Thông tin sách

Gia Tể Tân Ước Của Đức Chúa Trời

Tác giả: Witness Lee
Dịch từ bản tiếng Anh: God's New Testament Economy
ISBN:
Mua sách tại:

Đang đọc: Chương 12

Untitled Document

CHƯƠNG MƯỜI HAI

LINH BAN-SỰ-SỐNG

Kinh Thánh: 1 Cô. 15:45b; 2:10, 12, 14; 3:16-17; 6:11, 17, 19-20; 7:40; 12:13, 4, 7-11

CÙNG MỘT THÂN VỊ TRONG NHỮNG PHƯƠNG DIỆN KHÁC NHAU

Trong chương này, chúng ta bàn đến Thư tín thứ nhì của Tân Ước là 1 Cô-rin-tô. Trong Thư tín thứ nhất, là thư gửi cho người La Mã, có Linh sự sống. Trong Thư thứ nhất gởi cho người Cô-rin-tô có Linh ban-sự-sống. Chính Đấng Christ mà chúng ta thấy trong bốn sách Phúc Âm bây giờ là “Đấng Christ ở-thể-linh”, là Linh tổng-bao-hàm trong các Thư tín. 1 Cô-rin-tô 15:45 nói: “A-đam sau cùng trở nên Linh ban-sự-sống”. A-đam sau cùng được tìm thấy trong bốn sách Phúc Âm, và Linh ban-sự-sống được tìm thấy trong tất cả các Thư tín. Vì vậy, chính Đấng Christ tức A-đam sau cùng trong bốn sách Phúc Âm bây giờ là Đấng Christ ở-thể-linh tức Linh bao-hàm-tất-cả.

Trong hai phần của Tân Ước là các sách Phúc Âm và Thư tín, chúng ta thấy cùng một thân vị trong những phương diện khác nhau. Trong bốn sách Phúc Âm, chúng ta thấy thân vị này với tư cách là Con, cùng với Cha, bởi Linh. Trong các Thư tín, chính thân vị này trở nên Linh, với tư cách là Con, cùng với Cha. Trong tất cả các sách của Tân Ước, chúng ta thấy cùng một thân vị. Chúng ta không có hai Cứu Chúa, hai Đấng Cứu Chuộc, hai Linh ban-sự-sống, hai Chủ hay hai Chúa. Đức Chúa Trời của chúng ta là độc nhất. Chúng ta chỉ có một Đấng Cứu Chuộc, một Cứu Chúa, một Linh ban-sự-sống, một Chủ và một Chúa. Những gì chúng ta thấy trong hai mươi bảy sách Tân Ước hoàn toàn chỉ là một thân vị kỳ diệu, bao-hàm-tất-cả, tuyệt hảo, lạ lùng.

Đừng nghĩ rằng trong bốn sách Phúc Âm có Đấng Christ và trong các Thư tín có Linh, là Đấng tách biệt Đấng Christ. Chúng ta phải nhận thức rằng về mặt thể yếu, Đấng Christ và Linh là một, nhưng về mặt gia tể, hai thân vị ấy là hai; cuối cùng là một thân vị kỳ diệu, độc đáo và tuyệt hảo; về mặt gia tể, thân vị ấy là Đấng Christ, tức A-đam sau cùng trong bốn sách Phúc Âm, và bây giờ Ngài là Đấng Christ ở-thể-linh, tức Linh trong các Thư tín. Với tư cách là Đấng Christ trong bốn sách Phúc Âm, Ngài hoàn tất sự nhục hóa, trải qua cuộc sống làm người, chết cái chết bao-hàm-tất-cả, và bước vào sự phục sinh. Nhờ tất cả những bước này, Ngài hoàn thành sự cứu chuộc bao-hàm-tất-cả trong gia tể của Đức Chúa Trời. Sau khi hoàn thành sự cứu chuộc của Đức Chúa Trời, Ngài trở nên Linh ban-sự-sống, không còn ở trên thập tự giá mà vào trong bản thể của chúng ta để ở với chúng ta, lưu lại trong chúng ta, và hòa lẫn chính Ngài với bản thể chúng ta để làm sự sống, nguồn cung ứng sự sống và mọi sự của chúng ta hầu làm cho chúng ta trở nên thần thượng với tính chất con người, và trở nên con người với tính chất thần thượng, hòa lẫn trọn vẹn với Đức Chúa Trời Tam Nhất trong gia tể của Đức Chúa Trời.

LINH SỰ SỐNG TRỞ NÊN LINH BAN-SỰ-SỐNG

Chúng ta đã thấy Linh sự sống là độc nhất vô nhị. Danh hiệu này chỉ được dùng một lần trong Tân Ước, La Mã 8:2. Linh ban-sự-sống cũng là độc nhất. Tất nhiên, cùng một cách diễn đạt này được dùng vài lần trong Tân Ước. Giăng 6:63 nói đến “Linh là Đấng ban sự sống”. 2 Cô-rin-tô 3:6 nói: “Linh ban sự sống”. Tuy nhiên, 1 Cô-rin-tô 15:45 là nơi duy nhất trong Tân Ước đặc biệt nói “Linh ban-sự-sống”. Linh sự sống trong sách La Mã là Linh ban-sự-sống trong thư Cô-rin-tô thứ nhất. Danh hiệu Linh sự sống không truyền đạt ý tưởng Ngài đang chuyển động và hành động. Thế nhưng, danh hiệu Linh ban-sự-sống bày tỏ rằng Linh sự sống đang chuyển động, hành động và truyền sự sống.

Trong Giăng chương 6 có hai nhóm chữ liên hệ đến Đấng Christ – Ngài là bánh sự sống (c. 35) và Ngài là bánh sống (c. 51). Khi còn trẻ, tôi rất băn khoăn về hai nhóm chữ ấy và tự hỏi chúng có gì khác nhau. Bánh sự sống chỉ về bản chất của bánh, tức sự sống; còn bánh sống chỉ về tình trạng của bánh, là đang sống động. Chẳng hạn như bánh thuộc thể trong một cái giỏ đựng bánh không phải là bánh sống. Đó là bánh sự sống. Tuy nhiên, khi chúng ta ăn vài miếng bánh vào trong bụng chúng ta, ngay lập tức bánh ấy trở nên sống động trong bao tử chúng ta để nuôi dưỡng chúng ta, truyền yếu tố sự sống vào trong chúng ta, và phân phát mọi loại sinh tố vào trong con người chúng ta qua các mạch máu. Sau khi được ăn, bánh sự sống trở nên bánh sống, sống động, chuyển động và hành động trong chúng ta.

Linh sự sống nói lên yếu tố của Linh là sự sống. Mặt khác, Linh ban-sự-sống nói về cùng một Linh ấy đang chuyển động, hành động và sống trong chúng ta để truyền sự sống vào trong chúng ta. Điều này không có nghĩa là Linh sự sống trong sách La Mã không có hiệu lực, nhưng sách La Mã nhấn mạnh điểm khác. 1 Cô-rin-tô nhấn mạnh đến Linh sự sống hiện tại đang hành động trong mỗi chi thể của Đấng Christ. Linh sự sống đang hành động và chuyển động trong bản thể của các tín đồ; đó là Linh truyền-sự-sống, và công tác của Linh ấy là ban sự sống vào trong bản thể của anh em.

DÒ TÌM ĐẤNG CHRIST LÀ NHỮNG ĐIỀU SÂU NHIỆM CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI

Linh ban-sự-sống dò tìm Đấng Christ là những điều sâu nhiệm của Đức Chúa Trời (2:10, 12, 14). Khi một điều gì bị lục soát, điều ấy bị khuấy động và không thể duy trì tình trạng yên tĩnh. Không có Linh ban-sự-sống, thì dầu Đấng Christ là mọi sự đối với anh em, nhưng Ngài ở trong một tình trạng yên tĩnh. Có thể anh em có Đấng Christ tổng-bao-hàm, nhưng Đấng Christ ở trong anh em có lẽ hầu như không là gì cả đối với anh em vì Ngài quá “yên tĩnh” bên trong anh em. Cần có một người nào đó rất năng động và sống động đến để dò tìm, khuấy động Đấng Christ bên trong anh em. Người ấy là Linh ban-sự-sống.

1 Cô-rin-tô bày tỏ cho chúng ta rằng chính Đấng Christ, tức phần hưởng của tất cả tín đồ, và tất cả chúng ta đều được gọi vào trong mối tương giao của Đấng ấy, tức Đấng bao hàm tất cả. Trước hết Ngài là phần hưởng của chúng ta, là mối tương giao của chúng ta (1:2, 9). Ngài là quyền năng của Đức Chúa Trời và sự khôn ngoan của Đức Chúa Trời như sự công chính, sự thánh hóa và sự cứu chuộc cho chúng ta (1:24, 30). Ngài là vinh quang của chúng ta để vinh hóa chúng ta (2:7; La.. 8:30), do đó, Ngài là Chúa vinh quang (2:8). Ngài là những điều sâu nhiệm của Đức Chúa Trời (2:10). Chính Đức Chúa Trời đã là huyền nhiệm rồi, thế mà với Đức Chúa Trời này còn có những điều sâu nhiệm nữa. Đấng Christ là những điều sâu nhiệm của Đức Chúa Trời vô cùng huyền nhiệm ấy. Ngài là nền duy nhất của nhà Đức Chúa Trời (3:11). Ngài là lễ Vượt Qua, bánh không men (5:8), thức ăn thuộc linh, nước uống thuộc linh và vầng đá thuộc linh của chúng ta (10:3-4). Đấng Christ là vầng đá chuyển động, vầng đá đi theo con dân Israel. Ngài là Đầu (11:3) và Thân thể (12:12). Trong chương mười lăm của 1 Cô-rin-tô, chúng ta thấy Đấng Christ là trái đầu mùa (cc. 20-23), Con Người thứ hai (c. 47) và A-đam sau cùng; Ngài là mọi sự. Với tư cách là một Đấng như vậy, Ngài đã trở nên Linh ban-sự-sống (15:45), là tổng hợp của tất cả những điều được nói đến. Đấng Christ tổng-bao-hàm cùng với sự phong phú của ít nhất mười lăm điều được tổng hợp trong Linh ban-sự-sống. Đức Chúa Trời đã ban một Đấng như vậy cho chúng ta làm phần cơ nghiệp để chúng ta vui hưởng.

Công tác chính yếu của Linh ban-sự-sống là dò tìm Đấng Christ, khuấy động Đấng Christ bên trong chúng ta liên hệ đến mười chín điều trên. Đấng Christ là phần cơ nghiệp kỳ diệu để chúng ta vui hưởng. Linh ban-sự-sống đang dò tìm Đấng Christ để khuấy động Đấng Christ ấy trong tình yêu của chúng ta đối với Ngài, trong việc chúng ta theo đuổi và kinh nghiệm Ngài. Sự dò tìm này vẫn đang diễn ra để bày tỏ và đem chúng ta đến chỗ nhận thức Đấng Christ là phần hưởng, sự khôn ngoan, quyền năng, sự công chính, sự thánh hóa và sự cứu chuộc của chúng ta. Linh sẽ thực hiện sự dò tìm sâu xa hơn để bày tỏ cho chúng ta thấy Đấng Christ là Chúa vinh quang, là những điều sâu nhiệm của Đức Chúa Trời, là nền tảng, lễ Vượt Qua, bánh không men, thức ăn thuộc linh, nước uống thuộc linh như nước sống tuôn ra từ vầng đá bị vỡ, và vầng đá thuộc linh ấy luôn luôn theo sau chúng ta. Sự dò tìm này tiếp diễn xa hơn nữa để bày tỏ cho chúng ta thấy Đấng Christ là Đầu, Thân thể, trái đầu mùa, Con Người thứ hai và A-đam sau cùng. Đấng Christ là thứ nhất, thứ hai và cuối cùng, điều này tỏ ra rằng Ngài là mọi sự đối với chúng ta. Đây là sự dò tìm bởi Linh ban-sự-sống để khuấy động Đấng Christ trong sự nhận thức của chúng ta về Ngài và cho chúng ta thấy Ngài là những gì một cách chi tiết.

Cách tốt nhất để nghiên cứu Lời là dò tìm. Đừng chỉ đọc hay nghiên cứu Kinh Thánh, mà hãy dò tìm những điều sâu nhiệm của Đức Chúa Trời, là Đấng Christ. Ngày nay, Đấng Christ ấy phụ thuộc vào Linh ban-sự-sống. Linh ban-sự-sống là bản lề, và Đấng Christ có liên hệ mật thiết đến Linh ấy. Ngài là Linh ban-sự-sống chuyển động và dò tìm bên trong chúng ta. Nhờ sự dò tìm ấy, Ngài truyền những điều phong phú của Đấng Christ vào trong bản thể chúng ta.

CƯ NGỤ BÊN TRONG CÁC TÍN ĐỒ, LÀ ĐỀN THỜ CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI

Đấng Christ với tư cách là Linh ban-sự-sống đang cư ngụ bên trong các tín đồ, tức đền thờ của Đức Chúa Trời (3:16-17). Đây hoàn toàn là ngôn ngữ thần thượng. Trên đất này không có tôn giáo nào nói với người ta rằng Thần của họ cư ngụ trong họ. Ngay cả Do Thái giáo, là tôn giáo được lập ra theo Cựu Ước, cũng không bao giờ nói với người ta rằng Đức Chúa Trời cư ngụ trong dân Ngài. Chỉ Tân Ước, tức gia tể Tân Ước của Đức Chúa Trời mới nói với chúng ta rằng Đức Chúa Trời chúng ta, là sự tổng kết của Đức Chúa Trời Tam Nhất, tức Linh ban-sự-sống, bao-hàm-tất-cả đang cư ngụ trong chúng ta. Trong toàn cõi vũ trụ, chỉ một Đấng có thể cư ngụ trong chúng ta theo ý nghĩa tích cực, và Ngài thật cư ngụ trong chúng ta theo ý nghĩa ấy, đó là Linh ban-sự-sống, tức sự tổng kết của Đức Chúa Trời Tam Nhất. Điều này thật tuyệt diệu! Không gì có thể ví sánh với Đức Chúa Trời cư-ngụ-bên-trong. Tất cả chúng ta đều nên mạnh dạn tuyên bố rằng chúng ta là những người phong phú nhất trên thế giới! Không gì trên toàn vũ trụ có thể cư ngụ trong chúng ta như cách Ngài cư ngụ. Sự tổng kết của Đức Chúa Trời Tam Nhất, tức Linh ban-sự-sống, đang ngự trong chúng ta và kể chúng ta là đền thờ của Ngài. Đấng Christ với tư cách là Linh ban-sự-sống là báu vật đang ở bên trong chúng ta (2 Cô. 4:7).

RỬA SẠCH VÀ THÁNH HÓA CÁC TÍN ĐỒ

Linh ban-sự-sống cũng đang rửa sạch và thánh hóa các tín đồ (1 Cô. 6:11). Mỗi ngôi nhà, mỗi dinh thự đều cần rửa sạch và lau chùi. Mọi người sống trên đất đều lau chùi nhà cửa của mình đến mức nào đó. Ngay cả Hội thánh là đền thờ của Đức Chúa Trời ngày nay cũng cần được rửa sạch, và Linh ban-sự-sống thực hiện việc rửa sạch ấy.

Khởi đầu kinh nghiệm nếp sống Hội thánh của chúng ta là tuần trăng mật. Sau tuần trăng mật, “bụi đất” bắt đầu tích tụ từng chút, nên cần phải rửa sạch. Khi mới đến với nếp sống Hội thánh, thời gian ấy là tuần trăng mật của chúng ta, và mọi sự rất thoải mái. Nếp sống Hội thánh thật kỳ diệu đối với chúng ta. Tuy vậy, sau một thời gian, khi tuần trăng mật trong nếp sống Hội thánh chấm dứt, chúng ta bắt đầu cho rằng nếp sống Hội thánh thật sự không mấy tốt đẹp. Có thể chúng ta nói: “Tôi xem các trưởng lão như những thiên sứ thượng đẳng khi tôi mới đến với nếp sống Hội thánh nhưng bây giờ thì...” Loại suy nghĩ này cho thấy rằng bây giờ anh em cần được thanh tẩy và rửa sạch. Khi quay về với Linh, Linh sẽ thanh tẩy và rửa sạch những cái “bây giờ thì...” của chúng ta. Nếu anh em không quay về với Linh trong một tuần, nhiều cái “bây giờ thì...” sẽ chồng chất bên trong anh em. Điều này sẽ làm cho anh em không thể cầu nguyện. Thậm chí anh em có thể nghĩ rằng mình không nên đến các buổi nhóm. Anh em có thể không muốn đến các buổi nhóm vì trong buổi nhóm anh em thấy một anh em nào đó làm mình khó chịu. Tất cả những điều này đều là bụi đất. Vì vậy, anh em cần sự rửa sạch và thanh tẩy. Nếu quay về với linh của mình và dành nửa tiếng cầu nguyện, anh em sẽ nhảy lên và chạy đến buổi nhóm Hội thánh. Điều này cho chúng ta thấy đền thờ của Đức Chúa Trời ngày nay cần được rửa sạch. Linh ban-sự-sống là Đấng rửa sạch chúng ta.

KẾT HIỆP TÍN ĐỒ VỚI CHÚA LÀM MỘT LINH

Ngoài ra, Linh ban-sự-sống còn kết hiệp tín đồ với Chúa làm một linh (6:17). Trong vấn đề kết hiệp ấy, Linh ban-sự-sống kết hiệp chúng ta từng người một với Chúa làm một linh. Đây là một ơn phước lớn lao. Sau khi rửa sạch thì đến việc kết hiệp. Mỗi lần được Linh rửa sạch, chúng ta lập tức có cảm nhận rằng mình hiệp một với Chúa. Nếu ở một địa phương nào đó trong hai tuần lễ, có thể tôi cảm thấy rằng những người lãnh đạo tại Hội thánh ấy rất tốt. Tuy nhiên, nếu tôi ở đó nửa năm, những cái “bây giờ thì...” sẽ bắt đầu. Những cái “bây giờ thì...” ấy sẽ ngăn cách tôi với Chúa. Khi tôi quay về với Linh và ở trong Linh, Linh ban-sự-sống sẽ rửa sạch tôi. Ngay sau khi được rửa sạch, tôi bắt đầu cảm nhận rằng mình hiệp một với Chúa. Sự kết hiệp theo sau việc rửa sạch. Chúng ta cần được rửa sạch luôn.

Chúng ta phải nhận thức rằng không có một trưởng lão nào hoàn hảo đến nỗi có thể chịu đựng được sự “giám sát tinh tường” và sự quan sát kỹ lưỡng của các thánh đồ. Những người lãnh đạo trong nếp sống Hội thánh đang ở dưới một sự giám sát và quan sát nghiêm khắc, kỹ lưỡng và sắc bén. Người ta có thể xét xem những người lãnh đạo đang dùng loại cà-vạt, áo khoác hay giày dép nào. Tất cả các thánh đồ đang giám sát những trưởng lão. Ai có thể chịu đựng được loại giám sát và quan sát này? Trong toàn thể nhân loại, chỉ một người hoàn hảo đến nỗi có thể chịu đựng sự thử nghiệm khi bị người ta giám sát và quan sát. Người ấy là Jesus Christ. Không ai trong chúng ta có thể vượt qua một sự xem xét triệt để và nghiêm khắc như vậy. Chúng ta không thể chịu nổi sự giám sát, nhưng có thể vui hưởng sự rửa sạch. Sự rửa sạch làm sạch chúng ta, và sự rửa sạch bởi Linh ban-sự-sống luôn luôn đem chúng ta trở lại để được kết hiệp với Chúa làm một linh.

CHIẾM HỮU THÂN THỂ CÁC TÍN ĐỒ LÀ ĐỀN THỜ ĐỨC CHÚA TRỜI ĐỂ TÔN VINH NGÀI

Linh ban-sự-sống đang chiếm hữu thân thể các tín đồ, tức đền thờ của Đức Chúa Trời, để tôn vinh Ngài (6:19-20). Điều này có nghĩa là Linh ban-sự-sống không chỉ ở trong linh chúng ta, mà thậm chí còn cư ngụ và chiếm hữu thân thể chúng ta. Nhiều Cơ Đốc nhân làm những điều khiến Chúa xấu hổ, chính yếu là bằng thân thể họ. Chẳng hạn như anh em dùng thân thể mình chơi bài, dùng đôi chân mình đi đến sòng bạc. Hầu hết những hành động làm Chúa xấu hổ đều được thực hiện qua thân thể. Tuy nhiên, chúng ta nên để Linh ban-sự-sống, cư-ngụ-bên-trong chiếm hữu thân thể mình. Chúng ta không nên để đôi chân đưa mình đến những nơi tội lỗi, nhưng chúng nên luôn luôn đưa chúng ta đến những buổi nhóm của Hội thánh. Nếu như vậy, đôi chân chúng ta sẽ luôn luôn được Linh ban-sự-sống chiếm hữu. Đây là một sự vinh hiển dành cho Đức Chúa Trời. Ngay cả khi nói chuyện tầm phào, chúng ta dùng môi miệng, là một phần của thân thể mình để nói. Nói tầm phào không tôn vinh Chúa. Linh phải chiếm hữu miệng chúng ta; rồi mỗi lời ra từ miệng chúng ta đều dâng vinh quang cho Đức Chúa Trời. Đây là công tác của Linh ban-sự-sống.

DẦM THẤM Ý KIẾN CỦA CÁC TÍN ĐỒ

Linh ban-sự-sống cũng có thể dầm thấm ý kiến của các tín đồ (7:40). Là những anh chị em theo đuổi Chúa, tôi tin tất cả chúng ta đều ghét các ý kiến. Nếu tôi bảo anh em lắm ý kiến, anh em sẽ bị xúc phạm. Tuy vậy, Phao-lô nói ông có ý kiến trong 1 Cô-rin-tô. Trong 7:25 Phao-lô nói rằng ông không có mạng lịnh của Chúa, nhưng vẫn đưa ra ý kiến của mình. Sau khi bày tỏ cho chúng ta ý kiến của mình trong 7:40, ông nói: “Tôi nghĩ tôi cũng có Linh của Đức Chúa Trời”. Điều này cho thấy Linh của Đức Chúa Trời ở trong ý kiến của Phao-lô. Đây là sự thuộc linh thật. Không nên chỉ có Linh của Đức Chúa Trời ở trong việc chúng ta cầu nguyện, ca ngợi và phát ngôn cho Đức Chúa Trời. Thậm chí ý kiến của chúng ta phải được Linh ban-sự-sống dầm thấm. Phao-lô được Linh ban-sự-sống dầm thấm nhiều đến nỗi Linh của Đức Chúa Trời cũng ở trong cả ý kiến của ông. Linh của Đức Chúa Trời đã thâm nhập và dầm thấm ý kiến của ông. Tất cả chúng ta đều có thể giống như vậy.

CÁC TÍN ĐỒ ĐƯỢC BÁP-TÊM TRONG LINH NÀY VÀO TRONG MỘT THÂN THỂ

Các tín đồ đều được báp-têm trong Linh này vào trong một Thân thể (1 Cô. 12:13a). Linh là lãnh vực và yếu tố của sự báp-têm thuộc linh của chúng ta, và trong một Linh như vậy, tất cả chúng ta đều được báp-têm vào trong một thực thể hữu cơ, tức Thân thể Đấng Christ, nên dầu thuộc về bất cứ chủng tộc, quốc gia và địa vị xã hội nào, tất cả chúng ta đều phải là một Thân thể ấy. Đấng Christ là sự sống và thành phần cấu tạo của Thân thể ấy, và Linh là thực tại của Đấng Christ. Ấy là trong một Linh này mà tất cả chúng ta đều được báp-têm vào trong một Thân thể sống động để bày tỏ Đấng Christ.

CÁC TÍN ĐỒ ĐƯỢC BAN CHO MỘT LINH ĐỂ UỐNG

Các tín đồ cũng được ban cho một Linh để uống (12:13b). Sau khi được báp-têm, chúng ta cần uống một Linh. Tất cả chúng ta cần được dìm mình vào trong Linh ấy. Chúng ta cần phải được dầm thấm, thẩm thấu và ngấm trong Linh này. Chúng ta nên luôn luôn sống trong thực tại này – bất cứ điều gì bên ngoài chúng ta là Linh và bất cứ điều gì bên trong chúng ta cũng là Linh. Tất cả chúng ta đều nên có mối liên hệ mật thiết với Linh. Đây là công tác của Linh ban-sự-sống.

CÁC ÂN TỨ LÀ SỰ BIỂU LỘ CỦA LINH NÀY

Trong 1 Cô-rin-tô chương 12, chúng ta thấy các ân tứ là sự biểu lộ của Linh này trong Thân thể Đấng Christ (cc. 4, 7-11). Mãi đến chương mười hai của 1 Cô-rin-tô, các ân tứ mới được đề cập, điều đó cho chúng ta thấy rằng cần phải tăng trưởng đúng mức trong sự sống và phát triển trọn vẹn sự tăng trưởng sự sống thì chúng ta mới có thể vận dụng những ân tứ ấy. Khi phát triển trọn vẹn sự sống này, chúng ta có thể có sự biểu lộ của Linh, là các ân tứ khác nhau. Trong 1 Cô-rin-tô chương 12, Phao-lô liệt kê chín ân tứ tức là sự biểu lộ của Linh: lời khôn ngoan, lời tri thức, đức tin, ân tứ chữa bệnh, công việc quyền năng, nói tiên tri, biện biệt các linh, nói các thứ tiếng và thông dịch các thứ tiếng. Biểu lộ sau cùng của Linh là nói các thứ tiếng và thông dịch các thứ tiếng. Sự biểu lộ cao nhất của Linh là lời khôn ngoan và kế đó là lời tri thức. Trong chín ân tứ, là sự biểu lộ của Linh, năm ân tứ liên quan đến việc nói – lời khôn ngoan, lời tri thức, nói tiên tri, nói các thứ tiếng và thông dịch các thứ tiếng. Bốn ân tứ khác được đề cập đến là những điều thần kỳ – đức tin có thể dời núi, ân tứ chữa bệnh, công việc quyền năng (các phép lạ) và sự biện biệt các linh. (Xin xem chú thích trong bản Kinh Thánh Khôi Phục về 1 Cô-rin-tô 12:4-11). Trong chín ân tứ được sứ đồ Phao-lô nói đến tại đây, nói các thứ tiếng và thông dịch các thứ tiếng được liệt kê như hai ân tứ sau cùng, vì chúng không ích lợi như những ân tứ khác trong việc xây dựng Hội thánh (14:2-6, 18, 19). Đây là Linh ban-sự-sống hành động bên trong chúng ta để làm cho chúng ta trở nên những chi thể đúng đắn thực hiện chức năng của mình trong Thân thể.