Thông tin sách

Gia Tể Tân Ước Của Đức Chúa Trời

Tác giả: Witness Lee
Dịch từ bản tiếng Anh: God's New Testament Economy
ISBN:
Mua sách tại:

Đang đọc: Chương 29

Untitled Document

CHƯƠNG HAI MƯƠI CHÍN

GIÊ-RU-SA-LEM MỚI – CÁC YẾU TỐ CƠ BẢN CỦA CẤU TRÚC THÀNH (1)

Kinh Thánh: Khải. 21:11, 18-21; Sáng. 2:11-12; 1 Cô. 3:12a; 1 Phi. 2:4-5; Mat. 13:45-46; 2 Phi. 1:4; 2 Cô. 3:18

VÀNG, NGỌC TRAI VÀ ĐÁ QUÍ

Các yếu tố cơ bản của cấu trúc Giê-ru-sa-lem Mới là vàng, ngọc trai và đá quí (Khải. 21:11, 18-21). Vàng là một nguyên tố được Đức Chúa Trời tạo nên và có đặc điểm là tính chất không thay đổi của nó. Ngọc trai được tạo ra bởi những con trai. Khi bị một hạt cát làm tổn thương thì con trai tiết ra chất dịch sống bao phủ hạt cát ấy và làm cho nó trở nên một viên ngọc trai quí giá. Hạt cát là điều gì đó được Đức Chúa Trời tạo nên, nhưng chất dịch sống là do con trai tiết ra được thêm vào hạt cát này và nhờ đó viên ngọc trai được hình thành một cách tuyệt diệu. Đá quí không được tạo dựng, nhưng được biến đổi từ những điều đã được tạo dựng. Do sức nóng và áp suất mãnh liệt, những viên đá này được biến đổi từ hình thức và bản chất nguyên thủy của chúng nên hình thức và bản chất được biến đổi.

SÁNG THẾ KÝ CHƯƠNG 1 – 2

Theo biểu tượng học trong Kinh Thánh vàng chỉ về bản chất thần thượng, bất thọ tạo của Đức Chúa Trời. Nếu chú ý đến vàng khi nghiên cứu Kinh Thánh, chúng ta sẽ nhận biết vàng là một điều đặc biệt trong Kinh Thánh. Trong Sáng Thế Ký chương 1 và 2, chúng ta thấy Đức Chúa Trời tạo dựng con người, cây sự sống, dòng sông và vàng. Sáng Thế Ký chương 1 và 2 rất có tính chất gia tể và hai chương này bao trùm toàn bộ sự sáng tạo vũ trụ và mặc khải cho chúng ta mục đích đời đời của Đức Chúa Trời, ý định nguyên thủy của Ngài trong con người. Tiếp theo vàng trong Sáng Thế Ký chương 2, chúng ta thấy nhũ hương. Nhũ hương là một loại ngọc trai sinh ra từ nhựa cây. Khi mủ cây, dịch sự sống của cây, tức nhựa cây, đông lại thành chất keo thì chất keo ấy được xem là một loại ngọc trai. Tiếp theo nhũ hương, trong Sáng Thế Ký chương 2 có bích ngọc, là đá quí (c. 12b). Cuối cùng, chúng ta thấy một người nữ được gọi là Ê-va, tức đối tượng tương xứng của A-đam. Chúa là Đức Chúa Trời lấy một khúc xương sườn từ hông của A-đam và tạo khúc xương ấy thành một người nữ. Thật ra, trong Sáng Thế Ký chương 1 và 2, chúng ta thấy mười điều quan trọng, đó là Đức Chúa Trời, sự sáng tạo, con người, cây sự sống, dòng sông tuôn chảy vàng, nhũ hương, bích ngọc, người vợ và một cặp vợ chồng trở nên một thịt. Nếu hiểu mười điểm này, anh em sẽ biết ý nghĩa thật về sự sáng tạo của Đức Chúa Trời, đặc biệt là về con người, được ghi lại trong hai chương đầu trong khải thị thần thượng của Ngài.

KHẢI THỊ CHƯƠNG 21 – 22

Trong phần kết luận của khải thị thần thượng nằm trong hai chương cuối cùng của Kinh Thánh, tức Khải Thị chương 21 và 22, chúng ta thấy một thành được xây bằng vàng, ngọc trai và đá quí. Trong cấu trúc thật sự của một kiến ốc, phần đầu tiên là nền hay nền móng. Trên nền ấy có nhiều cửa được dựng nên và tường thành được xây lên vừa khít với những cái cửa ấy. Trong bất cứ kiến ốc nào, anh em cũng cần nền, các cửa và vách tường. Trong Giê-ru-sa-lem Mới vàng là để xây nền, ngọc trai là để làm các cổng và đá quí là để xây vách tường. Bản ký thuật về ba vật liệu này trong Sáng Thế Ký 2:12 theo thứ tự như vậy vì đó là trình tự của việc xây dựng.

VÀNG, BẠC VÀ ĐÁ QUÍ

Trong 1 Cô-rin-tô 3:12, Phao-lô đề cập đến sự xây dựng Hội thánh. Để xây dựng Hội thánh một cách thích hợp, Phao-lô nói đến ba loại vật liệu, đó là vàng, bạc và đá quí. Thay vì nhũ hương hay ngọc trai, Phao-lô lại nói đến bạc trong 1 Cô-rin-tô chương 3. Trong Sáng Thế Ký chương 2, trong 1 Cô-rin-tô chương 3 và trong Khải Thị chương 21, chúng ta thấy những vật liệu dành cho kiến ốc của Đức Chúa Trời. Trong ba phân đoạn Kinh Thánh này, điều thứ nhất là vàng và điều cuối cùng là đá quí. Điều thứ hai trong cả ba phân đoạn Kinh Thánh này thì có phần khác nhau. Trong Sáng Thế Ký có nhũ hương, trong Cô-rin-tô thứ nhất có bạc và trong Khải Thị có ngọc trai. Thấy được tính nhất quán của khải thị thần thượng thật là tuyệt diệu. Trong Sáng Thế Ký 2:12, chúng ta thấy ba vật liệu theo biểu tượng học dành cho sự xây dựng của Đức Chúa Trời và trong 1 Cô-rin-tô chương 3, chúng ta cũng thấy ba vật liệu dành cho sự xây dựng thật sự của Hội thánh. Phao-lô nói rằng ông đã đặt một nền móng độc nhất vô nhị và chúng ta nên xây dựng bằng vàng, bạc và đá quí trên nền ấy. Tất nhiên, Phao-lô không nói về một kiến ốc vật chất mà nói về sự xây dựng Thân thể Đấng Christ. Nói Thân thể Đấng Christ có thể được xây dựng bằng vàng, bạc và đá quí cho thấy ba vật liệu này là những dấu hiệu tượng trưng cho điều gì đó.

Vàng, bạc và đá quí tượng trưng cho những kinh nghiệm khác nhau về Đấng Christ trong các mỹ đức và thuộc tính của Đức Chúa Trời Tam Nhất. Ấy là bằng những vật liệu này mà các sứ đồ cùng tất cả những tín đồ thuộc linh xây dựng Hội thánh trên nền độc nhất là Đấng Christ. Trong biểu tượng học, bạc theo Xuất Ai Cập Ký chương 30 luôn luôn tượng trưng cho sự cứu chuộc (cc. 11-16; đc. 38:25-28). Vật liệu xây dựng Hội thánh thứ nhất là vàng, chỉ về Đức Chúa Trời với bản chất thần thượng của Ngài và thứ hai là bạc chỉ về Đấng Cứu Chuộc cùng với sự cứu chuộc của Ngài.

Chúng ta cũng phải xem xét ý nghĩa của đá quí. Theo Giăng chương 1, Anh-rê đi và tìm thấy anh em mình là Si-môn Phi-e-rơ và đem Si-môn đến với Chúa Jesus (cc. 41-42). Vào thời điểm ấy, Phi-e-rơ còn là một con người “bằng bùn”. Khi Chúa Jesus trông thấy Phi-e-rơ, Ngài phán: “Ngươi là Si-môn, con của Giăng, ngươi sẽ được gọi là Sê-pha (dịch ra có nghĩa là một viên đá)” (Gi. 1:42). Phi-e-rơ trong tiếng Hi Lạp có nghĩa là một viên đá. Lúc ấy, Si-môn chưa là một viên đá, mà là một khối bùn. Tuy nhiên, khi ông đến với Chúa, Ngài lập tức đổi tên ông. Khi đến với sách Khải Thị, chúng ta thấy trên mười hai tảng đá lập nền của thành thánh có mười hai tên (21:14). Chắc chắn Phi-e-rơ là tảng đá đầu tiên – bích ngọc.

Tất cả các sứ đồ đều được tạo nên là những miếng đất sét, nhưng họ được tái sinh và biến đổi thành đá quí dành cho kiến ốc đời đời của Đức Chúa Trời. Trong Phúc âm Giăng, Phi-e-rơ được Chúa gọi là “một viên đá” và trong sách Khải Thị của Giăng, chính Phi-e-rơ ấy là một trong mười hai tảng đá lập nền. Lời Chúa nói Phi-e-rơ là một viên đá trong Giăng chương 1 là một lời tiên tri mà lời này được ứng nghiệm trong Khải Thị chương 21 một cách trọn vẹn. Thậm chí vào lúc Chúa sắp bị đóng đinh, Phi-e-rơ vẫn còn là một khối bùn chứ chưa là một viên đá. Trước hết ông khoe khoang rằng mình sẽ không bao giờ chối Chúa, nhưng rồi cũng trong đêm ấy, ông đã chối Chúa ba lần. Lúc ấy, không ai trong chúng ta có thể chấp nhận hay thừa nhận Phi-e-rơ là lớp nền đầu tiên của Giê-ru-sa-lem Mới, tức chỗ cư ngụ đời đời của Đức Chúa Trời. Ông vẫn còn khá nhiều bùn.

Ở giữa sách Phúc Âm và sách Khải Thị của Giăng là các Thư tín của Phi-e-rơ. Trong Thư tín đầu tiên của mình, Phi-e-rơ nói với chúng ta rằng Chúa là vầng đá sống và tất cả chúng ta đều cần đến với Ngài như là những viên đá sống để xây dựng chỗ cư ngụ của Đức Chúa Trời (2:4-5; Êph. 2:22). Tất cả tín đồ chúng ta, kể cả Phi-e-rơ, đều là những viên đá sống dành cho kiến ốc của Đức Chúa Trời. Sau khi kinh nghiệm Đấng Christ trong sự phục sinh và thăng thiên của Ngài, Phi-e-rơ tuyên bố rằng mình là một trong những viên đá quí để xây dựng một ngôi nhà thuộc linh. Giăng chương 1, 1 Phi-e-rơ chương 2 và Khải Thị chương 21 đều chỉ về Phi-e-rơ. Trong Giăng chương 1, ông được tiên đoán là sẽ làm một viên đá, trong 1 Phi-e-rơ chương 2 ông đã trở nên một viên đá và trong Giê-ru-sa-lem Mới ông là một tảng đá lập nền. Phi-e-rơ là một khối bùn hay đất sét được biến đổi thành một viên đá rồi được biến đổi thêm nữa để làm một viên đá quí hầu xây dựng nơi cư ngụ của Đức Chúa Trời trong toàn cõi vũ trụ.

NHŨ HƯƠNG, BẠC VÀ NGỌC TRAI

Theo biểu tượng trong Sáng Thế Ký, theo sự xây dựng thực sự trong Cô-rin-tô thứ nhất và theo sự ứng nghiệm trong Khải Thị chỉ có ba loại vật liệu dành cho sự xây dựng của Đức Chúa Trời. Ngoài ra, thứ tự của chúng cũng giống nhau. Đầu tiên là vàng và sau cùng là đá quí. Ở giữa hai điều này, chúng ta thấy nhũ hương trong Sáng Thế Ký, bạc trong Cô-rin-tô thứ nhất và ngọc trai trong Khải Thị. Nhũ hương không phải là điều thuộc về sự sống động vật mà thuộc về sự sống thực vật. Trong Kinh Thánh, sự sống động vật với huyết là để cứu chuộc. Nếu không đổ huyết ra thì không có sự tha thứ (Hê. 9:22). Ngoài ra, trong Kinh Thánh, sự sống thực vật còn chỉ về sự sống sinh sôi nảy nở, gia tăng bội phần và nhân giống. Nhũ hương ra từ sự sống thực vật trong Sáng Thế Ký chương 2 và ngọc trai ra từ con trai, là sự sống động vật trong Khải Thị chương 21. Sở dĩ như vậy là vì trong Sáng Thế Ký chương 2, tội chưa xuất hiện. Việc nhũ hương được tạo ra từ sự sống thực vật có nghĩa là lúc ấy chưa cần đến sự cứu chuộc. Sau Sáng Thế Ký chương 3, khi tội xuất hiện, Đức Chúa Trời vẫn muốn tạo ra ngọc trai, nhưng lúc này cần phải có sự cứu chuộc. Vì vậy, trong tiến trình xây dựng thực sự trong 1 Cô-rin-tô chương 3, điều thứ hai, tức bạc, chỉ về sự cứu chuộc. Sau đó, ở phần kết luận hay chung cuộc của khải thị thần thượng, một hiệu chỉ về công tác cứu chuộc của Đức Chúa Trời vẫn tồn tại mãi mãi là ngọc trai, chỉ về sự sản sinh Đấng Christ trong công tác cứu chuộc của Ngài cùng với sự sống tiết ra của Ngài để bước vào trong kiến ốc của Đức Chúa Trời.

Trong Sáng Thế Ký chương 2 chỉ có cây sự sống mà không có Chiên Con. Nhưng trong Khải Thị chương 22 có cây sự sống cùng với Chiên Con. Cây sự sống mọc trên sông nước sự sống, là dòng sông tuôn ra từ ngai, ngai ấy không những là ngai của Đức Chúa Trời mà còn là của Chiên Con. Mãi đến Sáng Thế Ký chương 3, Chiên Con mới được nói đến, lúc Giê-hô-va Đức Chúa Trời làm ra y phục bằng da để mặc cho A-đam và Ê-va sau khi con người sa ngã. Trong cõi đời đời, ngọc trai sẽ không là một loại nhũ hương được tạo ra từ sự sống thực vật, sự sống sản sinh, nhưng sẽ được tạo ra từ sự sống động vật, sự sống cứu chuộc và sản sinh, tức ngọc trai được hình thành bởi và ra từ Đấng Christ đóng đinh và phục sinh.

ĐỨC CHÚA TRỜI TAM NHẤT LÀ VẬT LIỆU XÂY DỰNG

Trong cả ba giai đoạn xây dựng đời đời của Đức Chúa Trời, những vật liệu luôn luôn là ba và theo một thứ tự duy nhất, đó là vàng, ngọc trai và đá quí. Những vật liệu này là ba vì vật liệu thật cho sự xây dựng của Đức Chúa Trời là Đức Chúa Trời Tam Nhất đã-trải-qua-tiến-trình, tức là Đức Chúa Cha, Đức Chúa Con và Đức Chúa Linh. Đức Chúa Trời sẽ không dùng điều gì khác hơn là chính Ngài trong Tính Tam Nhất đã-trải-qua-tiến-trình của Ngài để xây dựng nơi cư ngụ của Ngài. Một người xây dựng ngôi nhà cho mình bằng vật liệu là chính mình là điều không thể xảy ra được. Cách duy nhất một thầu khoán có thể xây một ngôi nhà bằng vật liệu là chính mình là “tự sát”.

Bây giờ chúng ta cần nêu lên câu hỏi là ai đã giết Jesus? Về sự tuận đạo của Jesus, người Do Thái giết Ngài, nhưng về sự cứu chuộc của Jesus, Đức Chúa Trời giết Ngài. Phi-lát đã kết án tử hình Jesus, nhưng bản án này là một sự bắt bớ làm cho Ngài phải tuận đạo. Ê-sai chương 53 nói Đức Chúa Trời phán xét Jesus, kết án Ngài và tuyên án tử hình (cc. 4, 6, 10). Chính Đức Chúa Trời là Đấng đã giết Jesus. Đấng bị giết trên thập tự giá là Con Người Jesus, nhưng Ngài không chỉ là một con người mà còn là một Đấng Tam Nhất Thần-nhân. Trên thập tự giá, chính Đức Chúa Trời đã giết Đấng Tam Nhất Thần-nhân vì mục đích cứu chuộc chúng ta và tiết chính Ngài là nhựa sống bao phủ những người đã được Ngài cứu chuộc hầu biến họ thành những viên ngọc trai để xây dựng nơi cư ngụ của Ngài. Do đó, chúng ta có thể nói rằng Đức Chúa Trời đã giết chính Ngài trong con người để làm vật liệu xây dựng nơi cư ngụ đời đời của Ngài.

NHỮNG VIÊN ĐÁ SỐNG VÀ NGƯỜI DỰ PHẦN TRONG BẢN CHẤT THẦN THƯỢNG

Sứ đồ Phi-e-rơ là một người không được huấn luyện và không có học thức. Là một người đánh cá Ga-li-lê, ông học hành rất ít. Dầu vậy, trong Thư đầu tiên của mình, Phi-e-rơ cho biết Jesus Christ, tức Chúa của ông, là vầng đá sống. Ông cũng bảo chúng ta, tức những người đến với Jesus, cũng là những viên đá sống. Phát biểu được một lời như vậy cần nhiều nhận thức bắt nguồn từ sự hiểu biết đúng đắn. Trong Thư thứ hai của mình, Phi-e-rơ nói thêm rằng tất cả chúng ta là những người dự phần trong bản chất thần thượng (1:4). Chúng ta không những thừa hưởng bản chất thần thượng trong tương lai mà còn là những người dự phần trong bản chất thần thượng, nhận lãnh và vui hưởng bản chất thần thượng ngày nay. Mặc dầu là một người đánh cá thất học, Phi-e-rơ có thể cho chúng ta biết rằng Chúa là vầng đá sống, ông là viên đá sống, tất cả chúng ta cũng là những viên đá sống và chúng ta nhận lãnh, vui hưởng bản chất thần thượng. Đây là sự dạy dỗ thuần khiết theo Kinh Thánh, chứ không phải là những sự dạy dỗ mang tính cách đạo đức hay triết lý của Khổng Tử hoặc những triết gia khác. Các sách triết học không thể so sánh được với Kinh Thánh. Kinh Thánh dạy người ta một cách thần thượng, bày tỏ rằng tín đồ chúng ta có bản chất thần thượng của Đức Chúa Trời. Điều này không phải là giáo lý mà là thực tại.

NỀN MÓNG KIẾN ỐC CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI

Vàng chỉ về bản chất thần thượng của Đức Chúa Trời làm nền cho kiến ốc của Đức Chúa Trời. Bản chất thần thượng này là nền tảng bằng vàng bên trong chúng ta để xây dựng kiến ốc của Đức Chúa Trời. Càng nhận bản chất thần thượng vào, chúng ta càng có nền móng cho sự xây dựng của Đức Chúa Trời. Tôi không quan tâm đến sự khiêm nhường hay kiêu căng của người ta. Tính kiêu căng hay đức khiêm nhường của con người cũng như nhau. Cả tính kiêu căng thuộc con người lẫn đức khiêm nhường thuộc con người đều vô dụng cho sự xây dựng của Đức Chúa Trời. Tôi chỉ quan tâm anh em có Đức Chúa Trời đến mức độ nào, anh em đã nhận bản chất thần thượng vào [trong mình] được bao nhiêu và hằng ngày anh em dự phần trong bản chất thần thượng đến mức nào. Anh chị em có thể là một người vợ rất đảm đang hay một người chồng rất dễ thương mà vẫn không có nhiều bản chất thần thượng. Tất cả chúng ta cần tự hỏi mình sở hữu Đức Chúa Trời đến mức nào. Điều này là nền móng để xây dựng Hội thánh. Theo nhận thức của tôi, trong vòng hai mươi ba năm nay, Chúa đã thực hiện nhiều điều tại Hoa Kỳ. Nhiều thánh đồ đã thật sự tiếp nhận bản chất thần thượng và có một mức lượng bản chất thần thượng đáng kể bên trong họ. Đây là nền tảng cho sự xây dựng của Đức Chúa Trời và là nền tảng công tác mà tôi tin cậy. Đức khiêm nhường của con người không bao giờ có thể là nền tảng để xây dựng Hội thánh. Duy bản chất của Đức Chúa Trời, tức chính Đức Chúa Trời, mới có thể là một nền tảng như vậy. Một người kiêu ngạo hay một người khiêm nhường đều không thể được dùng vào việc xây dựng Hội thánh. Chỉ có những người hằng ngày nhận bản chất thần thượng vào [trong mình] thì mới hữu ích để xây dựng Hội thánh. Điều cơ bản trong sự khôi phục của Chúa không phải là số lượng đông người, mà là mức lượng bản chất thần thượng có tại đây làm nền tảng để xây dựng Thân thể Ngài.

Chúng ta phải nhận thức rằng không phải chúng ta chỉ ẩn dụ hóa Kinh Thánh mà chúng ta còn bày tỏ những sự thật trong những ẩn dụ của Kinh Thánh. Toàn bộ Giê-ru-sa-lem Mới là một ẩn dụ. Thậm chí trong ngôn ngữ loài người cũng cần dùng đến ẩn dụ vì một số điều không thể bày tỏ hay mô tả bằng những lời mộc mạc và trực tiếp được. Vì sự xây dựng nơi cư ngụ đời đời này của Đức Chúa Trời thì hoàn toàn huyền nhiệm, thuộc linh, thiên thượng và thần thượng, nên cần đến một ẩn dụ để bày tỏ hay mô tả điều này. Vàng, ngọc trai và đá quí tất cả đều là một phần của ẩn dụ này để bày tỏ và mô tả thực tại thần thượng.

Khi còn là một tín đồ trẻ, tôi nhận thức rằng mình đã được tái sinh, được sinh lại. Tuy nhiên, tôi chưa từng nhận biết rằng bên trong mình có điều gì đó thần thượng. Mãi sau khi tiếp nhận Chúa một vài năm, tôi mới bắt đầu nhận biết một cách hạn hẹp rằng nhờ sự tái sinh, Đức Chúa Trời đã vào trong tôi. Là một người được Đức Chúa Trời tái sinh, anh em không những có bản chất con người mà còn có bản chất thần thượng. Bản chất luôn luôn biểu thị một loại thể yếu nào đó. Bất cứ yếu tố hay tố chất nào đều có thể yếu của nó. Đức Chúa Trời tức vàng thần thượng là yếu tố và trong yếu tố này có thể yếu cùng với bản chất của thể yếu ấy. Ngày nay, tín đồ chúng ta có bản chất thần thượng này.

Tất cả chúng ta phải chiến đấu để trình bày cho người ta thấy Kinh Thánh bày tỏ rằng tín đồ chúng ta có Đức Chúa Trời ở bên trong mình là bản chất thần thượng. Chúng ta không chỉ nghiên cứu suông về Giê-ru-sa-lem Mới. Chúng ta ở đây khai quật mọi lẽ thật thần thượng để có thể nhận thức rằng ngày nay mình là gì, đang ở đâu, đi về đâu và nên là gì. Chúng ta phải nhận thức rằng mình là những người có bản chất thần thượng, yếu tố thần thượng, tố chất thần thượng và thể yếu thần thượng trong bản thể mình. Là một tín đồ, anh em là “một người bằng vàng”. Anh em không phải là một người bằng bùn. Tất cả các chị em cần nhận thức rằng mình không phải là những người nữ bằng bùn mà là “những người nữ bằng vàng”. Vì bằng vàng nên chúng ta không thể đi khiêu vũ. Anh em thử nghĩ xem một người bằng vàng có tranh cãi với vợ của mình không? Vàng không bao giờ thay đổi. Dầu anh em có làm gì với vàng đi nữa vàng vẫn y nguyên. Ngày nay, là những tín đồ trong Đấng Christ, chúng ta bằng vàng! Chúng ta thần thượng! Chúng ta có bản chất thần thượng! Tất cả chúng ta phải tuyên bố rằng mình không phải là bằng bùn mà là bằng vàng. Vàng là nền tảng để xây dựng nơi cư ngụ của Đức Chúa Trời cho đến đời đời.

Chúa Jesus nói với Phi-e-rơ rằng ông là một viên đá (Gi. 1:42) và nhắc nhở ông trong Ma-thi-ơ chương 16 rằng ông là một viên đá (c. 18). Chúa cũng nói rằng Ngài sẽ xây dựng Hội thánh Ngài. Ngày nay, Chúa đang thực hiện một công tác xây dựng. Từ ngày Ngũ Tuần, Chúa bắt đầu xây dựng Hội thánh bằng chính anh em và tôi là những viên đá căn cứ trên bản chất thần thượng của Đức Chúa Trời. Những viên đá được xây dựng trên nền bằng vàng, là địa điểm. Mọi vật liệu đều được xây dựng trên một địa điểm này và địa điểm này là nền. Nền của kiến ốc Đức Chúa Trời ngày nay là bản chất thần thượng của Ngài. Đó không phải là kiến thức, học thức, đức tính, lòng nhân từ, tính khiêm nhường hay thậm chí tình yêu thương của anh em. Nền là bản chất của Đức Chúa Trời. Tôi tin chắc và quả quyết nói rằng trong sự khôi phục của Chúa có một nền vững chắc là bản chất thần thượng bên trong nhiều người chúng ta, tức những người yêu mến Chúa.

Những gì chúng ta đã thấy được trong chương này đều phù hợp với khải thị thần thượng. Nền móng kiến ốc đời đời của Đức Chúa Trời và nền móng công tác xây dựng hiện tại của Ngài là bản chất thần thượng của Ngài. Tất cả chúng ta nên nói: “Chúa Jesus ơi, cảm ơn Ngài. Nhờ sự cứu chuộc của Ngài, con có vị trí, vị thế và quyền để nhận lấy Đức Chúa Trời của con làm bản chất thần thượng của mình. Chúa ơi, con cảm ơn Ngài, con đã nhận lấy, vẫn đang nhận lấy và vui hưởng Ngài là bản chất thần thượng của con”. Những yếu tố cơ bản của cấu trúc Giê-ru-sa-lem Mới là vàng làm nền kiến ốc của Đức Chúa Trời (Khải. 21:18b, 21b), ngọc trai chỉ về sự hình thành của Đấng Christ trong công tác cứu chuộc của Ngài với sự sống tiết ra của Ngài để làm lối vào (Khải. 21:21a) kiến ốc của Đức Chúa Trời (1 Cô. 3:12a; Gi. 3:5) và đá quí (Khải. 21:11, 18a, 19-20) chỉ về sự hình thành của Linh trong công tác biến đổi của Ngài (2 Cô. 3:18) với yếu tố thần thượng của Ngài để xây dựng kiến ốc của Đức Chúa Trời. Tất cả ba vật liệu quí báu này đều được xây dựng với nhau và xây dựng thành người vợ có tính cách hoàn vũ, là vợ của Chiên Con (Khải. 21:2, 9), tức Đức Chúa Trời cứu chuộc, người vợ này tương ứng và phản ảnh người vợ trong Sáng Thế Ký chương 2, là biểu tượng về người vợ có tính cách hoàn vũ của Đức Chúa Trời cứu chuộc.