Thông tin sách

Gia Tể Tân Ước Của Đức Chúa Trời

Tác giả: Witness Lee
Dịch từ bản tiếng Anh: God's New Testament Economy
ISBN:
Mua sách tại:

Đang đọc: Chương 20

Untitled Document

CHƯƠNG HAI MƯƠI

BẢY LINH (1)

Kinh Thánh: Khải. 1:1-8

GIA TỂ TÂN ƯỚC CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI

Một lần nữa, chúng tôi muốn nhấn mạnh rằng sự tương giao của chúng ta là về gia tể Tân Ước của Đức Chúa Trời. Đó là sự sắp xếp thần thượng, sự quản trị gia đình có tính cách thần thượng của Đức Chúa Trời. Trong sự sống thần thượng, Đức Chúa Trời có một gia đình, và gia đình ấy thì độc nhất, có tính cách hoàn vũ và đời đời. Trong Tân Ước, gia đình thần thượng, vĩ đại ấy được gọi là gia đình của Đức Chúa Trời (Êph. 2:19). Trong gia đình của Đức Chúa Trời có sự sắp xếp, quản trị hay gia tể thần thượng. Sự sắp xếp trong gia đình của Đức Chúa Trời, sự quản trị và ban phát trong gia đình của Đức Chúa Trời hay gia tể là để ban phát, phân phát và truyền chính Ngài vào trong những người được Ngài chọn lựa và cứu chuộc. Trong tiếng Hi Lạp, từ ngữ gia tể là oikonomia, chữ ấy gồm oikos có nghĩa là nhà và nomos có nghĩa là luật. Đức Chúa Trời đã chọn con dân của Ngài trong cõi đời đời và cứu chuộc họ đúng kỳ vì mục đích ban phát chính Ngài vào trong họ. Chúng ta đã thấy gia tể của Đức Chúa Trời được mặc khải và phát triển một cách đầy đủ trong hai mươi bảy sách của Tân Ước, và gia tể ấy tập trung vào một thân vị bao-hàm-tất-cả, là Đấng tuyệt hảo, tuyệt diệu, huyền nhiệm và kỳ diệu. Đây là lý do tại sao Ê-sai 9:5 nói với chúng ta rằng danh của Ngài là Đấng Mưu Luận Lạ Lùng.

KHẢI THỊ BAO-HÀM-TẤT-CẢ VỀ JESUS CHRIST

Sách Khải Thị là kết luận về khải thị liên quan đến Jesus Christ trong Kinh Thánh. Trong sách gồm hai mươi hai chương này có khải tượng này tiếp nối khải tượng khác về Đấng Christ. Khải tượng đầu tiên về Đấng Christ cho chúng ta thấy Đấng Christ là Thầy Tế Lễ Thượng Phẩm đi giữa bảy chân đèn bằng vàng. Trong khải tượng ấy, Đấng Christ được bày tỏ và mô tả một cách rất đặc biệt. Trong khải tượng ấy, Đấng Christ không chỉ có hai mắt mà có đến bảy mắt (5:6). Các môn đồ trong bốn sách Phúc Âm chưa từng thấy một Đấng Christ có bảy mắt. Giăng không thấy một Đấng Christ như vậy trong bốn sách Phúc Âm, nhưng trong sách Khải Thị ông đã chứng kiến một Đấng Christ như vậy.

Đấng Christ trong Khải Thị là một Đấng Christ “khác” với Đấng Christ trong bốn sách Phúc Âm. Tôi không tin vào một Đấng Christ thứ hai, nhưng tôi tin vào một Đấng Christ “khác”. Đấng Christ trong bốn sách Phúc Âm chỉ có hai mắt, nhưng Đấng Christ trong sách Khải Thị lại có đến bảy mắt. Nói một cách hợp lý, Đấng Christ trong Khải Thị khác với Đấng Christ trong các sách Phúc Âm. Thêm vào đó, Khải Thị 1:16 còn nói với chúng ta rằng “từ miệng Ngài ra một thanh gươm bén hai lưỡi”. Trong bốn sách Phúc Âm, những lời ân điển ra từ miệng Ngài (Lu. 4:22), nhưng trong sách Khải Thị, một thanh gươm bén hai lưỡi ra từ miệng của Ngài. Đây là lời biện biệt, phán đoán và tiêu diệt (Hê. 4:12; Êph. 6:17) để Ngài xử lý những con người và những điều tiêu cực. Điều này lại cho chúng ta thấy rằng Đấng Christ trong sách Khải Thị khác với Đấng được bày tỏ trong bốn sách Phúc Âm. Trong bốn sách Phúc Âm, Giăng dựa vào ngực Jesus (Gi. 13:23). Tuy nhiên, trong sách Khải Thị, khi Giăng trông thấy một Đấng Christ như vậy, ông ngã xuống chân Ngài như chết; ông đầy sự sợ hãi (1:17). Trong Khải Thị chương một, Đấng Christ là Thầy Tế Lễ Thượng Phẩm cũng cầm bảy ngôi sao trong tay phải của Ngài (c. 20) và chân của Ngài giống như “đồng sáng đã luyện trong lò” (c. 15). Khải Thị 1:14 cũng cho chúng ta biết rằng “đầu và tóc Ngài trắng như lông chiên trắng, như tuyết”. Trong quá khứ, có lẽ không ai trong chúng ta từng nghe một bài giảng về Đấng Christ là Cứu Chúa của chúng ta có bảy mắt và mắt Ngài giống như ngọn lửa (1:14). Chúng ta luôn nghe những bài chia sẻ nói với chúng ta rằng Jesus rất đáng yêu, nhưng chúng ta phải nhận thức rằng Đấng ấy còn có bảy mắt để Ngài quan sát và dò tìm để phán xét bằng cách soi sáng. Tất cả chúng ta đều cần thấy khải tượng về Đấng Christ trong Khải Thị chương 1.

Trong sách Khải Thị, chúng ta vẫn có khải thị cũ kỹ về Đấng Christ. Trong Giăng 1:29, Giăng Báp-tít đã tuyên bố: “Kìa, Chiên Con của Đức Chúa Trời”. Trong sách Khải Thị, Chiên Con cũng được nói đến nhiều lần. Khải thị về Jesus Christ trong sách này bao hàm tất cả, có những phương diện cũ và mới. Nếu kết hợp tất cả những phương diện ấy lại với nhau, chúng ta sẽ có một cái nhìn rõ ràng về khải thị bao-hàm-tất-cả liên quan đến Jesus Christ (1:1), mới và cũ, là kết luận của toàn bộ Kinh Thánh (2 Ti. 3:16).

ĐẤNG TAM NHẤT TRONG MỘT THỨ TỰ MỚI

Ngoài ra, Đấng Tam Nhất thần thượng trong sách cuối cùng của Tân Ước còn có một thứ tự mới (1:4-7; đc. Mat. 28:19). Ma-thi-ơ 28:19 cho chúng ta thấy Cha, Con và Thánh Linh. Tuy nhiên, thứ tự của Đấng Tam Nhất trong Khải Thị chương 1 không những được thay đổi, mà còn rất phức tạp. Khải Thị 1:4-7 nói: “Nguyện anh em được ân điển, bình an từ nơi Đấng hiện có, đã có và còn đến, và từ bảy Linh ở trước ngai Ngài, và từ Jesus Christ, là Chứng Nhân trung tín, là Đấng sanh đầu nhất từ người chết, và là Đấng cai trị của các vua trên đất. Đấng yêu thương chúng ta và đã giải thoát chúng ta khỏi tội lỗi nhờ huyết Ngài, làm cho chúng ta nên một vương quốc, nên những thầy tế lễ cho Đức Chúa Trời và Cha Ngài: nguyện vinh quang và oai nghi thuộc Ngài đời đời vô cùng. A-men. Kìa, Ngài đến với những đám mây, mọi mắt sẽ trông thấy Ngài, cả đến những người đã đâm Ngài cũng vậy; tất cả các chi tộc thuộc mọi xứ đều sẽ than khóc Ngài. Phải, a-men”.

Cha Là Đấng Hiện Có, Đã Có Và Còn Đến

Đấng hiện có, đã có và còn đến là Đức Chúa Trời tức Cha đời đời. Danh hiệu này chỉ về danh hiệu Giê-hô-va trong Cựu Ước. Giê-hô-va là Đấng Ta Là vĩ đại; Ngài là Đấng hiện có, đã có và còn đến. Trong Xuất Ai Cập Ký chương 3, Đấng Ta Là vĩ đại nói với Môi-se rằng Ngài là Đức Chúa Trời của Áp-ra-ham, Đức Chúa Trời của Y-sác và Đức Chúa Trời của Gia-cốp (cc. 14-15). Giê-hô-va là Đức Chúa Trời Tam Nhất, tức là Đức Chúa Trời của ông nội, Đức Chúa Trời của cha và Đức Chúa Trời của cháu nội. Đấng hiện có, đã có và còn đến là Cha, tuy vậy Đấng ấy còn ngụ ý chỉ về Đấng Ta Là vĩ đại, tức Giê-hô-va, là Đức Chúa Trời Tam Nhất. Vài người có thể thắc mắc: “Làm thế nào Cha có thể là Đức Chúa Trời Tam Nhất trong khi Đức Chúa Trời Tam Nhất là toàn thể Đức Chúa Trời và Cha chỉ là một phần ba?” Tư tưởng của nền thần học ngày nay là Đức Chúa Trời Tam Nhất được chia làm ba phần, đó là Cha, Con và Linh. Trong tiềm thức, nhiều người trong chúng ta chấp nhận quan niệm này. Tuy nhiên, sách Khải Thị mô tả danh hiệu của thân vị thứ nhất thuộc Đấng Tam Nhất thần thượng là Đấng hiện có, đã có và còn đến. Vị ngữ gồm ba phần được dùng cho thân vị thứ nhất của Đấng Tam Nhất thần thượng ngụ ý và thậm chí chỉ về Đấng Tam Nhất thần thượng. Điều này rõ ràng chỉ về Đấng Ta Là vĩ đại, tức Giê-hô-va trong Xuất Ai Cập Ký chương 3. Đấng Ta Là vĩ đại trong Xuất Ai Cập Ký chương 3 là Đức Chúa Trời Tam Nhất, Đức Chúa Trời của Áp-ra-ham, Đức Chúa Trời của Y-sác và Đức Chúa Trời của Gia-cốp. Giê-hô-va là Đức Chúa Trời Tam Nhất, là toàn thể Đức Chúa Trời. Làm thế nào toàn thể Đức Chúa Trời trong Khải Thị có thể là thân vị đầu tiên trong Đức Chúa Trời Tam Nhất? Điều này chỉ cho chúng ta thấy huyền nhiệm về Đức Chúa Trời Tam Nhất, và cũng cho thấy rằng không dễ gì nghiên cứu Lời thánh hay nghiên cứu về Đức Chúa Trời đời đời, vô tận của chúng ta. Tâm trí giới hạn của chúng ta không có khả năng hiểu Ngài một cách trọn vẹn.

Linh Là Bảy Linh

Bảy Linh ở trước ngai Đức Chúa Trời là Linh hành-động của Đức Chúa Trời, tức Đức Chúa Trời Linh. Bây giờ chúng ta phải đặt câu hỏi là Linh của Đức Chúa Trời là một hay bảy. Ngài là Linh tăng-cường-gấp-bảy. Tuy vậy, Ngài được tăng cường vì mục đích gì? Nhiều Cơ Đốc nhân cố gắng tránh nghiên cứu sách sau cùng của Kinh Thánh. Họ nói rằng sách ấy khó hiểu và chúng ta không nên ráng hiểu nó. Từ năm 397 sau Chúa, toàn bộ Kinh Thánh đã có trong tay các con cái Chúa. Là những Cơ Đốc nhân, tất cả chúng ta nên yêu quí sách này và cố gắng nghiên cứu. Nếu muốn hiểu Kinh Thánh, chắc chắn chúng ta phải hiểu phần kết luận của Kinh Thánh, tức kết luận của toàn bộ khải thị thần thượng. Đừng xem nhẹ Khải Thị 1:4-7. Tại sao thứ tự của Đấng Tam Nhất thần thượng trong những câu này lại thay đổi và trở nên quá phức tạp so với Ma-thi-ơ 28:19 như vậy? Mặc dầu khó hiểu thật, nhưng chúng ta phải tìm ra ý nghĩa. Thật không hợp lý nếu chúng ta bỏ qua những câu này bằng cách viện cớ rằng mình còn quá giới hạn nên không thể hiểu những câu Kinh Thánh ấy.

Bảy Linh chắc chắn là Linh của Đức Chúa Trời, vì bảy Linh được xếp vào giữa Đức Chúa Trời Tam Nhất trong các câu 4 và 5. Cũng như số bảy là con số trọn vẹn trong sự hành động của Đức Chúa Trời, thì bảy Linh cũng phải vì sự chuyển động của Đức Chúa Trời trên đất. Trong thực chất và sự hiện hữu, Linh của Đức Chúa Trời là một; trong chức năng tăng cường và công tác hành động của Đức Chúa Trời, Linh của Đức Chúa Trời thì gấp bảy lần. Điều này giống như chân đèn trong Xa-cha-ri 4:2. Trong sự hiện hữu chỉ có một chân đèn, nhưng trong chức năng lại có bảy ngọn đèn. Vào thời điểm sách này được viết ra, Hội thánh đã bị suy thoái; thời đại thật đen tối. Vì vậy, Linh tăng-cường-gấp-bảy của Đức Chúa Trời rất cần thiết cho sự chuyển động và công tác của Đức Chúa Trời trên đất.

Bảy Linh của Đức Chúa Trời được liệt kê ở vị trí thứ hai thay vì ở vị trí thứ ba. Điều này bày tỏ tầm quan trọng của chức năng tăng cường của Linh gấp bảy lần của Đức Chúa Trời. Điểm này được xác định bởi sự phát ngôn của Linh đã được nhấn mạnh nhiều lần trong 2:7, 11, 17, 29; 3:6, 13, 22; 14:13; 22:17. Ở phần mở đầu của những Thư tín khác, chỉ Cha và Con được đề cập đến, từ đó ân điển và bình an được ban cho những người nhận thư. Tuy nhiên, tại đây Linh cũng được bao hàm, từ Ngài ân điển và bình an được truyền đến các Hội thánh. Điều này cũng có nghĩa là Linh là nhu cầu trọng yếu cho sự chuyển động của Đức Chúa Trời để chống lại sự suy thoái của Hội thánh. Câu 4 nói với chúng ta rằng bảy Linh ở trước ngai Đức Chúa Trời. Bổ ngữ “trước ngai Đức Chúa Trời” này cho thấy lý do tại sao Đức Chúa Trời Linh trở thành bảy, và cho biết bảy Linh này là ai.

Con, Jesus Christ

Đến đây, chúng ta đã thấy rằng trong những câu này, Cha được định rõ là Đấng hiện có, đã có và còn đến, và Linh được dùng trong thể số nhiều là bảy Linh. Hơn nữa, thân vị thứ ba trong Đấng Tam Nhất thần thượng không được chỉ định là Con mà là Jesus Christ. Hai danh này, Jesus và Christ, hợp thành một danh tổng hợp mang một ý nghĩa rất lớn. Jesus là ai và Christ là ai? Thật ra, một kỳ hội đồng kéo dài mười ngày cũng không đủ để mô tả Jesus và Christ là ai. Đối với Đức Chúa Trời, Ngài là Chứng Nhân trung tín, và đối với Hội thánh, Ngài là Đấng sanh đầu nhất từ người chết vì nhờ Ngài với tư cách là Đấng sanh đầu nhất từ người chết mà tất cả chúng ta đều được sống lại và tái sinh để sinh ra Hội thánh. Đối với thế gian, Ngài là Đấng cai trị của các vua trên đất. Thêm vào đó, Ngài là Đấng yêu thương chúng ta và đã hoàn thành sự cứu chuộc cho chúng ta bằng cách đổ huyết Ngài, để rửa sạch và làm sạch chúng ta khỏi mọi tội lỗi của mình. Ngài cũng làm cho chúng ta nên một vương quốc, và vương quốc ấy là tập thể thầy tế lễ. Vương quốc là vì sự cai trị của Đức Chúa Trời, và tập thể thầy tế lễ là vì sự biểu hiện của Đức Chúa Trời, là điều hoàn thành mục đích Đức Chúa Trời tạo dựng con người trong Sáng Thế Ký 1:26. Sau cùng Ngài sẽ đến trên những đám mây!

ĐẤNG TAM NHẤT VỀ MẶT GIA TỂ TRONG SÁCH KHẢI THỊ

Về thân vị thứ nhất trong Đấng Tam Nhất thần thượng, chúng ta thấy ba bổ ngữ, đó là hiện có, đã có và còn đến. Về thân vị thứ hai trong Đấng Tam Nhất thần thượng trong sách Khải Thị, tức bảy Linh, thì bổ ngữ là “ở trước ngai Đức Chúa Trời”. Về thân vị thứ ba trong Đấng Tam Nhất thần thượng, tức Jesus Christ, có những bổ ngữ là: Chứng Nhân trung tín, Đấng sanh đầu nhất từ những người chết, Đấng cai trị của các vua trên đất, Đấng yêu thương chúng ta, đã giải thoát chúng ta khỏi các tội lỗi của mình, làm cho chúng ta nên một vương quốc và thầy tế lễ cho Đức Chúa Trời và Cha Ngài, và là Đấng sẽ đến. Tất cả những bổ ngữ này được dùng để bổ nghĩa cho ba thân vị trong Đức Chúa Trời Tam Nhất và cho thấy Đấng Tam Nhất thần thượng trong sách Khải Thị không phải là Đấng Tam Nhất về mặt thể yếu mà là Đấng Tam Nhất về mặt gia tể. Đấng Tam Nhất về mặt thể yếu chỉ về sự hiện hữu của Đức Chúa Trời. Trong sự hiện hữu của Đức Chúa Trời, Cha, Con và Linh đồng hiện hữu và đồng ở trong nhau từ cõi đời đời đến cõi đời đời. Không bổ ngữ nào cần cho Đấng Tam Nhất về mặt thể yếu. Tuy nhiên, sách Khải Thị không bàn đến sự hiện hữu của Đấng Tam Nhất nhưng đến gia tể của Đấng Tam Nhất. Theo gia tể Đức Chúa Trời, Cha là Đấng hiện tại “là”, trong quá khứ “đã là”, và trong tương lai “sẽ là”. Những bổ ngữ này cho thấy gia tể. Ngoài ra, trong sự hiện hữu của Đức Chúa Trời, Linh của Đức Chúa Trời là một, nhưng trong gia tể Đức Chúa Trời, Linh của Ngài là bảy trong chức năng. Về mặt thể yếu, Linh của Đức Chúa Trời trong sự hiện hữu là một, nhưng về mặt gia tể, Linh của Đức Chúa Trời phải được tăng cường để hoàn thành chức năng Ngài hầu thi hành gia tể Đức Chúa Trời. Về mặt thể yếu, Đức Chúa Trời Con chỉ là Con, nhưng trong gia tể Đức Chúa Trời, Ngài là Jesus, Đấng Christ, Chứng Nhân trung tín, Đấng sanh đầu nhất từ kẻ chết, Đấng cai trị của các vua trên đất, Đấng yêu thương chúng ta và đã giải thoát chúng ta khỏi tội mình bằng huyết Ngài, Đấng đã làm cho chúng ta nên một vương quốc, những thầy tế lễ cho Đức Chúa Trời và Cha Ngài, và Đấng đến để thi hành quyền cai trị sau cùng của Đức Chúa Trời. Tất cả những bổ ngữ này không chỉ về sự hiện hữu của Con nhưng chỉ về Con trong gia tể, sự chuyển động và những hành động của Đức Chúa Trời. Thứ tự của mỗi bổ ngữ về Con trong Khải Thị 1:5-7 liên hệ đến sự chuyển động và gia tể của Đức Chúa Trời. Một lần nữa, sách Khải Thị không bàn đến thể yếu thần thượng của Đấng Tam Nhất nhưng bàn đến gia tể thần thượng của Đấng Tam Nhất. Ngai Đức Chúa Trời trong sách Khải Thị là trung tâm sự quản trị của Đức Chúa Trời. Ngai Đức Chúa Trời được nhìn thấy trong sách Khải Thị là để thực hiện mục đích đời đời của Đức Chúa Trời. Điều này hoàn toàn là một vấn đề thuộc về gia tể Đức Chúa Trời.

Trong thể yếu của Đức Chúa Trời, Đấng Tam Nhất đơn giản là Cha, Con và Linh. Nhưng trong gia tể của Đức Chúa Trời, Đấng Tam Nhất thật phức tạp. Ngoài ra, trong thể yếu của Đức Chúa Trời, Cha đứng thứ nhất, Con đứng thứ hai, và Linh đứng thứ ba. Tuy nhiên, trong gia tể Đức Chúa Trời, Linh lại đứng trước Đức Chúa Trời Con. Linh thực hiện sự quản trị của Đức Chúa Trời và truyền dẫn [Ngài] cùng dò xét các Hội thánh. Trong bốn sách Phúc Âm, Con hiện diện nhiều hơn Linh, nhưng trong sách Khải Thị, Linh lại hiện diện nhiều hơn Con, vì vậy Linh đứng trước Con trong thứ tự của Đấng Tam Nhất về mặt gia tể trong Khải Thị chương 1. Đấng Tam Nhất trong Ma-thi-ơ chương 28 là Đấng Tam Nhất thuộc sự hiện hữu của Đức Chúa Trời, Đấng Tam Nhất về mặt thể yếu, và Đấng Tam Nhất trong sách Khải Thị là Đấng Tam Nhất trong gia tể Đức Chúa Trời, là Đấng Tam Nhất về mặt gia tể.

Tuy nhiên, vài người có thể tranh luận rằng danh hiệu đầu tiên về Cha chỉ về sự hiện hữu vì điều đó cho thấy Ngài là, đã là và sẽ là. “Là” có nghĩa là hiện hữu. Nhưng trong Xuất Ai Cập Ký chương 3, Đức Chúa Trời không được đề cập đến là Đấng hiện là, đã là và sẽ là. Ngài được nói đến là “TA LÀ ĐẤNG TA LÀ”, Đấng Ta Là vĩ đại. Điều này chắc chắn và hoàn toàn chỉ về sự hiện hữu của Đức Chúa Trời. Đức Chúa Trời là Đấng hiện là, tức Đấng Ta Là vĩ đại. Tuy nhiên, khi nói Ngài là Đấng hiện có, đã có và còn đến, thì điều đó chỉ về một số hoạt động nào đó. Đức Chúa Trời đã có đó trong cõi quá khứ đời đời, trong sự sáng tạo, và đã ở với Áp-ra-ham, Y-sác và Gia-cốp; bây giờ Ngài đang ở đây với chúng ta; và Ngài sẽ ở đó trong Giê-ru-sa-lem Mới trong cõi đời đời tương lai. Điều này không chỉ về sự hiện hữu, nhưng chỉ về những việc làm và hoạt động. Trong Giăng 5:17, Chúa Jesus nói: “Cha Ta đang làm việc cho đến bây giờ, và Ta [cũng] đang làm việc”. Cha làm việc trong cõi đời đời, làm việc trong sự sáng tạo, làm việc trong Con để cứu chuộc, và Ngài sẽ làm việc. Điều này cho chúng ta thấy rằng danh hiệu “Đấng hiện có, đã có và còn đến” không phải chính yếu chỉ về sự hiện hữu, nhưng chỉ về sự làm việc của Cha, những hoạt động của Cha trong những thời điểm khác nhau. Cha đã làm việc trong quá khứ, hiện nay đang làm việc, và sẽ làm việc trong tương lai.

AN-PHA VÀ Ô-MÊ-GA

Khải Thị 1:8 nói: “Chúa là Đức Chúa Trời, Đấng hiện có, đã có và còn đến, là Đấng toàn năng, phán rằng: Ta là An-pha và Ô-mê-ga”. Lời này không phải chỉ về sự hiện hữu của Đức Chúa Trời Cha, nhưng chỉ về những hoạt động, công tác của Cha. Là An-pha, Ngài là khởi đầu; Ngài khởi phát mọi sự trong vũ trụ. Ngài sẽ là Ô-mê-ga, tức sự kết thúc để hoàn tất mục đích đời đời của Ngài. Ngài sẽ kết thúc và hoàn tất những gì Ngài đã khởi xướng. Đức Chúa Trời Cha đã làm việc trong quá khứ, đang làm việc trong hiện tại, và sẽ làm việc trong tương lai.

Có thể một số người nghĩ rằng nếu như vậy thì Con và Linh không cần làm việc. Tuy nhiên, Giăng 5:17 cho thấy rằng Đức Chúa Trời làm việc và Con cũng làm việc. Cha chưa từng làm việc một mình hay bởi chính mình. Cha luôn luôn làm việc trong Con, bởi Linh. Chúa Jesus nói với chúng ta rằng khi ở trên đất, Ngài làm việc với Cha và thậm chí làm việc trong danh Cha (Gi. 5:43). Ngoài ra, trong Giăng chương 14, Chúa còn cho biết rằng lời Ngài phán không phải là lời của riêng Ngài và trong khi Ngài phán thì Cha đang làm việc bên trong Ngài (cc. 10, 24). Chúng ta cũng phải nhận thức rằng khi bảy Linh làm việc, thì đó không chỉ là công tác của Linh. Bảy Linh ra từ Đấng đời đời và thuộc về Đấng Cứu Chuộc. Ngày nay, bảy Linh không làm việc một mình, nhưng Linh tăng cường ấy đang làm việc phát xuất từ Cha và bởi Con.

Cả Đức Chúa Trời Tam Nhất là Cha lẫn Đấng Christ là Con đều tuyên bố là An-pha và Ô-mê-ga, điều này cho thấy Đức Chúa Trời Cha và Đức Chúa Trời Con là một (Khải. 1:8; 22:12-13). Cả Con lẫn Cha đều tuyên bố mình là An-pha và Ô-mê-ga trong sách Khải Thị. Điều này lại cho chúng ta thấy rằng Con và Cha không bao giờ có thể tách rời.

Sau lời tương giao trong chương này, tôi hi vọng rằng không ai trong chúng ta quá sáng suốt đến nỗi cho rằng ba thân vị trong Đức Chúa Trời Tam Nhất là những thân vị khác biệt, tách rời và phân cách rõ ràng. Thậm chí khi bàn đến Đấng Tam Nhất về mặt gia tể trong sách Khải Thị, không ai trong chúng ta quá sáng suốt đến nỗi cho rằng Cha, Con và Linh là ba thân vị khác biệt, tách rời và phân cách rõ ràng. Những điều phức tạp này liên hệ đến sự kết thúc gia tể Tân Ước của Đức Chúa Trời và kết luận khải thị thần thượng.