Thông tin sách

Gia Tể Tân Ước Của Đức Chúa Trời

Tác giả: Witness Lee
Dịch từ bản tiếng Anh: God's New Testament Economy
ISBN:
Mua sách tại:

Đang đọc: Chương 21

Untitled Document

CHƯƠNG HAI MƯƠI MỐT

BẢY LINH (2)

Kinh Thánh: Khải 1:9-18

PHƯƠNG DIỆN GIA TỂ VÀ THỂ YẾU CỦA ĐẤNG TAM NHẤT

Trong chương này, chúng ta phải thấy thêm về phương diện gia tể và thể yếu của Đấng Tam Nhất. Phần đầu sách Ma-thi-ơ cho chúng ta biết thế nào Đấng Christ đã được hoài thai bởi Thánh Linh trong tử cung của một trinh nữ (1:18, 20). Vào cuối sách Ma-thi-ơ, chúng ta thấy Đấng Tam Nhất được mô tả một cách đơn giản là Cha, Con và Thánh Linh. Đấng Tam Nhất trong sách Ma-thi-ơ chỉ về thể yếu, sự hiện hữu của Đấng Tam Nhất; Cha, Con và Linh là một trong thể yếu vì sự hiện hữu của ba thân vị. Người ta cần được báp-têm vào trong thể yếu thần thượng của Đấng Tam Nhất thần thượng. Chúng ta không cần được báp-têm vào trong gia tể, sự quản trị, sự chuyển động hay những hành động của Đức Chúa Trời, nhưng cần được báp-têm vào trong thể yếu của Ngài. Chúng ta đã được báp-têm “vào trong danh”. Danh không phải chỉ về hoạt động của một người nhưng chỉ về chính bản thể của người ấy. Khi tôi gọi tên một người, thì điều đó cho thấy tôi mong gặp người ấy. Được báp-têm vào trong danh của Cha, Con và Linh là được báp-têm vào trong thân vị của Cha, Con và Linh. Đây là vấn đề thuộc về chính bản thể, chính thể yếu của Thần Cách Tam Nhất.

Trong sách Khải Thị, tức sách sau cùng của Kinh Thánh, Đấng Tam Nhất được đề cập đến không phải ở cuối sách mà ở đầu sách. Đấng Tam Nhất trong Ma-thi-ơ chương 28 là thuộc về mặt thể yếu, và Đấng Tam Nhất trong Khải Thị chương 1 là thuộc về mặt gia tể. Khải Thị là sách về sự quản trị của Đức Chúa Trời vì trung tâm của sách này là ngai Đức Chúa Trời. Ngai Đức Chúa Trời không liên hệ đến thân vị của Ngài nhưng liên hệ đến sự quản trị của Ngài, tức hoàn toàn là vấn đề thuộc về gia tể Đức Chúa Trời. Vì vậy, trong Khải Thị chương 1, Đấng Tam Nhất được nói đến không phải về mặt thể yếu của Đức Chúa Trời một cách đơn giản, nhưng về mặt gia tể của Đức Chúa Trời một cách phức tạp.

Như chúng ta đã thấy, trong Khải Thị chương 1, thân vị thứ nhất của Đấng Tam Nhất là Đấng hiện có, đã có và còn đến. Theo Xuất Ai Cập Ký chương 3, Đấng ấy, tức Đấng Ta Là vĩ đại, là Đức Giê-hô-va và cũng là Thiên Sứ của Đức Giê-hô-va (c. 2). Thiên Sứ của Đức Giê-hô-va trong Cựu Ước là Đấng Christ, tức Đấng được Đức Chúa Trời sai đi. Hơn nữa, trong Giăng 8:58, Chúa Jesus còn cho thấy Ngài là Đấng Ta Là vĩ đại. Vì vậy, Đấng Christ cũng là Đấng Ta Là trong Xuất Ai Cập Ký chương 3, và Đấng hiện có, đã có và còn đến cũng chỉ về Đấng Christ. Tuy nhiên, trong Khải Thị chương 1, Đấng hiện có, đã có và còn đến chỉ về thân vị thứ nhất của Đấng Tam Nhất, tức là Cha. Điều này cho chúng ta thấy một điều phức tạp thần thượng khác trong Đấng Tam Nhất về mặt gia tể.

Trong chương trước, chúng ta thấy Cha là Đấng hiện có, đã có và còn đến, tức Đức Giê-hô-va, là Đức Chúa Trời Đấng Tam Nhất (Xuất. 3:14-15). Đức Chúa Trời Đấng Tam Nhất chỉ về Đức Chúa Trời Cha, Đức Chúa Trời Con và Đức Chúa Trời Linh. Cha không những là Đức Chúa Trời Cha, mà còn là Đức Chúa Trời Đấng Tam Nhất, tức Cha, Con và Linh. Cha là Đấng hiện có, đã có và còn đến cũng là Đức Giê-hô-va, và Đức Giê-hô-va là Đức Chúa Trời Tam Nhất. Đức Giê-hô-va không những là Đức Chúa Trời Cha, mà còn là Đức Chúa Trời Cha, Con, Linh, tức Đấng Tam Nhất. Điều này là một sự phức tạp thần thượng khác.

Để hiểu Đấng Tam Nhất trong sách Khải Thị, một lần nữa chúng ta phải thấy rằng việc đề cập đến Đấng Tam Nhất không phải liên hệ đến thể yếu của Đấng Tam Nhất, mà liên hệ đến gia tể của Đấng Tam Nhất. Trong sách Khải Thị, chúng ta thấy sự quản trị, quyền cai trị, hoạt động, sự vận động, sự chuyển động, hành động và công tác của Đấng Tam Nhất. Cha là Đấng hiện có, đã có và còn đến không được nói đến về mặt thể yếu. Lời Cha tuyên bố Ngài là An-pha và Ô-mê-ga trong Khải Thị 1:8 chứng minh điều này. An-pha và Ô-mê-ga là chữ đầu tiên và sau cùng trong các mẫu tự Hi Lạp. Các mẫu tự là để tạo thành những chữ, câu, phân đoạn và bài văn. Đức Chúa Trời là các mẫu tự thần thượng, không phải để hiện hữu nhưng để viết. Đức Chúa Trời ví sánh chính mình như An-pha và Ô-mê-ga, điều này cho thấy sự chuyển động, làm việc, “sự viết lách” của Ngài. Câu 8 tiếp tục nói với chúng ta rằng An-pha và Ô-mê-ga là Đấng hiện có, đã có và còn đến. Điều này có nghĩa là Ngài “viết” trong cõi đời đời quá khứ trong việc lựa chọn và tiền định chúng ta để đạt đến quyền làm con. Hiện tại Ngài vẫn đang “viết” trong việc tái sinh loài người và hành động trong các tín đồ. Sự đến của Ngài trong tương lai có nghĩa là Ngài viết trong tương lai. Đấng hiện có, đã có và còn đến cho thấy sự chuyển động của Đức Chúa Trời, chứ không phải sự hiện hữu của Ngài.

Trong cõi đời đời quá khứ, Cha chuyển động trong việc lựa chọn và tiền định chúng ta. Đấng đã đến để cứu chuộc chúng ta là Đức Chúa Trời Con, nhưng Chúa Jesus nói với chúng ta rằng khi Ngài làm việc thì Cha cũng làm việc (Gi. 5:17). Điều này cho thấy rằng công tác cứu chuộc cũng là công tác của Cha. Bây giờ Linh đang áp dụng cho chúng ta những gì Đức Chúa Trời “là” và đã thực hiện. Chúng ta phải nhận thức rằng Đấng áp dụng cũng là Cha vì Đức Chúa Trời Cha là Đức Chúa Trời Tam Nhất. Đức Chúa Trời Cha là Đức Chúa Trời Tam Nhất, Cha, Con và Linh. Trong cõi đời đời quá khứ, Ngài hành động trong việc lựa chọn và tiền định chúng ta, và rồi Ngài đã đến cứu chuộc chúng ta. Đừng quên rằng Con được bao hàm trong Đức Chúa Trời Tam Nhất, vì vậy khi Con đến cứu chuộc chúng ta thì đó là Cha đến và Cha hành động. Ngoài ra, Linh không áp dụng chính Ngài vào trong chúng ta như bởi một mình Linh. Sự áp dụng của Linh là của Cha vì Cha là Đức Chúa Trời Tam Nhất. Bất cứ những gì Cha thực hiện, bất cứ những gì Con thực hiện, và bất cứ những gì Linh thực hiện cũng đều là những điều Cha thực hiện. Cha đã làm điều gì đó trong quá khứ, Ngài đang làm điều gì đó trong hiện tại, và sẽ làm điều gì đó thêm nữa trong trong lai. Tất cả những điều này là công việc của Cha trong gia tể Ngài.

Khi Cha chọn lựa chúng ta trong cõi đời đời quá khứ, Ngài thực hiện điều ấy cùng với Con. Cha đã chọn chúng ta trong Đấng Christ trước khi sáng thế (Êph. 1:4). Điều này cho chúng ta thấy Cha chọn chúng ta trong Con. Ngoài ra, 1 Phi-e-rơ 1:1-2 cũng cho thấy rằng chúng ta được chọn theo sự biết trước của Đức Chúa Trời Cha, trong sự thánh hóa của Linh, để đạt đến sự vâng phục và rảy huyết của Jesus Christ. Điều này cho chúng ta thấy sự chọn lựa của Đức Chúa Trời là điều gì đó được thực hiện bởi Đức Chúa Trời Tam Nhất chứ không phải bởi một mình Cha. Sự lựa chọn này được thực hiện trong sự thánh hóa của Linh. Đức Chúa Trời chọn lựa chúng ta trong cõi đời đời quá khứ trong Đấng Christ là Con, và cũng trong sự thánh hóa của Linh. Sự chọn lựa thần thượng trong cõi đời đời quá khứ không phải chỉ là vấn đề của Cha. Việc chúng ta được lựa chọn là bởi Cha, trong Con và trong sự thánh hóa của Linh.

Theo suy nghĩ của chúng ta, Con đã trở nên xác thịt, và Con là Đấng biểu lộ trong xác thịt. Tuy nhiên, Kinh Thánh lại nói với chúng ta rằng Lời đã trở nên xác thịt và Lời là Đức Chúa Trời. Giăng 1:1 không nói Lời là Con, mà nói Lời là Đức Chúa Trời. Anh em có tin rằng chỉ một phần ba Đức Chúa Trời trở nên xác thịt, một phần ba ở lại trên ngai, và một phần ba còn lại là chim bồ câu bay lượn trên các từng trời không? Kinh Thánh không phân chia Đức Chúa Trời, tức toàn thể Đức Chúa Trời, thành ba phần. Phao-lô cũng nói với chúng ta trong 1 Ti-mô-thê 3:16 rằng Đức Chúa Trời được biểu lộ trong xác thịt. Điều này lại cho chúng ta thấy rằng toàn bản thể Đức Chúa Trời, là Đức Chúa Trời Tam Nhất, đã trở nên xác thịt. Nói về mặt gia tể, Đức Chúa Trời đã trở nên xác thịt trong Con. Đấng ấy được hoài thai bởi Linh, được sinh ra làm một Đấng Thần-nhân. Chúng ta không thể nói Đấng Thần-nhân ấy là Đấng Con-người (the Son-man). Đấng Thần-nhân ấy là Đấng Tam Nhất Thần-nhân (the Triune God-man). Ngài là ‘Cha, Con và Linh-nhân’. Là Đức Chúa Trời Tam Nhất, Ngài đã sống trên đất này ba mươi năm trước khi bắt đầu chức vụ trên đất của Ngài. Trong ba mươi năm ấy, chính yếu Ngài là một thợ mộc tại Na-xa-rét. Trong khi Ngài làm nghề thợ mộc, Cha cũng có đó cùng với Ngài (Gi. 16:32). Ngoài ra, trong khi Cha ở cùng với Ngài, Ngài làm mọi sự bởi Linh (Mat. 12:28). Ngài là một thân vị kỳ diệu.

Khi ba mươi tuổi, Ngài đến để chịu báp-têm. Đấng được báp-têm dưới sông Giô-đanh là Đấng Tam Nhất Thần-nhân. Khi Ngài từ dưới nước lên, Linh như một con chim bồ câu ngự xuống trên Ngài. Cha cũng phán về Con rằng: “Đây là Con yêu dấu của Ta, đẹp lòng Ta mọi đường”. Mặc dầu Chúa Jesus được hoài thai bởi Linh, thực hiện nhiều điều bởi Linh, và mặc dầu Ngài ở với Cha, nhưng Linh vẫn ngự xuống trên Ngài, và Cha khen ngợi Ngài từ các từng trời. Chúng ta phải nhận thức rằng về mặt thể yếu, Ngài được hoài thai, sinh ra và sống như Đấng Tam Nhất Thần-nhân. Tuy nhiên, nói về mặt gia tể, Linh ngự xuống trên Ngài như chim bồ câu, và Cha khen ngợi Ngài.

Chúa Jesus thực hiện chức vụ trên đất của Ngài ba mươi ba năm rưỡi trong cả hai mặt thể yếu lẫn gia tể. Ba mươi năm đầu trong cuộc sống làm người, Đức Chúa Trời Tam Nhất là thể yếu nội tại của Ngài cho bản thể và sự hiện hữu của Ngài. Khi Ngài thi hành chức vụ trong ba năm rưỡi sau cùng của cuộc đời mình, Ngài cần phương diện gia tể của Đấng Tam Nhất. Ngài cần Linh xức dầu tuôn đổ trên mình, và Ngài cần được đổ đầy với Linh để thực hiện chức vụ. Các sách Phúc Âm cho chúng ta biết rằng Ngài đuổi các quỉ bởi Linh của Đức Chúa Trời (Mat. 12:28). Tất cả những điều này thuộc về mặt gia tể.

Ngoài ra, Đấng Christ bị đóng đinh trên thập tự giá vì chúng ta, và Ngài ở trên cây thập tự sáu tiếng đồng hồ. Ba tiếng đồng hồ đầu tiên, Ngài bị loài người bắt bớ vì làm theo ý muốn của Đức Chúa Trời; ba tiếng đồng hồ sau, Ngài bị Đức Chúa Trời phán xét để hoàn thành sự cứu chuộc cho chúng ta. Ấy là trong khoảng thời gian này Đức Chúa Trời kể Ngài là Đấng thay cho chúng ta chịu khổ vì tội (Ê-sai 53:10). Do đó, khắp xứ đều tối tăm (Mat. 27:45), vì tội cùng các tội lỗi của chúng ta và tất cả những điều tiêu cực đều được xử lý tại đó. Vào gần cuối sáu tiếng đồng hồ ấy, Jesus kêu lớn: “Đức Chúa Trời Tôi ơi, Đức Chúa Trời Tôi ơi, sao Ngài lìa bỏ Tôi?” (Mat. 27:46). Đức Chúa Trời đã lìa bỏ Ngài vì tội của chúng ta. Về mặt gia tể, Đức Chúa Trời phán xét Ngài như một tội nhân, Đức Chúa Trời phán xét ấy đã lìa bỏ Ngài về mặt gia tể. Tuy nhiên, về mặt thể yếu, Ngài chết trên thập tự giá với tư cách là Đấng Tam Nhất Thần-nhân. Đây là lý do tại sao Charles Wes ley nói trong một bài thánh ca (Thánh Ca 296, bản tiếng Anh) của ông rằng: “Tình yêu tuyệt diệu! Làm sao Ngài là Đức Chúa Trời tôi lại chết vì tôi?” Về mặt gia tể, Đức Chúa Trời không thể chết vì chúng ta, nhưng về mặt thể yếu, Đức Chúa Trời bên trong Jesus đã chết vì chúng ta. Tuy nhiên, thật ra đó không phải là Đức Chúa Trời chết, mà là Đức Chúa Trời trải qua sự chết.

Việc Đức Chúa Trời sai Con đến và Con được ban cho chúng ta là về mặt gia tể. Ê-sai 9:5 nói với chúng ta rằng Con được ban cho chúng ta. Đây là về mặt gia tể. Cùng một câu này tiếp tục nói với chúng ta rằng Con ấy được gọi là Cha đời đời. Đây là về mặt thể yếu. Trong Đấng Tam Nhất về mặt gia tể, Đức Chúa Trời ban Con, và Con được ban cho chúng ta. Trong Đấng Tam Nhất về mặt thể yếu, Con được gọi là Cha vì trong thể yếu, Con và Cha là một. Con đã đến thập tự giá, bị đóng đinh và bị chôn. Sau ba ngày, Ngài phục sinh, và trong sự phục sinh, Ngài đã trở nên Linh ban-sự-sống. Đây là về mặt gia tể.

Trong sách Khải Thị, chúng ta đã thấy rằng thân vị thứ nhất của Đấng Tam Nhất trong quá khứ đã chuyển động, hiện tại đang chuyển động và trong tương lai sẽ chuyển động. Đây là về mặt gia tể. Thân vị thứ hai của Đấng Tam Nhất là bảy Linh ở trước ngai quản trị của Đức Chúa Trời. Đây cũng là về mặt gia tể. Sau cùng, tất cả những điểm về Con như là Jesus Christ, Chứng Nhân, Đấng sanh đầu nhất từ người chết và Đấng Cai Trị của các vua trên trái đất đều không chỉ về thể yếu của Ngài nhưng chỉ về sự chuyển động và hoạt động của Ngài. Đức Chúa Trời Tam Nhất đã trở nên Jesus, và Jesus được xức dầu để làm Christ. Jesus Christ là Chứng Nhân trung tín trên đất này, tức Đấng đã chết và được phục sinh để làm Con Trưởng của Đức Chúa Trời, nhằm sinh ra nhiều anh em hầu Hội thánh được hình thành. Bây giờ là Đấng Cai Trị các vua trên đất, Ngài đã thực hiện sự cứu chuộc cho chúng ta, và Ngài đã làm cho chúng ta nên một vương quốc, thậm chí nên tập thể thầy tế lễ cho Đức Chúa Trời và Cha Ngài. Ngoài ra, Ngài sẽ đến một lần nữa. Tất cả những điểm này cho thấy sự chuyển động và gia tể của Ngài. Khi Jesus tái lâm, anh em có tin rằng Cha sẽ bị bỏ lại trên các từng trời và Linh sẽ đứng kế bên trong không trung không? Thật ra, khi Jesus trở lại, Con sẽ đến với Cha bởi Linh. Đức Chúa Trời Tam Nhất sẽ đến trong thân vị của Con trong gia tể Ngài.

Tôi hi vọng tất cả chúng ta đều nhận thức rằng bất cứ những gì Cha đã thực hiện, Ngài thực hiện trong Con, bởi Linh; bất cứ những gì Con thực hiện, Ngài thực hiện cùng với Cha, bởi Linh; và bất cứ những gì Linh thực hiện, Ngài thực hiện như là Con cùng với Cha. Ba thân vị trong Đức Chúa Trời Tam Nhất không tách biệt, nhưng là một về mặt thể yếu. Về mặt gia tể, ba thân vị trong Đức Chúa Trời Tam Nhất nối tiếp nhau, tuy nhiên phương diện thể yếu vẫn ở trong phương diện gia tể. Sự lựa chọn của Cha, sự cứu chuộc của Con và sự áp dụng của Linh đều thuộc về mặt gia tể, nhưng trong những phương diện gia tể ấy, phương diện thể yếu của Đấng Tam Nhất vẫn ở đó. Khi Cha lựa chọn, Đấng Tam Nhất về mặt thể yếu cũng có đó. Khi Con đến để cứu chuộc và khi Linh đến để áp dụng, Đấng Tam Nhất về mặt thể yếu có ở đó. Là kết luận của sáu mươi sáu sách trong Kinh Thánh, sách Khải Thị là một mặc khải bao-hàm-tất-cả gồm tất cả những phương diện về mặt thể yếu và gia tể của Đấng Tam Nhất. Chúng ta đã thấy một thân vị kỳ diệu, cả về phương diện thể yếu lẫn phương diện gia tể.

KHẢI THỊ VÀ CHỨNG CỚ CỦA JESUS CHRIST

Hai từ ngữ nổi bật và quan trọng được dùng trong hai câu đầu của sách Khải Thị là khải thị về Jesus Christ (c. 1) và chứng cớ của Jesus Christ (c. 2). Khải thị về Jesus Christ là chính Đấng Christ, và chứng cớ của Jesus Christ chỉ về Hội thánh. Hai từ ngữ này chỉ về Đấng Christ được mặc khải và Hội thánh đang làm chứng, và hai điều này bao gồm toàn bộ sách Khải Thị. Trong sách Khải Thị, Đấng Christ được mặc khải, và Hội thánh làm chứng về Đấng Christ được mặc khải ấy. Đấng Christ được làm chứng ấy thật ra là Đấng Christ được mặc khải.

Khải Thị Về Jesus Christ

Trong sách Khải Thị, chúng ta trước hết thấy Jesus Christ – khải thị về Jesus Christ và sau đó là chứng cớ của Jesus Christ. Chúng ta thấy Ngài là Đấng hiện có, đã có và còn đến, và cũng thấy bảy Linh ở trước ngai Ngài. Chúng ta lại thấy Jesus Christ là Chứng Nhân, Con Trưởng, Đấng Cai Trị, Đấng Cứu Chuộc, Đấng làm cho chúng ta nên một vương quốc, nên tập thể thầy tế lễ cho Đức Chúa Trời và Cha Ngài, và là Đấng sẽ đến. Trong Khải Thị chương 1, chúng ta còn thấy Con Loài Người giữa tất cả những chân đèn như là Thầy Tế Lễ Thượng Phẩm mặc y phục tế lễ của Ngài. “Y phục dài đến chân” (1:13) là y phục tế lễ (Xuất. 28:33-35). Đấng giữa các chân đèn ấy có bảy con mắt như ngọn lửa rực cháy, một thanh gươm bén hai lưỡi ra từ miệng Ngài, bảy ngôi sao trong tay phải Ngài, và đôi chân Ngài giống như đồng sáng đã luyện trong lò. Đấng ấy còn được trông thấy là Chúa là Đức Chúa Trời, Đấng Toàn Năng, An-pha và Ô-mê-ga.

Chúng ta phải ghi nhớ rằng sách Khải Thị chủ yếu là khải thị về Jesus Christ. Ngài là Đấng hiện có, đã có và còn đến, và Ngài là bảy Linh. Ngài là Chứng Nhân, Con Trưởng, Đấng Cai Trị của các vua trên đất, Đấng Cứu Chuộc, Đấng sẽ đến, An-pha, Ô-mê-ga, Chúa là Đức Chúa Trời, Đấng Toàn Năng, Con Loài Người và Thầy Tế Lễ Thượng Phẩm. Đó là khải thị về Jesus Christ, và Jesus Christ ấy là Đấng bao-hàm-tất-cả, tuyệt hảo, lạ lùng, huyền nhiệm và kỳ diệu. Ngài lạ lùng trong sự kiện Ngài làm chúng ta ngạc nhiên đến tột cùng. Ngài cũng huyền nhiệm trong việc chúng ta không thể hiểu biết Ngài cách trọn vẹn. Ngài thật kỳ diệu! Đó là Cứu Chúa và Đức Chúa Trời của chúng ta. Anh em có bao giờ thấy Cứu Chúa của anh em là Jesus Christ tuyệt diệu như vậy chưa? Gia tể Tân Ước của Đức Chúa Trời tập trung vào một thân vị, tức Đấng tổng-bao-hàm, tuyệt hảo, lạ lùng, huyền nhiệm và kỳ diệu. Khải thị về Jesus Christ trong sách Khải Thị bao hàm tất cả.

Hội Thánh, Chứng Cớ Của Jesus Christ

Khải Thị 1:2 mặc khải chứng cớ của Jesus Christ, tức Hội thánh. Từ ngữ chứng nhân chỉ về con người, nhưng từ ngữ chứng cớ chỉ về điều người ấy mang, và công tác cùng hành động của người ấy. Chẳng hạn như một chứng nhân là người làm chứng tại tòa án pháp luật. Lời chứng hay chứng cớ chỉ về hành động của người ấy. Chúa Jesus là Chứng Nhân trung tín của Đức Chúa Trời, và Ngài làm chứng về Đức Chúa Trời để sinh ra Hội thánh. Sự ra đời của Hội thánh là chứng cớ của Ngài. Nói cách khác, Chứng Nhân chỉ về chính Ngài, và chứng cớ của Ngài chỉ về Hội thánh. Jesus là Chứng Nhân, và điều ra từ Ngài là Hội thánh tức chứng cớ. Hội thánh này được mặc khải trong chín phương diện: các chân đèn (1:11-12, 20), quần chúng được cứu chuộc (7:9-17), người phụ nữ sáng lòa cùng người-con-trai của bà (12:1-17), mùa gặt với trái đầu mùa (14:4, 14-16), những người đắc thắng đứng trên biển pha lê (15:2-4), cô dâu chuẩn bị cho lễ cưới (19:7-9), đội quân của Chiên Con (17:14; 19:14, 19), những vị vua đồng trị với Đấng Christ trong thời đại ngàn năm (20:4-6), và Giê-ru-sa-lem Mới trong trời mới và đất mới (21:1-3). Không một sách nào khác trong Kinh Thánh bày tỏ chín điểm trên rõ ràng như vậy, và đó là những phương diện về Hội thánh, tức chứng cớ của Jesus.

Con Loài Người Như Thầy Tế Lễ

Trong Khải Thị 1:13-18, Con Loài Người bước đi giữa bảy chân đèn vàng là Thầy Tế Lễ, Ngài đang tỉa sửa những chân đèn trong Nơi Thánh, dò xét và truyền chính Ngài vào các Hội thánh, tức những chân đèn. Đây là Đấng kỳ diệu, huyền nhiệm, tuyệt diệu, tuyệt hảo và tổng-bao-hàm. Đấng này có bảy mắt là bảy Linh của Đức Chúa Trời. Mắt Ngài giống như ngọn lửa rực cháy để dò xét và truyền chính Ngài vào (1:14). Trong Đấng Tam Nhất về mặt gia tể ở sách Khải Thị, thân vị thứ hai của Đức Chúa Trời Tam Nhất là bảy Linh và trở nên bảy con mắt của thân vị thứ ba trong Đấng Tam Nhất. Anh em có xem đôi mắt mình là một người và chính anh em là một người khác không? Tất cả chúng ta đều nhận biết rằng đôi mắt của người nào là thuộc về con người ấy. Bảy Linh ra từ Đấng vĩnh hằng cũng thuộc về Đấng Cứu Chuộc vì bảy Linh là bảy con mắt của Chiên Con, tức Đấng Cứu Chuộc. Đây lại là một điểm mạnh mẽ cho chúng ta thấy rằng Đấng kỳ diệu này bao hàm tất cả. Ngài là Đấng Cứu Chuộc, bảy Linh là bảy con mắt của Ngài. Ngài bao hàm Linh.

Đấng ấy cũng bao hàm Cha, là Đấng hiện có, đã có và còn đến. Khải Thị 1:4 và 8 cho thấy Cha là An-pha và Ô-mê-ga, và là Đấng hiện có, đã có và còn đến. Khải Thị 22:12 và 13 bày tỏ cho chúng ta thấy Chúa Jesus là An-pha và Ô-mê-ga. Những phân đoạn Kinh Thánh này chứng minh Con bao hàm Cha. Ngoài ra, Khải Thị 1:18 nói với chúng ta rằng Chúa Jesus là Đấng hằng sống, và Ngài sống đời đời vô cùng. Đây là Đấng đời đời. Đấng kỳ diệu trong sách Khải Thị ấy là Con Loài Người ở chương một, và là Con Đức Chúa Trời ở chương hai. Ngài bao hàm bảy Linh và Cha, và Ngài là Đấng đời đời, Đấng Toàn Năng, An-pha, Ô-mê-ga, Đấng Đầu Tiên, Đấng Sau Cùng, Đấng Khởi Đầu và Đấng Chấm Dứt. Ngài bao hàm tất cả.

KINH NGHIỆM CỦA CHÚNG TA VÀ KHẢI THỊ HIỆN TẠI VỀ CHÍNH NGÀI

Tất cả chúng ta đều cần bước vào những điều sâu nhiệm của sách Khải Thị để có thể nhận thức rằng bất cứ những gì chúng ta kinh nghiệm, vui hưởng và nhận biết về Chúa Jesus Christ cũng là kinh nghiệm, sự vui hưởng và sự nhận biết về Đức Chúa Trời Tam Nhất. Ngài được mặc khải đến một mức độ lớn lao như vậy, và chúng ta phải kinh nghiệm cùng vui hưởng Ngài đến mức độ đó. Khi ấy, sự vui hưởng của chúng ta trở nên chứng cớ của Ngài, và chứng cớ sống động này là khải thị hiện tại về Jesus Christ. Trước hết Ngài được mặc khải, khi ấy chúng ta vui hưởng Ngài và trở thành chứng cớ của Ngài, và cuối cùng chứng cớ của chúng ta trở nên khải thị hiện tại về Ngài. Bây giờ Ngài được bày tỏ trong kinh nghiệm của chúng ta về Ngài, như một chứng cớ cho Ngài. Ngài được mặc khải là Đấng bao-hàm-tất-cả, tuyệt hảo, lạ lùng, huyền nhiệm và kỳ diệu. Chúng ta cần kinh nghiệm và vui hưởng một Đấng Christ như vậy trong nhiều chi tiết để không những kinh nghiệm của chúng ta có thể trở nên chứng cớ của Ngài mà còn là khải thị hiện tại về Ngài.