Thông tin sách

Gia Tể Tân Ước Của Đức Chúa Trời

Tác giả: Witness Lee
Dịch từ bản tiếng Anh: God's New Testament Economy
ISBN:
Mua sách tại:

Đang đọc: Chương 27

Untitled Document

CHƯƠNG HAI MƯƠI BẢY

GIÊ-RU-SA-LEM MỚI – DANH HIỆU CỦA THÀNH (1)

Kinh Thánh: Khải. 21:2-3a; 2 Cô. 5:17; Côl. 3:10-11; Hê. 11:10; 1 Cô. 3:12; Khải. 21:19, 20; Hê. 11:11-16; 12:22; Gi. 1:14a; Xuất. 26:15, 29a

Chúng ta đã thấy Giê-ru-sa-lem Mới là tổng kết sau cùng của mọi điều thần thượng, thuộc linh trong Kinh Thánh. Chúng ta cần nghiên cứu tường tận về Giê-ru-sa-lem Mới vì Giê-ru-sa-lem Mới chưa từng được nghiên cứu một cách thấu đáo và giải nghĩa một cách thích đáng. Một điểm về Giê-ru-sa-lem Mới mà chúng ta không có khả năng bàn đến là mười hai tảng đá lập nền. Để nghiên cứu những tảng đá này cần học hỏi sâu rộng. Hi vọng của tôi là thế hệ trẻ sẽ tiếp tục nghiên cứu mười hai tảng đá này. Để hiểu ý nghĩa thật của Giê-ru-sa-lem Mới, chúng ta phải đi sâu vào ý nghĩa thật về danh hiệu của thành ấy. Theo sự nghiên cứu Kinh Thánh của tôi, có năm danh hiệu; đó là Giê-ru-sa-lem Mới, thành thánh, đền tạm của Đức Chúa Trời, vợ của Chiên Con và mẹ của các tín đồ.

GIÊ-RU-SA-LEM MỚI

Mới

Chúng ta cần xem xét ý nghĩa của danh hiệu “Giê-ru-sa-lem Mới”. Các tín đồ chúng ta có một thói quen xấu là mặc nhiên công nhận [những gì] Kinh Thánh [nói]. Tại sao Linh dùng từ ngữ “mới” trong danh hiệu “Giê-ru-sa-lem Mới”? Kinh Thánh bày tỏ cho chúng ta hai cõi sáng tạo; đó là cõi sáng tạo cũ và cõi sáng tạo mới. Không có điều nào thuộc bản chất của Đức Chúa Trời liên hệ đến bất cứ điều gì trong cõi sáng tạo cũ. Nói cách khác, Đức Chúa Trời không ở trong cõi sáng tạo cũ. Tuy nhiên, bản chất thần thượng của Đức Chúa Trời lại ở trong mọi sự thuộc cõi sáng tạo mới. Trong “con người cũ” không có gì thuộc về Đức Chúa Trời, nhưng “con người mới” không những được sinh bởi Đức Chúa Trời mà còn được tạo dựng và cấu tạo bằng Đức Chúa Trời. Không một điều mới mẻ nào trong Tân Ước chỉ về bất cứ điều gì vật chất hay thuộc thể. Tấm lòng mới của chúng ta là một điều thuộc về Đức Chúa Trời (Êxc. 36:26). Tâm trí chúng ta được đổi mới có nghĩa là Đức Chúa Trời đã được ban phát vào trong tâm trí chúng ta (Êph. 4:23). Mọi sự được gọi là mới trong Tân Ước cho thấy hay ngụ ý rằng Đức Chúa Trời đã được ban phát vào trong những điều đó. Nếu không có Đức Chúa Trời, anh em không có một tấm lòng mới. Bầu rượu mới, rượu mới, áo mới và giao ước mới đều được gọi là mới vì Đức Chúa Trời ở trong những điều ấy. Cựu Ước là điều gì đó thuộc văn tự chết, nhưng Tân Ước lại có Đức Chúa Trời ở trong đó. Tân Ước hoàn toàn là điều thuộc về Đức Chúa Trời. Đó là một giao ước không những thuộc về sự sống mà còn thuộc về Đức Chúa Trời. Đức Chúa Trời được bày tỏ trong Tân Ước và Tân Ước mang Đức Chúa Trời đến với chúng ta.

Nhờ nguyên tắc này, chúng ta có thể thấy Giê-ru-sa-lem cũ là một thành phố vật chất. Trong các thành phần cấu tạo của nó không có gì thuộc bản chất của Đức Chúa Trời. Tuy nhiên, Giê-ru-sa-lem Mới, giống như con người mới, có Đức Chúa Trời được ban phát vào trong đó. Thành ấy mới vì Đức Chúa Trời đã được thêm vào. Bất cứ những gì không có Đức Chúa Trời đều cũ kỹ, nhưng bất cứ những gì được Đức Chúa Trời thêm vào thì mới mẻ. Một vật dụng bị cũ vì nó không có Đức Chúa Trời, nhưng là tín đồ thì anh em mới mẻ vì anh em có Đức Chúa Trời ban phát vào trong mình. Những người không tin vào Chúa Jesus đều cũ kỹ vì họ không có Đức Chúa Trời. Đức Chúa Trời là sự mới mẻ và sự mới mẻ là Đức Chúa Trời. Sự cũ kỹ là cõi sáng tạo cũ; tôi cũ kỹ và anh em cũ kỹ. Tuy nhiên, khi có Đức Chúa Trời, anh em có sự mới mẻ. Anh em trở nên mới và anh em trở nên sự mới mẻ. Tất cả những điều mới mẻ trong Tân Ước như tấm lòng mới, tâm trí mới, con người mới và cõi sáng tạo mới đều là mới vì Đức Chúa Trời đã được ban phát vào trong những điều ấy.

Sở Hữu Bản Chất Thần Thượng Và Sự Sống Thần Thượng

Giê-ru-sa-lem Mới là một cõi sáng tạo mới có Đức Chúa Trời trong Đấng Christ, sở hữu bản chất và sự sống thần thượng. Chúng ta không thể có Đức Chúa Trời ở ngoài Đấng Christ. Ngoài ra, Khải Thị chương 21 và 22 cho chúng ta nhiều dấu hiệu cho thấy rằng Giê-ru-sa-lem Mới sở hữu bản chất và sự sống thần thượng. Trong Giê-ru-sa-lem Mới có cây sự sống và sông nước sự sống. Ngoài sự sống thần thượng, Giê-ru-sa-lem Mới không phô bày bất cứ sự sống nào khác. Ngoài ra, chính thành phố và đường đi của Giê-ru-sa-lem Mới bằng vàng ròng như pha lê trong suốt (Khải. 21:18b, 21b). Trong biểu tượng học vàng chỉ về bản chất thần thượng. Do đó, Giê-ru-sa-lem Mới sở hữu bản chất thần thượng và sự sống thần thượng.

Cõi Sáng Tạo Mới

Ngoài ra, Giê-ru-sa-lem Mới cũng được dựng nên trong Đấng Christ là cõi sáng tạo mới với yếu tố thần thượng (2 Cô. 5:17). Có thể vài người nghĩ rằng cõi sáng tạo mới chỉ về các tín đồ chúng ta chứ không phải chỉ về Giê-ru-sa-lem Mới. Tuy nhiên, nói như vậy chứng tỏ chúng ta không có cái nhìn để thấy Giê-ru-sa-lem Mới là tổng hợp sống động của mọi người đã được Đức Chúa Trời cứu chuộc, gồm có các tín đồ Tân Ước và các thánh đồ Cựu Ước. Mọi người được cứu chuộc kết hợp với nhau thành một cõi sáng tạo mới trong Đấng Christ và cõi sáng tạo mới ấy có yếu tố thần thượng. Yếu tố thần thượng đã được ban phát vào trong cõi sáng tạo mới. 2 Cô-rin-tô 5:17 nói: “Nếu ai ở trong Đấng Christ, thì [người] ấy là một cõi sáng tạo mới; những sự cũ đã qua đi; kìa, chúng đã trở nên mới”. Nếu chúng ta có thể dành thì giờ đọc-cầu-nguyện câu này thì sẽ rất có ích. Nói rằng mọi sự đã trở nên mới có nghĩa là mọi sự đã trở nên thần thượng. Hơn nữa, nói rằng mọi sự đã trở nên mới có nghĩa là mọi sự đã trở nên Đức Chúa Trời vì Đức Chúa Trời mới mẻ và Ngài là sự mới mẻ.

Con Người Mới

Hơn nữa, Giê-ru-sa-lem Mới được cấu tạo bằng Đấng Christ là con người mới với bản chất thần thượng và sự sống thần thượng (Côl. 3:10-11). Theo Cô-lô-se 3:11, con người mới được cấu tạo bằng Đấng Christ vì trong con người mới không thể có bất cứ người thiên nhiên nào. Không những là không có người thiên nhiên nào trong con người mới, mà cũng không có khả năng, không có chỗ cho bất cứ người thiên nhiên nào. Trong con người mới chỉ có chỗ cho Đấng Christ. Ngài là mọi chi thể của con người mới và ở trong mọi chi thể. Ngài là mọi sự trong con người mới. Thật ra, Ngài là con người mới, tức Thân thể Ngài (1 Cô. 12:12). Trong con người mới, Ngài là trung tâm và bao quát. Trong con người mới “không còn người Hi Lạp, người Do Thái, người chịu cắt bì, người không chịu cắt bì, người dã man, người Sy-the, nô lệ, người tự do, nhưng Đấng Christ là tất cả và trong tất cả” (Côl. 3:11). Mặc dầu Hội thánh là con người mới bao gồm những người xuất thân từ nhiều nền văn hóa và chủng tộc khác nhau, nhưng thật ra Đấng Christ là mọi sự trong con người mới. Đây là một vấn đề thuộc sự cấu tạo. Khi anh em được sinh lại, Đấng Christ được sinh ra vào trong anh em và từ lúc ấy, Đấng Christ được cấu tạo vào trong chính bản thể của anh em để biến đổi anh em thành Đấng Christ. Một vật dụng nào đó làm bằng gỗ và được cấu tạo bằng gỗ, chúng ta có thể nói vật dụng ấy là gỗ hay nó bằng gỗ. Tương tự như vậy, vì chúng ta đã được sinh bởi Đấng Christ và được cấu tạo bằng Đấng Christ, chúng ta có thể nói mình là Đấng Christ (trong sự sống và bản chất). Kinh Thánh nói với chúng ta rằng con người mới, tức Hội thánh không thể có con người thiên nhiên và những gì ở trong con người mới này đơn giản là Đấng Christ, không phải chỉ là một mình Đấng Christ, trong chính Ngài hay cùng với chính Ngài, nhưng là Đấng Christ trong anh em và cùng với anh em. Vì ảnh hưởng và sự gò bó của sự dạy dỗ theo truyền thống ngày nay, chúng ta đã bị giới hạn rất nhiều và thậm chí không dám nói chúng ta là Christ. Tuy nhiên, tôi hi vọng chúng ta sẽ nhận được một khải tượng thiên thượng để thấy rằng vì đã được sinh bởi Christ và được cấu tạo bằng Christ, chúng ta là Christ.

Chúng ta thích nói mình sống Christ, nhưng nhiều khi, chúng ta không dám nói điều này vì chúng ta nhận thức rằng mình không luôn luôn sống Christ. Lý do tại sao chúng ta không sống Christ là vì chúng ta thiếu sự cấu tạo của Đấng Christ. Chúng ta sống điều được cấu tạo trong mình. Một số thánh đồ nói với tôi: “Sống Christ thật kỳ diệu, nhưng tôi quên sống Ngài trong mọi lúc. Khi nổi giận, tôi mới nhớ rằng mình nên sống Christ và lúc ấy thì đã quá trễ rồi!” Lý do anh em quên sống Christ là vì Đấng Christ chưa được cấu tạo nhiều trong anh em. Để sống Christ anh em không cần phải nhớ rằng mình phải sống Christ. Nếu Ngài đã được cấu tạo nhiều vào trong anh em thì anh em không thể quên sống Ngài. Tính nóng giận của chúng ta “nhanh như chớp”. Nếu chúng ta không được cấu tạo bằng Đấng Christ để nhớ rằng mình cần sống Christ thì sống Ngài là điều không thể thực hiện được. Mức độ chúng ta sống Christ tùy thuộc vào mức độ Đấng Christ đã được cấu tạo vào trong bản thể chúng ta. Theo sự tương giao của chúng ta từ trước đến nay, chúng ta có thể thấy rằng nói Giê-ru-sa-lem Mới là một thành phố vật chất được Đức Chúa Trời chuẩn bị là điều hoàn toàn vô lý. Không thể nào giải nghĩa tổng kết của Kinh Thánh như vậy được. Vì thành này mới mẻ nên Đức Chúa Trời đã được ban phát vào bên trong và thành ấy có Đức Chúa Trời làm nội dung của mình.

Giê-ru-sa-lem – Nền Bình An

Danh hiệu “Giê-ru-sa-lem” gồm hai từ ngữ Hê-bơ-rơ – Giê-ru có nghĩa là nền và Sa-lem có nghĩa là bình an. Phao-lô nói với chúng ta trong Hê-bơ-rơ chương 7 rằng Vua Sa-lem là Vua Bình An (c. 2). Sa-lem là bình an và Giê-ru là điều gì đó được lập, được xây dựng và được đặt làm nền móng. Do đó, Giê-ru-sa-lem có nghĩa là nền bình an. Giê-ru-sa-lem là điều gì đó được đặt nền, được thiết lập và bảo vệ trong sự bình an. Kinh Thánh cho thấy sự bình an là chính Đức Chúa Trời. Trong Tân Ước có hai danh hiệu: Đức Chúa Trời của sự bình an (Phil. 4:9; 1 Tê. 5:23) và sự bình an của Đức Chúa Trời (Phil. 4:7). Cả hai danh hiệu này cho thấy chính Đức Chúa Trời là sự bình an của chúng ta. Ngoài ra, Ê-phê-sô 2:14 còn cho thấy chính Đấng Christ là sự bình an của chúng ta. Sự bình an này là Đức Chúa Trời mà ở trong Ngài chúng ta đã được lập nền. Đây không phải là sự bình an bên ngoài, nhưng là sự bình an bên trong mà trong đó chúng ta được bảo vệ. Trong cõi đời đời, chúng ta sẽ vui hưởng sự bình an mãi mãi.

Chúa Jesus bảo chúng ta: “Ta để sự bình an lại cho các ngươi; Ta ban sự bình an Ta cho các ngươi; Ta cho các ngươi không phải như thế gian cho” (Gi. 14:27). Chúa chúng ta còn phán trong Giăng 16:33: “Ta đã nói cho các ngươi những điều đó để các ngươi được bình an trong Ta. Các ngươi sẽ có hoạn nạn trong thế gian, nhưng hãy can đảm lên, Ta đã đắc thắng thế gian rồi”. Vì Chúa đã ban cho chúng ta sự bình an của Ngài và để lại cho chúng ta bình an ấy, ngày nay chúng ta nên sống trong sự bình an của Ngài. Thật ra, chính Chúa vẫn ở đây là sự bình an của chúng ta. Giê-ru-sa-lem là Đức Chúa Trời Tam Nhất làm sự bình an, sự an toàn của chúng ta. Toàn bộ Giê-ru-sa-lem Mới sẽ là một thực thể bình an. Rồi cuối cùng khi trở thành Giê-ru-sa-lem Mới, chúng ta sẽ ở trong sự bình an, đó là ở trong Đức Chúa Trời Tam Nhất. Giê-ru-sa-lem Mới sẽ được lập nền và bảo vệ một cách bền vững trong Đức Chúa Trời Tam Nhất là sự bình an và an toàn và chúng ta sẽ vui hưởng Đức Chúa Trời Tam Nhất là sự bình an mãi mãi.

THÀNH THÁNH

Thánh – Biệt Riêng Cho Đức Chúa Trời Và Dầm Thấm Bằng Đức Chúa Trời

Giê-ru-sa-lem Mới cũng được gọi là thành thánh (Khải. 21:2a). Trong Tân Ước, chữ “thánh” không những có nghĩa là được biệt riêng cho Đức Chúa Trời mà còn có nghĩa là được dầm thấm bằng chính Đức Chúa Trời. Trong Cựu Ước, được làm nên thánh khiết là được biệt riêng cho Đức Chúa Trời. Trong Cựu Ước không có sự dầm thấm Đức Chúa Trời và sự thánh khiết hay sự thánh hóa chỉ là về mặt vị trí chứ không phải về mặt bản tính. Tuy nhiên, trong Tân Ước, chúng ta thấy cả sự thánh khiết và thánh hóa về mặt vị trí có tính cách khách quan lẫn sự thánh khiết và thánh hóa về mặt bản tính, trong kinh nghiệm chủ quan. La Mã 6:19 và 22 cho thấy sự thánh hóa là điều gì đó trong kinh nghiệm và thuộc về mặt bản tính. Trong Cựu Ước, một thỏi vàng có thể được làm cho thánh khiết và thánh hóa bằng cách thay đổi vị trí của nó, tức đặt thỏi vàng ấy vào trong đền thờ. Tuy nhiên, Hội thánh ngày nay được làm nên thánh không những về mặt vị trí mà còn về mặt bản tính.

Trong 1 Tê-sa-lô-ni-ca 5:23, Phao-lô cầu nguyện để trọn bản thể của chúng ta, tức linh và hồn và thân thể, đều có thể được thánh hóa một cách trọn vẹn. Đây là sự thánh hóa về mặt bản tính mà chính Đức Chúa Trời thánh khiết dầm thấm chúng ta bằng bản chất thánh khiết của Ngài. Trong sự thánh hóa về mặt vị trí chỉ có sự thay đổi vị trí, nhưng trong sự thánh hóa về mặt bản tính lại có sự biến đổi bản chất và yếu tố. Vì vậy, Giê-ru-sa-lem Mới không phải chỉ thánh khiết theo ý nghĩa của Cựu Ước mà còn theo ý nghĩa của Tân Ước. Căn cứ trên nguyên tắc này, chúng ta có thể thấy thành thánh, tức Giê-ru-sa-lem Mới, không bao giờ có thể là một thành phố vật chất vì một thành phố vật chất không bao giờ có thể được dầm thấm bằng chính Đức Chúa Trời. Thành này bao gồm những người sống động, là những người có thể và đang được dầm thấm bằng Đức Chúa Trời. Giê-ru-sa-lem Mới không chỉ là một thành phố được biệt riêng cho Đức Chúa Trời, mà còn là một thành phố được dầm thấm Đức Chúa Trời. Trong Giê-ru-sa-lem cũ và đền thờ cũ, chúng ta có thể thấy sự biệt riêng nhưng không có sự dầm thấm Đức Chúa Trời. Tuy nhiên, trong Tân Ước, Hội thánh là đền thờ của Đức Chúa Trời (1 Cô. 3:16) và đền thờ này không những được biệt riêng cho Đức Chúa Trời mà còn được dầm thấm Đức Chúa Trời. Giê-ru-sa-lem Mới không phải là một thành Cựu Ước mà là một thành Tân Ước – một thành được dầm thấm Đức Chúa Trời.

Một Thành Chúng Ta Đã Đến

Khi nghiên cứu Hê-bơ-rơ 11:14-16 lúc còn là một tín đồ trẻ tuổi, tôi nghĩ rằng những câu Kinh Thánh này cho thấy Giê-ru-sa-lem Mới là một thành phố vật chất. Những câu Kinh Thánh này nói với chúng ta rằng các thánh đồ Cựu Ước mong đợi một quê hương tốt đẹp hơn, một quê hương thiên thượng và Đức Chúa Trời đã chuẩn bị một thành cho họ. Tuy nhiên, trong Hê-bơ-rơ 12:22, người viết lại nói rằng chúng ta đã đến núi Si-ôn và đến thành của Đức Chúa Trời hằng sống tức Giê-ru-sa-lem thiên thượng. Câu Kinh Thánh này không nói rằng chúng ta sẽ đến mà nói chúng ta đã đến Giê-ru-sa-lem thiên thượng. Nếu núi Si-ôn và thành của Đức Chúa Trời hằng sống là điều gì đó thuộc vật chất, thì ngày nay làm thế nào chúng ta có thể đã đến những nơi ấy được? Ngoài ra, câu này không nói rằng Giê-ru-sa-lem ở trên các từng trời mà đó là Giê-ru-sa-lem thiên thượng. Thành này là thiên thượng trong bản chất. Chúng ta đã nhận được một lời kêu gọi thiên thượng (Hê. 3:1), đã nếm biết ân tứ thiên thượng (Hê. 6:4) và có thể sống một cuộc đời thiên thượng trên đất ngày nay (Côl. 3:1-2).

Hê-bơ-rơ 12:22 cho thấy rõ ràng rằng Giê-ru-sa-lem thiên thượng không phải là một thành phố vật chất vì chúng ta đã đến Giê-ru-sa-lem thiên thượng này rồi. Nhiều Cơ Đốc nhân đang đợi đến Giê-ru-sa-lem Mới, nhưng chúng ta phải nhận thức rằng mình đã đến Giê-ru-sa-lem Mới rồi. Sự kiện chúng ta đã đến Giê-ru-sa-lem Mới rồi và sự kiện Giê-ru-sa-lem Mới được gọi là Giê-ru-sa-lem thiên thượng giải cứu tôi khỏi quan niệm cũ kỹ của mình. Hội thánh là nhà của Đức Chúa Trời hằng sống, vì vậy, ngày nay đó là nhà Đức Chúa Trời và cũng là nhà chúng ta. Khi Hội thánh được mở rộng trở nên một thành, thì Hội thánh trở nên quê hương thiên thượng. Quê hương thiên thượng của chúng ta là một thành mà chúng ta đã đến rồi.

Được Đức Chúa Trời Thiết Kế Và Xây Dựng

Thành này đã được Đức Chúa Trời thiết kế và xây dựng (Hê. 11:10). Hê-bơ-rơ 11:10 nói rằng Đấng Kiến Trúc và Đấng Dựng Nên thành này là Đức Chúa Trời. Kiến trúc sư trong tiếng Hi Lạp ở câu Kinh Thánh này cũng có thể dịch là người xây dựng hay thợ lành nghề. Điều này có nghĩa là Đức Chúa Trời là một thiết kế gia khôn khéo và là một người thợ lành nghề nhất. Nếu nghĩ rằng Đức Chúa Trời hằng sống thiết kế một thành phố vật chất thì thật không hợp lý chút nào.

Ê-phê-sô 2:10 nói Hội thánh là một kiệt tác của Đức Chúa Trời. Chữ “kiệt tác” trong tiếng Hi Lạp là poiema, chữ này có nghĩa là điều gì đó đã được viết hay sáng tác như một bài thơ. Hội thánh là một bài thơ được Đức Chúa Trời viết ra. Thơ ca bày tỏ sự khôn ngoan của một tác giả. Đức Chúa Trời bày tỏ sự khôn ngoan đa diện của Ngài qua Hội thánh (Êph. 3:10). Là tổng kết sau cùng của Hội thánh, Giê-ru-sa-lem Mới đầy dẫy sự khôn ngoan. Đức Chúa Trời thiết kế Giê-ru-sa-lem Mới bằng sự khôn ngoan của Ngài và thành này phô bày sự khôn ngoan của Ngài. Nói Giê-ru-sa-lem Mới là một thành phố vật chất thì hạ thấp sự khôn ngoan của Đức Chúa Trời và coi thường Đấng Kiến Trúc khôn khéo, đời đời. Nếu nhận thức rằng Giê-ru-sa-lem Mới là một dấu hiệu chỉ về nhiều điều thần thượng, thuộc linh, thì chúng ta bắt đầu nhận thấy sự khôn ngoan của Đức Chúa Trời trong thành này. Đức Chúa Trời là thiết kế gia khôn ngoan và thợ lành nghề, là Đấng đã thiết kế một thành để biểu lộ trọn vẹn sự khôn ngoan đa diện của Ngài.

Được Xây Dựng Bằng Những Vật Liệu Thần Thượng

Hơn nữa, thành này được xây dựng bằng những vật liệu thần thượng. 1 Cô-rin-tô 3:12 nói rằng trong thời đại này, tức thời đại Hội thánh, chúng ta phải xây dựng Hội thánh bằng vàng, bạc và đá quí. Trong thời đại sắp đến, bạc trở nên ngọc trai và những vật liệu trong Giê-ru-sa-lem Mới là vàng, ngọc trai và đá quí. Chắc chắn Phao-lô không có ý truyền chúng ta xây dựng Hội thánh bằng những thỏi vàng thật theo nghĩa đen. Nếu vậy thì không ai có đủ khả năng xây dựng Hội thánh. Phao-lô đã đặt nền móng độc nhất là Đấng Christ và bây giờ chúng ta cần xây dựng trên nền ấy, không phải xây dựng bằng gỗ, cỏ khô hay rơm rạ, mà xây dựng bằng vàng, bạc và đá quí. Đây là những biểu tượng chứ không phải những vật liệu thuộc thể. Vàng tượng trưng cho bản chất của Đức Chúa Trời, bạc tượng trưng cho sự cứu chuộc của Đấng Christ và đá quí tượng trưng cho công tác biến đổi của Thánh Linh. Những biểu tượng này tượng trưng cho công tác thần thượng của Đấng Tam Nhất thần thượng, tức Đấng được ban phát vào trong bản thể chúng ta nhờ công tác thần thượng của Ngài. Bây giờ chúng ta đang xây dựng Hội thánh với bản chất của Đức Chúa Cha, với sự cứu chuộc của Đức Chúa Con và với công tác biến đổi của Đức Chúa Linh. Nhờ điều này, chúng ta có thể thấy rằng Giê-ru-sa-lem Mới không phải là một thành phố vật chất.

Được Xây Dựng Bằng Những Nền Tảng Vững Chắc

Thành này cũng được xây dựng bằng những nền tảng vững chắc, không thể lay chuyển được (Hê. 11:10; Khải. 21:19-20). Những nền này bao gồm mười hai loại đá quí. Mười hai viên đá quí này được đại diện bởi mười hai sứ đồ. Tất cả những sứ đồ đều được tạo dựng là những mảnh đất sét (Gi. 1:42), nhưng họ được tái sinh và biến đổi thành các viên đá quí dành cho kiến ốc đời đời của Đức Chúa Trời. Ê-phê-sô 2:20 nói rằng Hội thánh được xây dựng trên nền của các sứ đồ và tiên tri. Hê-bơ-rơ 11:10 cho biết rằng thành ấy có các nền và trong Khải Thị 21:19-20, chúng ta thấy mười hai nền của thành.

Một Quê Hương Thiên Thượng Và Tốt Đẹp Hơn

Thành này cũng là quê hương thiên thượng và tốt đẹp hơn (Hê. 11:14-16; 12:22). Quê hương của chúng ta không phải là đồng vắng mà là một thành được xây dựng. Mặc dầu Áp-ra-ham mong đợi và trông chờ một thành phố, nhưng có thể ông đã không nhận được khải tượng về thành phố mà ông đang mong đợi sẽ là một điều thần thượng và thuộc linh. Nhờ sách Khải Thị, chúng ta có thể nhận thấy rằng chính Giê-ru-sa-lem thiên thượng ấy, tức thành của Đức Chúa Trời hằng sống, không phải là một thành phố vật chất mà hoàn toàn là một thực thể thuộc linh và thần thượng.

Điều Đức Chúa Trời đã thật sự chuẩn bị sẵn cho Áp-ra-ham tốt đẹp hơn điều Áp-ra-ham mong đợi nhiều. Cùng với Áp-ra-ham, tất cả chúng ta sẽ vui hưởng thành thuộc linh và thần thượng này. Đây thật sự là một quê hương tốt đẹp hơn.

ĐỀN TẠM CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI

Là Một Thân Vị Chứ Không Phải Là Một Công Trình Xây Dựng Vật Chất

Khải Thị cũng nói rằng Giê-ru-sa-lem Mới là đền tạm của Đức Chúa Trời (21:3a). Trong Tân Ước, đền tạm trước hết là Đấng Christ và sau đó là Đấng Christ được mở rộng. Giăng 1:14 nói với chúng ta rằng Lời, tức Đấng đã trở nên xác thịt, đóng trại giữa chúng ta. Khi nhục hóa, Jesus Christ là một đền tạm. Đền tạm trong Cựu Ước là một thực thể được xây dựng có tính cách vật chất, nhưng đền tạm trong Tân Ước là một thân vị. Hơn nữa, đền thờ trong Cựu Ước là một kiến ốc vật chất, nhưng trong Giăng chương 2, Chúa Jesus cho thấy chính Ngài là đền thờ (cc. 19-21). Bây giờ đền thờ là một thân vị trong Tân Ước. Trong Cựu Ước, cả đền tạm lẫn đền thờ đều là những thực thể được xây dựng có tính cách vật chất, nhưng trong Tân Ước, cả đền tạm lẫn đền thờ đều là một thân vị. Sau khi phục sinh, thân vị này được mở rộng ra, gia tăng gấp bội và sinh sản, thế nên thân vị này đã trở nên một thân vị tập thể. Đây là lý do tại sao Phao-lô gọi Hội thánh là đền thờ của Đức Chúa Trời (1 Cô. 3:16). Trong các sách Phúc Âm, Đấng Christ được gọi là đền thờ và trong các Thư tín, Hội thánh cũng được gọi là đền thờ. Cả hai đều là một thân vị chứ không phải là những điều thuộc vật chất. Vậy thì làm thế nào tổng kết của Tân Ước lại là một kiến ốc vật chất được? Điều này hoàn toàn vô lý. Đền tạm và đền thờ trong các sách Phúc Âm là một thân vị, đền thờ trong các Thư tín là một thân vị tập thể tức Hội thánh và Giê-ru-sa-lem Mới trong sách Khải Thị là tổng kết của Tân Ước là một thân vị tập thể chứ không phải là một công trình xây dựng vật chất.

Được Xây Dựng Bằng Nhân Tính Và Thần Tính

Giê-ru-sa-lem Mới là đền tạm của Đức Chúa Trời, được xây dựng bằng nhân tính và thần tính kết hợp với nhau như được tượng trưng bởi gỗ keo (gỗ Si-tim) thếp vàng (Xuất. 26:15, 29). Nếu không có biểu tượng về đền tạm trong Xuất Ai Cập Ký, chúng ta không thể nhận thức rõ ràng rằng đền tạm Tân Ước là một sự kết hợp nhân tính với thần tính. Những tấm ván dựng đứng trong đền tạm được làm bằng gỗ keo, một loại gỗ tốt, cứng và chắc, thếp vàng. Gỗ và vàng được kết hợp với nhau làm một thực thể, tức những tấm ván dựng đứng. Vàng luôn luôn chỉ về thần tính của Đức Chúa Trời và gỗ chỉ về nhân tính của con người. Điều này cho thấy rõ ràng rằng Đấng Christ, là đền tạm, được tạo thành bằng thần tính cộng với nhân tính của Ngài. Ngài là Đấng Thần-nhân, mà trong Ngài nhân tính và thần tính được kết hợp với nhau.

Tất nhiên, trong đền tạm, chúng ta không thể thấy sự hòa quyện thần tính với nhân tính, vì vậy có một biểu tượng kỳ diệu khác trong Kinh Thánh mặc khải vấn đề này cho chúng ta, đó là của tế lễ chay. Của tế lễ chay cho chúng ta thấy hai yếu tố không những được cộng với nhau mà còn được hòa quyện với nhau. Trong của tế lễ chay này, chúng ta thấy bột mịn được trộn với dầu (Lê. 2:4). Trong đền tạm, chúng ta có thể thấy sự kết hợp hay sự cộng vàng với gỗ. Trong sự nhục hóa của Đức Chúa Trời, thần tính vào trong nhân tính và được thêm vào nhân tính. Trong sự phục sinh của Đấng Thần-nhân này, nhân tính được đem vào thần tính và cộng với thần tính. Đây là một sự lưu thông hai chiều. Hai bản chất con người và thần thượng này không những được cộng lại với nhau mà còn được hòa quyện với nhau làm một thực thể, làm một thân vị mà không sinh ra bản chất thứ ba.

Một Nơi Cư Ngụ Cho Cả Đức Chúa Trời Lẫn Những Người Hầu Việc Ngài

Sau cùng, Giê-ru-sa-lem Mới sẽ là một nơi cư ngụ cho cả Đức Chúa Trời lẫn những người hầu việc Ngài. Trong Cựu Ước, bức tranh này rất rõ ràng. Đền tạm là nơi cư ngụ của Đức Chúa Trời và đồng thời cũng là nơi cư ngụ của các thầy tế lễ phục vụ trong nơi ấy. Cả Đức Chúa Trời lẫn những người hầu việc Ngài đều cư ngụ trong cùng một đền tạm. Đối với Đức Chúa Trời, Giê-ru-sa-lem Mới là nơi cư ngụ của Ngài và đối với chúng ta, Đức Chúa Trời là nơi cư ngụ của chúng ta vì sách Khải Thị nói rằng trong Giê-ru-sa-lem Mới không có đền thờ “vì đền thờ của thành là Chúa là Đức Chúa Trời tức Đấng Toàn Năng và Chiên Con” (21:22). Điều này có nghĩa chúng ta là những người hầu việc Đức Chúa Trời trong Đức Chúa Trời. Đức Chúa Trời là đối tượng chúng ta hầu việc và thờ phượng, thế nhưng Đức Chúa Trời cũng là đền thờ của chúng ta mà trong đó chúng ta phục vụ Ngài. Thành thánh là nơi cư ngụ của Đức Chúa Trời và thành thánh, là đền thờ, tức chính Đức Chúa Trời là nơi cư ngụ của chúng ta. Giê-ru-sa-lem Mới không bao giờ có thể là một thành phố vật chất vì đền thờ trong thành ấy là Đức Chúa Trời Tam Nhất. Thật ra, toàn thể thành ấy là sự hòa quyện Đức Chúa Trời với những người đã được Ngài cứu chuộc và sự hòa quyện này là nơi cư ngụ chung cho Đức Chúa Trời và những người đã được Ngài cứu chuộc. Đức Chúa Trời sống trong chúng ta và chúng ta sống trong Ngài. Ngài và chúng ta trở nên một thực thể đã được hòa quyện cho đến đời đời. Giê-ru-sa-lem Mới là một thân vị tập thể, thần thượng và thuộc linh và chúng ta ở trong Ngài vì chúng ta đã đến thành của Đức Chúa Trời hằng sống, là Giê-ru-sa-lem thiên thượng!