Thông tin sách

Gia Tể Tân Ước Của Đức Chúa Trời

Tác giả: Witness Lee
Dịch từ bản tiếng Anh: God's New Testament Economy
ISBN:
Mua sách tại:

Đang đọc: Chương 14

Untitled Document

CHƯƠNG MƯỜI BỐN

LINH LÀ ƠN PHƯỚC CỦA PHÚC ÂM

Kinh Thánh: Ga. 3:14, 2-3, 5; 4:6, 29; 5:16-18, 22-25; 6:8

Chúng ta không dễ gì thấy được phương diện về Linh như được nói đến trong sách Ga-la-ti. Chúng ta đã thấy sách La Mã bàn về Linh sự sống. Nhờ chuyên cần nghiên cứu 1 Cô-rin-tô, tất cả chúng ta đều có thể thấy Linh của sách này là Linh ban-sự-sống. Chúng ta dễ thấy được Linh biến-đổi trong 2 Cô-rin-tô hơn; tuy nhiên, không dễ gì thấy được phương diện về Linh được nói đến trong Ga-la-ti.

BỐI CẢNH CỦA SÁCH GA-LA-TI

Trong khoảng thời gian Phao-lô viết sách này, những Cơ Đốc nhân đang bị quấy rầy, bối rối và phân tâm bởi những kẻ giữ luật pháp, tức những người theo Do Thái giáo. Những kẻ giữ luật pháp hay những người theo Do Thái giáo ấy, một mặt giả vờ làm Cơ Đốc nhân, nhưng họ vẫn còn rất trung thành với Môi-se. Họ quí trọng luật pháp hơn phúc âm nhiều. Không những họ tự giữ luật pháp, mà còn cố gắng Do Thái hóa các tín đồ phi Do Thái, làm lầm lạc những người này trong việc giữ luật pháp thay vì nghe về đức tin. Nghe về đức tin có nghĩa là tiếp nhận phúc âm.

Ngày nay chúng ta nhận thức rằng luật pháp hoàn toàn là vấn đề Cựu Ước. Luật pháp là điều gì đó trong văn tự, và cùng lắm luật pháp là điều gì đó thuộc lời hứa, biểu tượng và lời tiên tri. Không có gì của luật pháp là thực tại cả, mà mọi sự đều ở trong văn tự và hình bóng. Tuy nhiên, những người theo Do Thái giáo lại không nhận thức được điều này mà quí trọng những hình bóng, và ép buộc các tín đồ phi Do Thái theo mình quí trọng những hình bóng ấy. Sự nhấn mạnh trong lời dạy dỗ của họ làm xao lãng và thậm chí làm lầm lạc các tín đồ. Những tín đồ bị lệch hướng ấy hụt mất ơn phước của phúc âm. Trong một bối cảnh như vậy, Phao-lô đã viết Thư tín ngắn ngủi này cho người Ga-la-ti.

GA-LA-TI CHƯƠNG 1–3

Trong hai chương đầu, Phao-lô trình bày cho người Ga-la-ti một quan điểm rõ ràng rằng ý định của Đức Chúa Trời là hành động để đem Đấng Christ vào trong chúng ta hầu trở nên mọi sự của chúng ta. Đức Chúa Trời không có ý định bắt tuyển dân của Ngài giữ luật pháp. Ý định của Ngài chỉ là dùng luật pháp như một người chăm sóc, người giám hộ, người dạy trẻ để canh giữ tuyển dân Ngài trước khi Đấng Christ đến, và để hộ tống và hướng dẫn họ đến với Đấng Christ khi Ngài đến (3:24-25). Luật pháp cũng được ví sánh như một chuồng chiên (Gi. 10:1), trong đó tuyển dân của Đức Chúa Trời được gìn giữ và bảo vệ trong nơi nuôi tạm cho đến khi Đấng Christ đến. Khi ngày Đấng Christ đến bắt đầu ló dạng, Đức Chúa Trời muốn tuyển dân của Ngài bước ra khỏi chuồng, khỏi nơi nuôi tạm để trực tiếp nhận lấy Đấng Christ làm sự sống và nguồn cung ứng sự sống của họ.

Trong chương một, Phao-lô cho thấy ý định của Đức Chúa Trời là bày tỏ Con Ngài tức Jesus Christ vào trong tuyển dân Ngài (c. 16). Đức Chúa Trời không có ý định bày tỏ luật pháp trong tuyển dân của Ngài. Đức Chúa Trời mong muốn tuyển dân Ngài tiếp nhận Con Ngài vào trong họ. Đó là phúc âm. Trong chương hai, Phao-lô tiếp tục bày tỏ rằng Đấng Christ thay thế luật pháp và Đức Chúa Trời không muốn chúng ta giữ luật pháp. Trái lại, Đức Chúa Trời đặt chúng ta trên thập tự giá với Đấng Christ, và chúng ta đã chết đối với luật pháp để có thể sống cho Đức Chúa Trời (2:19). Chúng ta đã bị đóng đinh với Đấng Christ trên thập tự giá, và chúng ta không còn sống nữa nhưng Đấng Christ sống trong chúng ta (c. 20). Đấng Christ sống trong chúng ta không phải cho luật pháp, mà cho Đức Chúa Trời. Chúng ta không sống cho luật pháp, nhưng sống cho Đức Chúa Trời. Chúng ta không sống cuộc đời giữ luật pháp, nhưng sống cuộc đời bày tỏ Đức Chúa Trời. Chúng ta không liên hệ gì đến luật pháp vì bổn phận dưới luật pháp, mối liên hệ với luật pháp đều bị kết liễu trong sự chết của Đấng Christ. Không những chúng ta đã bị đóng đinh, mà ngay cả điều luật của các điều răn trong những luật định cũng đều bị đóng đinh trên thập tự giá (Côl. 2:14).

Trong chương ba, Phao-lô rất thẳng thắn khi viết cho người Ga-la-ti. Ông gọi họ là “người Ga-la-ti ngu dại” (c. 1). Khi Phao-lô viết Thư cho người Ga-la-ti, tất cả đều đang bị dẫn lạc đường đến nỗi bị che mắt và mù quáng, trở nên ngu dại. Vì vậy, Phao-lô gọi họ là người Ga-la-ti ngu dại, và ông hỏi họ: “Anh em đã nhận được Linh bởi những công việc của luật pháp hay bởi nghe về đức tin?” (3:2). Nhờ tiếp nhận phúc âm, người Ga-la-ti nhận được sự tổng kết của Đức Chúa Trời Tam Nhất, tức Linh sống động, bao-hàm-tất-cả. Ngài rất thật, sống động, ích lợi, thắng thế, và cao hơn luật pháp nhiều. Phao-lô muốn chỉ cho người Ga-la-ti thấy thế nào việc bỏ lơ Linh mà lùi về với luật pháp là ngu dại. Phao-lô bảo họ rằng vì họ đã khởi đầu cuộc sống Cơ Đốc của mình bởi Linh một cách tốt đẹp, họ nên chạy cuộc đua để được trở nên hoàn hảo bởi Linh. Tuy nhiên, họ bị phân tâm, gắng sức theo đường lối luật pháp. Vì vậy Phao-lô hỏi họ: “Sao anh em ngu dại thế? Đã bởi Linh mà bắt đầu, sao nay lại bởi xác thịt để được làm cho hoàn hảo?” (3:3). Bởi Linh mà bắt đầu là nhờ đức tin trong Đấng Christ; để được làm cho hoàn hảo bởi xác thịt là nhờ những công việc của luật pháp (3:2).

ƠN PHƯỚC CỦA PHÚC ÂM

Sau đó Phao-lô tiếp tục trình bày cho họ một bức tranh rõ ràng về phúc âm được giảng từ trước cho Áp-ra-ham (Ga. 3:8). Đức Chúa Trời không ban cho Áp-ra-ham luật pháp, mà ban cho lời hứa, đó là điều không những liên hệ đến Áp-ra-ham và con cháu ông, mà còn liên hệ đến mọi dân tộc trên đất này. Lời hứa này ban đầu được ban cho Áp-ra-ham trong Sáng Thế Ký 12:1-3, Đức Chúa Trời bảo Áp-ra-ham – “trong ngươi mọi gia tộc trên đất sẽ được phước” (c. 3). Trong Ga-la-ti 3:16, Phao-lô cho chúng ta thấy rằng Đấng Christ là dòng giống độc nhất của Áp-ra-ham đã đem ơn phước đến cho mọi dân tộc. Trong Sáng Thế Ký, chúng ta có thể thấy ơn phước, nhưng không thể tìm thấy Linh. Phao-lô là một người viết tuyệt diệu. Khi nói về dòng giống của Áp-ra-ham và ơn phước cho mọi dân tộc, ông đề cập đến Linh như ơn phước được Đức Chúa Trời hứa với Áp-ra-ham cho mọi dân tộc (3:14).

Ga-la-ti 3:13 nói: “Đấng Christ đã chuộc chúng ta khỏi sự rủa sả của luật pháp, đã trở nên sự rủa sả vì chúng ta; vì có chép: Mọi kẻ bị treo trên cây gỗ thật đáng rủa”. Phao-lô đang nói với người Ga-la-ti rằng luật pháp không đem bất cứ ơn phước nào đến cho họ, nhưng chỉ đặt họ dưới sự rủa sả. Rồi Đấng Christ đã đến và chết trên thập tự giá để chuộc chúng ta khỏi sự rủa sả của luật pháp, Ngài đã trở nên sự rủa sả vì chúng ta. Chính Đấng Christ đã trở nên một sự rủa sả trên thập tự giá. Trong khi Đấng Christ đang bị đóng đinh trên thập tự giá, có một dấu hiệu rủa sả trên Ngài, đó là chiếc mão gai. Sáng Thế Ký chương 3 cho thấy sau khi con người sa ngã, tội bước vào và cùng với tội là sự rủa sả. Sự rủa sả ấy là đất sẽ sanh gai gốc và những loại cây dại có gai (Sáng. 3:18). Gai gốc là dấu hiệu rủa sả, và trên thập tự giá Jesus đã mang sự rủa sả này. Khi bị treo trên thập tự giá, Ngài đội mão gai, điều này cho biết Ngài đã trở nên sự rủa sả vì chúng ta.

Câu 13 được tiếp tục với câu 14: “Để ơn phước của Áp-ra-ham có thể đến trên những người phi Do Thái trong Christ Jesus, hầu chúng ta nhờ đức tin mà nhận được lời hứa về Linh”. Các dân tộc có nghĩa là mọi người phi Do Thái, là tất cả các dân tộc trên đất này. Khi Phao-lô nói: “Hầu chúng ta nhờ đức tin mà nhận được lời hứa về Linh”, ông đã đổi các dân tộc thành “chúng ta”. Vì vậy, các dân tộc bao gồm người Do Thái.

Ga-la-ti 3:14 không nói rằng tất cả dân tộc trên đất này có thể nhận lời hứa được lên thiên đàng. Lối suy nghĩ thiên nhiên và tôn giáo tin rằng ơn phước của phúc âm là lên thiên đàng. Nhiều Cơ Đốc nhân tin rằng điều tốt đẹp trong việc tin vào Jesus Christ là có một cuộc sống hạnh phúc trong thời đại này, và rồi sau khi chết chúng ta lên thiên đàng. Đối với họ, điều đó là ơn phước cao nhất, thậm chí là ơn phước đời đời của phúc âm. Từ khi còn trẻ tôi thường nghe rằng nếu một người không tin vào Jesus Christ thì người ấy sẽ bị xuống địa ngục, và nếu tin vào Jesus Christ thì người ấy được lên thiên đàng. Tôi từng nghe phúc âm được rao giảng như vậy nhiều lần. Sáu mươi năm trước tại Trung Hoa, nhiều nhà truyền giảng cảnh cáo người ta về việc sa xuống địa ngục và bảo họ rằng Đức Chúa Trời đã chuẩn bị sẵn một lâu đài trên thiên đàng với đường xá bằng vàng và những cánh cổng bằng ngọc trai. Họ giảng như vậy để thúc giục người nghe tin vào Chúa Jesus. Loại phúc âm “lên thiên đàng” chưa bao giờ khuấy động tôi. Tôi luôn luôn tự nhủ loại tôn giáo gì mà cứ nói về địa ngục và thiên đàng mãi. Tuy nhiên, vào năm 1925, khi chưa được hai mươi tuổi, tôi đã nghe phúc âm chân chính và được Chúa bắt lấy.

Ơn phước của phúc âm là chúng ta có thể nhận được lời hứa về Linh, Ngài là sự tổng kết của Đức Chúa Trời Tam Nhất đã-trải-qua-tiến-trình. Đây không phải là Đức Chúa Trời đã tạo dựng các từng trời và đất. Đây là Đức Chúa Trời Tam Nhất, là Đấng đã trải qua tất cả những quá trình: sự nhục hóa, cuộc sống làm người, sự đóng đinh, sự phục sinh và sự thăng thiên. Sau khi đã trải qua tất cả những quá trình này, Ngài được tổng kết là Linh, tức kết tinh của Đức Chúa Trời Tam Nhất. Ơn phước của phúc âm là Linh, tức Đấng là tổng hợp và toàn thể của Đức Chúa Trời Tam Nhất, là Đức Chúa Trời Tam Nhất đã-trải-qua-tiến-trình. Vì tâm trí thiên nhiên của chúng ta không thể hiểu thấu điều này nên chúng ta cần một khải tượng. Đây thật là một ơn phước! Một chiếc xe đắt tiền, thậm chí cái được gọi là lâu đài trên thiên đàng không thể sánh với Đức Chúa Trời Tam Nhất. Ngay cả toàn thể vũ trụ cũng không thể sánh với Đức Chúa Trời Tam Nhất. Ơn phước của phúc âm là Linh, tức thực tại sau cùng của Đức Chúa Trời Tam Nhất đã-trải-qua-tiến-trình.

Chúng ta không nên quên rằng mình nhận được Linh kỳ diệu như vậy nhờ đức tin. Nhu cầu là phải tin. Đức Chúa Trời đã sẵn sàng. Ngài hoàn toàn sẵn sàng ban chính Ngài cho anh em. Ngài đã trải qua các quá trình; Ngài không phải là một “Đức Chúa Trời còn thô”. Ngài là Đức Chúa Trời Tam Nhất đã-trải-qua-tiến-trình được tổng kết thành Linh bao-hàm-tất-cả, sẵn sàng để anh em tiếp nhận và vui hưởng, nhưng anh em phải tin. Anh em có thể tự hỏi rằng làm thế nào mình có thể tin, nhưng anh em không cần phải cố gắng tin. Chỉ hãy nhìn vào lời hứa. Hãy nhìn xem Đức Chúa Trời Tam Nhất. Hãy nhìn xem Jesus Christ. Hãy nhìn xem Con Đức Chúa Trời là Đấng đã chết trên thập tự giá vì anh em. Nếu anh em nhìn xem Ngài, đức tin sẽ chỗi dậy bên trong mình (Hê. 12:2). Tại Hồng Kông, một thành phố nổi tiếng về buôn bán nữ trang, những người bán hàng có một nghệ thuật đặc biệt để trưng bày cho khách hàng thấy những món nữ trang quí giá đó. Sau khi họ trình bày những món nữ trang quí giá đó, và sau khi anh em trông thấy chúng, “đức tin” dâng lên trong lòng anh em. Thậm chí anh em có thể bán tất cả mọi thứ để mua những món nữ trang ấy. Một người rao giảng “tài giỏi” là người trình bày “nữ trang” như vậy. Khi người rao giảng ấy cho anh em thấy Đức Chúa Trời Tam Nhất, đức tin dâng lên trong anh em để nhận lấy một Đấng như vậy. Đấng ấy là ơn phước của phúc âm.

Tôi hi vọng rằng ngày nay tất cả chúng ta đều sẽ cảm tạ Chúa vì một ơn phước như vậy, điều ấy không gì kém hơn là chính Ngài. Ơn phước này không gì hơn là Đức Chúa Trời Tam Nhất đã trở nên con người trong xác thịt, là Đấng đã sống trên đất này ba mươi ba năm rưỡi, trải qua trọn cuộc sống làm người. Ngài đến thập tự giá để kết liễu mọi điều tiêu cực cho chúng ta, Ngài tuôn đổ sự sống thần thượng cho chúng ta, Ngài sống lại giữa vòng người chết, bước vào sự phục sinh, trở nên Linh ban-sự-sống và thở chính Ngài vào trong chúng ta. Ngài thăng thiên lên các từng trời và tuôn đổ chính Ngài xuống trên chúng ta. Bây giờ chúng ta có Ngài làm sự sống của mình về mặt thể yếu, và chúng ta có Ngài trên chúng ta là quyền năng của mình về mặt gia tể. Chúng ta có thể sống làm một con người hoàn vũ, một con người kỳ diệu, một con người của Linh, một con người của Đức Chúa Trời. Tất cả chúng ta đều nên tuyên bố: “Bây giờ tôi là một Thần-nhân”. Điều này là ơn phước của phúc âm.

LINH ĐƯỢC CUNG ỨNG CHO CÁC TÍN ĐỒ NHỜ NGHE VỀ ĐỨC TIN

Linh được cung ứng cho các tín đồ nhờ nghe về đức tin (Ga. 3:5). Mỗi khi chúng ta ở dưới sự rao giảng của chức vụ Tân Ước, chúng ta đang nghe về đức tin. Càng nghe về đức tin, chúng ta càng nhận được nguồn cung ứng từ Linh. Sau khi đã ở dưới sự rao giảng của chức vụ, tất cả chúng ta có thể tuyên bố: “Bây giờ tôi có thêm Linh trong mình”. Ngoài ra, khi chúng ta ôn lại những gì mình đã thấy khi đang ở dưới sự rao giảng của chức vụ, sự ôn lại ấy sẽ cung ứng cho chúng ta thêm Linh. Linh được cung ứng cho các tín đồ để làm cho những gì họ đã nghe trở nên thật.

CÁC TÍN ĐỒ ĐƯỢC SINH BỞI LINH

Các tín đồ được sinh bởi Linh (Ga. 4:29). Người Ga-la-ti làm chúng ta nhớ lại mình đã được sinh bởi Linh. Chúng ta là những người con được Đức Chúa Trời sinh ra. Chúng ta trước hết được sinh ra bởi A-đam, nhưng chúng ta được tái sinh bởi Đức Chúa Trời, bởi Linh, tức sự tổng kết của Đức Chúa Trời Tam Nhất.

LINH CỦA CON ĐỨC CHÚA TRỜI LÀM CHO QUYỀN LÀM CON THẦN THƯỢNG CỦA CÁC TÍN ĐỒ TRỞ NÊN THẬT

Linh, tức sự tổng kết của Đức Chúa Trời Tam Nhất, đặc biệt là Linh của Con Đức Chúa Trời, là Đấng làm cho quyền làm con thần thượng của các tín đồ trở nên thật (Ga. 4:6). Ngày nay chúng ta là con của Đức Chúa Trời không những trong danh phận mà còn trong sự sống. Trong cuộc sống thực tiễn hằng ngày, chúng ta là con của Đức Chúa Trời. Ai làm cho chúng ta trở nên những người con thật của Đức Chúa Trời? Ấy là Linh của Con Đức Chúa Trời. Chính Linh thần thượng bên trong chúng ta ngày nay là Linh của Con thần thượng, vì vậy Ngài là thực tại quyền làm con thần thượng của chúng ta. Khi bước đi và sống bởi Ngài, chúng ta bước đi và sống như những người con thật của Đức Chúa Trời.

CÁC TÍN ĐỒ SỐNG VÀ BƯỚC ĐI BỞI LINH

Các tín đồ nên sống và bước đi bởi Linh (Ga. 5:16-18, 22-25). Chúng ta phải có ấn tượng sâu xa rằng Tân Ước không truyền cho chúng ta phải vâng giữ văn tự của Kinh Thánh. Trái lại, Tân Ước truyền cho chúng ta sống và bước đi bởi Linh. Bây giờ chúng ta phải đặt câu hỏi: Sống và bước đi khác nhau như thế nào? Sống có nghĩa là có sự sống và cũng có nghĩa là tồn tại. Một Cơ Đốc nhân là một tín đồ trong Đấng Christ, sinh ra bởi Đức Chúa Trời. Người ấy có Linh của quyền làm con trong bản thể mình. Người ấy có sự sống của Linh ấy và tồn tại bởi Linh ấy. Bước đi có nghĩa là chuyển động, hành động, nói năng và thực hiện mọi điều bởi Linh. Trọn nếp sống và bước đi của chúng ta cần phải bởi Linh, là Đấng ở trong chúng ta.

Linh là sự tổng kết, là tổng thể của Đức Chúa Trời Tam Nhất. Ngài sống động, thật, thực tiễn và hiện diện trong anh em mọi lúc. Anh em không cần tìm kiếm Ngài vì Ngài ở ngay trong anh em. Anh em không cần cầu nguyện rằng: “Chúa ơi, xin ở với con trọn ngày”. Trước kia, tôi thích cầu nguyện như vậy. Tôi bắt chước Môi-se xin Chúa cho sự hiện diện của Ngài đi với tôi (Xuất. 33:15). Tuy nhiên, một ngày kia khi cầu nguyện như vậy, tôi bị cáo trách. Tôi tự nhủ: “Mình ngu dại thật, Chúa ở với mình mỗi ngày, và Ngài nói rõ ràng rằng Ngài sẽ không bao giờ rời bỏ mình. Nhưng trong cuộc sống hằng ngày, mình vẫn xin Chúa ở với mình”. Tôi cũng dạy người ta rằng Chúa ở trong họ và sẽ không bao giờ rời họ. Tuy vậy, hôm ấy, Linh bên trong hỏi tôi tại sao tôi lại cầu nguyện xin Chúa ở với tôi trong khi Ngài luôn luôn ở với tôi. Kết quả là tôi ngưng cầu nguyện theo cách ấy.

Chúng ta không cần phải cầu nguyện như vậy. Ngay bây giờ, Chúa đang ở tại đây với chúng ta. Thậm chí nếu anh em đến rạp chiếu bóng, Ngài vẫn ở bên trong anh em. Tuy nhiên, tôi nói như vậy không phải để khuyến khích anh em đến rạp chiếu bóng. Ngài ở bên trong anh em, và anh em cần bước đi bởi Linh. Khi anh em đến rạp chiếu bóng, Ngài đi với anh em, nhưng việc Ngài đi với anh em cho biết rằng anh em không nên đi xa hơn nữa. Anh em biết vậy, nhưng có thể vẫn nói: “Xin cứ để con đi ngày hôm nay thôi, và con sẽ không đi nữa”. Tuy vậy, Linh vẫn ở bên trong anh em bảo anh em quay trở lại và bước đi bởi Ngài. Khi Ngài lên tiếng bên trong anh em rằng anh em nên xoay về với Ngài và anh em đáp: “Chúa Jesus, con sẽ bước đi bởi Ngài”, anh em sẽ không đến rạp chiếu bóng nữa, mà sẽ đến buổi nhóm Hội thánh. Khi chúng ta đồng đi với Chúa và bởi Chúa mà đi, miệng chúng ta sẽ đầy dẫy lời ngợi khen.

Theo như tôi quan sát, tôi chưa từng thấy cặp vợ chồng nào mà không bao giờ tranh cãi với nhau. Tình trạng thật của tất cả các cuộc hôn nhân là luôn luôn có khuynh hướng và bị cám dỗ lời qua tiếng lại. Tôi phải công nhận rằng nhiều lần tôi muốn lời qua tiếng lại với vợ mình. Hễ tôi bắt đầu nói điều gì đó với vợ tôi, Chúa có ở đó bày tỏ cho tôi rằng tôi nên ngưng lại. Lúc ấy, tôi không cố gắng ngưng lại, nhưng tôi đồng đi với Chúa và bước đi bởi Ngài. Sự thực hành ấy ngăn chận lời nói của tôi. Đây là một ví dụ về việc bước đi bởi Linh. Nếu tự mình cố gắng chấm dứt những thói quen xấu, chúng ta sẽ không bao giờ thành công. Chúng ta phải bước đi bởi Linh.

Đừng cố gắng bước đi bởi Linh chỉ trong những điều lớn lao, nhưng hãy bước đi bởi Linh trong những điều nhỏ nhặt. Có lẽ một vài tín đồ cố gắng bước đi bởi Linh trong những điều lớn lao. Có thể họ cầu nguyện: “Chúa ơi, Ngài cần có sự khôi phục tại Athens, Hi Lạp. Con có nên đến đó không? Chúa ơi, Con đã cầu nguyện ba tháng nay. Tất nhiên con muốn ra đi bởi Linh”. Tuy nhiên, đừng bước đi bởi Linh trong những điều lớn lao trước, nhưng trước hết hãy đi hay bước từng bước một bởi Linh trong những điều nhỏ nhặt, chẳng hạn như khi nói chuyện điện thoại. Nhiều thánh đồ, đặc biệt là các chị em, khi nói chuyện điện thoại, dường như không có Chúa Jesus hay Linh bên trong họ. Thường thì câu chuyện họ nói trên điện thoại là những lời nói vô ích hay nói tầm phào. Nếu chúng ta thật lòng muốn bước đi bởi Linh, trước hết chúng ta nên thực tập bước đi bởi Linh trong những điều nhỏ nhặt, chẳng hạn như nói chuyện điện thoại. Nếu thử làm như vậy, chúng ta sẽ khám phá ra rằng mình có tính nổi loạn và cứng đầu biết bao. Có thể trong khi trò chuyện qua điện thoại, nhiều lần Chúa Jesus bảo chúng ta hãy chấm dứt cuộc nói chuyện, nhưng chúng ta đáp: “Chỉ một câu nữa thôi”. Chúng ta không ngưng cuộc nói chuyện của mình. Chúng ta nên bước đi bởi Linh khi nhận hay gọi điện thoại. Hãy tập bước đi bởi Linh trong những điều nhỏ nhặt. Hãy bước đi bởi Linh khi anh em sắp mua một chiếc cà-vạt. Anh em sẽ thấy mình không vâng lời hay trung tín để bước đi bởi Linh như thế nào. Các tín đồ nên sống và bước đi bởi Linh.

CÁC TÍN ĐỒ GIEO VÀO TRONG LINH

Ngoài ra, các tín đồ nên gieo vào trong Linh để có thể bởi Linh gặt sự sống đời đời (Ga. 6:8). Phao-lô nói rằng nếu gieo vào trong xác thịt thì anh em sẽ gặt sự hư nát của xác thịt. Từ ngữ “vào trong” có nghĩa là “với cái nhìn hướng về” hay “vì”. Gieo vào trong xác thịt có nghĩa là gieo vì xác thịt, với mục đích là hướng vào xác thịt, đáp ứng những gì xác thịt ham muốn. Gieo vào trong Linh là gieo vì Linh, với đích nhắm là Linh, thực hiện những gì Linh mong muốn. Chúng ta phải nhận thức rằng bất cứ những gì chúng ta làm và nói đều là một loại gieo. Đi kèm với việc gieo luôn luôn phải là kết quả, tức sự gặt hái. Bất cứ những gì chúng ta nói và làm đều là một loại gieo, và kết quả nào đó sẽ phát sinh. Khi làm một số điều và nói một vài lời, chúng ta phải có cái nhìn thích hợp. Đừng gieo gì, làm gì, nói gì cho xác thịt, nhưng cho Linh. Anh em hãy có cái nhìn như vậy. Điều này sẽ ngăn anh em làm nhiều điều không nên làm. Gieo mọi sự với cái nhìn hướng về Linh. Sau cùng, anh em sẽ bởi Linh gặt hái sự sống đời đời. Khi nói chuyện với một anh em, tôi nên nói chuyện với ý định hướng vào Linh. Tôi không nên nói chuyện trong ý định hướng vào xác thịt. Nếu tôi gieo điều gì đó cho xác thịt, có ngày sự hư nát sẽ xuất hiện. Tôi sẽ gặt hái sự hư nát. Đó là lời về Linh sau cùng trong quyển sách này.

Ha-lê-lu-gia, chúng ta có một ơn phước như vậy bên trong mình! Tuy nhiên, chúng ta phải luôn sống và bước đi bởi ơn phước sống động này, tức bởi Linh. Rồi bất cứ những gì chúng ta làm và nói đều sẽ được thực hiện trong ý định hướng vào Linh này. Nếu chúng ta gieo cho Linh, việc gặt hái sự sống đời đời sẽ luôn là phần hưởng của chúng ta. Sự sống đời đời trong Ga-la-ti 6:8 không phải chỉ về sự sống đời đời trong tương lai. Nếu gieo vào trong Linh hôm nay, chúng ta sẽ bởi Linh gặt hái sự sống đời đời. Nếu không, kết quả hư nát sẽ là phần của chúng ta. Lời này phải khuyến khích chúng ta sống và bước đi bởi Linh. Sống và bước đi bởi Linh là vui hưởng ơn phước của phúc âm.