Đức Chúa Trời. Đức Chúa Trời là nơi cư ngụ của ông.

Khi vào trong cõi đời đời thì chúng ta sẽ cư ngụ và hầu việc, thờ phượng và cầu nguyện trong Đức Chúa Trời Tam Nhất đã-trải-qua-tiến-trình là Linh đến với chúng ta. Toàn bộ Giê-ru-sa-lem Mới là việc Đức Chúa Trời đến với chúng ta. Tất cả chúng ta cần tự hỏi rằng trong khi thờ phượng Đức Chúa Trời, chúng ta cầu nguyện và ở tại nơi nào. Có rất nhiều lần khi cầu nguyện và thờ phượng tại nhà của tôi, tôi không cảm thấy là tôi đang ở nhà của mình. Thay vào đó, tôi cảm thấy rằng mình đang ỏ trong Đức Chúa Trời cứu-chuộc, đã-trải-qua-tiến-trình tức Đấng đến với tôi là Linh. Tại nhà, tôi ở trong Linh, cầu nguyện, thờ phượng và vui hưởng Ngài.

Khi cầu nguyện, nếu anh em cảm thấy Đức Chúa Trời ở xa mình thì điều đó thật tệ. Có thể anh em cảm thấy rằng Ngài là Đấng Toàn Năng đang ngồi trên ngai và anh em rất đáng thương ở trên đất, đang cầu nguyện trong một “túp lều tranh nghèo nàn”. Anh em có thờ phượng Đức Chúa Trời trong một cảm xúc như vậy không? Anh em cảm thấy là mình đang cầu nguyện trong một túp lều tranh nghèo nàn hay đang cầu nguyện trong Đức Chúa Trời Tam Nhất cứu-chuộc, đã-trải-qua-tiến-trình là Linh đến với anh em? Nếu anh em cảm thấy rằng mình đang cầu nguyện trong một lều tranh nghèo nàn, lời cầu nguyện của anh em thật lạnh lẽo và đáng thương. Có thể theo cảm giác của anh em là mình đang khẩn nài một Đức Chúa Trời rất khắc nghiệt, là Đấng đang ngồi trên ngai và không quan tâm gì đến anh em. Anh em giống như một kẻ ăn xin đáng thương trong lời cầu nguyện của mình, khẩn nài một người giàu có giúp đỡ. Tuy nhiên, ngày nay, trong gia tể Tân Ước của Đức Chúa Trời, chúng ta không cầu nguyện theo cách ấy.

Mỗi khi cầu nguyện, tôi có một ý tưởng sâu xa là mình đang ở trong Đức Chúa Trời Tam Nhất, là Cha, Con và Linh, là Đức Chúa Trời Tam Nhất đã-trải-qua-tiến-trình, Đức Chúa Trời cứu chuộc, Đức Chúa Trời tức Đấng bây giờ là Linh tổng-bao-hàm đến với tôi. Tôi cầu nguyện với Đức Chúa Trời trong chính Đức Chúa Trời. Ngài có đáp ứng lời cầu nguyện của tôi hay không là điều thứ yếu. Khi cầu nguyện như vậy, tôi vui hưởng Ngài một cách tuyệt hảo. Loại cầu nguyện này làm cho tôi vô cùng sung sướng.

Ngày nay, chúng ta không có bất cứ đền thờ vật chất nào, nhưng đền thờ của chúng ta là Đức Chúa Trời Tam Nhất, đã-trải-qua-tiến-trình, cứu-chuộc, đến với chúng ta như là Linh. Một Linh như vậy là đền thờ của chúng ta. Chúng ta thờ phượng và hầu việc Đức Chúa Trời trong đền thờ này và ngày đêm, Đức Chúa Trời là nơi cư ngụ của chúng ta. Khi đang đi máy bay, tôi nói với Chúa: “Chiếc máy bay này không phải là nơi cư ngụ của con. Ngài là nơi cư ngụ của con. Con thật sự không ở trên chiếc máy bay này, nhưng ở trong Ngài”. Đôi lúc, khi người ta hỏi nhà của tôi ở đâu, tôi ngần ngại trả lời họ. Tôi khó cho họ biết nhà của mình ở đâu, vì nhà của tôi là một “ngôi nhà nổi”. “Ngôi nhà nổi” ấy luôn luôn ở với tôi, là Đức Chúa Trời Tam Nhất cứu-chuộc, đã-trải-qua-tiến-trình đến với tôi như là Linh. Đó là nhà của tôi, tức nơi cư ngụ của tôi.

Ngay cả ngày nay, Đức Chúa Trời là đền thờ của chúng ta. Thật không hợp lý nếu nghĩ rằng khi bước vào cõi đời đời, chúng ta sẽ có một đền thờ khác. Chúng ta sẽ không ra khỏi Đức Chúa Trời và bước vào một đền thờ khác. Khi bước vào cõi đời đời, Đức Chúa Trời sẽ là đền thờ của chúng ta và điều này lẽ ra không phải là một điều ngạc nhiên đối với chúng ta. Chúng ta phải nói được rằng trong khi sống trên đất thì chúng ta luôn luôn lưu lại trong đền thờ này, tức trong Đức Chúa Trời chúng ta, là Đấng Tam Nhất đã-trải-qua-tiến-trình, cứu-chuộc và là Đấng đến với chúng ta là Linh. Giê-ru-sa-lem Mới, tức ẩn dụ này, là tổng kết sau cùng của toàn bộ khải thị thần thượng và đây là một sự áp dụng thực tiễn về việc Đức Chúa Trời là đền thờ của chúng ta.

Ngày nay, chúng ta đang cư ngụ trong đền thờ này. Đây là nơi cư ngụ của chúng ta, đây là nơi chúng ta hầu việc và thờ phượng Đức Chúa Trời và đây là nơi chúng ta nhóm lại. Trong các buổi nhóm Hội thánh, chúng ta cần nhận thức rằng mình thật sự đang nhóm họp trong Đức Chúa Trời Tam Nhất đã-trải-qua-tiến-trình, cứu-chuộc và tìm-đến. Trong cõi đời đời, Giê-ru-sa-lem Mới sẽ là tổng kết của thực tại ngày nay. Giê-ru-sa-lem Mới cho thấy rằng chúng ta là nơi cư ngụ của Đức Chúa Trời như đền tạm và Ngài là nơi cư ngụ của chúng ta như đền thờ. Đây không phải là điều gì đó thuộc thể nhưng là điều hoàn toàn có thân vị.

Giê-ru-sa-lem Mới là đền tạm cho Đức Chúa Trời và là đền thờ cho chúng ta bày tỏ một sự hòa quyện tuyệt diệu mà trong đó nơi cư ngụ của Đức Chúa Trời là chỗ ở của chúng ta và chỗ ở của chúng ta là nơi cư ngụ của Đức Chúa Trời. Chúng ta ở đây để làm nơi cư ngụ của Đức Chúa Trời và Đức Chúa Trời ở đây để làm nơi ở của chúng ta. Đức Chúa Trời cư ngụ trong chúng ta và chúng ta cư ngụ trong Ngài, đó là một sự cư ngụ bên trong có tính hỗ tương. Điều này tương ứng với Giăng 15:4. Trong cõi đời đời tương lai, Giê-ru-sa-lem Mới sẽ là đền tạm để Đức Chúa Trời cư ngụ và là đền thờ để chúng ta cư ngụ.

Kích thước của Giê-ru-sa-lem Mới cho thấy đó là Nơi Chí Thánh và Nơi Chí Thánh ấy không phải là một điều thuộc thể mà là một thân vị thần thượng. Làm thế nào có thể đo được thân vị thần thượng? Đức Chúa Trời không phải là Đấng không đo lường được và vô hạn sao? Đức Chúa Trời là Nơi Chí Thánh và đã được đo là mười hai ngàn sta-đi-a mỗi chiều. Đức Chúa Trời không đo lường được, nhưng Ngài lại có vài kích thước. Những kích thước ấy cho thấy sự hoàn hảo và trọn vẹn của Đức Chúa Trời kỳ diệu của chúng ta. Thậm chí ngày nay, chúng ta đang ở trong Đức Chúa Trời hoàn hảo và trọn vẹn là Nơi Chí Thánh, tức đền thờ của chúng ta. Trong cõi đời đời, Giê-ru-sa-lem Mới không phải là một kiến ốc mới hay một đền thờ mới mẻ đối với chúng ta. Tất cả chúng ta nên nói được rằng chúng ta đã và đang vui hưởng việc lưu lại trong đền thờ ấy trọn đời mình.

Trong Giăng chương 4, Chúa cho biết Đức Chúa Trời đang tìm kiếm những người thờ phượng thích hợp, là những người phải thờ phượng Ngài trong linh (c. 23). Tuy nhiên, trong Khải Thị, Giăng nói với chúng ta rằng đền thờ trong đó chúng ta thờ phượng là Chúa, là Đức Chúa Trời, Đấng Toàn Năng và Chiên Con. Giăng 4:24 còn nói rằng Đức Chúa Trời là Linh, tức Đấng chúng ta thờ phượng. Đây là Đức Chúa Trời Tam Nhất đến với chúng ta là Linh và đây là đền thờ của chúng ta. Trong đền thờ này, chúng ta thờ phượng và cư ngụ với Đức Chúa Trời trong linh mình. Trong nhân linh của chúng ta, Ngài cư ngụ trong chúng ta là đền tạm của Ngài và trong Linh thần thượng, chúng ta cư ngụ trong Ngài là đền thờ của chúng ta. Trong linh của mình, chúng ta vui hưởng Đức Chúa Trời Tam Nhất đã-trải-qua-tiến-trình, cứu-chuộc và là Đức Chúa Trời tìm-đến, là nơi cư ngụ của chúng ta. Thật là một sự vui hưởng! Sau khi đọc chương này, tất cả chúng ta cần vận dụng linh của mình để quen thuộc với việc vui hưởng Đức Chúa Trời là đền thờ của mình.

ÁNH SÁNG CỦA THÀNH

Vinh Quang Của Đức Chúa Trời, Tức Chính Chúa Là Đức Chúa Trời

Giê-ru-sa-lem Mới không cần đến mặt trời hay mặt trăng, cũng không cần đến ánh sáng của ngọn đèn nào (Khải. 21:23a; 22:5a). Sự kiện không cần đến mặt trời hay mặt trăng cho thấy trong Giê-ru-sa-lem Mới không có ánh sáng thiên nhiên và việc không cần đến ánh sáng của ngọn đèn nào có nghĩa là không có ánh sáng nhân tạo. Chính Đức Chúa Trời, tức chính thân vị thần thượng, là ánh sáng. Vinh quang của Đức Chúa Trời, tức chính Chúa là Đức Chúa Trời, tỏa sáng thành phố (Khải. 21:23b; 22:5b). Đức Chúa Trời là cả ánh sáng bên trong lẫn vinh quang bên ngoài. Ngài là ánh sáng bên trong và biểu hiện bên ngoài của ánh sáng, tức là vinh quang.

Chiên Con Là Ngọn Đèn

Ánh sáng như vậy cần một ngọn đèn và Chiên Con là ngọn đèn của thành (Khải. 21:23c). Chúng ta cần hỏi rằng tại sao Đức Chúa Trời là ánh sáng lại cần một ngọn đèn. Mỗi đèn điện đều cần một bộ phận giữ điện hay một bóng đèn. Nếu không có bóng đèn mà chạm đến điện thì anh em sẽ bị điện giật chết. Tương tự như vậy, nếu không có Chiên Con là đèn thì sự chiếu sáng của Đức Chúa Trời trên chúng ta sẽ “giết chết” tất cả chúng ta. Tuy nhiên, ánh sáng thần thượng chiếu sáng qua Đấng Cứu Chuộc của chúng ta. Ánh sáng này trở nên rất đáng yêu và có thể chạm đến được và thậm chí chúng ta có thể bước đi trong ánh sáng này (1 Gi. 1:7). Nếu không có sự cứu chuộc của Chiên Con, sự chiếu sáng của Đức Chúa Trời trên chúng ta chỉ có thể giết chết chúng ta. Dầu vậy Đức Chúa Trời là ánh sáng có một bộ phận giữ ánh sáng lại, ấy là Đấng Cứu Chuộc, tức Chiên Con. Chiên Con là ngọn đèn bày tỏ ánh sáng một cách rất thân thiết và đáng yêu.

Nếu không có Chiên Con là ngọn đèn thì khi ánh sáng thần thượng chiếu ra, tất cả chúng ta sẽ bỏ chạy. Tuy nhiên, qua Đấng Cứu Chuộc, ánh sáng giết chết trở nên sự chiếu sáng thật để chúng ta vui hưởng. Điều này lại là Đức Chúa Trời Tam Nhất. Về một mặt, Đức Chúa Trời Tam Nhất là ánh sáng, về mặt khác, Đức Chúa Trời Tam Nhất là bộ phận giữ lại như Đấng Cứu Chuộc của chúng ta. Ngài chiếu sáng và cũng giữ lại chính Ngài.

Ngọn đèn này còn có một chân đèn. Trong Khải Thị chương 1, chân đèn này là chân đèn bằng vàng, nhưng trong Khải Thị chương 21, chân đèn cho ngọn đèn là ngọn núi bằng vàng, là chính thành Giê-ru-sa-lem Mới. Tổng kết sau cùng của khải thị thần thượng cho chúng ta thấy Đức Chúa Trời là ánh sáng; Chiên Con, Đấng Cứu Chuộc, là ngọn đèn; và Giê-ru-sa-lem Mới là chân đèn. Hơn nữa, các quốc gia sẽ bước đi bằng ánh sáng của thành phố (Khải. 21:24a).

KINH NGHIỆM HIỆN TẠI CỦA CHÚNG TA

Đức Chúa Trời Tam Nhất của chúng ta là đèn, ánh sáng và đền thờ của chúng ta mà chúng ta phục vụ trong đó. Chúng ta cư ngụ trong Ngài và Ngài chiếu sáng bên trong chúng ta. Chúng ta là đền tạm của Ngài mà Ngài cư ngụ trong đó và Ngài là đền thờ của chúng ta mà trong đó chúng ta cư ngụ. Ngài cũng là ngọn đèn và ánh sáng của chúng ta và ánh sáng ấy chiếu sáng từ bên trong chúng ta qua đèn. Ngài đang ở trong chúng ta và chúng ta đang ở trong Ngài. Đây là một sự hòa quyện của Linh thần thượng với nhân linh của chúng ta. Ngài cư ngụ trong chúng ta, trong nhân linh của chúng ta là đền tạm và chúng ta cư ngụ trong Ngài, tức Linh thần thượng đến với chúng ta, là đền thờ. Chúng ta nhận lấy Ngài làm đền thờ, làm chỗ ở của chúng ta và sau đó, Ngài là ánh sáng thần thượng chiếu sáng từ bên trong chúng ta. Đây là sự hòa quyện giữa thần tính và nhân tính, là kinh nghiệm hiện tại của chúng ta và sẽ là Giê-ru-sa-lem Mới sắp đến.

Ngày nay, chúng ta đang kinh nghiệm Giê-ru-sa-lem Mới. Tôi phải làm chứng rằng tôi kinh nghiệm sự việc mình là một phần của đền tạm Ngài ngày nay và tôi kinh nghiệm Ngài là đền thờ của tôi ngày nay. Tôi kinh nghiệm mình ở trong Ngài và trong khi tôi cư ngụ trong Ngài, Ngài chiếu sáng từ bên trong tôi. Giê-ru-sa-lem Mới sẽ là tổng kết của tất cả những gì chúng ta đã kinh nghiệm được trải qua nhiều năm. Đó sẽ là một sự tăng cường và tổng kết kinh nghiệm hiện tại của chúng ta. Giê-ru-sa-lem Mới sẽ không phải là điều gì đó mới mẻ đối với chúng ta trong cõi đời đời tương lai nếu ngay bây giờ, chúng ta kinh nghiệm Giê-ru-sa-lem Mới.